
02-11-2013, 07:55 AM
|
|
Nhập Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Oct 2013
Bài gởi: 40
Thời gian online: 283269
Thanks: 3
Thanked 41 Times in 28 Posts
|
|
Chương6: Công Tử Ca
Tác Giả: Shadowcat
Nguồn 4vn.eu
Ánh trăng rực rỡ sáng trong đêm tối bao trùm chiếu xuống cùng với ánh đèn lác đác của con tàu đang trôi lơ lửng như những con đom đóm bay trong đêm.
Liễu Duy đã tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon lành mà hắn không có được lúc hắn lên 5, trong mơ không còn thấy những hình ảnh của người thân, những kẻ thù và cuộc sống nay đây mai đó của hắn nữa, hắn đã để cho nó trôi theo giọt nước mắt đó rồi. Bây giờ, hắn biết hắn không còn là Liễu Duy lúc trước nữa mà là thân phận của một thiếu gia trong một cái siêu cấp gia tộc, một thiếu gia siêu cấp hoàn khố của nhà họ Liễu-Liễu Nhược nhưng thật sự hắn không thích cái tên lẫn con người của tên Liễu Nhược này.
Hắn biết được điều này là do ký ức của tên "hoàn khố" này để lại, hắn cũng không ngạc nhiên vì sao mình lại sống trong cái thân xác này vì trong ký ức kiếp trước ( bây giờ mình nói kiếp trước với kiếp này cho dễ ) của hắn cái này cũng tương tự như "Đoạt Xá" vậy, một khi đoạt xá được thì ký ức của vật chủ và thân xác đều thuộc về người đoạt, kiếp trước hắn đã giết không ít tên luyện loại công pháp tà quỷ này vì những tên luyện loại công pháp này đều là có tư tưởng biến chất.
Liễu Nhược tên đúng với con người của hắn, đối với người mạnh thì hắn khúm núm, nịnh nọt còn gặp kẻ yếu thì ra mặt ăn hiếp.Khi nam phách nữ, nhiều nữ tử bị hắn khi phụ rồi vứt bỏ như một đồ chơi, tệ hơn nữa "thằng này" còn có sở thích thích ấu nữ(loli) nữa mới chết mà may là chưa có cô bé nào bị hắn chà đạp nếu có thì không biết bản thân Liễu Duy sẽ thế nào, hắn càn quấy mà không ai trị được hắn chỉ là vì cái danh hiệu "Thiếu gia nhà họ Liễu" nên hắn mới có thể sống tốt,chứ không phải mọi người sợ hắn.
Một tên siêu cấp hoàn khố bị chính mình đoạt xá.-Hắn chỉ nghĩ là mình vì một nguyên do nào đó "đoạt xá" chứ không nghĩ hắn "xuyên việt".
Liễu Duy dở khóc dở cười khi nghĩ đến cái lý do cái thằng hoàn khố này phơi xác trên đảo hoang, ăn no rửng mỡ thế nào đi nghe tin "Mỹ Nhân Ngư" đều xinh đẹp, mỹ nhân hiếm có nên cu cậu muốn ra biển bắt vài bé về nếu có loli mỹ nhân ngư thì càng tốt, thế vừa mới ra khơi chưa được nửa ngày thì cu cậu gặp cơn bão tất cả thuyền bè và thủy thủ bị cuốn trôi đi hết.
-Thiếu gia, cậu tỉnh rồi !
Liễu Duy thoát khỏi suy nghĩ của bản thân nhìn vào nam tử đang bước vào, nhưng nhìn kỷ thì thấy khuôn mặt vẫn còn rõ nét ngây thơ của thiếu niên.
-Tiểu Bảo, ta nói với người rồi, ta chỉ lớn hơn ngươi 3 tuổi thôi, gọi ta là ca ca là được rồi.
-Nh...Nhưng..
Đang ấp úng thì Tiểu Bảo thấy sắc mặt Liễu Nhược trầm xuống nên đành
-Nhược....Nhược ca.
-Ừ tạm được ! mà nếu không có ai ở xung quanh thì gọi ta là Duy đại ca hoặc Duy ca là được ta không thích "tên Nhược"này. Hắn nói quanh quanh co co ẩn ý.
Thật ra, tên Tiểu Bảo này mới có 15 tuổi, nên rất còn thật thà chắc phát, Tiểu Bảo được cha hắn đưa cho lúc hắn còn nhỏ để có bạn mà chơi đùa và rồi cùng nhau lớn lên, mỗi khi tên" hoàn khố" bị lỗi gì thì toàn nhờ tiểu Bảo giấu hộ hoắc là cùng nhau chịu đòn chung nên nên quan hệ giữa "hắn" và Tiểu Bảo cũng rất thân thiết. Nhưng thân thế của tiểu Bảo thì đến cha hắn, người đêm hắn cũng không biết, chỉ biết là nhặt được về thôi, chính bản thân tiểu Bảo cũng không nhớ về quá khứ của hăn.
-Vâng,Thiếu gia !
-Hửh ?.-Liễu Duy lên giọng
-Duy Ca.-Tiểu Bảo nhanh chóng trả lời,rồi thầm nghĩ "thiếu gia hôm nay thật kỳ lạ"
Liễu Duy giả vờ hỏi.
-Khụ...khụ...Ngày mai về rồi biết nói thế nào với cha ta rồi chứ ?
Tiểu Bảo ngây thơ, thành thật đáp.
-Thiếu gia đi bắt Mỹ nhân ngư về nhưng bị gặp bão trên biển may mắn sống sót trôi vào trên hoang đảo.
-Hồ đồ !-Ánh mắt Liễu Duy tiếc hận rèn sát không thành thép.
-Phải nói là sắp đến đại thọ của gia chủ nên thiếu gia mới lặn lội ra biển kiếm bảo vật cho gia chủ nhưng không may gặp phải bão nên đành đậu thuyền gần hoang đảo tránh bảo. Ngươi hiểu chưa ?
Tiểu Bảo nào dám cãi lời, gật đầu như gà mổ thóc. Rồi nhanh chóng đi ra khoang thuyền.
Liễu Duy ngả lưng vào giường, đôi mắt tử sắc nhìn lên ánh trăng qua cửa sổ rồi thở dài một hơi.
-Haizz...Hoàn khố thì là hoàn khố vậy.-Liễu Duy nghĩ thầm
|