càng gần đến cái gọi là nhà cảm giác của Liễu Duy càng trở nên mâu thuẫn, một bên là lo lắng vì chính hắn đã"đoạt xá" đi thân xác này lỡ để người trong nhà biết thì dù có chết cũng không hết cái tội, chỉ cần nghĩ đến hậu quả là đã thấy mồ hôi chảy ròng ròng rồi, mặt khác thì hắn háo hức muốn biết lại cảm giác thế nào gọi là nhà, máu mủ tình thâm.
-Thiếu gia, chúng ta về đến nhà rồi !!-Phía sau tiểu Bảo la lên.
Liễu Duy đột ngột run rẩy rồi đi về phía đầu tàu nhìn về hướng tiểu Bảo đưa tay chỉ, hắn thấy một thành thị với những ngôi nhà san sác nhau, con đường đi lại tấp nập, những chiếc xe ngựa xa hoa chở những thương nhân, quý tộc từ xa đến.
Hắn nhìn kỹ những ngôi nhà có cấu trúc rất khác kiếp trước của hắn, cách ăn mặc hay sinh hoạt đều không giống với người trong kiếp trước của hắn, đơn vị tiền tệ được tính bằng "tinh tệ" trong đó "Tử tinh tệ" là cao nhất rồi đến "Lam tệ" cuối cùng là "Bạch tệ", cứ 1 tử thì bằng 100 lam tệ, 1 lam tệ thì bằng 100 bạch tệ, ngoài ra đơn vị tiền tệ này còn có khả năng khác là tăng khả năng tu luyện cho nhân sĩ vì thế dù cho là 1 bạch tệ cũng đáng quý cỡ nào.
Nên đối với những nhân sĩ dư giả hoặc có gia tộc chống lưng rất ít khi dùng Tử tinh tệ để giao dịch, hoàn toàn là dùng để nâng cao tốc độ tu luyện của bản thân. Còn đối với những bá tánh bình thường lo lắng cuộc sống hằng ngày thì coi như muốn tu luyện thì còn khó hơn là lên trời hoặc có thì tốc độ cũng không bằng người khác và hậu quả cũng là cuối đầu trước người khác mà chịu bị giẫm đạp, nhưng đôi khi cũng có ngoại lệ.
-Đây hoàn toàn là đạo lý "Cá lớn nuốt cá bé."
Liễu Duy cảm khái trong lòng thở thầm một hơi, thấy đằng trước có một đám đông người cưỡi ngựa đang đứng chờ sẵn nơi bến tàu, Liễu Duy giật mình khi thấy được đám người này mặt một bộ giáp dày đặc che khuất tất cả bộ phận cơ thể chỉ chừa ra đôi mắt nhưng khi cử động trên thân ngựa cảm thấy nó không hề vướng víu và rất tự nhiên.
Ngoài ra, hắn còn thấy thú cưỡi của đám người này đều là độc giác thú, loài này có đầu và mình như ngựa, chân trước như chân sơn dương, đuôi như đuôi sư tử, râu như râu dê. Mỗi con độc giác này có một cái sừng dài, mọc xoắn ngay giữa trán mà nếu chỉ nghĩ cái sừng nó chỉ để trang trí thì hoàn toàn sai lầm, ngoài sức mạnh của bản thân ra thì sừng của độc giác thú còn chó phép nó sử dụng ra sức mạnh của Quang nguyên tố và ngừa được bất cứ chất độc nào.
Liễu Duy biết đây là sắp xếp của cha hắn, gia chủ của đại gia tộc Liễu Gia, mọi người xung quanh cũng không ngạc nhiên gì về đám người này vì đây là con bài nổi tiếng của Liễu Gia trên Nhật Quang đế quốc, không chỉ sức chiến trên tập thể mà mỗi chiến sĩ của "Độc Giác Quân" có thể một chọi mười, vậy đủ hiểu sức chiến đấu của họ thế nào rồi.
Sau khi tàu cập bến, hắn được đoàn người hộ tống về Liễu Gia, khi đoàn người đi đến đâu thì từ quý tộc đến thường dân đều tự giác nhường ra hai bên đường để lại phía trung tâm con đường nhưng không có người nào tỏ ra khó chịu hay không vui cả mà thay vào đó là ánh mắt tôn kính và sùng bái.
Mọi người trong thành rất kính nể "Độc giác quân", chỉ ngoại trừ anh chàng thiếu gia đang được hộ tống ngay chính giữa đoàn người, ngay cả một thường dân cũng nhìn Liễu Duy với ánh mắt khinh bỉ.
-Người làm đâu phải là ta, tại sao lại nhìn khinh bỉ ta một cách lộ liễu như thế chứ.-Liễu Duy thầm nghĩ rồi không để ý đến.
Đi một lúc sau, hắn cảm thấy quái quái rồi một suy nghĩ thoáng qua "tuy không phải ta làm nhưng cuối cùng cũng là "ta" làm"(@.@ hại não chút).
Hắn lắc đầu thở dài.
-Kiểu này được gọi là ăn ốc rồi bắt người khác đỗ vỏ a. !
Khi đoàn người dừng lại, Liễu Duy choáng ngợp trước khung cảnh của Liễu tộc, chỉ là cổng ra vào mà hơn mười người đứng canh, tuy Liễu Duy không thấp nhưng khi đi vào cánh cổng thì hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Liễu Duy ngao ngán trong lòng thầm nghĩ.
-Chỉ mới là cổng vào mà vậy rồi. Gia sản như vậy cho thêm hai hay ba thằng như " Liễu Nhược" cũng xài không hết.