Tâm Lan đi qua đi lại trong phòng. Tiếng đồng hồ tí tách vang lên, từng chút một như đánh vào tim cô.
Có nên sử dụng nó không? Lỡ như đây là một trò lừa đảo? Một trò đùa dai? Hoặc có thể ẩn chứa mầm bệnh nào đó… nhưng… mình muốn được gặp Tần Dật!
Tâm Lan đi đến bên bàn học. Chiếc hộp gỗ cổ xưa lẳng lặng nằm trên bàn. Tâm Lan vươn tay, run run mở nắm hộp. Những cây hương nằm ngay ngắn trong hộp, tỏa ra mùi hương nhàn nhạt.
Thì cứ dùng đi! Có lẽ là không sao đâu!
“Nhớ mỗi lần chỉ được đốt một cây thôi đấy nhé!~”
Lời nhắc nhở của con mèo quỷ quái kia vang lên bên tai. Tâm Lan cầm lên một cây hương, cắm vào giá, châm lửa đốt.
Làn khói mờ ảo bốc lên từ đốm lửa, mùi hương trầm lắng dễ chịu lan tỏa khắp phòng. Tâm Lan nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
…
- Này bạn ơi… Này bạn…
Thanh âm trong vắt mát rượi như gió xuân vang lên bên tai, Tâm Lan nghi hoặc mở mắt. Khuôn mặt tuấn mỹ hiện ra trước mắt, đôi mắt xanh dương tràn đầy lo lắng nhìn cô.
- Bạn tỉnh rồi, thật tốt quá!
Thiếu niên thấy Tâm Lan mở mắt, thở phào nhẹ nhõm nói, không che dấu mừng rỡ trong giọng nói.
- Ơ… Chuyện gì vậy? – Tâm Lan ngạc nhiên hỏi.
- Đột nhiên bạn ngất xỉu, làm tôi lo lắng quá! – Tần Dật thân thiết nói.
Ngất xỉu ư? Có lẽ là thời gian cô tỉnh dậy đi học… Khoan đã! Cô thực sự đi đến thế giới trong tiểu thuyết, lại được gặp Tần Dật rồi!
Hóa ra công hiệu của hương trầm là thật! Tâm Lan không khỏi mừng rỡ. Vậy thì tốt quá! Mỗi đêm mình có thể được gặp Tần Dật rồi!
Nghĩ vậy, Tâm Lan không khỏi cười vui mừng, khiến Tần Dật thắc mắc không hiểu tại sao.
- À phải rồi, còn tiệc trà! – Tâm Lan đột nhiên kêu lên.
Tần Dật mỉm cười:
- Tôi đã chuẩn bị xong rồi, xin mời bạn.
Dáng dấp quý tộc tao nhã cao quý của Tần Dật lại khiến Tâm Lan mê muội. Cái gì là quý tộc? Cái gì là đẳng cấp? Đây chứ đâu! Ngoại trừ Tần Dật, còn có kẻ nào dám tự nhận mình là hoàn hảo?!
- Àh… Cậu có thể gọi mình là Tâm Lan. Xưng hô như vậy thấy xa lạ quá! – Tâm Lan ngượng ngùng một lúc rồi đánh bạo nói.
Tần Dật hơi bất ngờ vì đề nghị của cô, nhưng nhanh chóng mỉm cười đáp:
- Vậy Tâm Lan cũng có thể gọi tôi là Tần Dật.
- Ahhh… Tuyệt quá, như vậy chúng ta là bạn rồi chứ?
Tâm Lan lập tức vui sướng kêu lên, nhảy nhót như một con chim sẻ. Thấy cô vui mừng như vậy, nụ cười thật tươi tắn hồn nhiên, Tần Dật không khỏi bị cuốn hút. Cậu gật đầu xác nhận, lại càng khiến Tâm Lan vui mừng hơn.
Được trở thành bạn của hoàng tử là ước mơ của biết bao nữ sinh rồi, đừng nói đến bạn gái hay là vợ. Không ngờ Tâm Lan lại có ngày được hưởng thụ cảm giác này. Cho dù sau này hoàng tử gặp và yêu Phương Uyển Nhi, Tâm Lan nghĩ mình vẫn sẽ hài lòng với địa vị hiện tại.
Đúng rồi, lúc này hoàng tử đã gặp Phương Uyển Nhi chưa nhỉ?
- Tần Dật này… Cậu có biết cô gái tên là Phương Uyển Nhi, cũng là học sinh của trường này không?
Suy nghĩ kỹ, Tâm Lan quyết định hỏi thẳng Tần Dật.
- Phương Uyển Nhi? Trường này không có nữ sinh tên như vậy!
Tần Dật cười lắc đầu.
Tâm Lan ngạc nhiên. Sao có thể như vậy được? Rõ ràng Phương Uyển Nhi là học sinh trong học viện Hugles, tình cờ gặp được hoàng tử trong hoa viên vườn trà…
Đợi đã, hoa viên vườn trà?
Cô cũng gặp hoàng tử ở đó mà!
Chẳng lẽ bây giờ cô đã thay thế Phương Uyển Nhi rồi? Như vậy… sau này người hoàng tử yêu sẽ là cô?
Nghĩ như vậy, trái tim Tâm Lan không thể khống chế đập loạn nhịp. Thật sự là như vậy sao? Có thể chứ? Hoàng tử sẽ yêu mình sao?
Nếu là sự thật… Yahhhh~ Quá hạnh phúc rồi! Được hoàng tử yêu, cho dù chết cũng cam lòng! Tâm Lan điên cuồng hét lên trong lòng.
- Cậu đang nghĩ gì mà nhìn vui vậy?
Giọng nói thanh mát của hoàng tử vang lên bên tai, Tâm Lan vội vàng hoàn hồn, xấu hổ cười cười.
- Không có gì, mình đột nhiên nhớ đến một câu chuyện cười ấy mà!
- Có thể kể cho mình nghe với được không? – Hoàng tử hơi cúi người, kéo gần khoảng cách với Tâm Lan.
Ngửi được mùi trà thanh nhã trên người Hoàng tử, Tâm Lan choáng váng mặt mày, không chút suy nghĩ tuôn ra luôn:
- Có một người đàn ông bị đắm tàu, trôi dạt vào đảo hoang cùng một con chó và một con lợn. Ban đầu, anh ta rất buồn bực và chán nản. Một tháng sau, nhìn con lợn với cặp mông căng tròn, làn da hồng hào, anh ta bắt đầu sinh ra ham muốn. Nhưng mỗi lần anh ta định ôm lấy con lợn thì con chó lại ôm lấy anh ta. Người đàn ông rất buồn rầu. Một thời gian sau, có một cô gái trẻ xinh đẹp cũng bị trôi dạt vào đảo. Người đàn ông đã cứu cô ta và cho cô ta ăn uống đầy đủ. Cô gái rất cảm kích, nói rằng sẽ làm tất cả những gì mà anh ta muốn, tất cả những gì. Anh chàng suy nghĩ một chút và nói: “Vậy cô giúp tôi dắt con chó đi dạo nhé!”.
Kể xong, Tâm Lan bật cười. Nghe thấy tiếng cười nhẹ của Tần Dật, Tâm Lan mới hoàn hồn, thầm mắng mình ngu xuẩn. Ai lại đi kể câu chuyện thô bỉ như vậy cho hoàng tử nghe chứ! Cậu ấy sẽ đánh giá mình là loại con gái như thế nào đây? Không biết xấu hổ?
Tâm Lan vò đầu bứt tai, hết sức hối hận vì một phút nông nổi của mình. Hoàng tử chỉ xoa xoa đầu cô, nén cười nói:
- Đúng vậy, nó thật là hài hước…
Tâm Lan đỏ mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Dật. Thật là xui xẻo, quá mất mặt rồi!
Nhưng sau đó Tần Dật vẫn không có thể hiện ghét bỏ cô hay gì khác, Tâm Lan mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra hoàng tử không phải người nông cạn đánh giá người khác chỉ bằng một câu chuyện cười nhảm nhí.
Vừa uống trà, vừa được “hẹn hò” với hoàng tử, đây đúng là giấc mơ đẹp nhất của cô từ nhỏ đến lớn. Có được xem là “hẹn hò” không nhỉ? Cứ cho là như vậy đi… Bí mật đấy!
Được một lúc, Tần Dật có việc phải rời đi. Hai người đã hẹn nhau là sẽ gặp mặt trong hoa viên vườn trà này. Nhìn theo bóng lưng Tần Dật, Tâm Lan cảm thấy có một loại cảm giác tên là “hạnh phúc” đang dâng trào trong lòng cô.
…
Liên tục mấy đêm liền sử dụng hương trầm, Tâm Lan luôn được gặp hoàng tử trong mơ của cô. Càng ngày, Tâm Lan càng cảm thấy thứ này thật sự thần kỳ. Chẳng nhẽ là món quà từ Doraemon? Cậu bạn kia gọi nó là “ma pháp”, quả thực không sai. Ngoại trừ ma pháp, còn thứ gì có thể thỏa mãn yêu cầu căn bản như không thể của con người chứ!
Ngồi trên lớp học, Tâm Lan hưng phấn đến không yên. Cô cứ mong chờ cho mau chóng tan học để về nhà tiếp tục nằm ngủ, gặp hoàng tử của mình. Nhã Huyên cảm thấy có điều gì đó không ổn, suy nghĩ kỹ, quyết định đến hỏi cô bạn cho ra nhẽ.
- Lan, mấy bữa nay tớ thấy cậu lạ lắm. Có chuyện gì xảy ra vậy?
- Không có gì đâu! – Tâm Lan vội vàng phủ nhận. Chuyện này thật sự rất khó tin, nhất là với người theo thuyết vô thần như Nhã Huyên. Nếu nói ra, chỉ sợ lại bị Nhã Huyên cười nhạo mất.
- Cậu đừng lừa tớ! Mấy bữa nay cậu học hành sa sút hẳn, lúc nào cũng hốt hoảng, vành mắt đen như không ngủ đủ ấy. – Nhã Huyên tập tức phản bác.
Gần đây cô quan sát rất kỹ, Tâm Lan gầy đi trông thấy, thần sắc mỏi mệt, vành mắt đen như gấu trúc, lúc nào cũng hốt hoảng hoảng, lại còn cười khúc khích một mình, cứ y như bị ma nhập vậy. Hơn nữa thái độ của Tâm Lan khiến cô khẳng định, cô bạn đang giấu cô điều gì đó. Chắc chắn đó là nguyên nhân khiến trạng thái của Tâm Lan suy sút mấy ngày nay.
Chẳng nhẽ… Tâm Lan hút ma túy? Không, nhất định là không phải! Mặc dù Tâm Lan có hơi mơ mộng ngờ nghệch, nhưng vẫn biết cái nào đúng cái nào sai. Nhất định cô ấy sẽ không dại dột đến mức hút ma túy. Nhưng… nếu như có người dụ dỗ Tâm Lan thì sao?
- Còn nữa, cậu luôn rời khỏi lớp sớm nhất mà không chịu chờ tớ như trước kia. Cậu nói thật đi, rốt cục là chuyện gì xảy ra?
Tâm Lan biết Nhã Huyên thực sự lo lắng cho mình nên mới truy vấn kỹ càng như vậy. Do dự một lúc, Tâm Lan mới nói:
- Tớ kể chuyện này cho cậu nghe, cậu đừng nói lại với ai nhé!
Nhã Huyên gật đầu đồng ý. Tâm Lan mới tiếp tục nói:
- Nghe này, mấy ngày trước tớ gặp một cậu bạn rất kỳ lạ. Cậu ấy ăn mặc như cosplay, có tài nói bụng rất giỏi. Cậu ấy tặng tớ một hộp hương trầm, nói đốt thứ này khi đi ngủ sẽ có một giấc mơ đẹp như mong muốn.
- Tớ lo lắng một lúc lâu, mới quyết định dùng thử, đằng nào cũng là miễn phí, sợ gì. Đúng như lời cậu ấy, tớ… mơ thấy anh Tần Dật. Tớ và anh ấy đã nói chuyện với nhau rất vui. Anh Tần Dật đúng là tuyệt vời, cái gì cũng biết, rất tâm lý và dịu dàng. Tớ nghĩ tớ thực sự yêu anh ấy rồi.
Nghe Tâm Lan liên tục kể về Tần Dật trong mơ, Nhã Huyên càng ngày càng lo lắng.
Một cậu bạn kỳ lạ, hộp hương trầm khiến giấc mơ như ý muốn? Nghe giống như một thứ gì đó rất ma quái! Hơn nữa, Tâm Lan hoàn toàn phụ thuộc vào hộp hương trầm kia rồi! Cô ấy chỉ muốn được gặp Tần Dật trong mơ mà không thèm quan tâm đến thế giới thực nữa!
- Tâm Lan… Cậu nghĩ nó thực sự ổn chứ? Hộp hương trầm ấy. – Nhã Huyên ngắt lời Tâm Lan, vội vàng nói.
- Tại sao lại không chứ? Nó rất tuyệt vời mà! Việc gì ở đời thực không làm được, có thể dễ dàng thực hiện nó trong mơ. Nó là một dạng giúp con người đạt được thành tựu tuyệt vời nhất!
Tâm Lan mỉm cười kỳ dị nói.
- Đủ rồi đấy Lan! Cậu đừng trầm mê vào nó nữa! Cậu phải học cách đối mặt với thực tế chứ! Cứ mơ mộng mãi như vậy không phải là cách hay đâu! – Nhã Huyên đột nhiên quát lên.
Tâm Lan im lặng, nhìn Nhã Huyên bằng đôi mắt đen tối. Đối diện với ánh mắt sâu hoắm kỳ lạ của cô bạn, Nhã Huyên cảm thấy rợn tóc gáy…
- Huyên, tớ biết là cậu lo cho tớ… Nhưng đó là việc của tớ! Tớ làm gì, không cần sự can thiệp của cậu! Đừng làm như thể mình hiểu biết lắm, mình thông thái lắm như vậy!
Không thèm nhìn vẻ mặt sững sờ của Nhã Huyên, Tâm Lan thu dọn sách vở vào cặp, rời khỏi lớp.
- Lan, cậu đi đâu vậy? Vẫn còn đang trong giờ học mà! Lan!