Không gian bóng tối, Alf lơ lửng trên không trung, hai con ngươi đỏ lập lòe như hai đốm lửa trong hốc mắt tối đen, lim dim nhìn vào quả cầu thủy tinh sáng lấp lánh. Bên trong quả cầu, một con búp bê nhỏ giống hệt Tâm Lan được bao bọc bởi ngọn lửa vàng nhạt thiêu đốt, càng lúc càng lan rộng.
- Rey, đôi lúc tôi không thể hiểu được Con Người. Biết rõ là không nên làm vậy, hậu quả khôn lường sẽ xảy đến với họ, nhưng theo bản năng họ phủ nhận điều đó, đâm đầu vào như một con thiêu thân.~
Alf lầm bầm lầu bầu, cái đuôi liên tục phe phẩy.
Rey xếp bằng tròn ngồi trong bóng đêm, một tay chống cằm, đôi mắt đen lẳng lặng quan sát quả cầu, không nói gì.
Chiếc mũ chóp nhọn được đặt ở một bên, lộ ra gương mặt thanh tú của cậu. Nước da trắng đến tái nhợt, khiến khuôn mặt thêm vài phần thâm trầm bệnh hoạn.
- Này Rey, cậu nên nói nhiều hơn một chút đi, nếu không người ta sẽ quên mất cậu là nhân vật chính của bộ truyện này đấy!~
Alf quay ngoắt đầu lại, cười khẩy nói.
- …
- Được rồi, coi như tôi thua cậu. Aiz, tại sao một người phong độ đẹp trai như tôi lại không phải là nhân vật chính mà lại là một cái hũ nút như cậu chứ? Nhưng không sao, tôi vẫn nói nhiều hơn cậu, người ta chỉ quan tâm đến tôi mà thôi. Yahhh~~~
Alf tiếp tục tự kỷ, lải nhải một mình. Dĩ nhiên là nó đã quên mất khi người ta thấy nó nói, bọn họ đều cho rằng Rey dùng thuật nói bụng.
- Như vậy không phải tốt lắm sao…?
Thình lình nghe thấy giọng Rey, lông tơ trên người Alf dựng đứng hết lên.
- Đừng có đột ngột lên tiếng hù người khác như vậy. Cậu không biết cậu dị hợm thế nào đâu… Ah? Mà cậu vừa nói cái gì vậy?~
- Con người như vậy… Mới có thể giúp chúng ta có càng nhiều “Olez” chứ…
- Hmmm?~
- Loài sinh vật vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ… Có thể thích nghi với mọi hoàn cảnh… Nhưng lại không thể vượt qua bản thân…!
Khi con người sử dụng “ma pháp”, “Olez” của họ sẽ được tăng lên càng mạnh mẽ hơn… Đó là do sự thúc đẩy của “ma pháp”, nhưng phần lớn là do bản thân con người. Bởi vì có thể dễ dàng đạt được ước nguyện, bọn họ càng tham lam sử dụng “ma pháp”, thậm chí là phụ thuộc vào nó.
Vì lẽ đó, họ tự đốt cháy con đường đi đến diệt vong của mình.
…
Dạo gần đây, trường của Tâm Lan xảy ra một sự kiện lớn khiến tất cả các nữ sinh xôn xao. Bản thân Tâm Lan cũng không ngoại lệ.
Một anh chàng hotboy vừa chuyển đến!
Đúng nghĩa hotboy, không phải loại chảnh chọe chải chuốt bảnh bao tý đã tự nhận mình là hotboy um xùm lên. Đó là một cậu con lai, tóc vàng mắt xanh, đường nét mềm mại như người Châu Á. Đó là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nét đẹp phương đông và phương tây. Chàng vừa xuất hiện, khiến trái tim của biết bao cô gái xốn xao. Thậm chí mấy thằng con trai cũng không thể không công nhận cậu ta rất đẹp.
Bản thân Tâm Lan cảm thấy, Diệp Huy thật sự là “Tần Dật” ở đời thực. Mặc dù hai người không giống nhau, nhưng chỉ nhìn mái tóc vàng óng như ánh nắng cùng đôi mắt xanh nước biển đó cũng đủ để hòa điểm với nhau rồi. Tần Dật chỉ có thể gặp trong mơ, Tâm Lan biết mình không thể thực sự kết hôn với Tần Dật được. Nói thế nào đi nữa, cho dù không muốn phủ nhận, nhưng Tần Dật thật sự chỉ là một sản phẩm do cô tự tưởng tượng ra mà thôi.
Còn Diệp Huy thì khác. Đó là cơ hội của Tâm Lan. Nếu có thể, cô sẽ có một cậu bạn trai hoàn hảo thực sự!
Tâm Lan bắt đầu không dùng hương trầm nữa, chải chuốt cho mình nhiều hơn. Ai mà chẳng muốn được đẹp hơn trong mắt người mình thích chứ.
Nhã Huyên thấy sự thay đổi của cô bạn thì rất mừng. Hai người dần dần trở nên thân thiết hơn. Tâm Lan cũng ý thức được lúc trước mình có xử sự hơi quá, trong lòng áy náy, nên có việc gì cũng kể hết cho Nhã Huyên nghe.
Chỉ có một chuyện thật đáng buồn, đó là Diệp Huy không học chung lớp với Tâm Lan.
- Cậu thích Diệp Huy? Thật chứ? – Nhã Huyên suýt chút nữa hét lên giữa lớp, may mắn là Tâm Lan đã kịp bịt mồm cô nàng lại.
- Đương nhiên rồi. Nhưng cậu làm ơn be bé cái mồm thôi! – Tâm Lan đặt ngón trỏ lên giữa môi, sắc mặt cau có.
- OK OK… Nhưng mà… Tại sao lại là Diệp Huy chứ? Cậu ta mới chuyển đến chưa được một tuần! – Nhã Huyên chống nạnh, cau mày.
- Tại sao ư?... Cậu ấy là một người hoàn hảo! – Tâm Lan vui vẻ đáp.
- Ehhh? – Nhã Huyên trố mắt – Chỉ vì vậy thôi sao? Chẳng nhẽ tất cả những anh chàng hoàn hảo, cậu đều thích hết?
- Cậu đừng có nói như thể chuyện đó tệ hại lắm vậy! – Tâm Lan bất mãn phất tay – Tớ là một người bình thường mà! Một người bình thường sẽ dễ dàng bị một người hoàn hảo hấp dẫn, đó là “định lý” bù trù cho nhau! Con người ta thường thích những gì người ta thiếu mà. Biết đâu đấy, Diệp Huy cũng sẽ thích tớ? Không phải trong các bộ manga shoujo đều viết như thế sao? Ahhh~
Nhã Huyên nhìn cô bạn lâm vào thế giới tưởng tượng, lắc đầu thở dài. Nhưng như vậy tốt hơn nhiều so với việc để Tâm Lan chìm đắm trong những giấc mơ. Không biết cái thứ “hương trầm” kia là gì mà lại kinh khủng như vậy, có thể giúp người ta có được giấc mơ như ý muốn. Nếu vậy, người ta sẽ dễ sa đọa trong những giấc mơ, đến mức không bao giờ muốn tỉnh lại.
Nhưng có lẽ là không nghiêm trọng đến thế. Cứ đi ngủ thì sẽ có lúc tỉnh lại thôi, làm sao có chuyện ngủ vĩnh viễn được. Hơn nữa loại hương trầm đó cũng không phải là vô tận. Tâm Lan chỉ có được một hộp, dùng hết thì không còn gì để giúp cô ấy mơ được nữa.
Nhã Huyên thắc mắc không biết người bán hương trầm đó là ai nhỉ? Cô đã đi tìm khắp thành phố mấy ngày nay rồi nhưng không thấy bóng dáng người như Tâm Lan miêu tả. Hay là người ta đã thay đổi sang bộ dạng khác? Hoặc là rời khỏi thành phố rồi? Tóm lại không tìm thấy là chuyện tốt. Chẳng còn nguồn cung cấp hương trầm cho Tâm Lan, cô ấy sẽ mau chóng tỉnh táo lại thôi.
Nhã Huyên suy tính kỹ, vừa lòng mỉm cười.
…
- Này em kia, thầy gọi em đấy!
Đột nhiên có tiếng gọi sau lưng, Tâm Lan quay người lại, thấy thầy giáo Ngữ Văn đang vẫy tay gọi cô. Tâm Lan chạy đến, lập tức bị dúi cho một xấp giấy nặng trịch.
- Em mang tập đề này đến văn phòng giúp thầy nhé! Cám ơn.
Nói xong, không nhìn vẻ mặt đau khổ của Tâm Lan, thầy Ngữ Văn vội vàng xách cặp rời đi. Bất đắc dĩ, Tâm Lan đành phải nghe lời thầy, ôm xấp giấy nặng trịch về văn phòng.
Văn phòng đóng cửa, hai tay Tâm Lan đều dùng để bưng giấy hết rồi, không có cách nào đẩy cửa ra. Tâm Lan đành phải dùng chân cố gắng đẩy cánh cửa. Cửa văn phòng đều dùng loại cửa trượt, không phải đóng ra đóng vào nên dùng chân rất khó. Tâm Lan cố gắng vươn chân chà chà cánh cửa, nhưng chỉ phát ra những tiếng lịch kịch khó nghe.
Cửa văn phòng đột nhiên bị kéo ra. Một nam sinh tóc vàng cúi người nhìn Tâm Lan. Thoáng chốc, trái tim Tâm Lan như ngừng đập nhìn cậu ta.
Là Diệp Huy!
Diệp Huy ở trong văn phòng Diệp Huy ở trong văn phòng Diệp Huy ở trong văn phòng…! Thông tin này cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tâm Lan làm cô choáng váng. Ahhh~ Không ngờ cơ hội lại đến bất ngờ như vậy! Đây là duyên phận sao?
- Cậu mang giấy tờ đến à? Vào đi!
Diệp Huy lơ đễnh liếc nhìn xấy giấy trên tay Tâm Lan, lạnh nhạt nói.
Ahhh… Cậu ấy nói chuyện với mình! Tâm Lan lập tức đỏ mặt. Nhưng không đợi Tâm Lan hồi phục tinh thần đáp lời, Diệp Huy đã đi vào văn phòng, kéo ghế ngồi xuống, tiếp tục đọc sách, không thèm liếc nhìn cô lấy một lần.
Tâm Lan rơi lệ đầy mặt ôm xấp giấy vào đặt lên bàn. Đang định kiếm cớ làm quen với cậu ấy, nếu không thì cơ hội cứ như vậy vuột mất, cô không cam lòng. Nhưng liếc nhìn thấy cuốn sách trên tay Diệp Huy, đầu óc Tâm Lan nhất thời trống rỗng.
- A A A!!! Là cuốn truyện “Đồng xu chỉ có một mặt” của Bình Lê! Số lượng có hạn chỉ bán cho người đặt hàng sớm nhất!
Ngoài sở thích đọc tiểu thuyết tình cảm và manga anime, Tâm Lan còn có một sở thích khá là “chính quy”, đọc tiểu thuyết trinh thám. Mặc dù không nhiều lắm, cũng không phải hiểu biết lắm, nhưng cô thích cảm giác rùng rợn, sự bí hiểm trong tiểu thuyết trinh thám. Bình Lê là một tác giả viết trinh thám cực kỳ nổi tiếng, Tâm Lan có thể xem như fan hâm mộ, cũng sưu tập khá nhiều tác phẩm của Bình Lê. Cuốn “Đồng xu chỉ có một mặt” là tác phẩm mới nhất, nhưng chỉ xuất bản số lượng có hạn. Đến khi Tâm Lan hối hả đặt hàng thì đã hết sạch không còn một cuốn, khiến cô buồn rầu mất mấy ngày liền.
Diệp Huy ngẩng đầu lên nhìn Tâm Lan, ánh mắt ngạc nhiên. Tâm Lan nhận ra mình vừa thất thố, không khỏi bụm miệng lại, thầm mắng mình ngu xuẩn. Thôi rồi, lại mất mặt trước hoàng tử! Chắc ấn tượng về mình sẽ biến thành điểm âm rồi…
- Cậu cũng đọc truyện của Bình Lê à? – Diệp Huy đột nhiên hỏi.
- Huh? Ah… Đương nhiên rồi! Truyện của Bình Lê rất hay, miêu tả tâm lý cực kỳ xuất sắc, những vụ án thật bí ẩn, lập luận sắc sảo chặt chẽ… Cô ấy là tác gia trinh thám tớ thích nhất!
Nhắc đến truyện, Tâm Lan lập tức bật chế độ thao thao bất tuyệt, nước miếng văng tứ tung cũng không biết.
Nhìn cô bạn dường như thay đổi thành người khác, Diệp Huy không tự giác bật cười. Tiếng cười đánh thức người ở trạng thái Vô Ngã là Tâm Lan, lại làm cô đỏ bừng mặt, xấu hổ không biết nên chui vào chỗ nào trốn.
- Thực ra thì nó không tuyệt vời như cậu nói đâu. Nhưng được cái Bình Lê viết tốt hơn những người khác, biết lợi dụng sức mạnh của ngôn ngữ, nên truyện của cô ta mới hấp dẫn.
Diệp Huy cười nói, lại khiến Tâm Lan sùng bái nhìn cậu. Cậu ấy thật là tuyệt vời, còn có thể phân tích truyện của Bình Lê! Thật ra vì cô đọc không hiểu lắm, cho nên mới sinh ra cảm giác trinh thám rất thần bí, rất ngầu…
- Cậu có muốn đọc nó không? – Diệp Huy giơ cuốn sách lên.
Tâm Lan gật đầu như gà mổ thóc.
- Uhm… Tôi có thể cho cậu mượn. Cậu tên gì? Lớp nào?
Cậu ấy hỏi tên mình… Tâm Lan hạnh phúc đến mức suýt ngất xỉu.
- Tớ là Tâm Lan, 11B7!
- OK, cầm lấy đi. Nhớ giữ gìn cẩn thận đấy nhé!
Cầm cuốn sách, nhìn theo bóng lưng Diệp Huy, Tâm Lan dự cảm, một tương lai tươi sáng đang mở ra trước mắt cô.
Cuộc sống thật là tuyệt quá!