
07-06-2014, 01:20 PM
|
 |
Việt tác gia
|
|
Tham gia: May 2014
Bài gởi: 69
Thời gian online: 335267
Thanks: 3
Thanked 103 Times in 36 Posts
|
|
Ngao Du Tiên Giới
Tác giả: Tartarus
Quyển 1: Hộ pháp
Chương 7: Thiên Huyền chi cảnh
Chờ khói bụi bay đi hết, toàn cảnh võ đài lập tức hiện ra.
Một bên võ đài là Hồ Nguyên đang chật vật chống đỡ. Cổ Minh kiếm trong tay run lên bần bật, gắng gượng chống xuống đất để trụ vững. Lão không ngờ một đạo kiếm khí kia lại không sai một li mà lọt được qua một khoảng trống nhỏ chưa kịp hoàn thành của tầng phòng thủ!
Tận dụng cơ hội – đó mới là phương thức để giành chiến thắng.
Mạc Y đứng đối diện với lão, không hề bị thương. Y phục nàng bay lên theo từng ngọn gió. Sắc mặt thản nhiên nhìn lão.
Đột nhiên, tiếng hò reo vang dội cả Giác Tân võ đài!
Một nữ tử sơ nhập Hỗn Nguyên ngũ giai dễ dàng đánh bại một lão đầu đã ở cảnh giới đó ba năm!!!
- - - - - - - - - - - - - -
Mặt Hồ Nguyên đen lại. Tiếng hò reo kia giống như nhục mạ lão, khinh bỉ lão.
- Kết quả chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?
Hồ Nguyên bất ngờ đứng thẳng lên, cười đểu:
- Mạc Y, vốn lão phu còn muốn đùa giỡn với ngươi một chút. Nhưng hiện tại… ĐI CHẾT ĐI!
Lão từ trong không gian giới chỉ lấy ra ba viên đan dược.
Năm người Lăng Thiên đứng bật dậy.
Chỉ cần dùng một viên Tiềm Phá đan đã là Hỗn Nguyên thất giai rồi. Hiện tại là ba viên, rốt cuộc sẽ đạt tới cảnh giới nào?!?
Trong sự ngỡ ngàng của bọn họ, Hồ Nguyên đem toàn bộ ba viên đan dược nuốt vào.
Trong nhát mắt, thiên địa linh khí điên cuồng bao vây lấy lão. Linh khí không ngừng luôn chuyển, cải tố từng tế bào.
Hắc quang đại thịnh!
Tu vi của lão không ngừng tăng lên
Hỗn Nguyên lục giai…
Hỗn Nguyên thất giai…
Dấu hiệu tấn thăng vẫn không hề chậm lại.
Đột phá tiếp tục.
Phong vân biến sắc! Thiên địa rung chuyển!
Lão không ngờ đã vượt qua Hỗn Nguyên thất giai!
Cuồng phong gào thét không ngừng, như thể đang đón chào một cường giả.
= = = = = = = = = = =
- Thiên Huyền chi cảnh
Tiếng lẩm bẩm của Lăng Thiên như sấm nổ bên tai mọi người.
Thiên Huyền cảnh! Đây là cảnh giới gần như không có thật với hầu hết tu chân giả tại Nguyệt Tân quốc…
= = = = = = = = = = =
Hồ Nguyên cười điên cuồng. Lão không ngờ ba viên đan dược lại mang tới tác dụng lớn như vậy. Chân nguyên và thần thức được khuếch đại không biết bao nhiêu lần. Cảm giác nắm giữ sinh mệnh của tất cả mọi người tại đây thật thống khoái.
Lăng Thiên lo lắng nhìn Mạc Y. Nhưng, sắc mặt nàng vẫn không đổi, lặng lẽ mà ngạo nghễ đứng tại đó.
Hình ảnh này, sao hắn lại cảm thấy rất quen thuộc?!?
Hồ Nguyên nhìn Mạc Y. Toàn bộ mọi cử động của nàng hiện tại đều không thoát khỏi thần thức lão. Tốc độ của nàng, lão hoàn toàn có thể theo kịp!
- Thế nào? Đấu tiếp chứ?
Tiếp tục đấu tiếp? Đây chính là một quyết định không hề sáng suốt. Đẳng cấp hơn kém nhau một giai đã tạo nên sự khác biệt, huống chi là hơn kém một cảnh giới?
Nhận thua? Toàn bộ mọi người đều nghĩ vậy. Thứ mà Mạc Y mất đi chỉ là vị trí Sát Liên đoàn trưởng. Nàng thua, không có gì đáng sỉ nhục.
Nhưng cuối cùng, lời nói của nàng lại hoàn toàn khiến cả võ đài sững sờ:
- Không phải chỉ là một Thiên Huyền cảnh sơ nhập sao? Cho dù có là Thần Huyền cảnh...- ánh mắt hờ hững đột ngột trở nên sắc bén – TA CŨNG SẼ ĐÁNH BẠI NGƯƠI!
Cùng lúc này, một thanh âm ngạc nhiên kèm theo vui mừng vang lên:
- VÂN KỲ?!?
|