Hồi 24
Nhân Thuật Hiệp Tâm
Trong khi mọi người đều chú ý chờ nghe câu trả lời thì thốt nhiên hai gã đại hán thét lên một tiếng thật lớn, rồi cùng đứng bật dậy.
Bốn tên đồng tử vẫn luôn luôn đứng vây hai người vào giữa. Bách Đại thấy bốn tên ấy lớn nhất cũng chỉ vào khoảng mười bốn mười lăm tuổi, liền nghĩ thầm: “Bốn chú bé con này dù cho mới đẻ ra đã tập võ ngay, cũng bất quá mới được mười năm hoả hầu, vậy mà xem chừng như cả bốn người hình như đều là nhân vật chủ não trong toà thạch thất này, khi nà Nhâm Vô Tâm đi vắng, công việc ở đây tất do bọn họ chủ trì?”
Lại nhìn hai gã đại hán, lúc này đã thấy mặt họ dần dần ửng đỏ, hai mắt long sòng sọc, giang tay mắm miệng, hình như chỉ chực đánh nhau. Bốn tên đồng tử thái độ vẫn nhàn nhã ung dung, nhưng tám con mắt vẫn luôn luôn canh chừng hai gã đại hán.
Nhâm Vô Tâm chợt nói nhỏ:
- Tụi ngươi đứng dẹp ra một bên.
Nói song tiến tới gần hai người, cười hỏi:
- Hai vị huynh đài...
Nó chưa dứt câu, gã đại hán đứng bên trái đã giận dữ quát to một tiếng, rồi giơ tay nắm lấy cánh tay phải của chàng. Nhâm Vô Tâm cứ để mặc cho hắn nắm, vẫn ôn tồn hỏi tiếp:
- Vũ huynh có còn nhớ Nam Cung phu nhân không?
Gã đại hán tự xưng Vũ Kỳ vừa nghe bốn chữ “Nam Cung phu nhân” chợt giật bắn người như bị sét đánh, bàn tay nắm Nhâm Vô Tâm lại càng xiết chặt hơn nữa.
Nhâm Vô Tâm đã ngầm vận công lực cực âm chí những hoá giải kình lực trên năm ngón tay của Vũ Kỳ một cách cực kỳ khéo léo. Chàng biết trong lúc này thần trí gã đại hán đang nửa mê nửa tỉnh, nếu làm cho hắn sợ hãi quá, rất có thể hắn sẽ nổi khùng mà hành động liều lĩnh. Chàng vẫn cố lấy giọng ôn hoà, hỏi lại:
- Vũ huynh có còn nhớ Nam Cung phu nhân không?
Gã đại hán ngơ ngác nhìn khắp mọi người một lượt, rồi chợt lộ vẻ kinh ngạc hỏi:
- Ủa, phu nhân đến đấy à? Sao huynh đệ không nghe thấy tiếng nhạc?
Nhâm Vô Tâm nghĩ thầm:
- Có lẽ người này đã hơi tỉnh cũng nên? Nhưng sao sắc mặt hắn vẫn ngơ ngác thế này?
Kế lại thấy Cù Thức Biểu luôn luôn đưa mắt cho mình, ra ý bảo điểm huyệt hai người lại, chàng bèn bất chợt xoay cổ tay đi, rồi rút ra khỏi bàn tay Vũ Kỳ, đồng thời hai cánh tay chia ra hai bên, điểm vào huyệt “Tinh xúc” của hai người, một cách cực kỳ mau lẹ, dễ dàng như bỡn.
Bách Đại đại sư buột miệng khen:
- Thủ pháp đẹp quá!
Nhâm Vô Tâm cười nói:
- Đại sư quá khen!
Cù Thức Biểu lúc này mới lấy một viên thuốc đen trong số sáu viên thuốc của ông già hói đầu đưa ban nãy bỏ vào miệng Vũ Kỳ, lại chọn lấy một viên trắng bỏ vào miệng gã đại hán ngồi bên phải.
Lúc này trong phòng đều im phăng phắc, bao nhiêu cặp mắt đều đổ dồn vào mặt gã đại hán, chờ xem biến chuyển.
Cù Thức Biểu chợt nói nhỏ:
- Nhâm tướng công thử giải huyệt cho họ coi.
Nhâm Vô Tâm gật đầu, vung hai tay lên, cách không đánh vào sườn mỗi người một cái.
Chỉ thấy thân hình hai người run lên, và đồng thời thở ra một hơi dài, bốn làn nhỡn tuyến quắc lên một cách hung dữ, nhìn trừng trừng vào mặt Nhâm Vô Tâm.
Thốt nhiên Vũ Kỳ kêu rú lên một tiếng, rồi cúp gập người xuống, hai tay ôm chặt lấy bụng.
Cù Thức Biểu vội thét lên:
- Nhâm tướng công mau...
Tiếng nói vừa dứt, tay đã vung lên, một ngón tay đã điểm vào giữa ngực Vũ Kỳ.
Nhâm Vô Tâm vận chỉ lực nhanh như gió, tuy chàng ra tay sau, nhưng lại tới trước, nháy mắt đã điểm trúng ba đại huyệt trên tâm mạch Vũ Kỳ.
Vũ Kỳ thân thể mềm nhũn, ngã gục xuống đất, một tên đồng tử bước lên một bước, luồn tay vào lưng hắn đỡ hắn dậy.
Cù Thức Biểu thở ra một hơi dài, lắc đầu nói:
- Nguy hiểm thật! Nếu không nhờ Nhâm tướng công thủ pháp nhanh chóng thì còn gì là tính mạng anh chàng họ Vũ nữa?
Nhâm Vô Tâm vừa toan hỏi nguyên cớ vì sao lại có chuyện lạ thế, thì chợt nhận thấy gã đại hán đứng bên phải, sắc mặt vừa hơi hồng hào, đã lại tái xanh, và cặp mắt đang long lên như hung thần, đã lại trở nên lờ đờ dại dột, bất giác cũng hơi lo, vội hỏi:
- Cù huynh, người này có việc gì không?
Cù Thức Biểu chú ý nhìn gã đại hán một lúc, rồi lắc đầu:
- Tính mạng thì không sao, nhưng chỉ dùng một viên thuốc trắng vừa rồi, không đủ công hiệu.
Bách Nhẫn đại sư chợt hỏi:
- Cù đại hiệp, Vũ Kỳ có lẽ bị trúng độc hoặc giả viên thuốc đen có tính chất trái ngược với loại thuốc của Nam Cung thế gia chăng?
Cù Thức Biểu cười nói:
- Lão thiền sư nói không sai, thứ thuốc này chúng tôi chỉ dùng thử, để coi cho biết căn nguyên loại độc dược của nhà Nam Cung thế gia, xem sức phản ứng thế nào mà thôi.
Nói xong lại bước tới bên giá thuốc với một cái bình bằng ngọc gắn kín, mở lấy một viên thuốc bóp nát ra, ấn vào miệng Vũ Kỳ, rồi nói:
- Viên thuốc đen vừa rồi tất trong có một chất tương phản với loại thuốc độc của Nam Cung thế gia. Cũng may tôi đã đề phòng điểm đó, nên mỗi thứ thuốc đều phải chế sẵn thuốc giải.
Nhâm Vô Tâm thấy gã đại hán kia, đôi mi mắt cũng đã dần dần sụp xuống, bèn nói:
- Cù huynh cũng nên cho tên này uống một viên giải dược, khôi phục lại sức khoẻ cho hắn luôn thể.
Cù Thức Biểu nói:
- Không hề gì. Viên thuốc trắng cứ để nó ngấm vào mình hắn cũng không sao.
Ông lựa một viên thuốc màu đỏ cầm lên nói:
- Ba loại thuốc viên đỏ, đen, trắng bao gồm hàng trăm chất thuốc giải độc. Cách bào chế hoàn toàn không giống nhau. Duy có thứ thuốc đỏ này là uống vào chỉ có lợi chớ không có hại.
Nói xong, lại bóp nát viên thuốc nhét vào kẽ răng cho gã đại hán, rồi bước lùi ra mấy bước nói:
- Viên thuốc này mà không công hiệu nữa thì đành chịu.
Ước chừng thổi chín nồi cơm, lại thấy sắc mặt gã đại hán dần dần ửng đỏ, cặp mắt từ từ mở to, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng, nhãn quang mỗi lúc một thêm linh động, thần thái càng tỏ vẻ kinh ngạc, lạ lùng.
Những người trong phòng, ai cũng cảm thấy tinh thần phấn khởi, cho là điềm tốt.
Nhâm Vô Tâm chợt lẩm bẩm nói một mình:
- Tôi đã sai người đi gấp ngày đêm sang nước Thiên Trúc, mời một vị cao tăng tinh thông thuật “Da du” tới đây giúp sức các vị. Chỉ vị đường đất xa xôi cách trở, nên mãi tới bây giờ vẫn chưa thấy hồi âm. Nếu hai vị thuốc hồng, bạch này mà có công hiệu, thì đỡ được bao nhiêu công lao.
Cù Thức Biểu đăm đăm nhìn những nét biến ảo trên nét mặt gã đại hán, hình như không nghe thấy câu nói của Nhâm Vô Tâm.
Ông nhận sự uỷ thác của Nhâm Vô Tâm, mời khắp các vị danh y toàn quốc, vùi đầu trong toà thạch thất này đã ngót ba năm trời, mà vẫn chưa nghiên cứu được phương pháp giải độc dược của Nam Cung thế gia, trong bụng không khỏi lấy làm xấu hổ. Lúc này thấy hai thứ thuốc hồng, bạch hợp dụng, hình như đã có công hiệu, trong bụng vừa sợ vừa mừng, không biết lấy gì hình dung được. Nên tâm trí ông hoàn toàn bị những nét biến chuyển trên khuôn mặt gã đại hán thu hút mất cả.
Gã đại hán đôi mắt luôn luôn đưa đẩy, tỏ vẻ kinh ngạc hết sức. Một lúc lâu sau, gã chợt thở dài một tiếng rồi hỏi:
- Đây là đâu? Các người là ai? Sao tôi lại ở đây?
Nhâm Vô Tâm mỉm cười đáp:
- Tại hạ là Nhâm Vô Tâm, còn vị này là Cù Thức Biểu, một bậc thần y đương thời.
Gã đại hán gật gù, kế lại đảo mắt nhìn Bách Nhẫn, Bách Đại hỏi:
- Còn hai vị đại sư phụ này là ai?
Bách Nhẫn đại sư chắp tay nói:
- Lão nạp là Bách Nhẫn, còn tệ sư đệ đây là Bách Đại.
Gã đại hán ngẩn người một lát, rồi thốt kêu lên:
- A, phải rồi! Hai vị ở chùa Thiếu Lâm phải không?
Bách Nhẫn mỉm cười nói:
- Vâng, chính phải.
Gã đại hán cau mày, lẩm bẩm: “Bách Đại... Bách Đại...”
Thốt nhiên gã kêu to:
- Phải rồi, tôi nhớ ra rồi, đại sư tức là Bách Đại đại sư, mà người ta thường gọi là “Tế thế sinh phật” phải không?
Nói xong đứng phắt dậy, chắp tay vái một vái sát xuống tận đất.
Bách Đại vội nhảy tránh ra một bên, chắp tay vái trả, nói:
- Bần tăng không dám, xin thí chủ miễn lễ!
Gã đại hán từ từ đứng lên nói:
- Đại sư đã cứu mạng cho một người anh em của tại hạ, chẳng lẽ đã quên rồi ư?
Bách Đại nhìn kỹ gã đại hán một lúc, rồi cau mày nói:
- Trong bước giang hồ, hoặc giả có khi ngẫu nhiên giúp đỡ người ta là sự thường, làm sao nhớ được?
Gã đại hán lại nói:
- Nếu vậy chắc đại sư cũng không nhớ mặt tại hạ?
Bách Đại cười:
- Thí chủ thứ lỗi, bần tăng trí nhớ kém lắm!
Đại hán nói:
- Tại hạ họ Trương, tên gọi Quang Ân, còn gia huynh là Trương Quang Nghĩa.
Thấy Bách Đại vẫn lắc đầu, gã lại nói:
- Đại sư đã được các bạn giang hồ đồng đạo kêu là “Tế thế sinh phật”, luôn luôn cứu khốn phò nguy, nên không nhớ tới anh em tại hạ là phải. Gia huynh còn có một hỗn hiệu gọi là “Thiết thủ Côn Lôn”, tên ấy may ra đại sư còn nhớ?
Bách Đại quả nhiên lúc này mới chợt nhớ ra. Mấy năm trước nhân đi hành cước, có cứu được hai anh em nhà nọ, trong đó có một người chưởng lực khá mạnh, một lúc đánh chết được luôn bảy tên cường địch. Rút cục lại vì quân địch quá đông, vả lại toàn là cao thủ, nên bị khốn vào giữa, không sao phá được vòng vây. Đánh mãi đến lúc mất cả hơi sức, chỉ còn chờ chết. May sao lại gặp Bách Đại đi ngang qua, nổi lòng công phẫn, bèn ra tay dẹp tan tụi cường khấu, cứu được hai người thoát cơn nguy nan. Nhớ lại chuyện đó, ông bèn gật đầu nói:
- À phải, lão nạp nhớ ra rồi. Hiền côn trọng đều là những người có tiếng trong làng võ, vậy mà không hiểu tại sao lại cam tâm đầu thân vào nhà Nam Cung thế gia?
Trương Quang Ân thốt nhiên tái mặt, ngồi phịch xuống ghế.
Bách Đại đại sư hốt hoảng gọi:
- Trương thí chủ...
Trương Quang Ân không trả lời, chỉ từ từ nhắm mắt lại, sắc mặt đầy vẻ đau đớn.
Nhâm Vô Tâm thở dài nói:
- Công đã gần thành lại bị thất bại, thuốc giải độc của chúng ta xem chừng khó lòng mà cứu được những người này!
Trong phòng lúc này đều im phăng phắc, mười mấy cặp mắt đều đổ dồn cả vào Trương Quang Ân.
Thoáng chốc chợt nghe thấy một tiếng thở dài, phá tan bầu không khí trầm tịch, rồi có tới bốn năm tiếng thở dài khác phụ hoạ theo. Niềm lo lắng như đang đè trĩu trong lòng mỗi người. Tình hình thực khẩn trương đến cực điểm.
Giữa lúc ấy chợt nghe một tiếng thét lớn, rồi Trương Quang Ân đột nhiên đứng phắt dậy, thò tay túm lấy ông già đứng bên cạnh.
Cuộc biến chuyển quá ư đột ngột, nên tuy đã có mấy tay cao thủ là Nhâm Vô Tâm và Bách Đại đứng đấy mà cũng không ứng cứu kịp.
Bốn tên đồng tử lập tức rút kiếm ra khỏi vỏ. Bách Đại bước đến trước mặt Trương Quang Ân, nói một cách rất ôn tồn:
- Trương thí chủ, xin nể mặt bần tăn, buông tay ra...
Câu nói chưa dứt, Trương Quang Ân đã gầm lên một tiếng, đẩy ông già nằm cong queo dưới đất, rồi vung tay lên đánh vào giữa ngựa Bách Đại.
Bách Đại cũng vội vận quyền kim cương chống đỡ. Hai luồng quyền phong vừa chạm vào nhau, tức thì thân hình Trương Quang Ân bị đánh bật lùi lại mấy bước.
Tức thì hai tên đồng tử đưa hai thanh kiếm lên, chỉ thấy hào quang lấp lánh. Trương Quang Ân đã rú lên một tiếng ngã gục trên vũng máu.
Thốt nhiên lại nghe tiếng Nhâm Vô Tâm kêu to:
- Cù huynh tránh mau!
Miệng thì nói, tay đã phóng ra một chưởng, nhằm thẳng về phía trước đánh tới.
Chỉ nghe “bùng” một tiếng, rồi một người đã theo tiếng động ngã lăn xuống đất. Cù Thức Biểu ngẩng đầu nhìn theo, thấy Vũ Kỳ đã nằm sóng soài trên mặt đất, tai mũi đều ứa máu mà chết.
Thì ra trong lúc Trương Quang Ân túm lấy ông già đứng bên thì Vũ Kỳ cũng lẳng lặng đứng dậy, giơ tay định túm lấy gáy Cù Thức Biểu. May nhờ Nhâm Vô Tâm nhanh mắt, nhanh tay cứu ứng kịp, nếu không thì lúc này chắc đã bồi thêm một mạng nữa.
Cù Thức Biểu càng nghĩ lại càng rùng mình, vội chắp tay cảm tạ Nhâm Vô Tâm, rồi sai người vực ông già lên đem vào phòng trong chạy chữa, và đem hai cái xác chết ra ngoài.
Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt, khiến mấy vị lão nhân đều run cầm cập, không nói nên lời. Nhâm Vô Tâm luôn luôn kiếm lời an ủi mọi người, rồi mời tất cả về phòng yên nghỉ.
Xong đâu đấy, chàng lại đưa Bách Nhẫn, Bách Đại về phòng riêng của mình, sai mấy tên tiểu đồng dọn một mâm cơm khác, bưng lên.
Ba người cùng ngồi vào bàn ăn uống. Bách Nhẫn thấy trong mâm chỉ toàn món ăn chay, không thấy có rượu, bèn cười nói:
- Nhâm thí chủ hà tất phải giữ lễ, xin cứ để lão nạp ăn chay, tướng công nên uống mấy chén rượu cho lại sức.
Nhâm Vô Tâm cười nói:
- Tại hạ rất ít khi uống rượu, rượu tuy làm cho người ta tráng chí, nhưng cũng nhiều khi làm cho người ta say sưa đến nỗi hỏng cả công việc. Tại hạ chỉ lúc nào nhàn rỗi lắm mới uống. Xin hai vị đại sư đừng để tâm.
Giữa lúc chuyện trò vui vẻ, Nhâm Vô Tâm thốt nhiên biến sắc, hai tay vịn lấy mép bàn đứng phắt lên, lắng tai nghe ngóng. Bách Đại ngạc nhiên hỏi:
- Nhâm tướng công nghe thấy gì lạ thế?
Nhâm Vô Tâm hạ giọng nói nhỏ:
- Tại hạ chợt có cảm giác là lạ. Hình như có gian tế lẻn vào động.
Hồi 25
Nữ Ma Nát Hồn Vía
Bách Nhẫn, Bách Đại nghe nói cùng giật mình, chú ý lắng nghe, nhưng bên ngoài trừ tiếng gió thổi ù ù, tiếng lá rơi xào xạc, thì không thấy gì lạ cả.
Nhâm Vô Tâm thấy hai người nét mặt cùng ngơ ngác, có ý như không tinh thính giác của mình, liền mỉm cười nói:
- Khu vực này phòng bị rất nghiêm mật, dẫu có bị địch nhân phát hiện, cũng không dễ lọt vào được. Nhưng mà...
Tên đồng tử đứng hầu sau lưng Nhâm Vô Tâm chợt nói:
- Để đệ tử ra coi xem sao.
Nói dứt lời liền rảo bước đi ra, nháy mắt đã mất biến.
Bách Nhẫn đại sư đưa mắt trông theo, tấm tắc khen:
- Mấy chú bé thủ hạ của tướng công trông thật đáng yêu.
Nhâm Vô Tâm mỉm cười nói:
- Hai vị đại sư không phải người ngoài, tại hạ dẫu có khoe khoang một chút, chắc hai vị cũng nguyên lượng. Bốn tên đồng tử này tại hạ đã phải phí bao nhiêu tâm huyết mới huấn luyện được. Các nhân vật võ lâm tầm thường không dễ làm gì được chúng. Nhà Nam Cung thế gia đã có cơ tâm từ lâu, lại cậy vào vũ công quỷ bí, độc dược kinh nhân, ám toán các bậc anh hùng hào kiệt, bao nhiêu cao thủ đều đã lần lượt sa vào cạm bẫy. Vậy nên tại hạ không thể không dự bị, đào luyện lấy một số nhân tài, để có người đỡ chân đỡ tay.
Ngừng một lát, chàng lại tiếp:
- Nếu không phải vì tình thế bức bách, tại hạ một mình không thể kiêm cố được tất cả mọi việc, thì quyết cũng không dám kinh động tới quý phái và phái Vũ Đương.
Bách Nhẫn nghiêm nghị nói:
- Nhâm tướng công đã xả kỷ vong linh, vì võ lâm tiêu tai giải ách, bọn lão nạp kính bội vô cùng...
Vừa nói tới đấy, Nhâm Vô Tâm chợt lấy tay xua xua, rồi đứng phắt dậy, rảo bước chạy ra cửa.
Bách Đại cũng vùng đứng lên chạy theo. Nhâm Vô Tâm vừa ra đến ngoài cửa, lại lộn trở vào, tháo thanh cổ kiếm đeo trên vách xuống, cầm lăm lăm trong tay, rồi nhảy ra đi thẳng.
Bách Nhẫn kinh sợ nghĩ thầm: “Có lẽ chính Nam Cung phu nhân thân hành đến đây chăng? Sao trông Nhâm tướng công có vẻ quan trọng lắm vậy?” Nghĩ thế, ông cũng vội đứng lên hấp tấp đi ra khỏi phòng.
Vừa đi được một quãng, đã thấy tên tiểu đồng ban nãy đứng dựa vào vách đá, cứng đờ như cái xác không hồn.
Nhâm Vô Tâm cúi xuống bắt mạch cho tên đồng tử, xong lại hối hả chạy đi, chẳng rằng chẳng nói. Bách Đại cầm chủy theo sát sau lưng.
Bách Nhẫn đại sư đi sau cùng, khi qua chỗ tên đồng tử, ông lấy tay sờ lên ngực, thấy quả tim đã ngừng đập, thì ra đứa bé đã chết từ lúc nào.
Bách Nhẫn kinh sợ nghĩ thầm: “Chú bé này vừa ra khỏi thạch thất vài ba trượng, đã bị người đánh chết, mà sao không ai nghe thấy tiếng động?”
Còn đang nghĩ ngợi đã thấy Nhâm Vô Tâm và Bách Đại chạy trở lại, sẽ nói với Bách Nhẫn:
- Còn là may, nếu trong số các vị tiền bối ai có việc gì, thì tại hạ thật ôm hận suốt đời.
Bách Nhẫn đại sư nói:
- Chú tiểu đồng này chết rồi!
Nhâm Vô Tâm gượng cười, cúi xuống bế tiểu đồng lên, thủng thỉnh đi lên phía trước. Vừa đi được mấy bước, chợt lại đặt thi thể xuống đất, rồi lập tức băng mình chạy đi như bay. Bách Nhẫn, Bách Đại cũng vội vã chạy theo.
Nhâm Vô Tâm thân hình nhanh như luồng chớp, chỉ nháy mắt đã chạy xa tới trăm trượng. Vừa đưa mắt nhìn lên, đã trông thấy bốn tên canh cửa đứng dựa bờ tường, cứng đờ như thây chết, và cũng lúc ấy lại thấy một cái bóng đen bé nhỏ, thoáng hiện ra, rồi lại biến đi mất.
Căn động này ở trong ruột núi, ít khi trông thấy bóng mặt trời, ngày cũng như đêm đều nhờ những ngọn đèn chế theo kiểu đặc biệt soi sáng. Cái bóng nhỏ bé đó vừa thoáng hiện lên, đã lại biến ngay, nếu không phải là người có cặp mắt rất tinh thì không sao nhận ra được.
Nhâm Vô Tâm giận lắm, dốc hết toàn lực, vùn vụt chạy theo, miệng thì quát lớn:
- Ai đó, đứng lại!
Đuổi được một quãng, lại trông thấy cái bóng đó chạy vào phía trái động, nhanh như điện, sức mắt khó lòng nhận ra được.
Nhâm Vô Tâm giận dữ như điên, lại thét lên:
- Ngươi không đứng lại, đừng trách là ta ác.
Vừa quát dứt lời, chợt nghe phía trước cũng có những tiếng ồn ào đưa lại. Thì ra là bốn gã đại hán mặc áo xanh, tay cầm dao đang đi tuần thám, nghe tiếng Nhâm Vô Tâm quát, đều reo hò xông lại, nhưng cả bốn người đều không trông thấy gì cả.
Nhâm Vô Tâm nhỡn lực tinh tường, tuy còn đứng đằng xa, đã trông thấy cái bóng chạy tới gần bọn đó, bèn quát rầm lên:
- Chú ý...
Nói chưa dứt lời, cái bóng bé nhỏ đã xông tới trước mặt bốn gã đại hán, chỉ thấy bốn người đang đứng một chỗ, chợt bị gạt ra làm hai, rồi cùng ngã ra hai bên vệ đường, bốn con dao đều rơi loảng xoảng xuống mặt đá.
Nhâm Vô Tâm giật mình kinh hãi, không biết đối phương dùng thủ pháp gì mà chỉ trong nháy mắt đã đánh ngã được bốn võ sì, vũ nghệ đều vào bực cao cường như vậy?
Nỗi uất hận căm hờn kèm lẫn với tính hiếu thắng sẵn có, làm cho chàng không kịp đắn đo, lập tức nhảy vọt tới phía sau cái bóng. Hai bên chỉ còn cách nhau khoảng chừng mười trượng.
Nhờ ánh đèn sáng tỏ, chàng đã nhận rõ đối phương. Đó là một người tầm vóc nhỏ nhắn, mềm mại, đầu bịt khăn xanh, mình khoác áo choàng đen, chân đi giày đế mỏng cũng màu đen, trong lúc di chuyển, hình dáng chập chờn như một bóng ma. Đêm hôm đi đường gặp hắn, người yếu bóng vía tất không khỏi rùng mình, rợn tóc gáy.
Nhâm Vô Tâm lập tức tung mình nhảy tới sát sau lưng cái bóng, thanh bảo kiếm vung lên, nhằm đúng bối tâm địch thủ xỉa tới, miệng thì quát:
- Ai? Quay mặt lại!
Chàng đã dốc toàn lực vào mũi kiếm đó, cái bóng nhỏ bé kia hình như cũng biết đối thủ lợi hại, hắn chẳng những không tiến lên lại còn lui về, rồi bất thình lình xoay mình trở lại.
Thốt nhiên từ trong cái bóng đen đó, một cánh tay trắng muốt như ngọc vung lên, kèm theo một luồng gió nhẹ xông thẳng vào lòng Nhâm Vô Tâm.
Nhâm Vô Tâm chợt cảm thấy bàn tay phát run, suýt nữa thì đánh rơi cả thanh bảo kiếm. Chàng giật mình kinh sợ, vội cầm kiếm đưa ngược lên, rồi một ngón tay trái cũng đồng thời điểm vào địch thủ.
Một thế kiếm và một luồng chỉ phong đó, Nhâm Vô Tâm đã dùng hết tài nghệ vũ học của chàng, hai chiêu cùng phóng ra một lúc, bên trong còn ẩn giấu những biến hoá vô cùng, mặc dầu là tay cao thủ đến đâu cũng khó lòng tránh thoát.
Ai ngờ, cái bóng bé nhỏ kia chỉ sẽ uốn lưng một cái, thân hình đã nhẹ nhàng lướt qua Nhâm Vô Tâm, trong lúc đó chàng chỉ trông thoáng thấy một cánh tay trắng muốt khoe lên trước mặt, còn ngoài ra không thấy gì nữa.
Vừa thẹn vừa giận, Nhâm Vô Tâm quát to một tiếng, múa thanh kiếm lên, xoay mình đánh tới, kiếm phong ù ù như gió bão, kiếm quang lấp lánh như luồng chớp.
Người áo đen ứng biến cực kỳ thần tốc, chỉ thấy hắn hơi né người một chút, thân hình đã bay vèo đi mấy thước, rồi chạy thẳng về phía trước, nháy mắt đã chạy xa tới hai ba trượng.
Bách Đại quát to:
- Thí chủ hãy đứng lại nói chuyện đã!
Rồi vung tay đánh ra một quyền. Người nhỏ bé vừa thoát luồng kiếm phong của Nhâm Vô Tâm, lại gặp quyền phong của Bách Đại đón đầu đánh tới.
Trong lúc luống cuống, hắn lại né tránh sang bên cạnh, ép sát lưng vào tường vượt lên.
Bách Đại không đợi hắn vượt qua, lập tức cong cánh tay phải như vòng cung, bất chợt tống ra một quyền nữa.
Quyền phong phóng ra, vừa gặp lúc người áo đen chạy tới, bắt buộc hắn phải dừng lại.
Mấy người có mặt tại đây đều là cao thủ trong làng võ, nên đã kịp lợi dụng thời gian trong nháy mắt đó, cùng xông lại tấn công một lúc.
Bách Đại vừa co tay phải về, tay trái đã tống luôn một quyền vào giữa mặt gã áo đen. Bách Nhẫn xông lên nắm lấy vai gã. Nhâm Vô Tâm thì áp năm ngón tay trái vào mấy đại huyệt ở lưng đối phương, tay phải vung cây bảo kiếm lên phòng giữ phía bên cạnh.
Ba mặt dồn lại, quyền chưởng, chỉ phong dàn thành một vòng lưới. Mọi người đều cho rằng dù đối phương có mọc cánh cũng không hòng bay ra thoát.
Nào ngờ người áo đen chỉ sẽ xoay mình một vòng, tức thì quyền chưởng, chỉ phong của ba người rõ ràng đã đánh trúng vào mình gã, mà hình như đều đánh vào chỗ không. Ai nấy đều có cái cảm tưởng như người gã chỉ có hình mà không có chất vậy.
Bách Nhẫn, Bách Đại đều hoảng hốt kinh sợ, vừa toan biến chiêu, đã nghe tiếng Nhâm Vô Tâm quát to:
- Hai vị đại sư lui mau!
Giọng chàng run run, rõ ra đã trông thấy sự gì kinh hoàng tới cực độ, bất giác hai người cùng dừng tay lại, nhảy lùi cả về phía sau.
Nhâm Vô Tâm cầm thanh bảo kiếm chắn ngang trước ngực, rồi cũng lùi về đứng chặn trước mặt Bách Nhẫn, Bách Đại.
Người áo đen thốt nhiên dừng lại, trong tấm áo choàng đen từ từ thò ra một cánh tay đẹp như ngà ngọc. Nhâm Vô Tâm lại kêu to:
- Hai vị tránh mau!
Rồi vung thanh trường kiếm lên, tức thì một nguồi nội lực từ thanh trường kiếm tuôn ra, liên miên bất tuyệt theo vùng chuyển động của thế kiếm, biến thành một bức tường vô hình, ngăn phía trước chỗ mình đứng cách một khoảng chừng bốn năm thước.
Bách Đại thấy thế bất giác cũng tấm tắc khen thầm:
- Người này công lực còn hơn ta nhiều lắm!
Kế lại nghe chàng dùng thuật “truyền âm nhập mật” nói với hai người:
- Hai vị đại sư hãy tránh xa ra, tại hạ chỉ có thể cầm cự được một thời gian, chớ chắc không thể cầm cự lâu hơn được đâu!
Nhưng cánh tay ngà ngọc đã hấp dẫn mục quang của hai vị đại sư, nên Nhâm Vô Tâm nói mấy câu vừa rồi, không ai nghe thấy cả.
Chỉ vì cánh tay ấy đẹp quá, đẹp đến nỗi dù cho họp tất cả những nhà điêu khắc trứ danh trên cõi đời này lại cũng không sao có thể tạc nên được một cánh tay nào đẹp hơn thế nữa.
Đó là một cánh tay tròn trặn, thon nhỏ, màu da trắng nõn, lại hơi có ánh hồng hồng, bàn tay dài mà nhỏ, những ngón tay mềm mại, mũm mĩm như búp măng non, cực kì diễm lệ.
Chợt trông thấy cánh tay nõn nà ấy giơ lên cao, nhè nhẹ đưa qua đưa lại. Bách Đại không sao chống cự nổi sức quyến rũ của bàn tay ma ấy, bèn lập tức bước lên mấy bước.
Thốt nhiên, một luồng kiếm phong lạnh buốt phà vào mặt, tưởng như lạnh thấu cả ruột gan.
Bách Nhẫn, Bạch Đại lúc này mới bừng tỉnh, vội quay đầu lại, thấy Nhâm Vô Tâm mồ hôi đẫm trán, và bên tai còn nghe văng vẳng tiếng nói của chàng:
- Hai vị đại sư mau nhắm mắt lại.
Hai người chợt nhớ tới hoàn cảnh của mình, vội theo lời chàng nhắm mắt lại. Nhâm Vô Tâm lại nói:
- Hai vị đại sư hãy trở lại phòng riêng của tại hạ, chờ đó một lát, tại hạ sẽ về ngay.
Bách Đại liền hỏi:
- Nhâm thí chủ không cần chúng tôi giúp một tay sao?
Nhâm Vô Tâm lắc đầu:
- Tại hạ tự khắc sẽ có cách đối phó. Hai vị đại sư hà tất phải quan tâm.
Hai người vừa đi được mấy chục bước, đã nghe Nhâm Vô Tâm quát to một tiếng, lại cùng ngoảnh cổ lại, chỉ thấy một luồng kiếm khí sáng ngời, đang vây lấy cánh tay ngà ngọc.
Nhâm Vô Tâm thấy hai người tỏ vẻ chần chừ, lại lên giọng thôi thúc, Bách Nhẫn đành phải kéo Bách Đại chạy về tĩnh thất.
Ngồi một lúc ước chừng nguội chén trà, chợt nghe ngoài cửa có tiếng giầy bước nhẹ.
Bách Đại vội đứng lên, ngầm tụ công lực, nắm chắc lưỡi chuỷ, thủ thế đợi địch.
Cánh cửa đá két một tiếng rồi hé mở ra. Nhâm Vô Tâm lủi thủi bước vào, sắc mặt đầy vẻ bơ phờ mỏi mệt. Bách Nhẫn đại sư đứng lên đón, nói:
- A di đà phật! Nhâm thí chủ có cần lão nạp giúp gì không?
Nhâm Vô Tâm lắc đầu:
- Đa tạ đại sư, không sao cả. Mời đại sư ngồi!
Chàng chống kiếm bước vào, ngồi xuống ghế, nhắm mắt điều tức. Bách Nhẫn và Bách Đại trông qua đã biết chàng bị thương khá nặng, nên không dám kinh động, cứ để mặc chàng vận khí điều dưỡng.
Ước chừng thổi chín nồi cơm, nước da tái nhợt của chàng mới dần dần tươi tỉnh, chàng thở dài một tiếng, rồi mở bừng mắt ra.
Bách Đại khen:
- Nhâm thí chủ nội công tinh thâm thật, chỉ mới chốc lát đã vận khí quy nguyên được, thực đáng khâm phục!
- Tại hạ không bị thương, chỉ vì vận lực quá sức, nên bị tiêu hao nội lực nhiều. Tình hình chúng ta hôm nay thật quá ư nguy hiểm.
Bách Nhẫn đại sư hỏi:
- Người ấy phải chăng là nhân vật trong Nam Cung thế gia? Võ công của hắn hình như còn trên cả Nam Cung phu nhân, không biết hắn thuộc hạng người nào?
Nhâm Vô Tâm ngồi thừ ra, trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hai vị đại sư còn nhớ năm chục năm về trước, giang hồ thường truyền tụng câu chuyện về Nhiếp Hồn Nữ Ma không?
Bạch Đại nói:
- Bần tăng tuy cũng có nghe thấy câu chuyện đó, nhưng không thấy rõ nguyên uỷ. Vả lại, Nhiếp Hồn Nữ Ma mỗi khi xuất hiện, thường chỉ thoáng chốc lại biến mất, dẫu có ra tay với rất nhiều cao thủ võ lâm thì những người bị hại không còn ai sống sót, nên tới bây giờ, vẫn chưa ai thuật lại rõ ràng tường tận. Nhưng Nhiếp Hồn Nữ Ma có liên quan gì đến người có bàn tay trắng vừa rồi không?
Nhâm Vô Tâm nói:
- Nào phải chỉ có liên can mà thôi! Nếu tại hạ đoán không nhầm thì Nhiếp Hồn Nữ Ma, với bàn tay trắng quái gở ban nãy chỉ là một!
Bách Đại ngồi ngây ra một lúc, rồi lắc đầu cười:
- Điều ấy khó tin lắm, vì theo ý bần tăng, thì Nhiếp Hồn Nữ Ma đã biệt tích mấy mươi năm nay rồi. Nếu mụ còn sống tới bây giờ, quyết không khi nào chịu im hơi lặng tiếng một thời gian dài đến thế? Vả lại, đời nào mụ chịu cam tâm làm thân tôi mọi cho Nam Cung phu nhân?
Nhâm Vô Tâm gật đầu:
- Đại sư nói rất có lý nhưng tại hạ cũng không phải là đoán mò, việc này quan hệ rất lớn đến vận mệnh võ lâm, nên tại hạ chưa dám quyết đoán, còn phải đợi điều tra cho chính xác đã.
Chàng ngừng một lát, rồi lại thở dài nói tiếp:
- Chẳng dám giấu gì hai vị đại sư, vừa rồi trong khi giao đấu với nữ yêu, tại hạ đã bị thương rất nặng, không biết có còn sống được không?
Bách Nhẫn, Bách Đại cùng giật mình sửng sốt, vội hỏi:
- Tướng công bị thương à? Bị thương ở đâu? Để bần tăng mời Cù đại phu vào xem mạch cho. Sao chưa chi đã vội buông những câu thất vọng như vậy?
Nhâm Vô Tâm lắc đầu cười gượng:
-Tại hạ bị trúng một chưởng của con yêu phụ. Bàn tay mụ có luyện kỳ độc, dẫu thuốc tiên cũng không chữa được. Nhân lúc độc chưa phát tác, tại hạ định đem một việc tối ư quan trọng uỷ thác cho hai vị đại sư. Không biết hai vị có vui lòng nhận lời chăng?
Bách Nhẫn thở dài nói:
- Nhâm tướng công muốn uỷ thác việc gì thì xin cứ cho biết, nếu hai huynh đệ bần tăng có thể làm được, quyết không dám từ nan.
Nhâm Vô Tâm ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Trên đời này trừ “Tử Cốc Nhị Kỳ” ra thì không ai có đủ tài trí có thể đương đầu với Nam Cung thế gia được. Nhưng hai vị lão nhân gia vì bị trọng thương nên biến thành tàn phế từ lâu, đã bao nhiêu năm nay không hề bước chân ra khỏi Tử Cốc. Vì thế, tại hạ muốn phiền hai vị một việc …
Nói tới đây, chàng lại thò tay vào mình lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ, rồi tiếp:
- Trong này đã có ghi rõ tên và hình thế khu vực Tử Cốc. Sau khi tại hạ chết rồi, phiền hai vị tuyển lấy một người thân tín, nhanh nhẹn, đem cái túi này lên Tử Cốc, giao cho hai vị lão nhân gia …
Bách Nhẫn chưa kịp nói gì thì Bách Đại đã đỡ lời:
- Nhâm tướng công đừng ngại, nếu chẳng may trời không thương kẻ anh hùng, bắt tướng công phải nửa chừng đoản mạng, thì việc đó bần tăng sẽ xin đảm nhiệm. Nhưng thiết tưởng, tướng công cũng đừng nên thất vọng vội, Cù đại phu và các vị danh y đây tất sẽ hết lòng cứu chữa cho tướng công. Bần tăng tin rằng bất cứ bệnh nào cũng phải có phương pháp chữa chạy.
Nhâm Vô Tâm lấy trong mình ra một chai thuốc viên, dốc lấy bốn viên màu xanh biếc, bỏ vào miệng nuốt đi rồi nói:
- Thuốc tuy đã có sẵn, nhưng tại hạ nghe nói người nào bị Nam Cung thế gia hạ độc thủ thì phải nhờ chính người hạ độc chữa cho mới được. Lúc đầu, tại hạ bị “bàn tay ma” đánh một chưởng thì không thấy trong mình có gì thay đổi, nên yên trí là mình không bị trúng độc. Lúc này mới biết là lầm, vậy nên đành phải đem các việc mai sau phó thác cho hai vị. Hai vị đại sư tài trí có thừa, lại đều nhiệt thành với việc tiêu trừ tai kiếp cho toàn võ lâm, dám chắc sẽ không sợ gian lao, nguy hiểm …
Vừa nói tới đây, chợt nghe bên ngoài có tiếng giầy lẹp xẹp đi vào.
Bách Đại vội đứng phắt dậy, rút lưỡi chuỷ cầm tay, quát hỏi:
- Ai?
Vừa quát vừa nhảy phắt ra, đứng chắn ngang trước cửa, chỉ nghe thấy tiếng một thiếu nữ thỏ thẻ đáp:
- Là tiện nữ!
Tiếng nói trong trẻo ngọt ngào, rõ ràng là tiếng một thiếu nữ ngây thơ hiền hậu. Nhưng ở tai Bách Nhẫn, Bách Đại nghe ra thì không khác gì sét đánh bên tai.
Bách Đại run run hỏi:
- Cô nương … cô nương là ai?
Tức thì một làn hương thoang thoảng đưa vào, rồi trước cửa hiện ra một hắc y thiếu phụ.
|