Bên phía Đái Thược Hành thì không được thế, trong đội chỉ có hắn, Trần Tử Phong và Lăng Lạc Thần là tu vi cao, trong bốn người đội dự bị, ngoài Từ Tam Thạch đỡ một chút thì ba người kia nhìn mà thấy thương, ba người ấy cũng chính là một tổ ba người Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, Tiêu Tiêu.
Có điều, nhờ Hoắc Vũ Hạo ở đây nên năng lực của Lăng Lạc Thần không còn bị hạn chế nữa, tuy nhiên, hữu dụng của hắn cũng chỉ đến thế mà thôi.
Huyền lão phất tay ý bảo hai bên kéo dài khoảng cách ra, nhưng lần này khác lần trước, lão không cho bọn họ thời gian hội ý nữa, khi hai bên vừa di chuyển đến khoảng cách một trăm năm mươi thước thì lão lập tức ra lệnh bắt đầu.
Lúc này khoảng cách hai bên tương đối gần, Huyền lão vừa hô bắt đầu, hồn sư hệ Khống Chế của hai bên đều tự động phóng xuất ra kỹ năng của mình.
Ba người Đái Thược Hành, Trần Tử Phong và Từ Tam Thạch dẫn đầu, ở giữa là Lăng Lạc Thần còn sau cùng là ba người Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu.
Lăng Lạc Thần vừa chạy về trước vừa thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Hoắc Vũ Hạo, ánh mắt của nàng tuy tò mò nhưng xen lẫn chút cảnh giác.
Hoắc Vũ Hạo nhìn nàng nhún nhún vai, đồng thời hai cái Hồn Hoàn màu trắng lừa chết người lại một lần nữa phát sáng, vẫn là Hồn Hoàn thứ nhất sáng lên trước tiên, Hồn Kỹ Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng xuất hiện.
Mấy người ở phía trước đồng loạt chấn động, nếu không phải bọn họ có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú có lẽ cũng đã quay đầu lại nhìn Hoắc Vũ Hạo rồi.
Đái Thược Hành và Trần Tử Phong rốt cuộc cũng đã hiểu tại sao lúc nãy Phượng Hoàng Lưu Tinh Vũ của Mã Tiểu Đào lại có thể tấn công chính xác như vậy. Hai chàng trai này ngàn vạn lần không ngờ nguyên nhân lại nằm trên người Hoắc Vũ Hạo. Hồn Hoàn của hắn là màu trắng, chẳng phải là Hồn Hoàn mười năm sao? Làm sao Hồn Kỹ thuộc tính tinh thần của hắn lại mạnh đến thế này? Hơn nữa, ban nãy rõ ràng vũ hồn của hắn thuộc tính băng, làm sao lại có hồn kỹ thuộc tính tinh thần???
Khoảng cách của hai bên chỉ còn hơn trăm thước, bất kể là Đái Thược Hành, Trần Tử Phong hay Lăng Lạc Thần có thắc mắc đến thế nào cũng phải chiến đấu với đối thủ đã.
Lăng Lạc Thần cũng là một Chiến Hồn Sư hệ Khống Chế, luồng khí lạnh lần trước lại một lần nữa xuất hiện. Lúc này đối diện nàng là Mã Tiểu Đào trên lưng đã xuất hiện đôi cánh Phượng Hoàng, còn Công Dương Mặc thì lơ lửng trên bầu trời phụ trợ những người ở dưới. Một ngọn lửa màu đỏ rực lại xuất hiện, bầu không khí ở khu vực sát hạch nhanh chóng nóng lên.
Đúng lúc này đột nhiên Lăng Lạc Thần cảm nhận được có một đôi tay đang áp vào lưng mình, nàng giật mình suýt chút nữa tự mình phá vỡ hồn kỹ của mình.
Lăng Lạc Thần tính tình có chút lạnh lùng nhưng vô cùng thuần khiết, trước này trừ người thân trong nhà nàng chưa bao giờ để người con trai nào chạm vào cơ thể của mình cả. Lúc này sau lưng nàng chỉ có ba người, mà người đứng ngay vị trí đấy dường như chính là Hoắc Vũ Hạo. Chắc chắn là Hoắc Vũ Hạo rồi, nàng vừa xác định được liền vô cùng giận dữ, lúc nàng định quay lại mắng thằng bé kia một trận thì đột nhiên nàng cảm nhận được trong cơ thể mình có cái gì đó thay đổi, một luồng khí lạnh từ sau lưng nàng nháy mắt truyền khắp cơ thể. Năng lượng của nàng vốn có thuộc tính băng, mà năng lượng từ bên ngoài đang truyền vào cũng mang đến cảm giác tương tự, cái khí lạnh đó khiến khí chất cả người nàng thay đổi hoàn toàn.
Trong số những đệ tử ở nội viện, Lăng Lạc Thần chẳng những có thực lực mạnh mẽ mà các mảng kiến thức trong giới hồn sư cũng vô cùng phong phú, nàng lập tức nghĩ đến một khả năng... Ngay lúc nàng nghĩ đến khả năng đó, rốt cuộc nàng cũng hiểu được tại sao ban nãy mình lại thua.
Cực hạn. Không ngờ lại là thuộc tính Băng Cực Hạn. Cậu bé nhỏ nhắn kia mang đến một bất ngờ khó mà tưởng tưởng nổi, nó có Vũ Hồn Cực Hạn thuộc tính Băng!!!
Khoảng cách của hai bên càng lúc càng thu hẹp, thông qua Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo, Lăng Lạc Thần dần dần nắm bắt được tình hình mà bình tĩnh lại, nàng thấy sau lưng mình đúng là Hoắc Vũ Hạo, có điều hai Hồn Hoàn bên người hắn chỉ còn một, phía sau Hoắc Vũ Hạo là Vương Đông, hai tay Vương Đông cũng đang đặt sau lưng Hoắc Vũ Hạo.
Nguyên tố Băng nháy mắt trở thành Cực Hạn Nguyên Tố Băng. Loại cảm giác này đối với Lăng Lạc Thần rất thần kỳ, nhưng cũng hết sức tuyệt vời. Tuy nàng không thể trực tiếp trở thành Hồn Sư có vũ hồn Cực Hạn Nguyên Tố Băng nhưng nàng tạm thời có thể phát huy ra uy lực của nó. Hơn nữa, còn là một Hồn Vương có Cực Hạn Chi Băng.
Lăng Lạc Thần nhanh chóng sử dụng Hồn Kỹ thứ nhất biến ra Pháp Trượng, tuy nhiên lần này nàng không gọi ra Băng Giáp từ Hồn Kỹ thứ hai mà nàng đưa Pháp Trưởng chỉ thẳng lên trời, tích tắc sau, một quầng sáng màu trắng xanh từ trên người nàng khuếch tán ra bên ngoài, khiến cả người nàng trông y hệt như một khối băng màu trắng xanh vậy.
Ngay sau luồng sáng màu trắng xanh đó xuất hiện, bầu không khí vốn đang khô nóng lập tức biến mất, không chỉ như thế, luồng khí lạnh băng đó còn nhanh chóng như thủy triều không ngừng khuếch tán đến ngọn lửa Phượng Hoàng của Mã Tiểu Đào.
Đái Thược Hành trước nay luôn giữ bình tĩnh thế mà lúc này cũng không kềm được mà ngẩng đầu nhìn luồng khí lạnh băng vừa xuất hiện trên bầu trời, đó cũng là lúc nó lướt qua người hắn và Trần Tử Phong rồi xông thẳng về phía ngọn lửa của Mã Tiểu Đào.
Cái cảm giác lạnh đến tận xương tủy này ngay cả Đái Thược Hành và Trần Tử Phong là đồng đội của nàng cũng bị nó làm rùng mình một cái, sau đó cả hai liếc nhìn nhau đồng thời cùng thấy được sự khiếp sợ trong mắt đối phương.
Bọn hắn đang ở trong Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo, dĩ nhiên biết rõ chuyện Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đang liên thủ phía sau Lăng Lạc Thần. Mà khí tức băng giá lạnh lẽo của Lăng Lạc Thần vừa sử dụng cũng khiến Đái Thược Hành có tu vi bậc Hồn Đế hoảng hồn.
Ngọn lửa màu đỏ, dòng khí lạnh màu trắng xanh, cả hai nháy mắt va chạm vào nhau.
Lúc này các thành viên bên đội Mã Tiểu Đào mới nhận ra phán đoán của mình sai lầm rồi. Người đang chiếm thế thượng phong không phải Hồn Đế Mã Tiểu Đào mà lại là Hồn Vương Lăng Lạc Thần.
Dòng khí lạnh và ngọn lửa vừa mới tiếp xúc, ngọn lửa liền có dấu hiệu như vừa gặp một trận mưa to mà cháy nhỏ lại, còn luồng khí lạnh thì càng lúc càng khuếch tán dữ dội hơn, từng cơn rét lạnh không ngừng phả vào mỗi người trong đội Mã Tiểu Đào khiến tốc độ của bọn họ có chút chậm lại.
Lúc này Diêu Hạo Hiên đã biến thành một người cao đến bốn thước, hắn đang không ngừng đấm vào ngực mình, Hồn Kỹ thứ nhất - Chiến Ý.
Nhưng những luồng sáng màu sáng kia không thể giúp bọn họ giảm bớt cảm giác rét lạnh mà ngược lại còn khiến hắn trở nên chậm chạp hơn.
Cũng đúng lúc này, Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu của Tiêu Tiêu đột nhiên vang lên, từng giai điệu nhẹ nhàng khẽ lướt qua các thành viên khác trong đội đối phương và chỉ tập trung và một mình Mã Tiểu Đào.
Tổng hợp thực lực của các thành viên trong đội Mã Tiểu Đào đúng là nhỉn hơn bên đội kia nhưng bọn họ có một nhược điểm chính là bên đội bọn họ hoàn toàn không có một Hồn Sư hệ Khống Chế chân chính, còn bên đội đối phương lại có đến ba người.
Dưới sự cản trở của Lăng Lạc Thần và Tiêu Tiêu, tốc độ của bọn họ lập tức có dấu hiệu giảm xuống.
Còn Đái Thược Hành và Trần Tử Phong lúc này đã hoàn toàn chấn động rồi, bọn họ đột nhiên cảm thấy có lẽ chưa chắc trận chiến này mình sẽ thua. Vũ Hồn của hai người cũng đã được phóng ra từ nãy giờ rồi, cả hai lập tức tăng tốc vọt về phía Mã Tiểu Đào. Lần này Mã Tiểu Đào không còn Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo giúp đỡ nữa nên ngọn lửa Phượng Hoàng mới bị Lăng Lạc Thần dễ dàng áp chế, trận đấu này từ lúc bắt đầu đã liên tục xuất hiện bất ngờ.
- Tây Tây, xử lý Hoắc Vũ Hạo.
Mã Tiểu Đào hét lớn một tiếng, rồi lập tức vọt về trước nghênh đóng đòn tấn công, Bối Bối và Hòa Thái Đầu nhanh chóng rẽ sang hai bên, một bóng người với tốc độ vô cùng khủng bố thoát ẩn thoát hiện bên phía bọn họ, nháy mắt sau khi Mã Tiểu Đào ra lệnh, nàng liền vọt về phía Hoắc Vũ Hạo.
Bất kể là dòng khí lạnh của Lăng Lạc Thần hay Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu của Tiêu Tiêu cũng không làm tốc độ của người đó suy giảm quá nhiều, nàng chính là Tây Tây, là người có tướng mạo vô cùng bình thường nhưng lại là một sát thủ thật sự, một Chiến Hồn Vương hệ Mẫn Công.
Một tiếng động thật lớn vang lên, bốn phía xuất hiện vô số tia điện, lúc này Tây Tây mới để lộ ra tướng mạo của mình.
Bây giờ nàng không còn vẻ bình thường như lúc đầu nữa, hai mắt nàng hóa thành màu đồng, làn da cũng đen hơn, các tia lửa điện lượn lờ khắp người. Đúng vậy, vũ hồn của nàng chính là Thiểm Điện Báo.
Có điều, nàng vừa ra tay đã bị chặn lại, dĩ nhiên Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông không có khả năng ngăn cản một chiêu bất ngờ của nàng rồi, nhưng người khác có thể, chính là Từ Tam Thạch.
Một cái Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn nhẹ nhàng xuất hiện che chắn trước người Hoắc Vũ Hạo, khiến cả người Tây Tây bị bắn ngược về sau.
Sau đó, Đái Thược Hành và Trần Tử Phong càng rõ ràng tác dụng của Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng, có Tinh Thần Tham Trắc, bọn họ sẽ dễ dàng thông qua nó biết rõ tình hình trận đấu. Nếu bình thường, với tốc độ khủng bố của Tây Tây làm sao bọn họ ứng cứu kịp thời được.
Mắt thấy hai bên sắp đến gần nhau rồi, khóe miệng Đái Thược Hành liền lộ ra một nụ cười kỳ quái, sau đó Hồn Hoàn thứ tư trên người hắn lóe sáng.
Một cột sáng màu trắng nháy mắt phóng lên trời, ở giữa cột sáng đó mơ hồ có một vầng trăng lấp lánh. Ngay sau đó, hơn mười luồng sáng từ cột sáng kia không ngừng rơi xuống dưới. Đa số các luồng sáng đó đều tập trung vào hai người Mã Tiểu Đào và Công Dương Mặc, phần còn lại thì rơi hướng vào Giang Nam Nam và Hòa Thái Đầu.
Mưa sao băng ai mà không biết, ngươi có Phượng Hoàng Lưu Tinh Vũ thì ta cũng có Bạch Hổ Lưu Tinh Vũ. Ban nãy người có người giúp đỡ thì lúc này tới phiên ta được Tinh Thần Tham Trắc trợ giúp.
Dĩ nhiên, uy lực từ Hồn Kỹ của Hồn Hoàn thứ tư của Đái Thược Hành làm sao bằng uy lực từ Hồn Hoàn thứ sáu của Mã Tiểu Đào được. Cùng là mưa sao băng nhưng số lượng của hắn ít hơn của Mã Tiểu Đào một chút, có điều uy lực của từng quả cầu không hề kém, mà hắn lại chủ yếu tập trung vào Công Dương Mặc nữa. Chỉ cần đội bên kia thiếu đi sự phụ trợ của Dương Công Mặc thì sức chiến đấu của bọn họ yếu đi nhiều lắm.
Lúc này Công Dương Mặc đã sử dụng ba Hồn Kỹ, Hồn Kỹ thứ nhất màu đỏ, thứ hai màu cam và thứ ba màu vàng. Cho nên trên đỉnh đầu mỗi đội viên bên đội kia đều có ba quầng sáng rực rỡ, cộng thêm sự phụ trợ của Diêu Hạo Hiên, thực lực của mỗi cá nhân bên đội bọn họ đều đã mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng ngay lúc hai bên chuẩn bị bắt đầu cận chiến thì Lăng Lạc Thần lại bùng nổ.