Lại nói tin Thạch Tử cưới được Công chúa làm Thái tử, Hoàng tử và Vương tử 180 nước chư hầu tức tối, họ gầm thét đến nứt cả mấy cung điện. Họ nói họ cầu hôn không được mà giờ để một thằng y như chú Cuội lại vớ bẵm được Hằng Nga, chẳng khác gì chuột rơi hũ nếp.
Vì vậy họ kéo quân tràn qua gặt hết nếp, cho sau này không còn con chuột nào may mắn thế nữa.
Họ kéo quân qua gặt, khí thế mạnh như hổ báo tràn xuống đồng bằng bị chó lờn. Làm mấy con chó của các hộ dân vùng biên giới sủa ngày đêm không ngớt. Thạch Tử liền qua Trà Vinh tìm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu thọ giáo bài Dạ Cổ Hoài Lang, đem về dùng đàn Bảo Đại đàn. Tâm trạng của một vị vua chán ghét chiến tranh, sự bất lực của mình trước cảnh dân chúng lầm than, cộng với nỗi lòng thiết tha của người vợ nhớ chồng. Tiếng đàn như ray rứt, như ai oán lan khắp quân lính, quan quân chán nản vứt giáo, ý quên, vứt liềm (lưỡi hái) bỏ về hết. Chỉ còn 180 vị Hoàng tử, Thái tử, Vương tử xông vào giành giật Công chúa, chả ai nhường ai. Họ không chia được nên còn định đốt Công chúa để chia làm Xá-lợi như Xá lợi Phật.
Thạch Tử tức lắm quát lên:
- Lũ bây thì có tài cán gì?
Lập tức 180 thằng buông Công chúa , đem tài nghệ của mình ra giễu võ dương oai:
- Một thằng cởi trần ra gồng lên, tay chân cuồn cuộn còn hơn cả Cơ Bắp Gia Lý Đức
- Một thằng vác ra một cục đá to, dùng tay chém một cái, cục đá liền nát ra như cám
- Một thằng cởi giày đi qua một đám chông
- Một thằng nhảy ngay vào chảo dầu bước ra không hề hấn gì
- Một thằng chứng tỏ mình đồng da sắt, leo lên sân thượng hoàng cung nhảy xuống làm thủng một hố to
- Một thằng trổ tài bay như Ảo Thuật gia Cốp-bơ-phiêu, bay lên tận Mặt Trăng đem về một nắm thiên thạch.
…..
Xong, cả bọn xúm lại gay gắt:
- Thế mày thì có tài cán gì?
Thạch Tử mỉm cười:
- Các vị quả thật đều là những nhân tài xuất chúng. Nhưng nhân tài thì cũng là con người, vì vậy biểu diễn nãy giờ chắc các vị đã đói… Mời các vị dùng cơm.
Nói rồi Thạch Tử mang ra một nồi cơm bằng đất nhỏ như mẻ kho tộ. Bọn Hoàng tử 180 thằng thấy thế tức lắm, định bụng ăn xong nồi này là “quánh thấy mẹ Thạch Tử”. Nhưng họ ăn mãi không hết, cứ bới hết chén cơm này đến chén cơm khác, mỗi lần đậy nắp lại rồi giở ra thì cơm lại đầy như cũ…. Trong đó có Hoàng tử nước Si-mi-leo là Tạ Hồ Đôn nuốt mãi, đến lúc chịu không nổi, nôn ra đếm được 5 nong 7 nia. Chờ cho bọn họ ăn no nê, đứng lên cũng hết muốn nổi, Thạch Tử mới bảo:
- Các vị tuy to lớn, mạnh mẽ nhưng khả năng thì cũng có giới hạn thôi. Còn ta tuy bé nhỏ (chỉ nêu cơm), nhưng muốn đối phó với 180 người thì cũng chả lấy gì làm khó khăn lắm, huống gì một người…
Bọn 180 Hoàng Tử, Thái Tử và Vương Tử nghe xong ngơ ngác, chợt nhìn lại thấy Công chúa thẹn đỏ mặt thì xấu hổ quá, cáo từ về nước hết. Thử hỏi trên đời này có cái xấu hổ nào hơn kém bản lĩnh đàn ông.
Sau đó đất nước thanh bình, dân chúng ấm no, an cư lạc nghiệp. Thạch Tử đón ông bà Thạch về Kinh thành phụng dưỡng.
*
3 năm sau,
5 năm sau, mẹ Lý Bí sống một mình đến cuối đời
*
50 năm sau,
60 năm sau, các cô gái bị Lý Bí hại đời đều đã chết hết, và chết là hết, là chẳng còn gì để bàn cãi nữa. Vì vậy đến đây là hết truyện.
#
Hết chương 8.
*
P/s:
Nhất tiễn hạ tam kê:
- 1. Tiêu diệt được Đại ma đầu mà không phải hao tổn quân phí
- 2. Trị bệnh béo phì cho Thiên Tử út.
- 3. Kết thông gia với Long Cung, nâng tình hữu nghị giữa hai nước lên …một tầm cao mới.
- Đại ma đầu sau thành Đại Bàng Tinh
- Trăn tinh được xây miếu thờ, dân gọi là Xà Vương, nhưng sau này biến quái, Thạch Tử gọi là Chằn
- Vua Thuỷ Tề cai quản Thuỷ cung, là vua của loài rồng, sống ở biển khơi, cũng gọi là Long Vương
- Công chúa ở trần gian vốn cũng là con vua Thuỷ Tề
- quánh – đánh
- hổng giò: chân đi cách mặt đất. Có một số quan niệm rằng ma đi không hề chạm đất…
*
Lời phụ lục: Một bộ truyện anh hùng nói về nhân tình thế thái như thế mà có thể lột xác thành phim tấu hài theo kiểu ngài Châu Tinh. Đại Hiệp ta vốn là Thiên hạ đệ nhứt chém gió mà còn phải đê đầu bái phục. Qủa là tài năng không thể nghĩ bàn. Cửu ngưỡng! Cửu ngưỡng!
.
Thạch Tử và Lý Bí,
( phiên bản Háo sắc Edition)
End ./.