- Ha ha ha… Nhìn lũ ngu ngốc kia mà xem! Thật thú vị! Ha ha ha ha…
Chỉ vào màn hình vi tính, Trần Phong ôm bụng cười ngặt nghẽo, ánh mắt tràn ngập khinh thường. Vân Khánh không giống như hắn, chỉ lẳng lặng ngồi xem tin tức trên báo, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
- Lũ ngu xuẩn! Bọn chúng sẽ không bao giờ có thể bắt được chúng ta! Những kẻ phàm tục làm sao có thể đấu lại được lực lượng thần bí chứ!
Trần Phong khinh miệt nói, vươn vai nằm xuống chiếc ghế dựa, ánh mắt lim dim.
Sự việc đã xảy ra được một tuần, nhưng vẫn khiến thế giới ồn ào náo động không ngừng. Hai kẻ trộm có kỹ năng siêu phàm xuất hiện, đó là một điều đáng lo lắng với tầng lớp thượng lưu, nhưng dân chúng thì chờ mong tin tức để xem kịch vui. Đằng nào thì hai gã trộm cũng sẽ không thèm để mắt đến số tài sản ít ỏi của họ. Vừa ra tay đã chọn Viện Bảo Tàng Hoàng gia Anh, đủ để thấy hai gã này kiêu ngạo tới mức nào.
Bản thân Vân Khánh vẫn không thể tin được những gì đã xảy ra. Hắn thực sự… Thực sự ăn trộm! Hơn nữa không phải là một thứ gì nhỏ nhặt hay là một khoản tiền, mà là một viên kim cương! Viên kim cương quý giá nhất thế giới!
Nghĩ lại mà hắn vẫn còn sợ hãi trong lòng. Nếu như bị bắt được…. Nhìn tòa án tối cao quốc tế tuyên bố hình phạt dành cho hai kẻ trộm viên kim cương Elizabeth IV là 80 năm tù, Vân Khánh lại lạnh cả người.
Chỉ hy vọng… thực sự không có gì sơ suất!
- Bây giờ chúng ta làm gì với nó? – Vân Khánh hỏi. Sau khi trở về, cả hai đem cất viên kim cương ở phòng của Trần Phong. Đơn giản là vì Trần Phong vốn rất ma mãnh, trong phòng hắn có những thứ quỷ quái gì chỉ có hắn mới biết được. Cất nó ở đây là an toàn nhất. Phòng của Vân Khánh không thể, bởi vì cha mẹ hắn thường xuyên vào phòng dọn dẹp kiểm tra, đảm bảo trong phòng hắn không có “Văn hóa phẩm đồi trụy”. Thế đấy, một thằng con trai 18 tuổi nhưng lúc nào cũng bị bố mẹ kiểm soát như vậy, nó không muốn nổi loạn cũng khó!
- Qua một tuần rồi… Tao đoán là mấy lão trùm châu báu đang rất suốt ruột. Bây giờ là thời cơ tuyệt vời để bán nó đi! – Trần Phong nhếch mép cười, đáp.
- Bán nó vào lúc này ư? Nhưng… Làm cách nào? Chúng ta không thể để lộ dấu vết… - Vân Khánh hoang mang hỏi.
- Mày đúng là đồ ngốc! – Trần Phong cười nhạt, ngồi dậy bắt đầu gõ bàn phím lọc cọc. Trên màn hình đột nhiên xuất hiện một trang web có giao diện đen ngòm, trang trí bằng những nhìn thù kỳ quái, thoạt nhìn rất đáng sợ.
Trần Phong nhập ID và password, trả lời câu hỏi bảo mật của trang web, liền được kết nối vào một diễn đàn. Trong đó toàn tin tức về các băng nhóm xã hội đen, những ông trùm giấu mặt trong bóng tối, một loạt danh sách các sát thủ đứng đầu thế giới, các nhiệm vụ dành cho người trong thế giới ngầm. Ví dụ như “Ám sát thủ tướng Nga Avandrovic”, “Nghị sĩ Albert thuê vệ sĩ cùng đi dự buổi party từ thiện”, “Giết chết đội trưởng đội Táo Đỏ Garey của Interpol”… Một loạt các nhiệm vụ mà Vân Khánh nhìn thấy lạnh cả người.
- Đây… Đây là cái gì vậy? – Vân Khánh run giọng hỏi.
- Một trang web ẩn của thế giới ngầm! – Trần Phong đáp – Để tao xem có lão già nào đặt nhiệm vụ mua viên kim cương Elizabeth IV không…
- Sao mày lại biết nó? – Vân Khánh lại hỏi tiếp. Nghe đáp án của Trần Phong, hắn đột nhiên nghĩ đến những thứ này đều có nhắc đến trong phim ảnh hay tiểu thuyết, nhưng ngoài đời thì chưa thấy bao giờ. Nhưng nếu thật là nó, sao một học sinh cấp III bình thường như Trần Phong lại biết? Chẳng lẽ thằng bạn mình là một hacker huyền thoại giấu thân phận? Nghĩ vậy, Vân Khánh không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng lại có cách nào giải thích được điều này?
- Uhm, thật ra thì ông già tao có quen mấy người là đại ca xã hội đen. Ờ, nếu không có bọn họ, lão đừng hòng làm ăn ngon lành như vậy! Tao mượn cơ lão tiếp xúc với mấy người kia, lấy lòng bọn họ, mà trong đó có một người ưng ý tao lắm! Lão già đấy cho tao biết địa chỉ trang web này cùng với một tài khoản và câu trả lời bảo mật. Thực ra lão đấy không có con trai, con lão bị người ta chém chết rồi. Mà tao lại biết cách lấy lòng lão, cho nên lão có ý định bồi dưỡng tao thành người nối nghiệp. Cái trang web này đã là gì!
Trần Phong đắc ý nói, tiếp tục rê chuột quan sát bảng nhiệm vụ.
- Thế sao mày còn nói là muốn gây dựng sự nghiệp để thoát ra khỏi ông già mày? Có lão đại ca kia đỡ đầu rồi mà? – Vân Khánh lại thắc mắc.
- Fuck! Cho dù là lão già tao hay lão đại ca kia, tao đều phải khúm núm lấy lòng tụi nó! Già sắp xuống lỗ rồi mà còn vênh mặt! – Trần Phong giận dữ nói, cùng lúc đó con chuột rê đến một dòng nhiệm vụ, mắt hắn sáng lên – Đây rồi!
Vân Khánh cũng tò mò nhìn xem. Một nhiệm vụ do ông trùm thuốc phiện vùng Trung Đông Khasar, có sở thích sưu tập châu báu dán lên. Tìm ra hai gã siêu trộm vừa ăn cắp được viên kim cương Elizabeth IV và báo cho lão, để thỏa thuận mua lại viên kim cương đó. Còn có một nhiệm vụ khác của người tên là Azard, một kẻ buôn lậu châu báu khá là có danh tiếng, khiến cảnh sát quốc tế đau đầu vô cùng vì những thủ đoạn cáo già của gã, cũng rao tin muốn mua lại viên kim cương Elizabeth IV…
- Chà, đắt khách thật đó! Cơ mà chúng ta chỉ có một viên, tiếc quá nhỉ! – Trần Phong lắc đầu tiếc rẻ nói.
Vân Khánh đã sớm hoa mắt vì cái giá mà bọn họ đưa ra. Vài chục triệu đô la, đủ cho cả hai đứa ăn rồi nằm cả đời cũng không tiêu hết! Hèn chi nhiều người thích làm ăn trộm như vậy. Nhưng không phải ai cũng như hắn và Trần Phong, sử dụng lông vũ thần kỳ, có thể lấy được bất kỳ thứ gì trên thế gian.
- Mày nghĩ sao? – Trần Phong quay lại hỏi Vân Khánh.
- Mày quyết định đi! – Vân Khánh ngu ngơ cười – Tao có biết gì về mấy chuyện này đâu!
- Thế thì cứ từ từ vậy, đợi cho mấy lão trùm nóng ruột lên đã. A quên, trước hết cứ tung tin tức lên! – Trần Phong nghĩ nghĩ, cười đểu nói.
Trần Phong lập một topic treo ảnh viên kim cương chụp ở phòng nó, rồi đăng lên diễn đàn với cái tít đỏ chót bắt mắt “Đấu giá viên kim cương Elizabeth IV – Siêu trộm Windy & Cloudy”!
- Mây và gió, đúng chất siêu trộm! Chỉ có tao với mày thôi! – Trần Phong đắc ý cười.
Tin tức vừa được dán lên, lập tức dẫn đến hỗn loạn. Mọi người thi nhau click vào, mục đích có rất nhiều, muốn xem thử tin tức này có phải là thật hay không, muốn được chiêm ngưỡng viên kim cương huyền thoại, đồng thời muốn tận mắt nhìn thấy các ông trùm tranh chấp. Đây không chỉ là việc được sở hữu một vật báu truyền thuyết, mà còn là cơ hội để dằn mặt đối thủ, tăng thêm uy tín cho mình.
Nhìn các con số đang không ngừng tăng lên, Trần Phong đắc ý cười. Vậy là khỏi cần nhìn sắc mặt của ông già với lão đại ca kia rồi! Thậm chí có khi bọn họ làm cả đời cũng không có nhiều tiền bằng hắn ấy chứ! Thật là tuyệt quá! Chỉ cần có chiếc lông vũ này, nhất định hắn sẽ trở thành truyền thuyết!
Đột nhiên Trần Phong nhớ đến người đưa lông vũ cho bọn họ. Một thiếu niên kỳ lạ, ánh mắt vô cảm đến mức Trần Phong không dám đối diện với nó. Trước mặt cậu ta bày rất nhiều những đồ vật kỳ lạ!
Nếu như chiếc lông vũ này có sức mạnh thần kỳ như vậy, những thứ khác hẳn cũng là “ma pháp”, theo lời cậu ta!
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Trần Phong.
- Khánh, mày có nhớ cái thằng đưa lông vũ thần kỳ cho tụi mình không?
- Huh? – Vân Khánh ngẩng đầu lên – Nhớ chứ, ăn mặc quái dị như vậy thì làm sao mà quên được!
- Uhm, vậy mày có để ý không? Nó bày bán rất nhiều thứ nhìn cũ cũ bẩn bẩn ấy, tao nghĩ những thứ đó cũng thần kỳ không kém đâu! – Trần Phong liếm mép nói.
- Ai biết… Eh, mày đừng nói là… - Vân Khánh giật mình hiểu Trần Phong đang nghĩ gì, vội kêu lên.
- Đúng vậy đấy! Có chiếc lông vũ này, chúng ta sẽ đến trước mặt nó, cướp hết đồ đạc của nó! – Trần Phong cười đắc ý.
- Đừng… Không nên như vậy! Cậu ta đã cho chúng ta chiếc lông vũ rồi mà, đi cướp đồ của người ta không tốt lắm đâu! – Vân Khánh vội khuyên giải.
- Ai bảo thằng đấy ngu làm gì! Nó đưa cho chúng ta thứ thần kỳ như vậy, bị cướp cũng đáng! Đừng lo! – Trần Phong cười khẩy, khinh thường nói.
- Mày…!
- Im đi! Cứ nghe tao là được! – Trần Phong ngắt lời Vân Khánh.
…
Trong không gian bóng rối, Alf ngúng nguẩy cái đuôi dài, quan sát quả cầu thủy tinh sáng lên một cách bất thường, thở dài nói:
- Rey, ổn chứ? Lượng Olez của hai tên nhóc đó vượt quá mức quy định rồi!
Rey không đáp lời, chỉ thản nhiên liếc nhìn quả cầu thủy tinh, hoàn toàn che dấu suy nghĩ của mình.
- Có trời mới biết bọn chúng đang làm cái gì! Chết tiệt! Tôi đã sớm có dự cảm không lành! Lẽ ra chúng ta nên chọn người khác! – Alf căm tức nói.
- Đó là một nguồn Olez tốt. – Rey lên tiếng – Rất tinh khiết.
- Không thể hiểu nổi trong đầu cậu đang nghĩ cái quái gì! – Alf hậm hực nói – Tôi có dự cảm chẳng lành! Aiz, những kẻ như vậy thật là rắc rối! ~
Lặng im một lúc, Rey đột nhiên lên tiếng:
- Chúng ta đi thôi.
- Đến giờ ăn rồi hả?~
- Không. – Rey quay lại nhìn quả cầu thủy tinh – Trước khi thu hoạch, còn có việc phải làm.
Alf vươn cái đuôi dài gãi gãi đầu, không hiểu Rey nói vậy là có ý gì. Đoán chắc lại là linh cảm của cậu ta. Nhưng linh cảm của Rey luôn luôn đúng, nó không việc gì phải thắc mắc. Alf nhanh chóng chạy theo Rey, hai người biến mất trong bóng đêm vô tận.