Huyền Giang đạp như bay về nhà trong đầu tràn ngập hình ảnh kinh khủng vừa xảy ra trước đấy.
Thím Hoa sang thăm họ hàng nên tối không về, lúc này mới hơn bảy giờ nhưng cô sợ hãi như là phải ở một mình trong ngôi nhà lớn giữa nửa đêm, Huyền Giang bật toàn bộ đèn, run run ngồi trong phòng khách mở lớn tivi.
Điện thoại reo vang Huyền Giang giật nảy người vội vàng bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc
“ Giang hả, ăn cơm chưa? Tối nay có phải đi học thêm không?”
“ Anh Trường..” Huyền Giang gục người xuống ghế, run giọng gọi.
“ Sao thế? Có chuyện gì ?” Trường Ngân sốt sắng hỏi.
“ Anh Trường…em sợ lắm..”
“ Sợ cái gì? Lại vừa xem phim ma hả?”
“ Không phải..” Huyền Giang khổ sở muốn giải thích nhưng không sao nói thành lời.
“ Anh Trường hay tối nay anh về nhà ngủ đi.”
“ Cái này…. Sáng mai anh phải làm việc lúc sáu rưỡi mà từ nhà đến chỗ anh đi mất gần một tiếng Giang cũng biết mà. Vậy rốt cuộc có chuyện gì mà tự nhiên lại sợ ở một mình?”
“ Có nói anh cũng không hiểu được! Anh không về thì thôi!” Huyền Giang giận dữ cúp máy, cô đang cực kì tức giận, tức giận ông trời trêu đùa, tức giận anh trai từ đầu đã không chịu hiểu cô.
Huyền Giang vừa tắt máy, di động lại đổ chuông liên tục, cô lập tức tắt nguồn ném ra xa.
Vài phút sau lại đến lượt điện thoại bàn kêu inh ỏi, cô đứng dậy định rút dây nhưng chợt nghĩ đến thím Hoa liền bắt máy.
“ Giang! Làm cái khỉ gì vậy sao lại tắt di động!!” Anh trai gào lên trong điện thoại rõ ràng đã bị chọc giận.
“ Em tắt đấy! Anh đừng có gọi nữa!” Huyền Giang cũng gào đáp trả, cương quyết rút phựt dây điện thoại.
Căn phòng bỗng chốc trở nên cô quạnh, bốn phía im ắng chỉ còn âm thanh tivi rè rè.
“ Tin ngắn một vụ tai nạn giao thông khủng khiếp vừa mới xảy ra chiều nay, một xe chở học sinh đi tham quan đã bất ngờ… hàng chục người thiệt mạng…”
Phụp.
Huyền Giang tắt tivi khổ sở ngồi ôm đầu. Sự sợ hãi căng thẳng cứ từng chút một gặm nhấm thể lực của cô khiến cô dần lâm vào mê mang, cô duỗi mình nằm trên ghế sô pha nhìn chằm chằm trần nhà tự hỏi bản thân đã làm sai điều gì chỉ vài giây sau mí mắt trĩu nặng bóng tối dần bao trùm.
—————
Huyền Giang bị tiếng chuông điện thoại làm cho tỉnh dậy, xung quanh tối om, hình như bị mất điện, ngoài cửa sổ vẫn thấp thoáng ánh trăng nên cô cũng có thể tìm được đường đến chỗ điện thoại bàn.
Huyền Giang nhấc máy a lô a lô đầu bên kia vẫn chưa lên tiếng đáp trả.
Huyền Giang bực mình định dập máy bấy giờ mới nghe âm thanh rè rè phát ra.
“ Là…là…c cô…Vu..Vũ..Hu..Huyền…Gia..Giang…”
“ Phải, là tôi. Ai đang nói đấy?”
“ Còn…năm…ngày…còn…năm…ngày…”
“Cái gì còn năm ngày?” Huyền Giang bực bội quát , chẳng lẽ có tên dám gọi trêu cô.
“Thời…hạn…rút…còn….năm..”
“ Nói cho tử tế vào không tôi dập máy đấy!!”
Huyền Giang giận dữ gào lớn, vung tay đập xuống chiếc bàn để điện thoại, vô tình sờ thấy một vật.
Là dây
Là dây cắm điện thoại
Huyền Giang sững sờ nhận ra chiếc điện thoại này từ nãy đến giờ đâu được cắm dây!
Cô hốt hoảng ném điện thoại ra xa lùi về phía sau.
Đột nhiên một mùi thối tanh tưởi sực đến, Huyền Giang hoảng hốt quay đầu bốn phía nửa tối nửa sáng im ắng khôn cùng.
Vai cô bỗng nhiên bị đè xuống, sau lưng nặng nề như đeo đá, mùi thối phát ra càng đậm. Huyền Giang run rẩy nhìn vào chiếc bóng phản chiếu trên sàn liền thấy một thân hình nhỏ thó quỷ dị đu sau lưng mình, trên vai nó còn khoác một chiếc thùng không ngừng tỏa khói.
“ Năm… ngày.. .sau… trả…”
—————-
Huyền Giang giật mình ngã nhào xuống đất. Hóa ra nãy giờ cô đang nằm trên ghế ngủ mơ.
Đèn điện vẫn sáng choang, cô nhìn đồng hồ giờ đang là tám giờ bốn mươi.
Huyền Giang hốt hoảng lên phòng mở máy tính, tra địa chỉ phố Hòa Giác cùng tuyến xe buýt liên quan.
Cô xuống nhà khoác áo, nhét tiền vào túi trong lòng liền hạ quyết tâm hành động.
Huyền Giang lên xe buýt ngồi rúc vào một góc, để đến nơi cô phải bắt hai chuyến, đầu nặng nề muốn ngủ nhưng Huyền Giang lại chỉ có thể căng mắt nhìn về phía trước.
Xe buýt dừng bến trên một con đường vắng, trên xe chỉ mỗi mình Huyền Giang xuống.
Huyền Giang đứng chờ chuyến tiếp theo nhưng đã quá 15 phút vẫn không thấy xe đến. Trong lòng Huyền Giang vô cùng sốt ruột, liệu có phải ít người đi giờ này nên bác tài bỏ bến rồi không.
Đúng lúc một đám học sinh đi ngang qua chỗ cô, Huyền Giang bèn chạy lại hỏi chuyện.
“ Xin hỏi mình muốn đi đến phố Hòa Giác ngoài xe này còn chuyến nào nữa không?”
Đám học sinh chần chừ không trả lời lát sau mới có người lên tiếng
“ Chúng tôi cũng đi đến đấy.”
Huyền Giang cảm thán may mắn liền vội vàng xin lên cùng. Một người trong đám học sinh gật đầu, cả bọn tiếp tục đi.
Nhóm người dẫn Huyền Giang đến đứng chờ ở một bến xe cũ.
Huyền Giang đầu óc rối bời cũng không bận tâm người khác, cô chỉ yên lặng cúi đầu miên man suy nghĩ.
Chỉ chốc lát sau có người chạm vào vai cô, Huyền Giang ngẩng đầu nhìn thấy xe đã đến trước mặt.
Nhóm học sinh lũ lượt kéo lên xe, Huyền Giang theo sau, không hiểu sao cô mường tượng bên tai thoáng có tiếng gọi mình. Huyền Giang chợt nghĩ đến anh trai, thọc tay vào túi mới nhận ra không mang điện thoại, về nhà cô sẽ gọi anh sau vậy.
Huyền Giang vừa bước lên xe tiếng gọi cũng không còn, cô tìm cho mình một chỗ ngồi gần cửa sổ.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, không khí trên xe dị thường yên lặng, Huyền Giang bỗng thèm nghe chút nhạc liền mở miệng hỏi bác tài.
Bác tài bật một bài hát Huyền Giang không nhận ra tiếng gì, âm điệu đều đều như ru ngủ, Huyền Giang càng nhàm chán liền trông ra ngoài đường.
Bây giờ mới chỉ hơn chín rưỡi nhưng trời đã tối đen không trăng không sao, phong cảnh trên đường không trông ra rõ ràng, kì lạ ở chỗ hai bên quốc lộ có rất nhiều cột đèn vàng cứ đi được khoảng chục mét lại thấy một cây, ngay hàng thẳng lối mọc dày sát trên đường xe chạy.
Huyền Giang thầm nhủ trong đầu bộ giao thông quy hoạch kiểu gì mà để đèn dựng nhiều như vậy, thật quá lãng phí.
Ước chừng đi được gần nửa tiếng chiếc xe dừng lại, Huyền Giang nhìn ra ngoài liền thấy một chiếc cổng vòm rộng lớn bên trên có đề tấm biển Hòa Giác.
Người trên xe lần lượt bước xuống, Huyền Giang cũng đang định xuống theo thì bị bác tài chặn ở cửa xe, tay xòe ra.
Huyền Giang rút tiền đưa cho bác tài, bác ta cầm tờ tiền lên xăm soi một hồi rồi lắc đầu không nhận.
Huyền Giang giật mình nghĩ chẳng lẽ mình cầm phải tiền giả, liền đổi tờ khác đưa ra.
Nhưng bác tài nhất định không nhận, miệng lại kín bưng, tay khua loạn xạ như người câm.
Huyền Giang trong bụng sốt ruột, thấy người trên xe đã xuống gần hết liền tùy tiện kéo lại một người vội nói
“ Cậu đổi tiền cho mình với mình không có tiền lẻ trả xe.”
Người kia nhìn tờ tiền trong tay Huyền Giang lắc đầu.
“ Thôi để mình trả cho.”
Huyền Giang không hiểu có phải nhìn nhầm không mà trông thấy trong mắt cậu ta chợt lóe sự thương hại.
Hai người thanh toán xong liền đi xuống đã thấy những người khác đang xếp hàng ngay ngắn đứng trước cổng chần chừ chưa tiến vào.
Huyền Giang ngạc nhiên quay sang hỏi.
“ Sao vậy vào đây còn phải xếp hàng mua vé nữa sao?”
Cậu trai bên cạnh trầm lặng không đáp, tận đến khi Huyền Giang không chờ nổi cậu ta bỗng quay ra nhìn cô chăm chú, ánh nhìn này khiến cô giật mình nghĩ đến người thanh niên trước đấy cũng đã từng nhìn như vậy.
“ Cậu đến phố Hòa Giác làm gì?”
Huyền Giang không tự chủ mà bị ánh mắt kia làm lúng túng.
“ Tôi tìm người.”
“ Tìm ai?”
“ Một thanh niên tầm hai mươi tuổi, anh ta bảo tôi đến số hai mốt phố Hòa Giác.”
Cậu trai kia thoáng chút ngạc nhiên nhưng rất nhanh liền bình tĩnh, lấy từ trong túi ra một chiếc vòng tay kì quặc đưa cho Huyền Giang.
“ Giữ vật này cho chắc, nơi cậu cần đến không phải ở đây, tôi bây giờ đi giải quyết chút việc rồi sẽ quay lại đưa cậu đến chỗ kia.”
Cậu trai rảo bước đi vào đám đông được nửa chừng thì bất chợt quay lại nở nụ cười mê hoặc.
“ Cẩn thận đấy cái vòng không rẻ đâu.”
Huyền Giang bỗng cảm thấy lành lạnh gáy, nụ cười kia có chút hơi quen… nghĩ kỹ thì… thật giống lúc anh cô ngọt ngào dụ dỗ mấy em gái mua hàng.
————–
Huyền Giang đứng tần ngần trước cánh cổng cũ kĩ khổng lồ nhìn đoàn học sinh từ từ tiến vào bên trong.
Đến khi người cuối cùng cũng mất hút bóng dáng, bốn bề vắng vẻ, chỉ có gió thổi mạnh cùng tiếng lá cây xào xạc nghe đến rợn người, Huyền Giang thực không muốn đứng ngốc ở đây nữa, dù sao cô cũng không tin tưởng cậu trai kia, nhất là dưới cương vị kẻ chứng kiến hơn mười bảy năm sức hút lan tỏa của anh trai, cô đã sớm rút ra triết lý: Nam nhân cười càng đẹp càng không đáng tin.
Huyền Giang nhìn xuyên về phía sau cổng sắt rỉ sét, lấp ló bên trong là những hàng cây thẳng tắp, xa xa chỉ có ánh đèn vàng chập chờn, sương mù lượn lờ mờ ảo không khí có chút âm u thật không giống một con phố bình thường.
Huyền Giang nuốt nước bọt hơi do dự nhưng nhìn xuống đồng hồ trên tay đã chỉ mười giờ hai mươi cô càng thêm sốt ruột, vội vàng đi vào.
Vừa bước qua cánh cổng Huyền Giang đột ngột ngã khụy thân thể nặng tựa ngàn cân dán dính trên mặt đất, mặt mũi xa xầm choáng váng, đầu như bị búa tạ đập mạnh. Huyền Giang da dẻ trắng xanh co quắp nằm trên đất mồ hôi tuôn thấm ướt áo, từng giây từng phút trôi qua đều là màn tra tấn khủng khiếp nhất.
Trong hoang mang đau đớn, cô bỗng nhớ tới chiếc vòng tay kì quặc được nhận trước đấy, một linh cảm mãnh liệt thôi thúc khiến cô thu hết sức lực còn sót lại run rẩy đeo chiếc vòng lên cổ tay, chỉ chưa đầy một phút sau áp lực đè nặng giảm dần, chờ đến khi áp lực hoàn toàn biến mất Huyền Giang mới từ từ nhổm dậy giật mình nhận ra sự biến đổi khác thường của nơi đây.
Không gian xung quanh bừng lên ánh sáng, đèn đuốc xanh chập chờn, bớt đi sự tối tăm mập mờ lại thêm vào mấy phần yêu dị.
Huyền Giang nuốt nước bọt giương mắt nhìn, nơi mà lúc trước là hàng cây giờ đã thay bằng những ngôi nhà đá thấp lè tè được xây đắp đơn giản, trước cửa mỗi ngôi nhà treo hai ba chiếc đèn lồng tỏa ành sáng xanh lét.
Có rất đông người cả trong nhà lẫn trên đường, họ dường như không quan tâm tới nhau, không tiếng nói chuyện chỉ có lầm lũi bước đi, khung cảnh đáng nhẽ tấp nập lại liêu tịch lạ thường.
Huyền Giang chống tay ngồi dậy, cúi mình nhận ra bên dưới không phải đường lát gạch mà là đường đất, không những thế đất vừa nhão vừa lún, cả nửa người cô gần như bị chìm xuống. Huyền Giang khó nhọc đứng lên, nương theo ánh sáng xanh tù mù ngơ ngác nhìn quanh.
Đám đông vẫn im lặng lượn lờ trước mặt cô, quần áo đủ màu nhưng kiểu dáng lại lạ lùng cổ lỗ, nửa giống thời cổ trang nửa giống thời Pháp thuộc, kì cục không ăn nhập. Họ đều di chuyển cứng ngắc chậm chạp, gương mặt đờ đẫn nhìn không ra một tia xúc cảm.
Không khí lạnh lẽo cực độ, không hề giống bất cứ cái lạnh nào Huyền Giang đã từng trải qua trước đấy. Đây là cái lạnh thấm đến tận xương tủy, có thể làm lục phủ ngũ tạng hóa băng nhưng đồng thời cũng khiến cho khắp thân mình đổ mồ hôi như tắm.
Huyền Giang cả người ướt sũng run cầm cập quay đầu tìm đường ra. Đằng sau cô lại không có cánh cổng nào mà chỉ dựng sừng sững một bức tường đá đen bóng trang nghiêm mà đứng, khiến cho người nhìn vào khổ sở tuyệt vọng .
Huyền Giang hoảng loạn vô cùng đầu óc gần như dại ra, cái lạnh tuy không làm cô suy yếu thể lực nhưng lý trí thì đã bị bào mòn. Cô hoảng hốt lê bước đến dưới chân tường cào cấu gào thét, không gian tĩnh lặng nhanh chóng bị tiếng hét của cô đánh tan. Những người đi lại trên đường không biết tự khi nào đã dừng lại, lẳng lặng nhìn cô, gương mặt ánh mắt như trước vô biểu tình.
Huyền Giang thét cho đã, ý thức cũng dần hồi phục, run rẩy nhận thấy đám đông đang vây tròn quanh mình, ai cũng giương mắt lạnh lùng nhìn, không lời bàn tán không hành động dư thừa, không gian thoáng chốc lại trở về tĩnh lặng.
Bỗng từ đằng xa một hồi chuông boong boong ngân dài, rồi không hề báo trước pháo hóa từ đâu nở rộ, đủ màu đủ sắc, bụp bụp bắn lên.
Huyền Giang giật mình ngước đầu, ánh sáng rực rỡ lan tỏa từ bầu trời làm sáng bừng không gian, cô ngây ngẩn nhìn theo, những kẻ khác cũng bị thu hút, đồng loạt quay lưng đờ đẫn ngẩng mặt.
Tiếng chuông boong boong không dứt, Huyền Giang thấy lòng mình nhẹ nhàng bâng quơ, cái lạnh cũng không còn làm cô khó chịu ngược lại cơ thể chậm chạp quen dần, bước chân càng lúc càng nhanh cuối cùng giống như bay vụt lên.
Giữa nền trời tối đen một màu Huyền Giang lơ lửng trên không, pháo hoa đỏ rực nở rộ xung quanh làm bừng sáng thân hình kì dị. Những người bên dưới bỗng nhao lên rít gào, ùn ùn xô đến dưới chân cô kẻ này đạp lên kẻ kia tranh giành cắn xé lẫn nhau hòng vươn tay chạm lấy nữ nhân trên cao.
Huyền Giang thanh tỉnh lạ thường. Cô không còn suy nghĩ, chỉ lãnh đạm nhìn đoàn người chen chúc dưới chân mà nhẹ nhàng dẫm lên, đầu họ mềm xốp như bông, bị dẫm thì bở ra tan thành khói. Nơi cô đi qua chỉ còn một màu xám đục lượn lờ vô thực. Thật không nghi ngờ gì, cô đang lướt trên những linh hồn.
Đoàn diễu hành vẫn đổ xô về như nước lũ, hoang dại kêu gào, từng kẻ từng kẻ trở thành miếng lót đường cho Huyền Giang.
Huyền Giang lần theo tiếng chuông vang, đôi mắt hững hờ trong suốt, phản chiếu sắc đỏ sậm của từng chùm pháo hoa rực rỡ.
Trước mắt cô hiện lên một con sông dài cuồn cuộn chảy. Nước sông đen óng như suối tóc người phụ nữ, đẹp đẽ lạ thường. Giữa con sông nổi lên một khối sáng màu bạc, ánh sáng mạnh mẽ chói mắt.
Huyền Giang khó chịu xoa mắt, cơ thể cảnh cáo không muốn tiếp tục tiến lên.
Những linh hồn dưới chân Huyền Giang cũng nhanh chóng lùi xa, hoảng hốt tránh khỏi thứ ánh sáng chói chang.
Tâm hồn cô đang bình lặng như nước thoáng chốc trở nên giận dữ điên cuồng, ánh sáng kia……
Thật muốn hủy diệt nó.
Huyền Giang nhếch môi cười, từng tràng từng tràng lảnh lót vang dội. Đám linh hồn cũng một lần nữa nhao nhao xô đến chỗ Huyền Giang đói khát rít gào.
‘Giang… Giang…Giang…’
‘Giang..Giang…’
‘Giang…’
Tiếng chuông vang lên từng hồi như có người thì thầm gọi tên, Huyền Giang đầu óc đã mụ mị trong sự thù hận, càng điên cuồng hơn sau mỗi hồi chuông, những linh hồn dưới chân cô càng lúc càng hiện nguyên hình, hung ác tràn lên tạo thành làn sóng thủy triều dữ tợn. Huyền Giang cưỡi trên lưng chúng giống như đang điều khiển một con thủy quái, mãnh liệt ập đến giữa dòng nước.
Cô bỗng thấy từ cổ tay truyền đến một cỗ nóng cháy đau đớn. Huyền Giang lạnh lùng nhìn xuống chiếc vòng đang đeo, vung tay đập nát.
Boong_
Tiếng chuông đột ngột dừng không báo trước, bất ngờ như lúc bắt đầu.
Huyền Giang giật mình, toàn thân như bị dội nước, cơn rét lạnh ùa về, đầu óc u mê thoáng chốc hồi thần. Đây là..cô vừa làm sao vậy…
Chưa kịp để Huyền Giang xúc động tua lại sự tình đám linh hồn dưới chân cô cũng đã thanh tỉnh lại, nhanh như nước lũ mà rút về bỏ mặc Huyền Giang lộn cổ ngã xuống dòng nước đen cuồn cuộn.
Cô chới với thân mình khua tay loạn xạ, bụng liên tục nuốt mấy ngụm chẳng bao lâu thì đờ đẫn chìm nghỉm.