-Con đi theo ta nào. Nguyễn Sán lên tiếng đánh tỉnh nhi tử của hắn.
- Vâng ạ. Ôi, Thật là thần kỳ . Quang thế thốt lên, rồi nhanh chân rảo bước theo cha hắn.
Tiến qua cửa thạch thất Quang Thế phát hiện dưới chân có một cầu thang dẫn xuống có mười mấy bậc, cuối cầu thang có một chỗ rẽ.
Sau khi xuống cầu thang rẽ qua một bên, Nguyễn Sán đẩy nhẹ một công tắc trên tường, bóng tối trước mắt bỗng dưng trở nên sáng sủa hẳn lên, lộ ra một gian thạch thất vuông, rộng ước chừng ba trượng, phía trong có một kệ sách được kê sát tường , bên cạnh đặt một chiếc rương được khóa cẩn thận, Ở giữa gian thạch thất có một chiếc bàn và băng ghế, tất cả đều bằng đá, Trên tường treo mấy thứ vũ khí hết sức quái lạ, trong đó làm cho Quang Thế chú ý nhất là Một cặp Roi dài mầu nâu sẫm dài chừng một trượng (4m) không biết được làm bằng gì.
- Trong này là tất cả những gì tổ tiên chúng ta để lại, cho dù một trang sách, một góc tranh đặt ở đây đối với người ngoài không là gì, nhưng đối với Nguyễn tộc chúng ta nó là vô giá, ngàn vàng không đổi, người mất nhưng vật còn, chúng ta phải đối với chúng như đối với tổ tiên vậy. Con có hiểu không?
- Con hiểu rồi ạ, có nghĩa là nếu chúng ta bán chúng đi, hoặc đem chúng tặng cho người khác thì cũng như chúng ta đem bán tổ tiên của chúng ta vậy phải không cha?
- Ừ, đúng vậy, Quang Thế ngoan! con phải nhớ lòng người khó dò, chuyện này chỉ có nội tôn của Nguyễn gia mới biết được, là một bí mật của Nguyễn gia chúng ta, con không được nói cho người ngoài biết, đồng thời từ nay về sau cũng không được nhắc đến vấn đề này, ngay cả đối với huynh đệ của con trong Nguyễn gia! nếu không, con sẽ là tội nhân của Nguyễn tộc, một kẻ vong ân bội nghĩa, uổng công ta nuôi nấng, thương yêu.
- Dạ vâng, bí mật của Nguyễn gia sẽ vẫn là bí mật, con chưa từng tới mật thất này vì mật thất này chưa từng tồn tại. Quang thế hào hùng nói, hắn thấy mình thật quan trọng khi nắm giữ bí mật của gia tộc.
- Mười hai tuổi đầu! một đứa trẻ có thể nghĩ ra và nói được những lời như vậy được sao? Nguyễn Sán thầm nghĩ, giật mình đánh giá lại nhi tử của hắn.
Mật thất này là một khảo nghiệm đối với của nó, nhưng có lẽ ta đã quá lo lắng rồi.
– Con ta đã lớn rồi, đã lớn rồi! ha ha ha. Nguyễn sán cười vang.
- Con trưởng thành rồi, chứ không phải lớn rồi. Quang Thế phản bác cha hắn.
- Sao?
- Con muốn làm người trưởng thành, không muốn làm người nhiều tuổi!
- Ừ được rồi, con trưởng thành. Nguyễn Sán mất hứng nói. Hừ, thằng này đôi lúc cũng không nên nhớ dai như vậy chứ, thật là cụt hứng quá mà.
- Con hứng thú với cặp Trường côn( roi dài) này sao?
- Vâng ạ ! Nó được làm bằng gì vậy cha? sao dài kinh vậy nhỉ?
- Đây là cặp roi dài của cụ tổ tên Nguyễn Bá Giáng. Ông là một kỳ tài võ thuật.
- Chuyện kể rằng, khi xưa có một tộc người nhan hiểm, trán lép, mũi tẹt, mắt hí không biết từ đâu tới, ngồi trên Diều giấy bay lượn trên bầu trời Thanh Chiêm thành với ý định trấn yểm nơi này. Ông cùng với hơn bốn mươi nghĩa sĩ các gia tộc như: Dương, Phạm, Đỗ, Lê... kẹp tranh bay qua các ngọn tre một trận thư hùng với chúng.
- Dân chúng còn kể ngày hôm ấy trời đang trong xanh bỗng nhiên sấm chớp đùng đùng, gió mưa gào thét, rồi lác sau máu bay đầy trời, còn nghe tiếng thét hãi hùng như đến từ cõi âm.
Không biết trận chiến đó kết cuộc thế nào nhưng khi cụ tổ trở về Nguyễn tộc thì cả người bê bết máu me, da thịt cháy khét, thấy được cả xương trắng nhìn rất khiếp đảm, cụ để lại cặp roi và chiếc áo tơi này chỉ nói một câu cái gì : Pháp bảo để lại cho con cháu Nguyễn Gia. Rồi đi mất không biết sống chết thế nào!
-Thật là thần kỳ. Bay! con người có thể bay được sao! Quang Thế lẩm bẩm.
- Thật ra chuyện này như ta được biết khi luyện võ đến một cảnh giới nào đó thì có thể bay được, mà những người như vậy phần lớn là những người tu đạo, không màng thế sự, rất ít xuật hiện trên thế nhân.
- Người tu đạo. Ta phải tìm cho được họ, hắn thầm nhủ - Bay, thật thích thú biết nhường nào! Quang thế ước ao. Trong lòng hắn hình tượng người tu đạo từ giờ đã được khắc sâu, là mục tiêu mà hắn sẽ tìm kiếm.
- Trong mật thất này còn nhiều vật khác nữa, đến lúc con đủ tuổi hiểu biết, con có thể trở lại nơi này mà nguyên cứu. Khi đó con cứ thưa với bá phụ Nguyễn Chân của con là được. Phải nhớ không được phép của bá phụ thì không được tự tiện đến nơi này nghe chưa!
- Vâng ạ.
- Không còn sớm nữa, chúng ta trở lại Nguyễn gia trang nào, còn phải đi thưa các bá phụ, thúc phụ và gia gia của con nữa.
Quang Thế luyến lưu nhìn một vòng các vật dụng của tổ tiên một lần nữa, rồi hắn lén thả thần thức ra, nhìn vào các vật trong chiếc rương được khóa bên góc tường ghi nhớ lại tất cả rồi vội vã theo cha hắn ra ngoài.
Giống như mô tiếp quen thuộc của tiên hiệp Nhân vật chính sẽ có một sủng vật là một siêu cấp dị thú đi bên cạnh. Vậy sủng vật siêu cấp của Quang Thế chúng ta có gì khác so với các sủng vật đã từng có trước đó. Mời các bạn xem tiếp chương sau sẽ rõ