Liễu Duy sau khi chứng kiến cảnh huy hoàng của Liễu Gia liên tục cảm khái về mức độ giàu có của gia tộc, sau một đoạn vòng veo, quanh co đi qua những kiến trúc xa hoa lộng lẫy, cuối cùng Liễu Duy cũng đến được nới cần đến, hắn nhìn ở đằng trước thấy được một bảo điện hùng vĩ được xây ngay chính trung tâm gia tộc, hai bên là những hòn giả sơn cao lớn, muốn đi vào thì phải đi qua một con cầu bằng đá rộng.
Liễu Duy sau khi đi vào tòa bảo điện, đối diện hắn là một nam tử đang ngồi trên cao, hai bên là những cao tầng của gia tộc và những đệ tử hạch tâm của gia tộc.
Liễu Duy cảm nhận được ánh mắt của mọi người nhưng những ánh mắt đó không có một ý gì là mừng rỡ hay chào mừng cả, chỉ toàn là sự coi thường và pha một chút tiếc nuối trong đó.
Hắn biết sự tiếc nuối đó biểu hiện cái gì, trong thâm tâm hắn nãy sinh ra ý nghĩ chán ghét những con người này, nên hắn cũng không thèm để ý. Đến khi nhìn thấy nam tử ngồi vị trí trên cao thì ánh mắt của hắn trở nên đỏ, hắn cố gắng khống chế ánh mắt mình, không hiểu tại sao khi mình nhìn thấy nam tử này lại có cảm giác thân thuộc và hoàn toàn là tôn kính xuất phát từ đáy lòng, hắn không hiểu tại sao lại có cảm giác này, cảm giác giống như khi hắn với "Lãnh gia gia" lúc trước vậy.
Người nam tử ngồi ở vị trí trung tâm, trên cao cất giọng.
-Về rồi thì tốt, tốt. Còn đi nghỉ đi !.
-Vâng !-hắn khom người đáp trong khi giọng hắn khàn đi và có một chút run rẩy. Hắn càng không hiểu cảm giác của bản thân vì đây là lần đầu gặp người nam tử này, mặc dù biết người nọ là ai.
Liễu Duy cảm giác được không khí trong bảo điện rất nặng nề nên quay người cất bước đi, đôi chân bổng tê đi một chút nhưng nhanh chóng bình thường trở lại, đi về hướng biệt viện của hắn và tiểu Bảo âm thầm theo sau.
Biệt viện của hắn nằm ở phía trong sâu của gia tộc, cách các gian khác khá xa hoàn toàn cách biệt mọi người trong gia tộc giống như ngoại trừ dòng máu đang chảy trong người là của người họ Liễu ra thì hắn không có bắt cứ quan hệ gì đến trong gia tộc, nhưng điều này khiến cho Liễu Duy càng hài lòng, hắn thích yên tĩnh, vì thế ngoại trừ tiểu Bảo chất phát, ít nói thì ở trong biệt viện của hắn thì không còn ai cả. Hắn thích như vậy.
-Tiểu bảo, đi làm cho ta một bình trà với một cái ghế trúc lại đây.-Liễu Duy căn dặn.
Tiểu Bảo nghi hoặc trong lòng, nghĩ trong lòng"chẳng lẻ thiếu gia có trò chơi gì mới?" nhưng vẫn lanh lợi đáp,rồi đi làm.
Không bao lâu sau, mọi thứ đã ở trước mặt Liễu Duy, hắn đem tất cả để ra phía sâu hướng mặt về cánh rừng thỉnh thoảng có vài tiếng chym vang vọng ra, ngồi xuống tự châm cho mình một chén trà, mùi trà thơm xộc lên mũi, khiến hắn lim dim nhìn về phía cánh rừng xanh tươi, bạc ngàn.
Điều này khiến cho tiểu Bảo trợn mắt há mồm nhìn, "chẳng lẻ thiếu gia đổi tính" ý nghĩ vừa thoáng ra khiến hắn lắc đầu lia lịa.
-Nếu có việc gì thì đi làm đi, ở đây không còn việc gì nữa đâu.-Liễu duy nói.
-Vâng, Duy thiếu gia.
Tiểu Bảo vừa bước ra cửa thì thấy gia chủ bước vào cả kinh định lên tiếng nhưng thấy ông giơ một ngón tay lên miệng không muốn gây tiếng động nên, Tiểu bảo cuối đầu kính cẩn chào rồi đi làm công việc của mình.
Ông đi vào trong biệt viện khi đi gần đến phía sau biệt viện ông thấy khói nghi ngút từ bình trà bốc lên bên cạnh đó một thiếu niên đang từ từ nhấm nháp một chút hương vị của trà và nhìn đăm chiêu về phía trước, hình ảnh này làm cho trong lòng ông bật run nhưng với kinh nghiệm làm một gia chủ của một gia tộc, ông nhanh chóng điều chỉnh tâm tình bước về trước, nếu ông không thấy mái tóc ánh lên màu tử sắc thì chắc ông nghi đây không phải là con của mình rồi vì đây là đặc điểm độc nhất của con ông.
Nhưng càng bước tới gần ông càng khó hiểu,"đứa nhỏ này khi nào lại có sở thích này, chẳng lẻ nó biết suy nghĩ không lông bông như trước?" ông cố nén niềm vui trong lòng lại nhưng ánh mắt của ông đã đỏ lên và vương lại một chút lệ ở khóe mắt.
Ông chỉ có hai cái bận tâm, một là đứa nhỏ suốt ngày lông bông quậy phá, hai là về gia tộc mỗi ngày càng đi xuống từ sau khi cha ông mất(ông nội), không phải là ông không có năng lực quản lý mà là từ sau khi cha ông mất những kẻ có dị tâm trong gia tộc bắt đầu cấu kết nhau đẩy ông ra khỏi cái ghế gia chủ này ngày càng thể hiện rõ, nội đấu ngày càng mãnh liệt trong khi đó ông không có ai để mà tin tưởng mà giao trách nhiệm, ông phải một mình gánh vác.
Ông bước tới vỗ vai đứa con của mình đè nén tâm trạng của mình . Thân thiết hỏi.
-Không sao chứ?
Liễu Duy giật mình khi bị hành động này của gia chủ- Liễu Minh làm giật mình, nhưng vẫn đáp.
-Không sao cả, mời cha ngồi !-Tâm tình hắn thật sự mơ hồ khi gọi một tiếng "cha" nhưng hắn cảm nhận được tình cảm của cha hắn qua câu hỏi không đầu không đuôi kia.
Hắn định mở lời thì cha hắn đã giơ tay lên ngăn cản cướp lời.
-Thấy con bình an trở về ta cũng an tâm rồi, con cũng 18 tuổi, cũng là trưởng thành rồi, ta cùng với mọi người trong gia tộc đã quyết định sẽ thành lập gia thất cho con, có vợ rồi thì ta hy vọng con bớt lông bông đi.
Khi nói ra lời này Liễu Duy thấy trong mắt cha hắn có nét u buồn.
Liễu Minh nói tiếp.
-Con sẽ đi ở rễ họ Nguyệt, ta nghe nói con gái của họ mới 18 tuổi, rất xinh đẹp khiến cho rất nhiều công tử quý tộc tới cầu hôn nhưng đều bị nội quy nha họ Nguyệt là bắt buộc phải là ở rễ đối với muốn thành thân với trưởng nữ, ta và gia chủ bên kia từng là bạn bè thân thiết nên họ sẽ không bắt bẻ gì con đâu, con yên tâm mà làm một người chồng người cha cho tốt là được rồi.
Liễu Duy nghe được giọng nói đầy bắt lực của cha hắn khiến cho tâm tình hắn cũng trầm xuống, nhưng hắn cũng biết cái này không phải chủ ý của cha hắn, mà hiện tại hắn muốn giúp cha hắn thì cũng đành chịu, mưu trí hắn công nhận hắn có nhưng cũng như là con nít vẽ tranh thôi, năng lực hiện tại của hắn càng như là tầng chót của xã hội chỉ hơn bá tánh thương dân một chút lấy gì ra mà nói chuyện ở cái thế giới "Cường Giả Vi Tôn" này.
Hắn cũng hiểu nếu hiện tại mình muốn ở lại cũng không thành vấn đề nhưng sẽ làm liên lụy đến cha hắn thêm thôi, hắn thầm nghĩ."khi nào có năng lực rồi về giúp cha cũng không muộn".
Cha hắn tiếp tục nói mà giọt lệ không biết khi nào đã chảy xuống khuôn mặt của ông.
-Ta biết con đi ở rễ cũng sẽ không dễ dàng gì, nhưng thà vậy con có thể an toàn ở trong đó, ta không cầu mong con sẽ trở thành một vị anh hùng hay là bá chủ của một vùng trời, ta chỉ muốn con an an ổn ổn mà sống thôi. Haizzz.... Ta xin lỗi con.
Khi hắn nghe xong thì tâm tình hắn trở nên rộn rạo, khó chịu trong người vì lời "xin lỗi" của cha hắn.
-Cha con với nhau cha cần gì xin lỗi. Cha không cần áy náy, ở rễ thì ở rễ chẳng sao cả.-Hắn nói với cái giọng đầy sự kiên quyết và tự tin như vừa hạ một quyết tâm nào đó trong lòng.
Tuy ông không muốn như vậy, nhưng còn hơn ở lại cái gia tộc này "tổ chim bị vỡ há trứng con lành sao". Ông đứng dậy, vỗ nhẹ vai Liễu Duy rồi cất bước đi ra biệt viện của hắn.
Liễu Duy nhìn vào tấm lưng già yếu của ông mà thấy mắt đã đỏ hồng. "Không ai mà yêu con cái bằng cha mẹ."- Hắn nghĩ trong lòng.