Thời gian trôi qua thật nhanh, cũng đã gần đến ngày phải nhập học. Trong mấy ngày nay, Liễu Duy hắn thơ thẩn với cảnh vật xung quanh không rời khỏi tiểu viện một bước nào, cứ sáng sớm tinh mơ trên những tán cây còn động lại những giọt sương long lanh thì hắn đã thức dậy tập luyện thân thể, những lúc không có gì làm thì hắn lại ngồi thơ thẩn nhìn cảnh vật xung quanh, rồi nhấm nháp hương vị đăng đắng của trà và một chút ấm áp khi nó trôi xuống cổ.
Mấy ngày này, Nguyệt Lâm đối xử với hắn vẫn là khuôn mặt hờ hững thậm chí còn có cảm giác như còn xa cách hơn lúc trước, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy của Nguyệt Lâm thì hắn có thể cảm nhận được một tia ôn nhu kỳ lạ phát ra.
Còn Nguyệt Mộng thì căn bản hắn không tồn tại trong mắt nàng, thậm chí khi nhìn hắn nàng lộ rõ ra sự chán ghét của mình, luôn nói những lời châm biếm hắn.
Người đến thăm Liễu Duy nhiều nhất chắc chỉ có vợ chồng Nguyệt Ảnh mà thôi, trong đó Nguyệt Hà lại càng quan tâm đến hắn hơn, bà lúc nào cũng vậy đối xử với hắn nhẹ nhàng và tình cảm xuất phát từ người mẹ, điều này khiến cho lòng Liễu Duy ấm áp hơn.
Đến ngày chuẩn bị đi nhập học thì hắn đã thấy Liễu Minh đứng trước cửa chờ hắn, vẫn là động tác vỗ vai quen thuộc nhưng tình cảm giữa cha con lại càng thân thiết hơn.
"Cánh chim đã đủ khỏe hãy mặc sức mà bay, khi nào con mệt mỏi thì hãy nhớ nơi đây là nhà con" ông dặn dò hắn nhưng giọng ông đã khàn đi và đôi mắt có một chút hồng.
Liễu Duy mỉm cười gật đầu với ông, quay lại chào vợ chồng Nguyệt Ảnh, rồi cất bước lên xe đã được chuẩn bị sẵn. Ở thế giới này, hắn chỉ có ba người này là người thân, hắn không có bạn bè nên hắn rất quý trọng tình cảm của họ, còn đối với cô vợ Nguyệt Lâm và cô em Nguyệt Mộng thì tâm hắn đã lạnh, hắn không cầu gì hơn là một năm đến thật nhanh rồi mỗi người một con đường không ai nợ ai.
Nguyệt Lâm và Nguyệt Mộng chào người thân trong gia tộc rồi cũng bước lên xe ngồi, vì từ thành này muốn đi đến Tây Học Viện, đi xe cũng mất đến gần hai ngày đường nên họ phải chuẩn bị xe mà đi.
Trong xe, tuy có ba người ngồi nhưng vẫn rộng rãi, thoải mái, Nguyệt Lâm và Nguyệt Mộng ngồi đối diện với Liễu Duy.
Nguyệt Mộng hừ một tiếng, rồi nói châm chọc: "ngươi đừng có tưởng bở đây là xe của ngươi, khi xe ra khỏi thành thì hãy bước xuống xe mà đi bộ đi".
Nguyệt Lâm ngồi bên cạnh nghe vậy nhíu mày nhưng vẫn im lặng không nói gì.
"Biết rồi !" Liễu Duy hờ hững đáp, rồi hướng đôi mắt nhìn ra những kiến trúc cũ kỷ ở hai bên đường, trong đôi mắt tử sắc hắn hiện ra một nét u buồn không tên.
Nguyệt Mộng thấy hắn như vậy càng bực bội trong người, tiếp tục chăm chọc nặng nề hơn: "Ta thật không hiểu ngươi, dù sao cũng là một đại thiếu gia lại chấp nhận ở rễ, dù ta biết người vô sỉ nhưng dù sao ngươi cũng là một nam nhân, ngay cả lòng tự trọng của một nam nhân ngươi cũng sẵng sàn vứt bỏ thì ngươi còn chuyện gì ngươi không dám làm nữa chứ"
Đôi mắt hắn vẫn đang nhìn theo một hướng vô định rồi đáp lại: "ta làm việc của ta, không có liên quan gì đến ngươi cả, nên làm ơn ngươi im lặng một chút đi" nói xong hắn liền mở cửa xe bước ra ngoài.
Thời tiết đang chuyển đông, nên lúc này nhiệt độ khá thấp, những cơn gió se lạnh cứ mạnh mẹ thổi phà vào con người của Liễu Duy khiến cho thân thể hắn trở nên trắng bệch vì lạnh và hàm răng trắng bóng cứ va vào nhau, những làn khói trắng cứ xuất hiện mỗi khi hắn thở ra mang theo một tia lạnh lẽo rồi biến mất dần trước mặt hắn.
Nguyệt Lâm trong xe nhìn thấy hắn như vậy, trong tâm nàng bỗng nhói lên nhưng nàng vẫn trầm lặng không nói gì. Nguyệt Mộng bên cạnh thì rất hứng khởi khi Liễu Duy đi ra khỏi xe, nàng nói luôn miệng với tỷ tỷ của mình.
Cứ thế, rốt cục cũng đến nơi cần đến, nhưng càng đến gần thì Liễu Duy càng bị choáng ngợp, khi chứng kiến số lượng người đông như kiến cỏ, từ đó hắn có thể thấy sức hút của học viện là như thế nào.
Nguyệt Lâm lên tiếng: "bây giờ người đông không có cách nào để vào học viện, chúng ta kiếm phòng trọ nào ở qua ngày đi đã"
Không ai phản đối, vì thế nhóm người đi kiếm phòng trọ ở qua ngày, đợi cho số người suy giảm bớt rồi mới đi đăng ký nhập học, gần hết một ngày nhóm người Liễu Duy mới có thể tìm được phòng trọ vì ý tưởng của Nguyệt Lâm cũng giống với nhiều người nhưng xui thay thì họ chỉ còn một phòng để trọ mà thôi.
Không đợi Nguyệt Lâm lên tiếng, hẵn nói: "hai ngươi ở trong đó đi, ngày mai ta lại tới" hắn nói xong rồi quay người đi, không đợi cho Nguyệt Lâm nói gì.
Nguyệt Mộng coi điều đó là tất nhiên nên không nói gì chỉ liếc mặt khinh thường hắn rồi quay lên phòng trọ.
Còn Nguyệt Lâm vẫn đứng đó nhìn vào bóng lưng có chút gầy yếu của hắn đang từ từ hòa vào đám đông rồi biến mất.