- Minh Nam sư đệ tập luyện chăm chỉ thật đấy nhỉ!
Một thanh niên dáng người cao gầy đi vào trong sân tiểu viện, bật cười nói. Hôm nay vẫn như mọi ngày, sáng sớm Minh Nam đã ra sân thực hiện bài luyện thể. Hắn quay người lại, lấy khăn lau mồ hôi trên mặt rồi cười đáp lại:
- Vân sư huynh sáng sớm đã tới thăm đệ như vậy, không biết là có việc gì vậy?
Người thanh niên kia tên là Đinh Vân, là một đệ tử ngoại môn mà Minh Nam mới quen biết trong hai tháng vừa qua. Tuổi của hắn đại khái ngang với Tần Thiếu Viêm, còn ít tuổi hơn Minh Nam một chút. Nói ra thì có vẻ hơi đáng xấu hổ, nhưng trong số các đệ tử ngoại môn thì Minh Nam cũng thuộc vào dạng tương đối lớn tuổi rồi, dù sao thì phần lớn mọi người đều tới bái nhập môn phái tu chân ở độ tuổi từ 10 tới 15. Đinh Vân có tu vi luyện khí Trúc Cơ trung kì, tính tình hắn vui vẻ hòa đồng nên có khá nhiều bạn bè trong đám ngoại môn đệ tử của Huyền Không Phái.
Đinh Vân vỗ vai Minh Nam, cười gian:
- Nam sư đệ, tuổi đệ cũng không còn nhỏ, nhưng hình như lại chưa có tình nhân. Hôm nay sư huynh mang đến cho đệ một tin tốt đấy, ta và mấy vị bằng hữu khác có hẹn được mấy vị sư tỉ sư muội đồng môn tới Minh Nguyệt trấn dạo chơi một chút. Số nam lại đang ít hơn số nữ một chút, ta nhớ ra đệ còn độc thân nên tới mời đệ đi cùng.
Nói đoạn, hắn hơi liếc sang phòng Tần Thiếu Viêm rồi nói:
- Hay tiện thể đệ cũng mời Tần sư đệ đi cùng đi, càng đông thì càng vui mà.
Minh Nam hiểu ra ngay là Đinh Vân mời mình chỉ là phụ, lí do chính hắn đến đây chắc hẳn là muốn kéo gần quan hệ với Tần Thiếu Viêm. Tần Thiếu Viêm dù sao cũng là ngôi sao mới nổi trong đám đệ tử ngoại môn, không ít kẻ suy đoán hắn sẽ mất không tới ba năm là có thể gia nhập vào hàng ngũ đệ tử nội môn, thậm chí là trở thành đệ tử hạch tâm cũng là khả năng rất cao. Chính vì nguyên nhân này mà rất nhiều người muốn kết giao với hắn. Tần Thiếu Viêm tuy là người khá hòa đồng, nhưng hắn chịu không nổi cảnh bị nhiều người xúm lại vây quanh, nên hầu hết các lời mời đều bị hắn uyển chuyển từ chối. Do đó, không ít người lại chuyển mục tiêu sang Minh Nam, định dùng hắn làm cầu nối kết giao với Tần Thiếu Viêm.
Minh Nam cũng chẳng cảm thấy khó chịu gì, vì hắn biết đây vốn là chuyện thường tình, ai bảo hắn lại quen biết với “người nổi tiếng” chứ. Hắn đáp ứng lời mời của Đinh Vân rồi quay vào hỏi ý Tần Thiếu Viêm xem sao. Tần Thiếu Viêm cũng không có việc gì bận, nên cũng đồng ý đi cùng.
***
Khoảng một canh giờ sau, ở dưới sơn môn Huyền Không sơn, một đám người trẻ tuổi đang đứng đó trò chuyện. Minh Nam và Tần Thiếu Viêm cũng ở trong đám người đó, bàn luận mấy chuyện lặt vặt liên quan tới đời sống thường ngày hay quá trình tu luyện, không khí cũng khá vui vẻ. Mấy cô gái đi cùng thì thi thoảng lại liếc trộm Tần Thiếu Viêm. Một vị bằng hữu của Đinh Vân lên tiếng:
- Đinh Vân, ngươi nói còn thiếu hai người nữa, sao họ lâu đến vậy? Chúng ta chờ ở đây cũng được một lúc rồi đấy.
- Bình tĩnh bình tĩnh, người ta là thục nữ, chắc phải mất chút thời gian để trang điểm nữa chứ. – Đinh Vân cười khà khà đáp, rồi nói với vẻ thần bí. – Một trong hai cô nàng là cháu gái của Liễu Giai trưởng lão đấy.
- Là vị mĩ nữ nằm trong nhóm mười hoa khôi đó ư? – Mấy người nam thốt lên, vẻ mặt càng có chút chờ mong.
- Chính xác, ta phải thông qua đủ mối quan hệ mới được cô nàng đi cùng đấy. Các vị huynh đệ, lát nữa phải cố gắng thể hiện đấy, biết đâu lại có hi vọng lọt vào mắt người đẹp. Ồ, vừa nói xong thì người đã tới rồi kìa…
Nghe Đinh Vân nói, mọi người đều quay đầu nhìn về phía hắn chỉ. Hai bóng người đang đi tới, một người mặc bộ y phục nhiều màu sặc sỡ, chủ yếu là màu tím nhạt, người còn lại thì khoác một bộ váy áo màu vàng nhìn rất trẻ trung. Phải nói thêm là đa phần mọi người ở đây đều mặc những bộ y phục trông rất tươi trẻ, nói nôm na là hợp thời trang của thế giới này, chỉ có Tần Thiếu Viêm và Minh Nam là mặc bộ đạo bào màu xanh lam nhạt đồng phục của môn phái. Minh Nam vốn chẳng mang theo nhiều quấn áo khi tới gia nhập môn phái, hơn nữa theo con mắt thẩm mĩ của hắn thì bộ đạo bào tiêu chuẩn này trông cũng khá.
- Sao hai người kia trông quen thế nhỉ, hình như từng gặp qua rồi… - Minh Nam lẩm bẩm, rồi sực nhớ ra. – Cháu gái Liễu trưởng lão, a, lẽ nào là…
- Dê già!
Một thanh âm vang lên chứng thực cho suy đoán của Minh Nam: không phải là cô nàng Liễu Uyển Thanh thì là ai? Người đi bên cạnh cô ta cũng không phải ai xa lạ, chính là cô nàng mặt xấu Mộc Thùy Anh – có điều hôm nay có trang điểm nhẹ nên trông cũng dễ coi hơn một chút.
Mọi người có phần hơi ngơ ngác trước câu nói của Liễu Uyển Thanh, chỉ có Tần Thiếu Viêm từng được Minh Nam kể đầu đuôi mọi chuyện cho nghe thì tủm tỉm cười.
- Liễu sư tỉ, không có nhầm lẫn gì chứ, ta cũng biết đôi chút về Minh Nam sư đệ, hắn không giống loại người háo sắc đâu. Tỉ mới gặp để ấy lần đầu, sau lại trách oan người ta như vậy. – Đinh Vân đứng ra khuyên giải.
- Uyển Thanh, khục, Liễu sư tỉ, lại gặp nhau rồi. Lần trước chỉ là hiểu nhầm, tỉ đừng có dùng cách xưng hô đó nữa chứ.
Sau lần đụng độ với hung thú bên bờ sông, Minh Nam và Liễu Uyển Thanh chỉ có trò chuyện thoáng qua đôi chút trên đường về, chủ yếu là thương lượng xem nên khai báo với môn phái như thế nào, từ đó cũng không gặp lại lần nào. Cả đám người Đinh Vân đều quay lại nhìn Minh Nam với vẻ hơi bất ngờ.
- Minh Nam, đệ… có quen biết Liễu Uyển Thanh sư tỉ sao?
- Ừm, cũng gọi là quen biết sơ sơ. Trước đây từng gặp qua một lần.
Mọi người đều “À” lên, ra vẻ đã hiểu. Mấy người nam còn cười gian nhìn hắn, ánh mắt như muốn nói “Hóa ra chú cũng không ngoan hiền như vẻ bề ngoài”. Minh Nam nào dám phân bua, chỉ biết ngậm tăm đứng nhìn. Đinh Vân sau đó đứng ra dẫn đầu đoàn người đi về phía Minh Nguyệt trấn.
***
Minh Nguyệt trấn là khu tập trung dân cư đông đúc và phốn hoa gần Huyền Không Sơn nhất, bản thân Huyền Không phái cũng có những cơ sở nhỏ chuyên lo việc buôn bán ở thị trấn này. Ngày thường cũng có không ít đệ tử Huyền Không phái tới nơi này, đương nhiên Minh Nam cũng không phải là ngoại lệ. Ở Minh Nguyệt trấn cũng có quan phủ đại diện cho triều đình Việt Trì Quốc quản lí sự vụ, nhưng các hoạt động chính liên quan tới giao thương buôn bán lại chủ yếu chịu ảnh hưởng bởi hai thương hội chính là Vạn Gia thương hội và Hà Nam thương hội. Ngoài ra thì còn có một số thế lực quan trọng khác như thế lực hắc đạo U Minh bang, tiêu cục Đông Dương, và đương nhiên là các môn phái tu chân cũng như võ quán, bang hội của võ giả.
Minh Nam dù sao cũng đã sống ở thế giới hiện đại phồn hoa hơn 20 năm trời, nên không thể nào có chuyện hắn cứ ru rú ở Huyền Không Sơn mãi được. Từ khi bình phục sức khỏe, khoảng bốn năm hôm hắn lại tới Minh Nguyệt trấn lang thang ngắm cảnh sinh hoạt tấp nập nơi phố xá. Đám người Minh Nam hôm nay kéo nhau đi dọc theo khu chợ bán đồ tạp hóa, ngó nghiêng đủ thứ, mấy cô gái còn bỏ tiền mua mĩ phẩm hoặc những thứ nho nhỏ xinh xinh như bùa may mắn, trâm cài, quạt giấy,… Những thứ này trên núi không thể kiếm được, dù sao thì Kì Vật Các cũng chỉ trưng bày trao đổi những thứ có chút đặc sắc.
Đi dạo một vài vòng xong, cả đoàn người kéo nhau tới một thanh lâu ngồi nghỉ, đồng thời xem biểu diễn múa hát. Gọi là thanh lâu nhưng nó khá khác trong tưởng tượng của Minh Nam, không phải dạng địa điểm ăn chơi mà đàn ông tới tìm phụ nữ để thỏa mãn sinh lí. Dịch vụ này vẫn có, nhưng không phải là hạng mục kinh doanh chính ở thanh lâu trong thế giới này. Nếu đem so với một loại hình tượng hiện đại thì Minh Nam nghĩ nó giống quán bar hay quán café cỡ lớn hơn.
Cả nhóm người ngồi vào một bàn, nhìn lên sân khấu, lúc nãy trên đó đang có một thanh niên nho nhã đang đứng hát một tình khúc, phía sau lưng là mấy người chơi nhạc cụ, cùng với mấy nữ vũ công dáng người khá trẻ đang múa phụ họa. Mấy vị khách ngồi dưới thi thoảng lại vỗ tay khen hay, rồi gọi người phục vụ tới đưa ít tiền thưởng cho người ca sĩ hoặc vũ công, thi thoảng còn có người thưởng cho nhạc công. Cảm giác của Minh Nam là nơi này có chút hơi “hiện đại” so với vẻ ngoài phong kiến của nó.
Đám người Minh Nam gồm 6 nam 6 nữ, ngồi ở bàn khá lớn nằm gần sân khấu, vừa thưởng thức đồ uống vừa xem mà biểu diễn của các nghệ sĩ. Một vị bằng hữu của Đinh Vân tên Dương Khải Hùng có gia cảnh cũng khá, hắn ngồi theo dõi rất cao hứng, rồi lấy ra một tờ ngân phiếu trị giá 50 đồng thưởng cho một nữ vũ công dáng người trông rất quyến rũ (ghi chú: tiền tệ trong truyện theo quy chuẩn 1 đồng = 10 hào = 100 xu). Số tiền khá lớn, nên được người của thanh lâu đọc to lên, đây cũng coi như là một hình thức thể hiện bản thân nho nhỏ. Hơn nữa nghệ sĩ được thưởng cũng sẽ đi xuống nói lời cảm tạ với vị khách vừa bỏ ra tiền thưởng.
Nhưng chưa được bao lâu, người của thanh lâu lại cất giọng to đọc: “Lương thiếu gia thưởng cho nữ vũ công Phi Vũ 80 đồng”. Gã bằng hữu của Đinh Vân liền nhíu mày tỏ ra không hài lòng. Phi Vũ chính là vị cô nương mà hắn vừa tặng tiền thưởng, theo phép lịch sử thông thường ở thanh lâu thì khi có một vị khách thưởng tiền cho ai đó, thì những vị khách khác sẽ không lập tức thưởng ngay cho cùng một người đó nữa. Nếu cố tình ra tay thì chỉ có thể là do muốn khiêu khích vị khách trước đó mà thôi, dù sao thì ở thanh lâu chuyện va chạm sinh sự cũng không phải là quá hiếm.
Dương Khải Hùng liền viết ngân phiếu 100 đồng thưởng cho Phi Vũ cô nương kia, nhưng gã Lương thiếu gia nọ vẫn không buông tha, lại ném ra khoản tiền thưởng cao hơn. Dương Khải Hùng lúc này đã thực sự tức lên rồi, đối phương rõ ràng có ý đồ gây sự với hắn. Hắn liền đứng dậy đi qua phía bàn bên kia, Đinh Vân và một vị nam bằng hữu khác cũng đi cùng hắn. Minh Nam và mấy người còn lại thì vẫn ngồi im tại chỗ không can dự vào. Minh Nam dù đã tới Minh Nguyệt trấn vài lần, nhưng cũng không biết nhiều về chuyện xung đột trong thanh lâu.
Bỗng một tiếng “choang” từ xa vang lên, nghe như tiếng chén bát gì đó bị vỡ. Đám người Minh Nam, Tần Thiếu Viêm cảm thấy có gì đó không ổn, liền đi qua xem sao. Tới nơi thì thấy vạt áo trước của Dương Khải Hùng bị ướt, sắc mặt hắn cũng như hai người ở bên cạnh đều rất giận dữ. Phía trước mặt họ là một bàn có năm người đang ngồi, ba nam hai nữ đều mặc một bộ đồ màu xám, hai bên cổ áo có in hình mặt trăng nho nhỏ, ngực áo thêu chữ Lam Nguyệt. Một thanh niên trong số đó thì vẻ mặt vênh lên đầy thách thức.
Liễu Uyển Thanh nhíu máy, cô ta nhận ra đây là bộ y phục của Lam Nguyệt tông, một môn phái tu chân cũng khá nổi tiếng ở phủ Hà Nam, nằm cách Minh Nguyệt trấn khoảng hơn trăm dặm. Lam Nguyệt tông về quy mô có kém hơn Huyền Không phái chút ít, nhưng cũng nằm trong số năm môn phái tu chân hàng đầu của phủ Hà Nam. Quan hệ giữa cao tầng các môn phái thường khá tốt đẹp, nhưng giữa đám đệ tử trẻ tuổi khi ra ngoài thường ít nhiều xảy ra sự kèn cựa tranh chấp, nhất là giữa những môn phái quy mô tương đương nhau như Lam Nguyệt tông và Huyền Không phái.
Gã thanh niên mặt vênh váo bên phía Lam Nguyệt tông mỉa mai:
- Loại nhà giàu mới nổi như ngươi cũng đòi ganh đua với bổn công tử, đúng là không biết tự lượng sức. Phi Vũ cô nương là người ta đã ái mộ từ lâu, không đến lượt ngươi nhảy vào lấy lòng người đẹp đâu.
Người của thanh lâu thấy sự tình không ổn liền đi tới can ngăn, nhưng bị hai tên người hầu của gã Lương thiếu gia gạt ra. Minh Nam cảm thấy khó chịu với thái độ của gã thiếu gia này, nhưng tính hắn ngại rắc rối nên không nói ra lời nào. Nhưng một cô gái trong đám người Minh Nam thấy chướng mắt liền nói:
- Ngươi kiêu ngạo quá rồi đấy, chẳng phải chỉ là một cô nương vũ công thôi sao, đâu cần phải vì thế mà gây sự thóa mạ người khác như vậy?
- Đàn ông đang nói chuyện, đàn bà câm miệng!
- Khốn kiếp, đúng là đồ vô học! Thời đại nào rồi mà còn phân biệt nam nữ như vậy!
Gã Lương thiếu gia kia quay sang định nói tiếp gì đó thì đột nhiên ngây người ra khi thấy Tần Thiếu Viêm. Vẻ mặt hắn từ kinh ngạc chuyển thành căm giận, rồi gằn lên:
- Thì ra là người, tên khốn kia. Tưởng bái nhập vào Huyền Không phái là giỏi lắm sao, hôm nay ta nhất định sẽ khiến cho người nằm đo đất!
Đám người Lam Nguyệt tông cũng đã có người nhìn thấy bộ đạo bào Minh Nam và Tần Thiếu Viêm mặc, nên hiển nhiên cũng nhận ra thân phận của bọn họ. Có điều cả bốn tên đệ tử Lam Nguyệt tông đều vẫn thản nhiên như không, chẳng có vẻ gì là khách khí cả.
Tần Thiếu Viêm nhíu mày, suy nghĩ trong giây lát rồi vỗ tay:
- A, tôi nhớ ra rồi, đây không phải là vị huynh đài chó đẻ hay sao? – Nói xong, hắn lại tươi cười niểm nở. – Huynh đài quả nhiên thông minh sáng dạ, học một hiểu mười, đã biết cách hưởng thụ như con người rồi.
Đám người bên Minh Nam đều cố nín cười. Minh Nam lúc này cũng đã nhớ ra, đây chẳng phải là tên công tử bị Tần Thiếu Viêm cho một trận te tua trong đợt thi tuyển lựa chọn đệ tử của Huyền Không phái hay sao? Không ngờ hắn lại quay sang bái nhập Lam Nguyệt tông.
Tên Lương công tử kia suýt nữa thì ngã lăn ra đất, hắn tức tối đến nỗi trán nổi cả gân xanh lên. Hắn nắm chặt tay lại, cười hằn học:
- Cứ chờ đấy, tí nữa nhất định ta sẽ đánh cho ngươi khóc cha khóc mẹ lên.
- Hừ, Thiếu Viêm sư đệ là thiên tài mới gia nhập Huyền Không phái chúng ta, loại cắc ké như người mà cũng đòi so bì ư? – Đinh Vân nói với vẻ khinh thường.
Một gã thanh niên đệ tử của Lam Nguyệt tông vẻ mặt khôi ngô, tóc màu tím đậm híp mắt lại nhìn Tần Thiếu Viêm, hỏi:
- Ngươi chính là Tần Thiếu Viêm lừng danh, kẻ vừa bái nhập Huyền Không Sơn đã được mời trở thành đệ tử nội môn đó ư?
Biểu hiện ngày đó của Tần Thiếu Viêm quá kinh người, số người thấy cũng không phải là ít. Tin tức truyền ra ngoài như vậy thì việc đệ tử Lam Nguyệt tông biết hắn cũng là bình thường.
- Chính là tại hạ. – Tần Thiếu Viêm đáp lời, vẻ mặt rất bình thản.
- Tu vi luyện khí của ngươi đạt tới cảnh giới nào rồi?
Việc nhận biết cảnh giới của người khác là một việc khá khó, cần phải luyện tập được một số loại bí pháp dò xét thì mới làm được. Nếu là người tu vi cao một chút và có kinh nghiệm thì cũng có thể dựa vào dao động nguyên lực mà phán đoán, có điều cách này độ chính xác hơi thấp, cũng rất dễ bị đánh lừa.
- Xấu hổ xấu hổ, tại hạ mới chỉ là một tiểu đạo sĩ Luyện Khí kì đỉnh phong mà thôi. – Tần Thiếu Viêm thản nhiên nói, cứ như thể đây không phải là chuyện liên quan tới hắn vậy.
Cả đám người bên Đinh Vân lẫn mấy tên đệ tử Lam Nguyệt tông đều kinh hãi nhìn về phía hắn, chỉ riêng Minh Nam là dửng dưng. Hắn ở sát vách với tên yêu nghiệt này, nên đã biết cảnh giới của Tần Thiếu Viêm từ lâu rồi. Gã Lương thiếu gia lắp bắp:
- Mới… mới có hơn hai tháng, sao có thể… Đúng rồi, hẳn là trước khi gia nhập Huyền Không phái hắn từng tu luyện qua một loại công pháp luyện khí cấp thấp nào đó… Chính vậy, chính là như vậy!
- Hắn nói cũng gần đúng. – Tần Thiếu Viêm nhún vai.
Tên đệ tử Lam Nguyệt tông kia sau phút chốc kinh ngạc cũng đã khôi phục vẻ mặt bình thường, lãnh đạm nói.
- Ngươi không cần tỏ ra khiêm tốn, thiên tài thì phải có khí chất của thiên tài. Nếu tỏ ra hạ mình như vậy thì tức là ngươi chưa có đủ tự tin với khả năng của bản thân, cũng không xứng với cái danh thiên tài.
Tần Thiếu Viêm cười cười, không nói gì. Dương Khải Hùng nét mặt khó coi vô cùng, hắn lên tiếng:
- Tên tiểu tử kia, có giỏi thì chúng ta ra ngoài đọ sức một chút, ngươi dám không?
Người hắn hỏi đương nhiên là gã Lương thiếu gia kia. Dương Khải Hùng có tu vi cũng rất khá, là Trúc Cơ trung kì. Lương thiếu gia hơi run run, hắn tư chất khá kém, gia nhập Lam Nguyệt Tông gần hai tháng nay nhưng tới giờ mới gọi là nhập môn tu luyện, vừa vặn bước vào Luyện Khí kì mà thôi. Tuy vậy, hắn vẫn cứng giọng vênh mặt trả lời:
- Sao, đuối lí không nói được gì nên định giở trò côn đồ ra với ta sao? Quên đi, ta không chơi với loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển như ngươi.
Tên đệ tử Lam Nguyệt tông vừa đối đáp với Tần Thiếu Viêm nhếch mép, rồi nói:
- Ngươi có vẻ cũng tu luyện được một thời gian khá dài rồi, Lương sư đệ thì mới bái nhập Lam Nguyệt tông được gần hai tháng. Ngươi định giở trò ỷ mạnh hiếp yếu sao?
Dương Khải Hùng bối rối, hắn cũng cảm thấy yêu cầu của mình không hợp lí, nhưng việc bị tên Lương thiếu gia kia khiêu khích trắng trợn, thậm chí là sỉ nhục ở nơi đông người như vậy không thể nào cho qua dễ dàng được. Tần Thiếu Viêm tủm tỉm cười:
- Hay là để tại hạ ra mặt vậy, vị huynh đài này không có ý kiến gì chứ?
Tên đệ tử Lam Nguyệt tông kia liếc mắt nhìn hắn:
- Ngươi cảm thấy như vậy hợp lí sao?
- Ồ không, tại hạ không có ý khiêu chiến với Lương huynh đây?
Tần Thiếu Viêm mỉm cười, chỉ tay vào một gã đệ tử Lam Nguyệt tông đầu trọc ngồi cạnh gã Lương thiếu gia kia.
- Vị đại sư, à không, vị huynh đài này, không biết tu vi luyện khí đạt tới cảnh giới nào rồi?
Tên kia nghe Tần Thiếu Viêm chế giễu cái đầu bóng loáng của mình thì nổi nóng, nhưng bị gã tóc màu tím nhắc nhở, bèn “hừ” một tiếng nói:
- Trúc Cơ hậu kì.
- Vậy được, coi như huynh đài đại diện cho phía Lam Nguyệt tông đi. Chúng ta ra Luyện võ trường tỉ thí một chút chứ? Huynh đài yên tâm, tôi nhất định sẽ ra tay có chừng mực.
Lúc này không chỉ có người của hai phe mà cả những vị khách ngồi quanh đó cũng kinh ngạc. Dù sao thì vụ việc ở phía bên này cũng thu hút sự chú ý của nhiều vị khách khứa trong thanh lâu.
- Tôi không nghe nhầm chứ, vị thiếu hiệp kia tu vi chỉ có Luyện Khí kì đỉnh phong thôi mà? Vậy mà dám khiêu chiến một đệ tử Lam Nguyệt tông tu vi Trúc Cơ hậu kì?
- Không nghe lời đồn sao, đó chính là Tần Thiếu Viêm nổi tiếng sau đợt tuyển chọn đệ tử của Huyền Không phái hơn hai tháng trước đấy.
- Chính là người mà vừa gia nhập đã được cao tầng Huyền Không phái ngỏ ý đưa vào hàng ngũ đệ tử nội môn sao? Chậc chậc, quả nhiên là có khí phách.
- Người ta là thiên tài, có ngạo khí là đương nhiên. Tôi có đứa cháu cũng là đệ tử Huyền Không phái, nó có kể rằng Tần Thiếu Viêm còn từ chối lời đề nghị của trưởng lão Huyền Không phái, mà lựa chọn tu luyện dần đi lên từ hàng ngũ đệ tử ngoại môn cơ.
Tiếng bàn tán xôn xao vang lên trong đại sảnh của thanh lâu. Tên đầu trọc giận quá hóa cười:
- Hừ, người khinh thường ta sao? Vậy thì ta cũng không khách khí, hôm nay ta sẽ đập nát sự tự tin của ngươi.
Nói xong cả đám người Lam Nguyệt tông đứng dậy, vứt ra một tờ ngân phiếu thanh toán rồi đi ra ngoài. Đinh Vân sắc mặt căng thẳng, hỏi nhỏ Tần Thiếu Viêm:
- Thiếu Viêm sư đệ, hay là đệ đừng có đi ứng chiến nữa vậy. Chênh lệch giữa đệ với hắn không nhỏ đâu, tới tận ba tiểu cảnh giới, chưa kể còn khác cảnh giới lớn nữa.
Đinh Vân lo lắng vậy là hoàn toàn chính đáng. Chênh lệch cảnh giới lớn đem lại độ thách thức cao hơn gấp bội khi khiêu chiến. Ví dụ như Luyện Khí đỉnh phong khiêu chiến Trúc Cơ sơ kì sẽ có độ khó cao hơn nhiều so với Trúc Cơ sơ kì khiêu chiến Trúc Cơ trung kì, dù cả hai trường hợp đều là khiêu chiến vượt một tiểu cấp độ. Đây cũng là lí do vì sao mà khiêu chiến vượt cấp hẳn một cảnh giới lớn được coi là bất khả thi, dù cho khiêu chiến vượt ba tiểu cấp độ vẫn có tiền lệ trong lịch sử.
- Đệ sẽ tự biết chừng mực, sư huynh đừng lo. – Tần Thiếu Viêm gật đầu, rồi cũng đi ra ngoài.
Một vị khách dáng người thấp lùn, mặt mũi phương phi, nhìn trang phục có vẻ là một thương gia đứng dậy, hô hào:
- Các vị, hôm nay là một trường tỉ thí rất đặc sắc, rất có thể chúng ta sẽ được thấy một kì tích. Hay là chúng ta tới theo dõi, tiện thể đánh cược kết quả một chút, thế nào hả?
Rất nhiều người trong thanh lâu lên tiếng hưởng ứng. Gã thương gia kia đứng dậy, dắt theo tên người hầu đuổi theo đám người Tần Thiếu Viêm. Nhiều vị khách trong thanh lâu cũng lục tục đi theo. Minh Nam cùng đám người Đinh Vân cũng mau chóng đi tới Luyện Võ trường. Một trận tỉ thí có thể đi vào lịch sử sắp diễn ra…
|