Dương Phàm bế cô nương kia đi vào tới hẳn phòng của Mộ Thanh Loan, lúc này nơi đây đã thành một bãi chiến trường hỗn độn, kệ tủ bị xô đổ, áo quần, yếm, nội y con gái….. bị giăng đầy khắp phòng. Riêng chỉ có chiếc giường vẫn nằm y nguyên chỗ cũ, chắc cũng do nó quá nặng không ai di chuyển thôi.
Đặt cô gái này lên giường. Dương Phàm thở ra một hơi. Hắn nhìn xung quanh một vòng, rồi ngồi xuống giường cởi đồ cô nàng ra, mặc lại vào mình. Sau đó lượm một bộ y phục còn nguyên vẹn nhất dưới đất đem lên mặc vào cho cô ta.
Đúng lúc này, bức tường nơi thông đạo sụp xuống.
“Thật là ngộp thở chết đi được, Loan tỷ à, từ nay về sau muội không muốn vào nữa đâu, mà sao đầu bên kia bị bít lại rồi vậy.”
“Ta cũng không biết, lần trước rõ ràng tên Dương Đỉnh Thiên kia bò ra được !!”
Tiếng con gái nói chuyện ríu rít truyền tới tai Dương Phàm làm hắn muốn chết đứng.
“A Đỉnh Thiên ca ca !!” Lý Hoan Hoan nhìn sang thấy Dương Phàm đang ngồi trên giường thì mừng rỡ kêu lên.
“Ủa mà huynh đang làm gì vậy, đây là Tiểu Hoa mà, sao lại…………..” Lý Hoan Hoan thấy Dương Phàm đang cởi áo “Tiểu Hoa” ra, thậm chí là còn thấy được mấy vết bầm tím trên ngực nàng ta, rõ ràng đã bị bóp véo thô bạo.
“Huynh, huynh ……” Giọng nói Lý Hoan Hoan trở nên run rẩy, lệ từ đôi mắt chảy ra lăn dài trên hai gò má nàng.
“Huynh là đồ sắc lang bỉ ổi !!!” Nói rồi Lý Hoan Hoan ôm mặt khóc chạy ra ngoài.
“Ta còn chưa giải thích mà, tất cả chỉ là hiểu lầm ! Thật ra là…..” Dương Phàm vội gọi theo, nhưng dường như Lý Hoan Hoan không muốn nghe hắn giải thích.
Mộ Thanh Loan lúc này cũng bước tới, nhìn Dương Phàm với ánh mắt khinh bỉ, bỗng nhiên tát hắn một phát.
“Ngươi bỏ Tiểu Hoa muội ra ngay ! Tên bỉ ổi vô liêm sỉ ! Rồi đẩy Dương Phàm ra ôm lấy Tiểu Hoa đang mê man.
Dương Phàm cũng không phản ứng gì mà chỉ biết cười khổ, hắn biết tư thế vừa nãy của mình quả là quá mức nhạy cảm. Hơn nữa trên ngồi Tiểu Hoa vẫn còn dấu vết của mấy tên dâm đãng khi nãy để lại, làm Dương Phàm khó tránh khỏi bị hiềm nghi.
“Mau đuổi theo Hoan Hoan, nó mà có bề gì thì ngươi chết với ta !” Thấy Dương Phàm đứng ngây như trời trồng như vậy thì Mộ Thanh Loan lớn tiếng nói.
Dương Phàm sực tỉnh, vội vàng cáo từ rồi nhanh chóng đuổi theo Hoan Hoan, trong lòng hắn thấp thỏm không thôi, phải biết rằng tình hình bên ngoài bây giờ rất loạn lạc, lỡ như Hoan Hoan bị tên nào đó bắt được rồi giấu đi thì Dương Phàm có thần thông hơn mười lần đi nữa thì cũng khó lòng tìm được nàng.
…o0o…………
Chạy ra ngoài đường, Dương Phàm kêu tên Lý Hoan Hoan khắp nơi. Nhưng không có ai trả lời. Đáp lại hắn là một bầu không khí tịch mịch cùng vài tiếng lá cây khô cuộn đi trong gió.
“Hoan Hoan thật ra là nàng ở đâu, nghe ta giải thích đi, thật ra ta và Tiểu Hoa không hề có gì….. Hoan Hoan à !!”
“Chíp chíp !!” Đúng lúc Dương Phàm đang ngồi buồn bã thì chợt có một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai hắn.
“Chíp chíp !!” Dương Phàm nhìn lên đầu, con chim đa đa bé nhỏ màu sặc sỡ kia đang bay lượn quanh trên đầu mình, không ngừng kêu lên.
“Ngươi tới đây làm gì vây?” Hắn cau mày hỏi, rồi tiếp tục gục đầu xuống.
Con chim đa đa thấy vậy thì đáp xuống trên đầu hắn, lấy cái mỏ của mình ngậm lấy vài sợi tóc rồi giựt giựt làm Dương Phàm đau điếng.
“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu à?” Dương Phàm chợt hiểu ra ý tứ của con chim này.
Chim đa đa nghe vậy thì buông tóc hắn ra sau đó bay lên trời hướng về Tây Bắc Phong thành.
“Ngươi chẳng lẽ là muốn dẫn đường cho ta đi tìm Hoan Hoan muội muội sao? Thôi kệ, dù gì cũng không biết ở đâu, cứ đi theo một lần vậy !”
Nghĩ thế Dương Phàm vội chạy theo hướng chim đa đa bay đi.
….o0o…………………..
Ở khu giữa thành, nơi cây cầu bắc ngang Mộng Nguyệt hồ.
Hiện tại nhân mã nơi đây đông đúc, người Cố gia ngập tràn khí thế đang đứng bên bên đầu cầu phố Vĩnh Tương, còn bên đầu cầu phố Phát Tài thì là người của Bạch gia và Tây gia.
Cố Mã vẫn cưỡi trên lưng con ngựa màu đỏ, vẫn là cái bộ dạng béo ị mắt híp kia, nhưng trên khuôn mặt lại lộ ra một vẻ thù hận xen kẽ suy nhược. Trận chiến này kéo dài quá lâu làm ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi.
“Tây Chính An, Bạch Danh, hôm nay đánh một trận cuối cùng tại đây đi. Ai sống ai chết thì phải coi ý trời thế nào !!!” Cố Mã lạnh lùng nói.
Bên kia, Tây Chính An mặc quan phục cưỡi ngựa tiến lên mấy bước, trên đầu còn đeo khăn tang cho con gái, vẻ mặt phóng khoáng giờ đây biến mất chỉ còn lại vô tận sát khí.
“Thù giết con gái, Tây Chính An ta không trả được, thề không làm người !! Hôm nay ta đã mời được minh chủ võ lâm Việt quốc, Hoả Vân Chưởng, Địch Dương huynh, để xem các ngươi chống chọi thế nào!!”
“Địch Dương lão thất phu !” Kiếm Vương Trần Văn Luyện đang ngồi trên ngựa đứng bên cạnh Cố Mã nghe vậy thì cười lớn một tiếng, rồi gằn giọng.
“Nghe danh Hoả Vân chưởng của Địch Dương ngươi hiện đã luyện tới cảnh giới chí dương, nội lực phóng ra có thể nung đỏ sắt, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng đối phương, hôm nay Kiếm Vương Trần Văn Luyện ta muốn được thỉnh giáo.”
“Kiếm Vương Trần Văn Luyện, đã nghe danh từ lâu, đáng tiếc Văn Luyện huynh không gia nhập vào Liên Minh, đúng là một sự tổn thất lớn cho Võ lâm Việt quốc.”
Một lão già mặc áo nâu bên phe Tây Chính An khiêm tốn đáp lời Trần Văn Luyện.
“Được vậy hôm nay các cao thủ một đấu một trước, đánh ba trận xem bên nào bại hai thì sẽ thua, toàn bộ do bên kia quyết định.” Cố Mã lên tiếng.
“Được, xem như tránh giảm tổn thất cho thường dân vô tội” Tây Chính An cũng mỉm cười đáp ứng, nhưng nụ cười thì lại chứa đầy sự lạnh lẽo.
“Trận một để ta ra” Tà Huyết bên phe Cố Mã chân đạp hắc mã bay ra giữa cầu.
Bên kia cũng không thua kém, là một trong tam đại đệ tử của Địch Dương. Hai bên ác chiến kịch liệt. Đòn thế của Tà Huyết vô cùng độc ác, mỗi một chiêu đều nhằm vào chỗ trí mạng, còn đệ tử của Địch Dương thì yếu thế hơn vì võ công có phần trung chính, ít hiểm hóc. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, lát sau đệ tử của Địch Dương sơ xảy, liền bị Tà Huyết dùng trảo thủ móc tim ra, đoạn khí mà chết.
Tuy vậy Địch Dương vẫn không hề biến sắc. Trận chiến thứ hai tiếp tục diễn ra do Tà Huyết đấu với Chưởng môn của Cuồng Đao môn, kết quả Tà Huyết bị người này chém rụng đầu trong ba đao đầu tiên.
“Trận thứ ba là lão phu ra tay” Địch Dương dáng thanh nhàn khinh công đáp xuống giữa cầu. Ánh mắt hướng về Trần Văn Luyện, hiển nhiên là đang khiêu chiến.
“Được, ai là đệ nhất ở võ lâm Việt quốc sẽ được định đoạt bởi một trận chiến này” Trần Văn Luyện hừ lạnh cũng khinh công đến.
Nhưng đột nhiên, từ phía phố Vĩnh Tương có vài tiếng bước chân dồn dập làm phá huỷ bầu không khí căng thẳng ở đây.
“Hức, hức !” Theo tiếng khóc lóc, một thiếu nữ chừng mười bảy mười tám tuổi chạy từ phố Vĩnh Tương qua, dung mạo khả ái, thân hình thon thả nhưng đầy đặn, đặt biệt là cặp ngực sữa căng tròn khiến cho ánh mắt của những đám nam nhân gần đó muốn rớt ra.
Nàng chính là Lý Hoan Hoan, từ lúc phát hiện Dương Phàm đang làm chuyện ám muội với tiểu Hoa, trong lòng nàng nhói lên một nỗi bực tức không thể tả. Lúc này nàng chỉ muốn chạy ra thật xa, chạy thật nhanh đi chỗ khác, không muốn gặp mặt Dương Phàm nữa. Bởi vì giờ phút này cho dù có gặp mặt thì cũng chẳng biết phải nói với nhau điều gì.
Hận ý che mờ đi lý trí, giờ nàng chẳng còn quan tâm đến bất kì thứ gì. Trong cơ mơ hồ không ngờ lại tự đưa thân tới chỗ nguy hiểm này.
Bên phố Vĩnh Tương, đám người của Cố Mã ai nấy đều sửng sốt, tuy chưa biết cô gái này là ai, nhưng hiện tại Bắc Phong thành đang trong thời gian loạn lạc, muốn kiếm một con đàn bà tử tế để thư giãn cũng khó. Bởi vậy thú tính trong người ai nấy đều bắt đầu bùng phát, hàng trăm ánh mắt lang sói đều ngưng tụ lại trên người Lý Hoan Hoan.
Cố Mã đưa tay lên miệng ho nhẹ một tiếng, y vốn là người lòng dạ độc ác, tuy là không hứng thú mấy với phụ nữ, nhưng hiện tại y lại nhìn thấy Kiếm vương Trần Văn Luyện tư thế dũng mãnh đang đứng trên cầu kia, hai cặp mắt cũng nhìn đăm đăm vào người Lý Hoan Hoan.
Đã hiểu, tên Kiếm vương này nhất định trong lòng cũng động xuân tình, Cố Mã cười lạnh.
“Chuyện gì thế này, mau bắt cô ả lại, dám phá chuyện tốt của Luyện gia !!!” Trần Văn Luyện lạnh lùng nói với Cố Mã, nhưng trong đôi mắt không dấu nổi một tia dâm đãng.
“Bắt lại cho ta !” Cố Mã cũng hiểu ý, vội ra lệnh cho đám hạ nhân. Nếu tên Trần Văn Luyện này đã thích thì Cố Mã cũng không ngại thoả mãn để chiều lòng hắn, quan trọng nhất là có thể thu phục được lòng trung thành của tên này.
Ngay lập tức hai tên tráng đinh lực lưỡng chạy tới, giữ tay Lý Hoan Hoan lại, mặc cho nàng ra sức vùng vẫy. Nàng càng dãy dụa thì hai tên bên cạnh càng hưng phấn hơn vì được đụng chạm với bộ ngực quyến rũ kinh người kia.
Đến lúc này Lý Hoan Hoan mới nhận ra nàng đã mắc phải một sai lầm cực kì nghiêm trọng, mà sai lầm này hiện giờ có thể khiến nàng phải trả giá đắc.
“Đám đàn ông dâm tiện, mau thả ta ra” Đôi mắt nàng dần đỏ hoe, hai hàng nước mắt cũng lăn dài trên gò má.
Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng cảm thấy sự tuyệt vọng.
“Dám đụng vào lão bà của ta !! Chết !!” Chợt một âm thanh bá đạo vang lên.
Hai quả cầu lửa từ trên không bay tới thiêu rụi hai tên tráng đinh kia. Mọi người chưa kịp hiểu mô tê gì thì một thân ảnh bạch y đã xuất hiện bên cạnh Lý Hoan Hoan, mắt sao mày kiếm, uy vũ vô song.
Trên vai hắn, người ta thấy một con chim đa đa nhỏ bé màu sắc sặc sỡ đang ngẩng đầu, giương hai cánh lên trời trông cực kì kiêu ngạo.