|
Khuân mặt Tiêu Thần không một chút cảm xúc, nhưng khi nghe xong câu nói này của Đế Ương, ánh mắt hắn liền loé lên, chậm rãi lắc đầu, nói:
- Chân tướng sự việc năm đó như thế nào ta không muốn nói nhiều. Tính tình của con trai ngươi, ngươi hẳn cũng đã biết. Con trai ngươi ta cũng đã giết, Tiêu Thần ta không bao giờ nghĩ đến kết quả. Nếu ngươi nóng lòng muốn gặp con, ta sẽ tiễn ngươi một đoạn, cho ngươi xuống mồ mà đoàn tụ với con.
Hoàng Tuyền tông cùng với Tiêu Thần đã sớm đi đến kết cục không chết không thôi. Năm đó đánh giết tại Tứ Phương thành, nếu không có sự trợ giúp của Nguyệt Vũ, chỉ sợ Tiêu Thần đã sớm chết trong tay của Đế Ương. Lúc này, trong lòng Đế Ương tràn đầy sát ý, không hề có ý định nương tay.
- Hôm nay Hoàng Tuyền tông sẽ hoàn toàn tiêu tan sao?
Đế Ương nghe vậy, trong nháy mắt, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Hắn cũng không nhiều lời nữa, trực tiếp xuất thủ:
- Tiêu Thần, lão phu biết ngươi có rất nhiều thủ đoạn. Năm đó ngươi đỡ được hai thần thông Bất Trụy mà không chết, nhưng hôm nay ta muốn biết ngươi có thể đỡ được một kích của ta hay không?
Nói xong, hắn bất ngờ tung một quyền về phía trước. Trên ngón tay của hắn có một chiếc nhẫn Bạch cốt giới, theo quyền của hắn liền vỡ vụn phiêu tán trong không trung. Ngay lúc chiếc nhẫn vỡ vụn, một cỗ ba động khác thường ầm ầm bộc phát ra uy áp mạnh mẽ. Một cốt chưởng màu trắng dài chừng hơn ba trăm trượng hiện lên giữa không trung, tựa như bàn tay ma thần phát ra vô tận lệ khí. Cốt chưởng toả ra lệ khí cuồn cuộn, bên trong mơ hồ có tiếng gào thét giận dữ thê lương, có thể xuyên thấu nguyên thần của tu sỹ một cách quỷ dị. Cốt chưởng vừa hiện lên liền hoá thành một đạo lưu quang chứa đầy lệ khí tiến thẳng về phía Tiêu Thần.
Oanh...! Oanh...!
Dọc đường đi, cốt chưởng liền xé rách không gian, tạo ra rất nhiều tiếng vỡ vụn. Các vết nứt trong không trung giống hệt một lưới tơ nhện, đập thẳng vào thị giác của mỗi người. Cảm giác cực kỳ khủng bố.
Bất Trụy thần thông! Là Bất Trụy thần thông!
|