Sau một tuần, từ cuộc nói chuyện đó, Liễu Minh cũng không đến thăm Liễu Duy lần nào nữa, nhưng hắn biết cha hắn có việc trong gia tộc, cũng chẳng ai đến thăm hỏi hắn gì cả.
Liễu Duy không có việc gì làm ngoài là uống trà và ngắm cảnh, thỉnh thoảng lại đi dạo quanh biệt viện của hắn, cái chuyện ở rễ hắn vứt vào góc xó xỉnh nào rồi.
Trong thời gian này, Liễu Duy biết tình hình của mình càng rõ hơn, không chỉ hắn dung hợp ký ức với Liễu Nhược mà dung hợp cả cảm xúc và tính cách của tên "Hoàn khố" kia nhưng Liễu Duy vẫn chiếm thế chủ đạo trong suy nghĩ và hành động.
Hôm nay Liễu Duy cảm thấy chán nên dắt theo tiểu Bảo đi ra thành dạo chơi giải trí.
Tiểu Bảo ánh mắt nhìn Liễu Duy quai quái, thầm nghĩ:
-Thiếu gia rốt cục vẫn là thiếu gia a.
Liễu Duy nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Bảo thì hiểu hắn đang nghĩ gì, lắc đầu ngao ngán nghĩ:"Ta chỉ là ra ngoài dạo chơi a, sao lại nhìn ta như vậy chứ."
Trên con đường tấp nập, một nam tử mặt mũi anh tuấn, mặc bộ áo trắng tinh tôn lên nước da trắng mịn không nên đáng có ở một nam nhân, bước chân không nhanh không chậm trầm ổn mà bước đi ngó đông ngó tây. Đằng sau, là một thiếu niên khuôn mặt thật thà, chấc phát đi đằng sau cố ý giữ khoản cách với người đằng trước.
Những thiếu nữ ở đằng xa nhìn tới nam tử với bộ áo trắng với ánh mắt nóng bỏng và một chút tình ý trong đó, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt của họ xong, những thiếu nữ khuôn mặt trở nên trắng bệch, sợ hãi quay đầu bỏ chạy.
Đúng vậy, hai người này là Liễu Duy và Tiểu Bảo đang đi dạo thành ngắm cảnh nhưng đi đến đâu thì mọi người chạy như chạy đám, tránh như tránh tà, bản thân hắn biết lúc trước Liễu Nhược là một cái thùng tai họa đi đến đâu cũng gây họa được nên mọi người nghĩ tránh đi thì tốt hơn, không thì phiền.
Khi Liễu Duy định dừng chân vào một quán tiểu điếm thì định bước vào nghỉ ngơi một chút nhưng chỉ mới nhìn vào thì lão bản với những tên tiểu nhị lo xách giò đi đóng cửa tiểu điếm, khi đóng xong mọi việc thì còn vái cầu tất cả vị thần phù hộ mong tên "tai họa" này đi đi đừng có phá họ.
Liễu Duy buồn bực lắc đầu, thầm nghĩ.
-Ta chỉ vào nghỉ chút thôi mà cần làm vậy không?
Đi một lúc, Liễu Duy thấy lạ là phố xá thì đông đúc nhưng nhìn thì toàn là nam tử từ già đến bé nhưng không có một vị cô nương nào, hắn nghi hoặc quay lại hỏi Tiểu Bảo.
-Sao ta đi nãy giờ toàn thấy nam tử không vậy, bộ nữ bị bắt hết rồi à ?
Tiểu Bảo trầm mặc không dám trả lời, ánh mắt thông cảm nhìn Liễu Duy.
Đến bây giờ hắn mới hiểu ra, với một thành tích vẻ trong vang quá khứ của tên "kia" thì ra đường mà gặp được mới là chuyện lạ đó.
Liễu Duy cũng không hỏi nữa, tiếp tục đi về phía trước, lúc đi qua ngả rẻ thì đụng phải một tiểu cô nương, viên kẹo đường dính vào mép áo của hắn, nhưng hắn không để ý đến việc đó, chạy tới đỡ tiểu cô nương lên giọng điệu nhẹ nhàng hỏi.
-Tiểu muội, có sao không?
-Kẹo...kẹo của muội-Đôi mắt của tiểu cô nương hồng lên và như sắp khóc đến nơi.
Hắn quay lại kêu tiểu Bảo đi mua kẹo khác cho tiểu cô nương, còn hắn thì ân cần dụ dỗ tiểu cô nương.
Chưa xong một tách trả thì tiểu Bảo quay về cầm trên tay hai xâu kẹo hồ lồ đường đang định đưa cho tiểu cô nương thì, không biết có một thiếu phụ chạy tới ôm tiểu cô nương, khuôn mặt trắng bệch nói với Liễu Duy.
-Xin...thiếu gia, cầu mong thiếu gia tha cho con tôi, tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho thiếu gia, nó chỉ mới 12 tuổi mong thiếu gia rộng lòng thương cho....-Thiếu phụ nói giọng cầu khẩn và run rẩy.
Tình hình thê thảm của thiếu phụ khiến cho những người đi đường quay lại nhìn Liễu Duy với anh mắt đã khinh bỉ càng khinh bỉ hơn. Mọi người đều biết tên này có sở thích là thích ấu nữ nhưng đâu đến nổi là ngay giữa ban ngày ban mặt mà dụ dỗ tiểu cô nương nhà người ta.
Liễu Duy không biết phải nói thế nào, xém chút nữa là phun máu giữa đương trường.
-Ta..ta có làm gì đâu mà, ta chỉ thấy tiểu muội đó làm rớt kẹo nên thương tình mua cái khác thôi mà, tuy da dẻ trắng trẻo, mịn màng, khuôn mặt cũng thanh tú nhưng ta...
Hắn định nói tiếp nhưng thấy tình hình càng ngày không ổn vì biết hình như vừa lỡ lời thì.
-Tên dâm tặc biến thái, ban ngày ban mặc mà dám dụ dỗ một tiểu cô nương, ngươi có còn là người không?.
Trong đám người đứng xem bước ra một một nữ hài tử đột mười lăm tuổi, nàng mặc váy dài trắng, da thịt trắng nõn, ngũ quan tinh mỹ, tóc kim sắc uốn cong, con mắt to trong suốt linh động làm nên một hình ảnh thiếu nữ lanh lợi thuần khiết hoàn mỹ này.
Hình ảnh này làm cho Liễu Duy ngẩn ngơ, thất thần một khắc rồi rất nhanh lấy lại tinh thần, hắn thầm thở dài "cũng đâu phải tại ta đâu mà sao mọi chuyện cứ đổ lên đầu ta vậy là do cái tính cách biến thái của tên "hoàn khố" kia mà" hắn chỉ dám nghĩ trong lòng chứ mà nói ra thì hắn sẽ được mọi người cho thêm một bệnh nữa.
-Hiểu lầm thôi mà, thiếu gia thấy cô bé đáng thương chỉ muốn dỗ dành thôi, thiếu gia còn tặng kẹo cho cô bé ấy nữa mà.-Tiểu Bảo đằng sau nói lên giải vây cho Liễu Duy.
Mọi không ai chú ý đến lời nói của tiểu Bảo, thấy hả giận khi có người đứng ra mắng tên vô sỉ này rất , không sợ hãi tên vô sỉ này ỷ vào gia tộc mà kêu căng vì thân phận của nữ tử này cũng không nhỏ, con cửa Nguyệt Ảnh gia chủ Nguyệt gia tộc và Nguyệt Hà phu nhân, cũng là muội muội của vợ sắp cưới của Liễu Duy.
Liễu Duy biết thân phận của người con gái này, còn nhớ lúc trước cũng hay bị người nữ tử này thường cho ăn hành dài dài, nên trong tâm cũng sinh ra một chút sợ hãi do ảnh hưởng của tên "hoàn khố"
-Hiểu lầm ?? với cái thói của thiếu gia ngươi mà hiểu lầm sao, tính cách của hắn thế nào bộ ta chưa rõ sao, không nói nhiều nữa tất cả xông lên dậy cho hai tên này một bài học cho ta, có gì Nguyệt Mộng ta chịu trách nhiệm.
Liễu Duy cảm thấy không ổn nhanh chóng kéo tiểu Bảo co giò chạy về phía gia tộc, hắn cảm thấy bất lực trước cô nàng này."Điên hay sao mà đi nói lý với nữ nhân, lại còn đi nói lý với nữ nhân đánh trước nói sau như nàng bộ ngứa người cần người tẩm quất hay sao, rồi cộng thêm với cái quá khứ vẻ vang đó nữa chứ giải thích bằng niềm tin à".
Liễu Duy thở dài bất lực.