Tôi về giữa tháng giêng
Tết đã đi qua mùa xuân còn chưa vội
Nắng vàng mơ mơn man ngoài đồng nội
Rộn ràng vui trong ngọn gió quê nhà
Nghe vọng về tiếng sóng vỗ biển xa
Chút mặn trên môi biết nồng nàn múi bể
Giữa đồng bằng nhận ra mùi hương quế
Gió lang thang từ rừng núi Trà Bồng
Gió dịu dàng hơi thở dòng sông
Mùi phù sa và hương lúa thì con gái
Gió ngọt hồn tôi suốt thời tuổi dại
Mùi mía đường thơm ngát nẻo đường quê
Thoảng trong gió chiều ngây ngất say mê
Là tóc em vương vương mùi bồ kết.
Ơi quê nhà chiều nay đi không hết
Tôi gửi chút tình theo gió bay xa!
Nắng lụa trải vàng trên đồi biếc
Chiều nghiêng nghiêng trên những nương trà
Hoa thắm vườn ai vương nhè nhẹ
Mà chừng níu gót khách phương xa
Lặng lẽ tôi nghe tình của đất
Trải thời gian lắng đọng ngọt ngào
Câu nói xưa đất lành chim đậu
Để bây giờ nên sắc thái B'Lao
Để bây giờ ta thấy yêu sao
Đồi trà, nương dâu, con đường, góc phố
Ai đi qua một lần sẽ nhớ
Cái duyên thầm mà như có men say
Em có về thị xã chiều nay
Nhấp ngụm cà phê và chén trà thơm ngát
Nghe miên man lời tự tình của đất
Chắt lọc bao đời nên hương sắc B'Lao.
Tôi trở về thành phố chiều nay
Qua lối cũ nghe rừng thông xào xạc
Bình dị trong tôi khoảng trời Đà Lạt
Những buồn vui trăn trở đời thường
Đà Lạt đi về trong nắng trong sương
Mẹ gánh những mùa rau ra chợ
Đà Lạt chuyên cần bàn tay người thợ
Cha đổ mồ hôi gắng sức mỗi ngày
Đà Lạt em về áo trắng bay bay
rực nắng hàng thông con đường đại học.
Đà Lạt trong tôi áo cơm khó nhọc
Mà tình yêu đắm đuối vô bờ
Đà Lạt xao lòng qua những trang thơ
Cháy đỏ Hồng hoa, Dã quỳ vàng rực
Và với tôi một điều rất thực
Đà Lạt dịu hiền như mẹ như em.
Ta quẳng cuốc xuống hoàng hôn chớp lửa
Về thôi em, trời đã sắp xong ngày
Em hái vội nắm tập tàng hoang dại
Trên lối về qua suối rửa tay.
Bỗng sửng sốt ngày soi gương dòng suối
Sáng lung linh ráng đỏ cuối trời chiều
Em đứng lặng ngắm hoàng hôn đắm đuối
Một bên đồi, một bên suối hoang liêu.
Ô hay! em thân cò lặn lội
Có bao giờ được phút mộng mơ
Chợt ngất ngây trong một chiều cảm xúc
Đong đầy lên mắt vợ... nhà thơ!