Lý Bí gặp Thạch Tử liền tay bắt mặt mừng. Thạch Tử thấy Lý Bí mặc đồ quan lại liền hỏi nguyên do. Lý Bí nói dối rằng Triều đình, mua được cái tàu Hoa Sen hoa nhài gì đó mấy ngàn tỷ đồng, đem về để lái ngao du loè mấy nước láng giềng rằng ta đây không chỉ hạnh phúc nhất nhì thế giới mà còn giàu có nhất nhì thế giới, hàng ngày lái tàu mấy ngàn tấn đi chơi để họ sợ mà không dám xâm phạm lãnh thổ. Lý Bí nói dối hắn ta được tuyển làm lái tàu, và thật ra chức đô đốc này chỉ là kẻ làm mướn thôi….
Lý Bí mới nghĩ ra một kế cho Thạch Tử cố gắng cứu công chúa. Hắn bảo, sau bao năm lặn lội tìm vợ cho Thạch Tử, hắn thấy công chúa con vua rất là được, muốn giới thiệu với Thạch Tử, ngờ đâu chưa kịp làm ông mai thì Công chúa đã bị quái vật bắt đi. Hắn nói đến đó lại giả vờ khóc hu hu để che giấu thế bí, vì hắn chưa gặp công chúa lần nào.
Khi nói đến vụ Công chúa, Thạch Tử mới thật thà kể hết lại mọi chuyện và dẫn Lý Bí đến hang núi. Thấy hang lấp đầy gỗ, vì lo cho mạng Công chúa cũng là mạng mình nên Lý Bí ra lệnh cho quân lính: “Đây là gỗ lậu, mau tịch thu xung công”.
Bọn quân lính thì lười biếng, gỗ thì nhiều, nên đến chiều tối chỉ xong vài mét khối. Lý Bí nôn nóng nói:
- Ta cho các ngươi đó, ai lấy được bao nhiêu thì lấy
Thế là gần nửa canh giờ sau, số gỗ đã được mang đi hết. Quân lính bận vác gỗ đi bán lấy tiền nên chỉ còn Thạch Tử và Lý Bí trên miệng hang. Thạch Tử dặn dò kỹ lưỡng, xong đu dây xuống hang. Vừa xuống một đoạn Thạch Tử thấy ngay một phòng đèn nến lung linh, nguy nga tráng lệ không kém phòng ngầm của ngài Stalin nữa. Thấy con quái vật bó một cục bông to trên cánh, đang năn nỉ công chúa:
- Nàng ơi, nàng ngủ với ta một đêm đi, ta trả nàng 2000 USD.
- Không bao giờ, ngươi khinh ta.
Quái vật lại năn nỉ:
- Nàng ơi, ta xưa nay tung hoành khắp nơi, vàng bạc không thiếu, nhưng USD thì hiếm lắm, ta tích cóp được 2k thôi. Tính ra là đã gấp đôi giá em M.X rồi.
- Ta không phải ka-ve.
- Ờ vậy hả, vậy nàng đồng ý lấy ta đi. Chúng ta sống với nhau sẽ sanh ra một dòng dõi anh hùng, nào là Ngưu Ma Tinh, Độc Giác Tinh, Sơn Dương Tinh.
Công chúa hét lên:
- Trời ơi. Quái vật. Ta quyết chết chứ không lấy ngươi.
Con Đại Bàng Tinh suy nghĩ:
- Như vậy thì nàng chết liền đi, ta ăn thịt nàng rồi sẽ được trường sinh bất tử.
Công Chúa khóc:
- Ta chưa muốn chết. Có ai không, cứu ta với. Hễ ai cứu được ta, chỉ cần đẹp hơn tên này một chút thôi, ta sẽ tình nguyện lấy làm chồng…
Thạch Tử vốn khi nghe Lý Bí nói muốn làm mai thì đã có lòng để ý, nay nghe vậy liền đu dây nhảy vào giữa phòng kêu to:
- Có ta đây.
Con Đại Bàng Tinh giật nảy mình:
- Mày là Sinbad hay Tarzan?
- Ta là anh hùng cứu mỹ nhân.
Con quái vật vốn là kẻ rừng rú, liền hỏi:
- Thế là ý gì?
Thạch Tử ngây ngô:
- Ý là Công chúa rất đẹp, đẹp như mỹ nhân vậy…
Công Chúa đỏ mặt lên, còn con quái vật khịt một tiếng:
- Nịnh đầm.
Thạch Tử hô to:
- Ngươi bắt cóc công chúa. Đáng tội gì?
Công Chúa reo:
- Chém đầu!
Thạch Tử lại hô:
- Ngươi khinh mạn công chúa. Đáng tội gì?
Công Chúa reo lên:
- Chém đầu!
Thạch Tử hỏi quái vật:
- Vậy mi còn gì trăn trối không?
Con quái vật khoanh hai cánh nghinh lên trời:
- Mi chém được ta à?
Công Chúa hỏi nhỏ Thạch Tử:
- Được không?
Thạch Tử trầm ngâm:
- Không chắc.
Quái khinh thị:
- Cho mi dùng quyền trợ giúp Hỏi ý kiến khán giả.
Thạch Tử liền hỏi Công Chúa:
- Công Chúa khoẻ không?
- Hơi đói. Còn ngươi?
- Thần từ sáng giờ lặn lội ra Bắc mới về, chưa có ăn cơm.
- Thế sao biết ta là Công chúa?
- Có một vị Đô đốc nói cho ta biết.
- Ngươi nhiêu tuổi rồi?
- 23. còn Công chúa?
- Ta 19.
Con Đại Bàng tinh nghe hai người tâm tình thì tức lắm, nó gắt lên:
- Hai phút đã hết.
- Mẹ k***, đồng hồ dây thun à?
Con quái chả thèm nói nữa, xông ngay vào Thạch Tử theo thế Thần Ưng vồ mồi, Thạch Tử đưa hai tay cản lại khởi thế Gà mẹ bênh con, quái ra chiêu Rồng nhỏ quay đầu, Thạch Tử vươn tay đánh Cọp già xoè vuốt, hai bên tiếp tục qua lại. Quạ đen mổ thóc, trâu xám húc đầu, gà nòi tập hậu, linh trưởng leo cây….. Cứ mỗi lần ra chiêu, Thạch Tử lại kêu lên “Quái vật xem chiêu”, “Quái vật xem búa”, rồi “quái vật đỡ chưởng”… Con Đại bàng bực lắm liền xuất tuyệt chiêu đánh liên miên bất tuyệt. Thạch Tử lại reo lên: “Quả không hổ danh quái vật”
Con Đại bàng đình thủ thét lên:
- Ta quái chỗ nào?
Thạch Tử ngây ngô:
- Ở những chỗ lạ lạ
- Ta từ lúc mới sanh đã như vậy có gì lạ đâu
Công chúa xen vào:
- Nên từ lúc mới sanh, mi đã là quái thai.
- TẠI SAOOOO?
- Ờ thì tại mi là quái vật.
Con Đại bàng tinh tức quá, mà mới bị thương chưa lành hẳn nên bị… máu hậu sản chặn họng, hộc máu ra gục xuống.
Công Chúa mừng rỡ ôm cổ Thạch Tử: “Chúng ta song kiếm hợp bích quánh chết nó rồi”
Thạch Tử được Công Chúa ôm thì quên cả trời trăng mây nước. Ngờ đâu lúc đó con Đại bàng vận tàn lực, dùng mũi tên Như Ý khi trước đâm một phát chí mạng. Con quái cười lên đắc thắng, Thạch Tử liền vận sức đá nó bay luôn xuống vực….
Công chúa thấy mũi tên xuyên từ sau lưng ra trước ngực Thạch Tử thì hoảng sợ khóc to:
- Khanh chết rồi ta sống với ai…
- Phụ vương và mẫu hậu
- Nhưng họ không lo cho ta, khi ta bị bắt đi, họ cũng đâu đến cứu ta, chỉ có ngươi cứu ta thôi.
Thạch Tử nghĩ ra một cách dĩ độc trị độc, rút tên ra nói: “Nếu Công chúa muốn ta sống thì mang mũi tên này mài sắc cho ta uống, ta sẽ lành ngay”.
Thế là Công chúa sắc thuốc cho Thạch Tử uống. Thấy nàng ân cần chăm sóc thì hắn nghĩ “Tuy Công chúa này không đẹp bằng bà Hana, nhưng từ Nam chí Bắc không thấy ai đẹp hơn, lại chăm chỉ thuỳ mị như vầy. Sao ta không nắm lấy thứ trước mặt mà cứ mơ hảo thứ xa vời”
Lúc này hắn uống nước của tên Như Ý nên vết thương lành lại ngay. Hắn nói:
- Nàng đã nói muốn theo ta suốt đời?
- Phải.
- Nhưng người ta có câu “Con gái lòng dạ hiểm sâu, ngoài môi lại nói những câu chung tình”. Nàng khi có ta thì nói thế, biết đâu ra khỏi hang này lại chẳng còn nhớ thề nguyền?
- Nếu chàng nói thế, ta sẽ ở lại đây với chàng suốt đời.
Thạch Tử nghĩ đến Lý Bí, nếu mình không đưa Công chúa về thì Lý Bí sẽ bị tội, nên nghĩ ra một cách, nói:
- Không được. Nhưng ta có một cách này, từ nay khi ta và nàng chưa thành vợ chồng, nếu nàng xa ta nửa bước thì miệng không nói tiếng phong tình, tai không nghe lời dục vọng.
Công chúa gật đầu. Thạch Tử liền dùng phép cột một đoạn dây nhỏ vào thanh quản Công chúa rồi đưa nàng ra dây cho Lý Bí kéo lên.