Đúng như dự đoán của Dương Phàm, trong đêm khuya này Bắc Phong thành xảy ra một số sự việc kinh người.
Đầu tiên là việc Cố Điền công tử Cố gia cùng bốn thuộc hạ lén lén lút lút khiêng một cái bao bố đẫm máu đi từ Lệ Xuân viện ra, sự việc này nhờ có sự thông báo của Lệ bà bà nên dân chúng xung quanh núp trong nhà nhìn ra đều thấy được. Cuối cùng khi Cố Điền đem cái bao bố tới hồ Mộng Nguyệt giữa phố Phát Tài và phố Vĩnh Tương định ném xuống thì người của Bạch gia ập tới.
Cố Điền một mực muốn phi tang chứng cứ không chịu hợp tác. Nhưng vì phe Bạch gia người đông thế mạnh nên cướp được bao bố kia. Khi mở bao bố ra thì mọi người đều kinh hồn vì đó là xác của Bạch Hữu Tài
Sau đó hai bên động thủ, bốn tráng đinh Cố gia bị đánh chết toàn bộ, Cố Điền bị trói lại áp giải về Bạch gia.
“Khốn khiếp !!! Thằng nghiệt tử !!!”” Bên trong Cố gia, tại sảnh đường Cố Mã khi nghe tin vậy thì tức muốn ói máu, tay đang cầm tách trà mà quăng luôn xuống đất, kêu một cái xoảng rồi vỡ ra.
“Thưa cha, có khi nào chuyện này là do Bạch gia tạo ra như lần trước không?” Bên cạnh Cố Mã, Cố Vân Phi đứng hỏi. Tay áo bên phải của y bị Bạch Tuấn chặt mất vào một năm trước. Mối thù này Cố Vân Phi luôn ghi nhớ kĩ trong lòng.
“Bạch gia !! Cố Mã ta đã nhịn đủ rồi, cho dù có phải Cố Điền làm không, thì ngày mai cũng tới giờ tử của ngươi.” Cố Mã khuôn mặt dữ tợn gầm gừ.
“Vân Phi, mau đi thông báo cho Kiếm vương Trần Văn Luyện và Tà Huyết đệ nhị cao thủ trong Sát thủ bảng, nói bọn hắn sáng sớm ngày mai hành động, diệt Bạch gia."
….o0o………………..
Lệ Xuân viện, lầu hai khu nhà sau, trong phòng của Mộ Thanh Loan.
Ba người Dương Phàm, Lý Hoan Hoan và Mộ Thanh Loan đang đứng nhìn nhau trầm mặc. Riêng Lý Hoan Hoan thì có vẻ xấu hổ, luôn đứng nghiêng qua nghiêng lại vân vê tóc của mình.
Một lúc lâu sau Mộ Thanh Loan mới mở miệng.
“Hai người thật ra là từ khi nào, còn ngươi sao lại ở trong phòng của ta??”
“Mộ Loan tỷ, thật ra huynh ấy mới……”
“Thật ra là ta không tốt” Dương Phàm chưa gì đã vội cắt lời Lý Hoan Hoan, hắn sợ cô nàng này nói ra chuyện mình cưỡng hiếp cô ấy, thì chỉ còn nước Mộ Thanh Loan cầm cây đàn mà phang thẳng vào đầu mình.
“Thật ra ta và Lý Hoan Hoan muội muội đã yêu nhau từ rất lâu rồi !! Là thanh mai trúc mã, về sau lúc lên mười tuổi cả hai phân tán ly biệt, hôm nay nhờ cơ duyên ông trời sắp đặt ta và nàng mới được gặp lại…..” Dương Phàm nói xong đôi mắt nhìn sang Lý Hoan Hoan, thần sắc đầy bi thương.
“Huynh……” Lý Hoan Hoan cũng ngơ ngác nhìn Dương Phàm, tên nam nhân này không ngờ lại vô sỉ đến vậy, nói dối không chớp mắt.
“Thật sự như vậy sao, hình như ta nhớ Hoan Hoan chín tuổi đã vào đây làm ca kĩ rồi mà.”
Mộ Thanh Loan nét mặt quái, rõ ràng nàng nhớ Hoan Hoan từng nói bị cha đem bán vào đây làm kĩ nữ, nhưng mà do còn nhỏ tuổi quá, mà Lý Hoan Hoan lại có biệt tài ca múa, cho nên được Lệ bà bà đẩy lên huấn luyện làm ca kĩ, khỏi cần tiếp khách.
“Có lẽ ta nhớ nhầm, đêm nay xảy ra quá nhiều chuyện làm đầu óc ta cũng không được minh mẫn lắm.” Dương Phàm nghe vậy thì giật mình vội bào chữa.
“Nhưng ngươi là từ đâu vào được phòng ta??” Mộ Thanh Loan hỏi.
“Là ở đây.” Dương Phàm đi tới chỗ thông đạo bí mật, đẩy ô vuông tường sụp xuống, để lộ ra một đường hầm dài hiện hữu trước mắt hai người Mộ Thanh Loan và Lý Hoan Hoan.
“Ngươi rốt cuộc đã đột nhập vào phòng ta bao nhiêu lần??” Nhìn thấy cảnh tượng này Mộ Thanh Loan cũng cảm thấy lạnh xương sống, dễ đi như thế này thì không biết tên nam nhân này đã vào bao nhiêu lần, thậm chí nàng còn tự hỏi trong lúc mình ngủ say không biết có bị hắn xâm phạm không?
Thấy ánh mắt như giết người của Mộ Thanh Loan nhìn mình, Dương Phàm cũng cười khổ, giải thích một lúc lâu, thì cô nàng này mới tạm tin tưởng.
“Bây giờ ta phải đi, hai người đi cùng ta nhé!!” Dương Phàm chợt hỏi.
“Ngươi cùng Hoan Hoan đi trước đi, tất cả những việc tối nay đều có liên quan tới ta, nếu bây giờ ta rời đi. Không phải là nói cho mọi người biết bản thân có điều mờ ám sao, đến lúc đó chỉ sợ Cố gia và Bạch gia đều trút giận lên Lệ Xuân viện, làm hại các cô nương vô tội ở đây.” Mộ Thanh Loan khẽ lắc đầu từ chối.
“Muôi cũng không đi đâu, Thanh Loan tỷ tỷ là người thân duy nhất của muôi ở Lệ Xuân viện này, muôi không muốn rời bỏ tỷ ấy đâu!!” Lý Hoan Hoan cũng từ chối đi theo Dương Phàm.
“Nha đầu ngốc, sẽ rất nguy hiểm đó” Mộ Thanh Loan mỉm cười vỗ nhẹ lên trán Lý Hoan Hoan.
“Đỉnh Thiên ca ca đi trước đi, sau khi mọi chuyện bình thường trở lại, muội nhất định sẽ đi tìm huynh”
Dương Phàm nghe vậy thì cũng lắc đầu thở dài.
“Thôi vậy thì ta đi trước đây, khi mọi chuyện dịu xuống rồi nhớ ra ngoài khu rừng ngoài phía Đông Bắc Phong thành tìm ta……… “
Nói rồi quay người chui vào thông đạo.
“Khoan đã Đỉnh Thiên ca ca, muội có vật này muốn tặng cho huynh” Lý Hoan Hoan vội chạy tới lấy từ trong ngực áo ra một tấm gương cũ kĩ, đưa cho Dương Phàm.
“Đây là??” Dương Phàm kinh ngạc hỏi.
“Đây là tín vật của mẹ lúc nhỏ đưa cho muội, bảo rằng sau này hãy tặng cho người đàn ông mà muội yêu thương nhất….. Người đó chính là huynh !!” Lý Hoan Hoan vừa nói xong liền ghé môi thơm vào má Dương Phàm một cái rồi quay đầu bỏ chạy.
Toàn thân Dương Phàm run rẩy như điện giật, nhìn theo hình bóng tiểu cô nương Lý Hoan Hoan mà tim đập thình thịch.
Mộ Thanh Loan thấy vậy cũng chỉ khẽ lắc đầu than nhẹ.
Đưa cái gương đồng nhỏ nhắn trong tay lên nhìn, Dương Phàm mỉm cười, trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc khó nói thành lời.
“Thôi ta đi đây, tạm biệt Thanh Loan cô nương.” Cất cái gương vào ngực áo, Dương Phàm chui vào thông đạo, rồi đóng cửa lại.
…o0o………………………
Sáng sớm hôm sau, khi mọi người trong Bắc Phong thành vừa thức dậy, thì đã thấy Cố gia đột nhiên mở toang cửa, dẫn cả đoàn người ngựa cực kì đông đảo đi về phía Đông Bắc Phong thành. Trên mặt ai nấy đằng đằng sát khí, dẫn đầu đoàn người là Cố Mã, Cố Vân Phi bị cụt một tay, Lôi Phong hộ pháp cùng hai người đội nón trúc có vải đen phủ xuống, không nhìn rõ mặt. Nhưng người bên trái thì đeo một thanh kiếm khá lớn sau lưng, còn người ngồi bên phải nhìn vào làm cho người ta có cảm giác tanh tưởi đầy ghê rợn.
Dân chúng ai nấy bàn tán xôn xao, những cũng chẳng người nào dám đi theo tới Bạch gia. Vì lần này có thể xảy ra chém giết ở quy mô lớn, trâu bò húc nhau ruồi mũi thiệt thân.
Khi Cố gia đến Bạch gia thì thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Cố Điền bị giết, vứt xác cho chó gặm trước cửa Bạch gia.
Cố Mã thấy con trai mình bị như vậy thì nổi điên lên, hạ lệnh xông thẳng vào Bạch phủ đánh giết.
Một trận chém giết kinh hoàng lại diễn ra, quy mô còn lớn hơn một năm về trước. Vì cả Bạch Tuấn và Cố Mã đều đang nộ khí đầy mình, chẳng có đắn đo suy nghĩ thiệt hơn gì cả, mà lúc này chỉ muốn lấy đầu đối phương xuống cúng tế linh hồn con trai mình.
Trận chiến tới hồi gay cấn nhất, Lôi Phong hộ pháp bị Hắc Vũ sát thủ bài danh đệ tam bảng giết chết. Nhưng sau đó cũng bị Kiếm Vương Trần Văn Luyện kết liễu. Bạch Tuấn bị Tà Huyết đánh trọng thương nặng. Nhưng giữa lúc Bạch gia chỉ treo mành chuông, thì Tây gia tới tiếp ứng, dẫn theo hơn mười đại cao thủ chính đạo tạm thời đánh lui Cố gia, nhưng bản thân cũng bị tổn thất thảm trọng.
Trong hơn mười ngày cả Bắc Phong thành rơi vào bầu không khí u ám, tĩnh mịch.
Dân chúng không ai dám ra ngoài đường, chợ búa cửa hàng đều đóng kín cửa. Tuy vậy nạn cướp bóp, cưỡng hiếp diễn ra càng lúc càng thịnh hành.