Mất mấy giây Hoàng mới thực sự ý thức được, trước mặt mình là một thằng nghiện. Cho dù nghiện có hình dạng tởm lợm thế này thì từ bé tới giờ hắn chưa từng thấy. Theo cái ý thức rõ mồn một đó nỗi sợ cứ dần dần lớn lên, nhấm nháp từng khoảng trong trí nhớ của hắn, và chỉ thoáng chốc hắn đã cảm nhận được sự sợ hãi ấy đang lan tràn khắp lồng ngực mình.
Trong quá khứ Hoàng đã từng có một nỗi ám ảnh đáng sợ về chúng. Năm lớp sáu, mới chân ướt chân ráo lên thành phố này, đi học chưa được mấy bữa thì hắn bị bọn nghiện trấn lột trong một lần tan trường. Chỉ cần bị chặn đường trấn lột thôi đã đủ để một thằng nhóc nhút nhát như Hoàng khiếp sợ rồi, lại còn bị mấy tên nghiện người chẳng ra người ngợm chẳng ra ngợm đó vây lấy thì với hắn phải nói là một việc kinh khủng lắm. Ngày ấy, hắn tuy nhỏ người, nhút nhát mà lại cứng đầu, bọn nghiện đòi lấy đồ với tiền thì nhất quyết không nghe, thế là hắn bị chúng đánh. Cũng may, chuyện xô xát diễn ra không lâu thì Hoàng vùng lên chạy được. Hắn chỉ bị mất cặp với một ít tiền ăn sáng để dành, và trầy xước chút đỉnh chứ không bị thương gì đáng kể cả. Sau đó, qua việc xem tin tức và được kể về việc bọn nghiện thường bị bệnh HIV, nếu để chúng làm mình chảy máu thì rất dễ bị lây nhiễm, khiến cho hắn càng sợ hơn nữa. Hắn giấu biệt đi chuyện bị bọn nghiện đánh cướp, và suốt một thời gian dài sau đấy lúc nào cũng nơm nớp lo sợ rằng mình bị lây HIV. Nỗi kinh hoàng ấy cứ bám lấy hắn như thế, cho đến một ngày Ken biết được, liền dùng tiền tiết kiệm để lén đưa hắn đi xét nghiệm tại bệnh viện. Lúc đấy Hoàng mới chắc chắn rằng mình không bị sao, cuộc sống của hắn từ đó trở đi mới được thanh thản. Có điều sau này lớn lên, kể cả đã theo Ken học võ, lũ nghiện vẫn là một trong những thứ Hoàng thấy ghê tởm và ái ngại nhất trên đời. Ken đã mấy lần khuyên nhủ, nhưng hắn vẫn không bỏ đi được nỗi ám ảnh ấy, chỉ đơn giản là vì HIV vẫn chưa có thuốc chữa, nếu mắc phải thì chắc chắn sẽ chết rất nhanh và đau đớn.
Ký ức vẫn chưa quên, nhưng đã lâu rồi Hoàng không nghĩ đến chuyện sẽ gặp bọn nghiện, đương nhiên nội trong buổi sáng may mắn hôm nay gã càng không lường tới việc sẽ phải đối diện với một tên nghiện thế này.
Trong khoảnh khắc ánh đèn đỏ tan đi, tên nghiện mới đến đứng ở đó và nhìn Hoàng chòng chọc. Giây phút này dường như toàn bộ không gian đang bị ánh mắt ấy làm cho đông cứng. Càng ghê rợn hơn là kẻ đứng trước mặt gã thậm chí chẳng khác gì một thằng nghiện đã chết. Gã phải cắn răng mà nghĩ rằng hắn giống y như ma quỷ hiện hình. Nỗi sợ hãi không thể kiểm soát nhanh chóng bùng lên và xâm lấn mọi ngóc ngách trong cơ thể, chưa bao giờ Hoàng sợ đến như thế. Toàn thân gã như đang dần hóa đá.
Xem ra, một vận đen không thể tránh được đã ập xuống đầu chàng thanh niên rồi.
Bỗng, người đàn ông bên cạnh thôi phủi quần và đứng hẳn dậy, khiến Hoàng cảm nhận lại chút tự chủ trong cơ thể, vì chợt nhớ ra là ông ta vẫn ở đó nãy giờ. Người này ngẩng lên, gương mặt rõ dần dưới ánh sáng, Hoàng nghe tiếng thình thịch trong ngực mình, và hơi thở gấp hơn bao giờ hết. Không ngờ, mặc dù cách ăn vận hơi khác nhưng hóa ra cũng là một tên nghiện, thậm chí ngoại hình cũng na ná như nhau.
“Chuyện… chuyện gì thế này?”
Chỉ một tên còn chưa biết phải phản ứng ra sao, giờ thì có những hai tên, tuy chúng chưa nói muốn gì nhưng chút tự chủ trong thoáng chốc kia càng khiến Hoàng cảm thấy rõ rệt, nguy hiểm đã đến thật rồi.
Quả nhiên là quá nguy hiểm. Mọi thứ diễn ra mới chỉ trong mấy giây, từ lúc tiếng đáp lời ngập ngừng phát ra từ miệng thằng nghiện đầu tiên, rồi khi hắn vừa đứng lên, chưa đầy tích tắc sau tên nghiện thứ hai đã nhảy xổ tới chỗ Hoàng.
Tia đỏ nhờ nhờ ảm đạm vụt lóe sáng, văng lung tung thành những dải xiên xẹo phía trên cao. Nhanh, phải nói là cực nhanh, gã chỉ biết trợn mắt lên nhìn, chẳng kịp nhận ra tên nghiện lao đến như thế nào. Nhưng phản ứng của Hoàng cũng thật đáng ngạc nhiên, khi có một luồng gió tanh lạnh vừa nhẹ xộc tới, bụng gã bỗng co gập lại và một chân bật mạnh, đạp thẳng lên cao. Theo bản năng võ thuật của Hoàng, đó chính là Vô ảnh cước, một trong những cước chiêu mạnh nhất mà gã có thể tung ra được.
Tiếng “ư” khẽ vang lên, trong vòng tích tắc bốn cú đá liên hoàn đã làm bóng đen bật ngược lại phía sau.
Vô ảnh cước theo đúng như tương truyền thì nhanh và nguy hiểm đến mức có thể lấy mạng người khác trong chớp mắt, điểm đặc biệt nhất của nó chính là ở chỗ trí mạng. Hoàng tất nhiên chưa từng có dịp thể nghiệm điều đó, sau nhiều tháng luyện tập và suy ngẫm hắn đã tự đưa ra được phương vị và mức độ của cú đá này đủ để không ngộ hại người ta nếu sử dụng hết sức.
Cú va chạm khá mạnh làm cho tên nghiện văng lệt sệt dưới mặt đường, còn Hoàng cũng bị đẩy lùi ra sau một bước. Chiếc xe cào cào bị kéo giật theo, phát ra tiếng kẹt kẹt rồi lại loạng choạng muốn đổ nhào, nhưng gã kịp lùi chân trụ nên vẫn đứng vững và giữ được. Tuy nhiên, ngay lập tức ở bụng lẫn bắp đùi có cảm giác đau nhói, gã phải khom người thở hổn hển. Hoàng biết mình bị đau là bởi cú nhảy đến của tên nghiện thực sự quá nhanh và mạnh. Nhưng chính gã cũng không hiểu sao ở trong tình trạng như vậy mà bản thân còn kịp phản ứng với tốc độ ấy. Kỳ thực mấy năm qua Hoàng đã tu luyện tới mức trên cơ thể hình thành một lớp ý thức phản xạ võ thuật tương đối nhạy bén, có điều thường ngày hiếm khi gặp tình huống như vậy nên mới chưa rõ.
Tên nghiện lăn đi một đoạn ngắn trên đường, hắn nhanh chóng bật tung dậy y như một con tôm, đôi chân tiếp đất rất nhẹ nhàng và vẫn khuỳnh sang hai bên. Hắn vừa cười vừa thở ra mấy tiếng khò khè:
– Thằng nhóc… khỏe gớm!
Cảm giác kinh khủng chỉ trong tích tắc như đột ngột dâng trào đến cực điểm trong Hoàng, rồi cũng nhanh chóng vơi xuống khi mà gã thoát được cú đánh đầu tiên. Thế nhưng áp lực từ phía trước không hề giảm, Hoàng biết rõ như thế chưa phải là hết. Gã đang rối bời, vừa không hiểu bọn nghiện này muốn trấn lột hay muốn gì, vừa không hiểu bọn chúng có thật sự là nghiện hay không nữa. Vừa rồi gã có cảm giác mình đã đá hết sức, vậy mà uy lực Vô ảnh cước dường như chỉ bằng mấy phần so với khả năng thường ngày. Cú đá ấy tuy đẩy lui được tên nghiện nhưng hắn rõ ràng không hề hấn một chút gì, chuyện đó càng khiến cho gã cảm thấy bị choáng. Bây giờ không chắc đã đủ sức tung ra một cú đá như thế nữa, Hoàng không hiểu sẽ phải làm gì tiếp khi mà tên nghiện đó khỏe đến kỳ lạ như vậy.
Hắn nhăn cái trán cộc, hừ một tiếng rồi ánh đèn bên tay trái sáng rực, sải bước chân dài ngoằng lao tới lần nữa. Tên nghiện này nhanh một cách khó tin, chỉ hai sải chân trong nháy mắt mà hắn đã lao đến cạnh chiếc xe đang rung bần bật trong tay Hoàng. Một làn gió mang theo thứ hàn khí rợn người thốc tới, lần này thì Hoàng lờ mờ biết rằng mình không thể lặp lại cú liên hoàn cước vừa rồi nữa. Bản thân muốn lui lại nhưng cơ thể không nghe theo lời gã, hai chân cứ như đóng đinh tại chỗ.
Nỗi sợ nghẹt thở làm cho tâm trí Hoàng muốn nổ tung. Bất ngờ một cánh tay vụt đưa ra chặn thằng nghiện đó lại. Cánh tay khẳng khiu mà toát lên sự rắn chắc vững vàng, sức kéo đủ để hãm đứng đà lao như bắn của thằng nghiện kia.
Lại một tiếng thót muốn vỡ mật giật lên trong lồng ngực, Hoàng thở hộc, mồ hôi lạnh đã túa ra đầy trên trán. Bàn tay gã siết chặt vào tay lái xe đạp, nó đang phát ra những tiếng cạch cạch rất khó chịu từ một bộ phận nào đó vì bị rung mạnh hơn.
Tên nghiện bị cánh tay màu xám đen bí ẩn lôi về phía sau, cụt hứng nhưng không nói thêm tiếng nào, chẳng rõ nét mặt hắn ra sao vì đã bị bóng người che khuất.
– Để đó cho ta!
Kẻ vừa can thiệp cất tiếng và bước lên phía trước. Cái giọng khó nghe quen quen, cũng dáng đứng hơi gù và khuệnh khoạng, chính là tên nghiện ban đầu chứ nào phải ai khác. Hắn bây giờ mới ra tay, không hiểu việc ngăn cản đồng bọn là có ý gì. Bộ dạng hắn nhìn chung có phần đỡ kinh dị hơn so với gã thứ hai, nhưng tên này có vẻ còn ghê gớm hơn nữa, đặc biệt là nét mặt già dặn gấp mấy lần, dù không xấu xí bằng nhưng thực sự toát ra vẻ đáng sợ vô cùng. Có lẽ ở đây hắn chính là đàn anh.
Tên nghiện đàn anh chỉ bằng một bước chân đã đua người tới gần phía đuôi xe. Hoàng hoảng hồn, bất giác cử động được, gã giật lùi lại nửa bước, kéo chiếc xe theo một đoạn ngắn, nhưng không làm sao di chuyển thêm nữa. Tình huống có vẻ gấp gấp, nhưng trái lại tên nghiện này không tỏ ra nôn nóng. Hắn nhìn Hoàng với ánh mắt rất đỗi bình thường, không hào hứng, không dữ dội, nhưng cái bình thường ấy tạo cho gã cảm giác như bị thứ gì đó sắc lạnh đâm xuyên qua cả cơ thể mình, tưởng như không gì có thể che giấu được. Cái nhìn thấu suốt khiến người khác lạnh sống lưng, áp lực đều đến từ phía trước mà phía sau thấy tê rần từ bắp chân lên đến gáy. Hoàng cũng không rõ mình có gì để giấu giếm, nhưng trong đầu gã lại lờn vờn xuất hiện cái thắc mắc quái đản “chẳng hiểu… có phải hắn đã chết rồi không?”. Đối diện với kẻ này cảm giác sợ hãi trong lòng bỗng chốc tăng vùn vụt. Hai hàm răng của gã cũng vô thức đập vào nhau cành cạch.
– Thế nào, nhóc!
Lại là cái giọng khè khè như khó thở, nhưng lần này thanh âm cất lên rất trầm và từ tốn. Ẩn trong mấy tiếng ngắn ngủi ấy có lẽ là một ý tưởng không hay ho chút nào.
Nghe xong Hoàng thấy chân mình đang đập vào nhau, chưa bao giờ gã run như vậy, còn run hơn xa những lần đứng trước mặt cô giáo dạy văn trong lúc kiểm tra miệng, hoặc những khi ngồi ở dưới chờ cô chấm tên một đứa lên bảng trả lời bài cũ.
Đây là lần đầu tiên Hoàng rơi vào trạng thái như vậy, run rẩy đến mức không còn kiểm soát được bản thân mình nữa. Đến nỗi hoàn toàn quên mất rằng hắn còn có công phu khổ luyện mấy năm trời. Ngày thường hắn không bao giờ thiếu dũng khí, hay nhát gan tới mức không xử lý nổi tình huống với mấy đám cướp đường.
– Ông… ông… muốn gì?
Câu nói buột khỏi miệng Hoàng vừa lập cập vừa rụng rời một cách cứng ngắc, trong khi hai mắt hắn vẫn trợn to từ đầu tới giờ chưa khép lại được. Âm thanh của câu hỏi còn vang vọng trong một thoáng giữa những ngôi nhà cũ kỹ vắng lặng. Có lẽ nơi đây bị bỏ hoang thật rồi, bỏ hoang từ mười phút trước chăng.
Hoàng lại rùng mình!
Có cái gì đó tỏa ra từ tên nghiện trước mặt, thật sự không bình thường. Dù hắn có vẻ từ tốn, không xộc đến nhưng gã không cách nào làm cho mình bình tĩnh hơn. Màn đêm tĩnh lặng ghê gớm sau khi mấy âm thanh gã vừa phát ra mất hút vào khoảng không.
Tên nghiện cười.
Không thành tiếng, nhưng đó là một nụ cười lạnh toát, nếu nhìn vào cái miệng xanh lét, rộng ngoác tới tận mang tai sẽ thấy nó vừa tròn vừa méo thật kinh khủng. Một sự thay đổi kinh dị diễn ra trên khuôn mặt tên nghiện như thể hắn mới đeo thêm vào chiếc mặt nạ thảm kịch. Tất cả những gì có trên gương mặt ấy đã diễn tả quá chân thật một sự sống giả tạo. Bất cứ ai đứng ở đây cũng có quyền nghi ngờ, liệu cái kẻ đang án ngữ lù lù trước mặt có còn sống hay không. Không một ý nghĩ nào có thể tiếp thêm chút can đảm nhỏ bé cho Hoàng, rõ ràng là gã chỉ muốn xỉu ngay ra đất.
Xem chừng đã dọa được đối tượng, tên nghiện thu lại nụ cười khủng khiếp, và nhẹ nhàng bước tới nửa bước, bàn tay dài đen nhám từ từ chạm vào vành đuôi xe.
“Gâu, gâu! Ẳng… ẳng”.
Chợt có tiếng chó sủa đâu đó phá tan bầu yên tĩnh. Chỉ sủa mấy tiếng rồi ư ử trong vài giây, sau đó thì tịt ngóm như thể đã bị ai đấy bịt mõm. Liền đó, có tiếng bước chân rảo bộ từ xa vọng đến, rồi nghe thấy mấy tiếng nói lớn dần:
– Mẹ kiếp, thời tiết bị điên rồi! Đéo hiểu tại sao luôn?
Giọng vừa nặng vừa eo éo khó nghe ở cuối câu, hình như là tiếng miền khác. Hẳn là kẻ nào đó đang bực mình với thứ thời tiết quái gở hiện tại lắm. Nhưng không phải chỉ có một, hình như có cả một nhóm. Mấy thằng đi trên vỉa hè, và mấy thằng loẹt quẹt dưới lòng đường, tiếng dép lê càng ngày càng rõ. Có đứa bảo:
– Chắc mặt trời bị làm sao đấy, nên mới ảm đạm.
– Mày thì biết đéo gì về mặt trời mà nói. Tối mẹ nó rồi, ảm đạm đéo gì nữa!
Một đứa hừ mũi độp lại. Tức thì có một thằng khác chen vào, vừa làm vẻ hài hước vừa nói giọng bậy bạ:
– Tao cá rằng, bà trời xem phim bậy, đang dưng hứng tình quá, đè mẹ nó ông trời ra, nên mới vậy.
– Ha ha ha ha!
Cả lũ cười ồ lên hết sức khoái trá. Nhưng trong đó có một kẻ xem chừng không thuận, liền chửi luôn:
– Đồ ngu. Thế nào là bà trời, phải là Vương mẫu nương nương chứ. Vậy mà cũng to mồm!
– Ồ, hồi trước tao nghe mẹ tao bảo, đấy là Tây vương mẫu.
– Không phải. Chúng mày có xem phim đéo đâu mà biết, là Thiên mẫu nương nương mới đúng!
– Thế mày xem phim trộm hả? Nghe bảo Thiên mẫu lương lương đẹp mê hồn, phải không?
– Ừ. Mặt đần mà nói câu nghe được đấy! Thiên mẫu vốn là giống…
– Ôi, trời ơi! Ước gì tao là Ngọc hoàng, để được ôm em và cho em một… tỷ lụ hôn… lồng cháy!
– Ối giời! Một tỷ hả, có biết một tỷ có mấy số không không. Cái ngữ dê què như mày có mơ hôn đít mấy con ca ve ở bờ hồ còn chưa nổi. Đã dặt dẹo, ăn trộm thì ngu, dám đòi đi với vợ ông giời!
– Mày thì hơn đéo gì tao, một tỷ có mười số không đứa lào chẳng biết. Cái loại *** chó đòi đọ với *** dê, tê tê đòi phê với thì là!
– Thôi đi! Đéo có ông trời bà trời gì hết, có tao nè. Sáng giờ chưa kiếm được cái mẹ gì, trời tối là cơ hội đấy, đi nhanh lên!
– Ơ kìa, cái gì kia?
– Thằng nào giở trò thế nhỉ, đây là địa bàn của mình cơ mà?
Cách chừng hai ba chục mét, một nhóm năm, sáu người túm tụm đang bước đến. Nhưng dường như không kẻ nào ở đây tỏ vẻ để ý thấy điều đó, trừ Hoàng. Dù sao thì sự xuất hiện của người khác cũng khiến hắn cảm thấy bầu không khí ghê rợn phủ lên nơi hoang vu này bị xao nhãng đi phần nào, giúp hắn dễ thở hơn.
“Cạp cạp, bộp bộp…”
Tiếng bước chân đồng loạt vang vọng khắp không gian.
– Này, này… Này!
Tiếng gọi của một kẻ trong số đó cất lên, to dần, rồi âm cuối cùng gằn lớn như tiếng quát, khiến Hoàng dù biết trước cũng phải giật mình. Tất cả đều giật mình, quay lại.
(hết chương 10)