Trường Ngân nhìn đứa em gái đang lả trên tay anh khuôn mặt trắng bệch tóc tai bết chặt, người không ra người quỷ không ra quỷ, vô cùng thảm hại.
Anh run rẩy vuốt tóc cô, tâm tình rối loạn, không biết là nên tức giận hay vẫn nên lo lắng nhiều hơn.
Hơn bốn tiếng trước sau khi Huyền Giang- con bé láo lếu đáng đánh- dám cắt đứt liên lạc với anh, Trường Ngân tâm trạng thấp thỏm bất an vừa được tan ca liền vội vàng phóng xe về nhà. Nhưng về đến nơi lại chỉ thấy nhà cửa tối đen, chẳng biết con bé đã chạy đi đâu mất. Trường Ngân lửa giận ngút trời, dò hỏi hàng xóm bạn bè cũng không ra tin tức, anh ôm một bụng giận dữ vào nhà bật máy tính.
Huyền Giang ra ngoài mà không đi xe đạp anh nghĩ có ba khả năng, một là nơi đó rất gần chỉ cần đi bộ là đến, hai là có người đến đón, hai điều trên anh dễ dàng loại ra, anh đã hỏi thăm nhưng không ai gặp hay nói chuyện với con bé lúc vừa rồi. Vậy chỉ còn khả năng thứ ba, Huyền Giang đi đến một nơi khá xa bằng xe buýt. Do con bé lâu nay ít khi bắt xe đi xa vậy nếu muốn đi đâu nó chắc hẳn phải tra trước lộ trình.
Trường Ngân liếc mắt nhìn phần history chẳng mấy chốc tìm ra địa chỉ phố Hòa Giác.
Khá lắm con bé ương ngạnh đêm hôm bỏ nhà đi rốt cuộc muốn gặp ai!Trường Ngân nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm, lần này bắt được nó về anh mà không đánh một trận nên thân thì thật có lỗi với mẹ trên trời!!
Nhưng bốn tiếng vất vả sau đó anh lại chẳng thể nào giữ nổi cơn tức giận.
Trường Ngân lần mò đến phố Hòa Giác tìm người nhưng vạn lần không ngờ nơi anh bắt gặp cô bé lại ở trong…nghĩa trang.
Huyền Giang cả người co quắp nằm giữa những tấm bia nghi ngút khói, khung cảnh tối tăm tịch mịch, không đèn, không sao, chỉ có ánh trăng nhạt nhòa cùng gió lớn vẫn thổi ào ào trên ngọn cây, tiếng cú tiếng dơi thi thoảng rả rích, rõ ràng là nơi không bóng người nhưng lại như có hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn chăm chú lạnh lùng quan sát.
Trường Ngân xót xa vươn tay định bế em gái nhưng bỗng ngây người, rõ ràng xung quanh không có nước, sao con bé lại…ướt sũng vậy?!
Trường Ngân hoang mang dựa cô bé vào người mình, cùng lúc kịch một tiếng, có gì đó từ trên tay Huyền Giang rơi xuống đất lăn đến chân anh.
Trường Ngân cúi mình nhìn, trên đất là những mảnh vỡ nhỏ đục màu, hình dạng giống như khúc ống tròn, không hiểu sao thứ vô hại ấy lại khiến anh cảm thấy rùng mình ớn lạnh, một tia chán ghét rất nhẹ lướt qua đáy mắt.
“ Chậc chậc.. cuối cùng vẫn vỡ sao.”
Một giọng nói trong trẻo pha chút tiếc nuối vang lên, Trường Ngân giật mình đứng phắt dậy, người nói ở rất gần, vậy mà anh cũng không phát giác.
Cách hai anh em vài mét có ba người đang thong dong tiến đến. Một người mang dáng dấp học sinh nở nụ cười như có như không, giọng nói trẻ con vừa rồi ắt hẳn của cậu ta, hai người đi sau một nam một nữ, nữ nhân tóc vàng tuổi tầm ba mươi bộ dáng gợi cảm luôn miệng cười duyên, dù đang trong cảnh sáng tối cũng không che được nét quyến rũ xinh đẹp. Nam nhân đi sau cùng nửa người trên khuất trong bóng tối, khí chất u lãnh âm trầm, thật khiến người thường khó lòng nhìn thẳng.
Trường Ngân nhíu mày hơi xoay mình che đi Huyền Giang trước ngực, bình tĩnh đứng yên.
“ Ui dà dà cái này của cậu Thuần Linh mà. Ngươi sao mà tự tiện..”
Nữ nhân che miệng nhìn mảnh vỡ dưới chân Trường Ngân khúc khích cười.
“ Thế nên ta mới bảo cô nàng cẩn thận,” Cậu học sinh thở dài một hơi, quay sang vỗ vỗ vai nam nhân đằng sau, “Ai thôi cũng âu là cái số, ta chỉ nhiệt tình thay ngươi tiếp đãi khách thôi mà tiểu Linh.” – vẻ mặt đầy biểu thị ‘có trách cũng đừng trách ta’.
Nam nhân chưa kịp lên tiếng, nữ nhân đã châm chọc cắt lời.
“ Nói thật có lý nha, không phải ngươi cố tình đưa ‘vật chí âm’ cho người ta lại còn úp úp mở mở không cảnh báo rõ ràng, hại cô ả khốn đốn một trận, ‘chí âm’ cũng bị đập nát. Giờ ngươi tính sao ai đền đây?”
Nói dứt câu cuối cô nàng còn phóng mắt quét quanh gương mặt Trường Ngân, đôi môi đỏ mọng nhếch lên quyến rũ.
“ Ô kìa hàng hiếm a, ngoại hình xuất sắc, khí chất xuất chúng! Anh giai anh lấy thân báo đáp em đi, cái ống xương mục đó để em trả cho.” Kết câu lại không quên nháy mắt chu mỏ, tay đưa lên khoanh trước bộ ngực đầy đặn nửa kín nửa hở.
Trường Ngân đầu đầy hắc tuyến, trước giờ chỉ có anh trêu gái, từ khi nào lại có gái trêu anh!?! Nhân sinh đảo lộn thật rồi.
Tuy có chút choáng váng nhưng đầu óc Trường Ngân rất nhanh vận chuyển, anh đưa mắt bắn thẳng đến người nam nhân phía sau đè âm nghiêm nghị.
“ Tôi không hiểu mấy người đang nói đến vấn đề gì, nhưng nếu có liên quan tới em gái tôi… Rốt cuộc các người quen nó khi nào? Các người định lợi dụng gì ở nó?”
Người nữ nhân che miệng cười, ánh mắt lại trêu chọc nhìn cậu học sinh.
“Lợi dụng, đúng đúng, ngươi dụ dỗ con gái nhà lành nửa đêm nửa hôm đi theo ngươi lên xe chở người chết làm gì a? Còn không phải có mưu đồ xấu.”
“ Hừm nói cho rõ ràng đi,” Cậu học sinh bỗng nghiêng đầu nhìn Trường Ngân, trong mắt lộ tia trào phúng, “ Đấy là xe chuyên chở linh hồn đi siêu độ người bình thường đâu thể lên_”
“ Ý ngươi là gì,” Trường Ngân mở to mắt, môi tự động vạch ra một nụ cười chế giễu.
“ Em ta có gì khác ‘ thường’ sao? Hay ngươi chỉ đang tự biện minh cho năng lực suy kém tuổi già sức yếu mắt mũi kèm nhèm đến người sống hay chết cũng không phân biệt được!”
Hai người trước mặt chấn động trong giây lát, cả hai cùng đưa ánh mắt sững sờ nhìn Trường Ngân, rất nhanh liền thu lại biểu tình thất thố.
Cậu học sinh khoan thai khoanh tay, thiêu mi cười.
“ Sao ngươi biết?”
“ Một chút tài mọn.”
“ Ngươi chỉ là người thường,” Nữ nhân khịt khịt mũi đôi mắt đảo quanh, “ Ta không nhận ra cái gì đặc biệt.”
“…” Anh cũng không nói mình đặc biệt hơn người a.
“ Hiện giờ hắn là vậy.” Giọng nói trầm thấp cuối cùng cũng cất lên, người nam nhân từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, kéo theo một mùi hương u nhàn thanh khiết, Trường Ngân nheo mắt một xúc cảm kì lạ nổi lên lại rất mau biến mất, đáy lòng hơi chút run, tay vô thức khẽ siết.
“ Ngươi…Vũ Trường Ngân.. phải giờ ngươi là vậy, ngươi có nhận ra ta không ?”
Người thanh niên mang dáng vẻ phi thực thanh thoát như lan lại u nhã trang nghiêm như ngọc, cậu cất tiếng hỏi tựa hồ không chút xúc cảm nhưng Trường Ngân lại nghe ra một lời khẳng định, còn có ..chờ mong??
Trường Ngân chăm chú nhìn người thanh niên trước mặt, không hiểu sao anh có cảm giác câu trả lời mình sắp nói tiếp đây lại vô cùng quan trọng, giống như đang đặt người khác vào thế cục do chính anh sắp trận.
Trường Ngân lắc đầu, anh không hề biết cậu ta, thực sự không.
“ Thật xin lỗi..Đây là lần đầu tôi gặp cậu.”
Trường Ngân vừa nói xong lại suýt cắn lưỡi, rõ ràng là chưa hề quen biết tại sao phải xin lỗi?!
“ Ngươi hoàn toàn không nhớ ta ?” Giọng nói càng thêm lạnh lùng, ánh mắt băng lãnh như muốn đâm một lỗ trên đầu Trường Ngân.
“ Không phải không nhớ mà là chưa từng gặp mặt. Sao tôi có thể biết người mình chưa bao giờ trông thấy chứ.” Trường Ngân cũng không thua kém trừng mắt lại, anh trước giờ ghét nhất là bị kẻ khác đe dọa.
“ Ngươi_”
Cậu thanh niên không che nổi sự giận dữ, trên gương mặt ngàn năm băng giá cũng tăng thêm vài phần sương mù, cậu bước từng bước tiến đến chỗ Trường Ngân, không khí thoáng chốc đặc quánh, chim chóc ầm ĩ toán loạn bay mất, nhang khói cùng lúc tắt phụp, mây đen ùn ùn phủ kín ánh trăng. Khung cảnh xung quanh tối đen một màu, Trường Ngân dù không nhìn thấy gì nhưng vẫn nhận ra từng đợt từng đợt sát ý như lợi kiếm bén nhọn phóng thẳng đến chỗ mình. Anh xoay người phủ kín áo khoác lên Huyền Giang, ôm cô bé ra sau lưng, ánh mắt sáng quắc bừng lên lửa giận.
“ Mẹ nó ! Đầu tiên là hãm hại em gái tao, giờ lại quay sang bắt tao nhận thân nhân ? Ông đây nhổ vào, có ngon thì lên đi đừng tưởng ông nương tay với oắt con!”
Sát khí theo từng bước chân của tên thần kinh kia mà hợp lại, như lưỡi hái tử thần đang mắc vào cổ Trường Ngân. Chẳng lẽ hôm nay quả thực phải cúi mình trước lũ điên kia, Trường Ngân nuốt nước bọt, nếu một mình anh thì đừng hòng cơ bắp này không chỉ để trưng đâu, nhưng vì còn có Giang… con mẹ nó quả thực tiến thoái lưỡng nan.
“ Thôi đi.”
Giọng nói trong trẻo lại vang lên nhưng lần này mang theo mười phần nghiêm nghị.
Mây đen từ từ tản ra, ánh trăng bàng bạc lấp ló rọi xuống khung cảnh bên dưới.
Trường Ngân trợn mắt nhìn một màn trước mặt, người nữ nhân thủ thế đứng quay lưng chắn trước hai anh em cơ thể mảnh mai xinh đẹp bỗng hóa cường tráng, người mọc lông tua tủa như sói, cậu học sinh đang giữ một tay của người thanh niên, khuôn mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc lạnh, còn người thanh niên…
Trường Ngân có chút thất thần trong lòng dâng lên một xúc cảm không tên. Cậu thanh niên đứng thẳng tắp trên đất, cơ thể cứng ngắc, cổ và ngực áo đáng nhẽ phải thuần một màu trắng muốt phiêu dật nay lại nhiễm thượng hàng sắc đỏ au, Trường Ngân nhìn lên liền thấy từ khóe mắt trong suốt chảy ra hai hàng máu đỏ sậm, đôi con ngươi đen sẫm sáng bóng tràn ngập ưu thương.
Người thanh niên từ từ nhắm mắt, bình thản lên tiếng.
“ Con có hơi xúc động, thứ lỗi.”
Cậu học sinh kiễng chân nhẹ nhàng vỗ đầu người thanh niên, như một trưởng bối đang dỗ dành con cháu. Người nữ nhân thu mình, thoáng chốc trở về bình thường, sắc mặt tươi cười lại gần hai người kia.
“ Ây da chắc là do cậu Thuần Linh mệt quá rồi a, thôi nào, mau về nhà nghỉ đi, mau về thôi.”
Thuần Linh im lặng xoay người, hai người kia cũng coi như không có chuyện gì tiến lên đi cùng.
Một hồi sóng to gió lớn cứ thế mà kết lại.
Trường Ngân âm thầm thở phào, trong bụng tuy có chút không cam lòng nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn, anh bế xốc Huyền Giang chuẩn bị đi về.
“ Định đi đâu ?” Tiếng nói âm trầm vang lên, phá tan bầu không khí vừa tạm thời hòa hoãn.
Trường Ngân im lặng không đáp. Trong đầu lôi mấy đời tổ tông nhà tên ranh kia ra mắng chửi, Fuck! Còn định giở thói điên gì nữa đây!
“ Ừ há, quên mất.” Cậu học sinh quay gương mặt trẻ con ra nở nụ cười mê hoặc.
“ Cô bé kia trước đấy có bảo muốn đến chỗ tiểu Linh, xem ra cô bé gặp rắc rối không nhỏ rồi.”
“ Giang nói muốn đến chỗ mấy người?” Trường Ngân nghi hoặc hỏi lại “Chứ không phải các người lôi nó đến nghĩa trang này sao?”
“ Không không là cô bé đi nhầm đường…, thôi nào không cần phải nhắc chuyện cũ chứ.” Cậu học sinh ngao ngán lắc đầu trừng người nữ nhân đang khúc khích ôm miệng cười.
“ Chuyện này để nó tỉnh tính sau, giờ tôi phải đưa nó về.”
Trường Ngân dứt khoát quay đầu, chưa được hai bước đã nghe cậu thanh niên kia hừ lạnh.
“ Hừ, tưởng chỗ ta ai muốn đến thì đến chắc!”
“ Vâng thưa cậu- tôi- không- quen, nhà cậu tôi cũng không mong đến đâu. Con em tôi chắc nó bị não ngập nước rồi, giờ tôi mong cậu ngậm miệng để tôi về.”
Một cỗ sát khí bắn thẳng ra, lần này không giống lần trước tang thương mà chỉ thuần túy tức tối vì bị chọc giận.
“ Thôi nào thôi nào, cậu trai trẻ đừng tự lừa mình dối người nữa.”
Cậu học sinh lên tiếng cắt ngang vui vẻ khoanh tay.
“ Cậu biết cô bé cần đến tiểu Linh nhà chúng tôi phải không?”
Trường Ngân im lặng không đáp, như trước đứng yên.
“ Hơn nữa..”
“ Hơn nữa?”
“ Ngươi phải đền cho ta cái vật kia.” Giọng nói âm trầm thập phần dứt khoát.
Trường Ngân đưa mắt nhìn theo mảnh xương vỡ dưới chân đen mặt trừng mắt.
“ Cái đấy đắt lắm.” Người nữ nhân huýt sáo, môi mấp máy quyến rũ.
“ CÁI KHỈ GÌ CHỨ!!!”
---------
Đến cuối cùng Trường Ngân vẫn phải theo Thuần Linh về chỗ của cậu ta, nói cho chính xác là chỗ Thuần Linh đang ở tạm. Đấy là một cửa hàng nội thất sang trọng, nhưng theo đánh giá của Trường Ngân cửa hàng hẳn không phải được xây lên để kinh doanh nếu không đã chẳng ai điên mà mở ở nơi vắng vẻ này.
Cậu học sinh và người nữ nhân đã sớm chia tay họ. Trước khi đi nữ nhân kia còn nhét vào tay anh một mảnh giấy ghi cách thức liên lạc, cô nàng hào hứng nháy mắt ngúng nguẩy lắc mông rời đi. Trường Ngân thật vui không nổi, mỹ nhân kiểu nàng ta anh chỉ xin đứng xa xa thưởng thức thôi, dây vào đến mảnh xương cũng không còn cho xem.
“ Cho ta gửi lời hỏi thăm ông bạn già, nhắn y tháng tới ta sẽ mang Túy Nguyệt tửu sang chơi.”
“ Con nhất định chuyển lời cho thầy.” Thuần Linh lãnh đạm đáp.
“ Được rồi ngươi cũng phải giữ gìn đấy, ai cha người trẻ tuổi đều như vậy nóng nẩy.”
Cậu học sinh thở dài xoay lưng, một bộ dạng thật không hợp tuổi, trong thoáng chốc phảng phất như đã mang trên mình gánh nặng thời gian.
Đi được vài bước cậu ta quay đầu trầm mặc nhìn Huyền Giang đang nhắm nghiền mắt trên tay Trường Ngân, con ngươi xẹt qua tia thương hại, rất nhanh biến mất tựa hư vô.
“ Còn chưa vào.” Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng của Trường Ngân.
Trường Ngân đảo mắt tỏ vẻ bất mãn, tiểu tổ tông của tôi cậu không dùng giọng nói cao ngạo đấy thì chết người chắc, tôi ít nhất cũng lớn tuổi hơn cậu a.
Thuần Linh nhướn mày khinh bỉ, hừ thiếu gia ta trời sinh đã thế, không thích thì đừng nghe.
Trường Ngân nhếch nhếch khóe miệng, tôi tưởng cậu thần kinh có vấn đề nhẹ hóa ra lại bị nặng không cứu nổi, tội nghiệp tuổi còn trẻ vậy mà_
Thuần Linh trợn trừng trừng, cố sức kiềm xuống ham muốn đồ sát, hẳn nếu ánh mắt chính là đường đạn thì Trường Ngân đã thành cái tổ ong rồi.
Trường Ngân ngửi thấy mùi nguy hiểm cũng nhanh chóng chuồn vào trong, tránh cho trên người thực sự có lỗ thủng.
Hai người anh tới tôi đi, giao tiếp hài hòa mà không cần mở miệng, nhìn kiểu gì cũng thấy giống kẻ điên diễn kịch câm.
Trường Ngân cẩn thận bế Huyền Giang đặt lên một chiếc giường trưng bày, xoay người tìm một cái ghế đệm ngồi xuống, tự nhiên như ở nhà.
Thuần Linh đi vào bên trong rất chuẩn mực mà bưng ra ly nước suối.
Hóa ra cậu ta cũng có giáo dưỡng căn bản– Trường Ngân gật đầu tán thưởng, không khỏi nhìn cậu trai bằng ánh mắt khác.
“ Cám ơn nhưng tôi muốn uống cafe, loại phin nhé tôi bị dị ứng vị pha sẵn.”
Thuần Linh trợn mắt kinh ngạc nhìn kẻ vô sỉ đang hả hê trước mặt nhưng động tác tiếp theo của cậu lại làm Trường Ngân nhanh chóng cười không nổi.
Cậu uống nước
Phải a, rất tao nhã mà ngồi vào chiếc ghế đối diện Trường Ngân, đưa ly nước kề miệng nhấp hai ngụm rồi để xuống bàn.
Hàng loạt động tác không một điểm dư thừa.
Chết tiệt là anh tự mình đa tình mà!
Người thần kinh như cậu ta nào biết đến chuyện lấy nước mời khách chứ!!
Trường Ngân có một xúc động muốn lập tức gặp mặt bố mẹ cậu ta, xem dạng gia đình nào có thể dưỡng thành đứa con như vậy.
Thuần Linh liếc mắt khinh thường không hề để cho Trường Ngân chút gì mặt mũi.
Đúng lúc đấy có người từ phòng trong bước ra, phá tan bầu không khí ngượng ngùng của cả hai.
“ Tiểu Linh cậu về muộn quá, đã ăn gì chưa ? Có bánh ngọt trong tủ đấy.”
Giọng nói ngái ngủ lèo nhèo cất lên, kèm theo tiếng dép sột soạt kéo đến, người nọ vừa hiện trong tầm mắt làm Trường Ngân suýt phì cười thành tiếng.
Người vừa bước vào dáng vẻ vô cùng đẹp mắt, thân cao mét tám, khuôn mặt tựa hoa đào, mái tóc dài nhuộm hồng nhạt buông trên vai, nhìn hot không thua gì idol Hàn Quốc. Nhưng mà con người đẹp đẽ rạng ngời đến vậy lại đang diện một chiếc áo ngủ in hình Hello Kitty, chân xỏ đôi dép Hello Kitty, đầu cũng trùm mũ Hello Kitty, còn quần thì… chết tiệt đó chính là điểm mấu chốt! Cậu ta đâu có mặc quần!!
Trường Ngân ôm miệng ho khan thật may anh chưa uống nước chứ không rất có thể đã chết vì sặc.
“ Ủa tiểu Linh có khách sao,” Cậu chàng cuối cùng cũng dứt hẳn cơn ngái ngủ, hoảng loạn núp sau lưng chếc ghế. “ A! Thúi lắm! sao cậu không báo trước chứ!”
Trường Ngân cúi thấp đầu nỗ lực không bật cười. Thuần Linh mí mắt cũng không nâng, trầm mặc nhìn bạn.
“ Tớ ghét đồ ngọt, còn cơm không ?”
“…” *Đen mặt*
“Phụt…A Wa ha ha ha ha…a wa a ha ha…” Trường Ngân cuối cùng nhịn không nổi lăn lộn từ trên ghế ngã xuống đất, vô cùng mất hình tượng.
Cậu bạn Hello Kitty đáng thương hề hề muốn độp lại mà không được chỉ còn cách nghiến răng.
“ Là bánh trà xanh hương nhài của ông Đức!”
“ Được, lấy ra đây đi.” Thuần Linh sắc mặt hòa hoãn vô cùng thỏa mãn sai bạn.
“ Tự đi mà lấy !” Cậu bạn Hello Kitty bùng nổ giận dữ xoay người bỏ lên lầu.
Trường Ngân giờ mới từ dưới đất bò lên lau nước mắt nhìn Thuần Linh trêu trọc
“ Bạn gái cậu là siêu mẫu đấy hả, nóng bỏng quá đi_”
Trường Ngân chưa dứt câu bỗng nghe xoảng một tiếng, cậu bạn kia lại chạy xuống, vẫn chưa mặc quần, nhưng trên mặt chỉ có duy nhất biểu tình sững sờ kinh ngạc.
“ Cậu…cậu..là cậu…”
Trường Ngân ngẩng đầu ngạc nhiên còn chưa kịp phản ứng đã thấy cậu ta nước mắt lưng tròng nhanh như cắt mà nhảy bổ lên người anh.
“ Cái quái gì…” Trường Ngân mắt hoa một trận, đang định đẩy người thì bỗng khựng lại, một mùi hương nồng nàn quyến rũ nhè nhẹ thoáng qua, khiến tay anh có chút run rẩy, nhưng rất nhanh bình thường.
“ Hức đã lâu vậy rồi… đã lâu vậy rồi..hức..cậu nhớ tớ không… tiểu Phương đây mà..tớ đây mà..hức..hức..”
Trường Ngân khó chịu ra mặt, dùng sức mạnh áp đảo một phát lôi cậu trai từ trên người mình đẩy xuống đất, đứng dậy phủi áo.
“ Xin lỗi tôi không quen cậu. Cả hai cậu.”
Trường Ngân nhấn mạnh câu cuối, không quên liếc mắt cáu kỉnh nhìn Thuần Linh làm cậu ta siết chặt tay biểu tình càng thêm lạnh lẽo.
“ Không quen… gì chứ sao lại không quen!!” Thái Phương mở to mắt nét mặt thoáng chốc tối lại.
Vậy giờ cậu lại định nổi cơn điên giống bạn mình sao?! Trường Ngân phẫn nộ thầm nghĩ, rốt cuộc hôm nay là ngày khỉ gì chứ!! Một lũ thần kinh!
“ Được rồi tiểu Phương, hắn … đúng là không biết chúng ta..”
Trường Ngân ngạc nhiên, anh không nghe nhầm chứ ?
“ Sao…” Thái Phương còn định nói gì thêm nhưng vừa nhìn vào đôi mắt dửng dưng của Trường Ngân cậu liền im lặng, khuôn mặt không giấu nổi nét mất mát.
“ Phải… đây không phải cậu ấy…”
Thái Phương buồn bã quay lưng nhìn Thuần Linh.
“ Tớ… để tớ lấy bánh, cậu uống trà hay sữa ?”
“ Trà nhạt.”
“ Được..” Cậu ta không nhìn Trường Ngân, ấp úng hỏi. “ Còn anh?”
Trường Ngân bỗng dâng lên thương cảm có lẽ vì biểu hiện cậu ta thật nhu hòa không giống Thuần Linh lúc trước nóng nảy, Trường Ngân trong lòng thở dài.
“ Cafe phin, ít sữa.”
“…”
“…”
“ Chúng tôi chỉ có cafe hòa tan,” Nghiến răng
“ Vậy a,” *Ngửi thấy nguy hiểm*
“ Vậy cho tôi chè đặc.” Ngập ngừng, “ Tôi thích uống chè tươi loại phơi một nắng.”
“…Anh.. vẫn là uống nước lọc đi…” Bỏ vào nhà không quay đầu lại.
“ Kệ hắn để cho hắn chết khát,” Thuần Linh lạnh lùng nheo mắt
“ Cho tôi chè đi loại nào cũng được tôi sắp buồn ngủ chết rồi.” Trường Ngân gọi với theo thầm nghĩ mình thật là ủy khuất, thôi thì coi như rủ lòng một hôm đi.
Đêm ấy là một đêm không ngủ với ba người.