Trên phố xá tấp nập xuất hiện hình ảnh một nam nhân tuấn lãng mặc bạch bào, tà áo thỉnh thoảng phất phơ trong gió, mái tóc được cột dài phía sau xuống ngang lưng, sợi tóc mai hai bên cùng với mái tóc thỉnh thoảng lại ánh lên màu tử sắc, khiến cho vô số ánh mắt thiếu nữ chết lặng, đằng sau là hai thiếu nữ với hai hình ảnh khác nhau, một người thì hoạt bát vui tươi tràn đầy sức sống, một người thì tính tình lạnh nhạt thỉnh thoảng lại nở một nụ cười với thiếu nữ bên cạnh càng làm cho mọi người trên đường phải dừng lại mà ngắm nhìn.
Hình ảnh Liễu Duy lúc này thay đổi hoàn toàn lúc trước, trầm ổn và lãnh đạm hơn, ngay cả cách ăn mặc càng khác với mọi người ở thế giới này, nếu không phải là người thân của hắn thì căn bản là không nhận ra hắn.
Cũng chính vì vậy mà làm trong lòng thiếu nữ Nguyệt Lâm dậy sóng, ánh mắt nhìn hắn đầy phức tạp.
Còn đối với Nguyệt Mộng thì căn bản là không để ý gì đến hắn, nàng cứ như con chim nhỏ vừa thoát khỏi song sắt tù túng, liên tục bay lượn, hết sang đông rồi chạy đến tây như thể mọi thứ ở đây đều có sức hút đối với nàng.
Liễu Duy quay đầu lại nhìn Nguyệt Lâm, nhỏ nhẹ: "sắp đến nhà ta rồi, nàng lại đây".
Nguyệt Lâm đi tới gần ôm lấy cánh tay có chút mềm mỏng của hắn nhưng vẫn duy trì một khoảng cách.
Nguyệt Mộng thấy vậy nhíu mày, ánh mắt nhìn Liễu Duy bất thiện: " nếu ngươi dám chiếm tiện nghi của tỷ tỷ ta thì coi chừng cái mạng của ngươi".
Đối với những lời của Nguyệt Mộng thì hắn đều coi như gió thoảng qua tai vì hắn biết đối với cô nàng này thì có nói gì cũng vô dụng, tốt nhất là không để tâm đến nhẹ lòng, nhẹ người.
Vừa thấy cánh cổng hùng vĩ của Liễu gia thì Liễu Duy đã thấy đằng trước là một nhóm thanh niên đã đứng sẵn ngay đó, trên áo còn có in chứ Liễu trên ngực, hắn nhìn rõ mới biết đây là những đệ tử của gia tộc và thiếu niên đang đứng đầu đám đệ tử là Liễu Huy con của Liễu Tuệ đại trưởng lão của gia tộc.
Liễu Duy nhíu mày bước lên đối diện với đám người này, bản thân hắn không thích những tên này, nhất là tên Liễu Duy trước mặt .
"Chà chà đoán là ai đến này, không phải là Nguyyyyyeeet công tử đây ư? " hắn nói cố tình kéo dài ra, lời lẽ đầy ý chăm chọc, khiến cho những tên đứng sau ôm bười cười vang.
Liễu Duy đáp lại giọng băng lạnh hẵn lên: "ta không muốn nói nhiều với bọn ngươi, ta chỉ muốn vào thăm cha, chó ngoan không cản đường, tránh ra"
Liễu Huy nhất thời nộ khí: "ngươi kêu ai là chó hả, ngươi coi lại ngươi đi, bản thân ngươi ở rễ mà bây giờ còn lên mặt với bọn ta, ngươi không đủ tư cách, anh em xông lên dậy hắn một bài học, có gì ta chịu trách nhiệm."
Nguyệt Lâm đứng sau thấy tình hình không ổn dù sao nàng cũng là vợ hắn nên định đi lên giải vây nhưng nàng bị Nguyệt Mộng giữ tay lại, muốn quan chiến.
Đúng lúc này một giọng hơi già nua vang lên:"dừng tay, ngươi là người ở nơi nào mà tới Liễu gia quấy rồi".
Liễu Duy nghe thấy âm thanh, trong lòng lạnh hơn, hắn biết âm thanh này là của Liễu Tuệ cha của Liễu Huy.
Thân ảnh Liễu Tuệ dần xuất hiện từ phía sau đám đệ tử khi nhìn thấy Liễu Duy, ánh mắt nổi lên tia chăm chọc và khinh thường, lên giọng: "thì ra là Nguyệt Nhược à (ở rễ đổi họ), muốn đến thăm gia chủ à, nhưng mà hiện tại gia chủ không có ở đây, khi khác rồi hãy đến." nói xong, cười lạnh một tiếng rồi quay người bước đi.
Liễu Duy biết hôm nay đám người này đến làm khó mình, không cho hắn gặp cha, hắn lúc này thật sự mông lung, bèn ánh mắt hướng đến đại diện Liễu gia khom lưng một cái, rồi quay người cất bước đi, khi đi qua Nguyệt Lâm ánh mắt hắn ảm đạm nhìn nàng một thoáng rồi cất bước đi.
Khi chứng kiến ánh mắt của Liễu Duy, Nguyệt Lâm trong lòng nàng bỗng xuất hiện một chua xót, khi hắn đi qua nàng, trong một thoáng nàng định giơ tay giữ hắn lại nhưng nàng do dự rồi khi hắn đi xa, nàng đứng nhìn bóng lưng cô độc của hắn, ánh mắt thoáng đỏ hồng một chút.
Đến lúc này, đám con cháu thế gia mới chú ý đến hai nữ tử tuyệt sắc này, dán ánh mắt dâm đảng quét lên quét xuống, thầm nuốt nước miếng ực ực.
Nguyệt Mộng bản thân nàng rất ghét những ánh mắt này, nàng định ra tay giáo huấn đám người này thì nàng đã bị Nguyệt Lâm giữ lại, hờ hững nhìn đám người này sau đó nhìn Nguyệt Mộng nói: " muội không cần phải ra tay, sau này bọn người này sẽ có người khác giáo huấn bọn hắn." rồi quay lưng kéo theo Nguyệt Mộng.
Câu nói này khiến Nguyệt Mộng sa vào u mê, lắc đầu không hiểu.
Bọn người này tuy háo sắc nhưng căn bản không phải người ngu, bọn hắn cũng hiểu được đạo lý có vài người không thể chọc vào được nên đành tiếc nuối chuyển ánh mắt, quay lưng quay về gia tộc.
"Cái thứ ở rễ, mà cũng dám lên mặt với ta, ta sẽ khiến ngươi sống không yên ổn đâu" Liễu Huy tức giận lẩm nhẩm.
Lúc này, Liễu Duy một mình đi trên con đường tấp nập người đi lại, hắn đi không mục đích, cứ đi cứ đi không biết trước mặt hắn xuất hiện một tòa đại điện, trên đó treo một tấm biển: "Mạo Hiểm Đoàn", khi hắn đọc ba từ này trong lòng hắn có một niềm nhiệt huyết nổi lên.
Liễu Duy nghi hoặc bước vào tòa đại điện, bên trong rất rộng rãi, có rất nhiều người, chính xác là những tán tu, đa dạng các loại vũ khí được mang theo bên người của những tán tu, đôi khi lại thấy một người mang trang phục có những hoa văn biểu hiện những nguyên tố cầm theo cây trượng dài, đôi khi lại thấy một tên cầm một cây kiếm dài hơn cả thân người, trên người thì đầy rẫy các vết sẹo trông rất dọa người.
Nhân viên thấy hắn bước tới: "xin chào ngài đến với Mạo Hiểm Đoàn" thái độ cung kính, rất chuyên nghiệp.
Liễu Duy nhìn xuống người nam tử này: " có thể cho ta biết Mạo Hiểm Đoàn là gì không?" hắn thật sự là không biết điều này.
Người nam tử giật mình, ngạc nhiên nhìn Liễu Duy như người mới "trên xuống hoặc người dưới lên" nhưng rất nhanh vẫn giải đáp thắc mắc cho hắn biết.
Liễu Duy sau khi nam tử giới thiệu về Mạo Hiểm Đoàn thì căn bản biết sơ lược về nó, đây có thể coi là ngôi nhà cho những tán tu không có chống lưng hoặc những tán tu không thích sự gò bó của gia tộc, Mạo Hiểm Đoàn rất phổ biến và hầu như trong các thành trấn từ "trung" trở lên đều có một phân nhánh của Mạo Hiểm Đoàn.
Mọi người có thể tự do tìm tiểu đội cho mình, không có giới hạn số lượng trong tiểu đội, và trong Mạo Hiểm Đoàn không dùng "Tinh tệ" để giao dịch mà dùng điểm cống hiến để giao dịch, muốn kiếm điểm cống hiến thì phải thông qua những nhiệm vụ được công bố bởi Mạo Hiểm Đoàn hoặc là những sự kiện của đoàn tổ chức, đôi khi cũng có thể thông qua giúp đỡ tiểu đội khác để kiếm điểm hoặc thông qua mua bán, nhưng trong đoàn cũng có thể dùng tinh tệ để đổi điểm cống hiến, cứ theo giá một đổi một (một tử tinh = một điểm).
Điểm cống hiến dùng để đổi trang bị, công kỹ, pháp kỹ hoặc bí pháp, thuốc trị thương cao cấp , thuốc hỗ trợ (thuốc lak trong game) và cả khi bản thân gặp bình cảnh muốn lên cấp thì có thể dùng điểm cống hiến yêu cầu cao tầng của đoàn giúp đỡ trong phương diện này.
Liễu Duy bước ra khỏi đoàn quay lại nhìn đại điện thở dài thầm nghĩ: "bây giờ chưa phải lúc".
Khi hắn chuẩn bị cất bước đi thì đã thấy hai thân ảnh Nguyệt Lâm và Nguyệt Mộng từ đằng xa đang đi đến hướng chỗ hắn.
Liễu Duy cũng chẳng muốn gọi họ, quay lưng bước đi, nhưng vừa đi được hai bước thì đằng sau vang lên âm thanh lớn tiếng của Nguyệt Mộng.