Vô Tự đưa tôi đến trước cửa chính Kim môn rồi cáo từ. Trên đường phố người qua lại đông đúc, vì che giấu thân phận nên Vô Tự rời đi như bao nhiêu người bình thường khác. Bóng anh ẩn hiện trong dòng người. Đi không một lần ngoảnh lại. Tôi cúi mặt buồn bã. Sau đó tự động viên mình “game thôi mà, chỉ là thế giới game”.
Ngay sau đó, tôi nhanh chóng chuyển qua nỗi buồn phiền khác.
Kiếm được khăn trắng che nửa khuôn mặt, tôi nhìn bốn người người gác cổng một lượt, rồi mon men đến gần người có khuôn mặt xấu trai nhất, chìa ra một phiến đá, nhỏ nhẹ: “Huynh đài, tôi muốn tìm người.”
Vị huynh đài mặt xấu nhìn tôi: “Cô nương tìm ai?”
Tôi mừng rỡ: “Lạc Tiên.”
Vị huynh đài mở cửa, chỉ vào trong bảo: “Vào Nghênh khách đường gặp chủ quản ở đấy hỏi.”
Tôi rối rít cảm ơn rồi đi vào trong, chưa được hai bước đã bị giật về phía sau. Ngoái lại thấy bàn tay chìa ra, lại nhìn lên, anh mặt xấu không nhìn tôi mà chìa tay ra, tôi liền hiểu, đặt phiến đá vào lòng bàn tay anh ta rồi tiện thể khép lại giùm luôn. Quy củ vậy mà cũng dung hối lộ.
Tôi ngó bên trái ngó bên phải, ai dè ngênh khách đường ngay trước mặt. Theo thứ tự, tôi ghi tên Lạc Tiên vào cuốn sổ. Lẩm bẩm tính, còn năm mươi người nữa mới đến lượt tôi.
Đến giữa trưa, vị chủ quản lật đật chạy lại chỗ tôi thông báo không có ai tên Lạc Tiên. Tôi sém ngã ngửa. Bình tĩnh lại chút mới nhớ ra, Lạc Tiên là tên tôi đặt cho cậu ta, chắc chắn cậu ta đã dùng tên thật để ghi danh. Máu tôi trào lên não.
Ông chủ quản tốt bụng cho tôi danh sách những đệ tử nhập môn khoảng bốn tháng trước. Sau khi lọc ra theo ngày, tôi giữ lại cho mình ba mươi cái tên. Sau đó viết ba mươi bức thư, nội dung đại khái là “Lạc Tiên sư huynh, tiểu sư muội thương nhớ huynh ngày đêm, vượt ngàn dặm xa đến đây gặp mặt, huynh mau ra đây”. Do chưa viết chữ Trung bao giờ, cộng thêm ông chủ quản lâu lâu lại liếc tôi một cái, nên không dùng thần chú được. Tôi đành mắm môi mắm lợi viết. Một canh giờ cũng xong. Lúc này đã là giờ cơm chiều. Ông chủ quản sai người mang thư của tôi đi.
Mặt trời khuất núi. Gió thổi hiu hiu. Tôi đi đi lại lại trước nghênh khách đường, cảm thấy sốt ruột. Tên này không lẽ dùng xong bữa mới chịu đi ra.
Ông chủ quản thấy tôi đi lại chóng cả mặt, bèn nói: “Nhìn y phục cô nương, chắc cũng là đệ tử ở đây?”
“Chết, phát hiện ra rồi sao?” Tôi từ từ quay người lại, cười giả lả:
“Đúng vậy, đúng vậy. Nhưng là trước kia thôi.”
“Là đã tốt nghiệp rồi?”
“Đúng vậy đúng vậy, hì hì”. Tôi cười mà trán lấm tấm mồ hôi.
Ông chủ quản nhíu mày nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Nếu vậy sao cô nương không có miếng ngọc bội.”
Tôi nuốt nước bọt. Miếng ngọc bội nào? Đúng lúc đó Lạc Tiên chạy đến, nhìn thấy tôi thì xúc động: “Tiểu muội muội của ta.”
Đoạn giang tay ra lao tới ôm chầm lấy tôi. “Cậu có khiếu làm diễn viên đấy!” “Chuyện, tôi thích nghi rất tốt”. Những lời thì thầm đó mau chóng kết thúc, tôi dùng đôi mắt ngấn lệ nhìn Lạc Tiên: “Huynh hứa dẫn muội đi ăn”
Lạc Tiên quay sang nói với ông chủ quản đang nghệt mặt ra nhìn màn hội ngộ của hai huynh muội tình thâm: “Chủ quản, tiểu sinh xin phép ra ngoài một canh giờ”
Ông chủ quản gật đầu: “Đi đi, mau dẫn tiểu muội của cậu đi chơi, cứ đi thoải mái”.
“Đa tạ.”
Lạc Tiên nắm tay tôi tình tứ đi ra ngoài. Khi đã xa khỏi Kim môn, Lạc Tiên quay sang chất vấn:
“Cả tháng rồi cậu đi đâu vậy?”
Tôi buồn bực kể lại việc tôi bị ngã, được Vô Tự giúp đỡ. Sau đó nhấn mạnh một câu:
“Tôi đã trông mong cậu tìm thấy tôi như thế nào.”
Lạc Tiên dở khóc dở cười: “Làm sao tôi nghĩ ra cậu leo lên được trên đó mà lại ngồi không vững.”
Tôi trừng mắt: “Ngồi rất vững, chẳng qua thấy việc kì lạ, nhất thời mất thăng bằng…”
Lạc Tiên nheo mắt: “Việc kì lạ?”
Tôi bèn thuật lại thắc mắc của mình về trận đấu. Lạc Tiên ngây ra sau đó cười lớn: “Đấu tâm pháp. Trời ạ.”
Thấy tôi không cười, mà có chiều hướng nổi cạu, Lạc Tiên liền nín cười, chỉ vào chân tôi hỏi: “Chân cậu giờ tốt không?”
Tôi cười gian: “Muốn xem thử không?”
Lạc Tiên liền lùi lại sau hai bước, cảnh giác: “Nếu tốt rồi thì không cần.”
Tôi Vẫn cười gian. Lạc Tiên vội vàng dùng hai tay giữ chặt xiêm áo: “Không chơi trò đó!”
Tôi xua tay: “Thôi tha cho cậu.”
Chúng tôi chậm rãi đi bộ, ánh nắng chiều rớt lại sau mỗi bước chân. Các hoạt động về đêm bắt đầu. Nhà nhà vội vã đem hàng hóa ra bày bán. Những nơi ban sáng người ta còn đứng kì kéo hai ba cân thịt, thì ban đêm lại là sạp bán đồ trang sức xinh đẹp cho các nàng xúng xính lựa chọn.
Tôi dừng lại trước một xe bán túi thơm. Lưỡng lự rất lâu mới mua một túi, rồi kêu Lạc Tiên trả tiền. Cậu ta có vẻ không hài lòng, càu nhàu: “Cậu mua làm gì?”
“Làm quà.” Sau đó liếc Lạc Tiên “không phải cho cậu”.
Mặc kệ Lạc Tiên phản ứng thế nào, tôi đưa túi thơm lên ngửi, một mùi bạc hà mát dịu. Trong lòng nghĩ đến Vô Tự, nếu gặp lại, sẽ tặng cho anh.