Đường Huyền đi theo Giang Bắc Thiên xông thẳng vào căn phòng nọ.
Trong phòng lúc này tú bà đang chỉ tay quát mắng đám nha hoàn. Thấy hai người đi vào thì kinh hãi, đảo mắt vài cái, cười nói:
- Hai vị đại gia có phải đi nhầm phòng không? Nhà vệ sinh ở bên kia a! Tiểu Thúy, dẫn hai vị đây đi!
Đường Huyền cười lạnh,chỉ lên giường nói:
- Tú bà, nữ tử kia là con gái nhà ai, để bổn công tử nhìn một chút!
- A… Hai vị đại gia, cái này… không nên nhìn, chỉ là chút chuyện riêng của nữ nhi thôi!
Tú bà ấp úng nói, đứng vào giữa chắn tầm nhìn của Đường Huyền.
- Hừ, bổn công tử tới kỹ viện chính là để xem nữ nhân, càng là chuyện riêng của nữ nhân bổn công tử càng muốn nhìn!
Tú bà thầm mắng một tiếng “Bệnh hoạn!”. Còn muốn dây dưa che giấu, nhưng đã bị Giang Bắc Thiên đẩy sang một bên. Đường Huyền liền bước tới giường, nhìn thấy cô gái nằm trên giường, hắn hơi ngạc nhiên, sau đó liền cười lạnh nói:
- Thật đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ! Có một số nữ nhân thật là khó hiểu, cho làm một phu nhân cao quý thì không muốn, lại cứ muốn chạy tới kỹ viện làm kỹ nữ, thực sự là khó hiểu, có đúng không Thanh Liên cô nương?!
Người con gái đang nằm trên giường không phải ai khác, chính là Thanh Liên đã bỏ trốn cách đây vài tháng. Nàng lúc này sắc mặt nhợt nhạt, tóc tai rối loạn, thân thể dù đắp chăn dày nhưng vẫn run cầm cập, có vẻ đã mắc trọng bệnh.
Thanh Liên không ngờ tới tận chỗ này rồi mà vẫn còn gặp lại Đường Huyền, nhất thời liền cảm thấy vô cùng hổ thẹn, lại thêm bệnh tật hành hạ, nàng liền nước mắt lưng tròng, run rẩy nói:
- Đường… Đường công tử… Xin lỗi…
Đường Huyền đưa mắt ra hiệu cho Giang Bắc Thiên. Giang Bắc Thiên không nói hai lập lập tức phân phó thị vệ đưa hết người trong phòng ra ngoài. Tú bà hoảng sợ, còn muốn vùng vằng thì lập tức một đại hán rút đao kề vào cổ, sau đó lôi ra ngoài như lôi heo đi chọc tiết. Người trong phòng đi hết, cửa đóng lại, còn một mình Đường Huyền với Thanh Liên.
Đường Huyền lúc này mới quan sát kỹ Thanh Liên, thấy nàng quả là đang bệnh rất nặng, nhìn nàng vừa run rẩy vừa rơi nước mắt hắn lại mềm lòng. “Tiểu nương bì này hai tháng nay chắc cũng chịu khổ không ít!” Đường Huyền đưa tay ra, muốn sờ trán nàng xem nhiệt độ thế nào, nhưng lập tức một suy nghĩ khác lại chen vào: “Hừ, nàng ta khổ là do nàng ta tự chuốc lấy. Lão tử đã đưa nàng ra khỏi kỹ viện, chăm sóc nàng như báu vật, nàng lại không biết hưởng phúc, còn muốn quay lại chốn kỹ viện này, đúng là loại nữ nhân không biết điều!”
Rốt cuộc tay đang đưa ra lại ngưng lại, giữ vẻ mặt lạnh lùng ngồi đó nhìn Thanh Liên.
Thanh Liên khóc một trận, cuối cùng mở mắt nhìn Đường Huyền, xấu hổ nói:
- Đường công tử, Thanh Liên… Thanh Liên đã phụ ngài, rơi vào kết cục như hôm nay cũng coi như bị trừng phạt!
Thanh Liên nói xong thấy Đường Huyền chỉ im lặng, sắc mặt lúc trắng lúc hồng, còn cho rằng hắn đang nổi giận, đang tìm cách hành hạ mình, trong lòng liền cảm thấy sợ hãi. Nhưng nghĩ lại bản thân đã mang trọng bệnh, cũng không sống được bao lâu nữa, thôi thì mặc kệ cho hắn trút giận cũng tốt!
Vì vậy nàng hít một hơi nói:
- Đường công tử, người nếu hận Thanh Liên thì cứ việc trừng phạt Thanh Liên, tiểu nữ cam tâm tình nguyện chịu tội, cho dù công tử muốn giết Thanh Liên cũng được!
Đường Huyền hừ một tiếng nói:
- Muốn chết sao? Có dễ dàng như thế sao? Bổn công tử hao tâm tổn sức cướp ngươi về, nuôi ngươi tốn kém như vậy, bây giờ nói giết là giết, thế thì bổn công tử chịu lỗ sao?
Thanh Liên càng chắc chắn rằng hắn đã nghĩ ra cách hành hạ mình, run giọng nói:
- Thanh… Thanh Liên thân mang trọng bệnh, e rằng không còn cách nào trả lại ân tìn của công tử…
Đường Huyền cười lạnh nói:
- Cái này không thành vấn đề. Bệnh của ngươi ta sẽ cho người chữa khỏi. Chờ ngươi khỏi rồi ta sẽ đem bán ngươi vào kỹ viện, nhờ vào dung mạo của ngươi muốn kiếm tiền cũng không khó. Như vậy vừa trả lại được tiền cho ta, vừa đúng theo nguyện vọng của ngươi, đôi bên đều có lợi, có đúng hay không?!
Thanh Liên nghe xong, trong lòng cũng không biết nên có cảm giác gì, thở dài nói:
- Công tử muốn làm gì cũng được, Thanh Liên cam chịu…
Đường Huyền uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói:
- Hừ, cam chịu sao? Trước đây chẳng phải ngươi cũng nói đồng ý làm nương tử của ta sao? Cuối cùng không phải vẫn bỏ trốn sao? Ta…
Hắn còn muốn mắng một trận nữa, nhưng nhìn Thanh Liên lại rơi lệ, khuôn mặt xinh xắn đáng thương, đành quay đầu nhìn sang chỗ khác, cắn răng nói:
- Hừ, tóm lại kẻ dám đắc tội với ta sẽ phải chịu hậu quả rất nghiêm trọng!
Thanh Liên chỉ biết cúi đầu, một lát lại ho khan vài cái.
Đường Huyền trong lòng cũng rất khó chịu, nghe tiếng nàng ho nặng nề mà không thể bình tâm được, vừa hận nàng lừa gạt mình, lại vừa thương nàng bệnh nặng. Ngồi yên một lúc, cuối cùng lại lên tiếng:
- Ngày thường Ô thái sư vẫn khen ngươi thông minh, nhưng tại sao ta không không thấy như vậy? Cho dù muốn bỏ trốn thì cũng cầm một chút trang sức theo, đề phòng tới lúc cần thì có thể đổi sang ngân lượng mà xài. Số trang sức ta tặng ngươi cũng đủ nuôi mấy gia đình cả đời! Ngươi nhìn ngươi bây giờ xem, để bản thân bệnh tật đến như thế này, có phải cố tình làm vậy để ta thương hại không? Hừ!
Thanh Liên xấu hổ nói:
- Ta… ta vốn ước hẹn cùng tiểu Hồng, bỏ trốn cùng nàng, không dám đem theo trang sức vì sợ vướng víu, chỉ dám cầm theo mấy lượng bạc. Sau đó theo tiểu Hồng về quê nàng sống tạm. Không ngờ… không ngờ nàng lại thông đồng cùng gia đình nàng đem bán ta vào đây… có lẽ ông trời trừng phạt, bắt Thanh Liên phải chịu bệnh phong hàn, đã chưa trị hơn một tháng ở đây mà không có chuyển biến…
Đường Huyền nghe vậy bớt giận đi một chút.
- Thì ra là bị người ta lừa bán vào đây, ta còn tưởng ngươi muốn tiếp tục làm kỹ nữ…
- Thanh Liên mặc dù lớn lên ở kỹ viện, nhưng ít nhất cũng biết phân biệt tốt xấu. Làm gì có nữ tử nào nguyện ý cả đời ở trong chốn kỹ viện? Chỉ trách Thanh Liên mệnh khổ, gặp phải kẻ xấu…
Đường Huyền cười khẩy nói:
- Hừ, biết phân biệt tốt xấu? Cái này cũng chưa chắc. Bổn công tử đối đãi với ngươi có chỗ nào không tốt, ngươi lừa gạt bổn công tử, bỏ đi không một lời từ biệt. Ngươi có biết bổn công tử hai tháng qua lúc nào cũng nhớ ngươi, ăn không ngon ngủ không yên, vì tìm ngươi mà bỏ mặc mọi thứ, đi khắp trời năm đất bắc, nếu không thì liệu có ngẫu nhiên gặp lại ngươi ở đây hay không?! Bổn công tử nói gì ngươi cũng bỏ ngoài tai, coi bổn công tử là người xấu, còn cái gì tiểu Hồng chỉ dùng vài câu đã lừa bán được ngươi vào kỹ viện, ngươi thử nói xem là do ngươi mệnh khổ hay là ngươi tự khiến mình chịu khổ?
Thanh Liên chỉ biết im lặng cúi đầu, nước mặt lại càng trào ra mãnh liệt. Nghĩ tới hắn không ngờ đã đi tìm mình suốt hai tháng nay, trong lòng vừa cảm động vừa hổ thẹn, run giọng nói:
- Đường công tử, Thanh Liên có lỗi với ngài!
Nói xong lại nức nở khóc mãnh liệt hơn.
“Ngày xưa đọc truyện có thấy nói nữ nhân yếu đuối nhất là lúc bị thất tình và bị bệnh nặng, có phải lúc này ta nên hành động, khiến nàng cảm động, sau đó nhân cơ hội xxx, chờ khi nàng khỏe lại thì có khi hài tử cũng đã có rồi a! Hắc hắc…”
Đường Huyền càng nghĩ càng thấy khoái chí, cuối cùng khoát tay nói:
- Nói đi nói lại vẫn là câu này. Xin lỗi thì có tác dụng gì sao? Một vạn lời xin lỗi cũng không thực tế bằng một lần lấy thân báo đáp a! Thôi bỏ đi, ngươi cứ nghỉ ngơi đi!
Thanh Liên nghe hắn nói vậy má hơi đỏ lên, im lặng không nói gì.
Đường Huyền lúc này hô lớn:
- Lão Giang, mang tú bà vào đây!
Giang Bắc Thiên lập tức giải tú bà vào. Đường Huyền nhìn tú bà, âm trầm một hồi, sau đó cười lạnh nói:
- Tú bà ngươi khẩu vị cũng lớn lắm, ngày nào cũng ăn gan báo đúng không?!