Trích:
Nguyên văn bởi khởi Minh
Sắc mặt Hoàng Cực Cương Vân lộ ra vẻ hài lòng, lúc này mới nâng chén lên, khẽ gật đầu, cười nói:
- Điều đó là đương nhiên. Hôm nay chính là ngày Hoàng Tuyền đạo hữu cưới được mỹ thiếp, bây giờ chúng ta chỉ nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt, còn chuyện chính sự sau này bàn cũng không muộn.
-
Hai người đối ẩm, nhìn nhau cùng cười.
Đúng lúc này, phía bên ngoài điện truyền tới một trận ồn ào, ngay sau đó là một thân ảnh phong hoa tuyệt đại, vô cùng xinh đẹp, chậm rãi tiến vào, theo sau là mười mấy người thị nữ phụng dưỡng.
Khăn quàng màu đỏ thắm trên vai, mặc dù là hỷ sự, là chuyện đáng vui mừng, nhưng mà nhìn chung thì lại có chút hơi tục tằn. Nhưng lúc này đây, mặc ở trên người bóng dáng đó lại hết sức phù hợp, giống như một dải liệt diễm đang bừng cháy hệt tinh linh vậy, càng khiến cho thân ảnh đó toát ra một hơi thở hết sức ma mị, vô cùng xinh đẹp.
Đôi lông mày đen nhánh khẽ nhăn lại, nụ cười bỗng trở lên lạnh nhạt, khuôn mặt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ căng thẳng.
Hôm nay, dáng vẻ của Tử Yên Tiên Tử vô cùng tôn quý, phong tình vạn chủng, mặc dù có vài phần lạnh lùng nhưng điều đó lại càng làm cho nàng tăng thêm mỹ cảm, lúc này, khi nàng bước vào trong đại điện, đã hấp dẫn vô số ánh mắt của tu sĩ, trong những ánh mắt đó rực cháy ngọn lửa thèm thuồng.
Hoàng Tuyền Lão Tổ gật đầu tỏ vẻ hài lòng, cảm giác trong lòng cực kỳ thư sướng, tu vi tăng tiến, Tông Môn tấn chức, lại ôm được mỹ nhân về làm vợ, lần này quả đúng là tam hỷ lâm môn, thật sự là một niềm khoái cảm lớn trong nhân sinh.
Trước đây khi tới Tinh Thần Yêu Nguyệt cung, lão quỷ này luôn tỏ ra khí thế hùng hổ, muốn gây khó khăn, chất vấn, nhưng khi lão vừa nhìn thấy Tử Yên Tiên Tử liền bị khí chất tao nhã, quý phái của nàng làm cho mê muội, ngay sáu đó lập tức nảy ra ý nghĩ dùng tu vi của bản thân để áp bức, cưỡng ép Tử Yên Tiên Tử phải lấy mình làm chồng.
Lúc này, khi Tử Yên Tiên Tử xuất hiện, thu hút vô vàn ánh mắt của các tu sĩ khiến cho trong lòng lão càng thêm đắc ý.
Nhưng lúc này đây, ánh mắt lão nhìn qua người đang ngồi bên cạnh, bên ngoài thì vẫn tỏ ra tự nhiên, nhưng trong lòng đã không tự chủ được mà lo lắng không yên, nhìn Hoàng Cực Cương Vân lúc này như kẻ mất hồn, trong mắt ẩn hiện tia thèm thuồng nóng bỏng, sắc mặt lão quỷ này bỗng trở lên âm trầm bất định.
Nếu đổi lại là người khác mà dám lớn mật vô lễ như vậy, thì sợ rằng Hoàng Tuyền Lão Tổ đã sớm phái thủ hạ đem giết chết rồi(Đoạn này hiểu sai ý tác giả). Nhưng người này lại là Hoàng Cực Cương Vân, bối phận cực kỳ to lớn, bối cảnh mạnh mẽ vô cùng, đây tuyệt không phải là người mà Hoàng Tuyền Tông có thể chêu trọc được, mặc dù bây giờ Hoàng Tuyền Tông đã là một Tông môn tại trung lãnh thổ, nhưng đối phương chỉ cần dùng một ngón út thôi cũng dễ dàng ép chết rồi.
- Thôi, không nghĩ nữa, nếu có thể dùng một nữ tử để đổi lấy hảo cảm của hắn, thì sau này lão phu sẽ tăng tiến rất nhanh,(câu này không sát nghĩa lắm, thực tế có thể nói ngắn gọn hơn) nữ tử đó là Tử Yên thì có làm sao chứ
Lão quỷ này là hạng người có chí lớn, lúc này trong đầu không ngừng suy tính, chốc lát liền đưa ra quyết định.
|
Bạn dịch khá chuẩn rồi, nhưng có một lỗi quan trọng là còn dùng nhiều dấu phẩy quá. Cần xem xét lại, bỏ bớt dấu phẩy đi và dùng nhiều những từ nối các ý trong câu lại với nhau.
Mình tạm dịch như thế này, bạn so sánh nhé
Hoàng Cực Cương Vân gật đầu lộ vẻ hài lòng, lúc này mới nâng chén cười nói:
- Điều đó là tất nhiên rồi. Hôm nay là ngày Hoàng Tuyền đạo hữu cưới mỹ thiếp, chúng ta chỉ nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt còn chuyện chính sự thì bàn sau cũng không muộn.
Hai người đối ẩm, nhìn nhau cùng cười.
Đúng lúc này bên ngoài điện có tiếng ồn ào (hạn chế dùng “nơi nào” truyền tới “âm thanh gì”), ngay sau đó, trong vòng quây của mười mấy thị nữ, một thân ảnh phong hoa tuyệt đại, xinh đẹp vô cùng chậm rãi bước vào đại điện.
Khăn hỉ đỏ tươi quàng trên vai, tuy rằng thích hợp với hoàn cảnh nhưng nhìn kỹ lại thấy có chút dung tục. Thế nhưng khăn quàng trên người con gái ấy lại vô cùng hoàn mĩ, tựa như một dải liệt diễm thông linh, càng khiến cho bóng hình kia trở nên mỹ lệ kinh nhân.
Cặp lông mày đen nhánh khẽ nhíu lại, nụ cười trở nên lạnh nhạt, khuôn mặt kiều diễm thoáng hiện nét căng thẳng.
Hôm nay Tử Yên trông thật hoa mĩ tôn q
uý, dáng vẻ phong tình vạn chủng, tuy rằng còn có nét lạnh lùng nhưng điều đó lại càng làm tăng phần mỹ cảm. Nàng vừa bước chân vào đại điện thì đã hấp dẫn ánh mắt của vô số tu sĩ, những ánh mắt đó đều toát lên sự thèm thuồng cuồng nhiệt.
Hoàng Tuyền Lão Tổ gật đầu hài lòng, lão thấy vô cùng vui vẻ. Tu vi tăng tiến, tông môn tấn chức, lại ôm được mỹ nhân về làm thiếp, lần này có thể coi là tam hỷ lâm môn, cũng là niềm an ủi cuộc đời này. Lúc trước tìm tới Yêu Nguyệt Tinh Thần cung, lão quỷ này cố ý trưng ra khí thế hùng hổ, muốn gây khó dễ nhưng ngay khi nhìn thấy Tử Yên, lão liền bị khí chất tao nhã, quý phái của nàng làm cho mê muội. Ngay sau đó lão nảy ra ý tưởng dùng tu vi bản thân để cưỡng ép Tử Yên đáp ứng làm thiếp của mình.
Hiện tại sự xinh đẹp của Tử Yên thu hút sự chú ý của vô vàn tu sĩ khác càng làm cho lão thêm phần đắc ý.
Nhưng ngay khi ánh mắt lão chuyển dời sang người ngồi bên cạnh thì bề ngoài lão vẫn tỏ ra tự nhiên như thường nhưng trong lòng đã dấy lên sự lo lắng không yên. Nhìn Hoàng Cực Cương Vân lúc này đã như kẻ mất hồn, trong mắt ẩn hiện sự thèm muốn nóng bỏng, sắc mặt lão không khỏi trở nên âm trầm bất định.
Nếu đổi lại là người khác lớn mật vô lễ như thế thì sợ rằng Hoàng Tuyền Lão Tổ đã sớm hạ sát thủ giết chết không cần suy nghĩ nhưng người này lại là Hoàng Cực Cương Vân, bối cảnh cực kỳ thâm sâu, tuyệt không phải là người mà HOàng Tuyền Tông có thể động đến được. Cho dù lúc này Hoàng Tuyền Tông đã là một tông môn thuộc Trung Vực nhưng lão tin rằng đối phương chỉ cần động ngón tay út cũng đủ ép chết tất cả.
- Thôi! Nếu có thể dùng một nữ tử đổi lấy sự thăng tiến trong tương lai thì dù là Tử Yên cũng có sao. Lão quỷ này cũng là người có chí lớn, ý niệm vừa xuất hiện trong đầu thì lão đã có quyết định cuối cùng
|