Ðề tài
:
[Võng Du] Mộng ảo kỳ duyên
Xem bài viết đơn
#
14
02-04-2013, 12:40 PM
Hoanganh92
Phá Quan Hạ Sơn
Tham gia: Jan 2012
Đến từ: Huế
Bài gởi: 176
Thời gian online: 3836502
Xu:
0
Thanks: 48
Thanked 107 Times in 48 Posts
MỘNG ẢO KÌ DUYÊN
Tác giả: medassin
Hồi 3.6
Trở lại với Hải An, ngay khi hiểu ra lý do của Độc Long, cô nguôi giận đột ngột ngay. Bản thân Hải An chưa hề tọa luyện nhưng cô hiểu rõ sự biến thái của nó. Cô từ từ gõ những chữ cẩn trọng vào khung hội thoại.
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: (cười vui vẻ) Hóa ra muội trách lầm huynh rồi.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Lầm chuyện gì cơ ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Muội tưởng huynh không thèm nói chuyện với muội nữa (buồn)
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: …
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Muội bít mà. Muội xin lỗi huynh. Hải An cuống quít gõ chữ.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Vậy muội tính nói chuyện gì với huynh vậy ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Huynh đến chỗ muội đi.
Du Du đọc tọa độ chỗ cô đang đứng cho Độc Long. Độc Long đáp lại bằng một biểu tượng thắc mắc.
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Thì huynh cứ đến chỗ muội đi mà.
Thiếu chút nữa Hải An đã đập bàn tay mình một phát đau điếng. Cái tay nhanh hơn suy nghĩ quả là hậu họa. Câu nói vừi gửi đi làm Hải An vừa nghệch mặt vừa thẹn. Sao giống như mời gọi quá vậy. Cũng may Độc Long có vẻ như không để ý đến sự sâu xa trong câu nói của Du Du. Anh ta đáp lại bình thản.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Muội đợi chút xíu.
Trên một trong những cái tháp cao của Vạn Nhân Thành, bóng dáng thướt tha của một cô gái liêu xiêu trong ánh chiều tà. Gió phần phật luồng thốc qua váy áo của cô gái. Cô gái đứng lặng im nhìn ngắm nhân sinh phồn hoa đô hội dưới kia bằng ánh mắt kiêu kì như cười nhạo chốn nhân gian. Nếu cô mà có dải lụa bao quanh mình thì hẳn cô gái sẽ là một cô tiên lạc bước đến nhân gian. Thế gian hào hoa vẫn không biết có một khung cảnh thần tiên đến vậy. Nhưng xét cho cùng, cô tiên nữ này chỉ là một nữ hiệp áo vải bình thường. Cô cứ đứng xuất thần cho đến khi có tiếng động nhẹ bên cạnh mình.
Thánh thú Hoàng Kì Lân nhìn cô ngạo nghễ khi cô quay lại nhìn nó. Con người lãng tử ngồi trên lưng nó khẽ hỏi:
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Du muội, chuyện gì thế ?
Du Du mỉm cười gửi yêu cầu giao dịch. Độc Long bấm chấp nhận vô thức và ngạc nhiên khi thấy những món đồ.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Chuyện là sao hả Du muội ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Đa tạ thịnh ttình của huynh nhưng muội chẳng thể nào nhận chúng được.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Tại sao ? Đẳng cấp muội sử dụng chúng được mà ?
Cô gái Du Du lắc đầu:
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Không phải vì lý do ấy.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Vậy tại sao ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: (mỉm cười) Chẳng tại sao cả. Đơn giản muội không thể nhận thôi.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: (Suy nghĩ) Muội không thích đồ huynh tặng ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: không phải mà.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Đồ yếu quá hả ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Đồ này mà yếu thì cái gì mới gọi là thần hả trời ? (cười ha hả)
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Huynh đừng nghĩ oan cho muội. Muội không chê gì huynh cả. Đơn giản muội không nhận chúng. Thế thôi.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Muội cứ nói ra lý do xem nào ? Những món này do huynh tạo ra ? Nếu huynh thô lỗ hay cư xử không phải phép thì muội phải lên tiếng chứ.
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Huynh đừng nghĩ vậy. Huynh tặng muội làm muội rất cảm kích nhưng nhận không thế này muội thật áy náy quá.
Độc Long gõ một biểu tượng thắc mắc.
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Huynh biết đấy. Huynh tặng không cho muội thế này. Lý ra muội phải đền đáp lại cho huynh bằng cái gì đó tương tự, nhưng hiện trạng muội không thể làm điều đó cho nên hậu lễ này muội không dám nhận.
Nói ra được tâm sự rồi Du Du hồi hợp chờ Độc Long hồi đáp. Anh ta im lặng đôi chút rồi chép miệng:
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Du muội ngộ thật.
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Sao mà ngộ ?
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Thông thường những trường hợp thế này thì người khác sẽ mừng húm vồ lấy ngay còn muội sao mà khó khăn thế. (gãi đầu)
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Hì hì. Cứ cho là muội khác người đi.
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Vậy muội nhất quyết không nhận nếu đó không phải là công muội chứ gì ?
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Ừm phải! ^^
Độc Long bấm từ chối giao dịch rồi khi Du Du còn ngỡ ngàng thì Độc Long nói tiếp:
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Huynh không có thói quen nhận lại đồ đã gửi tặng. Nếu muội không nhận chúng thì có một cách giải quyết.
[Thầm] Du Du nói thầm Độc Long: Cách gì ?
Độc Long chắp tay niệm ấn. Trong nháy mắt Thần thú Hoàng Kì Lân biến mất. Trên đỉnh tháp cao lồng lộng gió chỉ còn hai con người: Một là lãng tử bụi đường sương gió, một là nữ hiệp hồ ly nhỏ nhắn thơ ngây. Con người lãng tử đó đứng thẳng nhìn vào cô hồ ly rồi nói thản nhiên:
[Thầm] Độc Long nói thầm Du Du: Du muội, muội làm nô lệ cho huynh nhé
Tài sản của Hoanganh92
Chữ ký của
Hoanganh92
[i][b]Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.[/b][/i]
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của
Hoanganh92
Gấu Lười
Hoanganh92
Xem hồ sơ
Gởi nhắn tin tới Hoanganh92
Tìm bài gởi bởi Hoanganh92