Luyện võ trường là một khoảng đất trống lớn ở phía Bắc của Minh Nguyệt trấn, có diện tích tới hơn mười mẫu. Tác dụng chính của nơi này là làm nơi để võ giả hay dân thường có nhu cầu luyện thể có thể sử dụng, là nơi điểm binh của quan phủ, đồng thời cũng là nơi tổ chức một số hoạt động hội hè cần không gian rộng. Đây là nơi cộng cộng, bất cứ ai cũng có thể tới, thường thì tụ tập đông người nhất vào buổi chiều tối và sáng sớm. Lúc này mới là gần trưa, thường thì giờ này Luyện võ trường khá vắng vẻ.
Thế nhưng khi nhóm năm tên đệ tử Lam Nguyệt tông và đám người Minh Nam tới đây thì nơi đã có khá đông người tụ tập rồi. Không biết ai truyền tin tức ra mà giờ gần như cả Minh Nguyệt trấn đều biết một vị đệ tử thiên tài mới gia nhập Huyền Không phái đã thách đấu với một gã đệ tử có tu vi cao hơn mình tới ba tiểu cấp bậc, địa điểm là tại Luyện võ trường.
Thật ra nơi này cũng từng được trưng dụng làm nơi đặt lôi đài trong một số cuộc tỉ võ giữa các võ giả, nên có hẳn một khu vực được khoanh vùng riêng để làm nơi thi đấu. Phía ngoài cũng có một nhóm quan sai quản lí khu vực này, nên tình hình cũng không đến nơi quá hỗn loạn.
Lúc này, Tần Thiếu Viêm và tên đầu trọc kia đã bước vào trong khu vực khoanh tròn là lôi đài, đám đông quan khán đều bị đứng ở khu bên ngoài được ngăn cách bởi một sợi xích sắt to cỡ cổ tay trẻ con. Bọn Đinh Vân đứng ở vị trí ngay sát sợi xích ngăn cách, nhìn về phía Tần Thiếu Viêm với ánh mắt lo âu.
Minh Nam thấy vậy thì bật cười:
- Thôi nào, cũng chỉ là luận bàn tỉ thí chút thôi, đâu phải là quyết đấu sinh tử, mọi người căng thẳng quá mức rồi đấy.
- Đệ thì hiểu cái gì, Thiếu Viêm sư đệ lúc này có thể coi như đại biểu của Huyền Không phái, nếu thua thì đúng là không hay chút nào. Hơn nữa đây là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm của một thằng đàn ông. – Đinh Vân nói với vẻ không hài lòng.
Minh Nam không để ý, khịt mũi nói:
- Sư huynh thật đúng là thích chuyện bé xé ra to. Huyền Không phái chúng ta là môn phái như thế nào? Là một môn phái tu chân có lịch sử hơn hai nghìn năm, tổ sư sáng lập từng theo khai quốc hoàng đế của Việt Trì Quốc nam chinh bắc chiến, lập lên đại nghiệp. Một đệ tử mới bái nhập như Tần Thiếu Viêm chưa đủ tư cách đại diện cho cả Huyền Không phái đâu. Huống hồ…
Hắn dõi mắt nhìn vào trong lôi đài, rồi chậm rãi nói tiếp:
- Chúng ta cũng không gặp bất lợi quá lớn gì từ cuộc tỉ thí này. Thua thì cũng là xin lỗi mất mặt một chút thôi, cũng chẳng phải là mất mạng. Ai trong đời mà chẳng từng có lúc phải cúi đầu, chịu mất mặt một chút? Đến một chút đả kích mà cũng không chịu nổi thì có truy cầu cực hạn cái quái gì. Mà mọi người thử nghĩ lại xem, Tần Thiếu Viêm thua cũng chẳng phải là chuyện đáng xấu hổ gì, dù sao hai bên cũng chênh lệch cảnh giới. Nhưng nếu hắn thủ hòa, thậm chí là thắng trận, vậy thì thành tích quá là vẻ vang rồi, chúng ta đi cùng cũng được thơm lây. Tóm lại, đệ nghĩ chuyện này không thể dẫn tới hậu quả gì quá xấu đâu.
Đám người Đinh Vân suy nghĩ một chút, cảm thấy lời nói của Minh Nam rất có lí, lúc này họ đúng là đã quá khẩn trương rồi. Mộc Thùy Anh hiếu kì hỏi Minh Nam:
- Sao Minh Nam sư đệ lại có vẻ tin tưởng vào Thiếu Viêm sư đệ vậy?
- Vì đệ là bằng hữu của hắn. Đã là bằng hữu của hắn thì đương nhiên phải tin tưởng hắn rồi, đệ tuyệt đối không bao giờ hoài nghi bằng hữu của mình. Dù hắn có đối mặt với cường địch mạnh hơn nữa, mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng, thì đệ vẫn sẽ đứng sau lưng cổ vũ, khích lệ hắn.
Minh Nam nói với vẻ mặt tiêu sái vô cùng, khiến đám người Đinh Vân cũng phải ngẩn người trong giây lát. Đinh Vân liền bật cười:
- Nói hay lắm, cũng chỉ là luận bàn một chút thôi mà. Chúng ta nhất định phải cổ vũ nhiệt tình cho Thiếu Viêm sư đệ, giúp hắn nâng cao nhuệ khí.
Dương Khải Hùng cũng gật đầu:
- Không sai, cùng lắm thì nếu thua, ta đứng ra xin lỗi tên thiếu gia ngạo mạn kia một câu là được. Đại trượng phu phải là bậc nâng lên được, cũng hạ xuống được.
Liễu Uyển Thanh lườm nguýt Minh Nam, nhỏ nhẹ nói một câu:
- Cuối cùng cũng nói được một câu ra dáng nam nhi.
Thực ra thì lí do Minh Nam bình tĩnh như thế cũng không cao cả như lời hắn nói. Nguyên nhân thật sự là Minh Nam nhớ ra rằng Tần Thiếu Viêm từng nói với hắn rằng mình đã luyện thể đạt tới Đại Địa cấp rồi. Các đệ tử ngoại môn khác không biết việc này, vì chẳng có ai từng thấy Tần Thiếu Viêm luyện thể bao giờ. Trong đợt tuyển chọn đệ tử, Tần Thiếu Viêm từng thể hiện trình độ luyện thể của mình qua việc dễ dàng hạ gục hai tên người hầu có cảnh giới luyện thể Hoàng Kim cấp, nhưng những người gia nhập Huyền Không phái cùng đợt đó có lẽ cũng đã quên đi mất chuyện này rồi, do ấn tượng về thành tích của hắn lúc niệm pháp quyết quá lớn.
Người luyện thể ở trình độ sơ cấp nếu không đều đặn tập luyện thì tố chất thân thể có thể sẽ giảm dần đi, nhưng khi đột phá lên Đại Địa cấp rồi thì lại khác. Lúc này cơ thể đã sản sinh ra nội lực, nội lực luân chuyển trong cơ thể, thấm vào cơ bắp giúp chúng tự có chút tác dụng rèn luyện. Đến những cảnh giới luyện thể cao thì thậm chí võ giả không cần chủ động tập luyện, mà cơ thể sẽ tự động làm việc đó kể cả lúc ăn hay ngủ. Tần Thiếu Viêm mới đạt tới Đại Địa cấp, còn xa mới đạt cảnh giới đó, nhưng nội lực trong người hắn ít ra cũng đủ đảm bảo là qua hai ba tháng không chủ động tập luyện gì thì tố chất thân thể cũng không tụt đi quá nhiều.
Cảnh giới luyện thể Đại Địa cấp có thực lực ngang với tu giả luyện khí Trúc Cơ kì, dù Minh Nam không biết là Tần Thiếu Viêm đạt tới cảnh giới nào trong Đại Địa cấp, nhưng ít nhất khoảng cách về tu vi cũng thu hẹp lại rồi. Mặc dù ở những cảnh giới thấp thế này, khi chiến đấu thì tu chân giả vẫn có chút lợi thế khi có thể ngoại phóng chân nguyên lực ra công kích từ một khoảng cách nhất định, trong khi võ giả luyện lại phải áp sát để công kích, nhưng chút bất lợi này dễ khắc phục hơn là chênh lệch đơn thuần về tu vi luyện khí.
Ở trong khu vực lôi đài, Tần Thiếu Viêm vẻ mặt vẫn thản nhiên như không:
- Còn phải giao hẹn trước một chút, nếu tại hạ thắng, huynh đài phải nói với vị
Lương công tử kia xin lỗi Dương sư huynh một câu.
Gã trọc đầu đệ tử Lam Nguyệt tông cười lạnh nói:
- Nếu ngươi thua thì sao?
- Vậy tại hạ sẽ đích thân đi nhận tội với Lương công tử. Tại hạ nghĩ hẳn hắn sẽ hài lòng với việc này hơn là để Dương sư huynh đi bồi tội với hắn. – Tần Thiếu Viêm mỉm cười đáp.
Gã đầu trọc quay về phía xa nhìn tên họ Lương kia. Đương nhiên gã công tử bột họ Lương vội vàng gật đầu như mổ thóc.
- Vậy được rồi, chúng ta cũng bắt đầu ra tay đi thôi. Nói luôn cho ngươi biết, kẻ sẽ đánh bại ngươi có tên là Lỗ Dũng. – Gã đầu trọc nói với vẻ khinh thường.
Mộc Thùy Anh thấp giọng hỏi Liễu Uyển Thanh:
- Thanh muội, muội nghĩ khả năng thắng của Tần sư đệ là bao nhiêu?
- Rất thấp, không tới nửa thành. Nhưng nếu là cầm hòa thì cũng có chút hi vọng.
Liễu Uyển Thanh đáp, hiển nhiên là nàng cũng không quá tin tưởng là Tần Thiếu Viêm sẽ tạo nên được kì tích. Thiên tài dù sao cũng là người, không phải là cái gì cũng làm được. Lúc này toàn trường đang rất náo nhiệt, gã thương nhân người thấp lùn ở trong thanh lâu đang hô hào mọi người cá cược, tên người hầu của hắn được điều đi nhận ghi cược của những người xung quanh. Đám người Minh Nam và Đinh Vân thì lúc này đang cổ vũ rất khí thế, một tên bằng hữu của Đinh Vân không biết kiếm được đâu ra một lá cờ khá lớn, phết nghuệch ngoạc vài chữ “Thiếu Viêm tất thắng” lên rồi vẫy rất nhiệt tình. Đám người Lam Nguyệt tông thấy vậy chỉ cười khinh miệt.
Tần Thiếu Viêm thu lại nụ cười trên môi, khuôn mặt vẫn tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt thì lại thể hiện ra chiến ý nồng đậm. Gã đầu trọc tên Lỗ Dũng quyết định phát động tấn công trước. Bề ngoài hắn tỏ ra khinh thường đối phương, nhưng trong lòng vẫn cảnh giác. Vẻ tự tin của Tần Thiếu Viêm khiến hắn có chút lo lắng, sợ rằng đối phương có thủ đoạn gì đó mà mình không biết; dù sao thì thiên tài cũng không phải là loại người có thể dùng lẽ thường mà phán xét được.
Hắn tung người tới trước, lòng bàn tay phải bốc lên một luồng khói màu tím đậm, rồi đẩy nó tới trước. Luồng khói màu tím rời khỏi lòng bàn tay hắn chừng nửa xích (bằng khoảng 17cm) thì bắt đầu tăng tốc, biến thành hình như mũi tên bắn tới người Tần Thiếu Viêm với tốc độ rất nhanh. Đây chỉ là đòn thăm dò, uy lực cũng không mạnh, có đánh trúng cũng chỉ làm xước da chảy máu một chút là cùng, nhưng muốn né được nó cũng không dễ.
Tần Thiếu Viêm lập tức phát lực dưới chân, thân người lách qua trái một chút né được mũi tên sương khói, rồi lao tới chỗ Lỗ Dũng với tốc độ cực nhanh. Lực chân của hắn mạnh tới nỗi nền đất nơi chân trụ đạp xuống, lún xuống độ một thốn. Phải biết rằng dù mục đích sử dụng chính của Luyện võ trường không phải là làm nơi quyết đấu, nhưng khu vực lôi đài này do vai trò đặc thù nên cũng được thiết chế một số đạo văn đơn giản, võ giả dưới Phá Sơn cấp rất khó làm nó suy chuyển được.
“Chủ tu luyện thể ư?” Lỗ Dũng giật mình, nhanh chóng lui người lại, hai tay cũng búng ra sáu điểm sáng màu tím nhỏ cỡ viên bi, bay từ nhiều góc độ tới tập kích Tần Thiếu Viêm. Dù đang lao tới với tốc độ rất nhanh, nhưng thân thể của Tần Thiếu Viêm vẫn rất linh hoạt, trên đường lao tới vẫn liên tục cải biến phương vị trong biên độ nhỏ, khiến nhỏ đòn tấn công của Lỗ Dũng hoàn toàn không có tác dụng.
Tần Thiếu Viêm vung nắm đấm đấm tới ngực của Lỗ Dũng, tốc độ xuất quyền nhanh đến khó tin. Lỗ Dũng cả kinh, hai bàn tay bốc lên luồng khói màu tím, đưa lên trước ngực cản lại. Nhưng lực đạo của một quyền này quá mạnh, hai tay hắn tê rần lên, bắn ra xa tới gần hai trượng. Bị phản lực tác dụng nên Tần Thiếu Viêm cũng phải lùi lại hai bước, không thể thừa cơ truy kích.
Một người trung niên đứng trong đám đông gật gật đầu, nói:
- Tu vi luyện thể của tiểu tử này có lẽ đạt đạt tới Đại Địa sơ cấp, cũng có thể là trung cấp. Xét tuổi của hắn mà nói thì thành tựu quả thật rất khá.
Đám người Đinh Vân thì có phần ngạc nhiên:
- Thiếu Viêm sư đệ lại chủ tu luyện thể ư?
Minh Nam đang hò hét rất khí thế, liền quay lại chen vào một câu:
- Quản gì luyện khí hay luyện thể, cứ đủ sức đánh cho tên đầu trọc kia kêu cha khóc mẹ là được rồi.
- Đúng đúng, quản nhiều làm gì! Thiếu Viêm sư đệ cố lên, cho tên sư cọ kia hít chút bụi đất đi!
Việc Tần Thiếu Viêm có tu vi luyện thể đạt tới Đại Địa cấp khiến khả năng tạo nên truyền kì của trận tỉ thí này mất sạch, nhưng dù sao cũng là một trận giao đấu giữa một thiên tài trẻ tuổi với một đệ tử một môn phái có danh tiếng, cũng rất đáng xem. Nhưng điều kì lạ là bên Lam Nguyệt tông vẫn có vẻ rất nhàn nhã, như thể coi việc Lỗ Dũng thắng là lẽ tất yếu.
Ngay sau đó, thế trận có chuyển biến lớn, Lỗ Dũng sau khi tránh qua tránh lại một hồi đã bắt đầu tung ra thực lực thật sự của mình, vận chuyển công pháp bắn ra vô số mũi tên khói tím, mỗi mũi tên đều nhanh gấp bội so với mũi tên ban đầu, lực phá hoại hẳn cũng được gia tăng. Mặc dù tu vi của Lỗ Dũng chỉ đủ để khiến những mũi tên này đạt được uy lực lớn nhất trong phạm vi năm trượng, quá khoảng cách này cả tốc độ và sức công phá đều suy giảm mạnh, nhưng như vậy cũng đã khiến cho Tần Thiếu Viêm khó lòng áp sát được.
Tu vi luyện khí của Tần Thiếu Viêm mới chỉ là Luyện Khí kì đỉnh phong, chỉ có thể phóng xuất chân nguyên lực ra ngoài ở mức độ giới hạn, căn bản không đủ sức uy hiếp Lỗ Dũng. Còn một thân khí lực luyện thể mạnh mẽ của hắn thì phải ở gần mới có tác dụng, hắn còn chưa đạt tới trình độ nội lực hùng hậu đủ để cách không ra chiêu. Có điều tốc độ phản ứng của hắn rất nhanh, vẫn chưa hề bị đánh trúng cái nào.
Đúng lúc này, chuyện lạ xảy ra. Lỗ Dũng bỗng cười nham hiểm, ngừng phóng ra công kích mà phóng người tới chỗ Tần Thiếu Viêm. Đám đông bên ngoài ồ lên khó hiểu, dù đa phần đều chỉ là người thường nhưng họ cũng biết chút ít kiến thức về việc chiến đấu của tu luyện giả - đây vốn là chủ đề phổ biến mỗi khi trà dư tửu hậu.
- Lỗ Dũng định làm gì vậy, cứ đứng xa công kích bằng pháp lực không phải tốt hơn sao? Có khi chỉ một lát nữa là chọc thủng được phòng tuyến của Tần Thiếu Viêm cũng nên.
- Đầu óc hắn vẫn bình thường chứ? Tu luyện giả luyện khí lại đòi cận chiến với võ giả luyện thể?
Thấy đối phương áp sát, Tần Thiếu Viêm nhíu mày, thuận tay bắt pháp quyết đánh ra vài đạo ấn kì màu lam nhạt. Nhưng tất cả đều bị Lỗ Dũng vung tay một đạo khí tím đánh tan, khoảng cách năm trượng nhanh chóng bị thu hẹp trong nháy mắt. Khi cả hai còn cách nhau độ một trượng rưỡi thì Lỗ Dũng đâm ra một quyền. Tần Thiếu Viêm cũng vung quyền ra đối chọi.
Khi mà ai cũng nghĩ là Lỗ Dũng sẽ phải chịu thiệt, có khi còn bị phế đi một tay, thì kì quái thay, cả hai người đều văng ra đằng sau một chút, có điều xét theo khoảng cách lùi ra thì Tần Thiếu Viêm vẫn chiếm chút ưu thế trong lần giao thủ vừa rồi. Tần Thiếu Viêm nhíu mày, đến cả Lỗ Dũng cũng lộ ra vẻ bất ngờ.
- Chuyện gì vậy, sao Lỗ Dũng cận chiến trực diện với Tần Thiếu Viêm nhưng lại có vẻ không thua kém nhiều như thế? – Minh Nam ngớ người ra.
- Tên đầu trọc đó có trình độ luyện thể không thua Thiếu Viêm sư đệ là mấy. – Liễu Uyển Thanh nói với vẻ mặt rất khó coi.
Một vị võ giả đứng trong đám đông suy nghĩ trong giây lát, rồi vỗ tay.
- Không đúng, Lỗ Dũng vừa rồi đã thi triển võ học!
- Cái gì, ngươi không nhận nhầm đấy chứ?
- Quyền vừa rồi có dao động của nội lực, phát ra rất có quy tắc, không loạn chút nào. Chiêu thức bình thường không thể nào làm ra chuyện này được.
Cả đám người Đinh Vân sa sầm mặt mày, Minh Nam cũng trầm tư đôi chút. Võ học đối với võ giả có vai trò giống như bí pháp công kích đối với tu chân giả vậy, nó là phương thức để sử dụng hiệu quả nội lực nhằm mục đích tấn công kẻ địch, gây ra sát thương lớn hơn nhiều so với việc đơn thuần vận chuyển nội lực lên bộ phần cơ thể dùng để tấn công. Mặc dù hiệu quả còn tùy thuộc vào phẩm cấp của bộ võ công và trình độ vận dụng của võ giả, nhưng rõ ràng trong chiến đấu đồng cấp thì võ giả có võ học sẽ có ưu thế rõ rệt so với võ giả không có võ học, càng lên cảnh giới cao thì chênh lệch ưu thế này càng rõ rệt.
- Tên sư cọ kia biết sử dụng võ học, vậy hắn ít nhất cũng luyện thể tới Đại Địa sơ cấp rồi.
- Ấy vậy mà hắn vẫn thua Thiếu Viêm sư đệ chút ít trong lần giao thủ vừa rồi, vẫn còn hi vọng.
- Không ổn đâu. Cảnh giới luyện thể của hắn không thua Thiếu Viêm sư đệ bao nhiêu, lại có thể sử dụng võ học, trong khi tu vi luyện khí thì lại vượt xa. Phần thắng của Thiếu Viêm sư đệ không còn nữa rồi…
Một gã đệ tử Huyền Không phái thở dài. Mọi người đang quan chiến cũng có chung nhận định với hắn, Lỗ Dũng đã bộc lộ ra thực lực thật sự của hắn thì Tần Thiếu Viêm chắc chắn sẽ phải thua. Nhưng Tần Thiếu Viêm vẫn không có vẻ gì là mất bình tĩnh, hắn vẫn cố gắng cầm cự.
Đám người bên Lam Nguyệt tông, cười cười nói nói với nhau rất vui vẻ, bộ dạng như thể chiến thắng đã nằm trong túi của mình. Minh Nam cảm thấy khó chịu với không khí hiện thời, bèn lên tiếng:
- Chưa tới phút cuối thì chưa thể nói gì được, ai thắng ai bại còn khó nói lắm.
Nói xong, hắn lại tiếp tục gào to cổ vũ cho Tần Thiếu Viêm. Mấy tên đệ tử Lam Nguyệt tông mỉa mai:
- Đừng phí sức lực nữa, tên thiên tài hữu danh vô thực kia chắc chắn phải thua rồi.
Đinh Vân bực tức trả đũa:
- Không khiến ngươi phải xía mồm vào, Thiếu Viêm sư đệ nhất định sẽ tạo ra kì tích, khiến cho đám Lam Nguyệt tông các ngươi sáng mắt ra.
Lời vừa dứt, Đinh Vân đã lại khum tay lên mồm gào rống “Thiếu Viêm sư đệ, đánh bay hắn đi!” Bọn người đệ tử Lam Nguyệt tông thấy vậy thì cười khẩy, tên thanh niên tóc màu tím đậm thì vẻ mặt đạm mạc, không nói câu gì.
Lúc này tình trạng của Tần Thiếu Viêm trên lôi đài rất tệ, đạo bào trên người hắn đã có mấy chỗ bị rách, bên trong hiện ra những vết thương nhỏ khắc trên da thịt. Nhưng vẻ mặt của hắn vẫn kiên nghị như thế, thi thoảng khoảng cách giữa hai bên bị thu hẹp thì hắn lại ra một quyền một cước gì đó để phản kích. Có điều Lỗ Dũng rất giảo hoạt, mỗi khi bị Tần Thiếu Viêm đánh tới thì lại sử dụng một chiêu võ công ứng chiến rồi lại tách ra, tận dụng ưu thế về tu vi luyện khí công kích từ xa, khiến Tần Thiếu Viêm vô cùng chật vật. Hai bên giao thủ liên tục, đã ép nhau tới một góc của lôi đài, gần khu vực có mấy đình hóng mát nhỏ vốn dùng làm nơi nghỉ ngơi tránh nắng cho những người tới Luyện võ trường – nơi này hiện giờ cũng lúc nhúc người đang đứng theo dõi trận tỉ thí.
Dây dưa hồi lâu không dứt điểm được, Lỗ Dũng nổi giận, hắn quyết định tung ra một chiêu mạnh nhất của mình. Sương khói màu tím mỏng manh bao phủ lấy hai bàn tay của Lỗ Dũng, hắn đưa hai bàn tay lên để đối diện nhau theo chiều dọc trước ngực, miệng lẩm bẩm pháp quyết gì đó, tức thì ở giữa hai lòng bàn tay hắn hiện ra một quả cầu nhỏ màu tím thẫm, gần như là màu đen. Ánh mắt Lỗ Dũng ánh lên vẻ ác độc, nhìn về phía Tần Thiếu Viêm. Hai bàn tay hắn đập vào nhau, đập nát quả cầu tí hon kia. Một tiếng “bụp” nhỏ vang lên, từ kẽ hở giữa hai lòng bàn tay phóng ra hơn mười đạo khí tím ngưng thực gần như là chất lỏng, dài đến hơn ba trượng; chúng điên cuồng bay múa trong không trung trông như những con ác long, rồi tức tốc nhào về phía Tần Thiếu Viêm.
Đôi mắt Tần Thiếu Viêm bỗng ánh lên một tia dị sắc, hắn nhếch mép lên cười nửa miệng, rồi đột ngột di chuyển. Đôi chân hắn như lướt đi trên mặt đất, di động nhanh tới nỗi đám đông khán giả chỉ thấy một mảng lờ mờ. Bước chân của hắn không bất quy tắc như lúc tránh né trước đó, mà dường như đang tuân theo một quy luật nào đó, trông uyển chuyển mềm mại vô cùng. Hắn luồn lách giữa những tia màu tím kia, hoàn toàn không để cho bất cứ tia nào đánh trúng mình, rồi áp sát tới bên người Lỗ Dũng.
Tần Thiếu Viêm lại tung ra một quyền, những nếu có ai có thể nhìn kĩ thì sẽ thấy đầu quyền của hắn có phủ một lớp khí màu xanh lam mỏng dính, trông hết sức mơ hồ. Lỗ Dũng cũng vận dụng võ học của mình, tung ra một chưởng đối kháng. Nhưng khiến người ta kinh hãi là lần này, một tiếng “rắc” vang lên, Lỗ Dũng hét thảm một tiếng rồi rụt tay lại. Tần Thiếu Viêm thuận thế tung ra một quyền bằng tay còn lại, quyền này khí thế trầm trọng vô cùng, ánh sáng màu xanh trên đầu quyền càng rõ rệt, giáng thẳng vào ngực Lỗ Dũng.
Thất khiếu Lỗ Dũng trào máu, thân hình bắn đi như con diều đứt dây, phá tung lớp ngói ngoài rìa của một đình hóng mát nằm cách đó độ ba trượng, rồi nằm bẹp bất tỉnh ở trên nóc đình. Đám đông đều câm lặng trước biến cố đột ngột vừa rồi, đến cả bọn Đinh Vân cũng mở to mắt nhìn trân trối về phía Tần Thiếu Viêm, không hiểu tại sao Lỗ Dũng vừa mới lúc nãy còn đang vô cùng khí thế tung ra cường chiêu, giờ lại bị đánh bay đi như thế kia. Chỉ có Minh Nam vẫn hồn nhiên như không, hai tay vẫy vẫy lên không trung, hò hét như trẻ con:
- Lên nóc nhà là lên nóc nhà…!