Sau khi bọn hoà thượng hô biến đi mất, Thạch Tử bỗng thấy ngay phía sau bọn hoà thượng đứng lúc nãy đất sụp xuống, phía trong có một con đường ngầm,chắc do bọn họ độn thổ đông quá nên đất vỡ ra. Thạch Tử liền đi theo hang đó, càng lúc hang càng chúc xuống, rồi thấy nước đang dâng lên theo thông đạo đó. Rồi có hai vị Thuỷ thần hiện ra đón rước, đó là các vị dưới quyền vua Thuỷ Tề, vì cũng nhờ Thạch Tử mà con ông ta thoát được ra. Ông ta liền thiết đãi ăn uống rồi mời ở lại tặng Thạch Tử mấy vé tuor du lịch đáy biển.
Thạch Tử nghĩ là lúc trước mấy nhà máy hạt nhân bị nổ, phóng xạ tích tụ dưới đáy biển e không tốt gì cho sức khoẻ, hai là lo lắng cho người đẹp của mình. Nhìn mấy em tiên cá tuy đẹp nhưng không dùng được nên cũng chả hứng thú. Nói thẳng e không tốt nên Thạch Tử viện cớ:
- Xin tri ân ngài rất nhiều, nhưng vì hiện tại tôi vừa lên thay thế Giám Đốc Âm Nhạc Sờ-Voi, chương trình đang trong giai đoạn khó khăn, tôi không thể ở lại đây lúc này…
Vua Thuỷ Tề nghe Thạch Tử biết nghĩ cho mọi người như thế thì vui vẻ cho chàng về, còn tặng chàng một cây đàn Bảo Đại trị giá hơn 80 đồng, làm âm nhạc ắt có lúc cần dùng.
Thạch Tử về đất liền vội tìm đường về kinh đô, đêm nghỉ ngày đi….
*
Lại nói, Chằn tinh và Đại Bàng tinh tuy chết đi nhưng hai điểm oán hận Thạch Tử vẫn lây lất không hoá tán được. Chúng gặp nhau rồi, liền vào rừng tìm một khối kỳ nam bỏ vào nơi Thạch Tử đang ngủ.
Sáng hôm sau, quan quân liền bắt Thạch Tử tống giam. Kết án 3 tội:
+ 1. Hun nút lưỡi hoà thượng, hành vi phản cảm gây ảnh hưởng xấu đến văn hoá Đại Việt, phạt 5 triệu đồng
+ 2. Trộm kỳ nam của quốc khố. Thạch Tử có cãi là kỳ nam ở rừng. Nhưng họ nói kỳ nam ở rừng, nhưng tất cả đất đai rừng biển này đều là của vua, là kho tài bảo của vua. Đồ trong kho của vua là quốc khố.
+ 3. Sử dụng đồ vật không chính chủ: Đàn. Thạch Tử cãi:
- Này là của vua Thuỷ Tề tặng ta.
- Giấy tờ đâu?
Thạch Tử sau một hồi xưng con ông này cháu bà nọ không ăn thua, liền bảo hắn là em Đô đốc Lý Bí. Bọn quan quân giật mình liền tạm giam vào ngục và cho người về tâu với Lý Bí
Lý Bí nghe nói Thạch Tử còn sống thì lo sợ, vì nếu Thạch Tử còn thì nguy cơ tan nát sự nghiệp, còn mang tội khi quân. Hắn liền sai áp giải Thạch Tử lên kinh xét xử, rồi gán cho vô số tội như: Nhảy thoát y năm 3 tuổi, săn bắt động vật quý hiếm hơn cả voọc (Đại bàng tinh), đốn củi phá rừng, mê tín dị đoan (gặp vua Thuỷ Tề) và mặc khố long nhong ngoài đường. Thạch Tử bị khép án tử hình. Cũng may số Thạch Tử chưa chết nên thuốc độc thi hành án từ châu Âu chưa nhập về được.
Thạch Tử ở trong ngục buồn quá, lấy đàn ra khảy. Tiếng đàn kêu lên như muốn nói:
- Đàn kêu tích tịch tình tang
Ai đem công chúa dưới hang mà về
Đàn kêu tích tịch tình xề
Ai đem công chúa trở về từ dưới hang
Đàn kêu bà hỡi lên thang
Để tôi ở lại trừ an mãng xà
Đàn kêu trách kẻ lòng tà
Lấy ân làm oán chịu mà tai ương…
Công chúa ở chốn toà chương
Nghe đàn cảm động đêm trường xót xa
Sáng ngày tâu lại vua cha
Cho con gặp mặt, có phải là người ơn…
Công chúa ở trong cung, vừa bị câm vừa bị điếc, chán quá nên chat ola giải sầu. Vừa nghe tiếng đàn thì nàng như sực tỉnh, vội vào tâu với vua cha:
- Cha ơi! Anh hùng của con!
Vua liền cho đòi tử tội vào. Thấy Thạch Tử, vua liền hỏi:
- Ngươi là Lâm Hùng hay Lý Hùng?
Thạch Tử gặp được Vua và Công chúa thì kể lại mọi chuyện, từ khi quen Lý Bí. Vua nghe xong liền ra lệnh tóm Lý Bí vào, Vua giận lắm, liền tóm cổ hắn lên:
- Tại sao mi muốn Mãng Xà ăn thịt đứa em tốt bụng của mi?
- Dạ tại vì tôi chỉ có một cái mạng, không còn đường lựa chọn.
- Thế sao mi lại lừa lọc để tranh công giết Mãng Xà?
- Thưa vua, tôi phải nghĩ đến cái lợi của mình trước chứ. Tôi lại là kẻ vốn trước giờ biết thông minh, quyền biến, có đầu óc nhanh nhạy nữa
Vua ngớ người buông hắn ra:
- Đó là thông minh, quyền biến, có đầu óc nhanh nhạy?
Lý Bí trả lời chắc nịch:
- Phải. Đó là cơ hội, phải biết nắm bắt cơ hội mới có thể thành công được.
Lý Bí càng nói càng tự tin, hắn nói tiếp:
- Vì vậy tôi đành cho hắn chịu khuất tất vậy. Vốn hắn khù khờ, không biết thời thế mà ra làm quan có khi là hoạ cho hắn thôi. Ai cũng vì lợi ích của mình cả. Thử hỏi vua, khi ngài ra đường thấy một cái smát-phôn đẹp hay một xấp tiền, Ngài nhặt xong có tính trả không?
- Ta không xài tiền.
Lý Bí quay xuống các quan trong triều:
- Vậy xin các vị quan thần cho biết ạ
Bốn hàng quan lại “xì” ra một tiếng, nói:
- Ngu gì trả!
Nhà Vua tức lắm, nói:
- Các người nếu ai cũng tham lam tư lợi, chỉ biết nghĩ cho riêng mình thì tương lai đất nước này sẽ ra sao?
Vua nói rồi bảo tên Lý Bí này nhiều chuyện, cãi mệt, truyền quân lột hết mũ mão cân đai, đuổi về quê.
*
Dọc đường, Lý Bí bị Ngọc Hoàng sai Thiên Lôi đánh chết. Lý Bí chết thì có một bầy chim bay ra, chúng kêu “Điếm thúi, điếm thúi, tao đâu có thề tao bị đánh, điếm thúi, điếm thúi”. Ngọc Hoàng tức lắm, lại sai Bộ Trưởng bộ Thú Hoang của Thiên Đình đi xuống bẻ miệng chúng cong quắp xuống cho chúng hết mắng được…. Thế là từ đó, chúng chỉ kêu được “cú, cú”, vì sợ Ngọc Hoàng sai Thiên Lôi đánh nữa nên chúng chỉ dám hoạt động về đêm cho không ai thấy.
Thiên Lôi muốn đến nhà đánh mẹ Lý Bí, Ngọc Hoàng ngăn cản và nổ ra tranh cãi. Ngọc Hoàng liền mời các vị thần tiên đến để họp bàn về việc đó. Sau khi nghe Ngọc Hoàng nói, một vị Đại biểu hỏi:
- Bà ta tội gì?
Ông Thiên Lôi không thèm nhìn đến, nghiêng nghiêng cái mặt nói:
- Bà ta gian ác, lừa Thạch Tử để chết thế con mình.
Thiên sư Kim Tinh chia sẻ:
- Ai cũng thương con ruột mình, vì con mình mà bất phân phải trái, hại người đâu hiếm.
- Nhưng đây bà ta đâu có lừa chứ?
Ngọc Hoàng nghe xong, quay qua hỏi Nhất phẩm thần Thiên Lôi:
- Tại sao muốn chém bà ta?
Vì bà ta có số chết thì chém thôi!
Vài vị tiên thở dài:
- Đúng là làm luật kiểu trên trời….
Một ông lại hỏi:
- Thế tại sao chém Lý Bí? Hắn tội gì?
- Tội cướp em vợ nuôi, vì lời thề!
- Hắn đâu có thề Thiên Lôi giáng hắn?
Ngọc Hoàng hờ hững:
- Ờ thì tại ta tai chân nghễng ngãng, cứ nghĩ hắn bảo Thiên Lôi giáng hắn, cứ nghĩ tội hắn làm thì phải xử hắn mới đúng người, đúng tội.
Ông quản kho Thủ Thư Lại hỏi:
- Bảo Lý Bí tội lỗi ngập đầu, hãm hại vô số gái nhà lành, tại sao hắn sống sót đến nay để hãm hại Thạch Tử?
Một ông Thiên Sư nổi tiếng nhiều chuyện đáp ngay:
- Vì Thạch Tử là con của Ngọc Hoàng, còn các cô gái đó thì không.
Thường thì vị Thiên Sư này nói rất đúng, nên Ngọc Hoàng thường hay hỏi ý kiến ông ấy, và thường thì kết luận của ông ấy cũng chính xác nhất. Nhưng hôm nay nghe vậy, Ngọc Hoàng lộ sắc giận, nói:
- Ta không hỏi con ai, ta muốn hỏi vì sao hắn rất nhiều tội mà chưa bị trừng phạt?
Mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía vị Thiên Sư ấy, ông ta liền tâu:
- Dạ, sổ sinh tử do Bắc Đẩu đại tiên chấp chưởng.
Bắc Đẩu tâu:
Sổ tội trạng do Nam Tào giữ.
Nam Tào tâu:
- Những tội trạng trong này do Tứ đại Dạ Xoa tuần lưu bốn phương ghi lại, chắc sai sót nơi họ.
Ngọc Hoàng liền triệu bốn Đại Dạ Xoa, họ nói:
- Chém ai giết ai là do ban Thi hành án bọn Quỷ Câu hồn.
Quỷ Câu hồn nói:
- Ta do Diêm Vương sai đi
Diêm Vương được mời đến nói:
- Phán quan là thư ký ghi lại mọi thứ, ta chỉ ký phê sổ thôi
Ngọc Hoàng liền cho đòi phán quan. Quân vào tấu:
- Phán quan đi nghỉ mát ở Resort Bình Thuận rồi…
Ngọc Hoàng phán: “Ta yêu cầu các vị phải giải trình báo cáo xong trước khi hết truyện”.