“Mỹ Mỹ nè, nếu một người con trai nói muốn người con gái làm nô lệ cho anh ta thì ý anh ta là sao hở Mỹ Mỹ ?”
Hải An rụt rè hỏi cô bạn. Và sau khi lời nói đã bay hết ra khỏi miệng thì Hải An mới biết mình đã trót dại mà đi nói chuyện với người không nên nói. Thật như vậy. Ngay khi Hải An vừa hỏi xong thì đôi mắt Mỹ Mỹ tròn to và cái miệng cô bạn ré lên:
“Cái gì ?”
Quả không hổ danh là công suất cả ngàn db (đơn vị đo tiếng ồn). Tiếng thét của Mỹ Mỹ làm cả góc sân quay đồng loạt về hướng phát ra âm thanh. Hải An thụp đầu bối rối tránh những ánh mắt hiếu kì, đồng thời đưa tay lên giả vờ sửa kính. Tuy vậy không ngăn được màu đỏ sau khi lấp dần đôi má của cô liền chuyển lên mang tai. Chết thật. Thật là chết mà. Hải An thầm rủa mình tơi tả. Đúng là không nên nói với cái loa phóng thanh, đặc biệt là khi đang ở một nơi công cộng thế này.
Hải An và Mỹ Mỹ đang ngồi học ở một trong những khuôn viên sân trường của trường Đại học A. Như bao ngôi trường khác, Đại học A phân chia làm rất nhiều khu vực: nào là khu học tập, khu thể thao liên hợp, phòng thí nghiệm và thực hành… Do đó mà số lượng khuôn viên sân cũng tăng lên theo. Khu Hải An đang ngồi là một trong những địa điểm ưa thích của sinh viên Đại học A. Những con đường trải nhựa láng trơn tru sạch sẽ, những thân cây cổ thụ rợp bóng mát cao chót vót, những trảng cỏ xanh mướt mắt, những băng ghế đá mát lạnh cùng bàn học thoải mái, sóng wifi phát ra từ các phòng học tiện ích, không khí thoáng đãng hiu hiu gió mát… tổng hợp lại thì đây chính là thiên đường nơi hạ giới.
Chừng như nhận ra lỗi lầm mình vừa mấc phải, Mỹ Mỹ mặt đỏ au cúi đầu rụt cổ nhìn Hải An bằng đôi mắt lấm lét như muốn nói: Xin lỗi nha, tui lỡ lời.
Sau thoáng bất ngờ, những sinh viên đang ngồi học hay chơi đùa bắt đầu quay lại với công việc của họ. Ừ thì đại học mà, lúc nào cũng có chuyện xảy ra cả. Và nếu như đó chỉ là tiếng hét thất thanh của một cô gái giữa thanh thiên bạch nhật thì chuyện chắc chẳng là gì. Sân trường lại rôm rả như bầy ve vào hè, chẳng để tâm gì khi vừa nãy có một tiếng hét khủng khiếp xảy ra.
Lúc này chủ nhân tiếng hét khủng khiếp ấy đang co đầu rụt cổ để chờ đợi sấm sét từ lôi thần Hải An. Rồi chừng như khi thấy bão tố không nổi lên, Mỹ Mỹ nở nụ cười tươi tắn nhất, dùng hai tay mình nắm lấy bàn tay Hải An đặt trên bàn đá tròn, điều chỉnh âm lượng vừa đủ nghe nói:
“Xin lỗi nghen mậy.”
Hải An ngẩng đầu nhìn cô bạn bằng ánh mắt hình viên đạn khiến nhỏ giật mình rụt tay lại. Hải An thở dài:
“Mày không thể không la bài hãi lên sao ?”
“Có phải tao cố ý đâu. Nhưng cái thông tin mày đưa ra làm tao sốc quá trời.” Mỹ Mỹ phân trần.
Hải An ậm ừ. Phải, đúng là sốc thật.
Vẫn giữ mức âm lượng vừa đủ nghe, Mỹ Mỹ hỏi nhỏ:
“Mà thật ra mày đang làm gì vậy Hải An ? Không phải việc đó chứ ?”
“Việc đó ?” Hải An ngơ ngác.
“Là việc ấy ấy đó.” Mỹ Mỹ hấp háy đôi mắt.
Hải An hiểu ra cô bạn ám chỉ điều gì. Đặc biệt là khi nhỏ cứ nhìn chòng chọc phía dưới cổ áo sơ mi của cô, nơi bộ ngực căng tròn qua lớp vải áo. Hải An đỏ bừng mặt mũi và giãy nãy lên:
“Con quỉ này. Không phải như mày nghĩ đâu.”
“Vậy là gì ?” Mỹ Mỹ nhướng mắt nghi ngờ.
“Là … là trong cái game tao đang chơi.” Hải An nói nhỏ xíu.
“Trời đất ơi!”-Mỹ Mỹ rên lên một tiếng não nề. Tất nhiên âm lượng nó chỉ gói gọn chung quanh cái bàn của Hải An-“Ông trời ơi ngó xuống mà xem con nhỏ bạn con nè.”
“Tao không giỡn với mày à nghen.” Hải An lầm bầm tức tối vì bị cô bạn trêu chọc.
“Tao giỡn hồi nào. Mày coi mày kìa. Lậm game quá mức rồi giờ nhìn mày như que tăm kìa.” Mỹ Mỹ vặc lại.
“Que tăm hồi nào hả ?” Hải An cự nự.
“Rồi. Không que tăm thì con mắm, chịu chưa! Nói tao nghe đầu đuôi xem coi.” Mỹ Mỹ ngã lưng ra bằng ghế đá.
Hải An thở dài với cô bạn mồm mép. Nhỏ đổi đề tài như chong chóng nhưng vẫn không quên móc họng người ta. Mà thân hình Hải An đâu đến nỗi như que tăm hay con mắm đâu. Hải An cao bình thường, tuy không phải dạng người “mủ” trên sàn thời trang nhưng cũng không đến nỗi làm quảng cáo cho hãng giày độn. Khuôn mặt cô không sắc nước hương trời hay chim sa cá lặn, chỉ có mỗi một điểm thơ ngây thuần khiết, rất là dễ nhìn, có phần trẻ con dễ thương. Về nước da thì kể ra Hải An cũng đi làm người mẫu sữa tắm được. Nhưng tất cả mọi điều trên đều được Hải An giấu biệt. Cô phòng thủ hay che lấp chúng thật kĩ lưỡng. Phần vì cô không thích, phần khác là vì Hải An ngộ rằng: càng xinh đẹp nổi bật thì càng dễ bị hãm hại. Hải An đã trải qua nhiều chuyện. Nên khi bước chân vào giảng đường đại học, cô mong muốn tận hưởng bốn năm bình yên. Bây giờ cô đang gặp vướng mắt và rất cần người chia sẽ. Mỹ Mỹ là lựa chọn phù hợp nhất. Cho dù biệt danh “loa hai chức năng” được cả lớp gán ghép cho nhỏ có thể ngăn cản ý định của Hải An thì cô cũng nhất quyết hỏi nhỏ. Bỡi 1 lẽ Hải An hiểu rõ cô bạn mình là người như thế nào. Vậy nên khi tâm ý đã quyết, Hải An gạt bỏ những lấn cấn hay lời trêu ghẹo của cô bạn mà tâm sự. Hải An kể sơ về thế giới Ảo Mộng của riêng cô.
Chăm chú lắng nghe một hồi, Mỹ Mỹ sau đó gật gù à một tiếng:
“Ừm, vậy là trò chơi này cũng có hệ thống kết hôn. Tao hiểu rồi. Có phải hai người chơi nhân vật nam nữ dắt nhàu vào thánh đường thề nguyện yêu nhau trọn đời trọn kiếp chỉ có rớt mạng mới chia lìa đôi lứa không ?”
Câu pha trò của cô bạn là Hải An phì cười:
“Ừ, đúng là thế đó.”
Kết hôn trong Ảo Mộng rất chi là rườm rà rắc rối lại còn muôn phần đặc sắc. Có thể nói nó là hay nhất trong số các game Hải An đã chơi và chỉ có những ai trải qua mới biết kết hôn Ảo Mộng là thế nào, bời vì theo Hải An biết thì sự kiện thành gia lập thất trong Ảo Mộng khác nhau tùy theo người chơi. Trang chủ trò chơi chỉ nói chung chung với lại Hải An cũng không rõ cho nên đành để Mỹ Mỹ hiểu theo khái niệm sơ đẳng đó vậy.
“Trong game mày chơi thì kết hôn thế nào Hải An ?” Mỹ Mỹ thắc mắc.
“Tao không biết.” Hải An thành thật nói.
“Không biết. Sao lại không biết được ?” Cô bạn kêu ngạc nhiên.
“Bới vì nó khác nhau với mỗi người chơi.” Hải An trần tình.
Quả thực đây là nét sáng chói mà Ảo Mộng đã dám thể hiện và thành công. Khi bạn chán một nhân vật và chơi lại từ đầu với nhân vật khác. Những nhiệm vụ ban đầu lại y hệt như vậy. Nó gây sự thoải mái cho game thủ nhưng cũng tạo sự nhàm chán. Đội ngũ thiết kế game Ảo Mộng đã làm việc cật lực và cho ra đời Hệ thống nhiệm vụ kì ảo. Nó là một định nghĩa mông lung. Mỗi một nhân vật, mỗi một đẳng cấp, mỗi loại nhiệm vụ đều tùy biến khác nhau hoàn toàn. Người chơi Ảo Mộng sẽ không biết cái gì đang chờ đợi mình. Nó hoàn toàn mang đến một cái nhìn mới mẻ cho game online. Nhiệm vụ thiên biến vạn hóa thì kéo theo tất cả đều thay đổi. Hệ thống kết hôn cũng vậy. Mỗi cặp đôi đều có nhiệm vụ tình ái riêng biệt hay phối hợp cùng nhau làm, chỉ những ai trải qua mới thấy nó thú vị dường nào. Đây là lời Hải An nghe cuộc trò chuyện úp mở của mấy cặp trong bang phái cô.
“Như vậy đây có thể nào là nhiệm vụ gì đó của anh ta không ? Ý tao là người chơi Độc Bộ, Độc Bá gì đó.”
“Là Độc Long.” Hải An chỉnh và ngẫm nghĩ.
Phải ha. Có thể lắm chứ. Hải An đã từng biết đến một nhiệm vụ gọi là kết bạn. Nhưng với Ảo Mộng không đơn giản chỉ là gửi lời mời và được chấp nhận đâu. Có nhiệm vụ bắt người chơi phải kết bạn đủ số nhiệm vụ qui định trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Dĩ nhiên những nhiệm vụ kết bạn này có thể bỏ qua không thực hiện. Nhưng nếu làm được thì có thể có xác suất được thưởng đồ quí giá. Ngay cả việc kết bạn cũng rườm rà như thế thì cũng hiểu Ảo Mộng nó quái dị cỡ nào. Nghĩ đi nghĩ lại. Hải An thấy khả năng rơi vào trường hợp nhiệm vụ kết bạn rất cao. Huống chi lv Độc Long đã gần như cực hạn, phần thưởng sẽ vô vô cùng hậu hĩ. Nói thêm về hệ thống nhiệm vụ kì ảo, người chơi này không thể nào biết khi nào mình mới có nhiệm vụ tương tự người chơi khác. Nói nôm na thì có thể hiểu là có người nhận nhiệm vụ này ở lv 10 nhưng người khác lại nhận nhiệm vụ đó ở lv 60 chẳng hạn. Cấp độ nhận càng cao, phần thưởng tăng cao kéo theo độ nguy hiểm cao gấp bội.
Nhưng cho dù đã thông suốt đến vậy thì Hải An cũng không thể giải thích lý do Độc Long hy sinh quá nhiều thứ cho cô vậy. Trang bị thần thành đó chỉ để mua cái gật đầu làm bạn của cô sao. Chẳng lẽ phần thưởng của Độc Long cho cái nhiệm vụ này đã vượt quá mức tưởng tượng của cô rồi sao. Chưa kể hy hữu làm sao trang bị anh ta tặng lại là lớp nhân vật của cô nữa chứ. Độc Long à, màn sương mù bí ẩn của huynh lại dày thêm một tầng rồi.
Nhìn sự trầm ngâm của cô bạn Hải An làm Mỹ Mỹ băn khoăn:
“Mày nghĩ gì thế Hải An ? Có phải vậy không ?”
“À. Ừ. Có lẽ vậy mày ạ.” Hải An nhẹ gật đầu.
“Thật hết nói nổi mày.” – Mỹ Mỹ lắc đầu tựa lưng ra ghế - “Suốt ngày game ghiếc rồi nhức đầu với nó. Không nghiện như tao sướng hơn không ?”
Hải An liếc xéo cô bạn:
“Mày mà không chơi. Mày còn chơi nhiều hơn tao đó.”
“Ừ. Tao có đi chơi. Nhưng đó là quan hệ công chúng.” Mỹ Mỹ tỉnh bơ nói.
Hải An buồn cười. Có ai đời như cô bạn Mỹ Mỹ của cô không. Đi chơi tối sớm về khuya mà lại bảo là quan hệ công chúng. Nhưng Mỹ Mỹ không hề là cô gái đàn đúm hư hỏng. Mỹ Mỹ vẫn là một sinh viên chăm ngoan, tuy nhiều lúc trễ nãi giờ học nhưng cô bạn vẫn có mặt đầy đủ những tiết học và điểm số ổn định. Về mặt này Hải An thật sự khâm phục cô bạn chơi bời lêu lỏng của mình.
“Thế dạo này mày quan hệ công chúng ra sao ?”
“Ôi dào! Toàn đám công tử nhà giàu chơi bời thôi. Phải chi tao được như mày, có một người bí ẩn như anh Độc Long để ý quan tâm, chăm sóc.” Mỹ Mỹ mơ màng nói.
“Chăm sóc hồi nào mậy ?” Hải An phản ứng.
“Ha ha! Còn phải hỏi. Mặt mày đang hiện chữ: Muội muốn biết huynh là ai kìa.” Mỹ Mỹ cười to.
“Con quỉ này. Mày muốn như tao hả. Để tao viết cho mày mấy chữ luôn.” Hải An vớ lấy cây bút lông trên bàn và sấn qua chỗ Mỹ Mỹ. Nhưng cô bạn né người và bỏ chạy. Hải An tức tốc phóng đuổi theo.
Một góc sân trường ngoái nhìn hai cô sinh viên trẻ trung đùa giỡn mà thầm cười. Thật đúng là không khí cố hữu của một ngôi trường Đại học.