Hồi 9
Äà o Viên dáºy sóng
Má»™t lão Cái Bang chạc ngoà i ngÅ© tuần sầm sáºp bước và o gian phong xá. Lão chẳng há»i Tiêu Lân hay Uyển Nhi mà thản nhiên ngồi xuống bà n tiệc. Hai cánh mÅ©i lão pháºp phồng hÃt thở như thể muốn hÃt lấy tất cả mùi thÆ¡m từ những món ăn Ä‘ang tá»a ra.
Lão liếm mép :
- Khứu giác cá»§a ta vẫn không há» mất Ä‘i sá»± huyá»n diệu bởi thá»i gian.
Lão nói rồi dùng tay xé luôn má»™t cái đùi gà . Thấy lão Cái Bang dùng tay xé gà , Uyển Nhi cau mà y. Nà ng toan mở miệng nói thì lão đã lên tiếng cướp lá»i nà ng trước :
- Nha đầu đừng nói gì cả... Lão phu biết ngươi định nói gì rồi.
Lão toét miệng cưá»i vá»›i Uyển Nhi rồi nói :
- Lão chỉ cảnh báo cho nha đầu biết, nha đầu đừng nên nghe những lá»i nói cá»§a Tiêu lão đệ cá»§a lão phu. Những lá»i nói cá»§a y không đáng tin đâu.
Lão nói rồi cho chiếc đùi gà và o miệng nhai ngồm ngoà m một cách ngon là nh .
Tiêu Lân nhăn mặt. Chà ng chớp mắt với lão. Lão cũng chẳng mà ng đến cái chớp mắt của Tiêu Lân mà cứ nhai ngốn ngấu.
Tiêu Lân buột miệng nói :
- Lão huynh...
Lão nhìn chà ng, khoát tay :
- Lão đệ cũng đừng nói. Khi chúng ta ăn thì không nên nói.
Tiêu Lân thở hắt ra, lắc đầu. Chà ng nhìn Uyển Nhi.
Lão Cái Bang chẳng mà ng đến thái độ của Tiêu Lân hay Uyển Nhi, cứ dùng tay bốc ăn ngon là nh. Lão hết ăn rồi uống.
Uyển Nhi buông tiếng thở dà i rồi từ từ đứng lên. Nà ng rá»i bà n tiệc, bước ra ngoà i mái hiên ngắm nhìn khu đà o viên.
Nà ng nghe lão Cái Bang nói :
- Äúng là ngon ! Chưa bao giá» lão ăn mà y gìa lại ăn ngon như thế nà y.
Lão nói rồi chà hai bà n tay và o ngực áo. Tiêu Lân nhăn mặt bởi hà nh động của lão.
Chùi sạch hai bà n tay và o ngực áo, lão Cái Bang mới nhìn Uyển Nhi nói :
- Hê nha đầu ... Lão phu biết ngươi không thÃch ăn cùng vá»›i lão nên má»›i ra đứng ngoà i đó. Vẫn còn Ãt thức ăn trên bà n. Nha đầu muốn thì ăn Ä‘i. Lão không ăn nữa đâu.
Lão nói rồi với tay ôm cả vò rượu nhìn lại Tiêu Lân :
- Còn Tiêu lão đệ thì đi theo ta.
Tiêu Lân nhăn nhó nói :
- Lão huynh biết tiểu thư đây là ai không ?
Lão khoát tay :
- Lão đệ thì cần biết chứ ta cần gì biết. Ta chỉ cần biết mỗi một lão đệ là được rồi.
Lão đặt tay lên vai chà ng :
- Sao... Lão đệ đi với ta chứ ?
Uyển Nhi quay mặt nhìn lão Cái Bang. Vẻ mặt nà ng lộ rõ nét bất nhẫn và cau có. Nà ng bước trở và o gian phong xá. Nhìn lão Cái Bang Uyển Nhi nói :
- Lão không muốn biết Uyển Nhi nhưng Uyển Nhi vẫn muốn cho lão biết.
Lão Cái Bang nhìn lên nà ng.
Uyển Nhi nghiêm giá»ng nói :
- Lão hẳn biết Tuần phủ Giang Châu ...
Lão Cái Bang chá»i tay đứng nhìn nà ng.
- Tuần phủ Giang Châu. Cái lão ôn dịch đó ư ?
Lão hất mặt nói :
- Nha đầu nói với lão phu cái lão ôn dịch Tuần phủ đó là m gì ?
Uyển Nhi đỠmặt :
- Lão ăn mà y nói ai là ôn dịch chứ ?
- Thì còn ai nữa. Ngoà i lão Tuần phủ ôn dịch Triệu Hữu ra . Lão phu đâu có thèm nhìn đến lão.
Lão xoa tay :
- Nha đầu đừng nhắc đến cái lão đó nữa.
Nghe lão Cái Bang thốt ra những lá»i nói đó. Uyển Nhi đỠmặt thẹn thùn. Nà ng gắt giá»ng nói :
- Lão ăn mà y già ... Tuần phá»§ Giang Châu Triệu Hữu đã là m gì mà để lão miệt thị là hạng ngưá»i ôn dịch. Nếu lão không giải trình được đừng trách bổn cô nương.
Tiêu Lân lúng túng nói :
- Tiểu thư xin đừng giáºn. Thần Cái lão huynh cá»§a tại hạ vốn tÃnh thẳng thắn chẳng biết dùng ngôn phương để nói chuyện. Tiểu thư bá» qua cho.
Lão Thần Cái nhìn lại Tiêu Lân :
- Hê... Sao lão đệ là m gì mà trá»ng thị ả dá» váºy ?
Lão nhìn lại Uyển Nhi :
- Nha đầu muốn biết vì sao lão phu gá»i Tuần phá»§ Giang Châu là lão ôn dịch ư. Nếu lão phu nói như váºy còn nhẹ cho lão ôn dịch đó đó. Chứ còn ngưá»i khác thì nói nặng hÆ¡n lão phu nữa. Khắp trấn Giang Châu nà y ai mà không biết Triệu tuần phá»§ vừa ngu, vừa dốt lại ăn tạp nữa. Cái gì y cÅ©ng biết cả.
Uyển Nhi tức đến biến sắc. Dung diện cá»§a nà ng đỠnhư quả chÃn. Nà ng rÃt giá»ng nói :
- Hồ đồ... Lão dám xúc phạm đến lão nhân gia .
Lão Cái Bang reo lên :
- A ... Hóa ra nha đầu là ái nữ cá»§a Tuần phá»§ Giang Châu. Thảo nà o không hống hách như váºy.
Tiêu Lân nhăn mặt nói :
- Lão huynh ...
Uyển Nhi khoát tay :
- Công tỠkhông cần xen và o chuyện nà y để cho Uyển Nhi định đoạt với lão ăn mà y đây.
Uyển Nhi vừa nói vừa bất ngá» vá»— chưởng tá»›i lão ăn mà y. Chưởng ảnh cá»§a nà ng chưa phạm đến ngưá»i lão Cái Bang thì đã bị lão khống chế hổ khẫu.
Lão chắt lưỡi nói :
- Bá»n quan quyá»n các ngưá»i đúng là không biết kẻ cao ngưá»i thấp. Hở má»™t chút là thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Hừ... Nha đầu dám đánh kẻ bá» trên, để lão phu bẻ tay ngươi cho ngươi vÄ©nh biệt chừa cái táºt há»—n láo nà y.
Uyển Nhi biến sắc, giáºt mạnh hữu thá»§ lại nhưng không sao rút lại được. Nà ng cảm tưởng hổ khẫu cá»§a mình dÃnh chặt và o trảo công cá»§a lão ăn mà y.
Uyển Nhi ấm ức quá thét lên :
- Buông tay ta ra.
Tiêu Lân nhìn lão ăn mà y nói :
- Lão huynh. Thả tay nà ng ra đi.
Lão ăn mà y buông hổ khẫu Uyển Nhi vừa nói :
- Nha đầu ... Nếu gặp Tuần phá»§ đại nhân nhá»› nói vá»›i lão rằng có Khấu Äà Tá», ăn mà y chúa sẽ đến gặp lão. Dặn lão phải bà y cho ta đại yến thịnh soạn hÆ¡n cả ở đây đó.
- Chẳng lẽ lão có thể lệnh cho lão nhân gia được ư ?
- Tất nhiên là được rồi.
Uyển Nhi lưá»m lão.
Lão Cái Bang giả lả cưá»i rồi nói :
- Nói thế thôi chứ lão ăn mà y đây không dám bức hiếp nha đầu đâu.
Uyển Nhi hừ nhạt rồi nói :
- ÄÆ°á»£c rồi... Uyển Nhi sẽ vá» báo vá»›i lão nhân gia.
Nà ng nói rồi dá»m bước toan bá» Ä‘i nhưng lão Khấu Äà TỠđã gá»i lại :
- Nha đầu khoan đi đã. Trước khi nha đầu đi, lão phải nói với ngươi một câu để trả lại bữa yến tiệc hôm nay chứ. Phà m lão ăn cái gì của ai cũng tìm cách trả lại chứ không chịu hà m ân đâu.
Uyển Nhi nhìn lão gay gắt nói :
- Lão muốn nói gì ?
Khấu Äà Tá» xoa tay :
- Lão muốn nói cho nha đầu biết... nha đầu phải cảnh giác vá»›i Tiêu lão đệ cá»§a ta đó. Y vốn là má»™t nho sinh miệng lưỡi giảo hoạt, thâm độc vô cùng. Nếu nha đầu cứ tin và o lá»i nói cá»§a y thì má»™t ngà y nà o đó nhất định nha đầu sẽ yêu gã. Mà những nho sinh miệng lưỡi như lão đệ cá»§a lão thì chả bao giá» biết yêu. Y chỉ lãng mạn vui đùa thôi. Äến lúc đó nha đầu sẽ khổ.
Nghe lão nói mặt Uyển Nhi cà ng đỠhÆ¡n. Nà ng thẹn thùng những tưởng như có lá»›p than hồng Ä‘ang nung chÃn mặt mình.
Uyển Nhi nhìn lão :
- Hôm nay Uyển Nhi bá» qua nhưng ngà y mai nhất định sẽ buá»™c lão phải trả giá cho những lá»i nói hồ đồ hôm nay.
Nà ng nói rồi dợm bước bỠra ngoà i gian phong xá.
Tiêu Lân vội bước theo nà ng.
Khấu Äà TỠđã giữ lấy tay chà ng :
- Hê... Lão đệ chạy theo ngưá»i ta là m gì chứ... Ta má»›i nói và i câu lão đệ đã vá»™i chạy theo bóng sắc mỹ nhân rồi. Hãy ở đây vá»›i ta nà o.
Uyển Nhi dừng bước ngoà i gian phong xá. Nà ng nhìn lại Khấu Äà Tá» vá»›i ánh mắt bất nhẫn.
Lão Khấu Äà Tá» khoát tay :
- Hê... Tiểu thư nên Ä‘i Ä‘i... Äừng nghÄ© những lá»i ca tụng cá»§a Tiêu lão đệ. Lão phu đây biết y như biết chÃnh những đưá»ng vân tay cá»§a mình. Y chỉ ngoa ngôn nói bừa thôi.
Uyển Nhi đỠmặt. Nà ng buông tiếng thở dà i, rồi quay bước bỠđi thẳng một mạch.
Uyển Nhi Ä‘i rồi. Tiêu Lân má»›i ngồi xuống đối diện vá»›i Khấu Äà Tá». Chà ng gắt giá»ng nói :
- Ngưá»i ta Ä‘ang đối đáp vui vẻ vá»›i nhau .. Khấu Äà lão huynh tá»± dưng chen và o khiến cho Uyển Nhi tiểu thư giáºn lẩy. Huynh chẳng biết chút lịch lãm nà o.
Khấu Äà Tá» chìa mặt tá»›i :
- Ta cần gì lịch lãm với ả nha đầu đó chứ.
Lão nói rồi bê cả bầu rượu tu ừng á»±c. Äặt bầu rượu xuống bà n, lão nhìn Tiêu Lân :
- Tiêu lão đệ... Bá»™ ngươi thÃch ả nha đầu thiên kim tiểu thư cá»§a Tuần phá»§ đại nhân à ?
Tiêu Lân nhìn lão, gắt giá»ng nói :
- Nếu đệ thÃch thì đã sao nà o.
Lão Äà TỠđứng lên :
- Váºy lão huynh có cách rồi.
Lão ve cằm, nhìn Tiêu Lân hứng khởi nói tiếp :
- Nếu như Tiêu lão đệ thÃch ả nha đầu đó, lão huynh sẽ giúp cho, không cần ngươi phải đùng đến mồm mép cá»§a mình. Chỉ cần ngươi...
Tiêu Lân cướp lá»i lão :
- Há»c võ công ăn mà y cá»§a lão huynh chứ gì ?
- Äúng rồi... Chỉ cần Tiêu lão đệ há»c võ công cá»§a Cái Bang... Äồng thá»i nháºn luôn cả y bát chân truyá»n cá»§a tổ sư. Khấu Äà Tá» nhất định sẽ giúp Tiêu lão đệ tóm ngay ả nha đầu kia vá» là m thê thiếp.
Tiêu Lân đứng lên. Chà ng nhìn Khấu Äà Tá», trang trá»ng há»i :
- Lão huynh nói hết chưa còn gì nói không ?
Khấu Äà Tá» gượng cưá»i, khẽ gáºt đầu:
- Lão đệ đồng ý thụ há»c võ công cá»§a lão huynh chứ.
Tiêu Lân buông một câu cụt lủn :
- Không.
Khấu Äà Tá» ngây mặt ra nhìn chà ng :
- Lão đệ ngươi ...
Tiêu Lân đứng lên. Chà ng nhìn Khấu Äà Tá» :
- Lão huynh... Cá»› gì lão huynh cứ khư khư đòi há»i đệ há»c võ công chứ. Lại còn muốn đệ tiếp nháºn cái cây gáºy ăn mà y cá»§a lão huynh nữa.
Chà ng khoát tay :
- Lão đệ đã nói với lão huynh bao nhiêu lần rồi.
Chà ng nhăn nhó nói tiếp :
- Chẳng lẽ lão huynh cứ buá»™c Tiêu Lân phải nói Ä‘i nói lại mãi hay sao. Trên Ä‘á»i nà y Tiêu đệ là m tất cả nhưng duy chỉ có má»™t nghá» duy nhất Tiêu Lân không bao giá» là m. Äó là là m ăn mà y chúa giống như lão huynh váºy.
Khấu Äà Tá» gắt gá»ng nói :
- Lão đệ chẳng biết gì cả.
- Biết lão huynh là ăn mà y chúa đã quá đủ rồi, lão huynh còn muốn Tiêu Lân nà y biết gì nữa nà o.
Khấu Äà Tá» nhìn Tiêu Lân, vồn vã nói :
- Lão đệ tiếp nháºn quyá»n trượng Cái Bang, thụ há»c võ công cá»§a lão huynh, đương nhiên lão đệ trở thà nh Bang chá»§ Cái Bang. Má»™t bang phái lá»›n nhất trong chốn võ lâm giang hồ. Äi đến đâu thảy ai cÅ©ng Ä‘á»u nể mặt cả... Lão đệ đâu cần phải khất thá»±c kiếm ăn chứ.
Tiêu Lân lè lưỡi khi Khấu Äà Tá» nói dứt lá»i. Chà ng nhìn lão nhăn mặt nói :
- Uy phong đến thế.
- Bang chá»§ Cái Bang sao lại không uy phong. Bao ngưá»i ước mÆ¡ cÅ©ng không được đấy.
- Ước mơ gì Tiêu Lân còn ham chứ ước mơ là m ăn mà y chúa thì Tiêu Lân cạch mặt nà o. Chẳng biết Bang chủ Cái Bang uy phong cỡ nà o nhưng ngay cả một nha đầu như Uyển Nhi cũng không muốn ngồi dùng bữa chung với lão huynh.
- Tại ả nha đầu đó không biết uy danh của lão huynh đấy chứ.
Tiêu Lân nhướn mà y :
- Äợi đến khi ả biết không chừng lại chẳng thèm bố thà cho má»™t chén cÆ¡m cân rượu.
Tiêu Lân đứng lên ôm quyá»n xá Khấu Äà Tá», nhÅ©n nhặn nói :
- Lão huynh... Cổ nhân có câu "Láºp thân tối hạ thị ăn xin". Tiêu Lân vô cùng cảm kÃch thịnh tình cá»§a lão huynh nhưng đà nh khất lại không dám nháºn thịnh tình đó. Cáo từ .
Tiêu Lân nói rồi quay bước. Chà ng vừa bước ra khá»i gian phong xá Ä‘i được má»™t trượng thì lại chạm mặt vá»›i Khấu Äà Tá». Chẳng biết lão dùng đến thuáºt gì mà lại vượt qua mặt Tiêu Lân lúc nà o chà ng không biết.
Lão Äà Tá» gắt giá»ng nói :
- Tên nho sinh thúi, miệng lưỡi... Ngươi nói lại coi, là m gì có câu "Láºp thân tối hạ thị ăn xin" trong sách vở chứ.
Tiêu Lân mỉm cưá»i nói :
- Lão huynh nói không có à .
- Là m gì có .
Tiêu Lân giở ngay quyển kinh thư trong tay mình. Chà ng chìa quyển kinh thư đến trước mặt Khấu Äà Tá» rồi nói :
- Lão huynh nhìn xem... Câu gì đây.
Khấu Äà Tá» sượng sùng nói :
- Ta chỉ biết võ công chứ đâu biết...
Tiêu Lân reo lên :
- Cái chữ má»›i là gốc con ngưá»i chứ không phải võ công. Ba cái thứ võ công thượng cẳng chân hạ cẳng tay cá»§a lão huynh chỉ được má»—i má»™t việc duy nhất là chống quyá»n trượng lạy ông Ä‘i qua, lạy bà đi lại, Tiêu Lân không cần.
Khấu Äà Tá» tròn mắt nhìn Tiêu Lân :
- Ngươi ...
Tiêu Lân nhìn trừng lại lão.
- Hê... Lão huynh quên giao ước giữa Tiêu Lân và lão huynh rồi sao. Kẻ nà o giáºn dá» khi gặp ngưá»i kia thì phải là m sao nà o.
Lão Äà Tá» lắc đầu gượng cưá»i nói.
- Ta không giáºn... Ta không giáºn dá» gì cả.
Tiêu Lân mỉm cưá»i :
- Có thế chứ... Nhưng thôi được rồi Lão Äà Tá» huynh đã có nhiệt tâm vá»›i Tiêu đệ như váºy... Tiêu đệ cÅ©ng phải cho lão huynh má»™t cÆ¡ há»™i.
- Lão đệ nói đi... Ngươi cho ta cơ hội gì ?
Tiêu Lân nhìn lão tá»§m tỉm cưá»i, rồi cúi xuống nhặt má»™t cà nh cây vẽ luôn dưới đất.
Lão Äà Tá» cứ trố mắt nhìn chà ng vẽ. Tiêu Lân vẽ nguệch ngoạc chẳng ra chữ gì cả, nói :
- Lão huynh nè. Chỉ cần lão huynh nói cho đệ biết đây là chữ gì thì đệ sẵn sà ng nháºn y bát quyá»n trượng cá»§a lão huynh để Ä‘i ăn mà y khắp thiên hạ. Còn như không biết đây là chữ gì thì sau nà y nhá»› đừng có là m phiá»n đệ nữa đó .
Khấu Äà Tá» nheo mà y:
- Chữ nà y là chữ gì ?
- Lão huynh tá»± tìm hiểu ... Äệ không nói đâu.
- Ngưá»i khác nói cho ta được không ?
Tiêu Lân lưỡng lá»± rồi gáºt đầu :
- Cũng được. Nhớ khi chưa tìm ra chữ gì thì đừng tìm đến đệ đó. Và cũng đừng có buộc đệ phải thỠgiáo võ công ăn mà y của lão huynh.
Khấu Äà Tá» nhăn mặt lắc đầu. Lão gượng nói :
- Ta biết. Nhưng ngưá»i không được hai lá»i đó.
- Nhất ngôn cứu đỉnh. Äệ đưá»ng đưá»ng là má»™t trang nam tá» Ä‘á»c sách thánh hiá»n tất luôn giữ đại ngôn cá»§a mình mà . Còn lão huynh cÅ©ng phải giữ thá»a ước hôm nay đó.
Tiêu Lân nói rồi chắp tay sau lưng ung dung bỠđi .
Khấu Äà TỠđứng thừ ra nhìn nét vẽ nguệch ngoạc cá»§a Tiêu Lân để lại trên mặt đất. Lão chắc lưỡi lầu bầu nói :
- Quái lạ... Chữ nà y là chữ gì nhỉ.
Lão vò đầu bứt tóc, rủa thầm :
- Trước đây mình không chịu há»c chữ mà chỉ lo há»c võ công thôi. Äể bây giá» bị tên tiểu tá» nho sinh thúi bắt tá»™i
bắt vạ.
Lão nói rồi thở hắt ra một tiếng như thể rất chán ngán và nản lòng.
Rá»i biệt trang cá»§a lão Thôn trưởng Äà o Viên thôn, Tiêu Lân tản bá»™ quay vá» thảo trang cá»§a chà ng. Chà ng vừa Ä‘i vừa nghÄ© thầm :
- Không biết chuyện hôm nay tiểu thư Uyển Nhi sẽ hà nh xá» như thế nà o ? Nếu như Uyển Nhi không rá»™ng lượng mà bẩm tấu vá»›i Tuần phá»§ đại nhân chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra đây. Không chừng mình chẳng có chá»— đứng tại Äà o Viên thôn nà y.
Tiêu Lân chặc lưỡi. Chà ng chắp tay sau lưng bước và o thảo trang. Tiêu Lân đứng thừ ngay ngưỡng cá»a thảo trang khi thấy Uyển Nhi Ä‘ang ngồi ngay trong thảo xá cá»§a mình.
Tiêu Lân nhìn nà ng.
Uyển Nhi nhìn lại Tiêu Lân.
Tiêu Lân giả lả nói :
- Tiêu Lân những tưởng đâu tiểu thư đã vỠrồi.
Uyển Nhi im lặng chỉ lấy mắt nhìn Tiêu Lân.
Chà ng bước và o thảo xá, xuýt xoa nói tiếp :
- Thảo xá bần hà n cá»§a thảo dân, được đón tiếp má»™t thiên kim tiểu thư như Uyển Nhi... Tháºt hân hạnh vô cùng .
Tiêu Lân cÅ©ng không nghe Uyển Nhi đáp lá»i mình. Chà ng nghÄ© thầm :
- Hẳn là nà ng ta Ä‘ang giáºn không thèm trả lá»i mình đây.
Tiêu Lân bước đến bên Uyển Nhi.Chà ng từ tốn nói :
- Uyển Nhi tiểu thư đừng giáºn .
......mất một đoạn.....
Vẫn còn giáºn Tiêu Lân như lão ăn mà y chúa à . Phà m những mỹ nhân đẹp như tiểu thư mà giáºn há»n thì nhan sắc sá»›m phai úa lắm. Äể giữ nhan sắc không phai úa, tiểu thư đừng nên giáºn dá»—i há»n lẫy.
Tiêu Lân vừa nói vừa nặn nụ cưá»i giả lả vá»›i Uyển Nhi. Nhưng nà ng vẫn cứ nhìn chà ng mà không đáp lá»i.
Tiêu Lân cau mà y :
- Tiểu thư... Tiểu thư sao váºy ?
Tiêu Lân quơ tay trước mắt Uyển Nhi.
Äôi thu nhãn cá»§a nà ng khẽ chá»›p mắt.
Tiêu Lân thở phà o như trút được
......mất một đoạn.....
vẫn không trả lá»i bất động.
Tiêu Lân nhìn nà ng :
- Quái lạ... Sao tiểu thư kỳ cục váºy .
Tiêu Lân cũng chẳng thấy nà ng có biểu lộ gì ngoà i đôi thu nhãn cứ chớp liên tục. Chà ng chồm mặt đến trước mặt Uyển Nhi nói :
- Tiểu thư là m sao thế ?
Uyển Nhi chớp mắt như ra dấu cho Tiêu Lân.
Tiêu Lân há»i :
- Tiẻu thư không nói được ?
Uyển Nhi lại chá»›p mắt. Tiêu Lân toan há»i tiếp :
- Tiểu thư cũng không cỠđộng được ?
Uyển Nhi lại chớp mắt.
Tiêu Lân nói tiếp :
- Chết tháºt... Hóa ra tiểu thư bị trúng phong hà n đến độ á khẫu và bất động. Trong trưá»ng hợp nà y tại hạ phải xoa bóp cho tiểu thư. Nếu không tiểu thư sẽ bị bán thân bất toại, mãi mãi trở thà nh phế nhân.
Nghe chà ng nói câu nà y Uyển Nhi chớp mắt liên tục.
Tiêu Lân nói :
- Tiểu thư đừng ngại. Tiêu Lân là kẻ quang minh chÃnh đại tất nhiên không lợi dụng cÆ¡ há»™i nà y để hại tiểu thư đâu. Cổ nhân có câu "Kẻ quang minh chÃnh đại thì hà nh sá»± quang minh chÃnh đại".
Tiêu Lân nói rồi bước ra sau lưng Uyển Nhi. Chà ng dùng tay chà xát khắp chiếc lưng thon mảnh của nà ng. Bất thình lình Uyển Nhi rùng mình. Ngay sau cái rùng mình đó, Uyển Nhi đứng lên.
Nà ng hối hả nói :
- Tiêu công tá» mau chạy Ä‘i... Có ngưá»i định giết công tỠđó...
Tiêu Lân tròn mắt nhìn nà ng :
- Tiểu thư nói cái gì... Tại hạ có nghe nhầm không nhỉ.
- Uyển Nhi nói tháºt đó. Công tá» mau chạy Ä‘i.
Tiêu Lân chần chừ :
- Quái lạ tháºt... Ai lại muốn sát hại Tiêu Lân ?
Uyển Nhi chộp lấy tay chà ng :
- Äi theo Uyển Nhi.
Chà ng miá»…n cưỡng bước theo nà ng theo cá»a sau thảo xá ngoà i hoa viên. Vừa Ä‘i Tiêu Lân vừa nói :
- Tiểu thư có hù dá»a tại hạ không ?
- Nếu Uyển Nhi hù dá»a thì đã không kéo công tá» Ä‘i như thế nà y.
- Tại hạ quá lạ lùng.
- Công tỠkhông thấy Uyển Nhi bị điểm huyệt à ?
- Äiểm huyệt...
Tiêu Lân dừng bước dùng tay chá»c và o ngưá»i mình.
- Phải điểm huyệt là m như thế nà y không ?
- Äúng rồi. Công tá» vô tình đã giải khai huyệt đạo cho Uyển Nhi.
Hai ngưá»i lần ra ngoà i hoa viên, Tiêu Lân há»i Uyển Nhi :
- Tiểu thư... Tháºt ra ai đã Ä‘iểm huyệt tiểu thư và đòi giết tại hạ. Nếu có ngưá»i định lấy mạng tại hạ thì chỉ má»™t ngưá»i.
Chà ng vừa nói vừa rút tay lại.
Uyển Nhi há»i :
- Công tỠnói ai định giết công tỠ?
- Thì ngoà i Tuần phá»§ đại nhân đâu còn ngưá»i nà o khác. Có thể Tuần phá»§ đại nhân không thÃch Tiêu Lân rao giảng bà i thi ca Thạc Thá» mà phái ngưá»i đến nhổ Tiêu Lân Ä‘i.
Nghe chà ng thốt ra câu nà y, Uyển Nhi ngây mặt ra nhìn chà ng.
Nà ng ngáºp ngừng nói:
- Lão nhân gia không là m như váºy đâu. Muốn trị công tá» chỉ cần lão nhân gia phái bá»™ đầu đến đã có thể dẫn công tá» vá» công đưá»ng phán tá»™i, đâu cần phải phái ngưá»i hà nh thÃch. Hà nh động hà nh thÃch giết ngưá»i không có trong chốn quan trưá»ng. Lão nhân gia sẽ không là m như váºy.
Tiêu Lân cau mà y :
- Thế ai hà nh thÃch tại hạ. Tại hạ chưa từng gieo thù chuốc oán vá»›i ai thì đâu có ai muốn giết Tiêu Lân là m gì. Lạ tháºt đó. Cho dù chuyện nà y Ä‘ang xảy ra thì tại hạ cÅ©ng khó mà tin là sá»± tháºt.
Uyển Nhi gắt gá»ng nói :
- Công tá» phải tin lá»i Uyển Nhi .
Tiêu Lân gáºt đầu :
- Äúng rồi... Tiểu thư đã nói thì tại hạ phải tin chứ. Không tin tại hạ là m tiểu thư nổi giáºn nữa.
Chà ng vừa nói vừa Ä‘iểm nụ cưá»i mỉm cầu tình.
Nà ng lưá»m Tiêu Lân :
- Công tá» vẫn không tin nhưng đó là sá»± tháºt.
- Tại hạ rất muốn biết kẻ nà o muốn giết tại hạ..
Tiêu Lân vừa nói dứt câu thì hoa đà o trong khu hoa viên rụng xuống như mưa. Hoa đà o thi nhau mà rụng nhưng tuyệt nhiên lại chẳng có má»™t ngá»n gió nà o dù là má»™t ngá»n gió thoà ng qua.
Chẳng mấy chốc hoa đà o trong hoa viên chẳng còn nụ nà o trên cà nh. Những cà nh đà o trÆ¡ ra khẳng khiu, trông tháºt thảm hại.
Hiện tượng kỳ dị đó khiến Tiêu Lân lẫn Uyển Nhi ngây mặt ra nhìn. Cả hai không hiểu nổi sao lại có hiện tượng lạ nà y. Một hiện tượng mà hỠchẳng thể nà o tin được và o mắt mình.
Tiêu Lân buột miệng nói :
- Quái lạ tháºt !
Hết hồi 9