Xem bài viết đơn
  #2  
Old 13-06-2019, 12:43 PM
fri13th's Avatar
fri13th fri13th is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Apr 2012
Bài gởi: 18
Thời gian online: 776887
Xu: 0
Thanks: 43
Thanked 4 Times in 2 Posts
Chương 2: Nói xấu sau lưng

Ngược dòng người lên lại lầu bốn, lúc này nhóm học sinh đã về gần hết, chỉ còn các bạn trực nhật ở lại quét dọn vệ sinh.

Tống Toa Toa vừa bước vào phòng học liền nghe tiếng Chương Kế Diễm tức giận bất bình: “Tống Toa Toa cao như vậy lại được ngồi hàng thứ ba, cô chủ nhiệm sao lại thiên vị cậu ta như vậy? Mỗi ngày đều che ở trước mặt tớ, làm tớ nhìn không thấy bảng, cậu ta đúng là không biết xấu hổ, da mặt thật dày mà!”

Chương Kế Diễm đứng đưa lưng về phía cửa nên không nhìn thấy Tống Toa Toa bước vào, nhưng là hai nữ sinh khác lại nhìn thấy nàng, tức thì xấu hổ không thôi, vội vàng nhắc nhở: “Diễm Diễm, thôi được rồi, đừng nói nữa!”

“Làm sao thế, nói chút không được sao?” Chương Kế Diễm tức giận, “Các cậu xem giờ Văn ấy, cô chủ nhiệm thích nhất là gọi cậu ta trả lời câu hỏi, còn thường xuyên kêu cậu ta lên văn phòng nghe cô sửa bài. Ngoại trừ cậu ta, lớp này còn ai được đãi ngộ như vậy? Hồi chiều này nữa, cậu ta nói bận không học được liền nghỉ, cũng không biết đi làm gì, cô chủ nhiệm vậy mà cũng cho phép. Sao cậu ta lại được nhiều đặc quyền như vậy? Theo tớ thấy, nhà cậu ta chắc chắn đã tặng quà cáp cho cô chủ nhiệm, không thể nào không có…”

Cô ta vừa nói vừa quay đầu lại nhìn theo hướng ánh mắt hai nữ sinh, thấy Tống Toa Toa đứng ở cửa tức thì suýt cắn đầu lưỡi, trên gương mặt hiện lên vẻ kinh hoảng.

Không khí trong phòng học trở nên cực kỳ xấu hổ, Tống Toa Toa sắc mặt cũng không tốt. Cô chưa từng nghĩ tới, cùng là bạn học một lớp lại sẽ có người ở sau lưng nói cô như vậy.

Sau một lúc lâu cô mới nhìn chằm chằm Chương Kế Diễm, thản nhiên nói: “Cô chủ nhiệm không có nhận quà của tôi, xin cậu đừng bôi nhọ cô. Còn việc cô Vương vì sao đối tốt với tôi, chính là vì cô ấy thích tôi. Nếu cậu cũng muốn được cô Vương yêu thích thì hãy tích cực lên, đừng có hèn như vậy.”

Nói xong cô liền đi tới chỗ ngồi của mình, lấy túi bánh bao nhân trứng trong hộc bàn rồi đi mất.

Bước ra khỏi dãy phòng học, Tống Toa Toa tâm tình buồn bực, đôi mắt to vốn đen lóng lánh nay cũng không còn thần thái.

Kỳ thật Chương Kế Diễm nói không sai, cô Vương chủ nhiệm đúng là đối xử với cô rất tốt, dù là việc học tập hay trong cuộc sống đều chiếu cố cô rất nhiều. Nguyên nhân không chỉ vì cô Vương thích cô, mà chủ yếu là vì cô Vương là bạn thân từ nhỏ của mẹ cô.

Mẹ của Tống Toa Toa cũng là giáo viên dạy ở trường Nhất Trung, hơn nữa còn là giáo viên thể dục lớp Tống Toa Toa.

Không chỉ có như thế, chú của Tống Toa Toa cũng là giáo viên trường Nhất Trung, hơn nữa còn là giáo viên môn Hoá lớp Tống Toa Toa.

Từng chút một bị ba vị giáo viên theo sát, Tống Toa Toa thật hoài nghi có phải ông nội cô, hiệu trưởng trường Nhất Trung - đồng chí Tống Quốc Bình, đã cố ý sắp xếp việc phân công giáo viên cho khối lớp Mười hay không?

Nếu không phải bà nội đã sớm về hưu, chức vụ giáo viên môn Sinh vật lớp Tống Toa Toa chỉ sợ cũng khó thoát khỏi tay bà.

Xuất thân từ gia đình có truyền thống làm nghề giáo, Tống Toa Toa từ nhỏ đến lớn không thiếu nhất chính là giáo viên.

Cả nhà ngóng trăng ngóng sao, rốt cuộc chờ được đến lúc cô thi đậu cấp ba, đến địa bàn của Tống gia, làm sao có thể không cố gắng “chiếu cố” cô?

Chỉ là kiểu chiếu cố này khiến Tống Toa Toa cảm thấy vô cùng áp lực. Cô không muốn để các bạn học biết mối quan hệ giữa mình và các giáo viên, sợ bị các bạn cho rằng mình có quan hệ đặc thù.

Chẳng hạn như việc Chương Kế Diễm đã hoài nghi cô đưa quà cáp cho giáo viên vậy.

Cô đi vài vòng quanh bồn hoa bên dưới toà lầu dạy học, gió đêm mát lạnh khoan khoái thổi nhẹ lên mặt, cơn tức giận vừa rồi trong lòng cô cũng dần dần tan.

Tống Toa Toa thở dài một hơi, tâm tình dần tốt lên. Cô chẳng làm sai cái gì, không cần thiết cùng những người lòng dạ hẹp hòi như vậy so đo.

Trở về ký túc xá, Hạ Tử và Doãn Điềm đang tranh nhau rửa mặt trong nhà vệ sinh. Điều kiện vật chất của phòng ký túc xá trường Nhất Trung thật không tệ, đều là bốn học sinh ở một phòng, trong phòng còn có ban công và nhà vệ sinh riêng.

Tống Toa Toa cầm di động bước ra ngoài ban công.

Tìm được số điện thoại của cô Vương chủ nhiệm, cô bấm nút gọi, không bao lâu liền có người nhấc máy.

“Toa Toa? Về ký túc xá rồi sao?” Cô Vương hỏi, “Con gọi cô có việc gì?”

“Chào cô Vương, con về ký túc xá rồi.” Tống Toa Toa thả lỏng, cười nói, “Con chỉ muốn hỏi một chút về kết quả thi môn Văn, con làm được bao nhiêu điểm ạ?”

“Lần này con làm bài không tệ, được 108 điểm, môn Văn đứng hạng năm trong lớp.” Cô Vương dừng một chút, lại nghiêm túc nói, “Nhưng là các môn khoa học tự nhiên của con thành tích không quá tốt, đặc biệt là Hoá học, làm chú con tức giận không nhẹ. Ngày mai trả bài thi, con tự xem điểm đi.”

Tống Toa Toa bị nói đến ngượng ngùng, đành gượng cười.

“Đừng có cười ngốc nữa, phải chăm chỉ học tập.” Cô Vương lại dặn dò, “Nhất Trung là trường cấp ba trọng điểm, lớp 10/1 lại là lớp thực nghiệm trọng điểm của toàn khối, mỗi học sinh đều có học lực rất xuất sắc. Con có thể thi vào lớp 10/1 đã chứng tỏ thực lực của con. Cả lớp đều đứng ở cùng một vạch xuất phát, con nhất định phải nỗ lực, không thể bị các bạn bỏ lại.”

Tống Toa Toa vội vàng bảo đảm: “Cảm ơn cô Vương, con sẽ học tập thật tốt, cô yên tâm.”

“Được rồi, không có việc gì thì đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải dậy sớm chạy bộ.”

“À… cô Vương, còn có chuyện này.” Tống Toa Toa vội nói, “Lúc trước không phải cô đã nói kiểm tra giữa học kỳ xong sẽ chuyển chỗ ngồi sao ạ? Cô chuyển con xuống mấy bàn dưới đi, con cao 1m68, ngồi ở mấy bàn trên thật không thích hợp.”

“Sao lại không thích hợp?” Cô Vương cười nói, “Tuy rằng con cao, nhưng là do chân con dài, thân trên thì tương đối ngắn, ngồi ở hàng trên cũng không che tầm nhìn bạn học. Cô đã xem qua, không có vấn đề gì.”

“À… nhưng là ngồi bàn trên con bị sặc bụi phấn, gần đây hay bị nhảy mũi.” Tống Toa Toa tuỳ tiện bịa một lý do, “Cô cho con ngồi ở mấy bàn dưới đi, con không bị cận thị, nhìn bảng rất rõ.”

“Vậy cũng được.” Cô Vương không phản đối nữa, dặn dò thêm vài câu rồi cúp điện thoại.

Trở vào phòng, Hạ Tử và Doãn Điềm đã rửa mặt xong, nhà vệ sinh cũng trống không. Tống Toa Toa nhìn Giang Văn Hiểu, thấy cô ấy ôm tập làm bài đến say mê, liền gọi to một tiếng: “Văn Hiểu, còn chưa rửa mặt sao? Sắp tắt đèn rồi đó.”

“Cậu rửa trước đi, lát nữa tớ vào sau.” Giang Văn Hiểu nói, đầu cũng không ngẩng lên, “Nhân lúc còn chưa tắt điện, tớ làm cho xong bài này đã.”

Hai ba ngụm ăn hết đống bánh bao nhân trứng còn thừa lại, Tống Toa Toa rửa mặt rồi bò lên giường luyện tập các động tác duỗi chân và hạ eo. Đây là thói quen luyện tập vũ đạo từ nhỏ của cô, mỗi ngày đều luyện các bước cơ bản. Vũ đạo là môn thể thao vừa cần có thiên phú vừa khảo nghiệm nghị lực, chỉ cần một ngày lười biếng thôi là thân thể sẽ cứng lại, không lừa được người khác.

Doãn Điềm ngồi ở giường đối diện tặc lưỡi hai tiếng, vẻ mặt ghét bỏ: “Lại nữa lại nữa rồi, tập múa ngày nào cũng biến thái như vậy sao? Cậu cứ vặn cơ thể thành cái góc độ không thể tưởng tượng nổi, có biết buổi tối tớ ngủ sẽ gặp ác mộng không?”

Tống Toa Toa cười: “Gặp ác mộng? Mơ thấy tăng cân phải không?”

“Không thèm nói tới cậu nữa luôn!” Doãn Điềm dáng người hơi béo nên ghét nhất là hai chữ “tăng cân”, cô liếc mắt một cái rồi lại hỏi, “Tớ nghe tiếng cậu đi ra ngoài gọi điện cho cô chủ nhiệm, nói gì thế?”

Tay trái đỡ cơ thể nằm nghiêng trên giường, Tống Toa Toa nâng đùi phải đưa qua sau đầu, vừa kéo duỗi vừa u oán nói: “Tớ hỏi cô Vương điểm thi môn Văn, kết quả cô nói điểm môn khoa học tự nhiên của tớ không tốt, ngày mai giờ Hoá tớ chết chắc rồi.”

Doãn Điềm học môn Hoá cũng dở dở ương ương, lập tức thấy đồng cảm: “Tớ chắc chắn cũng không hơn gì cậu, chẳng biết có được trên 80 điểm không. Tính ra tớ vẫn thích môn Vật lý hơn.”
Tài sản của fri13th

Chữ ký của fri13th
Yêu em vật vã
Kết quả chia tay!
Trả Lời Với Trích Dẫn