Sau 1 hồi thì Kumiko cũng thức dậy.
Khi nàng tới vấn an Vũ Tường, nàng cảm thấy ngạc nhiên trước 3 vị anh hùng xuất hiện trước mặt nàng.
3 người là ai?
Kumiko mới tò mỏ hỏi Vũ Tưởng.Sau khi nhận được câu trả lời, nàng mới ớ người hâm mộ Vũ Tường.
Thấy Vũ Tường ngạc nhiên, nàng mới sực nhớ hoá ra hôm qua nàng cũng quên chưa nói hết những gì mà nàng biết cho hắn biết. Vì thế nàng mới bổ sung thêm :
-Tiểu nữ hôm qua quên chưa nói cho bệ hạ biết điều này. Bệ hạ đừng coi đây là trò chơi. Có khi nào bệ hạ đặt câu hỏi vì sao trò chơi này phải diễn ra trong 40 năm không ?
Quả thật Vũ Tường cũng rất nghi ngờ về chuyện này. Nhưng hắn không biết tìm ai để hỏi. Hiện tại Kumiko đã gãi đúng chỗ ngứa của hắn !
-Xin thỉnh giáo !
Kumiko gật gù nói :
-Bệ hạ ạ ! Các vị thần khi hợp sức khai sáng ra trò chơi này đều cảm thấy nếu chỉ giới hạn ở việc tranh giành điểm chiến thắng thì sẽ quá dễ dàng ! Thật vậy, có 1 lá bài có quyền năng nghịch thiên là « Đoàn thể chiến tranh » có thể khiến người chơi nhận được 1 điểm chiến thắng với 1 đơn vị khiên và giáo! Bệ hạ thử tính xem nếu chỉ tập trung phát triển chiến tranh thôi đã có bao nhiêu điểm rồi !
-Ít nhất cũng phải 20 điểm !
(Giải thích kỷ Đồ Đá có 4 lá quân sự đời 1 , 1 lá đem lại 1 đơn vị khiên giáo, tức là 4 điểm; kỷ Đồ Đồng cũng có 4 lá , mỗi lá đem lại 2 điểm tức là 8 điểm; kỷ Đồ Sắt cũng có 4 lá , mỗi lá đem lại 3 đơn vị khiên giáo, tức là 12 điểm. Nếu xây hết thì tổng cộng người chơi sẽ có 24 điểm. Chưa tính các vị thần đem lại thêm đơn vị khiên giáo như Ares, Thuỷ Tinh ; và những lá bài đặc biệt và hàng hải. 20 điểm đã là giới hạn thấp nhất.)
-Chính thế ! Đó là còn cho kể việc chiến tranh còn mang lại huy hiệu chiến thắng ! Bệ hạ thử tinh coi ít nhất người chơi đã có bao nhiêu điểm rồi ?
-Ít cũng phải gần 40 điểm !
(2 điểm chiến thắng kỷ Đồ Đá, 6 điểm chiến thắng kỷ Đồ Đồng, 10 điểm chiến thắng kỷ Đồ Sắt, tức là 18 điểm.Không tính huy hiệu xâm lược, tổng tân công, và các quyền năng của thần đặc biệt như Hades,...)
-Chính xác ! 40 điểm dễ dàng như đồ trong túi ! Bệ hạ nghĩ những người chơi lão làng khác không nghĩ đến chuyện này sao ? Chẳng lẽ các vị thần lại sơ sót đến !
-Phải !
Vũ Tường cũng cảm thấy chuyện này không đơn giản. Hắn cũng đã sớm coi đây không phải là trò chơi rồi,nhưng hắn vẫn còn xem thường nó.
-Cho nên điểm chiến thắng cũng là 1 nhân tố quan trọng, nhưng nó chưa phải là nhân tố quyết định!Càng về sau này, các yếu tố dân trí, trình độ kinh tế,quân sự,khoa học kỹ thuật sẽ càng được coi trọng.Mà những nhân tố như vậy những lá bài không thể giải quyết được ! Đơn cử như việc chỉ xây lá bài « Phòng dược » cũng không thể nâng cao trình độ y học của đế chế ! Phải có 'anh hùng' hoặc 'nguỵ anh hùng' hệ khoa học chăm nom nó mới được ! Tương tự như vậy với quân sự, công trình dân sinh, thương mại, vân vân…
-Nguỵ anh hùng là gì?
-Bệ hạ chắc không quên điều đầu tiên mà tiểu nữ nhắc tới chứ?
-Có! Các anh hủng chỉ tồn tại đến hết kỷ Đồ Sắt!
-Đúng vậy! Sau đó hệ thống sẽ xoá bỏ sự tồn tại của họ! Mà như đã nói các công trình của hệ thống cần phải có 1 'anh hùng' chăm nom. Cái gọi là 'nguỵ anh hùng' tức là 1 người nào đó được 'anh hùng' chân chính đào tạo. Họ sẽ thừa hưởng toàn bộ kiến thức của 'anh hùng' đó. Đương nhiên quá trình đạo tạo này sẽ rất tốn thời gian. Các vị thần cũng đã nghĩ đến chuyện này nên họ mới đặt ra thời hạn 40 năm cho 1 cuộc chơi!
-Sao các vị thần lại phải chơi 1 trò bịp lớn đến vậy ?
-Bệ hạ chắc có nghe câu không có bữa cơm trưa nào miễn phí chứ ? Đâu thể nào dễ dàng chỉ xây 1 công trình là kiếm được điểm chiến thắng ngay ? Các vị thần làm vậy vì hầu hết những người chơi đều thiếu kiến thức trong việc quản lý 1 đến chế, nên họ tạo ra hệ thống này để giúp đỡ người chơi những bước đi đầu tiên. Nhưng để tránh cho việc trò chơi trở nên quá dễ dàng, bọn họ mới phải đi một 1 vòng lớn như vậy!
Vũ Tường giờ mới thấy trò chơi này hoàn thiện thế nào.
Bạn cứ thử nghĩ xem : phải quản lý 1 đế chế là chuyện không dễ dàng.khoa học, giáo dục, an ninh, vân vân... luôn là những vấn đề đau đầu! Cứ thử nhìn trong lịch sử có mấy vị minh quân còn tiếp tục giữ vững được sự sáng suốt của mình trong suốt quá trình trị vì ? Đã thế người chơi phải còn phải tránh được sự phá hoại từ các đế chế khác,rồi chiến tranh, rồi ngoại giao…
Muốn được các vị thần thực hiện 1 nguyện vọng không phải điều đơn giản !
Hắn không còn dám coi những vị anh hùng chỉ là những nhân vật do hệ thống hư cấu nên mà thực sự coi họ như những nhân tài trong mảng của mình. Hắn cảm thấy bản thân như đang chơi Civilization, không, « Kỳ quan thế giới » còn hoàn thiện hơn rất nhiều…Có chiến tranh kinh tế, phản gián, bắt cóc,vân vân và vân vân…
Vũ Tường cũng âm thầm lấy làm may mắn vì đã cắn răng thuê cho được Phryné. Hắn có được đến 5 vị anh hùng, trừ Phrynés ra thì hắn cũng có 4 vị anh hùng, do đó khởi điểm của hắn cao hơn rất nhiều người ( đương nhiên trừ 1 số quái nhân như đám người « Ngũ Thần » , « Nhị Thiên Vương »ra !)
Hắn thực sự rất biết ơn Kumiko. Nếu nàng không mở mắt cho hắn thì hắn chắc chắn sẽ phải trả giá đắt do coi thường !
Hắn trịnh trọng nói với Kumiko :
-Mời tiểu thư Kumiko hạ mình làm quân sư cho kẻ hèn được không ?
Kumiko ấp úng nói :
-Bệ hạ không đùa đấy chứ !
-Nghiêm túc là khác !
Vũ Tường là người có vốn sống rất phong phú . Kinh tế học có nói phải tận dụng mọi tài nguyên, mà tài nguyên của Kumiko chính là kinh nghiệm của nàng. Đương nhiên hắn vẫn là người quyết định có tham khảo hay không, nhưng ít ra hắn có thể tận dụng kinh nghiệm của nàng trước khi đưa ra quyết định.
Giờ hắn mới biết những lá bài có tính điểm chỉ phá huy tác dụng khi có anh hùng tương ứng thuộc tính đó. Có nghĩa là hiện tại hắn có thể phát triển theo hướng nào cũng được. Quyền năng của Platon quả thật quá nghịch thiên! Chuyện này cũng không có gì lạ khi muốn thuê được Platon, bạn phải trả đến 12 đơn vị tiền vàng. Nếu không có Phryné thì hắn có đợi đến mút mùa cũng không thuê nổi. Có thể tạm coi Phryné giống như kiểu ‘tú bà điều hàng’ !
Nhưng về lâu về dài, hắn cần phải tập trung đào tạo lớp người kế cận.Do Platon quá đa năng nên việc đào tạo 1 người đệ tử có thể kế thừa toàn bộ kiến thức của ông là chuyện khá đau đầu! Nhưng chuyện này để sau hắng nói!
Đúng lúc này Kumiko mới sực nhớ ra 1 điều bèn hỏi :
-Vậy bệ hạ nói là ngài rút được thêm 4 lá bài mới. Vậy ngài có biết cách sử dụng chúng hay không ?
Hắn ớ người. Đúng là kể từ khi nhận được những lá bài kia,chúng vẫn xám ngoét !
-Không ! Kính mong cô nương chỉ giáo !
-Với những lá bài tài nguyên bệ hạ cần phải chọn những nơi có địa thế thích hợp để « cài ». Cũng may cho bệ hạ là Babylon có con sông Euphrate chảy qua nên lá bài « Cảnh lậu phía Đông » có thể sử dụng được. Bằng không bệ hạ sẽ phí đi 1 lá bài rất tốt !
Hoá ra là vậy ! Các vị thần đúng là quá nhọc công nghĩ ra cả 1 hệ thống phức tạp và hoàn thiện đến thế !
-Vậy mong cô nương và các vị theo tôi đi thăm thú xem sao !
-Cẩn tuân bệ hạ !
Con sông Euphrate nằm cách hoàng cung tầm 15 cây số. Dòng chảy sông khá lặng, hơn nữa xung quanh cây cối rất rậm rạp thuận lợi cho việc che dấu.
Cuối cùng sau 1 hồi họ tìm được 1 khoảng đất khá rộng được lau sậy che kín. Nơi này đủ kín đáo, lại nằm khá khuất nên khó mà tìm ra được.
-Chính là chỗ này rồi !
-Bệ hạ chỉ cần nghĩ tới lá bài đó sau đó dùng tâm trí di chuyển nó lên dải đất này là được.
Quả thực quá trình xây dựng không tốn công là bao, hắn chỉ thầm nghĩ tới 1 cái là 1 cái « cảng » được xây. Nói là cảnh thì hơi quá vì nó trông rất lụp xụp. Diện tích của nó khá rộng, nhưng nó chỉ được xây bằng vải bạt và mấy cây gỗ chống 1 cách tuỳ tiện, xung quanh đỗ la liệt những chiếc thuyền con. Nhưng không nên nghi ngờ tính chắc chắn của nó. Kumiko cho biết công trình nào của hệ thống cũng có độ bền vững tới trên 100 năm !
Sau đó có 1 đám người xuất hiện. Họ mặc trên người trang phục màu đen, mặt cũng bịt kín chỉ chừa đôi mắt ! Đúng là dân buôn lậu có khác !
-Tham kiếm bệ hạ !
-Miễn lệ !
-Sau này mong các tráng sĩ góp 1 phần công sức cho đế chế của chúng ta !
Vũ Tường nghĩ rất kỹ mới nói như vậy. Tại sao hắn không nói « đế chế của ta » mà lại là « đế chế của chúng ta » ? Ấy là bởi vì hắn muốn bọn họ coi mình như người của đế chế này, khiến họ có cảm giác nếu đế chế vinh thì họ vinh, nếu đế chế nhục thì họ nhục. Phải làm như vậy thì họ mới gắng hết sức được ! Nhiều khi chỉ cần 1 câu nói đơn giản mà ta có thể khiến người khác lao lực vì mình !
-Cẩn tuân bệ hạ !
-Nếu cần các tráng sĩ cho người liên lạc với tiểu thư Phryné đây ! Tiểu thư sẽ thay ta đón tiếp các vị !
Lại là 1 đòn công tâm khác ! Rõ ràng Phryné so với Platon và Cesar tương đối mà nói thì « khá vô dụng ». Nếu hắn nhất bên trọng nhất bên khinh thì lâu dần Phryné sẽ cảm thấy bản thân không được trọng dụng, đâm ra chán nản ! Nàng sau này có thể trở thành nhân tố để người khác lợi dụng ! Nhưng nếu hắn giao trọng trách cho nàng, nàng sẽ cảm thấy mình có giá trị, sẽ hăng hái làm việc ! Lợi người, lợi mình việc gì mà không làm ?
Kumiko rõ ràng là 1 cô gái đủ thông minh. Chỉ qua 2 lời nói của Vũ Tường mà nàng đã đoán được dụng ý của hắn.Nàng không thể không tán thưởng sự thông minh và tài trí của người đàn ông này. Nhìn y có vẻ trẻ tuổi nhưng không ngờ tâm kế lại kín đáo như vậy.
Tiếp đó Vũ Tường quay ra nói với Platon và Cesar :
-Vấn đề quân sự nhờ xin nhờ Cesar đại nhân quan tâm cho ! Còn những vấn đề khác của đế chế mong đại nhân Platon hạ cố quan tâm giúp cho! Nhất là vấn đề giáo dục !
Platon là ai ? Ông là triết học,toán học, và là thiên tài trong nhiều lĩnh vực của Hy Lạp cổ đại! Ông là triết gia giỏi ngang với Socrates, thầy cùng mình !Để ông đứng ra đào tạo nhân tài của Babylon là quá chuẩn ! Hơn nữa sau này hắn cũng không cần phải băn khoăn về việc « kích hoạt » các lá bài nữa !
Platon và Cesar đều trả lời :
-Cẩn tuân bệ hạ !
Bây giờ chỉ cần đi tìm nơi để đặt « Đất bỏ hoang » và « Đất khai thách gạch » là được ! « Quán rượu » thì có thể đặt trong thành, vừa là tai mắt để thu thập thông tin, vừa là nơi giải trí cho người dân!
Sau 1 hồi không lâu hắn cũng tìm được 1 khu đất khá trống trải gần rừng cây và 1 ngọn núi bỏ hoang. Hai nơi ngay lập tức được hệ thống cải tạo biến thành nơi khác thác vàng, gạch và gỗ của hắn.
Giờ thì đến lượt quán rượu !
Trở về thành, Vũ Tường trực tiếp tìm 1 dinh cơ của một vị bá tước bị bỏ tù do có hành vi làm gián điệp cho địch,sau đó hắn sai người tới canh gác bên ngoài, sau đó dùng hệ thống cải tạo bên trong. Nhưng hắn tuyên bố với dân chúng sẽ cải tạo nơi này thành quán rượu, hơn nữa rượu bia ở chỗ này chỉ thu 1 đồng tiền vàng. Dân chúng tung hô vang trời vì quả thực đã lâu lắm rồi họ mới có nơi để giải trí bình dân như vậy sau những giờ lao động, còn Vũ Tường thì ngay lập tức được đút túi 5 đơn vị tiền vàng. Hắn cũng không lo sẽ thiếu rượu vì rượu bia là gì ? Đồ uống lên men chứ sao ? Mà men sản xuất từ gì ! Dù hắn không biết thì cũng có Platon lo ! Platon quả thật là 1 nhân tài đa năng !
Giờ hắn chưa thiếu tiền! Cái mà hắn thiếu là lòng dân! Nếu việc xây dựng 1 đế chế là thực thì dân chúng là nhân tố vô cùng quan trọng!
Bây giờ hắn chỉ còn chờ gió Đông !