
24-11-2012, 02:10 AM
|
 |
    Rửa tay gác kiếm I ♥ Myself
|
|
Tham gia: Jul 2011
Bài gởi: 18,755
Thời gian online: 11653427
Thanks: 907
Thanked 288,902 Times in 11,108 Posts
|
|
Bất mãn, bất mãn với nhiều thứ quá
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Lại bệnh rồi, người ta nói bệnh thì nên ngủ sớm, nhưng với cái mũi hết nghẹt lại thò lò thế này thì bực bội lắm làm sao mà ngủ đây...
Lịch học ngày mai không bùng được... Thứ hai lại có cái hẹn, vậy là tuần này cô đơn một mình không về thăm tủ lạnh, à không, mẹ yêu dấu được rồi .gif)
Mẫu hậu ơi, mặc dù con còn hơi bị nhiều xiền, nhưng thiệt lòng con nhớ tủ lạnh đầy đồ ăn của mẫu hậu quá hà .gif)
Tuần nào về cũng toàn món con thích, nghe ba than thấy thảm, bình thường toàn bị cho ăn kho quẹt, vì cả nhà buôn bán ai cũng bận, thế mà con gái về là hết lẩu lại đến bò, còn cháo vịt, nhồi sâm, ốc... đủ thứ món... ôi thèm quá , con gái bệnh rồi, mẫu hậu đại nhân ở nhà có biết hơm , nhưng mà hem dám gọi về nói, kiểu gì cũng bị triệu tập về nhà .gif)
---
Có một số chuyện không muốn nói tới, chẳng phải còn nhớ nhung gì, mà chỉ vì mỗi lần nhớ là lại thấy buồn nôn, kinh tởm mà nôn ấy, khinh bỉ mà nôn ấy, đã không biết thì thôi, càng biết càng thấy khủng khiếp, đúng là đã muốn rồi thì gì cũng nói được, gì cũng làm được. Xong chuyện thì chắc chắn sẽ có một lý do hợp lý (theo lời người nói) để giải thích, vì thì mà là, nghe phát ngán, oải.
---
Nửa đêm nghe nhạc này, ta nói... nó lãng xẹt >.<
Bắn rap nghe phê gì đâu
|