 |
|

07-05-2008, 11:01 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 869
Thá»i gian online: 1 ngà y 4 giá» 22 phút
Thanks: 89
Thanked 2 Times in 1 Post
|
|
Chương 31
Má»™t buổi trưa tháng Giêng năm 1866, Scarlett ngồi trong buồng giấy nhá» cá»§a bà Ellen viết thư cho bà Pittypat và giải thÃch đến lần thứ mưá»i tại sao cả cô, cả Mélanie và Ashley chưa thể trở vá» Atlanta được. Cô rất khó chịu vì biết là thế nà o rồi bà Pittypat cÅ©ng sẽ trả lá»i vá»›i bức thư đầy nước mắt là “Tôi sợ sống má»™t mình lắm!â€
Tay cô lạnh giá. Cô ngừng lại má»™t lát để xoa hai bà n tay và o nhau và đút chân sâu hÆ¡n nữa và o trong cái má»n lông vịt để dưới gầm bà n. Gót đôi giầy muyn cá»§a cô thá»±c ra có thể nói là không còn nữa và cái còn lại là má»™t miếng thảm má»›i được khâu và o. Miếng thảm ngăn được bà n chân không chạm trá»±c tiếp xuống đất nhưng không ấm chút nà o. Buổi sáng hôm ấy, Will Ä‘i Jonesboro để đóng móng ngá»±a. Scarlett cay đắng suy nghÄ© là cô Ä‘ang sống ở má»™t thá»i kỳ chán ngán, ngá»±a thì có móng sắt còn ngưá»i thì Ä‘i chân đất.
Cô lại cầm bút lên tiếp tục viết nhưng rồi cô lại đặt xuống khi nghe tiếng Will và o bằng cá»a sau. Cô nháºn ra tiếng cót két cá»§a mẩu chân gá»— cá»§a anh tỳ xuống sà n. Will dừng lại trước cá»a phòng là m việc. Scarlett đợi và biết là anh không dám là m phiá»n cô, cô lên tiếng gá»i. Will và o, hai tai đỠlên vì lạnh, tóc bù xù và má»™t nụ cưá»i tinh nghịch trên môi, anh há»i:
- Chị Scarlett, trong và chị còn bao nhiêu tiá»n?
- Anh định lấy tôi vì tiá»n hay sao thế? Scarlett há»i và hÆ¡i bá»±c mình.
- Không, tôi há»i chỉ để biết thôi.
Scarlett ngạc nhiên nhìn anh. Will không có vẻ trang nghiêm nhưng lúc nà o anh chả thế và Scarlett Ä‘oán là có vấn đỠgì đó không ổn. Cô liá»n đáp:
- Tôi có mưá»i đô la và ng. Ãó là tất cả số tiá»n còn lại lấy cá»§a tên Yankees.
- Váºy thì không đủ đâu chị ạ.
- Không đủ để là m gì?
- Ãể đóng thuế. Will đáp và cà nhắc Ä‘i đến cạnh lò sưởi, anh cúi xuống và hÆ¡ bà n tay đỠhá»n lên ngá»n lá»a.
- Thuế à ? Scarlett nhắc lại. Nhưng chúng ta đã đóng rồi kia mà .
- Vâng, nhưng ngưá»i ta cho là nhà ta chưa đóng đủ. Hôm nay ở Jonesboro tôi đã nghe thấy nói thế.
- Nhưng Will nà y, tôi không hiểu. Anh nói thế là thế nà o?
- Chị Scarlett ạ, tôi rất khổ tâm phải gây cho chị những ná»—i lo lắng má»›i trong lúc chị đã có quá nhiá»u rồi nhưng tôi vẫn phải nói. Ngưá»i ta nói là chị còn phải đóng nhiá»u hÆ¡n rất nhiá»u số thuế chị đã đóng. Ngưá»i ta Ä‘ang ấn định phần thuế thuá»™c vá» bất động sản ở Tara lên tá»›i mức phát sợ… và tôi cho là chị sẽ là ngưá»i phải đóng thuế cao nhất địa hạt.
- Nhưng ngưá»i ta không thể bắt tôi đóng nữa vì tôi đã đóng rồi.
- Chị Scarlett ạ, chị chẳng mấy khi Ä‘i Jonesboro và tôi cÅ©ng lấy thế là m mừng cho chị. Trong thá»i gian gần đây, đó không phải là nÆ¡i dà nh cho những ngưá»i phụ nữ đứng đắn. Nhưng nếu chị cÅ©ng được Ä‘i nhiá»u như tôi, chị sẽ thấy từ Ãt lâu nay ở đó có những bá»n phản động đội lốt nắm chÃnh quyá»n hà nh chÃnh trong tỉnh. NghÄ© đến mà phát Ä‘iên lên được. Ngưá»i ta cÅ©ng trông thấy cả bá»n nô lệ da Ä‘en huých cánh vá»›i những ngưá»i da trắng, bắt há» phải nhưá»ng vỉa hè và …
- Sao, việc đó có liên quan gì đến thuế má?
- Có đấy ạ. Không phải chẳng để là m gì mà bá»n chó má ấy muốn đánh thuế Tara như má»™t đồn Ä‘iá»n có khả năng cung cấp hà ng nghìn kiện bông má»—i năm. Khi tôi nắm được tin ấy, tôi bèn Ä‘i má»™t vòng các quán cà phê để nghe ngóng xem ngưá»i ta nói gì và tôi phát hiện được là nếu chị không đóng được thuế, có kẻ sẵn sà ng mua lại Tara vá»›i giá rẻ mạt trong cuá»™c bán đấu giá. Và tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u biết chị không tà i nà o xoay xở được. Tôi chưa tìm thấy kẻ nà o có ý định mua đồn Ä‘iá»n nà y nhưng tôi có cảm giác là cái thằng hèn hạ Hilton, kẻ đã lấy cô Cathleen, là đứa có dã tâm vì nó có má»™t nụ cưá»i bẩn thỉu má»—i lúc tôi há»i chuyện nó.
Will ngồi xuống chiếc ghế bà nh và xoa cái đầu chân cụt. Gặp tiết trá»i lạnh, nó lại là m anh Ä‘au và nhất là cái mẩu gá»— cà ng là m anh khổ sở. Scarlett đưa con mắt giáºn dữ nhìn anh. Anh đã Ä‘Ãch thân kéo hồi chuông cáo phó cho Tara mà thấy anh không có vẻ xúc động lắm. Bán đấu giá Tara. Má»i ngưá»i sẽ ở đâu? Tara trong tay má»™t kẻ khác. Không, quá sức tưởng tượng.
Scarlett chỉ ra sức khai khẩn Tara nên không chú ý đến những vấn đỠxảy ra bên ngoà i. Bây giá» cô có Will và Ashley để giải quyết những công việc ở Jonesboro hoặc ở Fayette nên Ãt khi cô ra khá»i đồn Ä‘iá»n. CÅ©ng như trước kia cô đã từng không chịu nghe ông Gérald nói chuyện chiến tranh, bây giá» cô cÅ©ng là m ngÆ¡ má»—i tối Will và Ashley ngồi xung quanh bà n, thảo luáºn vá» biện pháp kiến thiết đất nước.
Ôi, tất nhiên là cô có biết vá» hà nh động cá»§a những tên Scalllawags, tức bá»n miá»n Nam chuồn sang phÃa Cá»™ng hoà , để mà vÆ¡ vét và bá»n Carpetbaggers, tức bá»n Yankees, sau khi miá»n Nam đầu hà ng đã lao sang đây như những con diá»u hâu chỉ mang theo độc nhất có cái túi du lịch. Cô cÅ©ng được biết là có má»™t số nô lệ da Ä‘en được giải phóng đã trở nên rất há»—n xược, là điá»u cô rất khó tin vì cô chưa gặp má»™t ngưá»i da Ä‘en nà o quá đáng.
Nhưng có rất nhiá»u vấn đỠmà Will và Ashley thoả tháºn vá»›i nhau không nói cho cô biết. Sau tai hoạ chiến tranh, nối tiếp đến má»™t tai hoạ khác tồi tệ hÆ¡n, đó là Kiến thiết. Tuy nhiên, hai ngưá»i đà n ông đồng ý vá»›i nhau không nói đến những chi tiết trầm trá»ng nhất má»—i khi hỠđỠcáºp đến vấn đỠấy ở nhà . Và nếu như Scarlett có để ý nghe thì phần lá»›n những Ä‘iá»u cô nghe Ä‘á»u bay theo chiá»u gió.
Cô đã nghe thấy Ashley nói đến miá»n Nam Ä‘ang bị coi như má»™t nước bị chiếm đóng và chÃnh sách cá»§a những kẻ chiến thắng Ä‘á»u xuất phát từ lòng háºn thù. Nhưng cô hoà n toà n thá» Æ¡ vá»›i những nháºn xét ấy. ÃÆ°á»ng lối chÃnh sách là công việc cá»§a đà n ông. Will đã tuyên bố trước mặt cô là anh thấy miá»n Bắc chẳng có vẻ gì muốn cho miá»n Nam ngóc đầu lên. Scarlett nghÄ© bụng: “Chỉ có bá»n đà n ông là bao giá» cÅ©ng hay phiá»n muá»™n vá» những Ä‘iá»u chẳng đâu và o đâu! †Ãiá»u quan trá»ng vá»›i cô là bá»n Yankees không tóm được cô và từ giá» trở Ä‘i, chúng lại cà ng không tóm được. Ãiá»u duy nhất cần thiết là phải là m việc cáºt lá»±c và chẳng quan tâm gì đến chÃnh phá»§ Yankees. Dù sao thì chiến tranh cÅ©ng đã chấm dứt rồi.
Scarlett không nháºn thấy là ngưá»i ta đã thay đổi luáºt lệ rồi và má»™t ngưá»i lao động lương thiện không còn được hưởng phần thưởng xứng đáng vá»›i mình. Từ bây giá», bang Géorgie bị thiết quân luáºt. Quân lÃnh Yankees đóng đồn ở khắp nÆ¡i trong bang và văn phòng Giải phóng toà n quyá»n giải quyết má»i việc.
Do chÃnh phá»§ liên bang láºp nên để phụ trách những nô lệ cÅ© vô công rồi nghá» và quá khÃch, văn phòng đó lôi hà ng ngà n nô lệ ra khá»i các đồn Ä‘iá»n và táºp trung há» lại trong các là ng và trong các thà nh phố, duy trì há», không để há» phải là m gì và huấn luyện há» chống lại các chá»§ cÅ©. Jonas, quản lý cÅ© cá»§a ông Gérald là m giám đốc văn phòng và có trợ lý là Hilton, chồng Cathleen. Hai gã nà y tung ra tin đồn xảo quyệt là những ngưá»i miá»n Nam và những ngưá»i Dân chá»§ Ä‘ang chá» thá»i cÆ¡ thuáºn lợi để láºp lại chế độ nô lệ. Chúng còn cho biết là đối vá»›i những ngưá»i nô lệ muốn thoát khá»i số pháºn đó chỉ có cách là m tìm sá»± che chở ở văn phòng và cá»§a phe Cá»™ng hoà .
Jonas và Hilton còn Ä‘i tá»›i tuyên bố vá»›i những ngưá»i nô lệ là há» cÅ©ng được ngang hà ng vá»›i những ngưá»i da trắng vá» tất cả má»i phương diện, do đó, ngưá»i ta sẽ cho phép những cuá»™c hôn nhân giữa da trắng và da Ä‘en, ngưá»i ta còn chia cho há» những đồn Ä‘iá»n cá»§a chá»§ cÅ© và má»—i ngưá»i da Ä‘en được nháºn bốn sà o đất và má»™t con lừa.
Chúng còn gây cho những ngưá»i da Ä‘en lòng căm thù bằng cách kể cho há» nghe những tá»™i ác cá»§a chá»§ da trắng. Và trong má»™t vùng nổi tiếng xưa nay vá» mối quan hệ thân thiện giữa nô lệ và chá»§ nô, mối háºn thù và chia rẽ bắt đầu phát triển.
Văn phòng được sá»± á»§ng há»™ cá»§a binh sÄ© và những binh sÄ© nà y ban bố không biết bao là luáºt lệ ngang ngược đối vá»›i những kẻ chiến bại. Văn phòng bắt ngưá»i vì những cá»› không rõ rà ng. Ngưá»i ta đã ban hà nh những chỉ thị quân sá»± vá» việc giảng dạy trong nhà trưá»ng, vá» vệ sinh, vá» loại khuy có quyá»n mặc, vá» việc bán các loại nhu yếu phẩm thông thưá»ng, nói tóm lại, vá» tất cả. Jonas và Hilton có quyá»n can thiệp và o tất cả những công việc buôn bán mà Scarlett tiến hà nh và ấn định giá cả cho tất cả những gì cô bán hoặc trao đổi.
May thay, Scarlett không phải quan hệ gì vá»›i hai gã đó vì Will đã thuyết phục cô để anh thay cô giao dịch, còn cô cứ việc ở nhà trông nom trồng trá»t. Nhá» khôn khéo, anh dã giải quyết được má»™t số khó khăn nhưng anh không nói ra. Ãến kỳ hạn, Will Ä‘i dà n xếp được vá»›i bá»n Carpetbaggers và Yankees. Tuy nhiên, vấn đỠvừa đặt ra vượt quá khả năng cá»§a anh. Cần phải cho Scarlett biết ngay món thuế phụ thu phải trả và mối nguy cÆ¡ có thể mất Tara.
Cô nhìn anh, mắt nảy lá»a rồi kêu lên:
- Ôi, bá»n Yankees khốn khiếp. Ãã tiêu diệt, đã tà n phá chúng ta đến thế còn chưa đủ sao? Bây giá» chúng lại còn muốn giở trò lưu manh vá»›i chúng ta nữa sao.
Chiến tranh đã chấm dứt, ngưá»i ta đã ký kết hoà bình nhưng quân Yankees còn có quyá»n tước Ä‘oạt cô, là m cho cô phải đói khổ, Ä‘uổi cô ra khá»i nhà cô. Và , tháºt là ngu ngốc thay, nhiá»u tháng nay cô đã tưởng là giữ vững được đến mùa xuân, tất cả sẽ thoát. Sau má»™t năm trá»i là m lụng vất vả vá»›i bao hi vá»ng không ngừng được cá»§ng cố, cái tin khá»§ng khiếp nà y là giá»t nước là m trà n ly.
- Ôi, Will, thế mà tôi cứ tưởng những khó khăn của chúng ta sẽ chấm dứt với chiến tranh.
- Không chị ạ. Những khó khăn cá»§a chúng ta chỉ má»›i bắt đầu. Will nói và ngẩng đầu lên vá»›i đôi má hóp nhìn Scarlett vá»›i cái nhìn khuyến khÃch.
- Ngưá»i ta muốn chúng ta phải đóng thêm bao nhiêu?
- Ba trăm đô la.
Trong một lúc, Scarlett im lặng bà ng hoà ng. Ba trăm đô la. Tại sao không ba nghìn. Cô ấp úng:
- Váºy là … váºy là phải tìm ra ba trăm đô la ấy.
- Vâng… thế rồi sẽ còn phải tháo cả mặt trăng xuống.
- Ôi, Will. Dù sao thì hỠcũng không thể buộc chúng ta phải bán Tara!
Cặp mắt hiá»n là nh và tái nhợt cá»§a Will biểu thị niá»m háºn thù cay đắng nhiá»u hÆ¡n Scarlett tưởng anh có thể có.
- Không à ? Có đấy. Chúng có thể và chúng sẽ là m. Chúng thèm muốn má»™t cách quái quá»·. Chị Scarlett ạ, nếu chị cho phép nói, miá»n đất nà y há»ng rồi. Bá»n Carpetbagger và Scalllawags ấy có quyá»n đầu phiếu mà hầu hết chúng ta, những ngưá»i Dân chá»§ Ä‘á»u không có. Trong bang nà y không má»™t ngưá»i Dân chá»§ nà o có quyá»n đầu phiếu trừ phi năm 1865 có ghi trong sổ thuế má»™t số lợi tức là trên hai nghìn đô la. Như váºy là cho ra rìa những ngưá»i như ba chị và ông Tarleton, như ông Mcry và con trai nhà Fontaine. Không ai có quyá»n đầu phiếu dù có cấp báºc trung tá hoặc cao hÆ¡n trong chiến tranh và chị Scarlett ạ, bang nà y đã sản xuất ra trung tá nhiá»u hÆ¡n bất kỳ má»™t bang nà o khác trong Liên bang. Không má»™t ngưá»i nà o là m công việc hà nh chÃnh dưới thá»i chÃnh phá»§ Liên bang có quyá»n đầu phiếu, như váºy là loại trừ hết má»i ngưá»i, từ những ông chưởng khế đến những ông thẩm phán, vả lại trong rừng thì thiếu gì những ngưá»i như váºy. Thá»±c tế là , theo kiểu bá»n Yankees đã sắp xếp lá»i tuyên thệ, tất cả những ai có vai vế trong chiến tranh Ä‘á»u mất quyá»n đầu phiếu. Dù là thông minh, dù là lương thiện, dù là già u có Ä‘á»u không được đầu phiếu.
- ái chà , tôi có thể đầu phiếu được nếu tôi chịu tuyên thệ những Ä‘iá»u bẩn thỉu ấy cá»§a chúng. Năm 65 tôi chẳng có lấy má»™t xu, tôi chẳng phải là trung tá trong chiến tranh, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng tôi không muốn tuyên thệ. Váºy là không. Nếu bá»n Yankees đã là m những Ä‘iá»u cần là m, tôi có thể tuyên thệ trung thà nh nhưng bây giá» thì chúng đừng có hòng. Tôi sẽ không tuyên thệ dù cho có mất quyá»n đầu phiếu… nhưng những đồ rác rưởi như tên Hilton ấy thì lại đầu phiếu. Những đồ vô lại như tên Jonas, những thằng da trắng xác xÆ¡ như bá»n LattÆ¡ry, những ngưá»i chẳng ra gì như nhà Mac Intosh cÅ©ng là đầu phiếu cả. Và nếu như há» muốn giở trò chÆ¡i ngông, muốn có khoản thuế phụ thu, há» có thể là m được lắm. CÅ©ng như bá»n nô lệ, chúng có thể giết má»™t ngưá»i da trắng mà chẳng há» bị treo cổ. Chúng… - anh ngừng lại khó chịu, Scarlett và anh cùng nhá»› đến cảnh má»™t ngưá»i phụ nữ da trắng sống má»™t mình trong má»™t cái trại cô đơn ở Lovejoy, đã xảy ra Ä‘iá»u gì - bá»n da Ä‘en đó có thể là m bất cứ Ä‘iá»u gì chúng muốn đối vá»›i chúng ta, đứng sau chúng luôn có văn phòng giải phóng, quân đội và đại bác, chúng ta không có quyá»n đầu phiếu chỉ để bảo vệ chúng ta.
- Ãầu phiếu, Scarlett kêu lên. Ãầu phiếu thì đóng vai trò gì trong tất cả việc nà y hả Will? Chúng ta Ä‘ang nói đến thuế má… Will, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u biết Tara là má»™t đồn Ä‘iá»n mà u mỡ. Chúng ta có thể Ä‘em cầm để lấy tiá»n đóng thuế.
- Thưa chị Scarlett, chị không Ä‘iên mà đôi khi chị nói là m ngưá»i ta tưởng chị Ä‘iên. Ai có tiá»n cho chị vay? Ai? Ngoà i bá»n Carpetbaggers. ChÃnh chúng muốn cái đồn Ä‘iá»n nà y.
- Will, tôi còn đôi hoa tai Ä‘Ãnh kim cương lấy cá»§a tên Yankees. Chúng ta có thể Ä‘em bán.
- Nhưng thưa chị, chị có biết ai ở đây có khá tiá»n để mua đôi hoa tai kim cương nà y má»™t khi há» chẳng có tiá»n để mua thịt? Hãy dẹp những chuyện vặt vãnh ấy lại. Vả lại nếu chị bán được mưá»i đô và ng, tôi xin thá» vá»›i chị món tiá»n đó là cả má»™t gia tà i cá»§a những ngưá»i ở đây.
Há» im lặng và Scarlett có cảm tưởng là đầu mình bị vấp và o má»™t bức tưá»ng đá. Trong năm vừa qua, cô đã bị vấp biết bao lần rồi.
- Chúng ta là m thế nà o hả chị Scarlett?
- Tôi chẳng biết gì cả - cô trả lá»i giá»ng chán ngán. Cô đột nhiên cảm thấy kiệt quệ. Là m việc, vùng vẫy, tiêu hao sức khoẻ để là m gì. Cô thấy hình như sá»± thất bại Ä‘ang đón chá» cô ở khắp má»i cuá»™c đấu tranh để khinh miệt cô. Tôi chẳng còn biết là m gì cả, cô nhắc lại, nhưng đừng có nói vá»›i ba tôi, sợ lại xảy ra cái gì chăng.
- Tôi sẽ không nói đâu.
- Anh đã nói với ai chưa?
- Chưa, tôi đến thẳng đây, trực tiếp nói với chị.
“Phải, cô nghÄ© bụng, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u đến trá»±c tiếp báo cho ta những tin chẳng là nh†và cô bắt đầu thấy đủ rồi.
- Anh Ashley đâu? Anh ấy có thể có những ý kiến hay.
Will nhìn cô, và cÅ©ng như ngà y Ashley trở vá», Scarlett Ä‘á»c thấy trong mắt anh, anh hiểu hết.
- Anh ấy ở trong vưá»n rau Ä‘ang đẵn những cái cá»c, tôi nghe tiếng rìu lúc tôi dắt ngá»±a và o chuồng. Nhưng anh ấy là m gì có nhiá»u tiá»n hÆ¡n tôi và chị?
- Nhưng nếu tôi muốn nói chuyện vá»›i anh ấy thì tôi có quyá»n, phải không nà o? Scarlett nói và đứng lên tuá»™t bá» cái phá»§ chân ra.
Will không khó chịu và tiếp tục bình tÄ©nh xoa hai bà n tay trước ngá»n lá»a.
- Chị Scarlett, chị cần phải quà ng khăn, ở ngoà i buốt lắm.
Tuy váºy, cô Ä‘i ra ngoà i không khăn vì khăn cá»§a cô để trên gác mà cô thì Ä‘ang muốn tâm sá»± ná»—i lo âu cá»§a mình vá»›i Ashley.
ÃÆ°á»£c gặp chà ng má»™t mình thì hay quá. Kể từ khi chà ng vá», cô chưa có lúc nà o được nói chuyện riêng vá»›i chà ng. Lúc nà o cÅ©ng có ngưá»i xung quanh chà ng. Mélanie không rá»i chà ng ra má»™t bước và lúc nà o cÅ©ng nắm lấy cánh tay chồng để được an tâm là chồng có ở đây. Nhìn thấy cá» chỉ chiếm hữu đầy sung sướng ấy, trong lòng Scarlett thức dáºy tất cả sá»± ghen tuông và thù oán đã dịu Ä‘i trong những tháng mà cô tưởng Ashley đã chết. Bây giá» cô cương quyết gặp chà ng má»™t mình và lần nà y thì không để ai quấy nhiá»…u.
Scarlett Ä‘i qua vưá»n rau có những cà nh lá xÆ¡ xác, cỠẩm và chân cô thấm ướt. Cô nghe thấy Ashley chặt đống gá»— kéo ở đầm lầy vá» thay lại hà ng rà o mà quân Yankees đã phá là m cá»§i đốt, má»™t công việc lâu dà i và nặng nhá»c. “Tất cả Ä‘á»u là công việc lâu dà i và nặng nhá»câ€, Scarlett nghÄ© thầm trong lòng chán nản và cô đã chán cuá»™c sống nà y, nó là m cô ngao ngán và thù ghét. Nếu Ashley là chồng cô, tháºt khoan khoái biết bao được đến tá»±a đầu lên vai chà ng để khóc và để trút và o chà ng tất cả những gánh nặng cá»§a cô và mặc chà ng giải quyết má»™t mình.
Cô Ä‘i vòng má»™t đám cây lá»±u mà luồng gió lạnh Ä‘ang lay động những cà nh trÆ¡ trụi và cuối cùng cô trông thấy Ashley, chà ng Ä‘ang tỳ lên cái rìu và lau mồ hôi trên trán bằng mu bà n tay. Chà ng mặc má»™t cái quần nhà binh cÅ© rách mướp và má»™t cái sÆ¡ mi tuyệt đẹp đã có thá»i chá»§ cÅ© cá»§a nó chỉ diện trong những ngà y há»™i và tiệc tùng. Chà ng đã treo cái áo vét lên cà nh cây và trong khi Scarlett tiến lại chà ng im lặng ngồi nghỉ.
Thấy Ashley ăn mặc rách rưới, Scarlett cảm thấy căm thù số pháºn. Ashley rách rưới, lao động như má»™t đầy tá»›, chà ng Ashley đẹp trai cá»§a cô lúc nà o cÅ©ng hoà n hảo, như thế kia là quá lắm đối vá»›i cô. Bà n tay chà ng không phải để lao động, thân ngưá»i chà ng chỉ để mặc len dạ và vải mịn. Thượng đế đã tạo chà ng ra để sống má»™t cuá»™c sống xa hoa trong má»™t nhà già u, để giao dịch vá»›i những ngưá»i sang trá»ng, để chÆ¡i đà n piano và để viết vá» những bà i hát có âm thanh cao đẹp mà không muốn nói lên gì cả. Chà ng chẳng là m sao khi nhìn thấy chÃnh con trai mình mặc đồ lố lăng cắt từ những cái váy hoặc túi cÅ© ra, và các em gái chà ng Ä‘i chÆ¡i trong những bá»™ quần áo cÅ© lá»™n lại. Chà ng cÅ©ng chẳng là m sao thấy Will lao động vất vả hÆ¡n bất kỳ má»™t nông dân nà o. Nhưng Ashley không thế nữa. Chà ng quá đặc biệt để chịu đựng tất cả những ná»—i cÆ¡ cá»±c ấy, và Scarlett vì thế mà cà ng quý chà ng gấp bá»™i. Cô còn muốn bản thân cô cầm lấy cái rìu còn hÆ¡n là trông thấy chà ng là m việc ấy.
Lúc Scarlett tới gần, Ashley nói:
- Ngưá»i ta nói là ông Abe Lincoln cÅ©ng bắt đầu bằng đẽo những cái cá»c. Váºy cô thá» nghÄ© xem tôi sẽ đạt được tá»›i đỉnh cao nà o?
Scarlett chau mà y lại, chà ng bao giá» cÅ©ng dùng cái giá»ng bỡn cợt ấy má»—i khi chà ng nói đến những ná»—i thống khổ mà ngưá»i ta phải chịu đựng ở Tara. Trái lại, đối vá»›i cô, đó là những vấn đỠsống còn, và đôi khi những câu nháºn xét cá»§a Ashley còn là m cho cô lá»™n tiết.
Không cần mà o đầu, cô báo luôn vá»›i Ashley vá» tin tức mà Will vừa cho cô hay. Cô diá»…n giải khô khan, má»™t cách vắn tắt và cà ng nói ra cô cà ng cảm thấy dá»… chịu hÆ¡n. Chắc chắn là Ashley sẽ cho cô những lá»i khuyên nhá»§ có Ãch. Chà ng chẳng nói gì nhưng nháºn thấy cô rùng mình, chà ng lấy cái áo vét quà ng lên vai cô. Cuối cùng cô nói:
- Hình như anh có vẻ chẳng biết tìm số tiá»n đó ở đâu?
- Phải. Biết tìm ở đâu?
- Ãó là điá»u em cần biết, cô đáp khó chịu. Ngay cả Ashley cÅ©ng không biết là m thế nà o. Tại sao chà ng không biết cổ vÅ© cô?
Chà ng mỉm cưá»i và nói:
- Từ mấy tháng tôi trở vỠđây, tôi chỉ nghe nói đến có má»—i má»™t ngưá»i có tiá»n. Ãó là Rhett Butler.
Bà Pittypat đã viết cho Mélanie tuần trước là lại thấy Rhett xuất hiện ở Atlanta vá»›i má»™t cá»— xe, hai con ngá»±a đẹp và túi đầy những tá» giấy bạc xanh. Bà cÅ©ng nói là hắn có số tiá»n ấy không phải bằng cách lương thiện. Bà Pittypat có má»™t lý luáºn mà phần lá»›n ngưá»i dân Atlanta đồng tình. Theo bà , Rhett đã sắp xếp để lại ra khÆ¡i vá»›i những bạc triệu hoang đưá»ng cá»§a kho bạc Liên bang.
Scarlett tuyên bố dứt khoát:
- Chúng ta đừng nên nói đến hắn. Ãó là má»™t thằng lưu mạnh chưa từng có. Tất cả chúng ta sẽ ra sao?
Ashley đặt cái rìu xuống đất, nhìn ra xa và cặp mắt chà ng chìm đắm và o khoảng xa xăm. Chà ng nói:
- Tôi tá»± há»i, phải, tôi tá»± há»i không những chúng ta, những ngưá»i ở Atlanta sẽ ra sao mà còn tất cả những ngưá»i miá»n Nam nà y sẽ ra sao?
Scarlett rất muốn kêu lên: “Mặc xác dân miá»n Nam. Hãy cứ biết chúng ta đãâ€. Nhưng cô nÃn lặng vì cô cảm thấy thất vá»ng hÆ¡n bao giá» hết. Cô sẽ không có được sá»± viện trợ nà o cá»§a Ashley. Rồi chà ng lại nói tiếp:
- Cuối cùng Ä‘iá»u gì phải đến sẽ đến cho má»™t quốc gia bị sụp đổ. Những con ngưá»i thông minh và dÅ©ng cảm sẽ vượt qua, còn những kẻ khác thì bị loại bá». Dù sao vẫn là quan trá»ng tham dá»± má»™t Gotterdammerung.
- Một gì?
- Má»™t “buổi hoà ng hôn cá»§a các vị thầnâ€. Không may, chúng ta những ngưá»i miá»n Nam đã được coi như là những vị thần.
- Lạy Chúa. Anh Ashley, đừng nên nói những lá»i dại dá»™t như váºy khi mà chúng ta là những ngưá»i Ä‘ang bị loại bá».
CÆ¡n giáºn dữ cá»§a Scarlett như có tiếng vang trong lòng Ashley, lôi chà ng ra khá»i cÆ¡n miên man. Má»™t cách trìu mến, chà ng nắm lấy hai bà n tay Scarlett, láºt chúng lên và quan sát lòng bà n tay đầy chai.
- Ãây là những bà n tay đẹp đẽ nhất mà tôi được biết, chà ng nói trước khi đặt lên đấy má»™t cái hôn lén lút. Chúng đẹp vì chúng khoẻ. Má»—i má»™t nốt chai là má»™t huân chương, má»—i má»™t vết xước như má»™t bằng khen vá» lòng dÅ©ng cảm vô tư. Vì tất cả chúng ta mà chúng rắn chắc lại, vì cha cô, vì các em gái cô, vì Mélanie, vì bé Beau, vì những ngưá»i da Ä‘en và vì tôi. Tôi biết cô Ä‘ang nghÄ© gì. Cô Ä‘ang tá»± nhá»§ thầm: “Hãy nghe tôi, cái anh chà ng vô tác dụng nà y, anh chà ng mÆ¡ má»™ng, anh chà ng Ä‘iên rồ nà y chỉ biết nói những câu vá»› vẩn vá» các thiên thần đã chết trong khi những ngưá»i sống Ä‘ang lâm nguy. Có phải thế không?â€
Scarlett lắc đầu. Cô muốn Ashley cứ giữ mãi bà n tay mình trong tay chà ng nhưng chà ng bỠchúng xuống.
- Cô đến tìm tôi vá»›i hy vá»ng là tôi sẽ giúp được cô. Váºy thì tôi không có khả năng, chà ng liếc mắt nhìn cái rìu và đống gá»— vừa đẽo và ánh mắt chà ng trở nên chua xót. Tôi không còn nhà cá»a nữa và gia tà i cá»§a tôi cÅ©ng tan nát rồi. Dưới trần gian nà y, tôi không còn được việc gì nữa cả, vì cái thế giá»›i cá»§a tôi đã biến mất rồi. Cái cách duy nhất mà tôi có thể giúp cô được là quyết tâm há»c táºp để trở thà nh má»™t tá Ä‘iá»n vụng. Nhưng như thế không giúp cô Ä‘iá»u hà nh Tara được. Cô tưởng là tôi không biết gì vá» tình hình khó khăn cá»§a chúng ta sao? Tôi biết, chúng tôi Ä‘ang ăn bám và o cô đấy, Scarlett ạ, ăn bám và o cô. Mặc dù má»i lòng kÃnh mến cá»§a tôi đối vá»›i cô, tôi sẽ không có khả năng Ä‘á»n đáp những gì mà cô đã là m cho tôi và cho gia đình tôi. Má»—i má»™t ngà y, tôi cà ng thấy rõ nét hÆ¡n. Má»—i ngà y tôi cà ng thấy sá»± bất lá»±c cá»§a tôi đứng trước những khó khăn Ä‘ang đổ áºp xuống đầu tất cả má»i chúng ta… Má»—i ngà y cái tà i năng chết tiệt là m tôi xa rá»i thá»±c tế ngăn cản tôi thêm không cho đương đầu vá»›i cuá»™c sống hiện tại. Cô có hiểu những lá»i tôi nói không?
Scarlett gáºt đầu. Cô không có má»™t ý kiến rõ rệt vá» những Ä‘iá»u chà ng nói, nhưng cô lại uống từng lá»i. Váºy mà chà ng có vẻ cách biệt vá»›i cô thế. Ãây là lần đầu tiên chà ng tâm sá»± vá»›i cô vá» tư tưởng cá»§a chà ng. Cô xúc động như thể cô sắp phát hiện được má»™t Ä‘iá»u gì. Chà ng nói tiếp:
- Tháºt là má»™t ná»—i bất hạnh cho tôi không có khả năng nhìn thẳng và o sá»± tháºt trần trụi. Trước chiến tranh, cuá»™c sống đối vá»›i tôi chưa bao giá» thá»±c tiá»…n hÆ¡n cái bóng tà u vẽ trên má»™t tấm mà n. Và tôi lại thÃch như váºy. Tôi không thÃch những nét rà nh mạch, chúng mỠảo tôi thấy thú vị hÆ¡n, chà ng ngừng lại, mìm cưá»i yếu á»›t và rùng mình vì là n gió lạnh xuyên qua áo sÆ¡ mi. Nói má»™t cách khác, Scarlett ạ, tôi là má»™t thằng hèn!
Scarlett không hiểu gì vá» những cái bóng tà u và những đưá»ng viá»n mỠảo nhưng câu cuối cùng thì cô hiểu được. Chà ng nói dối. Chà ng không phải là đồ hèn. Tất cả ở chà ng Ä‘á»u nói lên dòng dõi nhưng ngưá»i can đảm và anh hùng, và Scarlett thuá»™c lòng những chiến công cá»§a chà ng trong cuá»™c chiến vừa qua.
- Sao lại thế được. Má»™t ngưá»i hèn đâu dám trèo lên khẩu đại bác để kêu gá»i má»i ngưá»i ở Gettysburg? Ngà i Tướng đâu có Ä‘Ãch thân viết vá» cho Mélanie để nói đến má»™t ngưá»i hèn? Và …
- Ãó không phải là lòng dÅ©ng cảm, Ashley nói giá»ng mệt má»i. Cuá»™c chiến đấu như món rượu champagne, nó là m say sưa những ngưá»i hèn cÅ©ng nhanh như những ngưá»i anh hùng. Bất kỳ má»™t kẻ bần tiện nà o cÅ©ng có thể có được má»™t hà nh động dÅ©ng cảm trên chiến trưá»ng, ở đó ngưá»i ta không thể lá»±a chá»n được giữa cái chết và lòng dÅ©ng cảm. Tôi muốn nói vá» vấn đỠnà o đó khác. Cái loại hèn nhát cá»§a tôi bá»™i phần nghiêm trá»ng hÆ¡n là nếu tôi bá» trốn khi lần đầu tiên nghe tiếng đại bác gầm.
Ashley trình bà y cháºm chạp và khó khăn như thể má»—i câu nói là m chà ng Ä‘au đớn. Chà ng để cho cảm tưởng lùi lại và i bước và lặng ngẫm sá»± Ä‘au đớn Ä‘iá»u chà ng vừa nói.
Má»™t kẻ khác có thể nói vá» chà ng như váºy. Scarlett sẽ coi khinh ngưá»i nà o đó và những lá»i tuyên bố chỉ là khiêm tốn giả tạo và má»™t biện pháp khéo lái để rồi được ngợi khen… Nhưng Ashley có vẻ thà nh khẩn và cặp mắt chà ng biểu lá»™ má»™t tình cảm mà cô không thể nà o hiểu được. Không phải là ná»—i sợ hãi cÅ©ng không phải là hối háºn mà là sá»± phản ứng những cố gắng chà ng đã dùng để chống lại má»™t dòng suy nghÄ© Ä‘ang lôi cuốn chà ng mạnh mẽ. Luồng gió lạnh là m tê cóng mắt cá chân Scarlett, cô lại rùng mình lần nữa nhưng vì gió lạnh thì Ãt mà vì những lá»i nói cá»§a Ashley là m cô sợ.
- Nhưng Ashley, là m sao mà anh sợ?
- Ôi, vì những vấn đỠkhông sao giải thÃch được, những vấn đỠcó vẻ ngu ngốc khi ngưá»i ta tìm những từ để định nghÄ©a chúng. Tôi sợ nhất là cuá»™c sống bá»—ng nhiên không có vẻ quá thá»±c tiá»…n, sợ thấy cá nhân tôi gặp phải má»™t trong những sá»± kiện đơn giản cá»§a cuá»™c sống. ở đây đẽo gá»— trong bùn đối vá»›i tôi không thà nh vấn đỠnhưng tôi không thể nà o thá» Æ¡ vá»›i ý nghÄ© đó. Tôi luyến tiếc má»™t cách ghê gá»›m và hÆ¡n bao giá» hết cái đẹp cá»§a cuá»™c sống ngà y xưa mà tôi rất thÃch và đã bị chôn vùi rồi. Scarlett ạ, cuá»™c sống trước chiến tranh tháºt là tuyệt diệu. Nó có má»™t nét hấp dẫn, má»™t sá»± hoà n hảo, má»™t sá»± đầy đủ và cân đối gần sát vá»›i ná»n nghệ thuáºt Hy Lạp. Có thể là má»i ngưá»i không nghÄ© như tôi, bây giá» tôi nháºn thấy thế. Nhưng đối vá»›i tôi, là ngưá»i đã sống ở Mưá»i hai cây sồi, cuá»™c sống ở đây có má»™t vẻ đẹp thá»±c sá»±. Tôi sinh ra cho cuá»™c sống ấy, tôi thÃch hợp vá»›i nó. Và bây giá» cuá»™c sống đó không còn nữa, tôi không còn vị trà cá»§a tôi trong cuá»™c sống mà chúng ta Ä‘ang tiến hà nh và tôi sợ. Tôi biết trước kia tôi đã tham dá»± má»™t cuá»™c triển lãm những hình bóng tôi, tôi tránh tất cả những gì là m rõ hình bóng đó, tôi xa rá»i những ngưá»i và những sá»± kiện quá thá»±c tiá»…n, quá gần vá»›i cuá»™c sống. Tôi không thÃch ngưá»i ta len và o lÄ©nh vá»±c cá»§a tôi. Tôi cÅ©ng đã tìm cách lẩn tránh cả cô nữa, Scarlett ạ. Trong cô có quá nhiá»u sức sống, quá nhiá»u thá»±c tiá»…n và tôi đã tá» ra hèn nhát để mà ưa thÃch những cái bóng và những giấc mÆ¡ cá»§a tôi.
- Nhưng… Mélanie thì sao?
- Mélanie là má»t trong những giấc mÆ¡ đáng yêu nhất cá»§a tôi và cÅ©ng là thà nh phần trong má»™ng tưởng cá»§a tôi. Nếu chiến tranh không xảy ra, tôi sẽ được trải qua những ngà y vui sướng ở Mưá»i hai cây sồi, tôi sẽ vui thú ngắm nhìn cuá»™c sống trôi qua mà không há» tham gia và o. Nhưng khi chiến tranh nổ ra, cuá»™c sống thá»±c sá»± nhảy và o chẹn lấy cổ há»ng tôi. Ngà y mà tôi nháºn được lệnh Ä‘i chiến đấu ở Bull Run, chắc cô còn nhá»›, tôi trông thấy các bạn cùng trang lứa bị nghiá»n nát, tôi nghe thấy những tiếng ngá»±a hà lúc hấp hối, tôi cảm thấy má»™t mối ghê sợ thấy những thây ngưá»i vừa bị tôi bắn quằn quại Ä‘au đớn và khạc ra máu. Nhưng đó chưa phải là cái tồi tệ nhất trong chiến tranh. Tồi tệ nhất trong chiến tranh, Scarlett ạ, là những ngưá»i tôi phải sống cùng. Trong suốt Ä‘á»i tôi, tôi đã phải tá»± bảo vệ để chống lại ngưá»i khác. Tôi đã chá»n bạn bè cẩn tháºn nhưng chiến tranh đã dạy cho tôi là tôi đã tạo ra má»™t thế giá»›i riêng biệt đầy những nhân váºt lý tưởng. Nó đã cho tôi thấy những con ngưá»i thá»±c chứ không phải bỡn nhưng nó không dạy tôi cách đối xá» vá»›i há». Và tôi e rằng chẳng bao giá» tôi há»c được cả. Ngà y nay, tôi biết là muốn cho vợ con tôi được sống, tôi bắt buá»™c phải mở ra má»™t con đưá»ng giữa nhưng ngưá»i mà tôi chẳng có gì gá»i là chung đụng cả. Còn cô, Scarlett ạ, cô nắm lấy cuá»™c sống bằng hai cái sừng và cô khuất phục nó tuỳ theo ý muốn. Nhưng tôi, bằng cách nà o tôi lao và o cuá»™c sống bây giá»? Khi nà o tôi nói vá»›i cô là tôi sợ?
Ashley diá»…n giả bằng má»™t giá»ng trầm nhưng lanh lảnh, đượm má»™t tình cảm mà cô không hiểu được. Chá»— nà y chá»— ná» cô nắm được má»™t câu và cố gắng hiểu thấu ý nghÄ©a. Nhưng các câu nói cứ thoát ra khá»i cô như những con chim khiếp sợ. Ashley hăng say như bị quyá»…n rÅ© bởi má»™t sá»± kÃch thÃch tà n nhẫn, nhưng Scarlett không hiểu năng lá»±c nà o đã thúc đẩy chà ng như váºy. Ashley nói tiếp:
- Scarlett, tôi không hiểu rõ lúc nà o thá»±c tiá»…n buồn thảm xuất hiện vá»›i tôi, lúc nà o tôi hiểu được tôi không bao giá» còn được tham dá»± sân khấu hình bóng cá»§a tôi nữa. Có lẽ là trong năm phút đầu cá»§a tráºn chiến đấu ở Bull Run khi tôi trông thấy những thây ngưá»i mà tôi vừa giết đổ xuống. Tuy nhiên tôi biết thế là hết, tôi không còn được là má»™t khán giả nữa. Không! Bá»—ng nhiên tôi thấy tôi là diá»…n viên Ä‘ang ở trên sân khấu. ChÃnh tôi đóng trò, cá» chỉ và hà nh động không có mục Ä‘Ãch. Cái thế giá»›i nhá» bé cá»§a tôi không còn tồn tại nữa. Nó bị trà n đầy những ngưá»i không cùng má»™t tư tưởng vá»›i tôi mà lại có những hà nh động xa lạ vá»›i tôi. Bằng những đôi giầy đầy bùn, há» phá há»ng lÄ©nh vá»±c cá»§a tôi, không còn má»™t chá»— nà o để tôi có thể cư trú được. Trong nhà tù tôi tá»± nhá»§: “Khi nà o chiến tranh kết thúc, ta sẽ lại tìm thấy được cuá»™c sống tốt đẹp cá»§a ta xưa kia cùng vá»›i những má»™ng tưởng thá»i đó, ta sẽ lại được xem trình diá»…n những bóng hìnhâ€. Nhưng Scarlett ạ, có bao giá» ngưá»i ta lùi lại đằng sau. Và điá»u Ä‘ang chỠđợi chúng ta từ nay còn tồi tệ hÆ¡n chiến tranh, tồi tệ hÆ¡n nhà tù và đối vá»›i tôi tồi tệ hÆ¡n cả cái chết… Cô cÅ©ng thấy đấy, Scarlett, những ná»—i lo sợ cá»§a tôi sẽ mang đến cho tôi má»™t sá»± trừng phạt.
- Nhưng anh Ashley, Scarlett bắt đầu luýnh quýnh nói, nếu anh sợ tất cả chúng ta sẽ chết úoi, thì rồi… thì rồi chúng ta cÅ©ng sẽ tìm thấy được con đưá»ng thoát chứ. Em tin chắc là như váºy.
Trong má»™t lúc, cặp mắt xám cá»§a Ashley nhìn Scarlett và ngưá»i ta Ä‘á»c được trong đó lòng khâm phục. Rồi đột nhiên chúng trở lại vẻ xa xăm và Scarlett, trái tim thắt lại, biết là chà ng đã nghÄ© sang vấn đỠkhác. Cô và Ashley bao giá» cÅ©ng như phải cố gắng chịu đựng má»™t cuá»™c nói chuyện mà không nói bằng cùng má»™t giá»ng. Tuy nhiên cô yêu chà ng tá»›i mức lúc chà ng thoát ra như chà ng vừa là m, cô có cảm giác như thể mặt trá»i lặn mất rồi và sức ấm ban ngà y đã phải nhưá»ng chá»— cho sương lạnh buổi hoà ng hôn. Cô muốn nắm lấy vai chà ng, kéo chà ng vá» mình, buá»™c chà ng phải hiểu cô là con ngưá»i bằng xương bằng thịt chứ không phải là má»™t nhân váºt tách ra từ má»™t trong những cuốn tiểu thuyết cá»§a chà ng hoặc từ những giấc mÆ¡ cá»§a chà ng.
- Chết đói không có gì là thú vị cả, Ashley nói. Tôi biết váºy là do kinh nghiệm nhưng không phải vì thế là m tôi sợ hãi. Tôi sợ phải đương đầu vá»›i má»™t cuá»™c sống đã bị tước hết cái đẹp cá»§a thế giá»›i xưa kia cá»§a chúng ta.
Scarlett thất vá»ng và tá»± nhá»§ là chắc chắn Mélanie biết Ashley nói thế là thế nà o. Mélanie và chà ng không ngừng kể đến những chuyện ba láp loại ấy, không ngừng nói vá» thÆ¡ ca, vá» sách vở, vá» má»™ng mÆ¡, vỠánh trăng và vá» bụi sao. Ashley không cùng cô chia sẻ những ná»—i lo âu. Chà ng không sợ cái dạ dà y là m loạn vì không đươc ăn gì, không sợ cái rét cắt da, không sợ mất Tara. Chà ng lo sợ vấn đỠgì mà cô không hiểu và không thể hình dung được. Cuối cùng, trá»i Æ¡i, trong cái thế giá»›i đắm chìm nà y, còn có gì đáng sợ hÆ¡n là cái đói, cái rét và cảnh mất nhà . “Ôi!†Scarlett thốt lên má»™t tiếng thất vá»ng như má»™t đứa trẻ sau khi đã mở má»™t cái gói, gói rất kỹ nhưng lại nháºn thấy bên trong rá»—ng không.
Ashley khẽ mỉm cưá»i buồn rầu:
- Xin cô tha lá»—i cho tôi, Scarlett, tôi đã nói lung tung. Tôi không bao giá» có thể là m cô hiểu được tôi cảm thấy gì bởi vì cô không biết sợ. Cô có má»™t trái tim sư tá» và cô hoà n toà n không biết tưởng tượng. Xin thú tháºt là tôi rất thèm những đức tÃnh đó. Cô sẽ không bao giá» muốn lẩn trốn nó như tôi.
“Lẩn trốnâ€, đó là câu duy nhất dá»… hiểu mà chà ng đã nói. Cô thở nhanh hÆ¡n và kêu lên:
- Ôi, anh Ashley, anh lầm rồi. Em cÅ©ng váºy, em muốn chạy trốn lắm chứ. Em đã ngấy tất cả những thứ ấy rồi.
Ashley rướn lông mà y lên vẻ không tin. Scarlett liá»n đặt má»™t bà n tay lên cánh tay chà ng, bà n tay nồng nhiệt, năn nỉ. Cô bắt đầu nói liến thoắng.
- Anh hãy nghe em, em nói là em đã chán ngấy rồi. Em đã kiệt sức rồi. Em đã đấu tranh để có luÆ¡ng thá»±c và có tiá»n. Em đã gieo hạt, em đã cầm cà y, em đã hái bông. Em cÅ©ng đã cuốc cho đến khi kiệt sức. Em đã nói vá»›i anh, Ashley, miá»n Nam chết rồi. Nó đã chết rồi. Nó Ä‘ang nằm trong tay bá»n Yankees, bá»n nô lệ phóng thÃch và bá»n Carpetbaggers, và chẳng còn lại gì cho ta cả. Ashley, ta chạy trốn Ä‘i! Ashley cúi đầu xuống để nhìn cho rõ hÆ¡n bá»™ mặt Scarlett đã á»ng đỠvì xúc động. Cô nói tiếp: “Vâng, chúng ta hãy trốn Ä‘i†Hãy bá» hết tất cả má»i ngưá»i. Em xin đủ phải là m việc cho những ngưá»i khác. Sẽ có kẻ khác chăm nom đến há». Bao giá» cÅ©ng có kẻ chăm nom đến những ngưá»i không thể tá»± giải quyết được công việc… Ôi, Ashley, chúng ta hãy trốn Ä‘i, chỉ anh và em thôi. Chúng ta có thể Ä‘i sang Mexico… quân đội bên đó cần đến những sÄ© quan. ở bên đó chúng ta có thể sung sướng. Em sẽ là m việc cho anh, Ashley. Vì anh em sẽ là m bất cứ việc gì. Anh cÅ©ng biết rõ là anh không yêu Mélanie. Ashley muốn nói nhưng Scarlett cứ nói luôn không để chà ng kịp ngắt lá»i. Ngà y hôm đó anh đã nói là anh yêu em hÆ¡n cô ấy. Ôi, anh còn nhá»› ngà y hôm đó không? Và em biết là anh không há» thay đổi. Em có thể nói thế, anh không thay đổi. Và anh cÅ©ng vừa má»›i nói cô ấy chỉ là má»™t giấc mơ… Ôi, Ashley, chúng ta hãy Ä‘i xa nÆ¡i đây. Em biết cách là m cho anh sung sướng… Bác sÄ© Fontaine đã nói là cô ấy không thể có con được nữa, còn em, em có thể cho anh nhiá»u nhiá»u…
Ashley ôm lấy vai cô mạnh đến nỗi là m cô đau đớn. Cô ngừng lại để thở. Chà ng nói:
- Chúng ta cần phải quên Ä‘iá»u gì đã xảy ra ở Mưá»i hai cây sồi ngà y hôm đó.
- Anh tưởng em có thể quên được à ? Anh, anh có quên không? Thà nh tháºt mà nói, anh có dám nói là anh không yêu em không?
Ashley thốt ra một tiếng thở dà i sâu xa và vội và ng đáp:
- Không, tôi không yêu cô.
- Anh nói dối.
- Ngay cả nếu là câu nói dối, Ashley nói rất bình tÄ©nh, vấn đỠcÅ©ng không quan trá»ng.
- Anh muốn nói là …
- Cô tưởng là tôi có thể ra Ä‘i và bá» rÆ¡i hai mẹ con Mélanie ngay cả nếu tôi ghét cả hai? Cô tưởng là tôi có thể bóp nát trái tim Mélanie? Ãể vợ con tôi lại cho ngưá»i nhà trông nom? Váºy là cô đã mất hết cả lương tri rồi sao? Vả lại cô cÅ©ng không thể bá» rÆ¡i ba cô và các em gái cô? Cô có nhiệm vụ đối vá»›i há» như tôi đối vá»›i Mélanie và Beau. Dù cô có chán ngấy há» rồi hay không, há» còn đấy và cô có nhiệm vụ phải giúp há» sống.
- Có chứ, em rất có thể bá» rÆ¡i há»â€¦â€¦ Em không thể nhìn mặt há» nữa… Em mệt má»i lắm rồi.
Chà ng cúi xuống cô và trong má»™t lúc trái tim Scarlett hồi há»™p tưởng chà ng sắp ôm mình và o lòng nhưng thay vì thế chà ng khẽ vá»— và o cánh tay cô và nói vá»›i cô như nói vá»›i má»™t đứa trẻ mà ngưá»i ta muốn dá»— dà nh.
- Vâng, tôi biết là cô mệt má»i lắm rồi, cô chán ngấy rồi. Vì thế cô má»›i nói như vừa rồi. Cô đã phải gánh má»™t gánh nặng cá»§a ba ngưá»i đà n ông. Nhưng rồi tôi sẽ giúp cô, tôi không phải là bao giá» cÅ©ng vụng vá» như hai bà n tay tôi.
- Anh chỉ có má»™t cách giúp được em, Scarlett cuống cuồng nói, là đem em Ä‘i khá»i nÆ¡i đây, là đem em Ä‘i là m lại cuá»™c Ä‘á»i vá»›i anh ở bất kỳ nÆ¡i nà o, tìm cách cùng sung sướng vá»›i nhau. Không có gì giữ chúng ta ở lại đây.
- Không, không có gì, Ashley bình tĩnh nói, không có gì… trừ danh dự.
Bị mắc lừa trong chỠđợi, cô nhìn chà ng và lần đầu tiên nhìn thấy mà mắt chà ng rất giống mà u và ng lúa chÃn. Cô nháºn thấy cách hiên ngang cá»§a chà ng và mặc dù rách rưới, tấm thân thanh tao và mảnh dẻ cá»§a chà ng vẫn giữ được vẻ quý phái. Hai cặp mắt gặp nhau, cặp mắt Scarlett hãi hùng và van nà i, cặp mắt Ashley mông lung như mặt nước hồ trong núi dưới bầu trá»i xanh xám. Cô Ä‘á»c thấy trong lá»i buá»™c tá»™i giấc mÆ¡ và ham muốn cuồng xi cá»§a cô.
Chán nản và thất vá»ng, cô vùi đầu và o hai bà n tay và bắt đầu khóc. Ashley chưa trông thấy Scarlett khóc bao giá». Chà ng không há» nghÄ© là má»™t ngưá»i phụ nữ được tôi luyện mạnh mẽ như Scarlett lại có thể khóc được, thế là chà ng thấy bừng lên trong lòng tình thương lẫn lòng hối háºn. Láºp tức chà ng lại gần cô, hai tay ôm lấy cô và đu đưa như đứa trẻ, tỳ ngá»±c và o trái tim cô và thì thà o:
- Em yêu, em bé can đảm… không, không nên khóc.
Chà ng vừa kéo cô lại gần đã thấy mình bị cô ôm chặt. Trong cặp mắt xanh cá»§a cô, chà ng Ä‘á»c thấy sá»± mê man. Ãối vá»›i Ashley, đó là mùa xuân má»›i, mùa xuân ngát hương mà chà ng đã gần như quên mất trong ký ức, mùa xuân kèm theo những tiếng thì thầm và là o xà o cá»§a lá xanh. Chà ng sống lại những ngà y vô tư trước kia, thá»i mà những ham mê cá»§a tuổi trẻ chưa mất sức hăng hái. Chà ng quên mất những ngà y cay đắng mà chà ng đã biết từ dạo ấy và , trông thấy mấp máy cặp môi đỠchát Ä‘ang dâng lên cho chà ng, chà ng liá»n hôn Scarlett.
Scarlett cảm thấy má»™t tiếng lao xao kỳ lạ như thể cô áp tai và o má»™t vỠốc biển và cô phân biệt má»™t cách mù má» những tiếng Ä‘áºp ngá»™t ngạt cá»§a trái tim mình. Cô có cảm giác như thân thể cô hoà tan và o trong thân thể Ashley. Mất hết má»i ý niệm vá» thá»i gian, hai ngưá»i cứ như gắn liá»n vá»›i nhau, Ashley ngấu nghiến hôn môi cô như thể chà ng không bao giỠđược mãn nguyện.
Lúc chà ng đột nhiên ná»›i lá»ng hai cánh tay ra, Scarlett có cảm giác như cô sắp mất thăng bằng nên phải vịn và o hà ng rà o. Cô ngước mắt nhìn chà ng, cặp mắt lóng lánh tình yêu và đắc thắng:
- Anh yêu em, yên em, phải không nà o?... Nói lên đi anh.
Chà ng lại nắm lấy hai vai cô. Cô cảm thấy bà n tay chà ng run run và cô yêu thÃch cái rợn ngưá»i ấy Ä‘ang cháy trong khắp bà n tay chà ng. Cô nhÃch lại gần chà ng vá»›i má»™t cá» chỉ đầy hăng hái nhưng chà ng đẩy cô ra và nhìn cô bằng cặp mắt hãi hùng bị già y vò bởi thất vá»ng và cuá»™c đấu tranh Ä‘ang diá»…n ra trong lòng chà ng.
- Không, chà ng nói, không, nếu cô lại gần tôi, tôi sẽ chiếm đoạt cô ngay tức khắc, ngay tại đây.
Cô trả lá»i bằng má»™t nụ cưá»i hân hoan, tá» ra rằng đối vá»›i cô địa Ä‘iểm, thá»i gian, tất cả Ä‘á»u không còn nữa, chỉ còn lại có ký ức vá» Ashley trên môi mình.
Bá»—ng nhiên chà ng lay cô cho đến khi tóc cô xổ ra, chà ng lay cô như thể chà ng Ä‘ang bị má»™t cÆ¡n giáºn dữ khống chế, chống lại cô… và chống lại chà ng.
- Chúng ta không có quyá»n là m như váºy. Ashley kêu lên. Tôi xin nói vá»›i cô là chúng ta không có quyá»n.
Chà ng hình như nếu còn tiếp tục lay cô như váºy thì cổ chà ng đến gãy mất. Tóc cô là m chà ng không trông thấy gì, hà nh động cá»§a Ashley là m cô phải kinh ngạc. Cô vùng mạnh thoát ra, lùi lại và trừng trừng nhìn và o Ashley. Trên trán chà ng long lanh mấy giá»t mồ hôi. Chà ng nắm hai bà n tay lại như bị Ä‘au đớn. Chà ng nói:
- Ãó là lá»—i tại tôi… Cô không có gì phải tá»± trách mình cả và vấn đỠấy sẽ không xảy ra nữa vì tôi sắp ra Ä‘i cùng vá»›i Mélanie và đứa bé.
- Anh ra đi à ? Scarlett cuống cuồng kêu lên. Không.
- Có đấy, trá»i ạ, tôi sẽ ra Ä‘i. Cô không thể tưởng tượng được là tôi sẽ ở lại đây sau khi đã xảy ra vá»›i chúng ta.
- Nhưng Ashley, anh không thể đi được. Anh sẽ đi đâu? Anh yêu em cơ mà .
Chà ng cúi mình vá» phÃa cô vá»›i má»™t sá»± dữ tợn là m cô phải thu mình lại và tá»±a và o hà ng rà o.
- Tôi yêu cô. Tôi yêu lòng dÅ©ng cảm cá»§a cô, ý chà ngoan cưá»ng cá»§a cô, ngá»n lá»a có trong cô, sá»± thiếu hẳn lòng thươnưg hại. Tôi yêu cô đến mức nà o? Tôi yêu cô tá»›i mức đã có lúc tôi toan lạm dụng lòng mến khách cá»§a ngôi nhà nà y đã đón tiếp chúng tôi, tôi và vợ con tôi. Tôi suýt nữa thì quên mất ngưá»i vợ tốt đẹp nhất mà má»™t ngưá»i đà n ông có thể có được… vâng, tôi yêu cô quá đủ để suýt nữa thì chiếm lấy cô, ngay tại đây, trên vÅ©ng bùn nà y, như thể con…
Scarlett giãy giụa trong những ý nghĩ hỗn độn. Trái tim cô lạnh cóng như bị một mũi kim bằng băng tuyết xuyên và o. Cô hổn hển nói:
- Nếu anh muốn thế… và anh chưa là m gì em… là tại anh không yêu em.
- Tôi không bao giỠcó thể là m cô hiểu được.
Hai ngưá»i im lặng và nhìn nhau. Bá»—ng nhiên Scarlett rùng mình và như vừa má»›i trở vá» sau má»™t cuá»™c hà nh trình dà i nháºn thấy là mùa đông, là những cánh đồng trÆ¡ trụi dưới cái áo khoác rÆ¡m dà y, và cô rất rét. Cô cÅ©ng nháºn thấy bá»™ mặt Ashley lại có vẻ xa xăm mà cô quen thuá»™c và đối vá»›i chà ng cùng váºy, mùa đông đã đến trên những dấu vết cá»§a hối háºn.
Nếu cô không bị quá kiệt sức để có thể cỠđộng được, cô đã đi rồi, cô sẽ để Ashley ở lại một mình và cô sẽ vỠnhà giấu nỗi khổ tâm của mình, nhưng cô cũng thấy cần phải nói thêm:
- Em chẳng còn gì. Chẳng còn gì để mà yêu để mà bảo vệ. Em đã mất anh và em sẽ mất cả Tara.
Chà ng nhìn cô im lặng má»™t lúc lâu, rồi chà ng cúi xuống véo má»™t nắm đất Ä‘á»:
- Còn chứ, cô vẫn còn thứ gì ấy, chà ng nói và trên môi lại nở hình bóng nụ cưá»i xưa kia. Thứ gì mà cô yêu hÆ¡n tôi, mặc dù có thể là cô không biết nó. Cô chưa mất Tara đâu.
Chà ng cầm lấy bà n tay má»m mại cá»§a cô và để và o đấy miếng đất đỠvà khép các ngón tay cô lại. CÆ¡n sốt không còn nung nóng bà n tay chà ng nữa, tay Scarlett cÅ©ng đã lạnh. Scarlett nhìn má»™t lúc lâu mẩu đất đỠrồi cô lại nhìn Ashley và phá»ng Ä‘oán lá» má» là tâm trà chà ng đã hình thà nh má»™t khối mà đôi bà n tay si tình cá»§a chà ng không thể nà o là m tan rã được.
Dù chà ng có tan thây nát thịt, chà ng cÅ©ng không bao giá» bá» Mélanie. Dù chà ng có bị cháy bá»ng suốt Ä‘á»i vì tình yêu đối vá»›i Scarlett, cô cÅ©ng sẽ không bao giá» là cá»§a chà ng và chà ng sẽ đấu tranh để giữ má»™t khoảng cách giữa cô và chà ng. Sẽ không bao giá» cô tìm thấy chá»— nối cá»§a cái áo giáp ấy. Ãối vá»›i chà ng, những câu mến khách, trung thá»±c, danh dá»± có nhiá»u ý nghÄ©a hÆ¡n đối vá»›i cô.
Nắm đất đó đã lạnh, cô lại nhìn nó một lần nữa và nói:
- Vâng, em còn có thứ nà y.
Và o lúc ấy, những câu nói đó không gợi cho cô má»™t ý nghÄ©a gì, miếng đất chỉ là miếng đất. Thế rồi không hiểu sao cô lại trông thấy ý nghÄ©a, đại dương bùn đỠmênh mông bao quanh Tara và cô tá»± nhá»§ sao cô quyến luyến nó biết bao và cô đã quyết tâm đấu tranh bảo vệ nó và cuá»™c đấu tranh sẽ còn gay go ác liệt nếu cô không muốn để nó rÆ¡i và tay kẻ khác. Cô lại má»™t lần nữa nhìn Ashley và tá»± há»i là n sóng nóng bá»ng đã bốc cô lên lúc nà y sẽ giạt và o bá» bến nà o. Cô có thể suy nghÄ© nhưng cô không còn cảm thấy gì nữa. Lòng cô đã trống rá»—ng má»i cảm xúc.
Cô nói một cách rà nh mạch:
- Anh không cần phải ra Ä‘i. Em không có ý định để má»i ngưá»i phải chết đói bởi vì em đã lao và o trong cánh tay anh. Việc ấy sẽ không xảy ra nữa.
Scarlett quay gót và trở và o nhà , vừa đi vừa búi lại tóc đằng sau gáy. Ashley nhìn theo cô và trông thấy cô vươn thẳng đôi vai mảnh khảnh. Duy nhất cỠchỉ tìm được lối và o trái tim chà ng chắc chắn hơn tất cả những câu cô đã nói.
Last edited by quykiemtu; 24-11-2008 at 03:51 PM.
|

07-05-2008, 11:02 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 869
Thá»i gian online: 1 ngà y 4 giá» 22 phút
Thanks: 89
Thanked 2 Times in 1 Post
|
|
Chương 32
Scarlett vẫn còn giữ chặt nắm đất đỠtrong tay lúc bước lên thá»m nhà trước. Nà ng cẩn tháºn không và o bằng ngả sau vì cặp mắt tinh quái cá»§a Mammy chắc chắn sẽ phát giác đã có chuyện gì nghiêm trá»ng xảy ra. Nà ng cÅ©ng không muốn gặp ngưá»i nà o cả.
Nà ng không còn thấy xấu hổ, chán nản hoặc chua xót mà chỉ thấy đầu gối má»m nhÅ©n và tim trống rá»—ng. Nà ng siết nắm đất chặt đến ná»—i là m nó vá»t ra theo kẽ tay, không ngá»›t lặp Ä‘i lặp lại "Mình vẫn còn được cái nà y. Phải, mình vẫn còn được cái nà y". Nà ng không còn gì khác hÆ¡n ngoà i nắm đất nà y, nắm đất mà trước đây và i phút nà ng đã định quăng bá» nó như má»™t cái khăn tay rách. Bây giá» nà ng má»›i thấy thương yêu và thẫn thá» tá»± há»i tại sao đã dám xem nhẹ nó. Nếu Ashley bị cám dá»—, có lẽ nà ng và Ashley đã bá» trốn, bá» lại cả gia đình, bạn bè, ra Ä‘i không ngoảnh lại, dẫu biết rà ng sau đó nà ng sẽ Ä‘au lòng khi nhá»› lại những ngá»n đồi đất đỠthân yêu, những khe nước dà i ngoằn và những rừng thông khẳng khiu, Ä‘en sạm. Nó sẽ ám ảnh nà ng mãi cho tá»›i ngà y cuối cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. ChÃnh Ashley cÅ©ng không thể nà o thay thế Tara trong hồn nà ng được. Ashley tháºt thông minh nên hiểu rõ rà ng. Chà ng chỉ cần đặt má»™t nắm đất ước và o tay là phục hồi lương tri nà ng tức khắc. Vừa định khép cá»a lại, thì bổng nghe tiếng vó ngá»±a, nà ng quay lại nhìn. Nà ng không thể tiếp khách được giữa lúc nà y Nà ng cần lên phòng ri6ng nghỉ ngÆ¡i và viện cá»› Ä‘au đầu.
Nhưng khi cá»— xe tá»›i gần hÆ¡n, nà ng ngạc nhiên quá. Má»™t chiếc xe má»›i, nước sÆ¡n còn bóng loáng và bá»™ yên cương cÅ©ng má»›i vá»›i cái hà m thiếc bằng đồng sáng choang. Chắc chắn là khách lạ. Giữa lúc nà y chẳng còn ai đủ tiá»n để sắm nổi chiếc xe má»›i tinh như váºy.
Scarlett đứng lại ngay ngưỡng cá»a quan sát, gió lạnh tấp và o đôi chân ướt, vạt váy phất phÆ¡. Chiếc xe ngừng lại trước cá»a và Jonas Wilkerson bước xuống. Nà ng sững sá» khi thấy tên cá»±u quản gia nhà mình Ä‘i má»™t chiếc xe đẹp và ăn mặc sang trá»ng đến thế. Will đã cho nà ng biết Jonas bắt đầu kiếm khá nhiá»u tiá»n từ khi là m ở á»§y ban giải phóng nô lệ, bằng cách lưá»ng gạt bá»n da Ä‘en và chÃnh phá»§, bằng cách tịch biên bông vải cá»§a dân chúng lấy cá»› đó là bông vải cá»§a chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam. Chắc chắn là hắn đã kiếm ra tiá»n bởi những hà nh vi bất chÃnh. Và bây giá» hắn Ä‘ang ở đây, Ä‘ang đỡ má»™t ngưá»i đà n bà ăn mặc rá»±c rỡ xuống xe. Scarlett thoáng thấy cái áo cá»§a cô ta mà u mè sặc sỡ đến ná»—i trông thô bỉ. Lúc ngưá»i đà n bà bước xuống và đưa mắt nhìn và o, Scarlett bá»—ng nháºn ra bá»™ mặt choắt cheo, bá»± phấn có vẻ quen quen. Và nà ng buá»™t miệng:
- á»§a, Emmie Slattery?
- Vâng, chÃnh tôi
Emmie Slattery! Con nhá» tóc đỠhoe bẩn thỉu đã được Ellen đặt tên cho đứa con hoang, con nhỠđã giết Ellen bằng cách lây bệnh thương hà n. Con nhỠăn mặc kỳ dị, dòng giống da trắng đê tiện nà y sắp bước lên thá»m Tara, bước nhún nhảy miệng cưá»i toe toét như Tara là nhà riêng cá»§a nó! Nhá»› tá»›i Ellen, Scarlett giáºn sôi lên, ngưá»i nà ng run bần báºt như lên cÆ¡n sốt. Nà ng hét lá»›n:
- Bước xuống ngay, con quỉ cái. Äi khá»i chá»— nà y mau!
Emmie há miệng quay lại nhìn Jonas phÃa sau. Hắn nhÃu mà y cố gắng giữ vẻ lịch sá»± trang trá»ng, dù Ä‘ang tức tối.
- Bà không được ăn nói giá»ng đó vá»›i vợ tôi.
Scarlett cưá»i khinh bỉ:
- Vợ? Mà y lấy nó tháºt xứng. Ngưá»i nà o đặt tên cho bầy con cá»§a tụi bay sau khi đã giết chết má tao?
- "ồ", Emmie kêu lên và hấp tấp bước xuống thang, nhưng Jonas đã chụp mạnh tay cô ả lại. Hắn cà u nhà u:
- Chúng tôi tới đây để thăm viếng... một cuộc thăm viếng thân hữu. Và định bà n qua và i chuyện là m ăn với các bạn hữu cũ...
- Bạn? - Tiếng Scarlett nghe như tiếng roi vút.
- Ai kết bạn vá»›i hạng ngưá»i như tụi bay? Dòng há» Slattery sống bám và o nhà tao và trả Æ¡n bằng cách giết má tao. . . Còn mà y. . . ba tao tống khứ mà y Ä‘i vì cái đứa con hoang cá»§a Emmie mà y biết rõ chuyện nà y mà . Bạn bè? Äi mau không tao gá»i ông Benteen hay ông Wilkes ra bây giá». Nghe tá»›i đó, Emmie vùng khá»i tay chồng và chạy mau vá» xe. Phần Jonas cÅ©ng run lên vì giáºn không kém gì Scarlett. Da mặt và ng khè cá»§a hắn đỠtÃa như da gà tây.
- Lúc nà o bà cÅ©ng là m cao và ngoan cố hoà i! ÄÆ°á»£c rồi, tôi biết rõ hết tình trạng cá»§a bà mà . Tôi biết bà không còn già y để mang. Tôi biết ông già cá»§a bà đã biến thà nh ngưá»i ngá»› ngẩn...
- Bước mau!
- ồ bà không còn la hét như váºy lâu nữa đâu. Tôi biết bà đang túng quẫn. Tôi biết bà không có tiá»n trả thuế. Tôi tá»›i đây để đỠnghị mua lại đồn Ä‘iá»n cá»§a bà . . . mua vá»›i má»™t giá phải chăng. Emmie khao khát được vỠở đây. Nhưng thá» có Chúa tôi sẽ không cho bà má»™t đồng xu nà o cả. Thứ đồ Ireland kiêu kỳ, cứng đầu sẽ chống mắt coi ai là m chá»§ ở đây khi ngưá»i ta phát mãi căn nhà nà y. Tôi sẽ mua tất cả bà n ghế, váºt dụng, gia súc. . . và tôi sẽ dá»n vỠđây ở.
Thì ra Jonas Wilkerson thèm muốn Tara...Jonas và Emmie Ä‘inh trả thù bằng cách vỠở trong ngôi nhà ngà y xưa đã coi thưá»ng chúng. CÆ¡n giáºn là m đầu nà ng ù Ä‘i, như cái ngà y nà ng chÄ©a súng bắn và o mặt tên lÃnh Yankee. Nà ng ước được có khẩu súng ngay lúc nà y.
- Tao sẽ phá tan ngôi nhà nà y, tao sẽ đốt rụi và rải muối lên tất cả mấy cánh đồng trước khi bá»n bay đặt chân và o. Tao đã bảo ra khá»i đây mau.
Jonas nhìn nẩy lá»a, hắn định nói gì thêm nhưng bá»—ng đổi ý, quay lại chiếc xe, lên ngồi bên vợ Ä‘ang khóc nức nở và cho ngá»±a quay đầu. Scarlett nhổ theo má»™t bãi nước miếng. Nà ng biết đó là má»™t cá» chỉ trẻ con nhưng nó giúp nà ng dá»… chịu hÆ¡n. Phải chi nà ng đã nhổ trước mặt bá»n chúng. Cái quân khốn kiếp đó dám tá»›i đây chế nhạo cảnh nghèo khổ cá»§a nà ng! Cái quân chó săn ấy định dạm giá Tara. Bá»n chúng chỉ mượn cá»› tá»›i để nhạo nà ng thôi. Cái quân Seallawag, cái quân vô lại đê tiện ấy lại dám mÆ¡ tưởng được chiếm ngụ Tara? Rồi cÆ¡n sợ bá»—ng từ đâu kéo tá»›i, xua tan cÆ¡n giáºn. Trá»i đất! Chúng sẽ tá»›i ở đây Nà ng đâu còn cách nà o để ngăn nổi chúng mua từng cái gương, từng bà n ghế, tá»§, giưá»ng đâu còn cách gì để ngăn chúng trÆ¡ng thâu những váºt dụng bằng gá»— đà o hoa tâm và gá»— tỠđà n quý giá cá»§a Ellen. Và còn bá»™ đồ bạc cá»§a dòng há» Robillard ná»a. Nà ng quả quyết. Mình không để không tước Ä‘oạt má»™t món nà o không, dù phải tá»± tay đốt nhà cÅ©ng được. Emmie sẽ không bao giỠđược phép đặt chân lên cái sà n nhà đã từng quen thuá»™c những bước chân quý phái cá»§a mẹ mình. Nà ng đóng cá»a lại và dá»±a lưng và o đó, hãi hùng. Nà ng còn sợ hãi gấp mấy lần ngà y quân cá»§a Sherman trà n tá»›i. Ngà y đó nà ng lo sợ Tara sẽ bị thiêu há»§y. . . Nhưng lần nà y còn ghê gá»›m hÆ¡n nhiá»u . . . Cái lÅ© hạ tiện đó sẽ sống trong nhà , rồi chúng sẽ Ä‘i khoe khoang vá»›i lÅ© bạn bè cÅ©ng hạ tiện như chúng là đã trục xuất được dòng há» O hara kiêu hãnh. Có lẽ chúng sẽ Ä‘em cả bá»n da Ä‘en vỠăn ngá»§ ở đây. Will
cho nà ng biết, Jonas đã là m đủ cách để bá»n da Ä‘en có cảm tưởng ngang hà ng, hắn ăn chung vá»›i chúng, thăm viếng chúng, Ä‘i dạo cùng xe vá»›i chúng và bá vai chúng ngoại đưá»ng. Phải có má»™t lối thoát nà o đó, phải có má»™t ngưá»i nà o đó có thể cho mượn tiá»n. Tiá»n bạc không lẽ Ä‘á»u biến mất hết. Thế nà o cÅ©ng có ngưá»i có tiá»n. Tức khắc những lá»i nói đùa cá»§a Ashley hiện ra:
"Chỉ có má»™t ngưá»i, Rhett Butler... là có tiá»n.
Rhett Butler. Nà ng Ä‘i mau và o phòng khách, đóng cá»a lại. Phòng tối má» má» vá»›i hÆ¡i lạnh chiá»u đông bao quanh. ở đây, nà ng không sợ ai tìm thấy bởi nà ng cần có thì giá» suy nghÄ©. Má»™t ý nghÄ© tháºt giản dị vừa phát hiện, giản dị đến đỗi Scarlett phải ngạc nhiên tá»± há»i tại sao mình không nghÄ© ra sá»›m? Mình sẽ kiếm được tiá»n nhá» Rhett. Mình sẽ bán cho hắn đôi bông tai kim cương. Hay là mình mượn tiá»n hắn và thế đôi bông tai lại cho tá»›i khi nà o đủ tiá»n chuá»™c. Trong khoảnh khắc, nà ng thấy nhẹ nhõm. Nà ng sẽ có đủ tiá»n trả thuế và sẽ cưá»i và o mặt Jonas Wilkerson. Nhưng tư tưởng khoái trá ấy chợt nhưá»ng chá»— cho sá»± tháºt phÅ© phà ng. Không phải chi cần tiá»n đóng thuế năm nay, còn năm tá»›i, và những năm vá» sau ná»a. Nếu lần nà y mình đóng thuế nổi, lần sau chúng sẽ tăng thuế thêm lên và cứ tăng mãi cho tá»›i khi nà o hất được mình má»›i thôi. Nếu mình trúng mùa bông, chúng sẽ đánh thuế nặng đến ná»—i mình không còn lại má»™t đồng nà o hoặc chúng sẽ viện cá»› đó là bông vải cá»§a chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam để tịch thu. Tụi Yankee và bá»n dê tiện vá» bè vá»›i nhau để hại mình. Cả Ä‘á»i mình cứ lo sợ thiếu tiá»n và sẽ là m việc cho tá»›i chết, để rồi nhìn thà nh quả cá»§a mình tuá»™t khá»i tay... Mượn ba trăm đô la đóng thuế chỉ là má»™t việc cấp thá»i tạm bợ. Äiá»u mong má»i là là m sao thoát khá»i tình trạng rối rắm nà y để được yên lòng nằm ngá»§
không phải ưu tư cho ngà y mai, tháng tá»›i hay năm tá»›i. Óc nà ng vẫn là m việc Ä‘á»u Ä‘á»u, má»™t ý nghÄ© lạ lùng và hợp lý thà nh hình. Nà ng nghÄ© tá»›i Rhett, nghÄ© tá»›i hà m răng trắng bóng trên bá»™ mặt sạm nắng và đôi mát tinh quái. Scarlett nhá»› lại cái đêm oi ả ở Atlanta, ngà y cuối cùng cá»§a cuá»™c vây hãm, lúc hắn ngồi láng bóng tối máºp má» cá»§a đêm hè, trên thá»m nhà cô Pitty. Nà ng nhá»› lại cảm giác nóng bá»ng khi hắn cầm tay nà ng. "Tôi thèm muốn cô hÆ¡n bất cứ ngưá»i đà n bà nà o khác . . . và tôi chỠđợi cô bá»n bỉ hÆ¡n chỠđợi má»™t ngưá»i đà n bà nà o khác". Nà ng lạnh lùng quyết: Mình sẽ lấy hắn. Và sẽ không bao giá» phải lo nghÄ© tá»›i tiá»n bạc. Ờ, ý nghÄ© má»›i thần diệu và êm ả là m sao! Không bao giá» lo nghÄ© tá»›i tiá»n bạc nữa, biết là Tara được an toà n, biết là gia đình sẽ no ấm và nà ng sẽ không bao giá» va đầu và o những vách đá chung quanh!
Scarlett thấy mình già dặn hẳn Ä‘i. Những biến cố cá»§a má»™t buổi chiá»u nay đã là m khô cạn má»i cảm xúc, đầu tiên là cái hung tin vá» tiá»n thuế, kế đến là chuyện Ashley và sau cùng là cÆ¡n giáºn muốn giết ngưá»i vì tên Jonas Wilkerson. Không, nà ng không còn má»™t cảm xúc nà o cả. Nếu còn sót lại má»™t chút lý trà nà o, chác hẳn nà ng sẽ không bao giá» hoạch định được má»™t chương trình như thế, vì nà ng thù ghét Rhett hÆ¡n bất cứ ngưá»i đà n ông nà o trên cõi Ä‘á»i nà y. Nhưng nà ng hoà n toà n không còn cảm xúc nà o cả. Nà ng chỉ còn có thể suy nghÄ© được, và ý tưởng vô cùng thá»±c tế.Mình đã xỉ vả hắn tháºm tệ khi hắn bá» rÆ¡i mình đêm đó! nhưng mình sẽ là m cho hắn quên Ä‘i. Mình sẽ không ngượng miệng khi gặp hắn, sẽ bắt hắn nghÄ© rằng mình luôn luôn yêu hắn và sở dÄ© đêm đó mình là m như thế là do quá sợ mà ra... ồ, đà n ông tháºt kiêu căng nên dá»… tin bất cứ má»™t lá»i nịnh hót nà o... Mình sẽ giấu hắn thá»±c trạng cá»§a nhà mình cho tá»›i khi nà o lấy hắn xong hẵn hay. á»’, hắn sẽ không tà i nà o biết được đâu! Nếu biết được sá»± túng quẫn cá»§a mình, hắn sẽ biết mình cần tiá»n chá»› không thương yêu gì hắn. Dẫu sao, hắn cÅ©ng không tà i nà o biết được, chÃnh cô Pitty cÅ©ng còn không biết sẽ ra sao. Và hắn sẽ giúp gia đình mình. Rhett sẽ không để bà con bên vợ chết đói đâu! Là m vợ cá»§a hắn. Bà Rhett Butler! Má»™t cái gì ẩn sâu trong tiá»m thức bắt đầu cá»±a quáºy nhẹ nhà ng. Nà ng nhá»› lại những bối rối và chán nản trong tuần trăng máºt ngắn ngá»§i vá»›i Charles, bà n tay lục lá»i vụng vá» cá»§a anh, những cảm xúc khó hiểu cá»§a anh...và rồi tá»›i thằng bé Wade Hampton.
Cứ dẹp chuyện đó qua bên. Äể sau khi lấy hắn rồi sẽ hay". Sau khi lấy hắn. Ký ức vá»ng lại má»™t hồi chuông. Scarlett nghe lạnh buốt xương sống. Nà ng nhá»› cái đêm trên thá»m nhà cô Pitty, lúc nà ng há»i Rhett phải chăng hắn định cầu hôn nà ng, nà ng nhá»› lại giá»ng cưá»i đáng ghét cá»§a hắn và câu nói "Em cưng Æ¡i, anh không bao giá» muốn lấy vợ". Nếu hắn vẫn còn giữ ý định đó? Và nếu nà ng đã trổ hết mưu chước và nét kiá»u diá»…m cá»§a mình ra mà hắn vẫn từ chối lấy
nà ng. Nếu... ôi, những cái nếu ghê rợn?... Nếu hắn đã hoà n toà n quên nà ng và đang theo Ä‘uổi má»™t ngưá»i đà n bà nà o?
,Tôi thèm khát cô hÆ¡n bất cứ ngưá»i đà n bà nà o khác".
Móng tay Scarlett đâm sâu và o lòng bà n tay. "Nếu Rhett đã quên thì mình sẽ là m cho hắn nhá»›. Mình sẽ là m cho hắn thèm khát mình như trước . Và nếu Rhett không định cưới nhưng vẫn còn ham muốn nà ng, thì nà ng cÅ©ng còn có cách để lấy tiá»n cá»§a hắn. Hắn đã có lần muốn nà ng là m nhân tình... Trong ánh sáng máºp má», Scarlett chiến dấu vá»›i ba sợi dây tư tưởng trói buá»™c hình hồn nà ng từ lâu. . . hình ảnh cá»§a Ellen, giáo lý và tình yêu dối vá»›i Ashley. Nà ng biết những ý nghÄ© trong đầu nà ng hiện thá»i không bao giỠđược Ellen chấp nháºn dẫu mẹ nà ng giá» nà y đã ở táºn thiên đà ng xa thẳm. Nà ng biết gian dâm là trá»ng tá»™i. Và nà ng cÅ©ng biết trong lúc vẫn còn yêu Ashley, chương trình cá»§a nà ng chẳng khác gì má»™t cuá»™c bán mình cho cả hai ngưá»i. Nhưng tất cả những ý nghÄ© đó Ä‘á»u bị xua Ä‘uổi bởi bao nhiêu lý luáºn tà n nhẫn, lạnh lùng và bị xâm chiếm bởi mức độ kÃch thÃch cá»§a sá»± tuyệt vá»ng. Ellen đã chết và có lẽ ngưá»i chết thông hiểu tất cả. Trong tôn giáo, tá»™i gian dâm bị trừng phạt bằng cách đầy xuống há»a ngục, nhưng nếu giáo há»™i không muốn nà ng dùng cách đó để cứu Tara và cứu gia đình khá»i cảnh chết đói thì. . . mặc giáo há»™i, nà ng không cần quan tâm. Còn Ashley. . . không thèm muốn nà ng. Có Ashley đã nói lên diá»u đó. Nhưng chà ng sẽ không bao giá» cùng nà ng bá» trốn. Lạ lùng là m sao, khi có ý nghÄ© cùng trốn vá»›i Ashley thì hình như không có tá»™i còn vá»›i Rhett thì. ..
Trong ánh sáng mỠảo chiá»u đông, Scarlett đã tá»›i Ä‘iểm cuối cá»§a con đưá»ng dà i lê thê, bắt đầu từ đêm Atlanta thất thá»§. Lúc cất bước nà ng vẫn còn là má»™t cô gái Ãch ká»· dá»… chán nản, trà n trá» sinh lá»±c, già u cảm xúc và dá»… ngạc nhiên trước cuá»™c Ä‘á»i. Nhưng bây giá», nà ng không còn giữ được gì nữa. Äói khát công việc nặng nhá»c, bá»™ óc lúc nà o cÅ©ng trong tình trạng khẩn trương những kinh hoà ng vì chiến tranh, vì thá»i kỳ tái thiết đã tước Ä‘oạt cá»§a nà ng tất cả sức nồng nhiệt, tuổi trẻ và sá»± dịu dà ng. Bên ngoà i con ngưá»i tháºt cá»§a nà ng, má»™t lá»›p vá» cứng đã thà nh hình và theo thá»i gian nó cứ dà y thêm lên. Nhưng suốt khoảng thá»i gian đó vẫn còn sót lại hai nguồn hy vá»ng đã tăng cưá»ng sức chịu đựng cá»§a nà ng. Nà ng hy vá»ng chiến tranh chấm dứt, cuá»™c sống sẽ dần dần trở vá» nhịp Ä‘iệu xưa. Nà ng hy vá»ng sá»± trở vá» cá»§a Ashley sẽ mang lại cho Ä‘á»i nà ng má»™t sắc thái má»›i. Bây giá» cả hai hy vá»ng đó đã tiêu tan. Cảnh tượng Jonas Wilkerson nghênh ngang xuất hiện trước cá»a Tara báo cho Scarlett biết, đối vá»›i riêng nà ng và toà n thể miá»n Nam, chiến tranh chưa kết thúc. Tráºn chiến cam go nhứt, những cuá»™c trả thù tà n bạo nhất chỉ má»›i bắt đầu. Và Ashley thì vẫn mãi mãi giam mình trong những lý luáºn còn kiên cố hÆ¡n bất cứ nhà tù nà o. Hòa bình đã không tá»›i vá»›i nà ng và Ashley cÅ©ng đã bá» rÆ¡i nà ng, cả hai Ä‘á»u bá» nà ng trong cùng má»™t ngà y, và có lẽ vì thế, cái lá»›p cuối cùng cá»§a cái vá» cứng trong tâm hồn nà ng đã kết tụ xong. Nà ng đã trở thà nh má»™t mẫu ngưá»i mà bà lão Fontaine e ngại, đó là mẫu ngưá»i đà n bà đã trải qua những cảnh khốn cùng nhất và sau đó không còn biết sợ gì nữa cả. Scarlett không còn sợ cuá»™c Ä‘á»i, không còn sợ mẹ, không còn sợ thất tình và cÅ©ng không còn dư luáºn. Chỉ có sá»± đói khát và những cÆ¡n ác má»™ng khi bị đói khát má»›i là m nà ng sợ hãi mà thôi.
Scarlett phải chá»n má»™t quyết định. lạy Chúa quyết định nà y không là m nà ng sợ hãi. Nà ng không sợ mất mát gì cả và cương quyết theo Ä‘uổi kế hoạch đó tá»›i cùng.
Ước gì nà ng quyến rá»§ được Rhett để bắt hắn cầu hôn, má»i chuyện lúc đó sẽ dá»… tÃnh biết bao. Nhưng nếu thất bại... cÅ©ng không sao, nà ng cÅ©ng vẫn có cách kiếm ra tiá»n. Rối nà ng tò mò nghÄ© ngợi xem má»™t cô nhân tình sẽ được hưởng gì. Rhett có thể bắt nà ng ở Atlanta cÅ©ng như theo lá»i đồn đại, hắn đã bắt buá»™c Walting, như váºy không? Và nếu bắt nà ng ở Atlanta, hắn phải chi cho nà ng nhiá»u tiá»n... khá nhiá»u tiá»n để bù và o sá»± vắng mặt cá»§a nà ng ở Tara. Scarlett hoà n toà n mù tịt vá» những khÃa cạnh thầm kÃn trong Ä‘á»i sống cá»§a nam giá»›i. nà ng không là m sao hiểu được số pháºn cá»§a nà ng sẽ được định Ä‘oạt ra sao. Nà ng lẩn thẩn tá»± há»i nếu lỡ có con thì sao? Quả là điá»u khá»§ng khiếp!
Äể sau rồi sẽ hay? Và nà ng nhấn ngay ý nghÄ© phiá»n toái đó xuống đáy sâu vì sợ nó gây trở ngại cho quyết định cá»§a mình. Ná»™i đêm nay nà ng sẽ cho cả nhà hay là nà ng sẽ Ä‘i Atlanta để mượn tiá»n. hoặc nếu cần, nà ng sẽ cầm đất luôn. Äó là tất cả những gì há» cấn biết cho tá»›i ngà y nà o sá»± thá»±c hiện tá»›i.
Äã dứt khoát tư tưởng. Scarlett ngẩng cao đầu, ưỡn ngá»±c ra. Äây không phải chuyện dá»… giải quyết nà ng biết rõ. Lúc trước, Rhett phải cầu cạnh nà ng vì nà ng còn đủ quyá»n lá»±c. Bây giá» nà ng chỉ là con ăn mà y, mà má»™t con ăn mà y thì không có quyá»n đặt Ä‘iá»u kiện. "Nhưng mình sẽ không tìm tá»›i Rhett như má»™t con ăn mà y. Mình sẽ tá»›i hắn như má»™t nữ hoà ng Ä‘i ban phát ân huệ. Hắn sẽ không biết gì cả".
Scarlett bước tá»›i trước tấm gương thá» ngắm mình. Và trong tấm gương hiện ra má»™t ngưá»i lạ mặt. Cả năm qua đây là lần đầu tiên nà ng quan sát mình trong gương. Thưá»ng ngà y, nà ng chỉ liếc sÆ¡ và o đó để chải đầu má»—i buổi sáng mà thôi. Và bây giá»ngưá»i đà n bà lạ mặt nà o đây? Ngưá»i đà n bà má hóp trong gương có thể nà o lại là Scarlett O hara? Scarlett O hara phải là má»™t cô gái duyên dáng, rạng rỡ. Khuôn mặt trong gương không còn má»™t vẻ đẹp nà o nữa và cÅ©ng không còn má»™t đưá»ng nét quyến rÅ© nà o. Nó xanh xao và hốc hác, hai hà ng lông mà y Ä‘en tuyá»n nà o. Nó xanh xao và hốc hác. hai hà ng lông mà y Ä‘en tuyá»n bây giá» trông như hai cánh chim hốt hoảng. Nà ng thất vá»ng:
-Mình không còn đủ sắc đẹp để quyến rÅ© hắn nữa! ốm quá...á», ốm kinh khá»§ng .
Scarlett vuốt má, sá» nắn xương quai xanh, cảm thấy như nó muốn chá»c thá»§ng cả lá»›p áo bó cá»§a nà ng. Và bá»™ ngá»±c cá»§a nà ng lép quá lép và nhá» gần như ngá»±c cá»§a Melanie. Phải độn vải nhún và o áo lót để cho nó to hÆ¡n, đây là má»™t mánh khóe cá»§a cái cô gái mà ngà y xưa nà ng khinh bỉ. Vải nhún. Nà ng lại nhá»› tá»›i những thứ khác. Quần áo. Nà ng nhìn lại cái váy phai mà u Rhett chỉ trÃch đà n bà mặc đẹp và đúng thá»i trang. Scarlett căm tức nhá»› lại lối phục sức cá»§a Emmie Slattery, tháºt lòe loẹt nhưng lại má»›i hợp thá»i trang và chắc chắn là m đà n ông chú ý. ồ, ước gì có được ngưá»i chú ý. Nhứt là Rhett Butler! Nếu thấy nà ng trong bá»™ quần áo cÅ© nát, hắn sẽ biết tình trạng nguy ngáºp cá»§a Tara.
Nà ng đã quá ngu ngốc khi nghÄ© rằng sẽ quyến rÅ© được Rhett vá»›i cái cổ gầy trÆ¡ xương, đôi mắt như mèo đói và quần áo rách bươm! Nếu cô Pitty nói đúng thì nhất định Rhett phải là ngưá»i già u nhất Atlanta và hắn chỉ cần lá»±a chá»n đà n bà đẹp trong thà nh phố, sang hay hèn cÅ©ng váºy. "ÄÆ°á»£c mình vẫn còn được cái gì đó mà hầu hết đà n bà đẹp Ä‘á»u không có... đó là sá»± cả quyết. Nhưng phải chi mình có được má»™t cái áo đẹp". ở Tara không còn má»™t cái áo đẹp nà o nữa cái nà o cÅ©ng phải may lại hai lần mạng vá nhiá»u chá»—.
“Äà nh váºy†, Scarlett buồn bã nhìn xuống sà n nhà . Nà ng thấy tấm thảm nhung xanh rêu cá»§a Ellen, tấm thảm cá»§ nát và bẩn thỉu vì quá nhiá»u binh sÄ© giẫm lên cảnh tượng đó là m nà ng thất vá»ng hÆ¡n vì Tara cÅ©ng Ä‘ang rách rưới như nà ng. Scarlett bước tá»›i mở cá»a sổ ra gục đầu và o tấm mà n nhung, nhìn ra bên ngoà i, từ cánh đồng ảm đạm cho tá»›i tà ng cây bách hương Ä‘en sẫm trong nghÄ©a địa, bức mà n cá»a bằng nhung xanh chạm nhẹ và má, nà ng dụi mắt và o đó như má»™t con mèo. Bá»—ng nhiên nà ng nhìn nó đăm đăm. Má»™t phút sau, Scarlett lui cui kéo cái bà n mặt cẩm thạch tá»›i cá»a sổ mấy bánh xe cÅ© kỹ dưới chân bà n nghiến ken két như phán đối. Scarlett túm váy leo lên cố vá»›i lấy khoen mà n. Chiá»u cao cá»§a nó quá tầm tay, không vá»›i tá»›i dược, Scarlett nắm tấm mà n giá»±t tháºt mạnh là m Ä‘inh long ra khá»i mặt gá»—. Cả tấm mà n lẫn thanh mà n rÆ¡i xuống đất khua vang. Và ngay tức khắc, cánh cá»a phòng mở toang ra, hiện rõ bá»™ mặt béo phị và đen mun cá»§a Mammy. Vừa có vẻ ngạc nhiên vừa bá»±c bá»™i bà nghiêm nghị nhìn Scarlett Ä‘ang đứng trên mặt bà n, váy vén quá gối định nhảy xuống đất. Mặt nà ng vừa ra chiá»u khÃch động vừa có vẻ đắc thắng khiến Mammy nghi ngá». Bà há»i:
- Cô đã là m gì với cái mà n của bà Ellen?
- Còn Mammy là m gì đứng canh trá»™m sau cánh cá»a?
Scarlett há»i vặn rồi nhảy xuống sà n nhà xếp gá»n tấm mà n lại.
Mammy trả lá»i vá»›i giá»ng sẵn sà ng ứng biến:
- Tôi không cần gì phải rình mò nghe lén. Cô không thể lấy tấm mà n cá»§a bà Ellen dùng và o việc riêng được, cô lại còn giá»±t khoen mà n sút ra khá»i vách là m nó rá»›t xuống sà n dÃnh bụi tèm lem. Bà Ellen giữ nó rất cẩn tháºn và tôi không muốn cô hà nh động như váºy.
Scarlett khoan khoái nhìn Mammy, đôi mắt nà ng giống hệt như những lúc còn bé, hay nghịch ngợm, nà ng thưá»ng chá»c Mammy tức tối đến phải thở ra.
- Lên gác xép tìm cho tôi cái há»™p mẫu áo Ä‘i, Mammy. Tôi lấy mà n may má»™t cái áo má»›i ngay bây giá».
Mammy bá»—ng lóe ra má»™t mối nghi ngá» bà giá»±t tấm mà n trong tay Scarlett và áp chặt nó và o bá»™ ngá»±c vÄ© đại cá»§a mình như Ä‘ang bảo vệ má»™t thánh váºt.
Cô không có quyá»n lấy tấm mà n cá»§a bà Ellen để may áo má»›i. Nếu quả tháºt cô có ý định đó. Tôi sẽ giữ gìn tấm mà n nà y cho tá»›i khi chết má»›i thôi. Trong má»™t thoáng, Mammy thấy cô gái bắt đầu lá»™ vẻ bướng bỉnh, nhưng ngay sau đó là má»™t nụ cưá»i là m cho nhÅ© mẫu không còn hùng hổ nữa. Nhưng nó cÅ©ng không lưá»ng gạt được Mammy. Bà biết rõ Scarlett định dùng nụ cưá»i đó để lung lạc mình, do đó bà quyết định không để nao lòng.
- Mammy, đừng hiểu lầm tôi. Tôi sắp sá»a Ä‘i Atlanta mượn tiá»n nên cần phải có áo má»›i chá»›.
- Không cần áo má»›i. Mấy bà khác cÅ©ng đâu còn áo má»›i. Há» vẫn mặc áo cÅ© và rất hãnh diện vì những cái áo đó. Con gái cá»§a Ellen có thể mặc áo rách ra đưá»ng như thưá»ng, nếu muốn y ngưá»i khác cÅ©ng vẫn kinh trá»ng như lúc cô ta mặc áo lụa váºy thôi.
- Nà y Mammy, cô Pitty đã viết thơ cho chúng ta hay đám cưới của Fanny Elsing sẽ cỠhà nh và o thứ bảy tuần nà y và dĩ nhiên tôi phải đi dự. Phải cần có áo mới chứ.
- Cái áo cô đang mặc đâu có thua gì áo cưới của cô Fanny. Cô Pitty đã viết thơ nói rằng nhà Elsing nghèo lắm mạt kiếp rồi mà .
- Nhưng tôi vẫn cần có áo má»›i. Bà không biết chúng ta Ä‘ang cần tiá»n dưá»ng nà o. Tiá»n thuế. . .
- Biết rồi. Tôi biết cần có tiá»n để đóng thuế nhưng...
- Bà biết?
- Phải. Chúa ban cho tôi hai lá»— tai để là m gì? HÆ¡n nữa, ông Willi lại không đóng cá»a. . .
- Còn chuyện gì thoát khá»i đôi tai cá»§a Mammy? Scarlett ngạc nhiên tá»± há»i tại sao má»™t ngưá»i nặng ná» hay là m rung chuyển sà nhà như bà lại có thể biến thà nh nhẹ nhà ng khi muốn nghe lén.
ÄÆ°á»£c nếu bà đã nghe hết chuyện đó, tôi chắc bà cÅ©ng đã biết chuyện Jonas Wilkerson và Emmie...
Mắt Mammy nãy lá»a lúc trả lá»i tiếng “cóâ€
- Như váºy thì Mammy đừng ngoan cố nữa. Bà không thấy rằng tôi cần phải Ä‘i Atlanta kiếm tiá»n đóng thuế sao Tôi cần phải kiếm tiá»n, bằng cách nà o cÅ©ng được.
Scarlett đấm mạnh và o lòng bà n tay của mình:
- Chúa Æ¡i, Mammy, nếu để chúng tống cổ mình ra ngoà i đưá»ng
rồi mình sẽ Ä‘i đâu đây? Váºy mà bà còn muốn cải vả vá»›i tôi vá» cái
chuyện tấm mà n, trong khi con ăn mà y Emmie Slattery đã giết hại má tôi rồi lại muốn và o căn nhà nà y nằm ngá»§ trên giưá»ng cá»§a má tôi nữa.
Mammy lắc lư thân hình nặng như voi, và lá» má» cảm thấy mình sắp nhượng bá»™ - Không, tôi không muốn cho cái quân đê tiện đó và o nhà nà y và cÅ©ng không muốn cả nhà mình phải lêu bêu ngoà i đưá»ng, nhưng. . .
- Bà chợt nghi ngỠnhìn Scarlett:
Cô tÃnh mượn tiá»n ai mà cần áo má»›i?
Scarlet~ hơi bối rối:
- Cái đó. cái đó là chuyện riêng của tôi.
. Mammy nhìn Scarlett soi mói, như đã Ä‘á»c hết những ý nghÄ© trong đầu khiến Scarlett chá»›p mát bối rối.
Váºy là cô cần phải có áo má»›i để Ä‘i mượn tiá»n. Tôi không xuôi tai rồi đó. Và cô cÅ©ng không chịu nói cô sẽ mượn tiá»n ai.
- Scarlet bá»±c dá»c nói. Äó là chuyện riêng cá»§a tôi. Bây giá» bà có chìu đưa tôi tấm mà n và giúp tôi may áo hay không?
Mammy dịu giá»ng, sá»± thay đổi đột ngá»™t là m Scarlett nghà ngá»:
- Chịu, tôi sẽ phụ vá»›i cô, tôi cÅ©ng mong rằng chúng ta sẽ may thêm má»™t cái váy lót bằng lá»›p sa tanh lót mà n và có đủ ren để viá»n lại cái quần lót cho cô.
- Mammy mỉm cưá»i trao tấm mà n nhung cho Searlett:
- Chắc Melly sẽ đi Atlanta với cô?
- Tôi đi một mình thôi.
Mammy quả quyết:
- Äó là ý muốn cá»§a cô, nhưng tôi sẽ Ä‘i vá»›i cô cùng cái áo má»›i nà y. Phải, thưa cô, tôi sẽ theo sát từng bước má»™t.
Scarlett sững ngưá»i tưởng tượng tá»›i chuyến Ä‘i Atlanta và cuá»™c nói chuyện vá»›i Rhett dưới đôi mắt giám há»™ dữ tợn như con chó ngao ba đầu cá»§a Mammy. Nà ng mÄ©m cưá»i.
- Mamy yêu quý, bà rất tá» tế, muốn theo để giúp đở tôi, nhưng má»i ngưá»i ở nhà còn là m việc gì được nếu không có bà ? Bà là ngưá»i quán xuyến công việc cá»§a Tara mà ? .
- Im Ä‘i. Tôi không cần mấy lá»i khen cá»§a cô. Tôi biết cô từ lúc còn quấn tã lót cho cô mà . Tôi nói tôi Ä‘i Atlanta vá»›i cô là tôi sẽ Ä‘i. Bà Ellen sẽ không nằm yên dưới má»™ nếu cô Ä‘i Atlanta má»™t mình, trong khi cái chá»— đó đầy dẫy những quân Yankee và tụi má»i sút chuồng.
- Nhưng tôi sẽ ở nhà cô Ptitty.
- Cô Pitty là má»™t ngưá»i tốt, nhưng có lá»—i lầm là cứ tưởng mình biết hết má»i chuyện.
Mammy vừa trả lá»i vừa oai vệ bước và o đại sảnh. Vách nhà rung chuyển vì tiếng gá»i cá»§a bà :
- Pissy, leo lên gác kiếm hộp đồ may cho cô Scarlelett và lựa lấy một cái kéo còn tốt, nhớ đừng lục đực ở đó cho tới sáng nghe không.
“chuyến Ä‘i cá»§a mình chắc sẽ như con đưá»ng tá»›i nhà thá». Chẳng khác như bị má»™t con chó săn bám theo sát gótâ€.
Sau khi dá»n dẹp bữa ăn tối, Mammy và Scarlett bà y các mẫu áo trên mặt bà n ăn, trong lúc Carren và Suellen lúi húi tháo lá»›p sa tanh lót trong tấm mà n và Melanie lo chải bụi trên mặt nhung bằng má»™t bà n chải tóc. Gerad, Will và Ashley ngồi phì phà thuốc lá, mÄ©em cưá»i trước cảnh lăng xăng cá»§a mấy cô gái. Má»i ngưá»i có vẽ như bị ảnh hưởng lây sá»± phấn khÃch cá»§a Scarlett, má»™t cảm giác không ai hiểu nguyên do. Mắt long lanh, mặt đỠá»ng, Scarlett nói cưá»i luôn miệng. Tiếng cưá»i cá»§a nà ng là m má»i ngưá»i sảng khoái vì lâu lắm rồi há» má»›i nghe nà ng cưá»i tháºt sá»±. Äặc biệt tiếng cưá»i là m hà i lòng Gerald nhiá»u nhất. Mắt ông mất Ä‘i khá nhiá»u vẻ lỠđỠthưá»ng ngà y, cứ nhìn theo bước Ä‘i cá»§a con gái. Các cô kia cÅ©ng hăm hở như Ä‘ang sá»a soạn cho má»™t buổi dạ vÅ©, há» tháo, há» cắt như Ä‘ang may áo dạ há»™i cho chÃnh mình.
Scarlett sắp Ä‘i Atlanta mượn tiêỠvà nếu cần có thể nà ng sẽ cầm thế đất Ä‘ai. Nhưng cầm thế đất là sao? Scarlett quả quyết là Tara sẽ dá»… dà ng kiếm được tiá»n để chuá»™c đất nhá» mùa bông vải năm tá»›i, có lẽ sẽ còn dư má»™t Ãt. Nà ng trả lá»i dứt khoát nên không ai há»i thêm. Và khi ngưá»i nhà há»i sẽ mượn tiá»n ai, nà ng đáp:
- Trẻ con không nên xen và o việc ngưá»i lá»›n.
Câu trả lá»i khiến má»i ngưá»i cưá»i ồ, há» xúm nhau chá»c ghẹo nà ng vá» ngưá»i bạn triệu phú nà o đó cá»§a nà ng.
- Chắc là thuyá»n trưởng Rhett Butler.
Melanie nói bằng giá»ng tinh quái khiến cả nhà cưá»i rá»™ lần nữa, vì má»i ngưá»i Ä‘á»u biết Scarlett ghét Rhett như thế nà o và má»—i lần nhắc tá»›i hắn, nà ng không quên kèm theo câu: “Cái tên Rhett Butler đê tiện đó “
Nhưng Scarllett không cưá»i và Ashley Ä‘ang cưá»i bổng nÃn ngang khi thấy Mammy liếc nhìn Scarlett vá»›i vẻ nghi ngá».
Suellen lần đầu tá» ra rá»™ng rãi vá»›i chị, cô cho Scarlett vòng đăng ten viá»n cổ bằng ren Ireland, tuy đã cÅ© nhưng còn đẹp. Còn Carreen thì để nghị Scarlett mang đôi già y cá»§a cô vì đó là đôi còn đẹp nhất nhà . Scarlett ngắm cái ngón tay qua lại thoăn thoắc nghe tiếng cưá»i má»i ngưá»i vá»›i vẻ chua xót và khinh bỉ che giấu.
“Không ý thức được những gì sẽ xảy tá»›i cho há» hoặc cho cả miá»n Nam nà y. Thá»i thế đã đổi thay, há» vẫn cứ nghÄ© rằng sẽ không còn ná»™t Ä‘iá»u gì ghê gá»›m xảy ra, vì há» vẫn là há», vẫn là dòng O’Hara, vẫn là Wilkes, là Hamiton. ChÃnh bá»n bắc nô cÅ©ng nghÄ© thế. Ngu ngốc là m sao. Há» không bao giỠý thức Ä‘iá»u gì cả! Há» vẫn là m theo ý muốn và sống theo kiểu như ngà y xưa, chẳng có gì thay đổi được con ngưá»i há», Melly có thể ăn mặc rách rưới, có thể chịu hái bông vải hoặc tiếp tay giết ngưá»i nhưng chị ta vẫn thay đổi. Lúc nà o cÅ©ng là bà Wilkes có giáo dục, má»™t phụ nữ quý phái! Còn Ashley đã từng chứng kiến chiến tranh, chết chóc, có thể chịu đựng được thương tÃch và bị giam giữ để rồi khi trở vá» thì sống lam lÅ© nhưng lúc nà o cÅ©ng vẫn giữ phong cách má»™t ngưá»i quân tá» như vẫn còn Twelve Oaks nguyên vẹn sau lưng. Will thì khác hÆ¡n. Y biết ý nghÄ©a thá»±c sá»± cá»§a cuá»™c sống nhưng y có gì để mất đâu. Còn Suellen và Carreen. . . . Chúng nghÄ© tình cảnh hiện tại chỉ là tạm thá»i, không chịu theo nếp sống má»›i, cứ nghÄ© má»i việc rồi sẽ qua. Chúng vẫn còn tin tưởng và o phép lạ cá»§a Chúa. Nhưng Chúa sẽ không là m gì đâu. Cái phép lạ độc nhất sắp hiện ra ở đây chÃnh là cuá»™c thương thảo giữa mình và Rhett Butler. . . . Há» không muốn thay đổi và có lẽ là không còn sá»a đổi được Chỉ có mình là ngưá»i đã thay đổi. . . Và có lẽ mình cÅ©ng không bao giá» thay đổi, nếu có sá»± giúp đỡ nà o đó cá»§a ngưá»i ngoà i .
Tá»›I lúc Mammy má»i mấy ngưá»i đà n ông ra khá»i phòng ăn vÃ
đóng cá»a lại để Scarlett mặc thỠáo, Pork dìu Gerald lên lầu ngá»§, Will và Ashley còn ngồi lại trong phòng khách vá»›i ngá»n đèn mù má». Im lặng má»™t lúc lâu, Will bình tÄ©nh nhai thuốc lá, nhưng gương mặt y không còn bình thản ná»a. hạ thấp giá»ng:
- Tôi không thÃch cái chuyến Ä‘i Atlanta nà y chút nà o.
Ashley nhìn Will tháºt mau rồi quay sang chá»— khác. Chà ng không nói gì nhưng có vẻ ngạc nhiên chẳng biết do đâu Will cÅ©ng có vẻ nghì ngá» giống như mình. Äiá»u đó không là m sao giải thÃch được Will không biết chuyện gì đã xảy ra trong vưá»n hồi xế chiá»u hôm nay và cÅ©ng không biết rằng chuyện đó là do tuyệt vá»ng. Will không để ý tá»›i nét mặt cá»§a Mammy khi nghe nhắc Rhett Butler. HÆ¡n nữa, y cÅ©ng không biết gì vá» tà i sản và tai tiếng cá»§a Rhett. Ashley không nghÄ© rằng Will biết hết má»i chuyện nhưng từ lúc vá» Tara tá»›i nay chà ng biết Will cÅ©ng như Mammy cứ như luôn luôn biết trước những chuyện sắp xảy ra.
Chà ng nháºn thấy có cái gì bất ổn sắp xảy ra, tuy không Ä‘Ãch xác, nhưng thấy mình hoà n toà n bất lá»±c trong việc cứu vá»›t Scarlett.
Từ lúc chiá»u tá»›i giá» không lúc nà o nà ng nhìn mặt Ashley và sá»± vui vẻ gượng gạo cá»§a nà ng cà ng là m Ashley lo ngại thêm. Những má»—i ngá» vá»±c Ä‘ang xâu xé chà ng ghê gá»›m, không thể diá»…n tả bằng lá»i. Ashley tá»± biết không có quyá»n gạn há»i Scarlett. Chà ng nắm hai tay lại. Từ câu chuyện xế trưa hôm nay, chà ng đã vÄ©nh viá»…n bị tước Ä‘oạt quyá»n đó. Chà ng khkông thể nà o giúp đỡ nà ng và không ai còn có thể giúp đỡ nà ng được nữa. Nhưng khi nhá»› tá»›i Mammy,nhá»› tá»›i gương mặt qá»§a quyết cá»§a bà khi cắm cúi cắt tấm mà n nhung, chà ng thấy yên lòng đôi chút. Dù Scarlett có thÃch hay không Mammy cÅ©ng chẳng phút nà o rá»i xa nà ng.
ChÃnh mình đã gây ra chuyện, đã đẩy nà ng đến mức phải liá»uâ€
Nhá»› lại lúc Scarlett ưởng ngá»±c bá» Ä‘i, cái lối ngẩn đầu ngoan cố cá»§a nà ng và o xế hôm nay, Ashley Ä‘au đớn vì bất lá»±c và không khá»i thán phục Scarlett. Chà ng biết rõ trong số từ ngữ cá»§a Scarlett không có từ dÅ©ng cảm và chà ng cÅ©ng biết rằng nà ng sẽ trố mắt ngạc nhiên nếu chà ng bảo nà ng là ngưá»i dÅ©ng cảm nhất Ä‘á»i. Scarlett không thể hiểu được rằng khi chà ng đã nói dÅ©ng cảm thì chà ng quý trá»ng ngưá»i đó biết chừng nà o. Chà ng biết nà ng sẳn sà ng chấp nháºn má»i biến cố cá»§a cuá»™c sống, nà ng có má»™t ý chà sắt đá để chống chá»i vá»›i bao trở ngại, sẽ chống cá»± quyết liệt mà không biết tá»›i thất bại.
Trong bốn năm qua chà ng đã chứng kiến nhiá»u ngưá»i không há» sợ thất bại, những ngưá»i vui vẻ mang thân và o chá»— nguy hiểm vì há» Ä‘á»u là những ngưá»i dÅ©ng cảm. Nhưng rồi há» cÅ©ng thất bại.
Vừa mở to mắt nhìn WIll trong bóng má», Ashley nghÄ© rằng không má»™t sá»± dÅ©ng cảm nà o cô thể so sánh được vá»›i sá»± dÅ©ng cảm cá»§a Scarlett O’Hara, ngưá»i Ä‘i chinh phục thế giá»›i vá»›i cái áo cắt bằng tấm mà n nhung cá»§a mẹ và chiếc mÅ© gắn lông Ä‘uôi cá»§a con gà trống.
Last edited by quykiemtu; 24-11-2008 at 03:50 PM.
|

08-05-2008, 09:24 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 869
Thá»i gian online: 1 ngà y 4 giá» 22 phút
Thanks: 89
Thanked 2 Times in 1 Post
|
|
Chương 33
Khi Scarlett và Mammy đặt chân xuống ga Atlanta và o xế chiá»u hôm sau, gió đông Ä‘ang thổi mạnh và mây xám vần vÅ© trên trá»i. Từ lúc bị thiêu há»§y đến nay, nhà ga vẫn chưa được dá»±ng lại, do đó chuyến xe phải ngừng lại cách chá»— đổ nát má»™t quảng. Hai ngưá»i phải tìm lối Ä‘i giữa bùn lầy và tro than. Theo thói quen Scarlett đưa mắt tìm cá»— xe cá»§a cô Pitty và bác Peter như những lần từ Tara trở lại Atlanta trong thá»i kỳ có chiến tranh. Rồi sá»±c nhá»› lại, nà ng thở ra vì sá»± đãng trà cá»§a mình. Bác Peter là m sao có mặt được bởi nà ng không gởi thÆ¡ báo trước chuyến Ä‘i nà y, đồng thá»i cÅ©ng nhá»› lại là trong bức thÆ¡ gần đây cô Pitty có than thở rất nhiá»u vá» cái chết cá»§a con ngá»±a già , con ngá»±a mà bác Peter đã kiếm được ở Macon để đưa chá»§ vá» Atlanta sau cuá»™c đầu hà ng.
Nà ng nhìn khu đất lồi lõm chung quanh nhà ga dò tìm ngưá»i quen xin Ä‘i nhá» xe nhưng chẳng thấy ai. Nếu cô Pitty kể đúng, có lẽ bạn bè nà ng không ai còn xe ná»a. Ngưá»i còn không đủ miếng ăn là m sao nuôi được ngá»±a. Hầu hết bạn bè cô Pitty Ä‘á»u Ä‘i bá»™ như cô.
Chỉ có và i chiếc xe bò Ä‘ang bốc dỡ ở toa chở hà ng và hai cá»— xe bốn bánh trên xe là má»™t số ngưá»i thô kệch trông như ngoạinhân. Má»™t chiếc cá»a đóng kÃn, má»™t chiếc còn lại mở ra, bên trong là má»™t phụ nữ ăn mặc diêm dúa ngồi vá»›i má»™t sÄ© quan Yankee. Scarlett chợt nghẹn thở khi nhìn thấy bá»™ quân phục cá»§a tên
Yankee. Dù cô Pitty đã viết thÆ¡ cho hay hỠđặt căn cứ ở Atlanta nên đưá»ng phố thưá»ng đông nghẹt binh sÄ© Yankee, Scarlett vẫn chưa quen vá»›i ý nghÄ© là chiến tranh đã chấm dứt và tên sÄ© quan ấy sẽ không Ä‘uổi bắt, cướp Ä‘oạt. sỉ nhục nà ng.
Giữa lúc nà ng nhìn quanh quẩn thì má»™t ngưá»i da Ä‘en trung niên đánh xe có cá»a đóng kÃn lại gần. Y khom mình xuống há»i:
- Äi xe không, các bà hai đồng thôi Ä‘i đâu cÅ©ng được.
Mammy liếc xéo ngưá»i đánh xe, cà u nhà u:
- Äi xe chở mướn hả chú má»i, chú biết tụi nà y là ai không?
Mammy là dân quê nhưng không phải lúc nà o cÅ©ng quê mùa, bà biết ngưá»i phụ nữ thượng lưu không được dùng phương tiện chuyên chở mướn - nhất là chiếc xe đóng kÃn - mà không có ngưá»i đà n ông nà o trong gia quyến Ä‘i theo dù có mặt má»™t nữ tì da Ä‘en cÅ©ng không hợp lá»…. Mammy trợn mắt nhìn Scarlett khi thấy nà ng vẫn còn chăm chú nhìn ngưá»i đánh xe.
- Äi theo tôi, cô Scarlett! Má»™t chiếc xe chở mướn và má»™t tên má»i giải phóng! Váºy là đủ bá»™ rồi.
Ngưá»i phu xe Ä‘Ãnh chÃnh ngay:
Tôi không phải là má»i giải phóng đâu. tôi là ngưá»i nhà cá»§a bà Talbot và đây là chiếc xe cá»§a bà , còn tôi Ä‘i đánh xe để kiếm tiá»n cho bà .
- Bà Talbot nà o?
- Bà Suzannah Talbot ở Milledgeville. Chúng tôi vỠđây sau khi ông Marse chết.
- Cô biết bà đó không, Scarlett?
Scarlett tiếc rẻ:
- Không, tôi quen rất Ãt ở Milledgeville.
Mammy nghiêm nghị:
- Váºy thì mình Ä‘i bá»™. Äi Ä‘i, chú má»i.
Bà cúi xuống xách xắc tay cá»§a Scarlett lên và dắt nà ng vượt qua bãi tro tà n đỗ nát. Dù thÃch Ä‘i xe, Scarlett cÅ©ng không muốn gây chuyện vá»›i Mammy. Từ chiá»u hôm qua khi bắt được nà ng Ä‘ang ì ạch vá»›i tấm mà n nhung, mắt Mammy lúc nà o cÅ©ng có vẻ nghi ngá». Sợ khó mà thoát khá»i sá»± giám sát cá»§a Mammy, bởi thế nà ng không muốn khÆ¡i dáºy máu hiếu chiến cá»§a bà khi chưa tá»›i lúc tháºt sá»± cần thiết.
Äi trên khoảng lá» hẹp ra đưá»ng Cây Äà o, Scarlett vừa khiếp đảm vừa buồn bã, Atlanta quá tiêu Ä‘iá»u và khác hẳn ngà y xưa. Há» di qua mấy bức tưá»ng cháy nám cá»§a lữ quán Atlanta ngà y trước nÆ¡i Rhett và chú Henry từng cÆ¡ ngụ. Những kho hà ng nằm dá»c theo dưá»ng sắt khoảng má»™t phần tư dặm và các kho quân lương vẫn chưa được dá»±ng lại, ná»n kho hình chữ nháºt nằm trÆ¡ dưới bầu trá»i xám. Không còn những cao ốc, không còn những nhà dù hai bên, con đưá»ng sắt trông hoang vắng. Lẫn lá»™n trong đám gạch vụn, Scarlett có thể nháºn ra những gì còn lại cá»§a cái kho hà ng mà Charles đã để lại cho nà ng. Chú Henry vừa trả tiá»n thuế năm rồi. Nà ng phải kiếm tiá»n trả lại. Äó cÅ©ng là má»™t mối lo.
Vừa ra tá»›i khúc quanh để rẽ sang đưá»ng Cây Äà o và nhìn thấy Ngã Năm, Scarlett không khá»i kêu lên vì kinh ngạc. Dầu Frank đã cho biết là thà nh phố bị đốt rụi, nà ng cÅ©ng không thể nà o tưởng tượng nó Ä‘iêu tà n đến thế.Tuy đã có má»™t số cao ốc má»›i cất từ ngà y Sherman rút khá»i thà nh phố, nhưng vẫn còn nhiá»u lô đất trống chung quanh Ngã Năm, trên đó ngổn ngang từng đống gạch vụn, cá» dại và sa thảo má»c um tùm. Scarlett nháºn ra những phần còn lại cá»§a má»™t và i ngôi nhà quen thuá»™c, mất nóc, tưá»ng đổ, ống khói lò đứng sừng sững quạnh hiu. Äây đó, rải rác những cá»a hà ng Ãt bị mảnh đạn trái phá và thần há»a chiếu cố đã được tu bổ, mà u gạch đỠmá»›i nổi báºt trên những vách tưá»ng nám khói. Trước những cá»a hiệu má»›i mở, Scarlett Ä‘á»c thấy những bảng tên xa lạ, nhất là văn phòng bác sÄ©, luáºt sÆ¡ và cái thương hiệu bông vải.
Ngà y xưa, nà ng biết hầu hết những ngưá»i có tên tuổi ở Atlanta, bây giá» những cái tên xa lạ nà y là m nà ng Ä‘au lòng không Ãt. Nhưng nà ng cÅ©ng tìm được má»™t chút phấn khởi trước cảnh những nhà cá»a má»›i má»c lên ở hai bên đưá»ng.
Khoảng má»™t chục ngôi nhà má»›i xây trong đó có và i cao ốc ba tầng. Nhà cá»a má»c lên như nấm. ÄÆ°a mắt nhìn dá»c con dưá»ng để cố là m quen vá»›i khung cảnh má»›i cá»§a Atlanta, Scarlett vẳng nghe tiếng búa và tiếng cưa rá»™n rịp nà ng thấy những ngưá»i thợ ná» vai vác gạch, lên xuống tấp náºp ở những già n xây cất. Mắt nà ng chợt má» Ä‘i: "Chúng đã thiêu há»§y mi! chúng đã san bằng mi. Nhưng chúng không đánh gục mi nổi. Và mi sẽ lá»›n mạnh, kiêu dÅ©ng như xưa".
Äi dá»c theo đưá»ng Cây Äà o vá»›i Mammy phục phịch theo sau,Scarlett nháºn thấy vỉa hè cÅ©ng đông đúc ngưá»i Ä‘i lại như và o lúc Chiến tranh lên tá»›i thá»i kỳ sôi động nhất. Sá»± ầm Ä© rá»™n rịp cá»§a má»™t thà nh phố trong thá»i kỳ tái thiết cÅ©ng là m Scarlett ngây ngất như lần đầu tá»›i Atlanta thăm cô Pitty. CÅ©ng lất nhiá»u ngá»±a nhiá»u lừa buá»™c trước hà ng hiên các thương hiệu và cÅ©ng rất nhiá»u xe cá»™ Ä‘i qua là m bùn đỠvăng tung tóe nhưng bây giá» thì không có bóng xe cứu thương cá»§a Liên bang miá»n Nam. Trên vỉa hè có quá nhiá»u khuôn mặt lạ, dân từ xa tá»›i đà n ông thì trông thô lá»— và đà n bà thì ăn mặc lố lăng. ÄÆ°á»ng sá Ä‘en nghịt dân da Ä‘en thất nghiệp, kẻ đứng dá»±a vách, kẻ ngồi ở lỠđưá»ng nhìn ngưá»i qua lại vá»›i ánh mắt tò mò cá»§a trẻ con khi coi xiếc.
Mammy khịt mũi:
- Toà n là tụi má»i nhà quê sút chuồng. Cả Ä‘á»i chúng có bao giá» thấy rõ má»™t chiếc xe nà o đâu. Coi cái mặt trÆ¡ trẽn cá»§a bá»n chúng mà phát ghét.
Bá»n chúng trÆ¡ trẽn tháºt, Scarlett đồng ý vá»›i Mammy. Vì bá»n chúng Ä‘ang giương mắt nhìn nà ng chòng chá»c, nhưng nà ng lại quên chúng ngay trước những bá»™ quân phục xanh. Thà nh phố đông nghẹt lÃnh Yankee, kẻ Ä‘i ngá»±a, ngưá»i Ä‘i bá»™, Ä‘i xe nhà binh, kẻ thả rá»u ngắm phố hoặc từ trong quán rượu lảo đảo bước ra.
- Mau lên Mammy, tránh cái đám ngưá»i nà y cho rảnh mắt.
- Chắt tôi phải đá và o Ä‘Ãt lÅ© má»i Ä‘en nà y để lấy lối Ä‘i.
Mammy vừa bá»±c tức nói vừa dùng cánh tay Ä‘áºp mạnh và o gã da Ä‘en Ä‘ang thả rá» trước mặt bà là m hắn nhảy vá»™i sang má»™t bên.
- Tôi không ưa cái thà nh phố nà y chút nà o, cô Scarlett. Toà n là quân Yankee và lÅ© má»i giải phóng. Nếu không như váºy, nó sẽ đẹp hÆ¡n nhiá»u. Qua khá»i Ngã Năm bà sẽ thấy dá»… chịu hÆ¡n.
Há» lần dò qua những viên đá lót đưá»ng trÆ¡n để qua đưá»ng Decatur và tiếp tục Ä‘i theo đưá»ng Cây Äà o. Vỉa hè đã thưa ngưá»i. Tá»›i tiểu giáo đưá»ng Wesley, nÆ¡i Scarlett dừng lại để thở khi chạy tìm bác sÄ© Meade má»™t buổi sáng năm 1864, nà ng chợt cưá»i to. Mammy trợn mắt nhìn nà ng ngá» vá»±c và dò há»i, nhưng sá»± tò mò cá»§a bà cÅ©ng chẳng Ä‘i tá»›i đâu. Nà ng cưá»i mình đã sợ hãi thái quá và o hôm ấy lúc đó cÆ¡n sợ đã là m nà ng tê cóng cả ngưá»i, nà ng sợ quân Yankee sắp tá»›i, sợ Melanie sắp sinh con. Nhưng những thứ đó quả tháºt vô nghÄ©a trước cái chết cá»§a Ellen và sá»± mất trà cá»§a Gerald, quá tầm thưá»ng trước sá»± đói lạnh, trước bao nhiêu Ä‘au nhức cần lao và những ác má»™ng hà ng đêm. Bây giá» nà ng má»›i nháºn thức được rằng đương đầu vá»›i má»™t đạo quân thì dá»…, nhưng đương đầu vá»›i sá»± đói khát Ä‘e dá»a thì tháºt là khó. Không, nà ng sẽ không bao giá» sợ bất cứ gì nữa ngoà i sá»± nghèo đói.
Má»™t cá»— xe từ dưá»ng Cây Äà o chạy tá»›i, Scarlett vá»™i bước sát ra lỠđưá»ng để nhìn xem có ngưá»i nà o quen trên đó hay không vì nhà cô Pitty chỉ còn cách khoảng và i dãy phố. Lúc chiếc chạy qua, Scarlett và Mammy cùng cúi nhìn cho rõ. Scarlett suýt buá»™t miệng kêu to khi thoáng thấy má»™t cái đầu đà n bà hiện ra sau cá»a... má»™t mái tóc đỠrá»±c đội mÅ© da. Scarlett lùi lại khi chạm mặt ngưá»i đà n bà . Äó là Belle Walting và Scarlett nhăn mặt trước khi cô ả thò đầu ra cá»a
lần thứ hai. Kể cÅ©ng lạ, con ngưá»i quen thuá»™c mà nà ng gặp lại trước nhất ở đây lại chÃnh là Belle Watling.
Mammy há»i giá»ng nghi ngá»:
- Ai váºy? Ngưá»i ta nháºn ra cô nhưng không chà o. Cả Ä‘á»i chưa bao giá» tôi trông thấy cái mà u tóc kỳ lạ như váºy. Gia đình Ta’leton cÅ©ng không có. Nó như là . .. như là tóc nhuá»™m.
- Äúng!
Scarlett trả lá»i cá»™c lốc và bước mau hÆ¡n.
Là m sao cô lại quen vá»›i má»™t ngưá»i đà n bà tóc nhuá»™m.
- Tôi không biết ngưá»i đà n bà ấy là ai?
- Ngưá»i đà n bà mang tiếng xấu nhất trong thà nh phố. Tôi nói là tôi không có quen im miệng giùm cho.
- Chúa ơi!
Mammy há hốc miệng to mà nhìn theo cá»— xe. Từ khi cùng Ellen rá»i Savannah đến nay đã hÆ¡n hai chục năm, chưa bao giá» bà có dịp nhìn lại má»™t cô gái là ng chÆ¡i, bà tá»± trách sao không chịu quan sát Belle kỹ cà ng hÆ¡n. Nhưng bà vẫn cà u nhà u:
- Nó ăn mặc sang quá, còn có má»™t chiếc xe và má»™t đứa đánh xe coi được quá Tôi không hiểu Chúa nghÄ© gì mà để cho cái thứ đà n bà xấu xa như váºy có tiá»n cá»§a còn ngưá»i lương thiện như mình thì phải chịu đói khát và không có già y mang.
Scarlett hằn há»c:
- Chúa không còn Ä‘oái hoà i tá»›i mình từ lâu rồi. Tôi nói váºy đó và bà cÅ©ng đừng la hoảng là má tôi sẽ nằm chết không yên khi nghe tôi nói váºy.
Scarlett muốn thấy mình siêu việt và đức hạnh hÆ¡n Belle nhưng không thể dược. Nếu kế hoạch tiến hà nh khả quan, có lẽ nà ng sẽ Ä‘i cùng má»™t đưá»ng vá»›i Belle và sẽ do chÃnh má»™t ngưá»i đà n ông cấp dưỡng. ý nghÄ© đó là m nà ng bối rối. “Mình sẽ tÃnh saoâ€, nà ng lẩm bẩm và bước mau hÆ¡n. Há» Ä‘i qua nhà bác sÄ© Meade, ngôi nhà bây giá» chỉ còn lại cái thá»m bằng đá và má»™t con đưá»ng nhá» không dẫn tá»›i đâu. Nhà cá»§a gia đình Whiting cÅ©ng chỉ còn lại má»™t miếng đất trống, ngay cái ná»n đá và mấy cá»™t ống khói cÅ©ng không. Ngôi nhà gạch cá»§a nhà Elsing vẫn còn nguyên vá»›i má»™t cái nóc và các bức tưá»ng má»›i xây. Nhà Bonnell được sá»a
chữa sÆ¡ sà i, mái lợp lại bằng giấy bồi thay vì bằng ván, nhưng vẫn còn ở được. Không má»™t bóng ngưá»i nà o ở cá»a sổ hoặc trên thá»m nhà . Scarlett cảm thấy khoan khoái. Nà ng không muốn gặp má»™t ngưá»i nà o giữa lúc nà y.
Nhà cô Pitty hiện ra vá»›i cái nóc bằng đá Ä‘en má»›i và tưá»ng gạch đỠrá»±c. Tim Scarlett Ä‘áºp mạnh hÆ¡n. Chúa đã nhân từ má»›i khiến cho ngôi nhà còn sá»a sang lại được! Tay cắp rổ Ä‘i chợ, bác Peter vừa bước ra sân bá»—ng thấy Scarlett và Mammy Ä‘ang Ä‘i tá»›i, há miệng cưá»i như không tin ở mắt mình. Scarlett chợt nghÄ©: Äáng lý mình phải hôn lão ta. Thấy lão là đã vui rồi. Và nà ng gá»i to:
- Chạy và o lấy thuốn khá»e cho cô Pitty Ä‘i bác Peter. ChÃnh tôi đến đây nè.
Tối đó, trên bà n ăn cá»§a cô Pitty cÅ©ng chẳng có gì khác hÆ¡n là món cháo bắp và đáºu khô. Vừa cố nuốt Scarlett vừa tá»± nhá»§ khi nà o kiếm được khá tiá»n, nà ng sẽ loại bá» hai món ăn đó ra ngoà i thá»±c đơn. Nà ng không cần biết sẽ tiêu phà bao nhiêu, chỉ cần phải có nhiá»u tiá»n, phải nhiá»u hÆ¡n số tiá»n đóng thuế cho Tara.
Má»™t ngà y nà o đó nà ng phải có thêm nhiá»u tiá»n, dù phải giết ngưá»i cÅ©ng được.
Dưới ánh đèn và ng vá»t ở phòng ăn, Scarlett há»i cô Pitty vá» số vốn hiện thá»i cá»§a cô và hy vá»ng gia đình Charles có thể còn đủ tiá»n cho nà ng mượn. Sung sướng vì lại được tâm tình vá»›i ngưá»i thân thuá»™c, ngưá»i cô chồng không để ý tá»›i lối há»i thẳng thừng cá»§a cháu dâu. Cô vừa khóc lóc vừa kể lại tất cả ná»—i bất hạnh cá»§a mình. Cô không hiểu tại sao nông trại, bất động sản và tiá»n bạc cá»§a cô Ä‘á»u biến mất, cô chỉ biết có má»™t Ä‘iá»u là cô đã hết sạch cá»§a cải váºy thôi. Ãt nhất đó là những gì ông em cho biết. Chú Henry không còn tiá»n để đóng thuế cho cô nữa. Tà i sản cá»§a cô bây giá» chỉ còn lại ngôi nhà đang ở, nhưng có phải là trá»n vẹn cá»§a cô đâu vì trong đó còn có phần cá»§a Melanie và Scarlett. Chú Henry chỉ còn đủ sức đóng thuế để giữ ngôi nhà lại thôi. Má»—i tháng chú đưa cho cô má»™t Ãt để tiêu và tuy hết sức xấu hổ khi phải lấy tiá»n cá»§a chú, cô cÅ©ng đà nh phải nháºn.
"Henry nói nó không biết lúc nà o sẽ không còn kiếm ra tiá»n được nữa. Thuế thì cà ng ngà y cà ng cao nhưng chắc nó nói láo, nó còn tiá»n nhưng hà tiện vá»›i cô".
Scarlert biết chú Henry không nói láo. Và i bức thÆ¡ cá»§a chú báo tin cho nà ng vá» vấn đỠdi sản cá»§a Charles đã chứng minh.Ông luáºt sÆ¡ già đó đã phải chiến đấu dÅ©ng cảm lắm má»›i cứu được ngôi nhà và má»™t phần bất động sản trong thà nh phố, nhỠđó Wade và Scarlett má»›i còn lại được má»™t chút Ãt. Scarlett biết là ông đã phải hy sinh nhiá»u khi trả thuế thay nà ng.
"Chắc chắn là chú không có nhiá»u tiá»n. Váºy thì loại tên chú ấy và cô Pitty khá»i danh sách. Chỉ còn có Rhett. Äà nh phải là m váºy. Nhưng thôi, hãy nghÄ© sau... Bây giá» phải gợi cho cô nói vá» Rhett, nhân đó mình có thể xúi cô má»i hắn tá»›i thăm".
Nà ng mỉm cưá»i, ấp bà n tay tròn trịa cá»§a ngưá»i cô chồng và o giữa hai bà n tay mình:
- Cô Æ¡i, đừng nhắc tá»›i những chuyện không vui đó nữa. Hãy quên Ä‘i và nói tá»›i những chuyện vui vẻ hÆ¡n. Cô phải kể cho cháu nghe tình trạng cá»§a mấy ngưá»i quen cÅ©. Bà Merriwether và Maybelle giá» ra sao? Cháu nghe cái ông ngưá»i Creole nhá» con cá»§a nó đã bình yên trở vá» rồi. Còn Elsing và ông bà bác sÄ© Meade thế nà o?
Mắt cô Pitty sáng hẳn lên vá»›i cái đỠtà i hứng thú nà y, nước mắt cÅ©ng ngừng chảy ngay. Cố bắt đầu kể. Trước khi Ren Picard vá» nhà , bà Merriwether và Maybelle phải sống qua ngà y bằng cách nướng bánh "ba-tê" bán cho lÃnh Yankee. Nhiá»u hôm có hà ng chục tên Yankee đứng trước cá»a nhà chá» bánh chÃn. Bây giá» Ren đã vá». Anh ta hà ng ngà y đánh cái xe bò cÅ© kỹ tá»›i các trang trại Yankee bán bánh ba-tê, bánh ngá»t và bánh nướng. Bà Merriwether còn nói khi nà o kiếm được khá tiá»n sẽ mở má»™t tiệm bánh trên phố. Cô Pitty không bình luáºn gì cả nhưng dầu sao, theo ý cô, thà chết đói còn hÆ¡n giao dịch vá»›i bá»n Yankee.
Bác sÄ© Meade đã bị cháy nhà khi quân Yankee phóng há»a thà nh phố, há» không còn tiá»n cÅ©ng như không còn lòng dạ nà o để xây nhà lại vì Phil và Darcy Ä‘á»u chết cả rồi. Bà Meade nói không muốn có nhà riêng nữa, nhà cá»a là m gì khi không còn con cháu ? Hai ông bà ở chung vá»›i bà Elsing. ông bà Whiting cÅ©ng Ä‘ang có má»™t phòng ở đó. Còn bà Bonnell thì cho biết nếu gạ được tên sÄ© quan Yankee mướn căn nhà cá»§a bà xong, bà cÅ©ng sẽ vỠđó.
- Nhưng là m sao chen cho lá»t? Còn bà Elssing, Fanny và Hugh?
- Bà Elsing và Fanny ngá»§ ở phòng khách còn Hugh thì ở trên gác. Nà y cháu, cô không muốn nói chuyện nà y ra chút nà o nhưng. . . bà Elssing xem há» như khách trá», không khác gì lấy tiá»n ăn tháng. Kỳ cục quá phải không?
Scarlett cộc lốc:
- Cháu thấy như váºy là hay. Cháu chỉ tiếc là Tara năm ngoái không có khách trá» mà chỉ toà n ngưá»i ăn không thôi. Nếu được trả tiá»n, có lẽ cháu không đến ná»—i nghèo như bây giá».
- Scarlett, sao cháu nói váºy. Mẹ cháu nằm không yên dưới mồ nếu nghe cháu nói! Tháºt ra bà Elssing không thể là m khác hÆ¡n.Bà đã nháºn may mướn, Fanny thì vẽ tranh lên gốm còn Hugh bán cá»§i nhưng há» vẫn không đủ xà i. Cháu thá» tưởng tượng Hugh Elsing sáng sá»§a như thế mà phải Ä‘i bán cá»§i dạo trong khi nó sắp sá»a là má»™t luáºt sư tà i ba. Cô không thể nà o cầm lòng nước cảnh bi đát cá»§a thanh niên xứ mình.
Scarlett liên tưởng ngay tá»›i những cánh đồng bông vải dưới ánh mặt trá»i gay gắt và những lần bị Ä‘au lưng vì phải hái bông. Nà ng nhá»› lại đôi bà n tay phồng giá»™p vì thiếu kinh nghiệm cầm cà y và thấy rằng tình trạng cá»§a Hugh không đến ná»—i bi thảm lắm. Bà già khùng Pitty má»›i thÆ¡ ngây là m sao!
- Nếu không thÃch Ä‘i bán cá»§i, tại sao cáºu ta không Ä‘i thá»±c táºp là m luáºt sư? Hay Atlanta không cần luáºt sư nữa?
- ồ! cần nhá»›! Ngưá»i ta kiện cáo nhau lung tung. Giữa lúc nà y hầu như ngưá»i nà o cÅ©ng có chuyện tranh chấp. Nhà cá»a cháy trụi, ranh giá»›i đất không còn, không ai biết rõ đất mình bắt đầu ở đâu và táºn cùng ở chá»— nà o. Nhưng ngưá»i thắng kiện cÅ©ng không bao giỠđược bồi thưá»ng vì chẳng ai còn tiá»n cả. Do dó, Hugh đà nh chá»n nghá» bán cá»§i dạo... ồ! cô quên mất! Cô báo cho cháu hay chưa? Fanny Elssing sẽ là m đám cưới tối mai và dÄ© nhiên là cháu phải tá»›i dá»±. Bà Elssing sẽ má»i cháu ngay nếu biết cháu Ä‘ang có mặt ở đây. Cô hy vá»ng cháu có cái áo dạ há»™i khác cái nà y. Không phải vì cái áo nà y không đẹp đâu nhưng... nhưng nó hÆ¡i cÅ© má»™t chút. ồ, cháu còn má»™t cái áo đẹp hả? Cô sung sướng quá vì đây là má»™t đám cưới trang trá»ng nhất Atlanta kể từ ngà y thất thá»§. Sẽ có bánh ngá»t, rượu vang và khiêu vÅ©. Cô không hiểu nhỠđâu bà Elssing tìm ra được đủ các món đó, bà ta nghèo xác nghèo xÆ¡.
- Fanny lấy ai? Sau khi Dallas Melure chết ở Gettysburg thì . . . Cháu đứng trách Fanny. Không ai có thể trung thà nh vá»›i ngưá»i chết mãi mãi như cháu đối vá»›i Charìes đâu. Äể cô nhá»› coi. Tên nó là gì kia? Cô Ãt nhá»› tên ngưá»i lạ. Hình như là Tom hay gì đó. Cô biết rõ má cáºu ta. Bà ấy há»c chung vá»›i cô ở Nữ Há»c viện La Grange, à . . . tên là Tomlinson de La Grange, còn má cá»§a bà ta là ... xem nà o.
Perkins? Parkins? Parkinson! Äúng váºy! Thuá»™c dòng quý phái. Má»™t gia đình khá giả nhưng. . . được, cô biết đáng lý cô không nên nói nhưng khòng hiểu tại sao Fanny lại chịu lấy cáºu ta!
- Cáºu ta có táºt uống rượu hay táºt gì à ?
- Không đâu, phẩm cách cáºu ta rất tốt nhưng chú biết cáºu ta bị thương, má»™t mảnh trái phá là m cho chân cáºu có cái gì... cái gì là m cho cáºu ta, phải, nó là m cho cáºu ta Ä‘i hai hà ng. Cô không hiểu tại sao Fanny lại lấy cáºu ta!
- Là m con gái thì phải lấy chồng chớ!
- Thì đúng váºy, nhưng đâu có ai bắt buá»™c. Như cô thì có sao?
- ồ, cháu đâu có ám chỉ cô! Ai cÅ©ng biết cô vẫn luôn luôn được má»i ngưá»i quý trá»ng. Nếu không, tại sao ông Tòa già Carlton lại bên lẽn nhìn cô cho tá»›i khi cháu...
- Có im Ä‘i không! Cái lão già khùng đó. Nhưng Fanny vẫn có thể lá»±a được má»™t ngưá»i chồng xứng đáng hÆ¡n. Cô không tin nó yêu cái thẳng Tom gì đó. Cô cÅ©ng không tin rằng nó đã quên cái chết cá»§a Dallas Melure, nhưng nó không giống cháu. Cháu vẫn còn trung thà nh vá»›i cái chết cá»§a Charles trong khi cháu có hà ng chục dịp để tái giá. Melly và cô thưá»ng bảo cháu là má»™t góa phụ trung thà nh hiếm có trong khi ngưá»i ta lại cho rằng cháu vô tâm hay ve vãn đà n ông.
Scarlett khéo léo đưa cô Pitty ra khá»i cái chuyện lôi thôi đó. Nà ng nóng lòng muốn gợi cho cô nói vá» Rhbtt. Nà ng không dám nhắc trước, Ä‘iá»u đó sẽ là m cho bà cô già nà y nghi ngá».
Cô Pitty nói chuyện luôn miệng như má»™t đứa bé lâu lắm má»›i gặp bạn. Theo cô, đảng Cá»™ng hòa đã là m cho Atìanta trở nên nghiêm trá»ng. Há» không ngừng là m cho tình hình rối rắm hÆ¡n và cái chuyện tồi tệ nhất là há» Ä‘ang tìm cách nhét và o đầu ngưá»i da Ä‘en những tư tưởng má»›i.
- Cháu coi, há» muốn cho ngưá»i da Ä‘en được bá» phiếu! Có bao giá» cháu nghe má»™t chuyện ngá»› ngẩn như váºy chưa? Tháºt cô không hiểu là m sao nữa, ngay bác Peter nhà ta còn thông minh và lịch lãm hÆ¡n bất cứ đảng viên Cá»™ng hòa nà o. Nhưng bá»n da Ä‘en cà ng ngà y cà ng quá thể. Há»… tá»›i tối là ngoà i phố bắt đầu mất an ninh. Ngay cả ban ngà y chúng còn dám xô lấn má»™t bà đi bá»™ lá»t xuống bùn. Nếu có má»™t ngưá»i hà o hiệp nà o đó dám can thiệp ngưá»i ta sẽ bắt y liá»n và ... à , cô có nói cho cháu nghe chuyện Rhett Butler bị bắt chưa?
- Rhett Butler?
Dù được biết hết sức đột ngột, Scarlett vẫn thầm cám ơn cô Pitty đã tránh cho nà ng nhắc tới tới chuyện đó trước. Mặt đỠbừng, cô ngồi thẳng lên.
- Phải, đúng váºy. Cái ông thuyá»n trưởng đó Ä‘ang bị nhốt vì tá»™i giết chết má»™t đứa da Ä‘en và chắc là sẽ bị treo cổ! Tưởng tượng tá»›i Rhett Butler bị treo cổ, cháu nghÄ© coi!
Scarlett nghẹn thở, nà ng chỉ có thể giương mắt nhìn khuôn mặt béo phệ eủa bà cô đang như có vẻ hà i lòng trước sự ngạc nhiên của nà ng.
- Há» chưa tìm ra bằng cá»›, nhưng quả tháºt có má»™t ngưá»i nà o đó đã hạ sát má»™t tên da Ä‘en dám là m nhục má»™t ngưá»i đà n bà da trắng.Bá»n Yankee Ä‘ang tức lắm vì gần đây thưá»ng xãy ra nhiá»u án mạng. Há» không thể buá»™c tá»™i thuyá»n trưởng Butler được,nhưng theo lá»i bác sÄ© Meade, bá»n Yankee muốn xá» má»™t vụ là m
gương. Bác sÄ© còn nói rằng nếu bá»n há» treo cổ ông ta thì đó là việc là m thÃch đáng đầu tiên cá»§a há». Riêng cô, cô không biết... Cháu nhá»› coi, má»›i tuần trước, thuyá»n trưởng Butler vừa mang tặng cho cô má»™t con chim cun cút dá»… thương lắm. ông cứ há»i thăm cháu và ngỠý rất sợ đã là m cháu buồn trong lúc thà nh phố bị váºy và nghÄ© là cháu sẽ không bao giá» tha thứ cho ông ta.
- Theo cô thì ông ta ngồi tù bao lâu?
- Không biết được. Có lẽ cho tá»›i khi nà o bị Ä‘em ra treo cổ, nhưng cÅ©ng có lẽ há» sẽ không có đủ bằng chứng để xỠông ta. Dẫu sao, há» cÅ©ng không cần báºn tâm xét ngưá»i có tá»™i hay không. Há» Ä‘ang lo ngại... nguyên do chỉ vì đảng Ku Klux Klan. Trong hạt cháu có đảng viên Klan nà o không? Chắc thế nà o cÅ©ng có, thế nà o Ashley cÅ©ng biết nhưng nó không muốn cho đà n bà lo sợ. Äảng viên Klan rất bà máºt. Ban đêm há» mặc áo trùm ngưá»i như ma và cỡi ngá»±a tá»›i táºn nÆ¡i bá»n Carpatbagger có nhiá»u tiá»n và đám hắc nô há»—n láo. Có khi há» chỉ hăm dá»a và bắt buá»™c không rá»i khá»i Atlanta, có lúc phẫn ná»™, hỠđánh chúng bằng roi ngá»±a và ...thỉnh thoảng giết và i ngưá»i rồi Ä‘em phÆ¡i xác má»™t chá»— nà o dá»… trông thấy nhất vá»›i huy hiệu Ku Klux Klan trên thây. Yankee giáºn ghê lắm và muốn xá» má»™t vụ là m gương... Nhưng Hugh Elssing nói là nó không tin Yankee sẽ treo cổ thuyá»n trưởng Butler vì há» nghi rằng ông ấy còn giấu tiá»n ở đâu đó mà không chịu khai. Há» Ä‘ang cố bắt ông ta phải nói ra.
- Tiá»n gì?
- Cháu không biết à ? Cô không viết cho cháu hay sao? Váºy là bao lâu nay cháu chỉ vùi đầu ở Tara! Cả thà nh phố đã xôn xao lên khi thấy thuyá»n trưởng Butler xuất hiện vá»›i má»™t con ngá»±a đẹp má»™t chiếc xe má»›i và túi đầy nhóc tiá»n, trong khi dân mình đây ăn bữa nà y lo bữa khác. Dân chúng oán háºn khi thấy má»™t tên đầu cÆ¡ chuyên nghiệp lúc nà o cÅ©ng phỉ báng Liên mang miá»n Nam lại quá già u có trong khi mình phải chịu nghèo xÆ¡ xác, ngưá»i nà o cÅ©ng cố tìm hiểu tại sao ông ta vẫn giữ được tiá»n cá»§a nhưng không ai có can đảm há»i thẳng... trừ cô. ông ta cưá»i:"Bằng những cách không được lương thiện lắm bà có thể tin chắc như váºy". Chắc cháu đã rõ lối nói khó hiểu cá»§a ông ta. ối, ai cÅ©ng biết ông ta kiếm tiá»n nhá» vụ phong tá»a mà ...DÄ© nhiên là như váºy. Nhưng đó chỉ là má»™t phần nhá» thôi. Má»i ngưá»i và ngay cả quân Yankee cÅ©ng quả quyết rằng ông ta đã lấy được hà ng triệu tiá»n và ng cá»§a chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam chôn giấu ở đâu đó.
- Hà ng triệu... tiá»n và ng?
Phải, nếu không thế thì và ng cá»§a chúng ta biến đâu hết cả? Thế nà o cÅ©ng có ngưá»i lấy và thuyá»n trưởng Butler là má»™t trong những ngưá»i đó. Bá»n Yankee tưởng rằng Tổng thống Davis đã mang theo kho và ng đó lúc rá»i Richmond, nhưng khi chặn bắt được chúng má»›i biết ngưá»i không có tá»›i má»™t xu. Lúc ngưng chiến, trong ngân khố không còn má»™t đồng và ai cÅ©ng cho rằng tất cả đã lá»t và o tay những ngưá»i vượt phong tá»a má»™t cách bà máºt.
- Hà ng triệu... bằng và ng! Nhưng là m sao...
Vá»›i giá»ng đắc thắc, cô Pitty há»i:
- Bá»™ cháu không biết thuyá»n trưởng mang hà ng ngà n bà nh bông vải qua Anh quốc và Nassau để bán cho chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam sao? Không phải chỉ có bông vải cá»§a chÃnh phá»§ khi mà còn cá»§a riêng ông ta nữa. Cháu biết trong thá»i chiến tranh, bông vải ở Anh cao như thế nà o không? Ai muốn định giá nà o cÅ©ng được ông ta được toà n quyá»n hà nh động miá»…n là m sao bán được bông vải lấy tiá»n mua súng Ä‘em vá». Và tá»›i lúc cuá»™c phong tá»a bắt đầu chặt chẽ hÆ¡n, ông ta không còn mua súng được và số tiá»n đó đã chi ra không tá»›i má»™t phần trăm tiá»n bán bông, nên thuyá»n trưởng Butler và những tay chống phong tá»a khác đã gá»i hà ng triệu đô la và o ngân hà ng Anh quốc, chá» tá»›i khi bá» biển được giải tá»a. Và chắc chắn há» không gá»i bằng danh nghÄ©a cá»§a chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam mà gữi bằng tên cá»§a há» và cho tá»›i nay... Ai cÅ©ng nhắc tá»›i chuyện đó từ ngà y đầu hà ng ngưá»i ta chỉ trÃch bá»n chống phong tá»a tháºt gay gắt. Lúc quân Yankee bắt giữ thuyá»n trưởng Butler vì chuyện đứa da Ä‘en bị giết là hỠđã nghe những lá»i đồn dại đó, vì thế há» bắt ông ta phải khai chá»— giấu tiá»n. Cháu biết tà i sản cá»§a chÃnh phá»§ miá»n Nam chúng ta Ä‘á»u nằm dưới quyá»n kiểm soát cá»§a Yankee... Ãt ra đó cÅ©ng là ý muốn cá»§a há». Nhưng thuyá»n trưởng Butler khai không biết gì cả. Bác sÄ© Meade nói thế nà o ngưá»i ta cÅ©ng xá» treo hắn, chỉ có cái án treo cổ má»›i xứng vá»›i má»™t tên đầu cÆ¡ và ăn cắp... á»§a, cháu là m sao váºy? Cháu mệt hả? Có phải tại cô là m cháu xúc động không? Cô biết ông ta từng theo Ä‘uổi cháu, nhưng chuyện đó qua rồi. Phần cô, cô không bao giá» bằng lòng ông ta, vì ông ta chỉ là má»™t tên. ..
Scarlett gắng gượng ngắt lá»i:
- ông ta không phải là bạn cháu. Trong đêm chạy nạn cháu vá»›i ông ta đã cãi nhau. Bây giá»... bây giỠông ta bị nhốt ở đâu?
- Trong Sở Cứu há»a gần công trưá»ng.
- Trong Sở Cứu há»a?
Cô Pitty cưá»i sặc sụa:
- Phải, ông ta ở trong Sở Cứu há»a. Quân Yankee dùng chá»— nà y là m nhà giam. Binh sÄ© Yankee đóng trại trong những nhà lá»u chung quanh Tòa Thị sảnh, Sở Cứu há»a ở cuối phố. Scarlett, hôm qua cô có nghe má»™t chuyện hết sức buồn cưá»i vá» thuyá»n trưởng Butler. Cô không nhá»› ai đã kể lại. Cháu biết ông ta là ngưá»i lúc nà o cÅ©ng ăn mặc bảnh bao và chải chuốt... váºy mà bị nhốt trong Sở cứu há»a, không cho tắm, ông ta phản đối kịch liệt và cuối cùng hỠđà nh cho ra tắm ở cái hồ giữa công viên. Cái hồ dà nh cho cả trung Ä‘oà n tắm. Há» bảo ông ta xuống tắm. ông ta không chịu và tuyên bố là thà thÃch chá»— bẩn cá»§a miá»n Nam còn hÆ¡n là chá»— sạch cá»§a ngưá»i miá»n Bắt và ...
Giá»ng cô Pitty vẫn Ä‘á»u Ä‘á»u nhưng Scarlett không nghe gì nữa. Trong đầu nà ng lúc đó chỉ còn có hai ý nghÄ©: Rhett có nhiá»u tiá»n hÆ¡n nà ng tưởng và hắn Ä‘ang ở tù. Việc hắn ngồi tù và có thể bị treo cổ hay không, không phải là điá»u nà ng báºn tâm. Quá cần tiá»n, nà ng không há» lo nghÄ© cho số mạng cá»§a hắn. Nà ng cÅ©ng có phần tán đồng ý kiến cá»§a bác sÄ© Meade khi cho rằng xá» treo cổ vẫn hãy còn nhẹ. Bá» rÆ¡i má»™t ngưá»i đà n bà trong đêm tối, kẹt giữa hai đạo quân thù nghịch, chỉ để Ä‘i chiến đấu cho má»™t chÃnh nghÄ©a Ä‘ang sụp đổ tháºt đáng được treo cổ... Tìm được cách kết hôn vá»›i hắn trong lúc hắn Ä‘ang ngồi tù, hà ng triệu bạc kia sẽ vá» nà ng nếu hắn bị xá» tá». Và nếu không được, nà ng sẽ hứa lấy hắn để mượn má»™t số tiá»n hoặc sẽ hứa... ồ, hứa cái gì cÅ©ng được? Và nếu há» treo cổ hắn, nà ng sẽ khá»i nghị tá»›i chuyện trả nợ. óc tưởng tượng đưa tá»›i viển cảnh nà ng sẽ trở thà nh góa phụ ngang xương nhá» có bà n tay cá»§a chánh phá»§ Yankee. Hà ng triệu tiá»n và ng! Nà ng sẽ sá»a sang lại Tara, mướn thêm đất, trồng thêm nhiá»u dặm bông vải. Và nà ng sẽ có nhiá»u quần áo đẹp, Suellen và Carreen muốn ăn gì cÅ©ng được. Wade sẽ được nuôi ăn đầy đủ, sẽ có quần áo ấm, sẽ có má»™t bà thà y dạy kèm và sau nà y sẽ được và o đại há»c... chá»› không lá»›n lên ngu dốt như má»™t tá Ä‘iá»n. Sẽ có má»™t bác sÄ© giá»i săn sóc cho ba nà ng và Ashley. . . Nà ng sẽ là m bất cứ má»™t chuyện gì để săn sóc cho Ashley!
Cái giá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u buồn nản cá»§a cô Pitty bá»—ng ngừng bặt cùng lúc vá»›i câu há»i.
-"Gì đó Mammy?"
Scarlett tỉnh má»™ng. Mammy đứng ở ngưỡng cá»a, tay giấu sau yếm ngá»±c, mắt nhìn soi mói. Nà ng không biết Mammy đã đứng từ bao giá» và bà đã nghe ngóng được gì chưa.
Cô Scarltet có vẻ mệt rồi! Tốt hơn là cô nên đi nghỉ.
Scarlett đứng lên, yếu ớt nhìn Mammy:
- Mệt lắm rồi! Có lẽ bị cảm lạnh. Cô Pitty, cô đừng phiá»n nếu cháu nằm luôn cho tá»›i mai và không cùng Ä‘i thăm viếng vá»›i cô được.
- Cháu còn đủ thá»i giỠđể Ä‘i thăm há» và cÅ©ng nóng lòng được dá»± hôn lá»… cá»§a Fanny và o tối mai. Nếu bị cảm nặng, có lẽ cháu sẽ không Ä‘i được. Nằm trên giưá»ng má»™t ngà y có lẽ cháu sẽ khá»i bệnh.
Mammy lo lắng khi sá» và o tay Scarlett. Äúng là Scarlett không được khá»e. Bà tái mặt và run rẩy:
- Tay cô lạnh quá ồi. Cô phải đi nằm, tôi sẽ mang cho một ly trà gừng và gạch nung nóng tới hơ cho cô tháo mồ hôi.
Cô gái già nhảy xuống ghế xoa tay Scarlett và kêu lên.
- Chúa Æ¡i, cô lãng trà quá Ä‘i? Cứ mãi nói chuyện mà không nghÄ© tá»›i cháu. ÄÆ°á»£c, cháu có thể nằm luôn hết ngà y mai để nghỉ ngÆ¡i và cô sẽ và o nói chuyện vá»›i cháu cho vui... á»§a, mà không. Cô đã hứa gặp bà Bonnell ngà y mai. Bà ấy bị cúm và con bếp cÅ©ng váºy.
- Mammy, có bà ở đây tiện quá! Ngà y mai bà theo để đỡ tay cho tôi.
Mammy dìu Scarlett lên thang gác tối om, cà u nhà u là Scarlett đã để cho tay bị lạnh và đã mang già y đế má»ng. Scarlett ngoan ngoản nghe và cảm thấy hà i lòng vá»›i ý nghÄ© riêng. Nếu đánh tan được má»i nghi ngá» cá»§a Mammy và là m cho bà vắng nhà ngà y mai, má»i việc sẽ tiến hà nh tốt đẹp. Nà ng sẽ tá»›i nhà tù cá»§a Yankee để gặp Rhett. Lúc lên thang, nà ng nghe tiếng sấm ầm ì xa xa như trung đại bác trong thá»i kỳ bao vây. Scarlett chợt rùng mình. Mãi mãi, tiếng sấm đối vá»›i nà ng có nghÄ©a là chiến tranh, là đại bác.
Last edited by quykiemtu; 24-11-2008 at 03:49 PM.
|

08-05-2008, 09:26 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 869
Thá»i gian online: 1 ngà y 4 giá» 22 phút
Thanks: 89
Thanked 2 Times in 1 Post
|
|
Chương 34
Sáng hôm sau, mặt trá»i chỉ lóe nắng từng cháºp má»™t và cÆ¡n gió mạnh đẩy lùa và o những cụm mây Ä‘en bay qua giữa tầng không là m lay động các khu cá»a kiá»…ng và rÃt vi vu quanh nhà . Scarlett tạ Æ¡n Chúa là tráºn mưa đêm qua đã dứt, bởi vì nà ng cứ thao thức nghe mưa, lo sợ cho bá»™ đồ và chiếc mÅ© má»›i cá»§a mình.
Bây giá», thỉnh thoảng có thể nhìn được ánh nắng nà ng yên tâm trở lại. Nà ng không thể cứ nằm yên mãi trên giưá»ng để đỠngưá»i ra, hoặc lăn qua trở lại, sốt ruá»™t đợi cô Pitty, Mammy và Peter kéo cả sang nhà Bonnell. Cuối cùng nghe tiếng cổng trước đóng lại, nà ng biết chỉ còn lại má»™t mình ở trong nhà , ngoại trừ Cookie Ä‘ang quanh quẩn ở dưới bếp. Nà ng phóng xuống giưá»ng và vá»™i và ng lấy quần áo má»›i mắc trên móc.
Nhá» ngá»§ được chút Ãt, Scarlett đã thấy khá»e ngưá»i và bắt đầu lấy lại can đảm. Cứ má»—i lần sắp phải chạm trán vá»›i đà n ông - bất cứ đà n ông nà o - là nà ng nghe hăm hở lạ thưá»ng. Bây giá», trước viá»…n ảnh đấu trà vá»›i má»™t kẻ địch tháºt sá»±, nà ng không khá»i tươi lên.
Mặc áo không có ngưá»i tiếp tay tuy hÆ¡i khó nhưng cuối cùng rồi cÅ©ng xong xuôi. Sau khi gắn lông chim lên mÅ© nà ng chạy mau sang phòng cô Pitty để soi gương. ồ, sao mà đẹp lạ! Mà u lông chim và chiếc mÅ© nhung xanh lợt là m mắt nà ng trông giống hai viên ngá»c bÃch. Và chiếc áo má»›i tuyệt vá»i, sang trá»ng, xinh xắn, lại vẫn giữ được vẻ trang nghiêm. Quá sức hà i lòng, Scarlett nghiêng tá»›i hôn phá»›t bóng mình trong gương rồi cưá»i vang vì cá» chỉ ngá»› ngẩn đó. Mở tá»§ cô Pitty, nà ng chá»n và lấy ra chiếc áo khoác mà cô chỉ dùng để mặc và o dịp chá»§ nháºt, choà ng lên ngưá»i.
Äôi bông tai há»™t xoà n mang từ Tara theo cÅ©ng đã được Ä‘eo và o và nà ng Ä‘ang là m cho nó Ä‘ong đưa để Ä‘o lưá»ng háºu quả. Äôi bông khua lên những tiếng leng keng nho nhá» tháºt vui tai khiến Scarlett tá»± nhắc nhở là phải là m cho chúng Ä‘ong đưa tháºt nhiá»u lần trong lúc gặp Rhett. Nhịp Ä‘u đưa cá»§a hoa tai bao giá» cÅ©ng khiến đà n ông chú ý và là m cho ngưá»i mang tá»± tin hÆ¡n.
Äáng tiếc là cô Pitty không còn đôi bao tay nà o kÃn đáo và đẹp hÆ¡n đôi mà nà ng đã Ä‘eo và o? Không má»™t phụ nữ nà o được coi quý phái nếu ra đưá»ng không có bao tay, nhưng Scarlett thì chẳng còn đôi nà o kể từ khi rá»i Atlanta. Äã váºy, qua những tháng là m lụng cá»±c nhá»c ở Tara, hai bà n tay nà ng đã sần sùi cả. Nhưng biết là m sao. Chỉ còn có cách là mượn tạm đôi bao tay bằng da hải cẩu cá»§a cô Pitty, tuy chẳng bao kÃn cả nhưng còn hÆ¡n là để tay trần. Váºy là cÅ©ng đã hoà n tất phần thanh lịch cuối cùng. Bây giá» còn ai dám nghi ngá» và nà ng vẫn Ä‘ang phải oằn vai vì nghèo khó.
Quan trá»ng nhất là đừng để cho Rhett ngá» vá»±c. Phải là m thế nà o cho hắn tưởng rằng nà ng tá»›i thăm là do tình cảm chá»› không phải bởi nhu cầu nà o khác.
Nà ng nhón gót xuống lầu và nhẹ nhà ng ra khá»i nhà trong khi Cookie tiếp tục hát như rống trong nhà bếp. Äi mau trên con đưá»ng Baker, nà ng cố tránh những cái nhìn tò mò cá»§a những ngưá»i lân cáºn và ngồi xuống trên má»™t tảng đá ở đưá»ng Ivy trước má»™t căn nhà cháy, hy vá»ng sẽ có má»™t chiếc xe nà o Ä‘i qua để nà ng có thể Ä‘i nhá». Thỉnh thoảng mặt trá»i lại nhô ra phÃa sau những đám mây lướt qua mau, mặt đưá»ng chỉ đón nháºn được từng hồi ánh nắng sáng không đủ ấm trong khi gió lạnh thổi luồn dưới vạt áo Không khà rét buốt hÆ¡n nà ng tưởng. Kéo sát chiếc áo khoác cá»§a cô Pitty và o, Scarlett vừa toan đứng lên để thả bá»™ vá» phÃa doanh trại cá»§a quân Yankee thì chợt thấy má»™t cá»— xe tồi tà n trá» tá»›i. Trên xe là má»™t bà lão miệng nhai thuốc, gương mặt hốc hác Ä‘ang cầm cương má»™t con la bước lê bước lết. Scarlett vá»™i và ng há»i xin Ä‘i nhá». Bà lão dừng xe cho nà ng lên nhưng dá»c đưá»ng không nói má»™t lá»i nà o, dưá»ng như bà ta khó chịu vá»›i bá»™ y phục sang trá»ng cá»§a nà ng. Scarlett nghÄ©:
"Có lẽ bà ta cho mình là hạng lẳng lơ. Không chừng mà đúng!"
lúc xe gần tá»›i công viên thà nh phố, Scarlett ngá» lá»i cám Æ¡n bà lão rồi leo xuống. Chá» chiếc xe Ä‘i khuất, nà ng nhìn quanh để biết chắc rằng không bị ai nhìn thấy rồi véo và o má mấy cái cho nó á»ng hồng lên và cắn và o môi để lấy lại mà u đỠthắm. Vừa sá»a lại mÅ©, nà ng vừa nhìn quanh công viên. Tòa thị chánh hai tầng xây bằng gạch đỠvẫn còn giữa thà nh phố cháy tan hoang trông vô cùng thảm hại dưới bầu trá»i xám ngắt. Trên bãi đất trÆ¡ trá»i quanh ngôi nhà không bị chiến tranh thiêu há»§y đó và . cả trên công viên nữa, chi chÃt những dãy lá»u dÆ¡ bẩn cá»§a binh sÄ©. Äâu đâu cÅ©ng có bóng dáng lÃnh Yankee khiến Scarlett không khá»i cảm thấy có phần hoang mang. Là m thế nà o để được gặp Rhett ngay trong trại quân cá»§a kẻ thù?
Nhìn vá» phÃa Sở Cứu há»a, nà ng thấy hai cánh cá»a to lá»›n Ä‘ang khép kÃn, bên ngoà i có hai ngưá»i lÃnh gác Ä‘i Ä‘i lại lại. Rhett Ä‘ang bị giam ở đó. Nhưng nà ng phải nói thế nà o vá»›i lÃnh Yankee? Và há» sẽ tiếp chuyện nà ng ra sao? Nà ng ưỡn thẳng vai ra. Äã không ngại bắn chết má»™t tên Yankee thì sao lại phải sợ nói chuyện vá»›i má»™t tên Yankee khác?
Tuy vẫn còn hÆ¡i bất định nhưng Scarlett vẫn băng qua con đưá»ng lầy lá»™i bước trên những phiến đá lót đưá»ng cho tá»›i khi bị má»™t ngưá»i lÃnh mặc áo xanh gà i nút tá»›i cổ chặn lại:
- Thưa bà , bà cần gì?
Ngưá»i lÃnh nói giá»ng mÅ©i cá»§a dân miá»n Trung - Tây nhưng tá» ra nhã nhặn và tôn kÃnh.
Tôi muốn xin gặp má»™t ngưá»i trong đó... má»™t can phạm.
Ngưá»i lÃnh gãi đầu:
- Chà ... khó quá. Tôi thấy không phải chuyện dễ đâu...
Hắn bỗng ngưng nói nhìn kỹ mặt Scarlett:
Trá»i Æ¡i, bà đừng khóc! Bà cứ đến thẳng Bá»™ chỉ huy há»i mấy ông sÄ© quan. Chắc há» sẽ cho và o thăm.
Scarlett chẳng mảy may muốn khóc, ban cho ngưá»i lÃnh má»™t nụ cưá»i tươi Anh ta quay sang ngưá»i bạn Ä‘ang Ä‘á»u Ä‘á»u đếm bước:
- ê, Bin. Lại đây giúp cái nà y coi.
Gã nà y râu mép dà i tua tá»§a, ngưá»i to lá»›n.
- Mà y đưa giùm bà nà y tới Bộ chỉ huy.
Scarlett nói cám Æ¡n rồi bước theo ngưá»i lÃnh gác. Hắn vừa nắm tay nà ng vừa bảo:
- Bà cẩn tháºn má»™t chút, mấy tảng đá nà y có thể là m bà trặc chân. Bà cÅ©ng nên kéo vạt áo lên để khá»i lấm bùn.
Y cÅ©ng nói bằng giá»ng mÅ©i giống ngưá»i lÃnh kia và cÅ©ng tá» ra lịch sá»±. Tay y giữ chặt tay Scarlett bằng má»™t thái độ quý kÃnh.
Thì ra, lÃnh Yankee cÅ©ng không phải tệ?
- Trá»i lạnh dữ quá, đáng lý các bà không nên ra ngoà i. Chắc bà từ xa tá»›i?
- Vâng nhà tôi ở gần ngoại ô.
Giá»ng ngưá»i lÃnh gần như trách móc:
- Trá»i nà y các bà không nên ra ngoà i má»›i phải dá»… bị cúm lắm.Äây, tá»›i Bá»™ chỉ huy rồi. á»§a, bà sao váºy?
- Ngôi nhà nà y. . . nhà nà y là văn phòng chỉ huy của cá ông sao?
Scarlett vừa há»i vừa nhìn sững ngôi nhà quen thuá»™c nằm đối diện công viên và cảm thấy nghẹn ngà o. Trong thá»i chiến, nà ng đã từng tá»›i đây tham dá»± nhiá»u cuá»™c khiêu vÅ©. Ngôi nhà vui tươi và xinh xắn đó, bây giá»... Ä‘ang có má»™t lá cá» Hiệp chá»§ng quốc to tướng phất phá»›i bên trên.
- Bà có sao không?
- Không . . . chẳng có gì đâu . . . . chỉ lại tôi có quen với gia đình chủ nhà nà y.
- Váºy thì, tá»™i nghiệp quá. Ngưá»i trong nhà nà y mà có trở vá» cÅ©ng không nhìn ra đâu, bên trong lá»™n xà ngầu hết rồi. Thôi bà vô Ä‘i Nhá»› há»i ông Äại úy.
Scarlett bước lên thá»m, tay mân mê thà nh lan can sứt mẻ rồi đẩy cá»a. Gian phòng lạnh ngắt như má»™t căn hầm, má»™t ngưá»i lÃnh gác Ä‘ang dá»±a mình và o hai cánh cá»a đóng kÃn, trước kia là cừa phòng ăn. Nà ng nói mau:
- Tôi xin gặp Äại úy.
Ngưá»i lÃnh đẩy cá»a để nà ng Ä‘i qua. Tim Ä‘áºp mau má nóng bừng, Scarlett cảm thấy ngá»™t ngạt vá»›i đủ thứ mùi nồng nặc chung quanh... mùi lá»a cá»§i trong lò sưởi mùi khói thuốc, mùi da, mùi quần áo ẩm vá»›i các thân ngưá»i Ãt khi tắm gá»™i. Trước mắt nà ng là má»™t cảnh tượng gần như mÆ¡ hồ lẫn lá»™n vá»›i những tấm vách tưá»ng trần trụi, những chiếc áo khoác mà u xanh trên móc, ánh lá»a trong lò, má»™t chiếc bà n dà i đầy ngáºp giấy tá» và má»™t nhóm sÄ© quan mặc quân phục xanh cà i nút đồng. Nà ng cố lấy lại giá»ng tá»± nhiên, không muốn để cho những ngưá»i Yankee nà y biết là mình Ä‘ang sợ và cần phải tá» ra duyên dáng.
- Tôi xin gặp ông Äại úy.
- Tôi cÅ©ng là Äại úy đây.
Má»™t quân nhân máºp ú, áo phanh ngá»±c, lên tiếng.
- Tôi xin gặp má»™t can phạm, thuyá»n trưởng Rhett Butler.
- Lại anh chà ng Butler? Sao hắn có nhiá»u ngưá»i quen quá váºy? Bà là gì cá»§a anh ta?
- Thưa, tôi... là em
Viên Äại úy lại cưá»i lá»›n.
- Lại em gái. Em gái đâu mà nhiá»u váºy, hôm qua má»›i má»™t ngưá»i.
Scarlett đỠmặt. Có lẽ đó là cô ả Walting, má»™t trong những nhân tình cá»§a Rhett. Và mấy gã Yankee nà y tưởng nà ng cùng má»™t hạng. Như váºy là tồi tệ quá lắm rồi. Mặc dù Ä‘ang lo cứu vãn cho số pháºn cá»§a Tara, nà ng cÅ©ng không thể nà o đứng lại đây được nữa để bà lăng mạ. Quay phắt lại, Searlett vừa đặt tay lên
nắm cá»a thì má»™t sÄ© quan đã tá»›i sát bên nà ng. Y hãy còn trẻ và mặt mà y tươi sáng.
Bà vui lòng chá» má»™t chút. Äây, bà ngồi xuống chá»— nà y, gần bên lò sưởi cho ấm. Äể tôi xem có cách gì giúp bà không. Xin bà cho biết quý danh. Hôm qua, ông đã từ chối cái... bà nà o đó tá»›i thăm.
Scarlett ngồi xuống chiếc ghế vừa được viên sÄ© quan trẻ kéo ra má»i, vừa nhìn viên Äại úy máºp phệ ngượng nghịu và nói tên mình ra. Viên sÄ© quan trẻ mặc áo khoác và o và đi ra trong khi những ngưá»i còn lại kéo nhau sang đầu bà n đằng kia là m việc, chỉ nói chuyện vá»›i nhau thấp giá»ng. Scarlett duá»—i chân má»™t cách thoải mái vá» phÃa lò sưởi Cho tá»›i bây giá» nà ng má»›i nháºn ra là hai chân đã gần như tê cóng và nghÄ© tá»›i việc nên dùng giấy bồi để đắp và o lá»— thá»§ng ở dưới má»™t chiếc già y. Má»™t lúc sau, có tiếng xì xà o ở bên ngoà i và tiếp theo là tiếng cưá»i cá»§a Rhett. Cá»a mở ra, gió lạnh trà n và o, Rhett đứng đó. đầu không mÅ©, má»™t mảnh áo tÆ¡i khoác sÆ¡ sà i ngang vai. Ngưá»i hắn trông bẩn thỉu, râu má»c dà i tua tá»§a và tuy chẳng có cà vạt nhưng dáng Ä‘iệu hắn vẫn đưá»ng bệ. Mắt hắn sáng rỡ ìúc kêu lên:
- Scarlett!
Trong khoảnh khắc, hai bà n tay nà ng đã nằm trong lòng bà n tay hắn. Và lần nà o cÅ©ng thế, Scarlett nghe có má»™t cái gì ấm nóng và trà n trá» sinh lá»±c khi được hắn nắm tay. Nà ng chưa kịp biết phải là m gì thì Rhett đã hôn và o má, râu hắn là m nà ng nhá»™t nhạt. Cảm nháºn Scarlett muốn nhÃch ngưá»i ra, hắn bấu chặt vai nà ng:
- Em gái cưng của anh.
Vừa nói, hắn vừa nhăn nhó như chế giá»…u sá»± bất lá»±c cá»§a Scarlett trước cừ chỉ âu yếm cá»§a hắn. Scarlett không khá»i phì cưá»i vá» chá»— hắn đã lợi dụng đúng thá»i cÆ¡. Äúng là đồ đểu cáng! Tù ngục cÅ©ng không thay đổi được con ngưá»i hắn chút nà o. Viên Äại úy béo phệ miệng vẫn ngáºm xì gà là u nhà u vá»›i những sÄ© quan trẻ tuổi:
- Thế nà y là sai cả luáºt lệ rồi. Äáng lý chỉ cho gặp ở nhà giam.
- ồ, Henry, sao nói váºy? Xuống đó thì bà đây sẽ chết cóng luôn. Thôi, cÅ©ng được. Äó là trách nhiệm cá»§a anh.
Tay vẫn còn giữ chặt vai Scarlett, Rhett quay sang phÃa hai viên sÄ© quan:
- Quý vị đừng lo, em gái tôi không có đem theo cưa hay dùa để giúp tôi vượt ngục đâu.
Tất cả cùng cưá»i ồ, trong khi Scarlett liếc nhìn quanh. Là m sao đây chẳng lẽ nà ng phải nói chuyện vá»›i Rhett trước sáu sÄ© quan Yankee nà y? Bá»™ hắn nguy hiểm lắm sao mà há» không dám rá»i hắn phút nà o. Thấy ánh mắt lo ngại cá»§a Scarlett, ngưá»i sÄ© quan trẻ đẩy cá»a phòng gần đó và nói nho nhá» vá»›i hai ngưá»i lÃnh bên trong. Hai anh chà ng binh nhì vá»™i và ng đứng lên, xách súng Ä‘i ra ngoà i.
Viên sĩ quan trẻ nói với Scarlett:
- Nếu bà thấy không có gì trở ngại, bà có thể và o ngồi trong phòng tùy phái nà y. Còn ông Butler nên nhá»› đừng có phóng chạy. lÃnh cá»§a tôi Ä‘ang ở bên ngoà i.
Rhett cưá»i:
- Em thấy chưa~ danh tiếng cá»§a anh cÅ©ng lừng lẫy lắm. Cám Æ¡n Äại úy, ông quá tốt.
Hắn nghiêng mình chà o rồi dá»±ng Scarlett lên, dìu nà ng sang phòng tùy phái. Vá» sau nà ng không còn nhá»› rõ gian phòng đó ra sao mà chỉ biết đó là căn buồng nhỠánh sáng má» má», lạnh giá, trên tưá»ng có dán nhiá»u mảnh giấy có viết chữ và mấy cái ghế lót bằng da bò chưa được thuá»™c. Vừa khép cá»a xong, Rhett bước tá»›i và cúi xuống mặt nà ng. Biết ngay ý định cá»§a hắn. Scarlett quay đầu Ä‘i tháºt mau nhưng
khóe mắt vẫn gá»i lại những tia quyến rÅ©.
- Bây giỠhôn được chưa?
- ÄÆ°á»£c nhưng hôn trên trán như má»™t ngưá»i anh.
- Cám Æ¡n, thà cứ chỠđợi và hy vá»ng những cái tuyệt hÆ¡n.
Mắt Rhett đã tìm môi nà ng và mÆ¡n man trên đó,Scarlett, cám Æ¡n cô đã có ý tốt tá»›i thăm! Cô là công dân khả kÃnh đầu tiên tá»›i thăm từ lúc tôi bị quản thúc. Äang ở tù mà gặp bạn tháºt là quý. Tá»›i Atlanta bao lâu rồi?
- Chiá»u qua.
- Và ngay sáng nay đã tới thăm tôi? Quá tốt!
Rhett cưá»i, mặt biểu lá»™ má»™t niá»m vui thà nh tháºt mà Scarlett chưa bao giá» thấy. Sung sướng cho mình, nà ng cúi đầu bối rối. DÄ© nhiên là tôi tá»›i ngay. Cô Pitty má»›i cho hay chuyện đó tối hôm qua và tôi. . . tôi không tà i nà o ngá»§ được. Rhett, tôi khổ tâm lắm.
- Sao, Scarlett!
Giá»ng hắn tháºt êm và pha lẫn chút Ãt rung động. Nhìn lên khuôn mặt Ä‘en sạm cá»§a hắn, nà ng không còn thấy má»™t dấu vết hoà i nghi và nhạo báng quen thuá»™c nà o. Trước cái nhìn thẳng cá»§a Rhett, nà ng chá»›p mắt. Má»i việc Ä‘ang diá»…n tiến khả quan, hÆ¡n cả sá»± mong ước cá»§a nà ng.
- Ngồi tù mà được gặp lại cô và được nghe những lá»i như váºy tháºt chẳng có gì đáng tiếc. Khi há» báo tên cô tôi không tin là mình nghe đúng. Không bao giá» tôi nghÄ© là cô có thể tha thứ cho cái hà nh động yêu nước cá»§a tôi trong đêm đó trên con đưá»ng gần Rough anh Ready. Nhưng bây giá» tôi đã có quyá»n nghÄ© là chuyến viếng thăm nà y như má»™t sá»± tha thứ chưa?
Mãi tá»›i nay, khi nghe nhắc lại chuyện dó, Scarlett cÅ©ng không khá»i giáºn sôi lên, nhưng nà ng cÅ©ng cố dằn và lắc đầu lia lịa để cho tôi bông tai nhảy múa.
Nà ng trỠmôi:
- Không tôi không bao giỠtha thứ đâu.
- Váºy là má»™t hy vá»ng nữa lại tiêu tan mặc dầu tôi đã hiến mình cho tổ quốc, chiến đấu vá»›i chân không trong tuyết giá tại Franklin và mắc má»™t chứng kiết lỵ mà cô chắc chưa nghe nói tá»›i bao giá».
Scarlett vẫn trá» môi nhưng kèm thêm má»™t nụ cưá»i:
- Tôi không muốn nghe cái chuyện. . . đau khổ của ông. Tôi vẫn còn thù ghét ông từ đêm đó và không bao giỠcó ý định tha thứ cả. BỠmặc tôi trong đêm tôi với bao nhiêu nguy hiểm chung quanh.
- Nhưng cô có bị gì đâu? Cô thấy không, sá»± tin tưởng cá»§a tôi vá» cô rất đúng. Tôi biết cô sẽ vá» tá»›i nhà an toà n và Chúa sẽ dẹp bá» tên Yankee nà o dám cháºn đưá»ng cô.
- Rhett, tôi không hiểu tại sao ông lại hà nh động quái đản như váºy. Tại sao lại Ä‘i tòng quân trong những phút cuối cá»§a chiến cuá»™c trong khi ông thưa hiểu rằng chúng ta sẽ bị đánh bại? Äã váºy, trước đó ông đã nhiá»u lần chỉ trÃch những kẻ ngu ngốc lăn ra chiến trưá»ng lãnh đạn.
- Scarlett, bỠqua đi! Cứ mỗi lần nhớ tới chuyện đó là tôi lại thấy xấu hổ.
- Váºy là tốt, tôi rất hà i lòng thấy ông biết hổ thẹn vá» cái lối cư xỠđó vá»›i tôi.
- Cô lại không hiểu rồi. Tôi rất tiếc phải nói là lương tâm tôi không há» quấy nhiá»…u vá» cái chuyện bá» rÆ¡i cô giữa đưá»ng. Nhưng còn cái chuyện đầu quân cá»§a tôi... Má»—i khi nhá»› lại mình gia nháºp quân đội vá»›i má»™t đôi già y bóng loáng, má»™t bá»™ quần áo hà ng vải thượng hạng và võ trang chỉ vá»n vẹn vá»›i má»™t cặp súng lục dùng để quyết đấu... Và khi nhá»› lại những con đưá»ng dà i hà ng chục dặm ngáºp tuyết sau khi đồi già y rã nát cái áo choà ng mất Ä‘i và chẳng còn gì để ăn... Tôi không hiểu tại sao lúc đó tôi lại không đà o ngÅ©. Äó chỉ là chuyện Ä‘iên rồ!. Nhưng má»—i ngưá»i lại có má»™t thứ máu khác nhau. Ngưá»i miá»n Nam không bao giá» có thể là m ngÆ¡ trước má»™t chánh nghÄ©a sắp bị đè bẹp. Nhưng đừng để tâm tá»›i lý luáºn cá»§a tôi. Chỉ cần tha thứ cho tôi là đủ.
- Không. Tôi cứ nghÄ© ông là má»™t ngưá»i đáng ghét.
Scarlett uốn lưỡi những tiếng cuối một cách âu yếm như đang nói tới hai chữ "đáng yêu . .
- Thôi, đừng láo nữa, cô đã tha thứ cho tôi rồi. Có ngưá»i đà n bà trẻ đẹp nà o dám tá»›i ngay bá»n Yankee để xin gặp má»™t tên tù, chỉ vì lòng thương hại, trong bá»™ áo quần lá»™ng lẫy, nón lông và găng tay da hải cẩu đâu! Scarlett, cô đẹp quá! Cám Æ¡n Chúa cô đã không rách rưới hay mặc tang phục! Tôi chán nhìn mấy ngưá»i đà n bà xuá»nh xoà ng trong những bá»™ đồ cÅ© mèm hoặc trong nhưng bá»™ đồ Ä‘en ảm đạm. Cô là m tôi nhá»› đưá»ng Hòa Bình. Quay mặt lại coi, cưng.
Váºy là hắn có chú ý tá»›i nà ng. Äó là cá tÃnh cá»§a Rhett. Scarlett mỉm cưá»i, hai tay hÆ¡i kéo vạt áo lên để lá»™ má»™t chút đăng ten váy lót rồi xoay má»™t vòng trên mÅ©i chân. Äôi mắt Ä‘en nhánh cá»§a hắn lục soát từ đầu tá»›i chân nà ng, đôi mắt như lá»™t trần y phục đà n bà cá»§a hắn vẫn luôn luôn là m nà ng rá»n rợn.
- Cô có vẻ tươi mát và phát đạt lắm, là m cho ngưá»i ta cứ muốn ngấu nghiến Ä‘i. Nếu không có lÃnh Yankee bên ngoà i... nhưng không sao, cứ yên tâm, em cưng. Ngồi xuống Ä‘i. Tôi không khai thác lợi thế như lần trước đâu...
Rhett đưa tay xoa má là m như đau đớn:
- Scarlett, thà nh tháºt mà nói, cô có nghÄ© rằng cô có phần nà o Ãch ká»· trong đêm đó không? NghÄ© lại những gì tôi đã giúp cô xem sao, tôi đã liá»u mạng. . . ăn cắp cho cô má»™t con ngá»±a! Äã xông và o bảo vệ cho chÃnh nghÄ©a vinh quang cá»§a chúng ta! Và tôi đã được gì để Ä‘á»n bù công lao khó nhá»c cá»§a mình đâu? Và i câu chá»i rá»§a và và i cái tát...
Scarlett ngồi xuống. Câu chuyện đã không hoà n toà n theo chiá»u hướng mong muốn cá»§a nà ng. Rhett có vẻ tháºt lịch sá»±, tháºt sung sướng khi được nà ng thăm. Hắn như biến đổi thà nh má»™t ngưá»i bình thưá»ng, mất hẳn cái vẻ thô lá»— trước kia.
- Lúc nà o ông cÅ©ng muốn Ä‘á»n bù công lao cá»§a mình sao?
- Còn gì nữa? Tôi là con ma Ãch ká»· mà . Há»… cứ đưa ra là tôi luôn luôn chỠđợi được Ä‘á»n đáp lại.
Scarlett thấy lạnh cả ngưá»i nhưng nà ng cố chống và lắc mạnh đôi bông tai.
- ồ Rhett, ông đâu đến ná»—i tệ váºy. ông chỉ ưa là m bá»™ váºy thôi.
Rhett cưá»i to:
- Tháºt đó, nhưng cô đã thay đổi rồi thì phải. Cái gì đã là m cô thánh thiện váºy? Tôi vẫn theo thám há»i cô qua bà Pittypat, nhưng bà ấy không cho tôi biết là cô đã tiến bá»™, đã trở thà nh má»™t phụ nữ dịu dà ng. Kể cho tôi nghe chuyện cá»§a cô Ä‘i. Cô đã là m gì từ lúc mình gặp nhau lần cuối?
Rhett lại khêu lên ngá»n lá»a căm há»n bất mãn ở nà ng. Scarlett muốn chá»i rá»§a hắn nhưng dằn lại được và thay và o đó bằng má»™t nụ cưá»i má lúm đồng tiá»n. Hắn đã kéo ghế tá»›i ngồi sát bên nà ng. Scarlett nghiêng mình tá»›i trước và nhẹ nhà ng đặt lên tay hắn là m như đó chỉ là má»™t cá» chỉ vô thức.
- ồ, tôi vẫn bình thưá»ng, cám Æ¡n ông. Gia đình ở Tara cÅ©ng váºy:DÄ© nhiên, chúng tôi cÅ©ng chịu má»™t thá»i gian khốn đốn sau khi Sherman xua quân qua đó. Nhưng cÅ©ng may là ông ta không đốt nhà và bá»n hắc nô cÅ©ng đã cứu được bầy gia súc bằng cách Ä‘em giấu
Trong đầm. Mùa bông rồi, thu hoạch được cÅ©ng khá, khoảng hai mươi bà nh. DÄ© nhiên là không thấm và o đâu vá»›i sản lượng cá»§a Tara, nhưng chúng tôi không còn nhiá»u nông nô. Ba tôi nói là mùa tá»›i chắc chán sẽ khá hÆ¡n. Nhưng nà y Rhett, trong hạt lúc nà y tiêu Ä‘iá»u lắm. Chẳng còn dạ vÅ©, chẳng có dạ yến, ngưá»i ta chi nhắc tá»›i má»™t chuyện thôi, chuyện thá»i buổi đã bắt đầu khó khăn. Chúa Æ¡i, chán quá rồi! Cho tá»›i tuần qua, tôi thấy hết chịu đựng nổi nữa, do đó, ba tôi khuyên nên Ä‘i xa má»™t chuyến để giải khuây. Vì thế. tôi ghé qua đây may và i cái áo rồi sau đó sẽ Ä‘i Charleston thăm dì tôi. Bây giá» có dịp dá»± tiệc tùng thì thÃch quá!
Scarlett kiêu hãnh nhá»§ thầm: "Váºy là xong, mình đã thá»±c hiện đúng như dá»± liệu. Không già u mà cÅ©ng không nghèo lắm".
- Cô mà mặc áo dạ há»™i thì tuyệt, nhưng cô lại cứ biết là mình đẹp, đó là điá»u đáng buồn cho đà n ông! Theo tôi, chỉ có má»™t lý do khiến cô phải Ä‘i xa thế nà y là cô đã chán mấy anh công tá» vưá»n nên Ä‘i tìm bạn má»›i.
Scarlett thầm tạ Æ¡n Chúa là Rhett chỉ má»›i vá» Atlanta sau nhiá»u tháng vắng mặt. Nếu không, hắn sẽ không bao giá» có những nháºn định phi lý như váºy. Nà ng thoáng nghÄ© tá»›i các thanh niên ở hạt nà y, anh em Fontaine lôi thôi lếch thếch, anh em Munroe chỉ còn hai bà n tay trắng cùng những thanh niên khác khắp vùng Jonesboro, Fayeteville còn Ä‘ang báºn rá»™n cà y bừa, chẻ cá»§i, chăn nuôi gia súc và đã quên mất những cuá»™c vui xưa. Nhưng Searlett dẹp cả qua má»™t bên để nhoẻn cưá»i là m như tán đồng ý Rhett.
- Scarlett, cô là ngưá»i quá vô tình, nhưng có lẽ nhỠđó mà cô lại quyến rÅ© hÆ¡n.
Rhett lại nhếch mép cưá»i, nụ cưá»i quen thuá»™c, nhưng Scarlett biết hắn tháºt tâm tán tụng nà ng.
- Cô thừa hiểu mình quyến rÅ© hÆ¡n bất cứ ngưá»i đà n bà nà o khác. Ngay cả tôi cÅ©ng thấy váºy. Tôi thưá»ng tá»± há»i có cái gì ở cô mà cứ bắt tôi phải nhá»› tá»›i cô hoà i. Tôi đã từng biết nhiá»u ngưá»i đẹp hÆ¡n, thông minh hÆ¡n và có khi còn tá» tế vá»›i tôi hÆ¡n cô nhiá»u. Váºy mà tôi vẫn luôn luôn nhá»› cô. Luôn nhiá»u tháng sống bên Anh và Pháp sau cuá»™c đầu hà ng, vui chÆ¡i bên cạnh nhiá»u phụ nữ đẹp chẳng biết tin tức gì vá» cô, tôi vẫn cứ luôn luôn nhá»› cô và băn khoăn chẳng biết .cô Ä‘ang sống ra sao.
Scarlett thoáng giáºn khi nghe nói đến những ngưá»i đà n bà đẹp hÆ¡n, thông minh hÆ¡n và tá» tế hÆ¡n mình, nhưng cÆ¡n giáºn nhưá»ng chá»— ngay cho sá»± khoan khoái. Nà ng sung sướng khi nghe Rhett ca ngợi nà ng quyến rÅ© và vẫn mãi nhá»› nà ng. Váºy là hắn không quên nà ng! Äiá»u đó sẽ là m má»i việc trở nên dá»… dà ng. Rhett đã biến thà nh má»™t ngưá»i đà n ông đà ng hoà ng hÆ¡n, gần như má»™t ngưá»i lịch sá»±. Bây giá» nà ng phải nói chút Ãt gì vá» hắn để chứng tá» là mình cÅ©ng không quên hắn và rồi...
Scarlett siết nhẹ bà n tay Rhett và nhoẻn cưá»i lần nữa:
- Kìa, Rhett thôi mà ! Trêu ghẹo má»™t cô gái quê mùa như tôi là m gì. Tôi tin chắc là ông đã quên mất tôi ngay từ cái đêm bá» tôi lại giữa đưá»ng. Äừng có là m bá»™ nói nhá»› trong khi chung quanh mình có hà ng chục cô gái ngưá»i Pháp, ngưá»i Anh quá đẹp. Nhưng không phải tôi tá»›i đây để nghe ông tán tỉnh đâu. Tôi tá»›i thăm, thăm ông. .. vì. ..
- Vì sao?
- Rhett, tôi lo sợ quá! Tôi sợ cho ông lắm! Chừng nà o há» má»›i cho ông ra khá»i cái chá»— ghê tởm nà y?
- Rhett siết chặt bà n tay nà ng:
- Lo ngại cÅ©ng váºy thôi. Há» không cho biết chừng nà o sẽ thả.
- Có lẽ khi hỠkéo sợi dây thừng ra thêm chút nữa.
- Dây thừng?
- Phải, tôi tin là sẽ đượm thoát ra từ đầu dây.
- HỠkhông treo cổ ông chớ?
HỠsẽ là m nếu tìm được một bằng cớ nà o rõ rà ng hơn.
Scarlett ôm ngực kêu lên:
- ồ Rhett!
- Lo cho tôi à ! Cô chỉ cần lo ngại cho tôi má»™t chút xÃu thôi, tôi cÅ©ng sẽ ghi tên cô và o di chúc.
Äôi mắt Ä‘en nhánh cá»§a hắn như cưá»i cợt trong khi tay hắn siết chặt tay nà ng. Di chúc cá»§a hắn! Scarlett hấp tấp ngó xuống, ngại ánh mắt sẽ phản bá»™i mình nhưng không kịp nữa. Mắt Rhett đã lóe lên má»™t thứ ánh sáng thăm dò.
Theo bá»n Yankee thì thế nà o tôi cÅ©ng còn có má»™t gia tà i kếch sù. Sao lúc nà y há» cứ thÃch nói vá» tà i sản cá»§a tôi. Ngà y nà o há» cÅ©ng mang tôi từ ban thẩm vấn nà y sang ban Ä‘iá»u tra khác và cứ há»i tôi bằng những câu Ä‘iên khùng chỉ vì có tin đồn là tôi đã chiếm hữu số và ng thần thoại cá»§a Liên bang miá»n Nam . . .
- Váºy có phải ông. . . ?
- Äúng là má»™t câu há»i trắng trợn? Cô cÅ©ng biết rõ như tôi là chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam chỉ có nhà in tiá»n giấy chá»› không có xưởng đúc tiá»n kim khà kia mà .
- Nhưng ông kiếm tiá»n nhỠđầu cÆ¡? Cô Pitty có nói . .
- Thẩm vấn tôi, phải không?
"Tên khốn kiếp! DÄ© nhiên là hắn Ä‘ang có tháºt nhiá»u tiá»n". Scarlett quá xúc động nên phải cố gắng lắm má»›i giữ được giá»ng êm dịu:
- Rhett, tôi rất lo lắng cho ông. ông không nghĩ là còn có một dịp may nà o tới sao?
- Châm ngôn của tôi là "Nihil desparan dum".
- Nghĩa là gì?
-NghÄ©a là "Không bao giá» thất vá»ng!â€, cô bé dốt Æ¡i.
Nà ng mở to mắt nhìn Khett rồi cúi mặt:
- Tôi tin là ông có thừa khôn khéo để tránh khá»i bị treo cổ! Tôi biết ông sẽ nghÄ© ra má»™t kế quá»· quái nà o đó để thắng cuá»™c và thoát ra khá»i chá»— nà y. Và má»™t khi ông đã thoát. . .
- Và khi tôi đã thoát?
Rhett dịu dà ng há»i vặn lại và cúi sát mặt nà ng.
- Váºy thì tôi . . .
Scarlett là m ra vẻ e thẹn và đỠmặt lên. Chuyện là m đỠmặt không mấy khó vì hiện nà ng Ä‘ang nghẹn thở và tim Ä‘áºp liên hồi. Rhett, tôi rất tiếc vá»... vá» những gì tôi nói đêm đó... ông còn nhá»›... cái đêm mình tá»›i gần Rough and Ready đó. Tôi đã... tôi đã quá sợ và rối loạn còn ông thì quá . . . quá . . .Nà ng cúi mặt xuống và thấy bà n tay sạm nắng cá»§a hắn Ä‘ang siết chặt tay mình.
Và lúc đó tôi nghÄ© rằng sẽ không bao giá» tha thứ cho ông được. Nhưng hôm qua khi cô Pitty nói vá»›i tôi là ông... là há» sẽ treo cổ ông. . . tôi cảm thấy Ä‘au nhói . . . tôi . . . tôi . . . Rhett, tôi sẽ thết mất nếu ngưá»i ta xá» tỠông! Tôi không thể nà o chịu nổi ông thấy tôi. . .
Không chịu nổi cái nhìn nóng bá»ng cá»§a Rhett, Scarlett lại sụp mắt xuống. ;Nếu kéo dà i má»™t chút nữa chắc mình khóc tháºt. Có nên khóc không? Mình có thể khóc tháºt tá»± nhiên được không?"
Scarlett bối rối nghĩ thầm.
- Chúa ơi, Searlett, có phải eô muốn nói...
Tay Rhett siết chặt tay nà ng như gá»ng kìm là m nà ng Ä‘au nhói. Nà ng nhắm mắt lại, cố nhá» ra và i giá»t lệ, nhưng chợt nhá»› ra nà ng hÆ¡i ngá»a mặt lên để Rhett có thể hôn lá»… dà ng hÆ¡n. Hắn sắp hôn rồi đây. Nà ng vẫn nhá»› mãi cái cảm giác do đôi môi cuồng bạo cá»§a hắn đã là m ngưá»i nà ng má»m nhÅ©n. Nhưng Rhett không hôn.
Scarlett thất vá»ng xót xa, nà ng hé mắt nhìn. Mái tóc Ä‘en nhánh cá»§a hắn Ä‘ang cúi sát tay nà ng và giữa lúc nà ng còn phân vân, hắn cầm má»™t tay nà ng lên hôn và áp bà n tay kia và o má má»™t lúc lâu. Äang chỠđợi má»™t cá» chỉ cuồng bạo hÆ¡n, hà nh động lịch sá»±, âu yếm cá»§a hắn là m nà ng ngạc nhiên.
Scarlett lẹ là ng khép mắt lại sợ hắn ngẩng đầu lên thình lình và thấy được ánh mắt mình. Nà ng biết ánh mắt mình chắc chắn Ä‘ang biểu lá»™ má»™t đắc thắng rõ rệt. Chút nữa đây, hắn sẽ há»i cưới nà ng...hay Ãt ra hắn cÅ©ng thú nháºn đã yêu nà ng và sau đó. . . Äang hé nhìn qua rèm mi, nà ng thấy hắn láºt ngá»a lòng bà n tay nà ng ra, để hôn và o nhưng đột nhiên hắn thở khì. Scarlett nhìn xuống, cả năm nay nà ng má»›i thá»±c sá»± nhìn kỹ bà n tay mình và tim nà ng chợt lạnh cứng. Äó là bà n tay cá»§a má»™t kẻ lạ, không phải bà n tay má»m mại,trắng trẻo cá»§a Scarlettarlet O hara. Bà n tay chai sần vì là m lụng cá»±c nhá»c, Ä‘en sạm vì nắng và nhiá»u vết trầy trụa. Móng tay đâ gãy và biến dạng. Vết phá»ng đỠloét vì mỡ sôi tháng trước vẫn còn. Quá kinh khiếp, nà ng nắm chặt tay lại.
Rhett vẫn không ngước mắt lên. Nà ng vẫn chưa nhìn được nét mặt hắn. Rồi hắn lại tà n nhẫn mở nắm tay nà ng ra nhìn trân trối, sau đó hắn cầm bà n tay kia lên và im lặng nhìn cả hai.
Sau cũng hắn ngẩng đầu lên và bình tĩnh nói:
- Hãy nhìn thẳng và o tôi và bỠcái bộ mặt giả dối đó đi.
Nà ng miá»…n cưỡng nhìn và o mắt Rhett, cái nhìn vừa thách thức vừa lo ngại. Rhett nhÃu mà y, mắt long lên:
- Váºy mà cô vẫn sống an nhà n ở Tara đó hả? ÄÆ°á»£c mùa bông nên có tiá»n Ä‘i chÆ¡i. Cô đã là m gì vá»›i đôi tay nà y... cầm cà y à ?
Scarlett cố giựt tay ra nhưng vô hiệu. Rhett chỉ và o các vết thẹo:
- Bà n tay của phụ nữ quý tộc đây sao?
- ông im đi! Tôi là m gì với bà n tay tôi thì liên hệ gì đến ông?
Vừa trả lá»i, Scarlett vừa tá»± mắng thầm:
Ngu quá, đáng lẽ mình phải mượn hoặc lén lấy găng tay cá»§a cô Pitty. Nhưng mình lại không thấy bà n tay mình xấu tồi tệ thế nà y. DÄ© nhiên là hắn sẽ chú ý bà n tay cá»§a mình ngay. Rồi bây giá» mình lại nổi giáºn vá»›i hắn, có lẽ má»i chuyện sụp đổ cả. Trá»i tại sao lại có chuyện nà y trong khi hắn sắp mở miệng cầu hôn?".
Rhett ngồi dá»±a và o ghế giá»ng lạnh lùng:
Chắc chắn là việc cô là m gì với bà n tay cô không liên quan gì tới tôi rồi.
Váºy là hắn đã bắt đầu là m khó rồi đây. ÄÆ°á»£c, nà ng sẽ ngoan ngoãn chịu đựng, dù có căm há»n đến mấy cÅ©ng mặc, nếu nà ng ăn nói dịu dà ng vá»›i hắn, có lẽ...
- Tôi thấy ông quá tà n nhẫn với bà n tay của tôi rồi đó. Tất cả chỉ vì tuần rồi tôi cỡì ngựa mà quên đeo găng.
- Cỡi ngá»±a? Äừng láo! Chứ không phải vì là m đụng vất vả như má»™t con nông nô? Nói Ä‘i, tại sao cô lại dối gạt tôi là Tara vẫn an nhà n?
- Kìa, Rhett!
- Hãy nói sá»± tháºt. Mục Ä‘Ãch tháºt sá»± cá»§a chuyến Ä‘i nà y là gì?
- Äiệu bá»™ khêu gợi cá»§a cô khiến suýt nữa là tôi tưởng cô tháºt tình quan tâm.và lo lắng cho tôi.
- ồ, tôi lo lắm! Tháºt váºy...
- Không, cô nói láo. Há» có Ä‘em tôi treo cổ như tụi Hamnal* cô cÅ©ng cóc cần. Nét mặt cô đã chứng tá» rõ rà ng Ä‘iá»u đó cÅ©ng như những dấu vết lao lá»±c hằn rõ trên tay cô. Cô Ä‘ang cần gì tôi và cần đến mức đủ sức dá»±ng ra mà n kịch nà y? Tại sao không thẳng thắn nói cho tôi nghe chuyện cần thiết, có, lẽ còn hiệu quả hÆ¡n vì tôi rất quý đà n bà thẳng thắn. Váºy mà cô cứ lúc lắc đôi bông tai, õng ẹo như má»™t con Ä‘iếm câu khách.
Rhett không gằn giá»ng cÅ©ng không kéo dà i nhưng chữ cuối cùng nhưng đối vá»›i Scarlett nó rÃt vun vút như tiếng ngá»n roi. Nếu hắn thịnh ná»™ hoặc chá»i mắng nà ng còn có thể chi phối được. Trái lại, cái giá»ng bình tÄ©nh ghê rợn cá»§a hắn là m nà ng khiếp đảm, nó tước hết má»i phản ứng cá»§a nà ng. Dù Ä‘ang là tù nhân và bên cạnh đó lÃnh Yankee, Rhett cÅ©ng vẫn là kẻ nguy hiểm đối vá»›i nà ng.
- Có lẽ là lá»—i ở tôi Äáng lẽ tôi phải nhá»› ra rằng cô cÅ©ng giống tÃnh tôi, không bao giá» là m má»™t việc gì mà không có mục Ä‘Ãch. ÄÆ°á»£c rồi cho tôi biết bà đang nghÄ© gì, bà Hamilton! Sao bà lại lầm lẫn đến mức nghÄ© rằng tôi sẽ lấy bà ?
Scarlett không trả lá»i, mặt nà ng tÃm lại,
- Nhưng bà đâu có quên rằng tôi đã từng tuyên bố là không bao giỠlấy vợ mà .
Thấy nà ng vẫn im lìm, giá»ng hắn chợt gay gắt hÆ¡n:
- Có quên không? Trả lá»i Ä‘i.
Scarlett thiểu não:
- Không quên!
- Scarlett, cô giống hệt một tay cỠbạc. Cô muốn đánh cầu âu vì tưởng rằng tình trạng thiếu thốn đà n bà của tôi sẽ là m cho tôi vồ lấy cô mà ngấu nghiến ngay.
Scarlett ngấm ngầm giáºn dữ: "Thì mà y đã là m như váºy hồi nãy và nếu mà y không nhìn rõ bà n tay tao...".
- Nà o, bây giá» sá»± tháºt đã rõ rà ng rồi, chỉ còn thiếu lý do chuyến thăm viếng nà y nữa thôi. Cho tôi biết vì đâu cô muốn gà i tôi há»i cưới cô?
Giá»ng hắn trở nên ngá»t ngà o và gần như nhạo báng là m nà ng bình tÄ©nh lại. Có lẽ má»i chuyện cÅ©ng chưa đổ vỡ hẳn đâu. DÄ© nhiên là hy vá»ng được lấy Rhett đã tiêu tan nhưng dù thất vá»ng, nà ng cÅ©ng thấy sung sướng. Ngưá»i đà n ông nà y có má»™t cái gì là m cho nà ng sợ, do đó nà ng không nghÄ© tá»›i chuyện là m vợ hắn nữa.
Nhưng nếu khôn khéo tấn công và o thiện cảm và ká»· niệm cá»§a hắn, biết đâu hắn sẽ cho nà ng mượn tiá»n. Scarlett cố là m vẻ ngây thÆ¡:
- ồ, Rhett, ông có thể giúp tôi rất nhiá»u... nếu tá» ra dịu dà ng má»™t chút.
- Tôi không thÃch gì hÆ¡n là có dịp tá» ra dịu dà ng...
Rhett, vì tình bạn cố hữu tôi muốn xin một ân huệ.
- Váºy là cuối cùng bà quý tá»™c chai tay má»›i Ä‘i và o sá»± tháºt đây.
- Tôi e rằng má»™t ngưá»i như cô không bao giá» bá» công Ä‘i thăm má»™t ngưá»i bệnh hay má»™t tù nhân. Muốn gì? Tiá»n phải không?
Câu há»i tà n nhẫn cá»§a hắn là m nà ng tiêu tan hy vá»ng dùng đưá»ng lối quanh co hoặc kêu gá»i tá»›i tình cảm.
- Äừng nói váºy, Rhett. Tôi Ä‘ang cần tiá»n, tôi muốn mượn ông ba trăm đô la.
- Cuối cùng má»›i chịu nói tháºt. Miệng nói chuyện tình cảm mà óc chỉ nghÄ© tá»›i tiá»n. Äà n bà thá»±c tế quá! Có gì mà cần tiá»n gấp?
- Äóng thuế cho Tara!
- Vì thế cô cần mượn tiá»n. ÄÆ°á»£c, cô đã dùng đầu óc thương mại thì tôi cÅ©ng váºy. Cô có gì là m bằng?
- Cái gì?
- Váºt là m bằng, để bảo đảm số tiá»n cho vay cá»§a tôi. Cố nhiên là tôi không muốn mất tiá»n ngang xương.
Giá»ng Rhett đã dịu dà ng nhưng nà ng không chú ý tá»›i mà chỉ nghÄ© xem có món gì đáng giá để cầm thế cho hắn.
- Äôi bông tai cá»§a tôi.
- Tôi không thÃch bông tai.
- Tôi sẽ cầm Tara cho ông.
- Tôi có là m gì được với mấy cái nông trại đâu.
- Thì ông có thể... Äồn Ä‘iá»n cá»§a tôi đất tốt lắm. ông sẽ không phà tiá»n vô Ãch đâu. Tôi sẽ trả xong nợ và o mùa bông năm tá»›i.
Rhett ngồi dựa và o lưng ghế, cho hai tay và o túi áo.
- Không chắc. Bông vải Ä‘ang xuống giá. Thá»i buổi Ä‘ang khó khăn và tiá»n bạc rất khó kiếm.
- ô, Rhett, ông cứ thá»c tôi hoà i! ông có hà ng triệu bạn kia mà .
Rhett nhìn nà ng, tinh quái.
- Váºy là má»i việc Ä‘á»u khả quan và cô cÅ©ng không cần tiá»n lắm.
- ối, tôi rất hà i lòng. Và vẫn thÃch nghe bạn mình được no ấm.
Scarlett bắt đầu tuyệt vá»ng, cÆ¡n giáºn không còn kiểm soát được nữa.
- "ồ, Rhett, nhân danh Chúa..."
Nói nhá» má»™t chút! Chắc cô không muốn cho bá»n Yankee nghe, phải không? Có ai nói là mắt cô giống mắt mèo chưa? Má»™t con mèo trong bóng tối!
Rhett, đừng nói váºy nữa. Tôi sẽ kể cho ông nghe tất cả. Tôi cần tiá»n lắm. Tôi... tôi đã nói láo là má»i việc khả quan. Tháºt ra chúng tôi Ä‘ang lâm và o tình trạng túng quẫn. Ba tôi... không còn như xưa nữa, quẫn trà từ ngà y má tôi chết và không còn giúp tôi được gì nữa cả. Ba tôi bây giá» như má»™t đứa bé. Chúng tôi không còn má»™t tên nông nô nà o để hái bông trong khi có quá nhiá»u miệng ăn. cả thảy là mưá»i ba ngưá»i. Còn thuế má... Tiá»n thuế quá cao. Rhett, tôi nói tháºt vá»›i ông, gần má»™t năm nay chúng tôi chỉ chá»±c chá» chết đói. ồ, ông không biết đâu! Không bao giỠđủ ăn và tháºt đáng sợ khi phải Ä‘i ngá»§ vá»›i cái bụng trống rá»—ng. Cả nhà cÅ©ng không còn quần áo ấm và mấy đứa nhá» cứ phải chịu lạnh. chúng Ä‘au ốm luôn và ...
- Cô lấy cái áo đẹp nà y ở đâu ra?
Scarlett không còn đủ sức để che Ä‘áºy nữa:
- May bằng tấm mà n cá»§a má tôi. Tôi có thể chịu được đói lạnh nhưng bây giá»... bây giá» bá»n Carpetbagger tăng thuế. Chỉ có cách là phải đóng tiá»n cho chúng thôi. Nhưng hiện thá»i tôi chẳng còn gì ngoà i năm đô la tiá»n và ng. Tôi cần tiá»n đóng thuế! ông biết không? Nếu không đóng được thuế, tôi sẽ... tôi sẽ mất Tara.
Nhưng mất Tara là m sao được? Tôi không muốn nó lá»t và o tay ngưá»i nà o khác.
- Váºy sao không chịu nói thẳng mà lại tấn công trái tim Ä‘a cảm cá»§a tôi... trái tim lúc nà o cÅ©ng má»m yếu trước đà n bà đẹp.Không, Scarlett, đừng khóc. Cô đã sá» dụng nhiá»u mánh khóe từ trước tá»›i nay chỉ trừ mánh khóe nà y. Tôi có cảm tưởng là sắp hết chịu đựng được nữa. Tôi Ä‘au lòng khi biết là cô chỉ nghÄ© tá»›i tiá»n chứ không phải con ngưá»i cá»§a tôi. .
Nhá»› lại Rhett thưá»ng nói tháºt má»—i khi là m như nhạo báng...nhạo báng chÃnh mình má»™t cách táºn tình cÅ©ng như nhạo báng ngưá»i khác nà ng hấp tấp nhìn lên mặt hắn. Có tháºt hắn Ä‘ang Ä‘au khổ không? Có tháºt hắn đã để ý tá»›i nà ng? Có phải Rhett tháºt tâm muốn cưới nà ng khi nhìn thấy hai tay chai nám? Hay hắn
lại đưa đỠnghị khả ố như lần trước? Nếu Rhett tháºt sá»± quan tâm, có lẽ nà ng phải cần xoa dịu hắn. Nhưng trong đôi mắt Ä‘en cá»§a hắn không có vẻ gì âu yếm cả và hắn còn Ä‘ang cưá»i nho nhá».
- Tôi không ưa cái váºt thế nợ đó. Tôi không phải là má»™t nhà trồng tỉa. Còn cái gì khác không?
Phải, đằng nà o cÅ©ng tá»›i đây thôi. Scarlett hÃt má»™t hÆ¡i dà i và nhìn và o mặt Rhett:
- Còn tôi... chÃnh tôi.
- Tháºt không?
Scarlett nghiến răng, mắt long lanh mà u ngá»c bÃch.
- ông còn nhá»› đêm ở trên thá»m nhà cô Pitty ki? ông nói... nói là ông thèm muốn tôi.
Rhett lÆ¡ đãng ngã ngưá»i ra sau nhìn bá»™ mặt khẩn trương cá»§a nà ng vá»›i dáng vẻ khó hiểu. Mắt hắn rá»±c lá»a nhưng hắn vẫn im lìm.
- ông đã nói.... Nói chưa bao giá» thèm khát má»™t ngưá»i đà n bà như tôi. Nếu ông vẫn còn thèm muốn tôi thì tôi sẵn sà ng đây.Rhett, tôi có thể là m bất cứ gì theo ý ông, tôi xin thá», nhưng ông hãy viết cho tôi má»™t hối phiếu. Tôi thá» sẽ giữ lá»i. Tôi sẽ viết giấy cam Ä‘oan nếu ông muốn.
Rhett vẫn nhìn nà ng má»™t cách kỳ dị và khó hiểu. Scarlett phân vân, không hiểu hắn chấp nháºn hay từ chối. Phải chi hắn nói má»™t lá»i gì, nói gì cÅ©ng được! Nà ng nghe hai má nóng ran lên.
Tôi cần có món tiá»n đó ngay. Rhett, chúng sẽ tống cổ chúng tôi ra ngoà i đưá»ng và cái tên cá»±u quản gia khốn kiếp cá»§a ba tôi sẽ là m chá»§ Tara và ...
- Khoan. Cái gì khiến cho cô nghÄ© là tôi vẫn còn thèm muốn cô? Cái gì là m cho cô tưởng rằng cô đáng giá ba trăm đô la? Phần đông đà n bà không ai đòi giá cao như váºy.
Scarlett thẹn đỠmặt.
- Tại sao không chịu bá» cái nông trại đó để vá» sống vá»›i bà Pittypat. Cô có ná»a phần ngôi nhà kia mà .
- Chúa Æ¡i, ông có Ä‘iên không? Là m sao bá» Tara được? Äó là quê hương tôi. Tôi phải giữ nó tá»›i hÆ¡i thở cuối cùng.
Rhett rút tay ra khá»i túi áo:
- Dân Ireland đúng là thứ dân lì lợm nhất. Chỉ chú trá»ng và o những cái gì không đâu. Như đất Ä‘ai chẳng hạn. Äất nà o thì cÅ©ng giống như nhau. Scarlett, mình nên nói thẳng. Cô đỠnghị vá»›i tôi má»™t dịch vụ. Như váºy tôi sẽ cho cô ba trăm đô la và cô sẽ là m nhân tình cá»§a tôi.
- ÄÆ°á»£c
Vừa trả lá»i xong, Searlett thấy nhẹ ngưá»i và hy vá»ng trở lại. Hắn đã nói: "Tôi sẽ cho cô". Mắt Rhett long lanh những tia sáng ác hiểm, hình như hắn khoan khoái lắm.
- Lần trước khi tôi liá»u đưa ra đỠnghị đó cô tống cổ tôi ra khá»i cá»a. Và sau đó gán cho tôi đủ má»i tên khó nghe và còn nói là cô không muốn có má»™t bầy con. Không đâu, cưng. tôi không quên đâu.
Tôi chỉ ngạc nhiên vì bá»™ óc lạ thưá»ng cá»§a cô thôi. Cô không ưa là m nhân tình tôi nhưng phải chịu là để cứu vãn gia đình. Thế là quan niệm cá»§a tôi đã được chứng minh, tiá»n bạc có thể mua tiết hạnh.
- ồ Rhett! Nếu muốn chá»i thì cứ chá»i, nhưng hãy nhá»› vụ tiá»n.
Bây giá» Scarlett đã nhẹ nhõm. Tá»± nhiên là Rhett Ä‘ang căm há»n và muốn chá»i mắng nà ng tháºm tệ để đối trả sá»± khinh thưá»ng cá»§a nà ng lúc trước và để hả giáºn vì cái mưu chước bất thà nh cá»§a nà ng hồi nãy. ÄÆ°á»£c, nà ng sẽ cố chịu đựng Tara trên hết. Nà ng lại ngẩng đẩu lên: "ông sẽ đưa tiá»n cho tôi chứ?"
Rhett nhìn nà ng vá»›i vẻ tá»± mãn, rồi trả lá»i bằng má»™t giá»ng vừa ngá»t ngà o vừa tà n nhẫn:
- Không, tôi không đưa.
Trong những giây đầu tiên Scarlett không hiểu hắn nói gì.
- Tôi không thể trao tiá»n, dù có tháºt tình muốn giúp cô cÅ©ng không được. Tôi không có xu nà o trong ngưá»i, không má»™t đô la nà o ở Atlanta. Phải, tôi có tiá»n tháºt nhưng không để ở đây. Tôi không thể nói tôi có bao nhiêu và gá»i ở đâu. Nhưng nếu tôi ký cho cô má»™t hối phiếu, bá»n Yankee sẽ vồ lấy tôi ngay trước khi cả hai chúng mình chưa lấy được má»™t đồng nà o. Cô nghÄ© sao?
Mặt Scarlett xanh như chà m, mÅ©i nhăn, miệng bặm trông y hệt như Gerald trong cÆ¡n giáºn giết ngưá»i. Nà ng nhảy dá»±ng lên và hét tháºt to khiến những tiếng xì xầm ở phòng bên ngưng bặt .
Lẹ như beo, Rhett ôm chặt và bịt miệng nà ng lại. Scarlett vùng vẫy như Ä‘iên, cắn và o tay, đá và o chân hắn. CÆ¡n giáºn, sá»± thất vá»ng và lòng căm thù bắt nà ng phải gà o to lên. Nà ng gáºp ngưá»i lại vặn mình để thoát khá»i vòng tay cứng như sắt cá»§a Rhett, tim như sắp nổ tung, dây áo nịt là m nà ng hổn hển. Rhett siết tháºt
chặt là m nà ng đau nhói, bà n tay còn lại cố bịt chặt miệng nà ng.
Hắn nhấc bổng Scarlett và đặt nà ng ngồi lên đùi mình.
- Lạy Chúa! NÃn ngay Bá»™ muốn bá»n chúng và o đây hả? Muốn cho quân Yankee đó thấy cô trong tình trạng nà y phải không?
Ai thấy ra sao cũng mặt, nà ng chỉ muốn giết hắn ngay lúc nà y nhưng đã choáng váng, không còn thở được. Rồi tiếng nói của Rhett trở nên mơ hồ, mặt hắn lung linh như có sương mù bao phủ, mà n sương cà ng lúc cà ng dà y cho tới khi nà ng không còn trông thấy gì nữa cả.
Lúc tỉnh lại, Scarlett mệt lả và ngÆ¡ ngác. Nà ng thấy mình Ä‘ang ngả ngưá»i trên ghế, mÅ© đã được tháo ra. Rhett Ä‘ang vá»— nhẹ tay nà ng, ánh mát Ä‘en nhánh Ä‘ang lo lắng. Viên Äại úy trẻ tuổi và tá» tế Ä‘ang cố đổ và o miệng nà ng và i ngụm rượu mạnh, rượu chảy trà n xuống cổ nà ng. Các sÄ© quan khác Ä‘ang xúm xÃt quanh nà ng.
- Có lẽ có lẽ tôi vừa bất tỉnh.
Tiếng nói cá»§a chÃnh nà ng như từ má»™t nÆ¡i xa xôi nà o vá»ng lại là m nà ng hoảng sợ.
- Uống đi.
Rhett giá»±t lấy ly rượu rồi ká» và o môi nà ng. Bây giá» nà ng đã nhá»› lại. Nà ng nhìn hắn chòng chá»c nhưng không còn đủ sức để giáºn nữa.
- Uống giùm anh một chút nữa đi.
Scarlett há»›p má»™t ngụm và bị sặc nhưng Rhett vẫn ấn ly rượu và o miệng nà ng. Nà ng nuốt thêm má»™t ngụm, rượu là m cổ há»ng nà ng bốc cháy. Rhett nói vá»›i các sÄ© quan Yankee:
- Có lẽ em tôi đã đỡ nhiá»u rồi. Cám Æ¡n quý vị. Cho là tôi sắp bị xá» tá», nó sợ hoảng lên.
Äám sÄ© quan có vẻ luống cuống, có ngưá»i hắng giá»ng như muốn nói gì nhưng sau đó tất cả Ä‘á»u kéo ra. Viên Äại úy trẻ còn đứng lại ngưỡng cá»a:
- Có cần tôi gì nữa thì...
- Thưa không, cám Æ¡n Äại úy
Cá»a vừa khép tạt, Rhett bảo:
- Uống thêm chút nữa đi.
- Không!
Scarlett há»›p má»™t ngụm lá»›n, nà ng đã thấy thân thể bắt đầu ấm áp, đôi chân run rẩy đã phục hồi sức lá»±c. Nà ng đẩy ly rượu ra và cố ngồi dáºy nhưng Rhett lại ấn nà ng xuống.
- Bá» tay ra, để tôi vá».
- Khoan, chỠmột chút. Cô có thể xỉu lần nữa.
- Thà xỉu ngoà i đưá»ng còn hÆ¡n nằm đây vá»›i ông.
- CÅ©ng váºy thôi, nhưng tôi không muốn để cô ngã ngoà i đưá»ng.
- Äể tôi Ä‘i Tôi thù ông suốt Ä‘á»i.
Rhett cưá»i tháºt mÆ¡ hồ:
- Nói được váºy là đã đỡ nhiá»u rồi.
Scarlett nằm yên má»™t lúc, cố khêu lại ngá»n lá»a căm há»n, cố gom thần trÃ. Nhưng nà ng đã quá mệt rồi. Äem tất cả vốn liếng đặt và o canh bạc và thua sạch Ngay cả sá»± kiêu hãnh cÅ©ng đã bị Ä‘oạt Ä‘i Äây là má»™t kết thúc ghê gá»›m cho hy vá»ng cuối cùng cá»§a chÃnh nà ng đồng thá»i là ngà y tà n cá»§a Tara, cá»§a cả gia đình.
Scarlett nhắm mắt nằm yên tháºt lâu, nà ng nghe rõ hÆ¡i thở cá»§a Rhett ngay bên cạnh. Men rượu ngấm dần và o thân thể mang lại hÆ¡i ấm và má»™t sức lá»±c má»›i. Cuối cùng, nà ng mở mắt ra và nhìn thẳng và o mặt Rhett, cÆ¡n giáºn được nhen nhúm lại. Thấy nà ng nhăn mặt, Rhett lại nhếch mép cưá»i, nụ cưá»i quen thuá»™c.
Nhăn nhó như váºy là khá»e nhiá»u rồi.
- Cố nhiên là tôi đã khá»i nhiá»u. Rhett, ông ghê tởm lắm, ngưá»i đê tiện nhất tôi từng thấy. Tôi chưa nói ông đã biết tôi muốn mượn tiá»n nhưng cứ để cho tôi nói. Äáng lý phải tránh cho tôi...
- Ngăn lại để không được nghe những lá»i thú vị đó hả? Không được đâu ở đây chẳng có trò gì để giải khuây cả. Chưa bao giá» tôi được chứng kiến má»™t mà n vui như váºy cả. Và hắn báºt cưá»i, cái cưá»i nhạo báng cố hữu. Scarlett đứng báºt
lên, chộp lấy mũ. Rhett đột ngột nắm vai nà ng.
- Khoan. Äã tÄ©nh trà để nói chuyện chưa?
- Buông ra!
Váºy là đã tỉnh táo rồi. Bây giá» cho tôi biết, có phải tôi là ngưá»i duy nhất cô muốn đánh lừa hay không?
Rhett quắc mắt, chăm chú quan sát nét mặt nà ng.
- Có liên can gì tới ông?
- Có nhiá»u. Cô còn muốn nhắm và o ngưá»i nà o nữa? Nói Ä‘i!
- Không.
- Khó tin. Tôi không tin nổi là cô chẳng há» dá»± bị năm hoặc sáu đà n ông khác. Chắc chắn sẽ có má»™t tên nà o đó hoan nghênh cái đỠnghị thú vị cá»§a cô. Vì váºy tôi muốn giúp cô và i ý kiến.
- Tôi không cần ý kiến của ông.
- Cần hay không, tôi vẫn nói. Ngay lúc nà y tôi chỉ có thể cho cô được má»™t thứ, má»™t lá»i khuyên. Nghe đây, nó rất bổ Ãch cho cô.
Khi nà o muốn dụ dá»— đà n ông, hãy kÃn đáo và khéo léo, đừng để lá»™ ra. ÄÆ°á»£c váºy, sẽ có kết quả nhiá»u hÆ¡n. Lúc trước cô có vẻ hiểu biết và hoà n hảo hÆ¡n. Nhưng bây giá», khi cô đỠnghị hiến cho tôi cái …ơ.. cái váºt thế nợ đó mắt cô lại lạnh lùng như đá. Tôi đã từng thấy thứ ánh mắt đó cách tôi hai chục bước, trong những cuá»™c đấu súng và đó không phải là cái Ä‘Ãch nhắm thú vị đâu. Nó không là m cho đà n ông bốc lá»a nổi. Äó không phải là mưu kế để nắm quyá»n chi phối đà n ông đâu, cưng. Quên mất công phu táºp luyện từ lúc còn nhá» rồi sao?
- Không cần ông phải dạy.
Scarlett vừa nói vừa yếu á»›t đội mÅ© lên. Nà ng tá»± há»i tại sao Rhett lại có thể đùa cợt được trong khi sợi dây treo cổ Ä‘ang đợi hắn và tại sao hắn chẳng động lòng trước hoà n cảnh đáng thương cá»§a nà ng. Nà ng không biết được bà n tay cá»§a hắn trong túi áo lúc nà o cÅ©ng nắm chặt lại như chống chá»i vá»›i sá»± bất lá»±c cá»§a mình.
Trong lúc Searlett thắt quai mũ, Rhett nói:
- Can đảm lên. Hôm tôi bị treo cổ, cô có thể tới xem và sẽ được an ủi phần nà o. Cái chết của tôi sẽ trả hết cho cô món nợ cũ và ... ngay cả món nợ hôm nay. Tôi sẽ nhớ ghi tên cô và o di chúc.
- Cám ơn. Chỉ sợ hỠtreo cổ ông quá trễ nên tôi không kịp đóng thuế thôi.
Scarlett đáp trả bằng má»™t giá»ng mỉa mai không kém Rhett nhưng đó là câu nói có ý nghÄ©a tháºt sá»±.
Last edited by quykiemtu; 24-11-2008 at 03:45 PM.
|

08-05-2008, 09:28 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 869
Thá»i gian online: 1 ngà y 4 giá» 22 phút
Thanks: 89
Thanked 2 Times in 1 Post
|
|
Chương 35
Scarlett bước ra khá»i nhà giam thì trá»i Ä‘ang mưa. Binh sÄ© ngoà i công viên đã và o cả trong trại, phố xá tháºt hoang vắng. Trên đưá»ng, không má»™t chiếc xe, Scarlett tá»± biết phải Ä‘i bá»™ vá» nhà .Men rượu tan dần thcó từng bước chân. Gió rét là m nà ng rùng mình, mưa lạnh như hà ng ngà n mÅ©i kim châm và o mặt. Chiếc áo choà ng mượn cá»§a cô Pitty thấm nước tháºt mau. Cái áo bằng nhung xanh đã bắt dầu hư mấy chiếc lông trên mÅ© đã biến dạng và trông á»§ rÅ© như chá»§ nó trong những ngà y mưa trên sân gà vịt ở Tara. Gạch lót lỠđưá»ng đã bể nát và đứt Ä‘oạn từng quảng dà i. Các nÆ¡i trÅ©ng lõm đó bùn lầy gặp tá»›i cổ chân, dÃnh chặt và o già y như keo và đôi khi còn kéo giáºt má»™t chiếc già y khá»i chân nà ng. Má»—i lần cúi xuống gỡ già y, vạt áo cá»§a nà ng lại nhúng xuống bùn. Scarlett không cố tránh những vÅ©ng lầy nữa, cứ kéo lê vạt áo nặng ná» Ä‘i. Váy lót bị ướt bám và o chân lạnh buốt, nhưng dù bá»™ quần áo má»›i có bị há»§y hoại nà ng cÅ©ng chẳng quan tâm. Searlett chỉ biết mình Ä‘ang lạnh cóng và tuyệt vá»ng.
Là m sao có thể vá» Tara sau khi đã hùng hồn tuyên bố nà y ná»? Là m thế nà o có thể báo cho há» biết là tất cả phải ra Ä‘i... và đi đâu? Là m sao có thể lìa bá» những cánh đồng đất Ä‘á», những hà ng thông cao vút, dãy đầm nằm trong thung lÅ©ng và khu nghÄ©a trang yên tÄ©nh, nÆ¡i Ellen Ä‘ang yên nghỉ dưới tà ng cây bạch hương râm mát.
Cứ má»—i bước chân là má»™t lần thù háºn Rhett chồng chất thêm,quân đê tiện! Scarlett mong muốn há» sẽ treo cổ hắn nà ng không bao giá» muốn gặp lại kẻ đã chứng kiến sá»± hạ mình nhục nhã cá»§a nà ng. DÄ© nhiên Rhett có thể đưa tiá»n cho nà ng được, nếu muốn.
ồ, treo cổ hắn còn là quá nhẹ! Tạ Æ¡n Chúa, hắn không thể thấy được nà ng giữa lúc nà y, quần áo ướt đẫm, tóc tai á»§ rÅ© và răng ùn láºp cáºp. Hắn sẽ chế giá»…u nà ng đến đâu!
Những gã da Ä‘en gặp nà ng trên đưá»ng Ä‘á»u quay nhìn, cưá»i há»—n xược. Chúng lại còn cưá»i to hÆ¡n khi thấy nà ng loạng choạng trong bùn. Tại sao chúng dám cưá»i? Äồ khỉ Ä‘en! Tại sao chúng dám chế nhạo nà ng, Scarlett O hara tiểu thÆ¡ cá»§a Tara? Nà ng ao ước được chÃnh tay cầm roi ngá»±a quất và o lưng chúng cho tá»›i khi nà o báºt máu ra. Bá»n Yankee thcó ma quỉ má»›i giải phóng cho bá»n chúng để Ä‘i chế giá»…u ngưá»i da trắng!
ÄÆ°á»ng Washington. quang cảnh phố xá cÅ©ng thê lương như tâm trạng cá»§a nà ng, không còn những tiếng ồn à o phấn khởi như ở đưá»ng Cây Äà o. Ngà y trước đây là nÆ¡i có nhiá»u biệt thá»± tráng lệ bây giá» chỉ có và i căn vừa được xây lên. Cá»™t ống khói đứng đừng sững trên những ná»n nhà nam khói ngà y nay được mệnh danh là “lÃnh canh cá»§a Sherman", còn quá nhiá»u tại khu phố nà y. Gió lạnh và mưa, bùn lầy và cây trụi lá, im lặng và hoang vắng, chân lạnh ngắt mà đưá»ng vá» nhà cô Pitty hãy quá xa!
Bá»—ng có tiếng chân ngá»±a bì bõm sau lưng, nà ng bước vá»™i lên lỠđể tránh bùn bắn và o chiếc áo choà ng cá»§a cô Pitty. Má»™t cá»— xe bốn bánh chầm cháºm tiến tá»›i, nà ng quyết định sẽ xin Ä‘i nhá» nếu ngưá»i đánh xe là dân da trắng. Mưa là m má» tầm mắt nhưng Scarlett vẫn thấy ngưá»i đánh xe Ä‘ang phá»§ má»™t tấm vải dầu tá»›i cằm. Mặt y có vẻ quen quen khiến Scarlett phải bước xuống lòng đưá»ng để nhìn cho rõ. Ngưá»i đà n ông có vẻ bối rối, hắn ho khe khẽ và cất tiếng kêu, giá»ng vừa vui mừng vừa ngạc nhiên:
- Cô Scarlett đó hả?
- ồ, ông Kennedy
Scarlett vừa kêu vừa chạy lúp xúp tá»›i dá»±a ngưá»i và o bánh xe dÃnh đầy bùn đất, không còn lo giữ cho áo khá»i dÆ¡ nữa. "Chưa bao giá» mình thấy sung sướng gặp được ngưá»i quen như lúc nà yâ€.
Frank sung sướng đến đỠmặt khi nghe Scarlett gá»i mình bằng má»™t giá»ng ân cần. Y láºt Ä‘áºt quay ngưá»i phun nước thuốc lá trong miệng và nhảy ngay xuống đất, nồng nhiệt bắt tay Scarlett và dỡ tấm lá phá»§ đỡ nà ng lên xe.
- Cô Searlett, có chuyện gì cần mà đi và o khu nà y? Cô không biết tình hình lúc nà y rất nguy hiểm sao? Và cô lại ướt đẫm nữa. CÔ quấn chân và o cái tấm nà y.
Trong lúc Frank lăng xăng, quýnh quáng, Scarlett vẫn ngồi yên. ÄÆ°á»£c má»™t ngưá»i đà n ông săn sóc cho quả tháºt dá»… chịu, dù đó là Frank Kennedy, má»™t "cô gái già " mặc quần dà i. Sá»± săn đón xoa dịu được nà ng sau khi đã bị Rhett tà n nhẫn hắt há»§i. Và hÆ¡n nữa, tháºt vui mừng quá đỗi khi được gặp lại má»™t ngưá»i cùng quê
giữa lúc xa nhà ! Nà ng nháºn thấy Frank ăn mặc tháºt đẹp và chiếc xe cÅ©ng má»›i tinh. Con ngá»±a trông còn non tuổi và được nuôi nấng kỹ, nhưng Frank có vẻ già trước tuổi già hÆ¡n lần nà ng gặp ở Tara trong dịp Giáng sinh. Y đã gầy Ä‘i, da mặt và ng khè, mắt trÅ©ng sâu. Bá»™ râu đỠhoe dÃnh nhiá»u vệt nước thuốc cá»§a y trông xác xÆ¡ hÆ¡n bao giá» hết. Nhưng trái hẳn vá»›i những bá»™ mặt lo âu, phiá»n muá»™n Scarlett thưá»ng gặp, Frank hăng hái nói:
- Gặp cô tôi vui quá. Tôi không ngá» cô đã lên đây. Tôi có gặp cô Pitty tuần qua không không nghe nói là cô sẽ lên. Cô... hÆ¡...Có ngưá»i nà o ở Tara Ä‘i không vá»›i cô không ?
"Hắn đang nhớ Suellen đây, đồ già ngơ .
Scarlett quấn chân và o tấm má»n và cố kéo nó lên tá»›i cằm.
- Tôi đi có một mình. Tôi cũng không báo cho cô Pitty hay trước.
Frank tróc lưỡi giục ngá»±a, con váºt cẩn tháºn chạy lõm bõm trên con đưá»ng lầy.
- Má»i ngưá»i ở Tara vẫn khá»e?
- Vâng, cÅ©ng thưá»ng thôi.
Searlett thấy cần phải nghÄ© ra chuyện gì để nói nhưng nà ng tá»± biết chứa đủ sức để bà n chuyện. Vẫn còn bị ám ảnh bởi sá»± thảm bại vừa qua, nà ng chỉ muốn nằm dà i trên tấm nệm ấm và tá»± nói vá»›i mình: "Hãy nghÄ© tá»›i Tara sau. Sau nà y hẵn hay, thá»i gian có thể giúp mình chịu đựng".
- ông Kennedy, tôi rất ngạc nhiên gặp lại ông. Tôi biết mình đáng trách vì quá thá» Æ¡ vá»›i bạn cÅ©, nhưng tháºt tình tôi không biết ông ở Atlanta. Tôi nhá»› có ngưá»i nói vá»›i tôi rằng ông Ä‘ang ở Marietta mà .
- Tôi có má»™t và i dịch vụ ở Marietta, khá nhiá»u. Váºy Suellen không cho cô hay tôi láºp nghiệp ở Atlanta sao? Cô ấy không nói vá» cá»a hà ng cá»§a tôi à ?
Scarlett nhá»› mang máng như Suellen có nhắc tá»›i Frank và má»™t cá»a hà ng nhưng nà ng chẳng bao giỠđể ý tá»›i những lá»i nói cá»§a Suellen. Chỉ cần biết Frank vẫn còn sống và má»™t ngà y nà o đó sẽ Ä‘em Suellen Ä‘i là đủ rồi.
- Không, nó chăng nói gì. ông có cá»a hà ng à ? Khéo xoay xở quá.
Frank có vẻ xót xa khi được biết Suellen chẳng nhắc nhở gì mình nhưng mặt y tươi lên ngay khi được khen.
- Vâng, tôi có má»™t cá»a hà ng, má»™t cá»a hà ng xinh xắn. Ngưá»i ta nói tôi có khiếu doanh thương.
"Tên già điên tự phụ . Scarlett thì thầm:
- ồ, há»… ông mó tay và o chuyện gì là y như chuyện đó phải thà nh công. Nhưng tôi không hiểu nhỠđâu ông lại gây dá»±ng được má»™t cá»a tiệm? Lần gặp và o dịp Giáng sinh qua, ông có nói là chẳng còn má»™t xu nà o nữa mà .
Frank đằng hắng, gãi râu và cưá»i rụt rè:
- Chuyện dà i dòng lắm, cô Scarlett.
"May quá, có lẽ hắn ta kể hết chuyện là mình đã tới nhà ".
- Kể cho tôi nghe đi.
Cô còn nhá»› lúc chúng tôi tá»›i Tara lần cuối cùng để thu lương thá»±c cho quân đội không? Sau đó không lâu, tôi gia nháºp đơn vị tác chiến, nghÄ©a là đánh giặt tháºt sá»±, không còn là m ở ban quân nhu nữa. Quân đội không còn cần ban ấy vì chúng tôi chẳng thu góp được gì nữa cả. Tôi cÅ©ng nghÄ© má»™t ngưá»i khá»e mạnh như mình cần phải có mặt ở tiá»n tuyến. Thế là tôi và o lá»±c lượng ky binh trong má»™t thá»i gian ngắn cho đến khi bị má»™t mảnh đạn nhỠở vai.
Thấy Frank có vẻ tá»± mãn, Scarlett dá»±a há»i:
- ồ ghê quá!
- Chỉ bị thương xoà ng thôi. Sau đó tôi được gá»i vá» má»™t y viện ở miá»n Nam, vừa má»›i bình phục thì quân xung kÃch Yankee đánh thúc tá»›i. Vì không được báo trước nên chúng tôi cuống cuồng lên, ngưá»i nà o còn có thể Ä‘i được Ä‘á»u phải tá»± lá»±c lấy quân dụng và y cụ trong kho Ä‘em ra xe lá»a. Lúc đó quân mình đã lấy lại Atlanta, ngưá»i ta cho Ä‘oà n xe chúng tôi vỠđó. Rồi chiến tranh chấm dứt... tôi còn giữ rất nhiá»u đồ sứ, vòng, nệm lò xo và đệm trải giưá»ng mà không ai nháºn. Tôi cho rằng đương nhiên những món đó sẽ là cá»§a quân Yankee vì chúng đã quy định trung văn kiện đầu hà ng.
- ừm...
Scarlett trả lá»i lÆ¡ đãng. Nà ng Ä‘ang cảm thấy ấm áp và hÆ¡i buồn ngá»§. Frank rầu rÄ© tiếp:
- Tá»›i bây giá» tôi cÅ©ng không biết mình có lý hay không? Theo lý luáºn cá»§a tôi thì quân Yankee cÅ©ng không dùng số hà ng đó là m gì, có lẽ chúng sẽ thiêu há»§y luôn. Nhưng còn dân mình thì phải bá» ra nhiá»u tiá»n má»›i mua nổi nên tôi nghÄ© chúng vẫn còn thuá»™c vá» nhân dân và chÃnh phá»§ Liên bang miá»n Nam. Cô hiểu ý tôi chứ?
- ừm...
- ÄÆ°á»£c cô đồng ý là sung sướng lắm rồi. Lương tâm tôi vẫn cứ bứt rứt hoà i. Nhiá»u ngưá»i bảo, "ồ, quên chuyện đó Ä‘i Frank", nhưng tôi vẫn không quên được. Tôi vẫn không dám ngẩng đầu lên vì cứ nghÄ© là mình đã sai lầm. Cô có cho là tôi đã xá» sá»± hợp lẽ không?
- Dĩ nhiên.
Scarlett vừa đáp vừa cố nhá»› không biết tên già điên nà y đã nói gì Má»™t cuá»™c chiến đấu vá»›i lương tâm gì đó. Má»™t ngưá»i đà n ông già khú như Frank Kennedy thì phải biết cách hà nh động để tránh lo nghÄ© vá» sau chá»›. Nhưng lúc nà o hắn ta cÅ©ng vẫn là má»™t ngưá»i mẫn cảm và hay quan trá»ng hóa má»i chuyện y hệt như gái già .
- Rất sung sướng nghe cô nói váºy. Sau ngà y đầu hà ng, tôi còn được khoảng mưá»i đô la bạc và hai bà n tay trắng. Cô biết quân Yankee là m gì ở Jonesboro không? Nhà cá»a và cá»a hiệu cá»§a tôi ra tro. Tôi không biết phải là m thế nà o. Rồi tôi dùng mưá»i đô la đó để lợp lại nóc má»™t hiệu buôn dưới Ngã Năm và chuyển hết các món đồ còn sót lại đến đó để bán. Lúc đó, ai cÅ©ng Ä‘ang cần giưá»ng ngá»§, tô dÄ©a, nệm giưá»ng, tôi bán cho há» vá»›i giá rẻ. Tôi nghÄ© hầu hết những món đồ đó đâu phải cá»§a riêng mình. Và rồi tôi vÆ¡ được má»™t Ãt tiá»n, tôi mua thêm hà ng vá» bán tiếp, thế là cá»a hà ng cá»§a tôi bắt đầu phát đạt. Nếu công cuá»™c buôn bán được trở lại như xưa, có lẽ tôi sẽ kiếm được khá tiá»n.
Vừa nghe tá»›i chữ "tiá»n", Scarlett tỉnh táo ngay:
- ông nói là ông Ä‘ang có tiá»n?
Frank sung sướng ra mặt. Äà n bà thưá»ng đối xá» vá»›i y rất lịch sá»± nhưng há»i hợt trừ Suellen, nên hết sức khoan khoái khi được Scarlett chú ý tá»›i lá»i nói cá»§a mình. Frank cÅ©ng lÆ¡i dây cương cho ngá»±a Ä‘i cháºm lại để có thể chấm dứt câu chuyện trước khi tá»›i nhà .
- Tôi chưa phải là triệu phú đâu, cô Scarlett, so vá»›i tà i sản cá»§a tôi ngà y trước, số tiá»n hiện tại không nghÄ©a lý gì. Nhưng năm nay, tôi cÅ©ng kiếm được má»™t ngà n đô la. Chắc chắn món tiá»n đó sẽ giúp tôi nhiá»u, vì tôi đã nghÄ© ra má»™t đưá»ng lối kinh doanh khác.
Chuyện tiá»n bạc gợi sá»± chú ý cá»§a Scarlett ngay. Nà ng chá»›p mắt và xÃch lại gần Frank hÆ¡n nữa.
- ông nói sao, ông Kennedy?
Frank báºt cưá»i và nhịp nhịp cây roi lên lÆ¡ng ngá»±a.
Có lẽ những chuyện mua bán của tôi là m cô bực bội. Một phụ nữ xinh xắn như cô thì cần gì biết chuyện thương mại đâu.
"Äồ già nguâ€
- ô, tôi biết, tôi dốt đặc chuyện buôn bán nhưng tôi vẫn thÃch nghe, ông vui lòng kể Ä‘i và giải thÃch rõ những gì tôi không hiểu được, đưá»ng lối kinh doanh má»›i cá»§a tôi là má»™t trại cưa.
- Một cái gì?
Má»™t nhà máy xẻ gá»— ra thà nh ván má»ng. Tôi chưa có, nhưng sẽ mua má»™t ngà y gần đây. Má»™t ngưá»i tên Johnson có xưởng cưa ở đưá»ng Cây Äà o, Ä‘ang cần bán gấp vì muốn có ngay má»™t số tiá»n mặt. Nếu mua thì tôi phải mướn hắn ở lại coi sóc và trả lương hà ng tuần cho hắn. Trong vùng đó chỉ có và i xưởng cưa thôi. Vì quân Yankee đã phá há»§y gần hết các xưởng máy nên má»—i xưởng cưa là má»™t kho và ng mình muốn bán ván theo giá nà o cÅ©ng được. Quân Yankee đã đốt hết nhà cá»a nên dân chúng rất cần ván gá»— để dá»±ng lại. Hiện nay, ngưá»i ta Ä‘ua nhau đổ xô và o Atlanta, dân quê thiếu nông nô nên không còn trồng trá»t được nữa, tụi Yankee và tụi Carpetbagger thì sẵn sà ng xúm và o đây để kiếm chác. Không bao lâu Atlanta sẽ trở nên má»™t thà nh phố lá»›n. Ngưá»i ta cần ván để cất nhà , vì váºy tôi mua lại nhà máy ấy ngay khi... ngay khi thu lại được hết tiá»n nợ. Năm tá»›i, khoảng nà y chắc chắn tôi sẽ không còn phải lo nghÄ© nhiá»u tá»›i tiá»n bạc nữa. Tôi . . . chắc cô biết tại sao tôi muốn kiếm tiá»n tháºt mau không? Frank lại ấp úng và đỠmặt. "Hắn ta lại nghÄ© đến Suellen đây", Scarlett ghê tởm nghÄ© thầm.
Trong má»™t thoáng, Scarlett định mượn Frank ba trăm đô la, nhưng nà ng chán nản loại bỠý nghÄ© đó Ä‘a. Thế nà o hắn ta cÅ©ng sẽ lúng túng lắp bắp và i tiếng, sẽ tìm lá»i thối thoát, hắn không thể cho nà ng mượn được. Hắn đã là m lụng cá»±c nhá»c má»›i tìm ra tiá»n để cưới Suellen và o mùa xuân tá»›i và nếu không gìn giữ số
tiá»n đó, đám cưới cá»§a hắn sẽ phải hoãn lại vô hạn định. Dù gợi được lòng tốt và bổn pháºn tương lai cá»§a Frank vá»›i gia đình bên vợ để được hắn hứa cho vay thì thế nà o Suellen cÅ©ng ngăn cản. Suellen cà ng ngà y cà ng sợ thà nh gái già và sẽ phải là m bất cứ gì để chống lại những dá»± định có thể hoãn ngà y cưới cá»§a mình thêm nữa. Suellen không xứng có ngưá»i chồng như Frank và cÅ©ng không xứng hưởng hoa lợi má»™t cá»a hà ng và má»™t nhà máy cưa. Có được chút Ãt tiá»n trong tay là Suellen sẽ khó ưa hÆ¡n và nó sẽ không bao giá» chịu bá» ra má»™t đồng nà o để bảo vệ Tara. Suellen rất Ãch ká»· nếu sắm được nhiá»u quần áo đẹp, được ngưá»i ta gá»i bằng "bà " thì Tara có vá» tay ngưá»i khác hoặc bị đốt ra tro nó cÅ©ng không cần".
So sánh tương lai êm ấm cá»§a Suellen vá»›i cuá»™c sống bấp bênh cá»§a mình và cá»§a Tara, Scarlett bừng giáºn vì sá»± bất công cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Nà ng vá»™i quay mặt ra đưá»ng sợ Frank để ý. Nà ng sắp sá»a mất tất cả trong khi Suellen. .. Bá»—ng nhiên nà ng nảy ra má»™t ý định. Suellen sẽ không có được Frank, sẽ không có cá»a hà ng và xưởng cưa! Suellen không đáng hưởng những thứ đó. Những thứ đó phải là cá»§a nà ng. Scarlett nhá»› lại số pháºn cá»§a Tara và tên Jonas Wilkerson hiểm độc như rắn đứng trước cá»a nhà nà ng. Nà ng chỉ còn má»™t hy vá»ng mong manh. Rhett đã đánh tan hy vá»ng cá»§a nà ng nhưng nhá» trá»i, nà ng đã có Frank.
Nhưng là m sao để quyến rÅ© anh ta? Scarlett thẫn thá» nhìn mưa, tay nắm nhặt. "Mình có thể là m cho anh ta quên Suellen và quay sang cưới mình không?" Nếu đã gần thà nh công vá»›i Rhett, thì thế nà o mình cÅ©ng sẽ thà nh công vá»›i Frank! Nà ng chá»›p chá»›p mắt nhìn Frank. "Hắn ta chẳng đẹp trai chút nà o, răng vểnh, hÆ¡i thở hôi hám và có lẽ già gần bằng ba mình. HÆ¡n nữa, hắn ta lại quá nhút nhát, quá tỉ mỉ. Chưa bao giá» mình thấy má»™t ngưá»i có nhiá»u thứ tồi tệ như váºy. Nhưng dầu sao, Frank cÅ©ng là má»™t ngưá»i quý phái và có lẽ mình sống vá»›i hắn sẽ còn dá»… chịu hÆ¡n là vá»›i Rhett. Chắc chắn mình sẽ chi phối hắn dá»… dà ng. Vá»›i lại, đã ăn mà y thì là m gì có quyá»n lá»±a chá»n" Dù hắn là vị hôn phu cá»§a Suellen, nà ng cÅ©ng không thấy hối háºn chút nà o. Sau khi đã vứt bá» nguyên tắc luân lý để Ä‘i Atlanta tìm Rhett, việc chiếm Ä‘oạt ngưá»i chồng sắp cưới cá»§a em mình chỉ là chuyện nhá».
Hy vá»ng má»›i là m nà ng tá»± tin trở lại, nà ng quên mất hai chân Ä‘ang ẩm lạnh. Nà ng chăm chú nhìn Frank là m hắn có vẻ lo ngại và sá»±c nhá»› lại lá»i Rhett, nà ng vá»™i và ng sụp mắt xuống: "Tôi đã từng thấy nhiá»u cặp mắt như váºy trong những cuá»™n đấu súng... Nó không là m đà n ông hứng thú chút nà o".
- Sao đó, cô Scarlett? Cô lạnh à ?
- Phải, ông có thể... ông có thể cho tôi để tay và o túi áo ông được không? Lạnh quá đôi găng tay ướt hết.
- á»§a, cô không có bao tay da sao? ồ! sao tôi lại vô tâm đến thế, cứ mãi nói chuyện mà quên là cô Ä‘ang lạnh. Mau lên, Sally! Mà nà y cô Scarlett, tôi cứ lo nói chuyện cá»§a tôi mà quên há»i cô có việc gì mà phải ra đưá»ng và o giá» nà y?
Không nghĩ ngợi, Scarlett đáp:
- Tôi vừa tới Bộ chỉ huy Yankee.
Frank nhÃu mà y ngạc nhiên:
- Nhưng, cô Searlett! Tụi lÃnh. . . sao . . .
Scarlett vá»™i cầu nguyện: Lạy Maria Äức mẹ, hãy giúp con tìm cách nói láo cho xuôi. Là m thế nà o dể Frank đừng nghÄ© rằng mình đã tá»›i Rhett. Frank xem Rhett là má»™t trong những tên vô lại nhất.
- Tôi tới đó. . . tới đó để xem coi . . . coi có sĩ quan Yankbe nà o muốn mua mấy món đồ thêu gởi vỠcho vợ hỠkhông. Tôi thêu đẹp lắm.
Frank ngồi lùi ra sau má»™t chút, vừa có vẻ giáºn dá»—i vừa có vẻ phân vân.
- Cô tới chỗ quân Yankee... Nhưng, cô Scarlett, đáng lý cô không nên tới... tại sao... Chắc chắn ba cô không biết chuyện nà y! Chắc chắn cô Pittyat...
- ồ ông mà nói lại cô Pitty là tôi chết mất...
Scarlett báºt khóc, nà ng tháºt sá»± lo ngại chuyện đó. Nà ng khóc tháºt dá»… dà ng vì quá lạnh và quá khổ, nhưng Frank cÅ©ng bị kÃch thÃch dá»… dà ng. Y lúng túng và ngượng nghịu tá»±a như má»™t ngưá»i chợt thấy là mình lõa thể cứ chặc lưỡi than khổ luôn miệng. Y muốn bạo gan áp đầu Searlett và o vai mình và vá»— vá» nà ng, nhưng vì chưa bao giá» là m váºy vá»›i đà n bà nên y không biết phải bắt đầu là m sao.
Scarlett O hara ngưá»i đẹp và thông minh nhất Ä‘á»i lại khóc lóc trong xe y. Scarlett O hara ngưá»i kiêu hãnh nhất trong những ngưá»i kiêu hãnh lại phải Ä‘i gạ bán đồ thêu cho quân Yankee. Y Ä‘au xót.
Scarlett vẫn khóc nức nở, thỉnh thoảng lại kể và i câu rá»i rạc, và Frank liá»n tổng kết là Tara chắc Ä‘ang khốn đốn. Có lẽ ông O,Ha ra vẫn "không còn như xưa", có lẽ Tara đã không có tiá»n mua thá»±c phẩm. Do dó, Searlett phải Ä‘i Atlanta để kiếm tiá»n cho mẹ con nà ng. Frank lại chắc lưỡi và bá»—ng nháºn thấy Scarlett đã ngã đầu và o vai y. Y hoà n toà n không biết nà ng đã là m váºy lúc nà o. Chắc chắn là y đã không kéo đầu Scarlett và o vai mình, nhưng quả tháºt Scarlett Ä‘ang dá»±a và o vai y và nước mắt Ä‘ang rÆ¡i lã chã trên ngá»±c y.
Frank xúc động, má»™t xúc động hoà n toà n má»›i lạ. Y rụt rè vuốt ve vai nà ng và thấy Searlett không phản đối, bèn mÆ¡n trá»›n bạo dạn hÆ¡n. Nà ng hết sức dịu dà ng và yếu Ä‘uối! Nhưng cÅ©ng tháºt can đảm, tháºt Ä‘iên cuồng khi cố kiếm tiá»n bằng cách bán đồ thêu.
- Cô Scarlett, tôi sẽ không nói lại với cô Pitty, nhưng phải hứa với tôi là không bao giỠlà m chuyện đó nữa. Cứ nghĩ con gái của ông O hara...
Scarlett mở đôi mắt xanh ngấn lệ nhìn Frank.
- Nhưng, ông Kennedy, tôi phải là m một cái gì chứ. Tôi phải lo nuôi con trong khi không ai đoái hoà i tới chúng tôi cả.
Cô là má»™t quả phụ dÅ©ng cảm, nhưng tôi không muốn cô là m má»™t việc như váºy. Gia đình cô sẽ xấu hổ đến chết mất.
- Váºy tôi phải là m sao bây giá»?
Scarlett lại nhìn Frank như là y sẽ có cách giúp đỡ nà ng.
- ÄÆ°á»£c, ngay bây giá» thì tôi chưa nghÄ© ra, nhưng thế nà o cÅ©ng có cách.
- Tôi biết là thế nà o ông cÅ©ng có cách mà . ông là ngưá»i tà i
Chưa bao giá» Scarlett gá»i thân máºt như váºy nên vừa nghe, Frank đã bà ng hoà ng và hết sức hà i lòng. Có lẽ do quá rối trà nên cô ta không chú ý tá»›i lá»i nói cá»§a chÃnh mình. Frank tá»± thấy có bổn pháºn ân cần và che chở, phải là m má»™t việc gì đó dể giúp đỡ cho ngưá»i chị cá»§a Suellen. Y móc ra cái khăn tay đỠđưa cho
nà ng. Scarlett lau mắt rồi phân trần:
- Tôi ngớ ngẩn quá. ông tha thứ cho tôi nghe.
- Cô không ngá»› ngẩn đâu. Cô đúng là má»™t phụ nữ can đảm, cố gắng mang cả má»™t gánh nặng quá sức mình. Chắc cô Pittypat cÅ©ng không giúp gì cho cô được, phải không? Nghe nói cô ấy đã mất gần hết sản nghiệp, cả ông Henry cÅ©ng không còn khá giả gì Tôi chỉ mong có má»™t ngôi nhà để bao bá»c cô. Nhưng Scarlett, cô nhá»› Ä‘iá»u nà y, lúc nà o cưới Suellen xong, chúng tôi sẽ dà nh cho cô và bé Wade Hampton má»™t chá»— trong mái nhà cá»§a chúng tôi.
Äã tá»›i lúc rồi dây! Thánh thần có lẽ đã để mắt tá»›i nên má»›i tạo ra má»™t cÆ¡ há»™i bằng và ng như váºy, Scarlett cố là m ra vẻ kinh ngạc và bối rối. Nà ng giả vá» há miệng như muốn nói Ä‘iá»u gì đó rồi ngáºm lại.
- Chắc cô dư biết tôi sẽ thà nh em rể của cô và o mùa xuân tới.
Frank vui vẻ nói nhưng chợt thấy mắt Scarlett lại trà o lệ nữa,
- y vá»™i lo lắng há»i:
- Chuyện gì váºy? Suellen có Ä‘au ốm gì không?
- ồ, không, không.
- Chắc có chuyện gì rắc rối phải không? Cô phải nói cho tôi hay mới được.
- Không được đâu, tôi không biết! Tôi nghÄ© là nó đã viết thÆ¡ cho ông hay rồi... Trá»i, khó nói quá.
- Cô Scarlett, chuyện gì.xảy ra?
- Frank, tôi không muốn nói gì tôi tưởng ông đã biết. . . tôi tưởng nó đã viết thơ cho ông rồi
Frank run rẩy:
Viết cho tôi cái gì?
- Dám là m chuyện đó vá»›i má»™t ngưá»i tốt bụng thì quá lắm.
- Nhưng chuyện gì?
- Nó không viết thơ cho hay sao? à , tôi đoán có lẽ vì xấu hổ nên nó không chịu viết thơ. May là nó còn biết xấu ôi, có một đứa em gái như nó!
Frank không còn mở miệng há»i tiếp được nữa. Y nhìn Scarlett chòng chá»c, mặt tái xám, tay buông thõng dây cương.
- Nó sẽ lấy Tony Fontaine tháng tá»›i. ồ, xin lá»—i ông Frank, tôi rất buồn là chÃnh mình lại là m kẻ báo tin nà y cho ông. Nó đã chán phải chỠđợi lâu, nó sợ sẽ trở thà nh gái già .
Mammy đã đứng ở thá»m nhà lúc Frank đỡ Scarlett xuống xe. Có lẽ bà đã đứng đợi khá lâu vì tóc đã rối tung và khăn choà ng đã lốm đốm nước mưa. Mặt bà vừa biểu lá»™ nét giáºn dữ, vừa lo sợ. Liếc nhanh vá» phÃa Frank và nháºn rõ ra y, bà thay đổi ngay sắc mặt... vá»›i đôi chút hà i lòng. Mammy nặng ná» Ä‘i tá»›i, mỉm cưá»i lá»… phép lúc Frank bắt tay bà .
- Gặp lại ngưá»i cùng quê, hân hạnh quá. Mạnh khá»e không ông Frank? ông có vẻ tươi tắn lắm. Nếu biết Scarlett Ä‘i vá»›i ông tôi đâu có lo lắng dữ váºy. Má»›i vá» nhà thấy cô Ä‘i mất, tôi cuống cuồng như con gà bị vặn cổ. ông thá» nghÄ© Scarlett ra đưá»ng có má»™t mình trong lúc mấy tên má»i giải phóng há»—n xược lúc nhúc ngoà i đưá»ng sao mà không lo.Sao không cho tôi hay, con gái cưng? Coi chừng bị cảm nữa đó.
Scarlett nháy mắt vá»›i Frank. Mặc dầu Ä‘ang Ä‘au đớn vì cái tin buồn vừa qua, Frank cÅ©ng mỉm cưá»i và nháy mắt trả lại tỠý đã thông cảm lắm rồi. Scarlett nói:
- Mammy lên lầu lấy cho tôi quần áo khô, pha trà nóng nữa.
- Chúa Æ¡i, cái áo cá»§a cô đã. tÆ¡i hết rồi kia. Váºy là tôi phải mất thì giỠđể hong khô và chải lại. Tối nay còn phải mặc Ä‘i dám cưới .
Mammy quay và o, Scarlett dá»±a và o ngưá»i Frank, thì thầm:
- ở lại dùng bữa tối vá»›i tôi nghen! Chúng tôi trÆ¡ trá»i quá. Sau đó chúng ta sẽ Ä‘i đám cưới, ông cÅ©ng Ä‘i nữa! Và nhá»› đừng nói gì vá»›i cô Pitty vá» chuyện... vá» chuyện Suellen. Cô sẽ buồn ghê lắm. Và tôi sẽ lãnh hết vì tôi là chị nó.
Frank hấp tấp trả lá»i:
- Không đâu! Không đâu!
- Hôm nay ông tỠtế với tôi quá. Tôi đã cảm thấy hoà n toà n vững lòng trở lại.
Nà ng siết chặt tay Frank và đắm đuối nhìn anh ta.
Mammy đứng chá» ngay bên trong cá»a, nhìn Scarlett má»™t cách khó hiểu rồi cả hai lên lầu, và o phòng ngá»§. Bà lẳng lặng cởi quần áo ướt cá»§a Scarlett mắc lên thà nh ghế và đỡ nà ng và o giưá»ng. Lúc mang tá»›i cho Scarlett má»™t tách trà và má»™t viên gạch nóng quấn trong vải, bà nhìn Scarlett và nói vá»›i má»™t giá»ng đầy hối tiếc mà chưa bao giá» nà ng nghe thấy;
- Con gái, sao con không nói cho Mammy biết, con muốn tÃnh toán cái gì? Nếu váºy vú đâu có lo lắng suốt đưá»ng Ä‘i Atlanta. Vú đã quá già và máºp nên không xòa xoay xở được như trước.
- Bà nói gì?
- Con gái cưng, đừng gạt vú. Vú hiểu con quá mà . Vú đã nhìn rõ mặt ông Frank và mặt con, vú Ä‘á»c rõ như Ä‘ang Ä‘á»c Thánh kinh váºy. Vú còn nghe những lá»i con thì thầm vá»›i ông Frank vá» Suellen nữa. Nếu vú biết trước chuyện Frank và con, vú đâu có lo lắng nhiá»u váºy.
- ÄÆ°á»£c rồi.
Scarlett cuá»™n ngưá»i trong má»n, nà ng biết có đóng kịch thêm nữa vá»›i Mammy cÅ©ng vô Ãch.
- Váºy bà tưởng tôi Ä‘i gặp ai?
Con gái, vú không biết, nhưng vú không thÃch cái mặt cá»§a con ngà y hôm qua. Và vú nhá»› cô Pitty đã viết cho Melly rằng cái tên đê tiện Butler có nhiá»u tiá»n lắm và vú cÅ©ng không quên chuyện gì đã nghe. Nhưng còn ông Frank, ông ấy cÅ©ng thuá»™c giá»›i quý tá»™c dầu không đẹp trai…
Scarlett gay gắt nhìn Mammy. Bà cÅ©ng bình tÄ©nh nhìn trả lại vá»›i tia mắt cá»§a má»™t ngưá»i toà n trÃ.
- ÄÆ°á»£c, bây giá» bà muốn gì? Bép xép lại vá»›i Suellen?
- Tôi chỉ muốn giúp cô vui vẻ bên ông Frank thôi.
Mammy vừa đáp vừa nhét mà má»n quanh cổ Scarlett. Nà ng nằm yên lặng má»™t lúc lâu trong khi Mammy cứ Ä‘i qua Ä‘i lại trong phòng, không má»™t đòi há»i giải thÃch, không má»™t lá»i trách cứ Mammy đã hiểu rõ và im lặng. Scarlett bá»—ng nháºn ra Mammy còn có vẻ tháºt sá»± ương ngạnh hÆ¡n mình. Mammy là vú nuôi Scarlett và há»… Scarlett muốn gì, dầu cái đó thuá»™c vá» ngưá»i khác, Mammy cÅ©ng Ä‘iá»m nhiên giúp nà ng đạt được ý muốn. Quyá»n lợi cá»§a Suellen và Frank Kennedy không nghÄ©a lý gì đối vá»›i Mammy. Scarlett Ä‘ang túng bấn và cố sức vùng vẫy. Mammy á»§ng há»™ nà ng không chút do dá»±. Searlett hiểu được sá»± á»§ng há»™ ngấm ngầm cá»§a ngưá»i nhÅ© mẫu và khi viên gạch nóng đã là m nà ng ấm áp, tia hy vá»ng lúc nãy còn yếu á»›t lóe lên trên Ä‘oạn trưá»ng vá» nhà bây giá» bùng cháy mãnh liệt. Trái tim ồ ạt bÆ¡m máu khắp ngưá»i. Sức lá»±c trở lại vá»›i Scarlett là m nà ng. Nà ng muốn cưá»i to lên "Mình vẫn chưa thất bại", nà ng vui vẻ nghÄ© thầm. Mammy đưa cho tôi cái gương. Äừng để hở vai ra nghe không!
Mammy đưa cái gương soi. Scarlett nhìn và o đó.
Mặt xanh mét như ma, còn tóc thì bù xù như đuôi ngựa.
- Cô không còn tươi tắn như ngà y xưa nữa.
- Hừm... mưa có lớn lắm không?
- Cô đã biết là mưa lớn lắm mà .
- Cũng được, bà đi mua đồ cho tôi
- Mưa như vầy là m sao đi được?
- Không, để tôi Ä‘i váºy.
- Cô cần gì gấp đến ná»—i không chỠđược? Hôm nay như váºy cÅ©ng chưa đủ sao?
Searlett chăm chú quan sát mặt mình trong gương, nói:
- Tôi cần một chai dầu thơm. Bà gội đầu rồi xịt lên tóc cho tôi một bình nước hột mộc qua.
- Tôi không gá»™i đầu cho cô trong lúc cô đã ướt mem tôi cÅ©ng không muốn cô xà i dầu thÆ¡m như những ngưá»i đà n bà phóng đãng kia.
- Bà phải là m theo ý tôi. Lục trong bóp lấy năm đô la và ng Ä‘i mua đồ cho tôi ngay. Và ... Æ¡... Mammy, bà mua giùm tôi má»™t... má»™t thá»i son nữa.
Mammy đâm nghi:
- Cái đó là cái gì?
Vú không cần biết. Chỉ há»i ngưá»i ta là được.
- Tôi không muốn mua cái gì mà tôi không biết.
- ÄÆ°á»£c đó là má»™t loại mà u, nếu vú tò mò muốn biết! Äó là mà u để thoa mặt. Vú Ä‘i mau Ä‘i.
Mammy la lối:
- Thoa mặt! Cô đã lá»›n lắm rồi nên tôi không đánh đòn được. Chưa bao giá» tôi thấy xấu hổ như váºy! Cô phát Ä‘iên rồi! Ngay lúc nà y bà Ellen nằm dưới mồ cÅ©ng không yên! Cô thoa mặt như má»™t. . .
- Bà biết là bà ngoại Robillard cũng từng thoa mặt và . . . Phải và bà ấy chỉ mặc có một cái váy lót bên trong thôi.
- Nhưng không phải đó là lý do để cô bắt chước. Hồi bà ngoại còn nhá», nếp sống rất buông thả, nhưng bây giá» thì khác, lúc đó há»...
Scarlett tốc má»n ngồi dạy, hét lá»›n:
- Nếu váºy thì bà vá» ngay Tara Ä‘i.
- Tôi chỉ vá» Tara khi nà o tôi muốn. Tôi có toà n quyá»n. Bây giá» tôi muốn ở lại. Nằm xuống Ä‘i. Bá»™ muốn bị sưng phổi hay sao? Mặc áo nịt và o mau. Mặc áo nịt và o Ä‘i. con cưng! Chúa Æ¡i, cô giống y hệt như là ba cô váºy! Nằm xuống Ä‘i... Tôi không thể mua mà u cho cô được! Xấu hổ lắm ai cÅ©ng biết là tôi Ä‘i mua cái đó cho con gái tôi! Scarlett, cô đã đẹp quá rồi, cần cái đó là m chi. Con cưng, chỉ có hạng đà n bà lẳng lÆ¡ má»›i xà i thứ đó.
- Nhưng hỠđã đạt được kết quả, phải không?
- Chúa Æ¡i! Con đừng nói báºy bạ váºy! BỠđôi vá»› ướt đó xuống, con gái cưng. Tôi không muốn cô Ä‘i mua mấy món đó. Bà Ellen sẽ hiện vá» rấy rà tôi. Nằm xuống Ä‘i. Tôi sẽ Ä‘i mua cho. Có lẽ tôi sẽ tìm ra được má»™t cá»a hiệu không có ngưá»i nà o quen vá»›i chúng ta.
Äêm đó, tại nhà riêng bà Elsing, sau khi má»i nghi thức hôn lá»… cá»§a Fanny đã là m xong và khi lão Levi cùng cái nhạc sÄ© Ä‘ang sá»a soạn nhạc cụ cho cuá»™c khiêu vÅ©, Scarlett sung sướng rảo mắt nhìn quanh. ÄÆ°á»£c dịp tham dá»± lại má»™t đám tiệc tháºt là khoan khoái. Nà ng cÅ©ng hà i lòng vì sá»± tiếp đón nồng háºu cá»§a má»i ngưá»i. Lúc nà ng cặp tay Frank bước và o nhà , má»i ngưá»i đổ xô tá»›i chà o há»i, hôn hÃt bắt tay, bà y tá» sá»± nhá»› mong. Há» còn yêu cầu nà ng đừng vá» Tara nữa. Ngay đến những ngưá»i như bà Meade, bà Merriwether, bà Whiting và những ngưá»i đà n bà khác từng đối xá» lạnh nhạt vá»›i nà ng trong thá»i chiến cÅ©ng đã quên hết những hà nh vi cá»§a nà ng ngà y xưa. Há» chỉ thấy nà ng cÅ©ng chịu Ä‘au khổ trước những thất bại chung như há» và nà ng là cháu cá»§a cô Pitty, là bà quả phụ Charles. Há» rÆ¡m rá»›m nước mắt khi hôn nà ng, nhắc lại cái chết cá»§a mẹ nà ng và bá» ra nhiá»u thì giỠđể há»i thăm cha nà ng cùng các cô em gái. Ngưá»i nà o cÅ©ng há»i thăm Ashley và Melanie, há» muốn biết tại sao vợ chồng há» không cùng vá» Atlanta.
Dù rất hà i lòng trước sá»± đón tiếp má»m nở ấy, Scarlett cÅ©ng thoáng thấy bá»±c bá»™i, bá»±c bá»™i vì cái áo nhung cá»§a mình. Chiếc áo vẫn còn ướt ngang gối và có những vết lốm đốm khắp nÆ¡i trên há» nháºn ra là nà ng chỉ có má»™t cái, váºy thôi. Nhưng rồi nà ng cÅ©ng yên tâm khi nháºn thấy y phục cá»§a nhiá»u ngưá»i khác trông còn lôi thôi lếch thếch hÆ¡n vá vÃu chá»— nà y chá»— ná». Dầu sao, áo nà ng cÅ©ng còn nguyên và má»›i nhất trong đám khách, trừ cái áo cưới bằng satanh trắng cá»§a Fanny. Nhá»› lại những gì cô Pitty đã nói vá» tình hình tà i chÃnh cá»§a bà Elssing, Scarlett ngạc nhiên tá»± há»i há» lấy tiá»n ở đâu để may áo satanh đó, để mua đồ giải khát, để trang hoà ng và mướn nhạc công. Chắc chắn là phải tốn nhiá»u tiá»n lắm. Có lẽ bà ta vay mượn hoặc cả dòng há» Elsing đóng góp và o để là m quà cưới cho Fanny.
Má»™t đám cưới linh đình và o lúc nà y, đối vá»›i Scarlett cÅ©ng hoang phà như gia đình Tarleton là m bia má»™ cho mấy đứa con trai. Bây giỠđâu còn là lúc xà i tiá»n như nước nữa. Tại sao đám ngưá»i nà y vẫn cố sống như xưa trong khi ngà y xưa êm đẹp không còn nữa?
Nhưng Scarlett gạt qua ngay những ám ảnh vá» chuyện tiá»n bạc đó Không phải là tiá»n cá»§a nà ng thì lo nghÄ© là m gì cho mất vui.
Scarlett nháºn ra mình có quen biết nhiá»u vá»›i chú rể, anh ta tên là Tommy Wellburn ngưá»i Sgrarta. Năm 1863, nà ng đã có lần săn sóc Tommy khi anh ta bị thương ở vai. Ngà y trước Tommy rất đẹp trai, anh rá»i trưá»ng Äại há»c Y khoa để gia nháºp kỵ binh. Bây giá». trông như má»™t cụ già , vết thương ở háng là m anh ta thấp hẳn xuống. Tommy Ä‘i rất khó khăn và đúng như nháºn xét cá»§a cô Pitty, cái lối Ä‘i hai hà ng cá»§a anh ta trông rất khó coi. Nhưng anh ta không có vẻ gì lo nghÄ© hoặc quan tâm tá»›i dáng Ä‘iệu cá»§a mình. Tommy đã bỠý định theo Ä‘uổi ngà nh y khoa, bây giá» anh ta Ä‘ang là m thầu khoán, coi sóc má»™t đám nhân công ngưá»i Ireland xây cất má»™t khách sạn má»›i. Scarlett không hiểu tại sao Tommy có thể theo Ä‘uổi được cái nghỠđó vá»›i thương tÃch như thế, nhưng nà ng không há»i. Nà ng nháºn thức rằng ngưá»i ta có thể là m dược bất cứ việc gì khi bị sá»± túng cùng thúc đẩy.
Tommy, Hugh Elsing và chà ng Ren Picard bé choắt như khỉ đứng tiếp chuyện nà ng trong khi gia nhân Ä‘ang kéo bà n ghế và o vách để dá»n chá»— là m sà n khiêu vÅ©. Từ lần gặp chót và o năm 1962 tá»›i nay, Hugh vẫn không có gì thay đổi. Vẫn còn là má»™t anh chà ng gầy gò, mẫn cảm vá»›i má»› tóc lòa xòa trước trán. Nhưng René đã khắc hẳn vá»›i cái ngà y nghỉ phép để là m lá»… cưới cùng Maybelle Merriwether, nụ cưá»i anh ta rõ rà ng là gượng gạo mặc dầu những nét linh hoạt sống động cá»§a dân Creole vẫn sáng ngá»i trong mắt và dáng vẻ ngạo mạn trong bá»™ đồng phục Zouave cÅ©ng không còn nữa. Anh ta vừa hôn tay Scarlett vừa nói:
- Má như hoa hồng, mắt như bÃch ngá»c. Vẫn đẹp như ngà y tôi gặp lần đầu trong há»™i chợ. Cô nhá»› không? Tôi không bao giá» quên cái lối cô bá» nhẫn cưới và o giá» cá»§a tôi. Hà ! Can đảm lắm Nhưng không bao giá» tôi lại có thể nghÄ© được là cô đã chỠđợi lâu như thế mà chưa chịu có thêm cái nhẫn khác.
René thúc cùi chỠvà o hông Hugh. Scarlett trả đũa:
- Còn tôi cũng không bao giỠnghĩ được rằng anh có thể đánh xe đi bán bánh ba-tê, Ren Picard.
Thay vì xấu hổ, anh ta lại tá» ra đắc chÃ, vừa cưá»i lá»›n vừa vá»— vá»— và o lưng Hugh.
- ôi, bà già vợ yêu quý đã bắt tôi là m việc đó. Lần thứ nhất trong Ä‘á»i tôi. Ren Picard nà y, con ngưá»i đáng lẽ chỉ lo nuôi ngá»±a giống và chÆ¡i vÄ© cầm thôi. Váºy mà bây giỠđánh xe Ä‘i bán bánh ba tê. Nhưng tôi lại khoái. Bà nhạc tôi có thể khiến má»™t ngưá»i đà n ông là m bất cứ chuyện gì. Nếu bà mà là m Tướng có lẽ chúng ta đã thắng tráºn, có phải không Tommy?
Scarlett nghÄ© thầm: "Lạ chưa, chỉ khoái đánh xe Ä‘i bán bánh ba tê trong khi gia đình có mưá»i dặm đất Ä‘ai dá»c theo bá» sông MississÃppi và má»™t dinh thá»± to lá»›n ở Orleans".
Tommy liếc nhìn bà già vợ má»›i, gáºt gù:
- Nếu các bà già vợ cá»§a tụi mình gia nháºp quân đội, thì chúng ta đã đánh bại quân Yankee trong vòng tuần lá»…. Lý do duy nhất khiến chúng ta kháng cá»± được khá lâu là nhá» cái khối các bà đứng đà ng sau nhất định không bá» cuá»™c.
Hugh cưá»i kiêu hãnh:
- Há» không bao giá» bá» cuá»™c. Không má»™t ngưá»i đà n bà nà o có mặt đêm nay lại chịu đầu hà ng, nó là m há» Ä‘au khổ còn nhiá»u hÆ¡n đà n ông tụi mình.
Tommy kết luáºn:
- Và há» Ä‘ang căm háºn lắm, phải không Scarlett? Các bà buồn rầu trước cảnh xuống dốc cá»§a chúng ta còn hÆ¡n chÃnh mình nữa. Äáng lý Hugh sẽ là má»™t luáºt sư, Ren thì kéo đà n cho vua chúa âu châu.
Tommy thụp xuống vừa vặn tránh một cú đấm của Ren.
- Và đáng lý tôi sẽ thà nh một bác sĩ . . . .
Ren kêu lên:
- Cứ để thêm má»™t Ãt lâu nữa rồi coi. Lúc đó tôi sẽ thà nh ông hoà ng bánh ba tê ở miá»n Nam. Hung sẽ thà nh ông vua bán cá»§i và mà y, Tommy, mà y sẽ là chá»§ nhân ông cá»§a hà ng trăm nô lệ Ireland thay vì bá»n nô lệ da Ä‘en ngà y xưa. Thay đổi nhiá»u lắm chứ! Còn các cô, Scarlett, Melanie sẽ trở thà nh cái gì đây? Các cô
vắt sữa bò, hái bông?
- Không là cái gì cả.
Scarlett lạnh lùng trả lá»i, nà ng không hiểu tại sao Ren lại vui vẻ trước những cảnh khốn khổ như váºy được. Nà ng nói thép:
- Äã có bá»n hắc nô là m những chuyện đó cho chúng tôi.
Nghe nói cô Melly đặt tên con là Beauregard. Cô nói lại vá»›i Melly là tôi, Ren nà y, chấp nháºn và tuyên bố là cái tên đó chỉ thua có danh Thánh chúa Jesus thôi.
Ren mỉm cưá»i, mắt long lanh kiêu hãnh vì cái tên Beauregard cá»§a vị tướng nổi danh vá» chiến thuáºt táºp kÃch ở Louisianna.
Tommy phụ há»a:
- Cái tên Robert Edward Lee cÅ©ng váºy. Tại sao tôi không bắt chước cái lối đặt tên như váºy kìa, đứa con đầu lòng cá»§a tôi sẽ tên là Bob Lee Wellburn.
Ren nhún vai cưá»i to.
Sau khi đã thỠlại nhạc cụ, cái nhạc sĩ chơi bà i "ông lão Dan Tucker", Tommy quay lại Scarlett:
- Cô khiêu vÅ© không? Tôi thì không thể má»i cô được, còn Hugh và Ren...
- Không cám ơn... tôi vẫn còn tang mẹ.
Scarlett đưa mắt tìm Frank Kennedy thì thấy y đang đứng gần bà Elsing. Nà ng ra hiệu cho Frank lại gần.
- Tôi ngồi ở góc phòng đằng kia, ông tìm má»™t Ãt món giải khát vá»›i đó, chúng ta sẽ nói chuyện vá»›i nhau.
Trong khi Frank hấp tấp Ä‘i ìấy rượu vang và bánh ngá»t, Scarlett ngồi và o trong má»™t lõm nhá» cá»§a phòng khách cẩn tháºn xếp váy lại để giấu những vết dÆ¡. Cảnh đông ngưá»i, tiếng nhạc là m Scarlett quên hết những nhục nhã vá»›i Rhett ban sáng. Ngà y mai nà ng sẽ nghÄ© tá»›i thái độ cá»§a Rhett, nghÄ© tá»›i sá»± nhục nhã cá»§a mình. Ngà y mai nà ng sẽ tá»± há»i xem đã chiếm được trái tim cá»§a Frank chưa.
Nhưng đêm nay thì không. Äêm nay phải sống cho chÃnh mình.
ÄÆ°á»£c khiêu vÅ© trở lại thì thÃch quá nhưng dÄ© nhiên ngồi vá»›i Flank trong má»™t góc phòng hẻo lánh như thế nà y thì hữu Ãch hÆ¡n. Tiếng nhạc nghe má»i má»c tháºt, Scarlett không ngá»›t nhịp chân theo tiếng gõ nhịp cá»§a lão Levi. Trên sà n nhảy hai hà ng ngưá»i khi thì hòa nháºp và o nhau rồi lùi ra, lúc thì quay tròn rồi nắm tay nhau. Trông há» cÅ©ng như xưa nhưng ở há» lại có má»™t cái gì khác ngà y xưa. Tại sao? Có phải hỠđã sống thêm và i tuổi rồi? Không, có má»™t cái gì khác hÆ¡n mãnh lá»±c cá»§a thá»i gian. Bá»n há», thế giá»›i cá»§a hỠđã mất Ä‘i má»™t cái gì đó. Năm năm trước, há» sống trong má»™t thế giá»›i đầy an nhà n tươi đẹp. Bây giá» thế giá»›i đó không còn nữa, những rung động, những ý nghÄ©a, những nét đáng yêu cá»§a nếp sống xưa cÅ© đã mất cả rồi.
Scarlett biết chÃnh mình cÅ©ng đã biến đổi, nhưng không phải ngưá»i rồi chợt cảm thấy mình như má»™t ngưá»i lạ lạc lõng tá»›i đây.nà ng thấy mình lạc lõng như vừa đến từ má»™t thế giá»›i khác. Và rồi nà ng nhá»› lại, đó cÅ©ng là cái cảm nghÄ© thưá»ng có má»—i khi gần gÅ©i vá»›i Ashley và những ngưá»i cùng bản chất vá»›i chà ng, Scarlett nháºn thấy không thể nà o hiểu được há». Thế giá»›i xa xưa cá»§a hỠđã thay đổi, nhưng bá» ngoà i cá»§a há» không thay đổi, vì đó là những gì há» còn giữ lại được. Há» vẫn bám vÃu chặt chẽ và o những gì há» yêu mến nhất cá»§a ngà y xưa, những cá» chỉ uể oải, thanh lịch và vượt lên trên hết là ý thức bảo vệ phụ nữ cá»§a nam giá»›i.
Scarlett cÅ©ng biết mình thay đổi nhiá»u. Nếu không, nà ng không thể là m được những chuyện nà ng đã là m từ ngà y rá»i Atlanta chạy nạn. Nếu không, nà ng không thể trù liệu được má»™t kế hoạch vô vá»ng như ngà y hôm qua: Tuy nhiên nà ng vẫn thấy mình khác há», nhưng tá»›i bây giá» nà ng vẫn không thể hiểu tại sao có sá»± khác biệt đó. Có lẽ vì nà ng có thể là m được những chuyện mà há» thà chết chứ không là m. Có lẽ vì hỠđã mất hy vá»ng nhưng vẫn cố mỉm cưá»i, vẫn lá»… phép trước cuá»™c Ä‘á»i, còn Scarlett thì không. Nà ng không thể là m ngÆ¡ trước cuá»™c Ä‘á»i. Nà ng phải sống và cuá»™c sống thì lại quá tà n nhẫn vá»›i nà ng, chứa đựng quá nhiá»u bất trắc cho nên dầu muốn gượng cưá»i vá»›i nó nà ng cÅ©ng không là m được. Nhìn thái độ dịu dà ng can đảm hoặc kiêu hãnh cá»§a bạn bè nà ng thấy nó chẳng nói lên má»™t ý nghÄ©a nà o cả. Äối vá»›i nà ng, há» chỉ là những ngưá»i ngoan cố, không chịu nhìn thẳng và o sá»± tháºt. Nhìn những ngưá»i Ä‘ang quay cuồng trên sà n khiêu vÅ©, Scarlett tá»± há»i không biết cuá»™c Ä‘á»i có đẩy há» và o đưá»ng cùng như nà ng không, những ngưá»i yêu đã chết, những ngưá»i không tà n phế, đám con cái đói khát, ruá»™ng đất bị xâu xé, nhà cá»a thuá»™c vá» ngưá»i lạ. DÄ© nhiên là há» cÅ©ng Ä‘ang khốn đốn như nà ng! Scarlett biết rõ hoà n cảnh cá»§a há», sá»± khánh táºn, khốn khổ cá»§a há» cÅ©ng là cá»§a nà ng, vấn đỠcá»§a há» cÅ©ng là vấn đỠcá»§a nà ng. Nhưng há» lại phản ứng khác hẳn nà ng. Những khuôn mặt hiện diện trong phòng nà y đêm nay không còn là những bá»™ mặt tháºt nữa, đó là những cái mặt nạ, những cái mặt nạ hoà n hảo.
Bá»—ng nhiên nà ng thấy thù ghét má»i ngưá»i vì há» khác hẳn nà ng, vì há» cưu mang sá»± khánh táºn cá»§a há» bằng má»™t thái độ ung dung mà nà ng không thể nà o bắt chước. Những ngưá»i đà n bà kia dù hà ng ngà y phải là m lụng cá»±c nhá»c và chưa biết tá»›i chừng nà o sẽ có thêm được má»™t cái áo má»›i, nhưng há» cứ khư khư giữ lấy những dáng Ä‘iệu cá»§a ngưá»i đà n bà quý tá»™c ngà y xưa. Scarlett không thể coi mình là ngưá»i quý tá»™c được nữa, dù nà ng vẫn còn má»™t cái áo nhung và má»™t mái tóc xe nước hoa, dù vẫn là ngưá»i xuất thân từ giá»›i thượng lưu và dù trước đây cÅ©ng đã có má»™t gia sản vÄ© đại. Scarlett biết không thể coi mình là má»™t phụ nữ quý tá»™c được nữa khi trên bà n ăn không còn muá»—ng mạ bạc, không còn chén dÄ©a bằng pha lê, không còn ngá»±a xe thừa thãi và bông vải Tara chưa biết tá»›i chừng nà o má»›i được những bà n tay da Ä‘en hái lại.
Và ! Thì ra khác biệt là ở đó! Dù Ä‘ang nghèo khó, há» vẫn cứ tưởng mình còn sang trá»ng như xưa, còn mình thì không. Bá»n ngu đần ấy không nháºn thức được là không còn tiá»n thì không thể là má»™t nhà quý tá»™c".
Scarlett không ngá»›t nghe những lá»i nhạo báng cái thói xét ngưá»i theo tiá»n bạc cá»§a ngưá»i Yankee. Nhưng ngay lúc nà y, nà ng không khá»i không đồng ý vá»›i chúng, vì há» hoà n toà n có lý vỠđỉểm nà y, dù vẫn sai lầm nhiá»u chuyện khác. Nà ng biết Ellen có thể bất tỉnh khi nghe con gái mình nói lá»i như váºy, bởi vì cảnh nghèo khó không bao giá» là m Ellen xấu hổ. Xấu hổ! Phải, đó là cảm nghÄ© cá»§a Scarlett giữa lúc nà y. Nà ng xấu hổ vì thấy mình nghèo, vì phải là m lụng như má»™t hắc nô.
Nà ng tức bá»±c nhún vai. Có lẽ bá»n ngưá»i nà y có lý, nhưng dù sao cái đám kiêu căng ngốc nghếch kia cÅ©ng không biết nhìn vá» tương lai như nà ng. Há» vẫn nuối tiếc quá khứ. Thá»i buổi đã trở nên khó khăn, nhưng Scarlett biết có nhiá»u ngưá»i vì cố giữ gia phong nên không dám dấn thân phấn đấu... phấn đấu để kiếm tiá»n. Tất cả Ä‘á»u nghÄ© rằng việc kiếm tiá»n hoặc nói tá»›i tiá»n Ä‘á»u là những chuyện thấp kém. DÄ© nhiên. cÅ©ng có những trưá»ng hợp đặc biệt. Bà Merriwether nướng bánh và Ren Picard đánh xe giao bánh. Hugh Elsing cưa cây và bán cá»§i dạo. Tommy là m thầu khoán và Frank mở cá»a tiệm. Má»™t số Ä‘iá»n chá»§ chỉ còn và i sà o đất để canh tác nhưng vẫn canh tác vì thiếu thốn. Những luáºt sư hay bác sÄ© phải quay lại vá»›i nghá» nghiệp há». để cứ chỠđợi những thân chá»§ có lẽ không bao giá» tá»›i ná»a. Còn bao nhiêu ngưá»i khác, sống buông thả như ngà y xưa chuyện gì sẽ đến vá»›i há»?
Phần Scarlett, nà ng không muốn sống trong cảnh nghèo khổ trá»n Ä‘á»i không muốn ngồi im chá» phép lạ. Nà ng muốn dấn thân và o cuá»™c Ä‘á»i và sẽ chi phối nó, nếu được. Scarlett không giống như những ngưá»i kia Ä‘em vốn liếng để đầu tÆ¡ và o má»™t chÃnh nghÄ©a đã sụp đổ. Cha nà ng, má»™t thanh niên di cư nghèo khó đã
tạo dá»±ng được cả má»™t đồn Ä‘iá»n to tát như Tara. ông đã là m được gì thì con gái ông cÅ©ng phải là m theo được. Há» sống bằng quá khứ còn nà ng thì sống nhá» hy vá»ng ở tương lai. Từ đây Frank Kennedy sẽ là tương lai cá»§a nà ng vì Ãt ra y cÅ©ng có má»™t cá»a hà ng và má»™t số tiá»n mặt. Nếu nà ng lấy được Frank và đặt được tay lên món tiá»n đó, nà ng sẽ cứu nguy cho Tara trong nhiá»u năm nữa. Và sau đó... cần phải bảo Frank mua lại xưởng cưa. Searlett nháºn thấy rằng thà nh phố Ä‘ang trong thá»i kỳ tái thiết và ngưá»i nà o là m chá»§ má»™t tiệm buôn gá»— cÅ©ng cầm bằng như sẽ có má»™t má» và ng.
Scarlett bá»—ng nhá»› lại những lá»i cá»§a Rhett trong những năm đầu cá»§a cuá»™c chiến, lần hắn nói vá» số tiá»n kiếm được nhá» cuá»™c phong tá»a. Lúc đó nà ng không sao hiểu nổi nhưng bây giá» nó lại trở thà nh quá rõ rà ng, "Chúng ta có thể kiếm ra tháºt nhiá»u tiá»n trong nhịp sụp đổ cá»§a má»™t ná»n văn minh cÅ©ng như giữa lúc xây dá»±ng má»™t ná»n văn minh khác". Nà ng nghÄ©. "Äây đúng là sá»± sụp đổ mà hắn tiên Ä‘oán. Hắn có lý. Ai không ngại là m việc Ä‘á»u có thể kiếm ra tiá»n dá»… dà ng.
vừa thấy Frank từ bên kia phòng khách Ä‘i tá»›i vá»›i ly rượu dâu và dÄ©a bánh ngá»t trên tay, Scarlett sá»a soạn má»™t nụ cưá»i. Nà ng không báºn tâm nghÄ© ngợi xem Tara có đáng cho nà ng lấy Frank không. Vừa nhấm nháp ly rượu ngá»t, nà ng vừa mỉm cưá»i vá»›i y.
Scarlett tá»± biết đôi má mình hồng hà o và gợi cảm hÆ¡n bất cứ cô gái nà o ở đây. Nà ng kéo vạt áo lên cho Frank ngồi bên cạnh và phe phẩy thiếc khăn tay cho mùi nước hoa thoảng ra.Nà ng hãnh diện vá»›i mùi hương đó vì trong phòng không có ngưá»i đà n bà nà o dùng dầu thÆ¡m và tất cả cÅ©ng đã chú ý ngay tá»›i nó. Trong má»™t thoáng bạo dạn, Frank thì thầm khen nà ng tươi đẹp thÆ¡m ngát như má»™t nụ hoa hồng.
Phải chi Frank đừng là m nà ng liên tưởng tá»›i má»™t con thá» già . Phải chi anh ta có vẻ nịnh đầm và nồng nà n như anh em Tarleton hoặc cùng lắm thì có những hà nh động thô bạo như Rhett. Nhưng nếu Frank có được những thứ đó thì đã đủ khôn ngoan để nháºn ra những băn khoăn hiện rõ trong ánh mắt cá»§a nà ng rồi. Frank không biết gì vỠđà n bà thì là m sao có thể nghi ngỠđược những mưu chước cá»§a nà ng. Äó là má»™t cái may cho Scarlett, nhưng không phải vì thế mà nà ng tăng được lòng kÃnh phục Frank.
Last edited by quykiemtu; 24-11-2008 at 03:44 PM.
|
 |
|
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
âèäåî, âîäîíàåâà, çàùèòíèêà, çàðàáîòîê, êàáèíû, êîëüöà, ìàðàôîí, ïîãîäû, íîãòåé, íîêèà, îñòðîâ, ñóáàðó, õàêåð, òåõíèêà, öèôðîâûå, ýíåðãèÿ, ðàçðåøåíèå, ðàìáëåð, ðîëèê  |
| |