Sáng sớm, Tô Văn đến lớp, tâm tình cực kỳ tốt, còn vừa đi vừa huýt sáo. Trên đường đi, hắn gặp không ít bạn cùng trường, đều vui vẻ chào hỏi hắn. Tô Văn vốn là người nổi tiếng trong trường, rất nhiều người muốn nịnh bợ hắn để kiếm chút canh. Mặc dù không nhớ được hết những người đó là ai, Tô Văn vẫn tỏ vẻ hào phóng chào hỏi lại.
Thấy chưa? Đây chính là địa vị của hắn hiện tại! Thằng nhóc yếu đuối ngu xuẩn chỉ biết bị bắt nạt ngày xưa đã là quá khứ rồi, và nó sẽ vĩnh viễn là quá khứ!
Hơn nữa, tối hôm qua chuyện giữa Tô Văn và Dương Thành đã sớm lan truyền khắp trường. Bây giờ thì ai cũng biết Tô Văn có nhiều tiền hơn cả học sinh chuyển trường Dương Thành. Vì thế, hắn càng ngày càng nổi bật hơn.
Tô Văn đủng đỉnh đi vào lớp học. Lập tức nhìn thấy Tú Hà và mấy nhỏ ban đang chụm đầu cười nói gì đó, vẻ mặt cười tươi như hoa, xinh đẹp cực kỳ.
Tô Văn cảm thấy lâng lâng. Sáng sớm đã được nhìn thấy nụ cười của người đẹp, hôm nay nhất định là một ngày may mắn.
- Ah, chào buổi sáng nha Văn!
Tú Hà liếc nhìn thấy Tô Văn, lập tức vẫy tay cười dịu dàng.
- Chào buổi sáng. – Tô Văn gật đầu đáp lại.
Nói xong, hắn nhanh chóng đi vào chỗ ngồi. Đám con gái không quan tâm hắn nữa, quay lại cuộc nói chuyện của mình.
Tô Văn rất muốn bắt chuyện với Tú Hà, nhưng hắn không dám. Mặc dù có sự thay đổi bề ngoài, nhưng bản chất bên trong hắn vẫn là thằng nhóc nhút nhát, tự ti như xưa. Thực tế Tô Văn không dám nói chuyện nhiều với bất kỳ đứa bạn nào. Hắn sợ mình sẽ để lộ bản chất thật. Kỳ thực hắn không phải là một thằng giàu có kiêu căng, mà chỉ là thằng lừa đảo dối trá.
Chợt Tô Văn nghe thấy đám con gái ồ lên cái gì đó. Rồi tiếng nói của một nhỏ truyền vào tai hắn:
- Nhìn này, cái này đẹp quá nhỉ!
- Ồ… Đây là HondaCBR1000RR… Đẹp thật đấy!
- Kinh quá… gần 600 triệu một cái! Có bán nhà tớ đi cũng không được nhiều tiền như vậy!
- Hi hi, anh người mẫu này cũng đẹp trai nữa, nhìn phong cách quá đi!
- Nếu có anh chàng nào đi xe này muốn tán gái chắc chắn các cô sẽ đổ rầm rầm!
Nghe bọn con gái xì xào bàn tán, Tô Văn cũng không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Xe máy gần 600 triệu ư? Lại có loại xe đắt tiền như vậy!
- Văn! – Tú Hà đột nhiên gọi hắn. Tô Văn quay lại, Tú Hà giơ cuốn tạp chí lên, chỉ tay vào hình quảng cáo xe máy – Cậu thấy thế nào? Nó có đẹp không?
Chiếc xe moto lấy màu chủ đạo là màu trắng, ngọn lửa đen bám lấy viền xe tạo nên vẻ đẹp thật hoang dã, đủ để gợi lên sự ham muốn chinh phục của bất cứ thằng con trai nào. Tô Văn lập tức gật đầu:
- Dĩ nhiên, nó rất đẹp!
- Tớ đã nói mà! – Tú Hà mỉm cười đặt quyển tạp chí xuống, sau đó quay sang đám bạn – Ước gì tớ có thể ngồi lên chiếc xe này một lần nhỉ!
- Vậy á? Nhưng chỉ có bạn gái mới có thể ngồi lên yên sau xe thôi! – Nhỏ bạn lập tức trêu ghẹo – Ý cậu là cậu sẽ trở thành bạn gái của anh nào có nó chứ gì?!
- Đồ quỷ sứ! – Tú Hà đỏ bừng mặt, giả vờ nhéo hông cô nàng một cái.
- Ai đau. Cái này người ta gọi là thẹn quá hóa giận đấy!
Góc lớp vang lên tiếng cười như chuông bạc của các nữ sinh.
Tai Tô Văn vểnh lên hết cỡ, nghe rõ bọn họ những gì bọn họ nói, hai tay nắm chặt, không nhịn được kích động.
Bạn gái, bạn gái ư? Thật sao?
Có một cô bạn gái xinh đẹp như Tú Hà là ước mơ của tất cả đám con trai ở tuổi này. Tô Văn cũng không ngoại lệ. Tú Hà xinh đẹp, dịu dàng, thành tích học tập tốt, lại là con nhà gia giáo, nếu trở thành bạn trai cô nàng thì thật là hãnh diện. Huống chi, Tô Văn còn thầm mến Tú Hà từ lâu. Cho dù không như vậy, nhưng đi đâu cũng rất có thể diện.
Nhưng mà… Chiếc xe moto đó, nó quá đắt. Đừng nói là 600 triệu, 6 triệu Tô Văn còn không có nữa là.
Chẳng lẽ trơ mắt nhìn cơ hội tốt như vậy biến mất sao? Nếu như Dương Thành có chiếc moto đó, Tú Hà trở thành bạn gái nó thì Tô Văn sẽ bực bội chết mất!
Không thể được!
Tô Văn lại nhớ đến đồng bạc kỳ diệu kia. Thử thêm một lần đi! Chỉ cần thử một lần thôi! Nếu ra mặt ngựa một sừng, hắn sẽ có được chiếc moto đó!
Tú Hà vẫn cười giỡn trêu đùa cùng mấy cô bạn, nhưng ánh mắt lại thầm liếc nhìn Tô Văn. Thấy vẻ mặt kích động của hắn, Tú Hà thầm cười đắc ý.
Xem đi, có ai trốn thoát khỏi bàn tay Tú Hà này đâu!
…
Tô Văn đứng trước một tấm áp phích lớn, trong tay nắm chặt đồng xu bạc.
Trên tấm áp phích là quảng cáo trò chơi rút thăm trúng thưởng của công ty mỳ ăn liền Hảo Hảo, để tri ân khách hàng đã sử dụng sản phẩm của công ty. Giải đặc biệt là một chiếc xe BMW trị giá gần 2 tỷ. Giải nhất là một xe máy phân khối lớn HondaCBR1000RR trị giá 580 triệu.
Mục đích của Tô Văn đúng là giải nhất. Chiếc xe máy giống hệt trong quảng cáo đó.
Nhưng hắn đang do dự, không biết có nên tung đồng xu hay không. Chỉ có xác suất 50% trúng may mắn. Tô Văn không nghĩ bất hạnh sẽ khinh khủng cỡ nào, nhưng hắn không thích bất hạnh.
Đây là cơ hội cuối cùng. Thời gian gửi thẻ dự thi chỉ còn 2 ngày nữa. Nếu không nhanh chân, Tô Văn sẽ lỡ mất cơ hội này. Biết làm việc tới đời nào mới kiếm được 600 triệu mua nó? Tô Văn hạ quyết tâm, tung đồng xu lên.
Đồng xu xoay tròn trong không trung, hoàn mỹ rơi xuống mu bàn tay. Tô Văn chụp nó lại, hít sâu một hơi, cắn răng mở ra xem.
Mặt ngựa một sừng!
Ánh sáng chói lòa lại xuất hiện, con ngựa một sừng bay ra khỏi đồng xu, ngửa mặt lên trời hí dài, bay quanh Tô Văn ba vòng rồi biến mất.
Tô Văn nhảy cẫng lên, hét một tiếng, nhanh chóng chạy về nhà.
Ba ngày sau, kết quả rút thăm trúng thưởng được công bố. Quả nhiên, Tô Văn trúng giải nhất. Chiếc xe moto được gửi về nhà ngay sau đó. May mắn thời gian này bố mẹ Tô Văn đi giao hàng ở xa, một tháng sau mới về nhà, nếu không lại khiến hai ông bà hoảng sợ mất.
Tô Văn cười sung sướng đến lớp, kể chuyện này cho Tú Hà nghe. Dĩ nhiên không nói rằng “Tớ rút thăm trúng thưởng” rồi. Phải bịa ra một câu chuyện hoàn hảo!
- Thật sao? Thật chứ? – Tú Hà vui mừng nhảy cẫng lên, ôm lấy tay Tô Văn hỏi lại.
Tô Văn gật đầu, vẻ mặt kiêu ngạo.
- Tuyệt quá! Như vậy cuối tuần này cậu nhớ chở tớ đi chơi nhé! – Tú Hà đỏ mặt nói.
- Không thành vấn đề! – Tô Văn rất sảng khoái đồng ý.
Tô Văn trở về chỗ ngồi, hưởng thụ ánh mắt hâm mộ đố kỵ của bạn cùng lớp. Ngay cả Dương Thành cũng nhìn hắn một cách ganh ghét, nhưng không nói gì cả, chỉ hờn dỗi phát giận với trò chơi trong điện thoại.
- Cậu sướng thật đấy Hà!
- Độ này thì thích nhé! Tha hồ mà được ngưỡng mộ.
- Uầy, sao tớ không xinh được như Hà nhỉ? Nếu không tớ cũng đã có một cậu bạn trai giàu có như vậy rồi.
Nghe mấy cô bạn khen ngợi, trêu ghẹo, nhưng không dấu được ánh mắt hâm mộ, giọng nói ghen ghét, Tú Hà chỉ cười, âm thầm đắc ý.
Mặc dù không hài lòng lắm khi nhỏ bạn gọi Tô Văn là “bạn trai”, nhưng Tú Hà vẫn im lặng không sửa lại. Tô Văn vẫn lắng nghe bọn họ nói chuyện, thấy vậy mừng rỡ vô cùng.
Thế là ước mơ của hắn đã thành sự thật rồi! Cuối cùng hoa khôi của lớp đã thành bạn gái hắn!
Bước tiếp theo là phải đặt kế hoạch cho buổi hẹn hò sắp tới. Tô Văn đang đóng vai là một thiếu gia, ngày hôm đó túi tiền của hắn phải căng phồng, để nếu Tú Hà có thích gì còn mua cho cô bạn.
Trước hết phải tặng một món quà, coi như là món đầu tiên tặng “bạn gái” chứ nhỉ!? Nhưng dạo này Tô Văn đang hết tiền rồi. Ngày hôm qua còn dẫn lũ bạn đi ăn uống một phen ở câu lạc bộ Hoàng gia lớn nhất thành phố, mất gần hai triệu.
Nhưng không sao… Chỉ cần có đồng xu may mắn này, hắn sẽ nhanh chóng kiếm được tiền thôi!
…
Đây là lần thứ ba Tô Văn sử dụng đồng xu bạc. Vẫn là mặt ngựa một sừng, nữ thần may mắn vẫn đang mỉm cười với hắn. Tô Văn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đi về nhà.
Chợt Tô Văn nhìn thấy bên lề đường có một thứ gì đó màu đen vuông vắn. Hắn tò mò lại gần, nhận ra đó là một chiếc ví da.
Có người làm rơi ví. Nhớ đến lúc nãy tung được mặt may mắn, Tô Văn mừng rỡ nhặt nó lên. Chiếc ví dày cộp, lại còn là da cá sấu nữa, nhất định là có nhiều tiền lắm đây!
Quả nhiên, bên trong ví là một xấp tiền dày cộp, Tô Văn càng đếm càng run tay, cười ngoác mồm. Từ nay trở đi, hắn không cần phải lo lắng chuyện tiền nong nữa rồi!
Sáng hôm sau, Tô Văn lên lớp, đặt một hộp quà trước mặt Tú Hà. Cô bạn đang mải tán gẫu với đám con gái, thấy vậy ngẩng đầu lên hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Tặng cậu đấy! – Tô Văn cười đáp.
- Thật à? Nó là cái gì vậy? – Tú Hà vui mừng nhận hộp quà ngắm nghía.
- Mở ra đi nào, mở ra cho tụi tớ xem với! – Đám con gái lập tức ồn ào.
Tú Hà gật đầu, tháo ruy băng, mở nắp hộp. Bên trong là một bình pha lê hình trái tim nhỏ nhắn, màu hồng nhạt, nắp bình tráng bạc, thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu, giống như một nàng công chúa cao quý kiêu sa.
- Oa…! Là nước hoa “Princess” của Chanel! Tớ mới nhìn thấy trong tạp chí tuần trước! – Một cô bạn kinh ngạc kêu lên.
- Kinh! Nó đắt lắm đấy! Một bình nhỏ như vậy thôi cũng đã mấy triệu bạc rồi!
- Tú Hà thích nhé! Hâm mộ cậu quá!
Mặc kệ đám bạn thán phục thở dài ghen tị, Tú Hà không quan tâm, thầm hài lòng về món quà đắt tiền này, mỉm cười nhìn Tô Văn, hai gò má hồng nhạt cực kỳ mê người.
- Cám ơn nhé. Cậu làm vậy tốn tiền lắm, lần sau đừng như thế nữa. Tớ rất ngại…
Tô Văn lập tức cảm thấy lâng lâng trong lòng. Tú Hà thật thiện lương trong sáng, biết lo nghĩ cho mình. Cô ấy thật tốt. Mình quá may mắn khi có một cô bạn gái như vậy!
- Có gì đâu mà. Hôm qua tớ tình cờ đi Diamond Plaza mua sắm, thấy nó rất dễ thương, rất hợp với cậu nên mới mua. Cậu không cần ngại, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Tô Văn phẩy tay, ra vẻ không thèm quan tâm.
Tú Hà lại khách khí vài câu. Chuông báo vào lớp, hai người trở về chỗ ngồi trong ánh mắt phức tạp của bạn bè cùng lớp.