"hahahaaa bắt nó lại cho ta, đừng để cho nó chạy thoát"
"Ta đói....đói..."
"Từ nay con sống với ta"
"Đứng dậy, tiếp tục luyện công cho ta"
"đừng đừng, tha cho ta, ta chỉ là bất đắc dỉ....tha...tha...cho ta"
"Ta Hận Ngươi"
"Khônggggggggg !" Liễu Duy mở mắt, hét lớn, bật dậy thì thấy mồ hôi chảy ướt cả áo, hắn liên tục thở dốc, vì hình ảnh cuối cùng hắn thấy là nàng tuy hai mà một.
Liễu Duy định vươn tay lấy cốc nước đã để sẵn đầu giường từ lúc nào, thì cơn đau của hắn bắt đầu ập tới, cả người đau nhức, chỉ cần một cử động nhỏ thôi đã khiến nghiến răng đau đớn.
"Keeettttt..." cửa phòng mở ra, bước vào là Nguyệt Lâm, nhẹ nhàng bước tới hắn, khuôn mặt có chút tiều tùy nhìn hắn nói: "Ngươi thế nào rồi"
"Còn chưa chết được" hắn hờ hững đáp rồi tiếp tục bổ sung: "ngươi cũng không cần phải mang ơn trong lòng, chuyện đó chỉ qua là ta muốn làm tròn bổn phận mà thôi, ta và ngươi vốn không liên quan gì đến nhau cả" giọng hắn băng lạnh.
Nguyệt Lâm thần tình vốn hờ hững nhưng khi nghe hắn nói như thế, đôi tay nàng bỗng có chút run rẫy, nàng giấu vào ống tay áo, hờ hững đáp lại: "ta biết" rồi nàng cầm ly nước đưa lên miệng cho Liễu Duy, nàng nhẹ nhàng từng chút, từng chút như sợ hắn bị sặc, như một người vợ chăm sóc cho trượng phu của họ vậy.
Nguyệt Mộng đứng ngoài cửa nãy giờ nên nghe hết những gì hắn nói, khuôn mặt đỏ bừng tức giận vì nàng biết trong lúc Liễu Duy hôn mê thì người chăm sóc hắn là tỷ tỷ của mình, một khắc cũng không rời hắn, từ ăn cơm đến uống nước mọi tay tỷ tỷ mình đều lo cho hắn, vừa ăn được một chút cháo thì nghe hắn hét thế là tỷ tỷ mình liền chạy tới chỗ hắn làm đổ luôn cả chén cháo đang cầm trên tay, nhưng giờ hắn lại nói giọng điệu vậy biểu sao nàng không tức giận cho được.
Nguyệt Mộng định phân bua thì bị Nguyệt Lâm trừng mắt cản lại, rồi quay lại nói với Liễu Duy: "ngươi mệt thì nghỉ đi, ta không phiền nữa" giọng nàng có chút run rẩy, rồi đứng dậy kéo Nguyệt Mộng ra ngoài.
Liễu Duy ngã lưng xuống giường, nghĩ trong lòng: "Hiazzz...bây giờ đối xử với nàng xa cách một chút rồi có gì sau này có gì dễ bước đi hơn" rồi hắn nhìn xuống cơ thể được băng bó cẩn thận rồi tự lẩm nhẩm: "cường độ thân thể còn quá yếu, chỉ vận động một lúc đã xuống sức vậy rồi, sau này cần nâng cao thể lực bản thân, chứ không thể như đó được, bản thân yếu đến mức đáng thương thì lấy tư cách gì mà đòi bảo vệ người thân trong thế giới này chứ...ủa mà ai băng bó cho mình vậy nhỉ?" hắn cứ miêng man suy nghĩ, sự ấm áp và mùi vãi còn mới len lỏi lên người hắn làm hắn ngủ quên lúc nào không biết.
Lúc này, Nguyệt Mộng bị tỷ tỷ mình dẫn ra ngoài, trong lòng rất bất bình hỏi Nguyệt Lâm: "tỷ sao lại để im tên đó nói như vậy chứ, hắn thật vô sỉ mà cái đồ ăn cháo đá bát, thật quá đáng"
Nguyệt Lâm nhìn lại vị muội muội của mình, ôn nhu hỏi lại: "vậy tỷ phải làm sao đây, muội cho biết tỷ làm thế nào đây" nước mắt nàng lại chảy xuống hai gò má đã tiều tụy của nàng.
Một kẻ đã phá đi gia đình, giết sư phụ nàng rồi khiến nàng phải sống trong một cái thế giới cô độc, bây giờ hắn lại là chồng của nàng, đưa tấm lưng yếu đuối ra đỡ hết mọi nguy hiểm cho nàng ,khiến nàng không biết phải làm thế nào, nàng sợ cô độc nhưng bây giờ có hắn bên cạnh nhưng cũng chính hắn là nguyên nhân dẫn đến tình cảnh của nàng hiện giờ.
Đối với câu hỏi của Nguyệt Lâm, tất nhiên Nguyệt Mộng không hiểu tầng nghĩa sâu xa của nó nên đáp không cần suy nghĩ: "tất nhiên đá hắn ra càng xa càng tốt, một người như vậy làm sao có tư cách làm chồng tỷ chứ" Nguyệt Mộng không biết là ai chặn đường giúp nàng chạy về, nàng cứ nghĩ đó là tỷ tỷ của mình nên không hề khách khí với hắn.
Đối với lời nói của Nguyệt Mộng, thì Nguyệt Lâm hầu như không nghe cứ đứng đó nhìn về phòng của Liễu Duy đang nằm nghỉ.
Nguyệt Mộng nhìn tỷ tỷ mình, giọng đầy nghi hoặc hỏi: "tỷ tỷ đừng nói với muội là tỷ đã yêu hắn nha"
"Yêu?, ta được điều đó sao" Nguyệt Lâm nghĩ trong lòng, rồi nhìn sang Nguyệt Mộng, khuôn mặt của nàng lại trở về với sự hờ hững như mọi ngày đáp: "ta với hắn không bao giờ có cái gọi là yêu" nói xong nàng quay đầu bước đi nhưng trong lòng nàng đã đưa hình bóng của hắn vào tim nàng rồi, bởi vì hắn và nàng giống nhau, đều là những con người cô độc trên cái thế giới lạ lùng này.