Trung can gian khó, dạ không nao
Sơn khê núi thẳm, đức dồi trao
Võ văn tài biện thời tiến bộ
Đạo pháp tựu thành, sức trí cao.
72. KỆ TAO*
Mười hai năm học có là bao**
Ghét nhau cay đắng, cắn nhau đau
Trời cao mặc kệ mấy sao
Làm gì mặc kệ bố tao, hỏi nhiều!
(*): đáp bài thơ hay nghe trên mạng một thời, nguyên văn là:
Trên trời có triệu vì sao
Dưới đất đâu chỉ mình tao với mày
Yêu nhau thì kệ mẹ mày
Tao không yêu lại, làm gì được tao.
(**): có là bao, tức chưa đủ lâu..... Nên câu chữ chưa đủ văn nhã lắm: kệ mẹ mày.
73. SAO EM YÊU THẰNG *** ĐÓ
Trông trời trông đất trông mây
Trông mưa trông gió trông ngày trông đêm*
Trông cho kiếm được lưỡi liềm
Lấy khăn bịt mặt, đi tìm bồ em
Bồ em ăn chả ăn nem
Ăn luôn tấm vải anh đem lau sàn
Đêm thì ngủ dưới gầm bàn
Hễ nghe tiếng động của nàng, lại "gâu"
Anh thì tốt đẹp không âu
Lại âu cái thứ gâu gâu suốt ngày
Anh thời nhất bực nhân tài
Thiên tài ...tắm nắng, địa tài ...bón phân**
"Nhòm cha" nhất bực kinh nhân
Phong thần... chém gió, lôi thần... đánh ghen
Hôn em thì tập cũng quen
Đâu như cái thứ ...mon men hôn thầm
Biết yêu là một sai lầm
Ôm em mà đặng, anh hầm nó ngay
Chọn anh đi nhé em Hai
Rượu ngon chưa uống đã say, hương tình./.
(***): Một trong "lục súc tranh công"
(*): mượn hai câu thơ này.
(**): thiên tài là tắm nắng, ở trần đi ngoài trời là tắm nắng. Đào hố bón phân. Thiên - Địa.
74. KHÔNG THAY ĐỔI
Đường quan liêu*, năm năm rồi đành dang dở
Ta yêu người, hay yêu ở dung nhan
Tài của ta, là than thở với trăng tàn
Là tha thiết, nhưng gặp nàng thì im lặng
Tìm một người, năm năm rồi mà chẳng đặng
Tìm người tình, hay tìm chính tâm ta?
Tìm tất cả, hay phân biệt chánh - tà?
Tìm tất cả, để hiểu rằng đều vô nghĩa
Đáng gì đâu, những danh từ mai mỉa
Đáng gì đâu, những bảo vật phân chia
Và danh lợi, đoạn lìa tình nghĩa bạn....
Học nhìn đời, để biết đời nhiều khốn nạn
Học nhìn đời, để biết sức người có hạn mà thôi
Thoát làm sao, vòng sanh tử luân hồi
Dù tài trí, sức dời non lấp biển...
Xã hội thị phi, ngày từng ngày phát triển
Tranh chấp hơn thua, tùng giọng nói tiếng cười
Bấy nhiêu năm học tập, người có đặng nên người
Hay bám víu ánh vàng son, giữa cuộc đời sanh diệt?
Lý lẽ dù đơn sơ, nhiều người e chẳng biết
Tâm thức tựu thành, vạn pháp quy tông
Nhưng làm người đâu thể chẳng ước mong
Ta hy vọng chẳng cao vời như mộng...
Những điều đang dang dở, thành tựu, cũng đủ rồi
Để về sao ta không phải u hoài
Khi còn trẻ, mình không cố gắng thêm chút nữa..../.
75. CẢM THƯƠNG
Em dễ thương ơi, vì sao em khóc
Nét mắt ngài, đâu phải để ướt bờ mi
Em buồn tủi, anh nào biết lý do gì
Mà bâng khuâng, anh đau lòng đến lạ
Muốn an ủi em, dù đâu phải người cao cả
Ở giữa đường, làm sao để hỏi vài câu
Anh đã về, làm sao biết em ở đâu
Thôi duyên đó, duyên lần đầu thấy mặt
Nếu là bạn, anh tâm tình an ủi
Nếu là người tình, em không buồn tủi thế đâu
Khổ làm chi cho sớm điểm bạc đầu
Cho ngày qua mỏi mòn tuyệt vọng
-
Cuộc đời nào kiêu sa như mộng
Thì buồn làm gì chút bất hạnh thế gian..../.
76. TAM GIÁO*
Phép tiên đạo để dành chém gió
Một cội sanh, ba đứa nó oánh nhau**
Ta với mi, xem ai thấp ai cao
Nếu ngang cửa, thì cả ba ...cùng chếtttt
Thắng thì đi ô-tô, thua thì lết
Nghĩ chi nhiều cho mệt tâm tư
Học chi nhiều cảnh giới Chân-Như
Cùng những thứ sắc- không hư ảo
Cuộc mưu sinh, giữa dòng đời nhiều dông bão
Thắng hay thua trong một sát-na
Lướt gió tung mây, cao thấp phải phân ra
Vì danh lợi, dèm pha, tình cố cựu
Giữa loạn ly, mới biết đâu là chân bằng hữu
Sống chết vì nhau cho tận nghĩa tương tri
Để kẻ đời sau thêm một bản hùng-bi
Lấy đó làm gương, chứ không đi vào vết đổ
Mặc ai sa cơ, đắm chìm trong bể khổ
Ta không vào, chớ nắm cổ lôi theo
Biết bao nhiêu, là sẽ khổ bấy nhiêu
Tham vọng trong đời, thánh thần làm sao hiểu... .
(*): Truyện Phong Thần
(**): đánh nhau
77. BIẾT GỬI AI
Một mùa đông muôn vàn tâm sự
Ánh trăng mờ trên đỉnh núi xa xăm
Biết gửi ai những lời lẽ trong tâm
Cùng ánh mắt lặng câm nhiều u oán
Biết gửi ai, nỗi lòng nhiều năm tháng
Một chân tình thầm lặng riêng mang
Biết gửi ai, người ngăn cách nửa quan san
Một ngày mai, một đêm tàn, còn thao thức... .
78. TA BIẾT
Mười năm trôi qua đã phí hoài
Về đâu để tính chuyện tương lai?
Một năm mấy trăm ngày có lẻ
Một chuyến đi thôi - một bước dài
Sai lầm thong thả hai mùa lá
Dè dặt tiếng cười, biết hoạ may
Tình xuân thầm lặng, chờ thêm đợi
Sự nghiệp hôm nào theo gió bay...
Ngày mai đâu hỡi, ngày mai đó
Ta ở chốn này biết nhớ ai?
Ngày mai còn có ngày mai đó
Ta biết người đời, ta biết sai... .
79. MUỐN YÊU EM 2
Anh đã sống những đêm mùa đông lạnh
Anh đã sống những ngày trải gió sương
Muốn yêu em, cứ nghĩ thế là thường
Mà sao khó, cả một câu gờ-chín*
Lời treo môi, lời đành (thôi) nhẫn nhịn
Chuyện yêu đương đâu phải một sớm chiều
Anh đã lớn, đã biết, hiểu cũng nhiều
Để nói yêu, để người yêu đừng khổ
Biết đúng sai, biết rồi đây được đổ
Chỉ xin yêu, xin được sống vì yêu
Để yêu nhau, phải biết nhịn, biết chiều.
Vì người đẹp, hỏi nợ duyên nhiều ít???
Thật đáng buồn, tài năng như vô tích**
Tay yếu mềm, để thử nắm một cành hoa
Mùa mưa dông, đời cũng lắm phong ba
Em ở đó, dang tay ra.... sao khó!!!
(*): G9 = Good nine ~ Good night = Chúc ngủ ngon.
(**): Vô tích sự.
80. WAIT-ING
Đêm đã dài, mà thời gian treo mãi
Mắt đã mỏi, mà vẫn muốn đợi chờ
Tình yêu như dòng nhạc, vần thơ
Là hy vọng, là tôn thờ ích kỷ
Con người ta, không ai toàn chân mỹ
Đôi lúc sai, đôi lúc giận bâng quơ
Trăng đã cao, mây xám vẫn che mờ
Người mong đợi, người ơ hờ không đáp
Đành thôi,
Người đang mơ một thiên đường ấm áp
Ta lạnh lùng với đàn sáo ru êm*
Chờ để yêu, hay chờ để nhớ thêm
Đường dã xa, biết làm sao gần lại
Biết lòng ta, không gì trong mãi mãi
Biết lòng người, nhiều nghi ngại vẫn vơ
Biết phận ta, nhà vách lá đơn sơ
Biết phận người, thân nữ nhi yếu đuối
Biển mênh mông, ngại gì không sông suối,
Ngày còn dài, đâu chỉ một đêm nay
Chờ chút thôi, cho nếm chút men cay
Rượu có đắng, mới say lòng tráng sĩ... ./.
(*): muỗi.