Trích:
Nguyên văn bởi cậu út
Chấm bài giùm đi lão
Sau một lúc, Hoàng Cực Cương Vân mới hồi phục lại tinh thần. Trên mặt xuất hiện vẻ phiền muộn. chắp tay nói
- Tại hạ thật không ngờ nơi Đông Nam này còn có thể xuất hiện một tuyệt đại mỹ nhân, phúc khí bậc này , tại hạ sợ rằng trong lòng các tu sĩ khác cũng phải hâm mộ.
Ánh mắt Huyền Linh đạo nhân chợt lóe, hắn hiểu rất rõ thiếu gia của mình, chỉ sợ thiếu gia đã có ý với vị mỹ nhân này . Ánh mắt y chớp động , không thể nhìn thấu suy nghĩ của y lúc này.
Trong lòng Hoàng Tuyền lão tổ chớp động, mặc dù cố ý mang Tử Yên ra để lấy lòng Hoàng Cực Cương Vân. Nhưng hôm nay là ngày đại hỷ lập thiếp của y, nếu trực tiếp đưa người cho Hoàng Cực Cương Vân thì từ nay danh tiếng của y sẽ mất sạch. Lập tức Hoàng Tuyễn Lão tổ cười ha ha mà không trực tiếp đáp lời. Chỉ hy vọng kết thúc sự việc hôm nay rồi lăng lẽ đưa người mang đến cho Hoàng Cực Cương Vân.
Tử Yên bề ngoài vẫn không hề thay đổi, nhưng trong lòng vô cùng đau khổ. Thật sự không thể ngờ hôm nay lại có thể xảy ra chuyện như thế này. Nếu như lúc trước bỏ đi cùng người ấy thì làm sao xảy ra sự tình ngày hôm nay.
Nghĩ đến bóng lưng cô đơn, nụ cười văng văng trời đất, trong lòng Tử Yên chợt đau nhói.
Như vậy trong lòng hắn chắc chắn rất đau khổ, có lẽ hắn cũng đã sớm quên ta. Có lẽ như vậy lại tốt, trong lòng ta sẽ cảm thấy bớt day dứt.
Nhưng Tử Yên ta chỉ quyết cưới một nam tử, nếu như xảy ra bất trắc nhất định ta sẽ không chịu. Chuyện hôm nay chỉ là bất đắc dĩ, chỉ cần hoàn thành việc bảo vệ truyền thừa của tông môn. Tử Yên ta sẽ lập tức tự vận bảo vệ trong sạch của bản thân.
Trong đầu liên tục cân nhắc, thân thể mềm mại lả lướt tiến vào đại điện. Phong tư trác tuyệt.
Hoàng Tuyền lão tổ liền đứng dậy, hướng về mọi người trong điện mà ôm quyền thi lễ, cười nói
- Hôm nay, cảm tạ chư vị đã đến tham dự Hoàng Tuyền Môn đại điển cùng với đại hỹ lập thê của lão phu.
- Dựa theo quy cũ của tu chân giới, lão phu hôm nay vẫn phải hỏi một câu. Hôm nay lão phu xin được cưới Tử Yên tiên tử của Tinh Thần Yêu Nguyệt cung trong quý vị có ai dị nghị không? Nếu không có sau ngày hôm nay Tử Yên tiên tử sẽ trở thành thê thiếp của lão phu.
Nói xong, trong cơ thể lão quỷ tràn ngập sát khí, ánh mắt uy áp quét nhìn khắp đại điện. Chỉ cần chạm đến tu sĩ nào thì sắc mặt người đó liền trắng bệch, khom lưng kính cẩn với lão.
Đợi một lát không ai dám lên tiếng, lão tổ liền thu liễm sát khí và uy áp của bản thân, hài lòng nói
- Nếu đã không ai lên tiếng phản đối, vậy hôm nay..
- Ta không đồng ý chuyện này
Đúng lúc này một tiếng quát lạnh lẽo mà trong trẻo cắt đứt lời nói của lão tổ.
Tiếng quát cuồn cuộn hướng phí trong đại điện mà tới, tựa như tiếng ma thần gào thét, tràn ngập sát khí lành lành, làm trong lòng mọi người nảy sinh sự kính sợ.
Cả đại điện ngay lập tức im lăng không một tiếng động
|
Mình có nhận xét cá nhân thế này, nhìn chung bạn dịch tốt rồi, chỉ cần chú ý về dấu câu nữa là được. Vẫn dùng nhiều dấu phẩy quá. Riêng theo ý mình thì mình thấy bạn dịch không sát ý tác giả cho lắm, tuy điều này không ảnh hưởng gì nhiều, dịch truyện cũng không ép buộc nhưng mà vẫn nên ưu tiên ý của tác giả, đoạn nào khó hiểu hoặc khó trình bày thì hãy thay đổi hoặc lược bớt. Đoạn văn này không khó hiểu lắm, không nên thay đổi quá nhiều.
Đấy là ý kiến riêng của mình, còn mình tạm dịch như sau, bạn có thể xem và so sánh
Một lát sau Hoàng Cực Cương Vân mới hồi phục tinh thần, trên mặt y bất giác lộ ra sự phiền muộn nhàn nhạt. Y chắp tay nói: “Không thể ngờ rằng Đông Nam vực vẫn còn mỹ nhân như thế này, Hoàng Tuyền đạo hữu quả là có phúc, thật khiến người khác hâm mộ.”
Ánh mắt Huyền Linh đạo nhân khẽ lóe lên, lão đươg nhiên hiểu rõ thiếu gia của mình, chỉ sợ rằng thiếu gia đã động tâm với cô gái này rồi. Mục quang thâm trầm, không ai biết trong lòng lão đang suy tính điều gì.
Trong lòng Hoàng Tuyền Lão Tổ khẽ động, dù lão đã có ý đem Tử Yên ra lấy lòng Hoàng Cực Cương Vân nhưng dù sao hôm nay cũng là ngày đại hỉ nạp thiếp của cả Hoàng Tuyền tông, lão quỷ này cũng sợ Hoàng Cực Cương Vân trực tiếp mở miệng đòi người thì lúc đó cho hay không cho cũng đều khó xử, mặt mũi lão biết để vào đâu. Lập tức lão cười ha ha không đáp, tính rằng sau hôm nay thì tìm cơ hội đưa người đi là được rồi.
Sắc mặt Tử Yên không chút thay đổi nhưng trong lòng thì đau khổ vô cùng, nàng chưa từng lường trước được cục diện ngày hôm nay. Nếu như lúc trước ở Trấn Thú Sơn nàng cùng đi với người ấy thì hẳn sẽ không có tai họa bất ngờ hôm nay.
Nhớ tới bóng lưng cô đơn bước đi hôm đó, nhớ tới tiếng cười thê lương quẩn quanh thiên địa, Tử Yên đau nhói trong lòng.
“Có lẽ chàng vô cùng khó chịu, sớm đã quên mất thiếp rồi. Như thế cũng tốt, trong lòng thiếp cũng khá hơn phần nào.”
“Nhưng Tử Yên cả đời chỉ chấp nhận một nam tử, tuyệt đối không để người thứ hai chạm vào. Chuyện hôm nay là bất đắc dĩ, đợi xong ngày này truyền thừa tông môn được bảo vệ, thiếp sẽ tự vận bảo toàn trong sạch.”
Ý niệm đã định trong đầu, thân ảnh phong tư trác tuyệt nhẹ nhàng bước vào đại điện.
Hoàng Tuyền Lão Tổ đứng dậy ôm quyền thi lễ với mọi người, cười nói: “HÔm nay là đại lễ nạp thiếp của lão phu, lão phu vô cùng cảm kích chư vị đạo hữu đã tới tham dự.”
“Dựa theo quy củ của Tu Chân Giới, lão phu vẫn nên hỏi một lần, đối với việc lão phu nạp Tử Yên tiên tử của Yêu Nguyệt Tinh Thần Cung làm thiếp, chư vị đạo hữu có dị nghị gì không? Nếu không có ý kiến gì, thì từ ngày hôm nay Tử Yên sẽ là cơ thiếp của lão phu!”
Lời nói vừa dứt, từ trong nội thể lão quỷ phát ra đại thế lành lạnh, ánh mắt ẩn chứa sự uy hiếp quét ngang toàn đại điện, bất kể ai tiếp xúc với ánh mắt ấy đều sắc mặt trắng bệch, cúi đầu tỏ vẻ kính cẩn.
Một lúc không có ai nói gì thì HOàng Tuyền Lão Tổ mới thu liễm khí tức, hài lòng gật đầu: “Đã như thế, chuyện hôm nay.....”
“Chuyện này, ta không đồng ý!”
Đúng lúc này một tiếng quát trong trẻo lạnh lùng ngang nhiên cắt đứt lời nói của lão quỷ Hoàng Tuyền.
Tiếng quát cuồn cuộn quanh quẩn trong sơn môn Hoàng Tuyền Tông, oanh động như Ma Thần gầm thét, đầy sự sâm nhiên lãnh liệt khiến người khác bất giác kính sợ.
Cả đại điện, nháy mắt yên tĩnh vô thanh!
|