
02-04-2013, 12:38 AM
|
 |
Phá Quan Hạ Sơn
|
|
Tham gia: Jan 2012
Đến từ: Huế
Bài gởi: 176
Thời gian online: 3836502
Thanks: 48
Thanked 107 Times in 48 Posts
|
|
MỘNG ẢO KÌ DUYÊN
Tác giả: medassin
Hồi 2.2
Du Du đã gõ đi gõ lại câu đó hàng chục lần để xem nó có điều kì quặc nào không; có đúng là một câu xin xỏ đại loại như: “Anh ơi, em vừa bị hack hết đồ, lại hết tiền nữa. Anh còn chút gì cho em đi “
Không. Hoàn toàn là không. Du Du khẳng định chính xác những lời cô hoàn toàn không có vấn đề gì. Vậy nếu xét trên phương diện bất bình thường, thì cô là người bình thường. Và vế tiếp theo của nó, cao thủ Độc Long, kẻ tặng đồ cho cô, chính là không bình thường.
Ngay khi nhận được những món đồ này, Du Du đã nói ngay:
[Thầm]Du Du nói thầm Độc Long: Huynh đến chỗ muội lấy lại đi. Muội không lấy chúng đâu.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Cứ nhận đi. Đằng nào huynh cũng không cần.
Du Du trợn mắt. Ai đời tin được không chứ. Đã bỏ công săn đồ, khi có được những món quí hiếm, lại còn bỏ công nâng cấp. Họa có điên mới nói không cần. Mà cho dù không cần, cũng có thể đem ra rao bán, sẽ được một món hời vô cùng lớn. Đằng này anh ta lại cho không. Du Du thật sự nghĩ nát óc không biết vì sao anh ta lại đối thế với cô.
Du Du thật sự đã nghĩ ra nhiều cách. Độc Long hẳn muốn tạo thành ý với cô, nhưng để làm gì kia chứ. Du Du cũng chỉ là một người chơi bình thường trong thế giới Ảo Mộng. Cô chẳng có gì cả. Du Du thấy so về mọi thứ, cô chẳng có gì đặc biệt lắm so với những người chơi khác của Ảo Mộng. Lý do mà Độc Long có thế chú ý đến cô theo Du Du nghĩ là anh ta đã gặp cô thật sự ở ngoài đời, biết rõ khuôn mặt lẫn nick game của cô. Nhưng Du Du thật sự không nhớ làm sao anh ta gặp mình, càng không biết đã gặp ở đâu. Cô hiếm chơi ở các tiệm net ngoài đường. Việc anh ta biết mặt cô lẫn nick game của cô thật là chuyện hy hữu. Hoàn toàn không có chút manh mối. Ngoài đời ư. Du Du cô nương là …
“Bạn Hải An!”
Cô gái tên Hải An ngừng quan sát vẫn vơ bên ngoài mà quay về với thực tại, ngay tại đây, lớp học toán cao cấp 2 giảng đường A1. Anh giảng viên trẻ dùng cây bút ăng-ten chỉ vào một bài toàn trên tấm bảng xanh đen
“Bạn Hải An lên giải bài này xem nào ?”
Hải An rụt rè đứng dậy. Nhìn anh chàng giảng viên, cô sinh viên năm 2 khoa công nghệ thông tin Đại Học A líu ríu nói:
“Em … Em có thể giải bài này mà không lên bảng không ạ ?”
Những tiếng cười rúc rích từ ba phía vang lên. Sở dĩ từ ba phía mà không phải bốn phía là vì Hải An đang ngồi ở dãy bàn đầu lại nép sang bên phải cho nên nếu loại trừ phía đằng trước là giảng viên và bảng đen thì với Hải An, cô chỉ có ba mặt: đằng sau, hướng tây nam và bên trái cô. Hiện thời ba mặt đang cười rung rinh, anh giảng viên trẻ thì cười tủm tỉm nhưng không hề to tiếng như đám bạn của cô.
“Sao thế Hải An ? Bạn sợ tôi ăn thịt sao ? Hôm nay là ngày tôi ăn chay nên bạn cứ yên tâm.”
Những tràng cười bùng nổ. Đại Học A nổi tiếng với số lượng giảng viên giỏi và tâm huyết. Hơn thế nữa tuổi đời họ cũng còn rất trẻ. Vài người thậm chí còn xêm xêm tuổi sinh viên. Không khí thoải mái và thân thiện luôn trải đều khắp các phòng học.
Những tràng cười là Hải An trở nên ngượng ngùng. Cô rất ngại xuất hiện trước đám đông. Ắt hẳn là do bản tính nhút nhát của cô. Nhưng trái khoáy một điều là, ở nhà hay chơi game thì cô lại rất hăng hái. Hải An không hiểu tại sao mình lại như thế. Và giờ đây cô đứng chết trân như khúc gỗ cho những tràng cười đục khoét.
“Thôi nào các bạn.” Anh giảng viên trẻ vỗ tay vãn hồi trật tự rồi cười nhìn Hải An;
“Được rồi. Bạn giải đi.”
Hải An dùng đầu ngón tay đẩy gọng kính trên sống mũi rồi chớp chớp mắt nhìn những dòng phấn trắng trên bản đen
|