Bầu trời nắng vàng đẹp rực rỡ, từng áng mây trắng lượn lờ trôi.
“Chíp, chíp !!” Trong khu rừng, một con chim đa đa nhỏ xíu màu sắc sặc sỡ đang nhảy lui nhảy tới dưới đất, thỉnh thoảng đưa cái mỏ mình nhanh như cắt bắt lấy một con cào cào, hay châu chấu đang búng người né tránh nó.
“Chíp chíp” Con chim đa đa cứ không ngừng nhảy, vui sướng cất tiếng hót líu ríu mỗi khi bắt được con mồi. Chợt nó thấy dưới chân có cái gì đó mềm nhũn làm lút chân mình xuống. Chim đa đa hoảng sợ vội vàng bay lên nhưng không đươc, cái chân nó đã bị kẹt vào một cái rãnh thịt mềm mềm của một con vật cực kì kinh khủng, trong trí nhớ của nó thì con vật này chính là thiên địch của tất cả các loài vật, con người !!
Chim đa đa kêu lên quang quác, miệng lại không ngừng mổ vào cái rãnh thịt kia từng cái thật mạnh, làm toé cả máu.
“Mẹ nó!!” Dương Phàm đang ngủ say thì đột nhiên từ miệng truyền tới một cảm giác nhức nhối khó chịu, hắn bực mình đưa tay vả lên một cái bốp. Tức thì con chim đa đa bị văng ra xa, kêu lên inh ỏi.
“Thì ra là con chim mổ vào miệng ta, ngươi cũng thật là….. !!” Dương Phàm ngồi bật dậy, thì thấy chim đa đa đang nằm chổng mông lên trời, hai cánh vung lên mà bay không nổi nữa.
Hắn vội vã chạy tới nâng chim đa đa lên lòng bàn tay, khẽ vuốt ve mấy cái . Chim đa sau mấy lần vuốt ve thì cũng thích thú mà nằm im.
“Chim đa đa, vừa nãy ta xin lỗi nhé, nhưng mà tại ngươi mổ vào miệng ta a !!!”
“Chíp chíp !!” Chim đa đa kêu lên như muốn trả lời hắn.
“Thôi được rồi, ngươi hết đau rồi phải không ? Bay đi về tổ của mình đi !!” Dương Phàm giơ lòng bàn tay lên cao, chim đa đa bay vụt ra, nhưng không đi chỗ khác mà cứ lượn lờ trên đầu hắn.
“Sao vậy, bay đi đi !!” Dương Phàm mỉm cười, cảm thấy khá thích thú vì con chim này, hắn hiểu là nó đang quyến luyến mình.
Chim đa đa như hiểu lời bay vụt đi.
Nhìn theo hướng con chim đa đa bay đi, Dương Phàm trong lòng nổi lên một cảm giác khá ấm áp, cái cảm giác này giống như vừa làm được một việc tốt vậy……….
“Cái gương !!!” Dương Phàm đột nhiên sực nhớ tới chuyện kì lạ tối hôm qua. Vội vàng đi tìm cái gương đồng. May mắn thay nó đang nằm một chỗ cách hắn không xa.
Cầm cái gương đồng lên tay Dương Phàm đầy vẻ nghi hoặc.
“Thật ra là chuyện gì ? Cái gương này đêm đó…..” Nhớ lại lúc nó chiếu ánh sáng vào làm đầu bản thân đau đớn muốn nổ tung mà Dương Phàm vẫn còn thấy sợ.
Nhưng hiện tại nó lại khôi phục lại vẻ ban đầu trừ mặt gương đã sáng bóng không còn mờ thì cũng chẳng có gì khác thường. Dương Phàm cười khổ khẽ lắc đầu, không thể hiểu nổi những gì đã xảy ra. Tuy biết cái gương này có thể làm hại mình thêm lần nữa nhưng hắn vẫn không muốn vứt bỏ nó. Cái gương này dù gì cũng tín vật do Lý Hoan Hoan tặng hắn.
Nghĩ đi nghĩ lại Dương Phàm cũng cất cái gương vào trong ngực Rồi vươn vai cử động thân thể kêu lên mấy tiếng rôm rốp.
“Sáng nay ngủ dậy cảm giác thật sảng khoái, mà sao có mùi gì hôi tanh thế nhỉ ??” Hắn hít hít. Khi nhìn xuống quần áo của mình thì kinh hoảng vì cả bạch y của hắn dường như đã biến thành màu đen, thậm chí vẫn còn hơi ướt, chứng tỏ vừa dính không lâu.
“Cái gì đây? Không lẽ con thú nào vừa làm bậy trên người của ta à ? Mà không, chẳng có con thú nào lại có nước tiểu đen thế này.”
Dương Phàm vội vã cởi áo ra nhảy xuống con suối tắm, hôm nay hắn cảm thấy cơ thể mình phi thường bay bổng, dễ chịu. Từng làn nước nhẹ nhàng chảy qua, cuốn trôi đi mọi ô uế cặn bã trên người hắn.
Tắm rửa giặt giũ xong Dương Phàm vắt áo quần mình lên cái cây gần đó, phơi cho mau khô.
Mặc chiếc quần cộc phong phanh, hắn bắt đầu tiếp tục leo lên mỏm đá rồi ngồi xếp bằng tu luyện.
“Cái gì? Đột phá tới tầng hai rồi sao?? Ta không nằm mơ chứ !!” Khi vừa vận khí tán ra toàn thân lần đầu tiên. Dương Phàm đã phát hiện vô cùng dễ dàng, thậm chí có thể ép khí tán ra khỏi lỗ chân mà không gặp bất kì cản trở nào.
“Thật sự là đột phá rồi !!” Dương Phàm nắm chặt hai tay mừng như điên. Vốn tưởng phải mất hơn mười năm để đạt tới tầng thứ hai nhưng không ngờ chỉ sau một đêm đã đột phá lúc nào không biết.
Tầng thứ hai chính là một cái ngưỡng lớn của tiên lộ. Đạt đến đẳng cấp này thân thể tiết ra hết độc tố, phạt kinh tẩy tuỷ. Khí có thể vận hành lưu loát mới phóng xuất được pháp thuật.
Bất ngờ đột phá như vậy theo Dương Phàm nghĩ chắc chắn phải liên quan rất lớn đến cái gương đồng trong ngực hắn. Nhưng hiện giờ không phải là lúc bận tâm. Hắn muốn học pháp thuật để vào cứu Lý Hoan Hoan ra trước đã.
Lấy cuốn Trường Xuân công lật ra phần nói về Thiên Nhãn Thông và Hoả Đạn thuật, Dương Phàm bắt đầu chăm chú ngồi nghiên cứu.
Nói cũng đơn giản, Thiên Nhãn Thông chính là dùng ý niệm của mình đưa lên mắt. Tu sĩ sau mỗi tầng đột phá tu luyện không những về chất biến đổi mà cả về tâm cũng biến đổi. Ý chí của Ngưng khí tầng hai mạnh hơn so với Ngưng khí tầng một.
Bởi vậy khi tu sĩ Ngưng khí tầng hai tập trung ý chí của mình vào một vật nào đó thì một loại áp lực vô hình cũng phóng ra. Đó gọi là uy áp.
Thiên Nhãn Thông biến tướng ra thì gọi là Nội Thị thuật, giúp tu sĩ nhìn thấy lục phủ ngũ tạng, những bộ phận nằm sâu trong cơ thể của mình.
Thiên Nhãn Thông khá dễ học, Dương Phàm rất nhanh nắm bắt được. GIờ hắn chuyển sang học Hoả Đạn thuật.
“Thuật là gì ? Thuật là sự phóng xuất của ý, xuất hiện của hình, biến hoá của khí. Ý xuất, hình hiện, khí biến gọi là thuật.”
Tập trung hết tinh thần, Dương Phàm khẽ điều khí trong đan điền di chuyển tới lòng bàn tay, theo khẩu quyết của Hoả Đạn thuật phóng xuất ra.
Hắn vung tay lên chưởng về cái cây cao to trước mặt.
Không có chuyện gì xảy ra ngoài vài tia lửa điện từ chưởng tâm bốc ra. Thất bại, lần đầu tiên Dương Phàm thất bại.
Nhưng hắn vẫn không nản lòng mà tiếp tục tập luyện, đây chính là pháp thuật bảo mệnh lợi hại nhất hiện giờ hắn có, nên phải cố gắng luyện thành.
Hơn một ngày sau. Dương Phàm đã thành công, tiện tay đưa lên là đã có thể ngưng tụ một quả cầu lửa nho nhỏ bằng cỡ trái cam. Nhìn thì không mấy nguy hiểm nhưng phóng vào một cái cây to gần đó lại khiến cái cây trong phút chốc cháy rụi.
Bất quá hiện giờ Dương Phàm trong một canh giờ chỉ phóng tối đa được năm quả mà thôi, sau đó chân khí trong cơ thể sẽ cạn kiệt.
Còn một chuyện mà Dương Phàm cảm thấy cực kì bất ngờ nữa là tốc độ tu luyện của hắn tăng lên rất nhiều, lúc trước chỉ chuyển hoá được một phần năm lượng linh khí hấp thu vào cơ thể, nhưng hiện tại là một phần ba. Như vậy Dương Phàm ước chừng bản thân tu luyện năm năm là có thể tiến vào tầng ba.
Hiện tại là lúc vào thành cứu hai cô nương kia. Dương Phàm đôi mắt sáng ngời hướng về phía Bắc Phong thành, trong lòng tràn đầy tự tin.
“Chíp, chíp” Trên một cành cây gần đó, chim đa đa vẫn chưa bay đi mà đang đứng nhìn Dương Phàm, mỏ ngậm một con sâu, bộ dáng rất hưng phấn. Nhưng khi thấy Dương Phàm bước đi, nó cũng vứt con sâu xuống, kêu líu ríu một tiếng, rồi vỗ cánh bay theo……….