Tâm Lan hoàn toàn sững sờ khi nhìn thấy chàng trai đó.
Làn da cậu ấy trắng nõn, mái tóc vàng mềm mại lấp lánh dưới ánh nắng, đôi mắt xanh màu biển cả, mũi cao thẳng như được điêu khắc, đôi môi mỏng hồng nhạt, khuôn mặt như một bức tượng hoàn mỹ nhất, vóc dáng cao ráo, gầy mà không yếu ớt. Bộ đồng phục mặc trên người cậu ấy giống như mẫu thời trang đẹp nhất thế giới. Đó là một chàng trai không thể chê vào đâu được, tất cả mọi người sẽ phải ngoái nhìn khi cậu ấy đi ngang qua.
Một chàng trai hoàn hảo!
- Tần… Tần Dật?
Tâm Lan thì thào, không thể tin nổi những gì trước mắt mình.
Thật sự được gặp Tần Dật sao? Nhưng tại sao lại như vậy? Cô đang ở đâu? Vì sao Tần Dật lại ở đây?
- Bạn biết tôi à? – Tần Dật bất ngờ khi nghe Tâm Lan gọi tên mình, nhưng do gia giáo, cậu nhanh chóng mỉm cười nhã nhặn.
Thật sự là Tần Dật… Wow~
- Đương nhiên là biết rồi! Cậu rất nổi tiếng mà! – Tâm Lan lập tức hưng phấn kêu lên.
Tần Dật nghe thấy một cô gái công khai khen ngợi mình như vậy, lập tức đỏ mặt. Tâm Lan lại tiếp tục ngây người. Không thể trách cô được, cậu ấy đẹp quá, đẹp không giống con người, giống như yêu tinh lạc xuống trần gian, mê hoặc con người.
- Đợi chút… Đây là đâu vậy? Sao mình lại ở đây?
Mê muội một lúc, Tâm Lan rốt cục tỉnh táo lại, nhớ đến vấn đề chính.
- Đây là nhà hoa hồng của học viện Hugles. Bạn mặc đồng phục học viện mà, chẳng lẽ lại không biết? – Tần Dật nói, thắc mắc nhìn cô.
- A… Thật ra thì… Tại vì mình đi lạc… - Tâm Lan đỏ mặt, vội vàng giải thích.
- Tôi hiểu rồi. – Tần Dật mỉm cười – Nếu vậy, bạn không ngại tham gia tiệc trà với tôi chứ?
Tiệc trà? Với Tần Dật ư? Có ngu mới từ chối!
- Dĩ nhiên rồi! Đó là ước mơ của mình mà! – Tâm Lan lập tức đáp lời.
Thấy cô như vậy, Tần Dật không nhịn được bật cười thành tiếng.
Yêu tinh, đúng là yêu tinh! Bất kể vẻ mặt nào cũng hấp dẫn như vậy… Tâm Lan tham lam nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp đó, ước gì thời gian dừng lại lúc này.
…
- Lan, dậy mau lên! Dậy đi học!
Nghe tiếng mẹ gọi, Tâm Lan nhập nhèm mở mắt dậy. Nhìn thấy trần nhà dán đầy hình manga quen thuộc, vẫn là căn phòng nhỏ chất một đống truyện không có chỗ nhét, Tâm Lan mới giật mình nhận ra mình vừa nằm mơ.
Thật đúng là một giấc mơ đẹp!
Nhưng tại sao lại không để cho mình ngủ thêm một lúc chứ! Mình sắp được cùng uống trà với anh Tần Dật rồi! Chỉ cần thêm một chút nữa thôi mà!
Tâm Lan mang tâm trạng u ám đến lớp học.
- Hey, sao thế cô em?
Nhã Huyên vỗ vai Tâm Lan, cười cợt hỏi.
- Aiz… Tớ chán quá Huyên ơi… - Tâm Lan rên rỉ.
Nghe xong Tâm Lan kể về giấc mơ đêm qua, Nhã Huyên không chút khách khí phá lên cười như điên, mặc kệ khuôn mặt ủ dột như bánh bao thiu của nhỏ bạn.
- Cậu nhẫn tâm thật đấy! Tớ đau khổ như vậy mà cậu còn cười!
- Tớ nói này… Không phải cậu bị tẩu hỏa nhập ma đấy chứ? Gặp một nhân vật tiểu thuyết trong mơ và còn coi đó là sự thật sao? Lan ơi là Lan, tỉnh lại đi!
Nhã Huyên vỗ vai Tâm Lan, vừa khóc vừa cười nói.
- Hừ! Có khi sống cả đời cũng khó có cơ hội được gặp một người như Tần Dật, cho dù là mơ thì sao chứ! Tớ vẫn muốn được mơ đấy, vẫn muốn được gặp anh ấy đấy!
Tâm Lan cố chấp không chịu nghe, bực bội nói.
Nhã Huyên bắt đầu cảm thấy cô bạn có gì đó khác lạ, ngừng cười, nghiêm túc nói:
- Là bạn thân của cậu, tớ thật sự rất lo cho cậu đấy. Đừng có chìm đắm trong đó nữa, nhìn vào thực tế đi! Còn có một năm nữa chúng ta thi vào đại học rồi. Nếu cậu không chịu trưởng thành, xã hội này sẽ không chấp nhận cậu đâu!
Tâm Lan im lặng quay mặt đi, không biết có chịu nghe những gì Nhã Huyên nói không. Nhã Huyên thấy vậy, chỉ có thể lắc đầu bỏ về chỗ ngồi.
Nói cho cùng, Tâm Lan lựa chọn như thế nào cũng là việc của cô ấy. Nhã Huyên chỉ là bạn, không thể thay cô ấy chọn lựa được. Chỉ mong sao Tâm Lan có thể hiểu những gì cô nói.
Tan học, Tâm Lan chạy ra khỏi lớp mà không chờ Nhã Huyên như mọi ngày. Nhã Huyên biết cô bạn đang giận mình, nhưng cô nghĩ chỉ cần để vài ngày, Tâm Lan sẽ thấu hiểu khổ tâm của cô, hai người sẽ trở lại thân thiết như xưa.
Tâm Lan đi bộ trên đường, nhàm chán đá vài viên xi măng vụn dưới chân.
Tại sao lại thế chứ? Sao không có ai hiểu cho mình? Mình chỉ muốn tìm được một người thật lòng yêu mình, yêu hơn cả bản thân người đó, giống như trong truyện thôi mà! Điều đó có gì sai đâu? Vì sao ai cũng chỉ trích mình như vậy?
Là con người ai mà không thích cái đẹp cơ chứ. Giống như các cô gái khác thích nhìn những anh chàng đẹp trai, hy vọng bạn trai mình là hotboy. Nếu như được một chàng trai hoàn hảo theo đuổi, thì đó là hạnh phúc của tất cả các cô gái. Tâm Lan vẫn tin tưởng sẽ có một ngày mình gặp được bạch mã hoàng tử. Không phải các cô gái trong truyện đều giống như cô sao? Là người hoàn toàn bình thường từ đầu óc tới ngoại hình, sau đó tình cờ được hoàng tử chú ý… Tâm Lan không phải hoàn toàn không có cơ hội như vậy!
Nhưng trước mắt, cô rất muốn được gặp Tần Dật. Chỉ là trong mơ cũng được! Ước gì đêm nào cũng có thể gặp anh ấy, trò chuyện cùng anh ấy…
Nhưng không phải cứ muốn mơ là được! Tâm Lan rất sợ đêm nay không được mơ thấy hoàng tử của mình. Phải làm sao đây? Cam chịu vuột mất một giấc mơ đẹp như vậy sao?
- Để tôi giúp bạn nhé!
Nghe thấy giọng nói băng lãnh sau lưng mình, Tâm Lan giật mình quay người lại. Cô ngạc nhiên nhìn người kỳ lạ đứng trước mặt mình.
Một chàng trai, có lẽ là trạc tuổi mình, mặc bộ y phục như những nhà thông thái hành khất thời trung cổ, khác biệt lớn nhất là chiếc mũ chóp nhọn như phù thủy lại kết hợp với ba chiếc lông vũ sặc sỡ như thổ dân. Hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi cậu ta, bởi vì nó bị cổ áo choàng dựng đứng và vành nón nghiêng che khuất gần hết, chỉ nhìn thấy một bên mắt. Mái tóc dài ngang lưng như con gái, tay xách chiếc valy to cũ nát dán mất tấm giấy kiểu như bùa phép. Trên vai cậu ta, một con vật giống như mèo, với hốc mắt trống rỗng lập lòe hai đốm sáng màu đỏ, trên đầu có cặp sừng sơn dương, vẫn luôn nhe răng cười.
Tâm Lan hơi sững sờ, sau đó đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kêu lên:
- Ahhh, cậu đang cosplay à? Nhân vật nào vậy? Nhìn giống thật quá!
Rey và Alf không để ý đến lời tự biện bạch của Tâm Lan, Alf ngúng nguẩy cái đuôi, nhe răng:
- Xin chào, chúng tôi là Người Bán Hàng Rong~
- Người Bán Hàng Rong? Là nhân vật trong truyện nào vậy? – Tâm Lan vẫn không rõ ràng lắm, nhưng rồi cô đột nhiên reo lên như tìm được kho báu – Nói bụng à? Ồ, lần đầu tiên tôi thấy có người biết nói bụng ngoài đời thực đấy! Tuyệt quá!
- …
Giống cái của Con Người thật là kỳ lạ. Không biết Rey nghĩ thế nào, nhưng bản thân Alf cảm thấy cô nàng này rất quái dị. Quả nhiên, những kẻ có nguồn “Olez” lớn đều hâm hấp như vậy sao?
- Ah~ Người Bán Hàng Rong… là những người đi khắp thế giới, bán “ma pháp” cho những người cần nó. Chúng tôi là người như vậy đấy ~
Alf bình tĩnh đùa cợt giải thích. Quả nhiên, Tâm Lan lập tức tin sái cổ.
- Bán “ma pháp”, nghe tuyệt vời quá nhỉ! – Nhưng rồi cô nàng lại lắc đầu – Nhưng tôi không cần “ma pháp”!
- Chúng tôi chỉ tìm đến những ai cần nó. – Alf nói, hai đốm sáng đỏ lập lòe – Bạn muốn có một giấc mơ đẹp chứ?~
Tâm Lan giật nảy mình, không tự giác lùi về sau một bước.
Tại sao cậu ta lại biết về điều mình muốn? Cậu ta là ai vậy? Người Bán Hàng Rong ư? Mình chưa bao giờ thấy nó trong một câu chuyện nào cả!
- Cậu có quen với Huyên không vậy? Không phải là cô ấy bày trò trêu chọc tôi chứ!
Tâm Lan đột nhiên nghĩ đến chuyện như vậy, không khỏi giận dữ kêu lên. Cũng có thể lắm chứ! Nhã Huyên luôn cười nhạo sở thích đọc truyện và những giấc mơ trẻ con của cô cơ mà! Bình thường thì không sao, nhưng như vậy thì quá lắm rồi!
Nhưng Rey và Alf hoàn toàn không để ý đến sự giận dữ của Tâm Lan, vẫn tiếp tục nói:
- Để chúng tôi giúp bạn nhé!~
- “Hương trầm của Morpheus”!
Trên tay Rey đột nhiên xuất hiện một chiếc hòm nhỏ theo phong cách cổ xưa. Nắp hòm bật mở, bên trong đặt những cây hương nằm ngay ngắn, nhàn nhạt tỏa ra một mùi hương dễ chịu.
Ngửi được mùi hương đó, Tâm Lan thoáng có chút mê ly. Cô tò mò nhìn vào chiếc hộp trong tay Rey. Đây là thứ gì vậy?
- Hương… “Hương trầm của Morpheus”?
- Trước khi đi ngủ, bạn chỉ cần đốt một cây hương. Nó sẽ giúp bạn có những giấc mơ đẹp như mong muốn.
Nghe Rey giải thích, Tâm Lan bắt đầu dao động. Quả thực, hiệu quả của nó đánh trúng tâm lý của cô. Cô rất muốn gặp Tần Dật trong mơ. Nhưng bình thường chỉ là một giấc mơ mà thôi, ai dám đảm bảo có thể liên tục được mơ thấy nó nữa chứ!
- Nó là thật sao? – Tâm Lan nghi ngờ hỏi lại.
- Người Bán Hàng Rong không bao giờ bán những “ma pháp” vô hiệu lực!~
- Đây không phải là một trò lừa đảo chứ? Tôi không có nhiều tiền để mua nó đâu!
Tâm Lan khoát tay. Nếu như giá rẻ một chút, cô có thể suy nghĩ mua về dùng thử. Cho dù là lừa đảo cũng sẽ không đau lòng. Còn vụ “Những Người Bán Hàng Rong không lừa đảo” thì hoàn toàn bỏ qua luôn. Ai biết bọn họ là ai chứ!
- Chúng tôi không cần tiền.
Tâm Lan thoáng sững sờ. Miễn phí? Là một trò tiếp thị kiểu mới? Hay chỉ là một trò đùa?
- Bạn có thể nhận nó bây giờ. Đến khi bạn hài lòng, chúng tôi sẽ đến lấy đi “Olez” của bạn!