Từ khi đến đây, tôi luôn nói với Lạc Tiên sẽ bảo vệ anh ta, kêu anh ta đừng lo lắng. Kết quả, tôi lại đang ở đây với Vô Tự, vứt anh ta lại Kim môn. Nhưng tôi biết Vô Tự không vô trách nhiệm như tôi. Không phải vì quen biết lâu mà tin tưởng. Tôi gặp anh ta cũng như gặp lạc Tiên thôi.
“Ý anh là có nguy hiểm anh sẽ bảo vệ tôi?”
Vô Tự nhìn tôi, mắt anh nheo lại: “Tại sao phải bảo vệ cô?”
Tôi ngơ người: “Vừa nãy anh nói…”
Vô Tự, nghiêng đầu nhìn tôi, trong mắt có ý cười: “Tôi có nói sẽ bảo vệ cô nương? Cũng có thể tôi sẽ làm như vậy.”
Lúc này tôi mới hiểu, cái ý lo lắng của anh ta là chuyện nam nữ…Nhưng tôi thì phóng đại ra như thế đấy.
Trong đình lúc này thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào, có thể là từ khóm hoa được trồng dọc theo lối đi lát đá trắng ngoài kia, theo gió ghé lại đây khoe hương. Đó là những bông hoa đỏ thẫm, rủ xuống như giọt lệ, đầu cánh hoa phát ánh nhũ, dưới ánh nắng yếu ớt, nhẹ nhành ánh lên đầy mê hoặc.
Vô Tự vẫn nhàn nhã ngồi ở góc đình bên kia, tôi vật vã ngồi ở góc đình bên này.
“Chân đau?”. Vô Tự nhẹ nhàng hỏi.
Tôi lắc lắc đầu.
“Đêm nay tôi sẽ đưa cô về nhà.”
“Tôi không muốn về.”
“…”
Trước kia vào game, tôi chỉ tung tăng trong Thủy Yên tháp, cùng đám đệ tử ngày ngày tán dóc, cũng ít ra ngoài lắm. Nên chẳng có nổi một bằng hữu. Nhân đây, rất muốn cùng anh ta kết giao, tiện thể ngao du đây đó một chút. Lí do chọn anh ta? Nhìn vào là thấy, anh ta võ công như vậy, rất thích hợp làm “bảo kê”. Tôi nở nụ cười gian. Sau đó vội vàng thu lại, lén nhìn Vô Tự. Thôi xong, Vô Tự đang nhìn tôi chằm chằm. Chắc anh ta thấy tôi kì quái. Ai lại muốn đi chung với người kì quái?
Khi nào chân cô khỏi hẳn, tôi sẽ đưa cô về. Sau đó cô muốn đi đâu tùy ý.” Vô Tự lạnh nhạt nói.
“…”
Trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ “ hay là nhân lúc xương còn chưa lành hẳn, sút một cái vô cột”. Nghĩ xong rùng mình.
“Vẫn chưa đói?”
Tôi sờ lên bụng. Không đói. Vô Tự hỏi vậy chắc anh ta đói.
“Đói rồi! Có gì ăn không?” Tôi liền cật lực xoa bụng.
“Vào trong kia.”
Vô Tự lại phía tôi. Định bế tôi lên xong nghĩ thế nào, trước khi bế nói một câu: “Mạo phạm!”
“Không sao đâu, mạo phạm kiểu này huynh cứ làm thoải mái”. Dĩ nhiên những lời này chỉ nằm trong đầu tôi.
Vô Tự có thể phung phí hàng giờ ngồi hóng mát, ngắm chim trời cá lặn, nhưng quyết không phung phí sức lực để bế tôi đường hoàng đi trên mặt đất. Anh dùng khinh công đạp nước, đạp cột, đạp nóc nhà, bay vèo vèo. Nhờ vậy tôi mới biết, cảm giác lơ lửng giữa không trung rất là thích. Sau này sẽ chăm chỉ luyện khinh công.
Vô Tự bế tôi vượt qua tấm biển treo trước phủ “Vô Thanh Các”. Tôi lẩm bẩm không biết phải đọc nhầm không. Nên đề là “Vô Thanh Phủ” mới đúng. Hoặc có thể tôi đọc sai. Bên trong gia nhân đi đi lại lại đến chóng cả mặt. Vô Tự nhảy từ nóc nhà xuống đất. Đường hoàng bế tôi tiến vào “Đào viên”. Người trong Đào viên thấy chúng tôi đều tròn mắt nhạc nhiên rồi sau đó nhanh chóng cúi chào “Công tử”. Tôi lẩm bẩm, cách chào có vẻ không đúng. Nhưng không hỏi gì, tôi biết, Vô Tự không có thiện cảm với mấy câu hỏi của tôi.
Tôi thấy Vô Tự bề ngoài là người luyện võ, nhưng bên trong là một tâm hồn của nhà thiết kế. Như căn phòng tôi đang ngồi đây, được bài trí khá cầu kì, không có chi tiết nào thừa thãi. Màu sắc hòa với các vật dụng trang trí, cảm giác rất vừa mắt. Vô Tự đặt tôi ngồi trên ghế rồi đi đâu mất. Thế nên tôi lò cò lại gần cửa sổ. Đẩy một cánh ra. Ngay lập tức, gió từ đâu ùa vào, đem theo cả những cánh hoa đào. Trước mặt tôi hiện lên một vườn hoa đào với màu chủ đạo là hồng nhạt, những cánh hoa thi thoảng theo gió rơi lả tả, rồi xoáy mình bay về phía tôi. Ngẩn người, tôi giơ tay chụp lấy một cánh hoa đào mỏng manh. Đúng lúc đó Vô Tự đi vào cùng khay đồ ăn. Chắc hẳn lúc tôi nghịch cánh hoa trong tay, trên miệng nở nụ cười nhẹ, hai má hây hây đỏ rất là cuốn hút, nên Vô Tự mới đứng như trời trồng nhìn tôi.
Mùi thơm của thịt lan tỏa, tôi buông cánh hoa, quay sang bắt gặp anh ta đang nhìn mình thì cười: “Có đồ ăn rồi.”
Vô Tự gật đầu, đi lại bàn, nhấc từng món ăn trên khay đặt xuống mặt bàn. Đặt xong thì tôi cũng lết đến, mắt không rời khỏi bát canh đang bốc hơi nghi ngút. Tôi múc một muỗng húp thử. Quả rất ngon, tôi đưa ngón cái lên, hai mắt sáng long lanh: “Tuyệt quá, huynh làm à?”
Vô Tự lại gật đầu. Sau đó lấy một chén nhỏ múc canh gần đầy, đẩy về phía tôi, lại lấy thêm cái muỗng nhỏ khác đưa cho tôi, nói: “Lấy ra bát rồi hãy ăn.”
Tôi đỏ mặt: “Xin lỗi, tôi tùy tiện quen rồi.”
Vô Tự thản nhiên: “Không sao. Sau này có thể sửa từ từ. Hôm nay, cô nương là khách của tôi. Không cần khách sáo”.
Hai chúng tôi cùng dùng bữa. Nói vậy chứ có mình tôi ăn thôi. Vô Tự vì không muốn tôi thấy mặt, nên dĩ nhiên không thể bỏ khăn ra mà ăn với tôi rồi. Nha hoàn mang vào một đế đèn hoa sen, đặt giữa bàn rồi khom người lui ra. Nha hoàn ở đây có người đẹp kẻ xấu, không ai giống ai. Tôi nói như vậy bởi vì ở chỗ tôi, trừ nhân vật chính, nhân vật phụ chỉ cần chọn cùng chức vị, mặt mũi y chang nhau.