Ánh mắt Hoàng Cực Nguyên Vân loé lên, lành lạnh lãnh ý xẹt qua, hắn quay người, khẽ cười nói :
- Các vị đạo hữu, khoảng cách đệ tử của các tộc quay trở lại còn có hơn mười năm, chúng ta có lẽ nên quay về trong tộc chờ đợi đi
- Chẳng qua lần này không biết có bao nhiêu đệ tử ngã xuống ở trong đó, nhưng vì sự hưng thịnh của chủng tộc chúng ta, cũng chỉ có thể như thế
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của lão quỷ này như có như không lướt qua trên người của Cơ lão quái, trong mắt hiện lên sắc thái khác lạ
- Ha ha, có thể tiến vào trong Huyết Mạch chi địa, mặc dù là nguy cơ trùng trùng, nhưng cơ duyên trong đó cũng đủ để bù đắp tất cả, chỉ cần bình yên quay về, có thể thu hoạch được rất nhiều thứ. Về phần tổn thương, tự nhiên là khó có thể tránh khỏi
Mục gia lão tổ cười nhẹ nói ra, trong giọng điệu để lộ từng tia hàn ý
Mấy lão quái của các gia tộc còn lại đều gật đầu
Cơ lão quái nhíu mày, trong lòng tràn đầy cảm giác bất an, không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy mấy lão bất tử trước mặt hình như có toan tình riêng gì đó, nhưng đến tột cùng là chuyện gì lại không biết được,tự nhiên như vậy khiến trong lòng hắn cảm giác rất không thoải mái
- Đi thôi, khó có dịp chúng ta có thể tụ tập một chỗ, như vậy cũng dễ xác minh một chút suy nghĩ trong lòng của mọi người, có lẽ đối với việc tăng lên tu vi của chúng ta có chút lợi ích
Lão quái của các tộc gật đầu, nối tiếp nhau cất bước, thân ảnh biến mất không thấy, dung nhập vào trong thiên địa
Phía trên Tử Tịch Hải lúc nàu mới khôi phục vẻ yên tĩnh như trước, chỉ có từng đám sương mỏng bay bổng trong hư không
Cùng lúc đó, trong một cung điện màu đỏ như máu, một gã nam tử khoảng hơn ba mươi tuổi, hình dạng tuấn mĩ đang yên tĩnh ngồi tại trên vương vị, lúc nãy chậm rãi mở ra hai mắt, trong đôi mắt vừa hẹp vừa dài loé lên huyết mang, để lộ ra nhàn nhạt vui mừng
- Ta đợi ba ngàn năm, các ngươi rốt cục cũng ra tay lấn nữa sao
- Lần này, bổn vương sẽ không bỏ lỡ thời cơ,một khi đã tới đây, như vậy tất cả đều lưu lại đi
- Bị phong ấn ở vùng đất u ám, không ánh mặt trời này không biết đã bao nhiêu năm tháng, bổn vương nhất định phải đưa lao lung này triệt để phá huỷ, một lần nữa tái xuất nhân gian. Không ai có thể ngăn cản được ta, tuyệt đối không có
- Ha ha ha ha
Tiếng cười vang vọng trong cung điện, giống như thần ma gào thét
Ngay sau đó, một đạo tinh thần ba đọng tràn đầy khí thể từ trong cung điện phóng ra bên ngoài, đưa một đạo mênh lệnh phát đi
Ô Mông là bộ lạc nhỏ yếu nhất trong các bộ lạc ở tầng chót, thực lực vô cùng yếu kém, để duy trì cuộc sống của mọi người, những để tử tuổi trẻ trong tộc không thể không tiến vào trong hoang dã săn giết huyết thú, ngoài việc lấy được tài nguyên để tu luyên của bản thân, còn có thể đem da, máu, nanh vuốt đưa đi bán đổi lấy các vật dụng cần dùng cho sinh hoạt, duy trì cuộc sống của toàn bộ lạc
Nghê Lan, Nghê Hân là một đôi song sinh tỷ muội nổi tiếng xa gần của Ô Mông bộ lạc, không những lớn lên xinh đẹp, thiên phú tu luyện cũng tương đối phi phàm, hiện nay không đến hai mươi tuổi đã bước vào đẳng cấp Huyết Sư, luôn đứng đầu trong những tu luyện giả trẻ tuổi của bộ lạc
- Cẩn thận một chút, tỷ tỷ. Con huyết thú này đã đạt đến đẳng cấp Huyết Sư trung phẩm, mạnh hơn hai chúng ta rất nhiều, nhất thiết không thể lộ ra nửa điểm sai lầm, nếu không sẽ rất nguy hiểm
Nghê Hân thấp giọng mở miệng, khuôn mặt nhỏ khẩn trương, trong mắt đẹp tràn ngập kiêng kị, nhưng cũng có một chút nóng bỏng
Chỉ cần tiêu diệt được con huyết thú này, không những có được huyết tinh trân quý, lại còn bán đi da, lông, thịt để đổi lấy lương thực, như vậy cũng đã đủ để bộ lạc sinh sống được hơn một tháng, tộc trưởng chắc chắn sẽ rất vui mừng a
Nghê Lan khẽ gật đàu
Ở phía trước cách vị trí của hai tỷ muội không xa, một con dã báo toàn thân màu hồng đang thấp giọng gầm gừ, bốn chân cường tráng , mạnh mẽ, nằm sấp trên mặt đất, lưng eo co lại, hiển nhiên đã cảm nhận đối phó với hai tên tu sĩ trước mắt cũng không phải dễ dàng
- Hống
Dã báo cuối cùng cũng chỉ là yêu vật không có linh trí, rất nhanh liền không thể kìm nến được sát cơ trong lòng, khẽ gầm lên một tiếng, thân ảnh liền hoá thành một đạo ành sáng màu máu lao ra, hướng đến phía Nghê Lan
Đối mặt với công kích của huyết thú, khuôn mặt của Nghê Lan hơi biến đỏi, nhưng trong mắt vẫn bình thản như trước, không có một chút sợ hãi, hai bàn tay khẽ vung lên, lập tức xuất hiện một đoàn huyết mang
- Huyết phược
Huyết mang sau khi rời tay bỗng nhiên bắt đầu kịch liêt quay cuồng, hoá thành vô số sợi tơ nhỏ màu máu rơi tại trên thân thể của huyết thú, đưa hắn vững vàng trói buộc lại
Huyết thú bị tơ nhỏ quấn quanh, ngay tức khắc liền nổi giận, mặc dù hắn dãy dụa khiến cho từng sợi tơ dao động không ngừng nhưng hiển nhiên không có cách nào có thể lập tức thoát thân
Nghê Hân thấy tình hình như vậy liền vội vàng ra tay, hai tỷ muội cùng nhau hỗn chiến với huyết thú
Sau nửa canh giờ
Huyết thú hao tổn hết một chút sức lực còn lại trong cơ thể, cuối cùng ngã xuống đất chết đi
Hai tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân sắc mặt trắng bệch, hai người nhìn nhau, cả hai đều có thể cảm nhận được sự vui mừng toát ra từ trong đôi mắt của đối phương, có thể đưa huyết thú giết chết, mặc dù bị tổn thương không nhẹ nhưng tất cả đều rất đáng giá
- Ha ha, lần này tộc trưởng đại nhân chắc chắn sẽ khen ngợi chúng ta.
Nghê Hân vui mừng nhảy nhót, trên khuôn mặt lộ ra tư thái mà chỉ thiếu nữ mới có được
Nghê Lan ổn trọng hơn một chút, nhưng trong đôi mắt đẹp cũng khó có thể che giấu vui mừng, nàng thở ra một hơi, thấp giọng nói:
- Chúng ta trước hết đưa huyết nhục của huyết thú vào trong túi trữ vật sau đó lập tức trở về bộ lạc, tránh xuất hiện phiền toái
Phải biết rằng, nguy hiểm ở trong hoang dã cũng không chỉ có mỗi huyết thú, cũng phải đề phòng những tu luyện giả của các bộ lạc khác đến đây săn thú
Ngay lúc này, từ đằng xa truyền đến một hồi tiếng cười tràn đầy cợt nhả:
- Đây không phải là hai vị mỹ nhân Nghê Lan, Nghê Hân của Ô Mông bộ lạc sao ? Chậc chậc, Ô Mông bộ lạc đúng là không có năng lực, lại để cho hai vị mỹ nhân mềm yếu ớt như hoa một mình đi ra ngoài săn thú, không có một chút thương hương tiếc ngọc nào cả, nếu như đi theo ta, các ngươi sau này được ăn sung mặc sướng, mỗi ngày bình an sống ở trong bộ lạc, chảng phải tốt hơn rất nhiều so với cuộc sống hiện tại a
Nụ cười trên môi hai tỷ muội thay đổi , cả hai xoay người lại, đúng lúc thấy được một gã thanh niên mặc da thú cùng ba tên nam tử từ phía xa đi tới, ánh mắt lửa nóng không ngừng quét tới quét lui trên thân thể hai người
Vừa trải qua một hồi chém giết, cả hai tỷ muội mặc dù không bị thụ thương nhưng tóc mai tán loạn, khuôn mặt đỏ bừng, cộng thêm da thú bị phá hổng , trên thân thể mềm mại lộ ra từng mảng da thịt màu lúa mì đầy hấp dẫn, như vậy lại càng tăng thêm mấy phần dụ hoặc
- An Quần Sơn, tại sao lại là ngươi
Nghê Lan nhìn thấy người đến, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng, theo bản năng bước lên phía trước đưa muội muội che chở ở phía sau. Trình độ của Nghê Hân chỉ vừa mới đạt tới Huyết Sư, so với nàng yếu hơn rất nhiều
An Quần Sơn vểnh lên khoé miệng, cố gắng áp chế xao động trong nội tâm, cười nói:
- Chẳng lẽ hai vị đạo hữu không muốn gặp tại hạ sao ? Nói như thế nào thì chúng ta trước đây cũng đã từng quen biết, gặp mặt nhau chào hỏi một chút cũng rất bình thường a
Nghê Hân bĩu môi, An Quần Sơn này là con trai của tộc trưởng một bộ lạc khá mạnh mẽ ở gần đây, đã từng hướng về Ô Mông bộ lạc cầu hôn, muốn cưởi hai tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân về làm vợ nhưng bị cự tuyệt. Bởi vì kẻ này nhân phẩm vô cùng xấu xa, mặc dù tuổi tác không lớn, nhưng ở trong tộc rất nhiều thiếu nữ đã bị hắn xân hại, chẳng qua vì sợ hãi thế lực của gia đình An Quần Sơn cho nên cũng không dám làm gì
Nghê Lan chín chắn hơn muội muội, hai mắt hơi chớp, thản nhiên nói:
- Nếu như đã chào hỏi , nguơi có thể đi được rồi
Trong lời nói lạnh nhạt, một tia dao dộng cũng không có
Thấy thế, trong mắt An Quần Sơn chợt loé lên lãnh mang, ngay lập tức bị đè xuống, ánh mắt đảo qua thân thể huyết thú đang nằm dưới mặt đất, tấm tắc kêu kì quái, nói :
- Thiên phú tu luyện của hai vị đạo hữu quả là lợi hại, lại có thể một mình tiêu diệt huyết thú đã là Huyết Sư trung phẩm, thật khiến cho người khác cảm thấy kinh ngạc
- Nhưng hai vị đạo hữu hình như bị tổn thương cũng không nhẹ, như vậy làm sao khiến tại hạ yên tâm được, ở bên trong hoang dã này rất nguy hiểm. Nếu gặp được chính là có duyên, không bằng hai vị đạo hữutheo tại hạ trở về bộ lạc nghỉ ngơi, đợi đến lúc khôi phục lại rôi quay về bộ lạc cũng không muộn
-
-
[/SIZE]