
02-11-2013, 11:26 PM
|
|
Nhập Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Oct 2013
Bài gởi: 40
Thời gian online: 283269
Thanks: 3
Thanked 41 Times in 28 Posts
|
|
Chương7: Ăn-Nằm-Chờ Chết
Tác Giả: Shadowcat
Nguồn: 4vn.eu
Liễu Duy đi ra khoan thuyền nhìn xa xăm phía chân trời, sự giao thoa giữa ngày và đêm đem cho hắn một ấm áp nhưng vẫn còn có chút se lạnh của hoàng hôn.
Liễu Duy nhìn vào khoảng khắc hình ảnh với những áng mây đỏ do bị phản xạ ở cuối chân trời, hắn nghĩ về tương lai của mình." Như một mặt trời chiếu sáng và rực rỡ hay là chìm vào màn đêm u ối và tịch mịch", hắn nhớ về kiếp trước của mình cũng như ánh hoàng hôn này vậy tuy đẹp đẽ và rực rỡ nhưng cũng chỉ là tích tắc mà thôi, hắn thấy quá đủ rồi, hắn không muốn mình đi con đường đó một lần nữa, sống bằng máu và đi trên con đường trải dài bằng sinh mạng của người khác, lòng thù hận và những giọt nước mắt bị giấu đi hoặc chạy ngược vào tim.
Liễu Duy có suy nghĩ này cũng dễ hiểu, vì trong ký ức của"Liễu Nhược" cho hắn biết trên đại lục này bị chia thành hai phe phái "Nhật Quang-Nguyệt Ám" chiến tranh nổ ra hằng năm và mục đích 2 bên đều giống nhau là luôn muốn thôn phệ đối phương. Công lý đi đôi với nắm đấm, ai nắm đấm to hơn thì người đó có lý-Cường Giả Vi Tôn.
Người đại lục này không tu luyện "khí" giống như hắn tưởng mà là tu luyện bằng những hệ nguyên tố trong trời đất"Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ" ngoài ra còn có những thuộc tính khác"Phong-Lôi, Quang Minh-Hắc Ám" chúng bổ trợ hoặc triệt tiêu lẫn nhau và mỗi thuộc tính đều có ưu-nhược riêng ngoài ra còn một số nằm ngoài phạm trù như là"Không Gian- Thời gian....." nhưng tỷ lệ xuất hiện những người sở hữu năng lực ngoài phạm trù này hầu như bằng không (nói tạm vậy đã sau này nói tiếp).
Liễu Duy nhìn xuống bàn tay có nước da láng mịn này, lật nhẹ lòng bàn tay một cơn gió nhẹ xuất hiện trong tay và hắn cảm giác được chỉ cần nắm lại thì hắn có thể cảm nhận được "Phong" trong lòng bàn tay mình.
Hắn biết cơ thể này rất nhạy cảm với thuộc tính "Phong" một thuộc tính được coi là khó nắm bắt nhất trong các hệ(không kể những thứ ngoài phạm trù), đôi lúc lại ôn nhu như nước, đôi lúc lại như sắc bén như kim, bất diệt như mộc, đôi lúc lại chớp nhoáng như lôi.
"Liễu Nhược" lúc còn nhỏ được xem là môt thiên tài hiếm có nắm giữ năng lưc của"phong" chỉ cần có chí tu luyện cộng thêm sau lưng là một siêu cấp gia tộc thì tương lai ít nhất có thể làm bá chủ một phương. Từ lúc, qua sự kiện mẹ "hắn" bỏ về gia tộc thì hắn cũng bắt đầu đàn đúm , lêu lỏng đối với tu luyện thì không có trong từ điển của hắn nữa, trong lòng của "hắn" rất hận bà,bà bỏ đi không một lời an ủi hắn hay là thậm chí một cái ôm xuát phát của một người mẹ, bà tên Nhược Lam hiện tại là gia chủ của Nhược gia ở phía đông Nhật Quang đế quốc, từ đó cha hắn cũng không nói gì về chuyện đó nữa nhưng hắn luôn thấy cha hắn luôn trốn hậu viên sau nhà mà uống rượu thơ thẩn một mình.
Liễu Nhược bản thân hắn miễn cưỡng cũng coi như là "Phong Pháp Sư" cấp 1-Trung Đoạn nhưng với tình trạng thế này hắn luôn bị mọi người nhìn với ánh mắt khinh bỉ và coi thường không những về năng lực mà cả tính cách của hắn.
-Hiazzz...bản thân là phong pháp sư lại gián tiếp chết bởi năng lực của mình.-Hắn thầm nghĩ.
Hiện tại những gì Liễu Duy có là một cơ thể có năng lực cảm nhận được thuộc tính " phong" và trong ký ức của hắn còn tồn tại rõ công pháp giúp hắn tung hoành trên giang hồ"Huyết Vũ Ma Công"( nhờ cái này sau này anh main khá bá ).
Hắn suy nghĩ vẫn vơ rồi nhớ lại kiếp trước của mình chỉ toàn là tu luyện và tu luyện, hắn không cảm nhận được một chút tình thân hay tình bằng hữu khi bước vào con đường trả thù đầy máu đó, hắn cô độc.
-Nếu đã đoạt xá cái thân xác này cũng có nghĩa ta đã có một cuộc sống khác, thôi thì những gì lúc trước ta không được trải qua thì bây giờ để chính bản thân cảm nhận nó đi. Ta không muốn thấy con đường đó lần nào nữa, KHÔNG BAO GIỜ !.-hắn hét trong lòng, ánh mắt vẫn nhìn vào xa xăm.
Tiểu Bảo không biết đứng phía sau Liễu Duy không biết lúc nào, ánh mắt nhìn ngốc vào Liễu Duy, trong bản thân cảm nhận được người đứng phía trước mình không phải là thiếu gia Liễu Nhược trước kia mà là một con người khác hoàn toàn.
Tiểu Bảo cảm nhận rõ trước mặt mình là một nam nhân trải qua sự bào mòn của thời gian, nhìn rõ sinh tử, tính cách trầm ổn, ánh mắt nhìn vào xa xăm mang theo một sự tang thương không hợp với một khuôn mặt thiếu niên mới 18 tuổi. Không giống với tính cách láo nháo và miệng hở một chút là văng tục, dâm ô hoặc tiếng cười đầy sự bỉ ổi trong đó.
-Tiểu Bảo !-Hắn gọi.
Tiểu Bảo giật mình, ý nghĩ biến mất trong đầu lắp bắp không kịp trả lời:
-Thiếu...Duy Thiếu Gia.
Hắn cũng hết cách với cách xưng hô của tiểu Bảo rồi cũng đành mặc kệ cho qua
-Khi nào thì tới nơi ?
-Khi mặt trời lên cao cũng là lúc chúng ta cập bến.
-Uh !-Hắn trầm mặc đáp rồi nghĩ:"thôi thì làm một thiếu gia ăn-nằm-rồi chờ chết cũng không tệ".
Liễu Duy thấy buồn cười với cái ý nghĩ này, miệng nhếch lên cười nhẹ.
|