Ách! Đừng có tưởng Hải An không nhìn rõ nhé. Thị lực cô hoàn toàn đạt chuẩn không trên không. Hải An có thể nhìn rõ cả con ruồi trên tô hủ tiếu gõ cách cô cả mấy mét lận. Cặp kính cô đang đeo chỉ là kính không độ. Sở dĩ Hải An dùng nó là vì đối với cô, nó hệt như bửu bối của Đôrêmon cho Nôbita vậy.
Cái kính đó thật sự hữu dụng với Hải An à nha. Ngay kể từ khi bước chân vào giảng đường đại học, cô đã biết tận dụng và khai thác những tính năng thần kì của nó, một trợ thủ cực kì đắc lực cho ý thích và sự phòng thủ của cô.
Công dụng đầu tiên của nó, trước hết là giúp Hải An có một chỗ ngồi ngay bàn đầu. Ai lại nỡ dành chỗ của một đứa học sinh bị cận cơ chứ. Hơn thế nữa, việc ngồi bàn đầu không chỉ đơn giản biểu hiện cho một người chăm học. Ngồi bàn đầu thường có hai dạng: Một là dạng chăm chỉ siêng năng cần cù thông mình chịu khó, mắt lúc nào cũng chăm chú lên bảng, miệng lúc nào cũng nuốt nước bọt uống từng lời vàng ngọc của giáo viên; hai là dạng quậy phá, phải bị buột ngồi bàn đầu để cô lập và được kiểm soát. Hải An lại thuộc dạng thứ ba, là cái dạng ngồi bàn đầu góc khuất để tránh sự chú ý.
Nói chẳng phải ngoa, kinh nghiệm cắp sách 12 năm cộng một đến trường đã giúp Hải An đúc kết được kinh nghiệm học sinh rằng ngồi bàn đầu ít bị kêu hay nhắc nhở hơn. Khi một giáo viên đứng trên bục giảng, ánh mắt họ như ra-đa bắt cử động của họ phủ sóng khắp phòng học với độ nhạy cực cao, dễ dàng bắt mọi tín hiệu trò chuyện, lơ đễnh hay làm việc riêng từ các cột phát sóng học sinh. Khu vực được kiểm soát gắt gao chính là từ giữa cho đến cuối căn phòng. Không gì có thể qua mắt nổi ra-đa. Trừ khi ra-đa gặp vật chắn tín hiệu, lô cốt phòng thủ hay pháo đài.
Đó có thể là một thân hình kém chiều cao thừa chiều ngang, hay đó có thể là một quyển sách được dựng đứng, đủ chiều cao để ẩn thân và tránh tầm quét ra-đa đề phòng súng cao xạ khạc đạn, mà hễ đạn được phát ra trúng đích những kẻ sơ sẩy, thì hậu quả sẽ cực kì nghiệm trọng a.
Nhưng ưu điểm bao giờ cùng kèm nhược điểm. Độ quét của ra-đa thì ai cũng biết, nó có hình dạng cánh quạt và chỉ có thể quét từ trái qua phải, rồi lại đổi từ phải qua trái. Và khi đó, với vị trí đứng chính giữa lớp của ra-đa, hai góc trên cùng bàn đầu luôn nằm trong vùng ít bị phủ sóng, hoặc nếu có, chỉ sẽ lướt qua nhẹ như cơn gió luồn trong mái tóc. Cực kì yên ổn, cực kì vững chắc. Hải An tin chắc điều đó. Chính vì thế cô đã chọn một vị trí cực kì đắc địa, và không quên kèm theo vật hộ thân tuyệt vời đó.
Công dụng thứ hai của món bửu bối thì không xa lạ gì ngoài ý định những người làm ra nó gán cho. Tất nhiên là một cái kính là để bảo vệ cửa sổ tâm hồn của mỗi con người. Cửa sổ nhà Hải An thì trong veo và đen láy rất là hút hồn. Người ta thường gọi đó là ánh mắt mơ huyền, không phải là “mơ huyền mờ” vì thực sự Hải An có bị cận đâu. Đó là một ánh mắt thực sự chết người.
Điều tiếp theo mà Hải An thích cái kính đó là vì nó giúp cô che dấu được khuôn mặt của mình. Vẻ ngoài của Hải An không hẳn là xinh, nhưng nó lại có cái gì đó quyến rũ thu hút. Tạm bỏ qua phần thân hình vì lẽ dĩ nhiên cái kiếng không che dấu được phần đó. Cái kiếng chỉ có thể làm mờ đi đôi mắt đen láy, đôi hàng mi cong vút, sống mũi nhỏ và cái miệng lúc nào cũng mộng nước chúm chím, chưa kể một khuôn mặt tròn đầy đặn nét ngây thơ đáng yêu. Không phải sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của những mĩ nhân cổ mà chỉ là vẻ đẹp yếu đuối thuần chất ngây thơ. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, mà Hải An đã phải đón nhận vô vàn ánh nhìn soi mói khó chịu hâm mộ thèm muốn chẳng may cô đi thẳng từ cổng trường vào lớp học mà lại không đeo kính hay nón rộng vành. Hải An biết vẻ thu hút của mình, nhưng cô không hề muốn lấy điều đó làm bậc thang tiến thân. Cô quyết tự mình vận động, cả ngoài đời lẫn trong game.
Nhưng những lợi ích trên không bằng cái cuối cùng mà Hải An khám phá ra. Đó là chức năng nghi binh cực kì lợi hại của cái kính không độ này. Động tác dùng đầu ngón tay đẩy gọng kính lên để nhìn lên bảng sau mỗi lần bị kêu bất thình lình không phải để Hải An nhìn rõ bảng hơn. Đó chỉ là một mánh khóe của cô để có thể có thêm thời gian, để cái đầu nhanh nhạy của cô những vòng quay của bánh răng suy luận thật nhanh để nắm tình hình đang diễn ra để có thể đưa ra tình huống đối phó hợp lý. Và ngay lúc này đây, Hải An đang hình thành trong đầu cách giải bài toán trên bảng đen.
“Sao hở em ?” Vị giảng viên cười mỉm. Anh ta không tin rằng bài toán lắt léo này lại có thể giải ra dễ dàng.
Nhưng Hải An đã buột miệng đọc ra ngay đáp số khi anh ta vừa dứt câu hỏi. Vị giảng viên trẻ sau thoáng ngạc nhiên rồi cười xòa nhìn Hải An:
“Bạn có cái đầu thật nhanh nhạy đó Hải An. Nhưng lần sau nhớ để tay chân hoạt động cùng với nhé.”
Những tiếng rúc rích vang lên. Hải An thở phào ngồi xuống ngay khi được cho phép. Đứng nãy giờ cũng bị chú ý đủ rồi. Trên bục giảng, vị giảng viên bắt đầu trình bày cách giải bài toán.
“Hú hồn nhé.”
Gấu áo Hải An bị giật giật kèm tiếng thì thào. Hải An nhìn sang bên cạnh. Cô bạn Mỹ Ngọc đang cười tít mắt.
“Ảnh địa mày từ lâu rồi. Ai bảo lơ đễnh làm chi. “
Hải An nhìn anh giảng viên trẻ đang thao thao bất tuyệt hậm hực. Mắc chi chú ý người ta chứ. Người ta đã nép vào một góc rồi mà.
“Muốn không bị soi thì làm như tao nè. Luôn nhìn lên bảng, khi thấy ảnh chiếu tướng thì giả vờ cúi xuống ghi chép. Học sinh ngoan ngoãn chăm chỉ như tao thì ai lại nỡ làm phiền cơ chứ.”
Hải An phì cười khi nghe những bày vẽ từ cô bạn thân. Nhỏ biết rõ sự không thích bị chú ý của cô.
“Nãy giờ bay đi đâu vậy cô nương ?” Mỹ Ngọc không thì thào nữa. Vị giảng viên trẻ vừa đi ra ngoài lớp. Những tiếng râm ran đã bắt đầu vang lên.
Mặc kệ ánh mắt tò mò của cô bạn, Hải An chỉ ậm ừ cho qua. Ngày hôm qua, cô đã không tài nào biết được Độc Long là ai. Hải An có cái đầu nhanh nhạy và trí nhớ tốt. Một khi đã ấn tượng về ai thì cô sẽ nhớ mãi không thôi. Vậy mà cô lại không có tí xiu xiu nào về người này. Anh ta đã gặp cô ở đâu, khi nào; cô hoàn toàn không biết được. Anh ta hẳn quen biêt cô nhưng tại đâu và lúc nào. Bây giờ Hải An chỉ biết gào lên trong thâm tâm: Độc Long, huynh là ai vậy hả ?