Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #41  
Old 28-05-2008, 06:51 AM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 42

Chá» Ngưá»i Xứ Lạ



Ngưá»i áo Ä‘en há»i lại:
- Cô nương có nghe nói đến cái chiêu Nhất Nộ Sát Long trong thư pháp Thiếu Lâm Tam Tuyệt chăng?
Cô nương có nghe nói đến chiêu Bán Cô Nhất Phú Khai Thiên Äịa mà năm xưa Liá»…u đại hiệp đã dùng để áp đảo khách giang hồ chăng?
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Trong võ lâm hào kiệt, cho rằng hai chiêu đó thuộc hàng bá đạo, bởi thuộc vỠbá đạo nên chẳng còn nhân đạo nữa, tuy nhiên, hai chiêu đó có liên quan gì đến chiêu đao của ngươi đâu?
Ngưá»i áo Ä‘en vẫn không đáp, chỉ tiếp nối theo cái ý cá»§a y:
- Cô nương có biết là trong Tam Äại Lưu phái cá»§a võ lâm Äông Doanh, có chiêu Nghinh Phong Nhất Trảm, chiêu nầy là tuyệt há»c cá»§a Nhất Lưu Thái Ä‘ao chăng?
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Ta không nghe nói đến, song ta nghÄ© rằng chiêu Ä‘ao ngươi vừa nói đó, rất có oai phong trong võ lâm Äông Doanh, và đương nhiên phải lợi hại lắm.
Ngưá»i áo Ä‘en gật đầu:
- Äúng vậy, và cái chiêu do tại hạ thi triển vừa qua, chính là chiêu tổng hợp vÅ© há»c cá»§a Äông Doanh, thắng được chiêu đó, là thắng tất cả những võ sÄ© Äông Doanh...
Y thốt, càng thốt càng làm tiêu hao phần khí lá»±c tàn dư, tàn lá»±c chỉ đủ duy trì y qua má»™t thá»i gian ngắn, độ má»™t vài khắc, song y dùng tàn lá»±c để bắt chuyện vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c và tiểu công chúa , thì cái chết phải đến vá»›i gấp vá»›i y.
Y dừng lại để thở, để gom nhặt tàn lực định nói thêm những gì còn muốn nói.
Y thốt, thì Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa thốt, y dừng thì cả hai cÅ©ng dừng, dừng để cho y lấy sức mà tiếp tục.
Chỉ còn Ngưu Thiết Oa chẳng nói gì, gã đứng đó nghe song phương đối đáp, gã nhìn bên này, rồi nhìn sang bên kia.
Khi ngưá»i áo Ä‘en dừng thốt, thì cả ba lại nhìn nhau.
Phương Bá»­u Ngá»c vẫn còn hối tiếc và chưởng lá»±c cá»§a chàng, càng hối tiếc, chàng càng thương cảm.
Tiểu công chúa nhìn ngưá»i áo Ä‘en, niá»m nghi hoặc hình thành dần dần trong tâm tư nàng, chừng như nàng có phát hiện ra má»™t sá»± lạ lùng...
Ngưu Thiết Oa cứ nhìn đăm đăm nÆ¡i hông ngưá»i áo Ä‘en, nÆ¡i có má»™t vật gì, gã càng nhìn, càng động tính hiếu kỳ.
Vật đó là vật gì, trông kỳ quái thế?
Mưá»ng tượng má»™t bình nước, trên đầu bình, lại có má»™t cây kim, loại kim rá»—ng ruá»™t, nhưng lúc đó kim đã rÆ¡i ra bày má»™t lá»— trống, dÄ© nhiên lá»— trống chỉ to bằng kim.
Không gian vẫn trầm tịch như thưá»ng.
Song có tiếng gì vang lên trong chiếc bình đó, như tiếng nước sôi, rất nhá», phải chú ý lắng tai má»›i nghe được.
Cái gì ở trong bình phát động lên âm thanh đó?
Ngưu Thiết Oa suy nghĩ mãi chẳng hiểu nổi.
Tiểu công chúa trầm ngâm suy tư vá» Ä‘iá»u chưa phát hiện, má»™t lúc lâu nàng chợt kêu lên:
- Äúng rồi! Chính hắn! Nhất định là hắn!
Phương Bá»­u Ngá»c nhìn sang nàng:
- Cô nương nói cái chi? Ai là hắn? Hắn là ai?
Tiểu công chúa không đáp.
Bá»—ng nàng cúi xuống, đưa tay giật vuông khăn che lá»­ng lÆ¡ gương mặt cá»§a ngưá»i áo Ä‘en.
Gương mặt đó hiện lá»™ rõ rệt, má»™t gương mặt xanh dá»n, như chẳng có má»™t Ä‘iểm máu.
Phương Bá»­u Ngá»c kêu lên hãi hùng:
- Trá»i! Các hạ?... các hạ đây sao?
Ngươi đó, là Thiết Kim Äao, đã vắng bóng trên giang hồ qua má»™t thá»i gian lâu, vắng bóng má»™t cách bí mật.
Trước đó, Phương Bá»­u Ngá»c nhìn qua dáng dấp y, thấy cá»­ động cá»§a y, chàng nhá»› mang máng đến má»™t ngưá»i, song tìm hiểu mãi vẫn chẳng biết ngưá»i đó là ai mà có cái vẻ quen quen.
Tại Nhạc Dương lâu ngày trước, bất quá chàng chỉ thấy thoáng qua Thiết Kim Äao cho nên ấn tượng không sâu đậm lắm, bây giá» chàng gặp lại con ngưá»i cÅ© làm sao nhá»› rõ được trong nhất thá»i khi ngưá»i đó dấu mặt mày, dù là dấu ná»­a phần, vả lại trong lúc đêm tối sao má».
Nhạc Dương lâu!
Cái gì đã diá»…n ra tại đó, cách đây sáu bảy năm rồi, má»™t thá»i gian không phải ngắn, vá»›i thá»i gian đó khách giang hồ trải qua bao nhiêu thương hải tang Ä‘iá»n? Äá»i giang hồ luôn luôn có nhiá»u sóng gió, sóng gió vẫn dấy lên không ngừng, thì trong khoảng thá»i gian sáu bảy năm, biết bao nhiêu biến chuyển xảy ra? Con ngưá»i đâu phải nhá»› tất cả má»i việc đã qua má»™t cách dá»… dàng?
CÅ©ng sáu bảy năm vá» trước, chàng và Tiểu công chúa nấp sau má»™t bức rèm trên chiếc thuyá»n buồm ngÅ© sắc, nhìn Quảng Châu Ngá»a Hổ Äao yêu cầu Tá»­ Y Hầu truyá»n thá» má»™t bí kỹ!
Tiểu công chúa nhìn sững Thiết Kim Äao má»™t lúc lâu, Ä‘oạn thốt:
- Kỳ quái? Chẳng có gì kỳ quái cả! Ta đã nhận ra ngươi.
Thiết Kim Äao nhếch nụ cưá»i thảm:
- Cô nương không kỳ quái, chứ tại hạ kỳ quái! Tại hạ kỳ quái! Tại hạ biết rõ, cô nương là con gái yêu của Tử Y Hầu, song tại hạ không biết tại sao cô nương nhận ra tại hạ?
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Cho ngươi biết, ngày đó Linh Nhi thơ thơ chỉ điểm cho ngươi cách thức hóa giải cái chiêu Càn Khôn Phá Thiên Thức trong Du Long Câu Pháp, ta... ta cùng hắn ở phía trong bức rèm nhìn thấy rõ ràng. Và ta nhớ rõ dung mạo ngươi, dáng dấp ngươi.
Thiết Kim Äao thở dài:
- Thá»i gian qua thấm thoát đã bảy năm mà cô nương vẫn còn nhá»›.
Tiểu công chúa Ä‘iá»m nhiên:
- Chẳng có cái gì mà ta quên cả! Cái gì qua ngang mắt ta một lần là vĩnh viễn cái đó nằm trong ký ức ta. Ta đã trông thấy ngươi, dù ngươi có biến thành tro, thành đất, trông thấy tro thấy đất là ta nhận ra ngay tro, đất đó do ngươi hóa thành.
Nàng đảo mắt nhìn sang Phương Bá»­u Ngá»c, cưá»i lạnh má»™t tiếng tiếp:
- Chẳng những là ngươi, cho dù là một câu nói, ai nói từ bao lâu qua, ta vẫn nhớ.
Nàng trầm giá»ng tiếp:
- Ta còn nhớ một câu nói.
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Câu gì?
Tiểu công chúa ngẩng mặt lên, không buồn lưu ý đến chàng, thầm nghĩ:
- Ngưá»i ta, ai ai cÅ©ng cho rằng ta không bằng ngươi, có đúng là ta thua kém ngươi chăng? Sá»›m muá»™n gì, ngươi cÅ©ng phải chết nÆ¡i tay ta.
Ngươi chết nơi tay ta thử xem thiên hạ còn cho rằng ta kém ngươi nữa chăng? Nhất định là ta phải cho ngươi chết, để ngươi biết là ta chẳng hỠthua kém ngươi.
Nàng nói thế, hay tưởng thế, bởi lòng tá»± ái cá»§a con ngưá»i mà nhất là lòng tá»± ái cá»§a má»™t thiếu nữ ương ngạnh, quật cưá»ng.
Nàng có biết chăng, Phương Bá»­u Ngá»c chết Ä‘i nàng cÅ©ng chẳng sống sót được sao.
Nhưng dù sao thì hiện tại nàng cứ nghÄ© như thế, nàng nghÄ© mà không cần biết cái hậu quả, nếu Ä‘iá»u nàng nghÄ© sẽ thành sá»± thá»±c.
Äúng ra cái tá»± ái cá»§a nàng, chẳng phải do thù oán mà có.
Nàng đang bị hai ý niệm chi phối:
Yêu và hận.
Cả hai ý niệm Ä‘á»u mạnh, cả hai cùng dành giật nàng.
Và nàng chưa ngả hẳn bên nào, khi thì nghiêng bên này, khi thì nghiêng bên kia.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài, nghÄ© có chá» nghe nàng nói, cÅ©ng thêm khổ thôi, chứ nàng có khi nào bá» lỡ má»™t dịp moi móc, mai mỉa chàng?
Chàng nhìn Thiết Kim Äao con ngưá»i sắp chết vì chưởng lá»±c cá»§a chàng.
Bao nhiêu sự việc của chàng còn làm chàng nặng nỗi ưu tư.
GiỠđây, thêm má»™t niá»m sầu má»›i, vá»›i cái chết cá»§a Thiết Kim Äao.
Bây giỠchàng phải làm sao?
Chàng cưá»i khổ, thốt:
- Tại hạ vĩnh viễn không quên được Thiết đại hiệp và...Bàn Long...
Thiết Kim Äao lá»™ vẻ thảm thương phi thưá»ng:
- Cho Phương thiếu hiệp biết, sự việc giữa tại hạ và Bàn Long Câu giỠđây đã thành dĩ vãng...
Phương Bá»­u Ngá»c trố mắt:
- Äã thành dÄ© vãng? Niá»m cừu hận giữa hai vị đã hóa giải rồi?
Thiết Kim Äao mỉm cưá»i:
- Bàn Long Câu đã chết tại nơi tay tại hạ.
Phương Bá»­u Ngá»c giật mình:
- Các hạ... các hạ...
Thiết Kim Äao nhắm mắt, gằn từng tiếng:
- Tại hạ dùng chiêu đao vừa rồi sát hại Bàn Long Câu. Không ngỠtại hạ cũng chết vì chiêu đao đó. Hay! Hay quá! Nếu trên thế gian nầy không có chiêu đao đó thì làm sao Bàn Long Câu chết? Tại hạ chết?
Những thá»› thịt trên gương mặt y giật rung rung, đôi môi y nhếch ra, chẳng rõ y cưá»i hay khóc.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Thì ra, các hạ vì quyết tâm muốn thắng Bàn Long Câu nên tiếp nhận cái chiêu Ä‘ao tàn độc do ngưá»i áo trắng truyá»n cho.
Chàng lạnh mình.
Những sá»± tương tranh trên giang hồ nhiá»u khi phát xuất từ má»™t sá»± kiện nhá» nhen, rồi song phương cùng nuôi cái chí sát diệt lẫn nhau để đầu độc trá»n cuá»™c sống, để cuối cùng song phương cùng rÅ© tay vá» bên kia thế giá»›i, chẳng ai được sá»± thá»a mãn lâu dài...
Thiết Kim Äao thở dài:
- Tá»­ Y Hầu chết Ä‘i, trên giang hồ không còn danh sư nữa, do dó tại hạ rá»i Trung Nguyên, đến tận Äông Doanh, tại hạ phải mất hÆ¡n ná»­a năm dài má»›i tìm được ngưá»i áo trắng.
Y dừng một chút, đoạn tiếp:
- Tại hạ thỉnh cầu ngưá»i áo trắng truyá»n cho cái thuật tất thắng.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Ngưá»i áo trắng đáp ứng các hạ thá»±c là má»™t Ä‘iá»u trên chá»— tượng tưởng cá»§a má»i ngưá»i.
Thiết Kim Äao cưá»i nhẹ:
- Thoạt đầu, y không bằng lòng. Y còn mắng tại hạ, chê trách tại hạ, khinh miệt, chế nhạo tại hạ. Nhưng chẳng biết tại sao sau đó y lại đáp ứng.
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t chút:
- Chỉ trong thá»i gian thoáng mắt y thay đổi chá»§ ý? Có sá»± việc gì làm cho y thay đổi chá»§ ý nhanh chóng như thế?
Phàm những khách giang hồ gặp nhau như bèo trôi vá»›i nước, gặp đó rồi rá»i nhau đó, để bất thưá»ng gặp nhau trong má»™t ngày nào đó.
Tương ngá»™, phân ly, do hoàn cảnh, hÆ¡n là do ngưá»i.
Phương Bá»­u Ngá»c gặp Thiết Kim Äao, không tìm mà gặp, chẳng biết nhau trước khi gặp trong trưá»ng hợp ly kỳ, rồi phân ly nhau cÅ©ng không phải do ngưá»i muốn phân ly, bởi có ai tha thiết vá»›i ai? Bởi ai cÅ©ng có việc lo riêng.
Há» gặp nhau, há» phân ly nhau, là sá»± rất thưá»ng, mà trên giang hồ, nào phải chỉ có việc hợp tan má»›i là Ä‘iá»u đáng chú ý?
Trên giang hồ những biến chuyển bất ngá» nhanh chóng, thưá»ng xảy ra như ban ngày ăn mấy bữa, đêm ngá»§ mấy giá», không thể không có, mà lại nhanh chóng.
Nhưng, cái lẽ hợp tan cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c và Thiết Kim Äao hÆ¡i khác thưá»ng.
Khác thưá»ng ở cái chá»— gặp nhau rồi để má»™t phải chết bởi má»™t.
Cố nhân gặp nhau, chưa nhìn được nhau lại đánh nhau, khi có má»™t ngưá»i sắp viá»…n du sang bên kia bá» thế giá»›i, thì má»›i nhận ra nhau, nhận ra để rồi xa nhau vÄ©nh viá»…n, xa nhau là do vÅ© há»c tân kỳ cá»§a nhau.
Tạo hóa chơi khăm!
Cố nhân chưa tròn má»™t nụ cưá»i, thì đôi mắt đã cay để suối lệ đượm trên...
Ngưu Thiết Oa bất chấp đến câu chuyện hỠtrao đổi nhau bất chấp thái độ của nhau.
Gã chẳng nhìn gì, chẳng nghe gì.
Gã chỉ nhìn vật Ä‘eo nÆ¡i hông Thiết Kim Äao.
Vật đó chừng như là một chiếc hộp, trong hộp đựng gì, gã cố tìm hiểu mãi song gã làm sao suy đoán được?
Bỗng gã bước tới, cúi mình xuống đưa tay giật lấy chiếc hộp.
Thiết Kim Äao đã biến sắc mặt sau khi thá» thương, giá» lại biến sắc rõ hÆ¡n, rung rung giá»ng kêu lên:
Buông!...Buông ra!...
Nhưng, làm sao y đập tan sự hiếu kỳ của Ngưu Thiết Oa nổi? Gã chụp được chiếc hộp rồi lập tức chạy ra xa xa.
Gã vừa chạy, vừa cưá»i thốt:
Äừng sợ! Ta chẳng lấy tuốt đâu! Ta chỉ xem qua má»™t chút thôi.
Thiết Kim Äao hét:
- Xem cÅ©ng không được! Chiếc há»™p đó... mở ra không nên. Äừng mở, tại hạ van các hạ.
Ngưu Thiết Oa hừ một tiếng:
- Ngươi làm gì như cha chết thế? Ta xem qua một tý cũng không được nữa à? Qúy lắm sao? Ta chẳng cướp đoạt của ngươi đâu!
Gã cưá»i gã thốt, gã mở nấp chiếc há»™p.
Một vật gì từ chiếc hộp, bay vù lên.
Ngưu Thiết Oa kinh ngạc, đưa mắt nhìn theo vật đó.
Vật đó, là một điểm trắng, lao vút lên không, nhanh như tên bắn.
Thoáng đó, vật đó mất dạng.
Ngưu Thiết Oa kêu to:
- Chim! Một con chim! Hắn có mang chim theo mình! Kỳ quái thật.
Thiết Kim Äao biến sắc mặt phi thương, rung giá»ng thốt:
- Một con bồ câu!
Ngưu Thiết Oa nhìn y:
- Má»™t con bồ câu thì đáng giá bao nhiêu mà ngươi hét la, ngươi làm như ngưá»i ta toan sát hại không bằng! Nếu muốn ta sẽ tìm má»™t con khác, trả lại cho ngươi!
Phương Bá»­u Ngá»c và tiểu công chúa hết sức kinh dị, thấy Thiết Kim Äao quá chú trá»ng đến má»™t con bồ câu như vậy.
Tiểu công chúa vụt há»i :
- Con bồ câu có điểm gì đặc biệt?
Thiết Kim Äao đáp, nhưng tâm hắn chÆ¡i vÆ¡i tận đâu đâu :
- Chẳng có gì đặc biệt cả!...Chẳng có!
Tiểu công chúa hừ một tiếng :
- Nó có mang gì quý báu nơi mình nó chăng?
Thiết Kim Äao thá»u thào vì quá kích động:
- Không!... Không phải vậy đâu.
Tiểu công chúa lại hừ một tiếng, lớn hơn:
- Thế sao tại ngươi khẩn trương?
Äôi mắt cá»§a Thiết Kim Äao lồi ra, vì y gương mắt nhìn vá» hướng con chim bồ câu bay Ä‘i, nó bay vá» hướng Äông, gương mặt y lá»™ vẻ bi thương ảm đạm vô cùng.
Rồi y lẩm bẩm:
- Chim câu bay Ä‘i, ngưá»i áo trắng lại đến. Ngưá»i áo trắng đến gấp.
Tiểu công chúa cau mày:
- Lá»i nói đó có nghÄ©a như thế nào chứ?
Nàng không hiểu ý tứ cá»§a Thiết Kim Äao như thế nào khi y thốt lên câu đó, song nàng nhìn ánh mắt cá»§a y, cÅ©ng Ä‘oán được là sẽ có sá»± bất thưá»ng.
Cho nên nàng biến sắc, sau khi há»i gá»n mấy tiếng.
Thiết Kim Äao thốt:
- Trước khi tại hạ rá»i Äông Doanh Tam Äảo, vượt qua trùng dương vào lục địa Trung Nguyên, ngưá»i áo trắng có trao cho tại hạ má»™t con chim bồ câu, y có dặn khi nào gặp được ngưá»i biết cách phá giải chiêu Ä‘ao tuyệt diệu, tại hạ phải lập tức thả bồ câu ra, cho nó bay vá» hải đảo.
Y sẽ rá»i hải đảo ngay từ giây phút con chim bồ câu vá» tá»›i nÆ¡i.
Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Giá như chim bồ câu không vá», thì...
Thiết Kim Äao chận:
- Chim câu không vá», là tại Trung Nguyên chẳng có ai phá nổi chiêu Ä‘ao, và đương nhiên tại hạ trở thành vô địch trong võ lâm Trung Nguyên, tại hạ không có đối thá»§ tại Trung Nguyên, y còn đến lục địa mà làm gì nữa? Y không đến, là võ lâm Trung Nguyên lại tránh được sát kiếp hãi hùng.
Y trầm giá»ng tiếp:
- Chim câu không vỠđảo, là y không đến, y không đến là võ lâm Trung Thổ tránh được cái há»a tiêu diệt. Bây giá» thì.. bây giá» thì... chim câu đã bay Ä‘i rồi.
Y thở dài, nhìn vá» hướng trá»i Äông, tặc lưỡi:
- Làm sao?... Làm sao?...
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm, Tiểu công chúa vá»™i há»i:
- Ngươi muốn tránh sát kiếp cho võ lâm, nên tuy đáp ứng ngưá»i áo trắng, ngươi quyết định không thả chim câu bay vỠđó. Có đúng vậy chăng?
Thiết Kim Äao lại thở dài:
- Làm như vậy, tuy tại hạ thất tín vá»›i ngưá»i áo trắng, song bù lại, tại hạ cứu được bao nhiêu sanh mạng. Sá»± thất tín đó cÅ©ng đáng giá lắm.
Tiểu công chúa cưá»i lạnh:
- Nếu thực sự ngươi có hảo ý đó, thì tại sao ngươi còn đeo con chim bồ câu nơi mình? Ngươi có thể giết chết chim đi, ngươi có thể nướng nó, dùng làm vật nhắm rượu như vậy có phải là không còn lo ngại nó thoát đi trong một phút giây sơ hở nào đó, chẳng hạn như nó không bị Ngưu Thiết Oa phóng thích.
Thiết Kim Äao cưá»i thảm:
- Tại hạ nghÄ©, mình chết rồi, thì ngưá»i khác sống sót hay chết Ä‘i Ä‘iá»u đó còn can hệ chi nữa? Äể cho ngưá»i áo trắng vào Trung Thổ càn quét tất số hào kiệt võ lâm, Ä‘iá»u đó còn can hệ gì nữa, khi tại hạ đã rÅ© tàn dưới lòng đất lạnh? Song... bây giá», giá» phút tại hạ sắp rá»i bá» cõi Ä‘á»i chắng biết tại sao, cái ý tưởng ban sÆ¡ đột nhiên biến đổi.
Tiểu công chúa ngưng Ä‘á»ng ánh mắt nhìn y, sau má»™t lúc lâu, nàng thở dài thu ánh mắt hướng vá» chá»— khác lặng lẽ gật đầu.
Qua mấy phút giây, nàng cất giá»ng u buồn, thốt:
- Phải! Má»™t con ngưá»i trước khi bước qua bên kia thế giá»›i hẳn có thay đổi chá»§ ý, hoặc toàn diện, hoặc phiến diện. Cho dù là má»™t kẻ đại gian, đại ác khi biết mình không còn sống sót được nữa thá»i thưá»ng có thể làm má»™t vài việc gì tốt, hoặc ít ra cÅ©ng có những cảm nghÄ© thiện lương.
Ngưu Thiết Oa từ lúc đầu sững sỠđứng lặng nghe hỠđối đáp với nhau, bỗng đưa tay tát mạnh vào mặt mình, tát đến chảy nước mắt, rồi gã cất tiếng oang oang:
- Tại tôi! Tôi đáng tội chết! Tôi đáng chết lắm...
Gã bước đến trước mặt Phương Bá»­u Ngá»c, quỳ xuống, rung rung giá»ng:
- Äại ca! Ngưu Thiết Oa đáng chết, đại ca đánh chết Thiết Oa Ä‘i!
Äánh Ä‘i đại ca!
Phương Bá»­u Ngá»c lắc đầu, thở dài:
- Ngươi không có gì đáng trách.
Ngưu Thiết Oa kêu lên:
- Tại sao chẳng có gì đáng trách tôi, hở đại ca? Chính tôi thả con chim câu mà. Giả như ngưá»i áo trắng...
Phương Bá»­u Ngá»c chận lá»i:
- Dù ngươi không thả chim câu, ngưá»i áo trắng vẫn đến như thưá»ng.
Thiết Kim Äao trố mắt:
- Thế ra, Phương thiếu hiệp không tin tại hạ à?
Phương Bá»­u Ngá»c thở ra:
- Chẳng phải tại hạ không tin Thiết đại hiệp. Bất quá tại hạ khám phá được cái dụng ý cá»§a ngưá»i áo trắng thôi.
Thiết Kim Äao lấy làm lạ:
- Dụng ý của y như thế nào?
Phương Bá»­u Ngá»c ngẩng mặt lên không từ từ thốt:
- Sáng chế ra được chiêu Ä‘ao đó, chính ngưá»i áo trắng cÅ©ng chưa biết được là chiêu Ä‘ao có sÆ¡ hở hay chăng, và sÆ¡ hở ở chá»— nào. Y dùng đại hiệp làm vật thí nghiệm, cái dụng ý cá»§a y là ở chá»— đó. Bởi con ngưá»i có tật thành tánh như y, khi nào lại Ä‘em Ä‘iá»u nghiên cứu bằng tâm huyết hiến không công cho ngưá»i khác?
Thiết Kim Äao buồn thảm ra mặt:
- Äúng!... Thiếu hiệp luận rất đúng!
Bỗng, y trợn tròn đôi mắt hét to:
- Äúng!... Äúng lắm!
Phương Bá»­u Ngá»c trầm giá»ng:
- Äại hiệp vừa nghÄ© ra Ä‘iá»u chi đó?
Thiết Kim Äao thốt:
- Lúc y trao con chim bồ câu cho tại hạ, y có má»™t đưá»ng giây nÆ¡i chân chim tại hạ vô tình thấy nÆ¡i đầu giây, có mảnh giấy có ghi hai chữ...
Phương Bá»­u Ngá»c há»i gấp:
- Chữ chi?
Thiết Kim Äao đáp:
- Dưới nách!
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t lúc lâu, lại nhìn trá»i, thở dài thốt qua mÆ¡ màng:
- Phải! Ngưá»i áo trắng quả là má»™t tay tuyệt thế kỳ tài trong võ lâm. Y biết rõ cái sÆ¡ hở cá»§a chiêu thức là ở dưới nách, có Ä‘iá»u y dá»± Ä‘oán không chuẩn đích cho lắm đó thôi. Mà Ä‘iá»u đó có cần gì bởi trúng đích, hay chung quanh đích cÅ©ng thế, ngưá»i thá»§ chiêu Ä‘ao vẫn táng mạng như thưá»ng.
Thiết Kim Äao trầm giá»ng:
- Như chim câu trở vỠđảo rồi, là y sẽ đoán đúng chỗ.
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i khổ:
- Phải! Äó má»›i là cái ý thiết thá»±c cá»§a y. Chứ còn như việc vào Trung Nguyên, thì cầm chắc như đã quyết định rồi, chẳng thể nào y không đến. Bởi y đã ước hẹn, sang mùa hoa nở tá»›i đây, là y sẽ có mặt tại Trung Nguyên, giữ tròn cái hẹn bảy năm. Chim câu có vá» hay không vá», Ä‘iá»u ấy chẳng liên quan đến việc vào Trung Nguyên, mà chỉ liên quan đến chiêu Ä‘ao thôi.
Ngưu Thiết Oa cưá»i hì hì:
- Như vậy là tôi không đáng trách!
Con ngưá»i chất phác đó, muốn khóc là khóc, muốn cưá»i là cưá»i, vì má»™t lý do nhá» má»n, cÅ©ng khóc hoặc cưá»i được như thưá»ng thành thật mà khóc hoặc cưá»i, khoc ngay mà cÅ©ng để mà cưá»i, song lại khóc cÅ©ng chẳng khó khăn gì.
Nhưng, gã khóc, gã cưá»i, tùy gã có ai còn tâm tình nào để ý đến gã!
Phương Bá»­u Ngá»c, Tiểu Công chúa và Thiết Kim Äao Ä‘á»u trầm trá»ng suy tư, chắng có ai thốt má»™t lá»i nào.
Sau cùng Thiết Kim Äao cất tiếng, giá»ng nói cá»§a y có vẻ biến đổi phần nào, giá»ng nói hÆ¡i ồ ồ, chứng tá» khí lá»±c chẳng còn bao nhiêu nữa.
- Ngưá»i áo trắng đã biết chá»— sÆ¡ hở nằm dưới nách, vá»›i khối óc minh mẫn cá»§a y, y sẽ suy ra cách phá dá»… dàng. Nhưng tại hạ... thì lại hiến thân làm vật thá»±c nghiệm cho y. Chẳng những tại hạ tá»± hại lấy mình, mà còn hại đến ngưá»i khác. Trá»i! Vì sao tại hạ lại làm được má»™t sá»± tai hại phi thưá»ng như thế này chứ?
Thần sắc của y càng lúc càng bi thảm quá chừng.
Bất thình lình y đưa tay đập vào ngực, rồi gào lên:
- Ta chết! Oan mạng thay cho ta! Ta chết oan, chết ức...
Má»™t tiếng nấc vang lên, máu vá»t từ vết thương, máu vá»t từ miệng, y tắt thở mà máu vẫn còn trào.
Chết!
Thiết Kim Äao vì hư danh mà chết.
X Äêm tàn.
Không gian Ä‘á»ng khí uất cá»§a ngưá»i ra Ä‘i, và ngưá»i còn ở lại nghe ngá»±c bị dồn ép nặng ná».
Tiểu Công chúa ngưng ánh mắt nhìn Phương Bá»­u Ngá»c, đột nhiên há»i:
- Cái chiêu đao đó chỉ có một chỗ sơ hở thôi sao?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Äúng vậy, chỉ có má»™t chá»— dưới nách thôi. Tại hạ thá»±c ra cÅ©ng chẳng biết cách phá, mãi đến lúc ánh Ä‘ao chá»›p lên, mÅ©i Ä‘ao đến sát bên mặt rồi, cầm chắc là phải chết...
Chàng thở dài tiếp nối:
- Trong phút giây cá»­u tá»­ nhất sinh đó, tại hạ thấy ánh Ä‘ao sáng ngá»i chừng như má»™t vầng mây bạc bao quanh cÆ¡ thể, chứ chẳng riêng gì phần mặt...
Tiểu Công chúa há»i gấp:
- Rồi làm sao ngươi nhận ra chỗ hở?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Trong vầng ánh sáng bạc đó, bá»—ng nhiên tại hạ nhận ra có chá»— Ä‘en Ä‘en xanh xanh, lẫn lá»™n vá»›i ngân quang. Hiện nhiên vầng sáng bạc đó không dày đồng Ä‘á»u, chá»— nào quá dày thì sáng trắng lên, chá»— nào còn má»ng thì ánh sáng má» má», và phần Ä‘en Ä‘en xanh xanh là những bóng cây sau lưng y, ánh Ä‘ao má»ng chá»— đó không che khuất trá»n. Phàm muốn kích phá má»™t đưá»ng Ä‘ao mình phải kích vào chá»— ánh Ä‘ao dày, vì nÆ¡i đó có chá»— sÆ¡ hở, chứ còn mấy chá»— má»ng, trái lại rất kín đáo. Tại hạ không do dá»±, xung phá ngay chá»— ánh Ä‘ao dày. Bây giá» nghÄ© lại, má»›i hiểu rõ như thế, chứ lúc đó thì bất quá tại hạ xung kích cầu may... Tại hạ làm má»™t việc mạo hiểm, không hÆ¡n không kém, chứ cái chết chỉ cách mình bằng đưá»ng tÆ¡ kẽ tóc, làm sao có đủ thì giá» cho mình suy tính?...
Tiểu Công chúa thở phào:
- Nhưng lại thành công!
Phương Bá»­u Ngá»c thì thở dài:
- Lúc đó, tại hạ nào chắc là mình thành công. Chẳng khác chi tại hạ nhắm con mắt, hành động liá»u nhắm đích xác nÆ¡i ánh Ä‘ao dày xung phá. Nếu cho rằng tại hạ làm như má»™t con bướm bay qua ngá»n lá»­a thì cÅ©ng không sai lắm.
Tiểu Công chúa mỉm cưá»i:
- Cái chiêu bướm bay qua lá»­a thế mà tuyệt. Có thể sánh vá»›i cái chiêu Tác Kiển Tá»± Phược cá»§a Thất Diệt sư thái là ngưá»i khai sáng ra phái Kim Hoa SÆ¡n năm xưa.
Phương Bá»­u Ngá»c thấy nàng khen mình, chỉ mỉm cưá»i tiếp:
- Lúc đó, tại hạ cảm thấy toàn thân phát lạnh, như nhúng mình trong nước một cách bất thình lình. Tiếp theo đó, một cảm giác kỳ diệu chạy khắp cơ thể.
Tiểu Công chúa há»i:
- Cảm giác đó như thế nào?
Phương Bá»­u Ngá»c không đáp, chỉ than:
- Nếu không có cái cảm giác đó, dù tại hạ có tránh khá»i bị hại vì chiêu Ä‘ao, cÅ©ng không làm sao phá giải được.
Tiểu Công chúa bá»±c tức, há»i dồn:
- Mà cái cảm giác đó như thế nào, sao ngươi không nói cho ta biết?
Phương Bá»­u Ngá»c thốt:
- Lúc đó, tại hạ bị sát khí bốc tá»­ ánh Ä‘ao bức bách, toàn thân tại hạ phát lạnh, chỉ có má»—i má»™t nÆ¡i còn âm ấm, tại hạ lấy làm lạ, tá»± há»i dù ánh Ä‘ao hay ánh kiếm cÅ©ng thể có khi nào phát ra mà làm ấm đối phương được?
Tiểu Công chúa gật đầu:
Äúng vây, làm gì có việc đó? Äao quang kiếm quang luôn luôn gây cái lạnh chung quanh, tuyệt đối không khi nào phát xuất cái khí ám được.
Phương Bá»­u Ngá»c tiếp:
- Hiển nhiên khí ấm đó do thân thể Thiết Kim Äao phát ra y Ä‘ang dồn công lá»±c, và y duy trì tình trạng đó qua má»™t thá»i gian lâu, tâm tư y khẩn trương, cái khí ấm trong ngưá»i y từ từ bốc cao...
Tiểu Công chúa gật đầu:
- Äúng vậy!
Phương Bá»­u Ngá»c lại tiếp:
- Khí ấm đó, lúc bình thưá»ng chẳng ai cảm giác cả, nhưng khi đó đạo quang bốc lạnh, tạo nên má»™t cá»±c Ä‘oan, làm nổi bật rõ rệt cái khí ấm, trong Ä‘ao quang mà có khí ấm, đúng là sÆ¡ hở cá»§a chiêu thế, như vậy là có sÆ¡ hở, mà nÆ¡i có khí ấm là Ä‘ao quang không được kín đáo lắm cá»§a chiêu thế.
Tiểu công chúa dù có ganh tỵ đến đâu cũng phải thán phục, nàng không dấu vẻ thán phục, lại gật đầu công nhận:
- Äúng vậy!
Nàng dừng lại má»™t chút, rồi Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
- Chưởng lá»±c cá»§a ngươi, phát xuất vào chá»— ấm đó, và ngươi gá»i cái chiêu cá»§a ngươi là Hồ Äiệp Bắt Hoa. Diệu tuyệt. Không thể tưởng tượng nổi!
Phương Bá»­u Ngá»c tiếp nối:
- Sở dÄ© tại hạ không do dá»± vung tay tung chưởng lá»±c liá»n. Dù tại hạ không cố ý gây thương tích cho y, song trong tình huống đó tại hạ bắt buá»™c phải vận dụng tất lá»±c bình sanh.
Tiểu Công chúa lại gật đầu:
- Biết như vậy, nên Thiết Kim Äao có chết cÅ©ng chẳng oán hận ngươi được. Dùng tận lá»±c đánh ra, chẳng phải cố ý quật ngã y, mà chỉ vì cái chiêu Ä‘ao cá»§a y quá độc, bắt buá»™c ngươi phải đánh mạnh. Ta đứng bên ngoài thấy sát khí cá»§a chiêu Ä‘ao, cÅ©ng phải lạnh mình.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Cũng nhỠsát khí bốc mạnh lên và dày như thế, tại hạ mới có cảm giác như vừa giải thích. Nếu không có phần khí ấm bốc ra, thì chắc là tại hạ không phá nổi chiêu đao nổi như vậy.
Tiểu công chúa trầm ngâm má»™t lúc lâu, Ä‘oạn từ từ há»i:
- Chỉ có mỗi một mình ngươi là phá nổi chiêu đao đó, ngoài ngươi ra, còn ai phá nổi? Có đúng thế không?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Cứ theo sá»± hiểu biết cá»§a tại hạ, thì trong thiên hạ, có ít nhất cÅ©ng bảy tám danh gia chuyên dùng ám khí, phàm những ngưá»i dùng ám khí thì nhãn lá»±c cá»§a há» rất tinh vi, bảy tám danh gia đó hẳn phải có nhãn lá»±c phi thưá»ng, tại hạ tin rằng há» có thể nhận thấy chá»— sÆ¡ hở cá»§a đưá»ng Ä‘ao, cÅ©ng như tại hạ vậy.
Tiểu công chúa trầm giá»ng:
- Äành là há» có nhãn lá»±c há» nhận thấy chá»— xanh, Ä‘en như ngươi nhưng chắc gì há» có can đảm tránh chá»— xanh Ä‘en mà xung kích vào những chá»— sáng, dày? Những nÆ¡i sáng dày là những nÆ¡i sát khi bốc mạnh đạo quang lạnh rợn, há» phải ngán.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Vị tất há» kém can đảm, cô nương. Äừng nói chi ai. Kim Bất Úy nhị thúc cá»§a tại hạ cùng Thiết Oa hiá»n đệ cÅ©ng có cái can đảm đáng ngợi lắm. Thành thật mà nói, tại hạ còn kém há» má»™t phần.
Tiểu Công chúa hừ một tiếng:
- Äành là há» có can đảm, xung phá ngay nÆ¡i Ä‘ao quang sáng dày, song làm gì há» minh mẫn như ngươi biết khai thác cái cảm giác ấm ấm đó?
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Nói vỠminh mẫn, thì tại hạ chịu kém cô nương kém xa.
Tiểu Công chúa lại hừ lạnh một tiếng:
- Äành là có ngưá»i minh mẫn hÆ¡n ngươi, song làm sao suy toán thá»i gian, bá»™ vị chuẩn xác như ngươi? Vừa xuất thá»§ là phá giải chiêu Ä‘ao ngay, đối phương dù có muốn xoay trở, cÅ©ng chẳng làm gì kịp.
Phương Bá»­u Ngá»c lại cưá»i:
- Cô nương quá khiêm nhượng, ít nhất tại hạ cũng đã thấy cô nương xuất thủ hơn một lân rồi mà.
Tiểu Công chúa mỉm cưá»i:
- Tốt! Ta cÅ©ng cho Ä‘i, là có ngưá»i tinh mắt hÆ¡n ngươi, có ngưá»i can đảm hÆ¡n ngươi, có ngưá»i linh mẫn hÆ¡n ngươi, thậm chí cÅ©ng có ngưá»i mạnh chưởng lá»±c hÆ¡n ngươi, nhưng thá»­ nói trên thế gian nầy có ai gồm đủ má»i Ä‘iểm đó, như ngươi? Bất quá há» chỉ hÆ¡n ngươi má»™t Ä‘iểm còn ngươi thì bao gồm má»i Ä‘iểm như vậy há» có thể sánh được vá»›i ngươi chăng? Mà muốn phá chiêu Ä‘ao đó, cần phải gồm tất cả má»i Ä‘iểm như ta vừa kể.
Ngưu Thiết Oa vỗ tay:
- Phải! Trừ đại ca của tôi ra, còn ai gồm đủ những điểm đó? Nhất định là đại ca tôi duy nhất.
Tiểu Công chúa gật đâu:
- Phải! Trừ Phương Bá»­u Ngá»c ra, còn ai đâu?
Phương Bá»­u Ngá»c ngưng ánh mắt nhìn nàng má»™t lúc lâu rồi cưá»i nhẹ, há»i:
- Bỗng dưng cô nương lại khen dồi tại hạ, chẳng hay cô nương có ý tứ gì?
Tiểu Công chúa cÅ©ng cưá»i:
- Ngươi được khen tặng cực độ, rồi sanh ra lúng túng phải không?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Äúng vậy đó cô nương! Tại hạ lúng túng thật sá»± khi được khen dồi.
Tiểu công chúa cưá»i ròn, cưá»i tươi quá!
- Sở dĩ ta khen tặng ngươi quá độ như thế, là vì ngươi chẳng còn sống được bao lâu nữa, Nếu ngay từ giỠphút này, ta không khen tặng ngươi, thì chỉ sợ không còn bao nhiêu cơ hội nữa. Phải biết, chẳng phải cơ hội lúc nào muốn có là có.
Ngưu Thiết Oa nổi giận:
- Cô nương nói cái gì mà khó nghe thế? Nếu cô nương còn nói như vậy, tôi sẽ...
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i, chận gã:
- Äể cô nương nói Ä‘i, hiá»n đệ, chẳng hại chi đâu. Cái tánh cá»§a cô nương là thế mà. Khi nào thấy kém ai má»™t chút là tìm cách ganh Ä‘ua ngay. Chẳng hạn, đưa ngưá»i ta lên cao rồi bất thình lình giật chân cho ngưá»i ta rÆ¡i xuống đất chẳng những thế lại còn muốn ngoạm má»™t miếng má»›i hả.
Tiểu Công chúa không giận, bật cưá»i khanh khách:
- Tánh ta như thế đó, ta cho ai ăn đưá»ng, tá»± nhiên là trong đưá»ng phải có chất độc, chứ nếu không thì ta có Ä‘iên dại gì lại phí cá»§a như vậy?
Ngưu Thiết Oa còn giận, cao giá»ng:
- Cô nương nói rằng đại ca tôi không còn sống được bao lâu nữa, lá»i nói đó căn cứ vào đâu? Thiết Oa nầy muốn nghe, nghe cho rõ, cô nương thá»­ nói Ä‘i.
Tiểu Công chúa cưá»i hì hì:
- Chiêu Ä‘ao cá»§a ngưá»i áo trắng, có phải là chá»— sÆ¡ hở duy nhất ở dưới nách chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
Äúng vậy!
Tiểu Công chúa nói tiếp:
- Chim câu quay trở vỠđảo, ngưá»i áo trắng sẽ thức phá ra chá»— sÆ¡ hở hắn sẽ sá»­a chữa bổ túc chiêu Ä‘ao cho tận thiện tận mỹ, hắn thừa trí tuệ làm cái việc đó, ngươi có nghÄ© như vậy chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c lại gật đầu:
- Äúng vậy!
Tiểu Công chúa tiếp:
- Nếu chiêu đao đó được bổ túc hoàn toàn, thì có phải là nó trở thành vô địch chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu luôn:
- Äúng vậy!
Rồi chàng thốt:
- Nếu ngưá»i áo trắng bổ túc chiêu xong, thì trên thế gian nầy, chẳng có má»™t nhân vật nào phá nổi chiêu Ä‘ao đó.
Tiểu công chúa gật gù:
- Kể luôn ngươi?
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên rồi cô nương. Kể cả tại hạ trong số những ngưá»i bất lá»±c.
Tiểu công chúa cưá»i vang:
- Ngươi phải biết, sớm muộn gì hắn cũng đến đây, và chậm lắm là vào mùa hoa nở tới đây. Hôm nay ngươi phá được chiêu đao đó, thì sang năm, ngươi sẽ phải chết vì chiêu đao đó.
Phương Bá»­u Ngá»c giật mình!
Một lúc lâu, chàng thở dài gật đầu:
- Cô nương nói đúng.
Tiểu công chúa lại cưá»i khanh khách:
- Mùa hoa nở sang năm, đến gấp lắm đó nhé. Mùa hoa nở đến gấp là ngươi chết gấp. Cho nên, đến Bạch Thuá»· Cung lần nầy giá như ngươi còn sống sót trở vá», thì những ngày còn lại trước mùa hoa nở chẳng có bao nhiêu. Như vậy là ngươi vắn số thấy rõ.
Ngưu Thiết Oa hét:
- Äại ca tôi chết gấp, cô nương thích chí lắm phải không?
Tiểu công chúa không quan tâm đến gã, nàng chỉ nhìn Phương Bá»­u Ngá»c, chăm chú nhìn chàng.
Nàng muốn nói gì, bá»—ng Phương Bá»­u Ngá»c quay nhanh ngưá»i rồi vá»t Ä‘i.
Chàng vừa nhích động thâm hình, là cao giá»ng quát lên:
- Bằng hữu dừng lại đi!
Thoáng mắt, chàng đã đi vào sâu trong khu rừng.
Tá»± nhiên Tiểu công chúa và Ngưu Thiết Oa chạy theo liá»n.
Má»™t bóng ngưá»i má» má» phía trước, chạy hết sức nhanh, nhưng dù hắn vận dụng tốc độ nào, cÅ©ng chẳng chạy thoát khá»i Phương Bá»­u Ngá»c.
Qua mấy phút Phương Bá»­u Ngá»c đã theo kịp sát bên hắn, chàng đưa tay chụp áo hắn, Ä‘oạn quay đầu nhìn lại Tiểu công chúa thốt:
- Hắn nấp cạnh chúng ta từ lâu lắm, vậy mà chúng ta chẳng hay biết chi cả.
Rồi chàng hướng qua ngưá»i đó tiếp luôn:
- Bằng hữu có công rình rập lâu như vậy, tại hạ phải xem mặt bằng hữu mới được.
Phương Bá»­u Ngá»c chẳng làm gì, song ngưá»i đó quỳ xuống ngay, rung rung giá»ng thốt:
- Tôi không nhìn, tôi chẳng thấy chi hết, đại gia Æ¡i! Äại gia buông tôi Ä‘i, đại gia tha cho tôi Ä‘i.
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Ngươi nên biết là ngươi đã sa vào tay cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c đại hiệp, có việc gì, cứ thật khai ra, đừng giấu diếm vô ích.
Phương Bá»­u Ngá»c dịu giá»ng:
- Bằng hữu tên há» chi? Äến đây vá»›i mục đích gì?
Ngưá»i đó đáp:
- Tôi... tôi chỉ là má»™t tiểu dân, má»™t tiá»u phu, đại gia Æ¡i. Phương đại gia Æ¡i, tôi chẳng có ý tứ chi cả, xin đại gia tha cho.
Phương Bá»­u Ngá»c nhận ra, ngưá»i đó đúng là má»™t tiá»u phu, chàng liá»n buông tay, Ä‘oạn cau mày há»i:
- Y là chủ nhân ngôi nhà chăng?
Câu há»i đó, dÄ© nhiên nhiên hướng vá» Tiểu công chúa, song nàng không đáp, nàng trầm ngâm má»™t lúc, rồi bật cưá»i khan mấy tiếng, nàng bước tá»›i vá»— tay lên đầu vai ngưá»i đó, Ä‘oạn bảo:
- Ngươi quay đầu lại xem sao?
Ngưá»i đó thốt:
- Tôi không dám quay đầu.
Ngưu Thiết Oa gắt:
- Ngươi cứ quay đầu lại, cô nương đó đâu có ăn thịt ngươi mà ngươi sợ.
Tiểu công chúa tiếp:
- Phải đó, Ta không ăn thịt ngưá»i mà, ngươi sợ cái gì chứ?
Ngưá»i đó dù chết thì chịu chết, chứ nhất định không quay đầu.
- Tôi không dám! Tôi không dám...
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- ÄÆ°á»£c! Ngươi không chịu quay lại, thì ta bước tá»›i trước mặt ngươi.
Nàng chưa buông dứt câu, ngưá»i đó đã đưa hai tay che mặt.
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Ngươi chẳng phải là gái khuê môn bất xuất, mà thẹn thùng ngưá»i ngoài? Buông tay Ä‘i! Ngươi không buông thì ta kéo tay ngươi đấy.
Nàng dợm tay.
Ngưá»i đó kinh hãi, rú lên má»™t tiếng, thân hình nhÅ©n lại, ngã xụm xuống, chẳng rõ vô tình hay cố ý, hắn ngã thế nào, gương mặt úp xuống đất.
Hắn giữ cứng mặt sát đất, trừ hắn chết đi mới có thể xốc mặt hắn lên, đừng mong bảo hắn ngóc dậy.
Phương Bá»­u Ngá»c vô cùng nghi hoặc, chẳng hiểu tại sao hắn không dám nhìn ai.
Ngưu Thiết Oa cÅ©ng bá»±c, cúi xuống nắm áo hắn, giở giá»ng lên thốt:
- Mình là nam tử hán đại trượng phu, làm như thiếu nữ cấm phòng không bằng. Vậy thì còn mặt mũi gì?
Ngưá»i đó lại kêu lên kinh hãi, toan đưa hai tay che mặt song Tiểu công chúa nhẹ phất bàn tay, hắn cảm thấy hai tay tê dại liá»n không còn cá»­ động được nữa.
Không dùng tay che được, thì hắn vùng vẫy nhưng hắn làm sao thoát khá»i bàn tay cứng như gá»ng ká»m cá»§a Ngưu Thiết Oa.
Ngưu Thiết Oa xách hắn đưa lên, chẳng khác nào con ó xá»›t con gà, gà làm sao thoát khá»i?
Còn má»™t tay Ngưu Thiết Oa án lên đầu ngưá»i đó gá»i Phương Bá»­u Ngá»c:
- Äại ca xem mặt cá»§a y đầy nốt ruồi, lại rá»— chằng chịt nữa, tá»± nhien y không muốn cho ai nhìn là phải lắm.
Phương Bá»­u Ngá»c ngưng ánh mắt nhìn hắn.
Trong rừng, lá cây nằm lợp đất, vậy mà mặt mày ngưá»i đó dính đầy bùn đất.
Tuy nhiên, Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng nhận ra y. Chàng vá»™i cưá»i lá»›n há»i:
- A! Lý Tướng Quân! Các hạ làm gì ở đây?
Tiá»u phu, chính là Bạch Mã tướng quân Lý Danh Sanh.
Ngưu Thiết Oa giật mình, buông hắn xuống liá»n, rồi cưá»i lên ha hả:
- Lý tướng quân! Lý Danh Sanh! Con bạch mã của ngươi đâu? Từ bao lâu nay, chẳng ai thấy ngươi cỡi con ngựa trắng của ngươi.
Bạch Mã tướng quân Lý Danh Sanh, tuy chẳng lúc nào không tìm cách lừa thiên hạ, song Ngưu Thiết Oa và Phương Bá»­u Ngá»c chẳng há» oán hận hắn, bởi hắn chẳng làm gì có hại đến cả hai. Trái lại gặp hắn đây cả hai còn vui vẻ hÆ¡n, cả hai nghÄ© đến việc hắn làm cảm thấy thích thú vô cùng.
Song, Phương Bá»­u Ngá»c thích thú vá» những việc xa xưa, chứ còn hiện tại thì chàng tá»± há»i hắn có mặt quanh đây vá»›i mục đích gì. Và có thể chàng không thích thú nổi, bởi những má»±c đích đó cá»§a Lý Danh Sanh.
Lý Danh Sanh khổ sở vô cùng, đáp:
- Ngựa trắng của tại hạ, tại hạ đã bán từ lâu, cái danh hiệu Bạch Mã Tướng Quân tại hạ cũng không dùng đến nữa.
Hắn cao giá»ng hÆ¡n má»™t chút:
- Phương Bá»­u Ngá»c đại hiệp! Ngưu Thiết Oa đại hiệp! Hai vị cầm như chưa gặp gỡ tại hạ lần nào vậy, là hay lắm.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Tại sao bán bạch mã? Hay là trong mấy lúc sau này, các hạ làm ăn thất bại?
Lý Danh Sanh thốt:
- Lấy cái việc lừa ngưá»i làm kế sinh nhau, lâu rồi tại hạ cÅ©ng chán, tại hạ đã bá» nghỠđó, bây giá» tại hạ chuyển qua nghỠđốn cá»§i, để kiếm ăn cÅ©ng thừa thãi!
Hắn cao giá»ng hÆ¡n má»™t chút:
- Phương đại hiệp! Ngưu đại hiệp! Chúng ta sẽ gặp nhau lại trong một ngày sau vậy!
Hắn quay mình, dợm bước đi.
Ngưu thiết Oa vội chụp tay hắn, giữ lại:
- Äi đâu mà vá»™i? Chúng ta phải đàm đạo thêm má»™t lúc nữa chứ!
Lý Danh Sanh thốt:
- Các vị là má»™t bậc vương giả trong hàng kiếm khách, má»™t là công chúa trong võ lâm, má»™t là hào kiệt giang hồ, còn tại hạ thì chỉ là má»™t gã tiá»u phu hèn hạ, làm sao dám đối diện đàm đạo vá»›i các vị?
Tiểu công chúa vụt há»i:
- Sao ngươi biết được ta?
Lý Danh Sanh giật mình, biến sắc, ấp úng:
- Tại ha..... tại ha..... không biết chi cả, bất quá tại hạ nói mơ hồ...
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Ngươi và hai ngưá»i đó, là bằng hữu vá»›i nhau, há» không có ác ý đối vá»›i ngươi, ngươi và há» không có cừu hận tại sao vừa thấy há», là ngươi toan chạy Ä‘i? Tại sao ngươi toan lánh mặt há»?
Lý Danh Sanh đổ mồ hôi ướt đầu:
- Tại hạ... tại hạ không...
Tiểu công chúa chận lại.
- Ngươi có! Có mà! Sao ngươi lại nói không? Có thể do ngươi biết má»™t bí mật gì đó, ngươi không muốn nói sá»± bí mật vá»›i há», ngươi sợ há» bắt gặp ngươi rồi há» há»i cho nên...
Nàng gằn giá»ng tiếp:
- Hẳn ngươi có một mưu đồ gì!
Lý Danh Sanh rung giá»ng kêu lên:
- Tại hạ không có mưu đồ gì hết! Tại hạ chẳng biết một bí mật nào cả, tại hạ chẳng nghe, chẳng thầy chi cả. Tại hạ chẳng biết gì cả.
Bá»—ng, Tiểu công chúa đưa tay lên tát vào mặt hắn bảy lượt, nặng giá»ng há»i:
- Ngươi, biết hay không biết?
Lý Danh Sanh kêu to:
- Tôi không biết! Tôi...
Tiểu công chúa vung tay, đấm vào mÅ©i hắn má»™t đấm, cưá»i nhẹ há»i:
- Biết hay không biết?
Äôi má cá»§a hắn sưng đỠửng, mÅ©i cÅ©ng sưng lên, máu mÅ©i chảy ròng ròng.
Cùng một lúc với máu nước mắt của hắn trào ra tuôn như xối.
Rồi thân hình hắn rung rung, cuối cùng thì hắn ngã sụm xuống.
Hắn đưa tay xoa má, xoa mÅ©i, hắn lấy ống tay áo lau nước mắt rồi hắn rung rung giá»ng thốt:
- Tại hạ biết!
hết: Hồi 42, xem tiếp: Hồi 43
Tài sản của danangcity

  #42  
Old 28-05-2008, 06:54 AM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 43

Mỹ Nhân Tâm




Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Äánh có Ä‘au lắm không? Phải chi ngươi tá»± nói ngay lúc đầu, thì ta đâu phí công xuất thá»§, mà ngươi cÅ©ng chẳng Ä‘au đớn!
Lý Danh Sanh dù đau đớn vô tưởng nhưng cũng cố gắng chịu đựng, hấp tấp thốt:
- Không đau! Không đau! Tại hạ...
Tiểu công chúa vẫn cưá»i:
- Ngươi không đau? Thế ra ta đánh nhẹ à? Vậy ta tái diễn môt lần nữa xem!
Lý Danh Sanh kêu lên:
- Äau! Äau! Bây giá» má»›i nghe Ä‘au đây, cô nương Æ¡i! Äau quá Ä‘i thôi! Äau có thể chết được đó!
Phương Bá»­u Ngá»c đứng bên cạnh bật cưá»i.
Thá»±c ra là chàng cÅ©ng nhận rõ là Lý Danh Sanh có ẩn dấu má»™t sá»± việc gì, chàng không cần xuất thá»§ gạn há»i ra, bởi chàng thừa hiểu mẫu ngưá»i như Lý Danh Sanh chẳng có gì sâu sắc kỉên quyết cả, vả lại tài nghệ cá»§a hắn cÅ©ng vào loại tầm thưá»ng, Tiểu công chúa thừa sức chế ngá»± hắn.
Ngưu Thiết Oa vốn tánh thành phác, chẳng biết cái gian giảo của ai cả, nghe Lý Danh Sanh chẳng biết gì cũng tin như vậy, nên thấy tiểu công chúa đánh hắn không nương tay, gã cũng bất bình thay cho Lý Danh Sanh.
Song gã nhìn sang Phương Bá»­u Ngá»c, thấy chàng khoanh tay bất động, cÅ©ng nín luôn.
Bỗng tiểu công chúa gằn từng tiếng:
- Thật sự, trong mấy năm nay ngươi làm nghỠđốn củi?
Lý Danh Sanh đáp nhanh:
- Thật vậy đó cô nương! Tại hạ nào dám lừa...
Tiểu công chúa trừng mắt:
- Nói nhảm! Nơi đây là rừng dâu, ai cho phép ngươi vào đây đốn củi? Mà, trong một khu rừng dâu, làm gì có củi cho ngươi đốn đủ cho ngươi mua bán nuôi sống?
Lý Danh Sanh giải thích:
- Tại hạ...tại hạ đi nơi khác đốn củi, sở dĩ tại hạ có mặt trong rừng này là vì tại hạ có nhà cửa tại đây.
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- CÅ©ng được Ä‘i! Vậy có nghÄ©a là ngươi cư ngụ trong khu rừng dâu này? Ta há»i ngươi, trong hai hôm nay, việc gì đã xảy ra tại đây? Ta tin chắc là ngươi phải biết, có đúng thế chăng?
Lý Danh Sanh vẫn giá»ng hấp tấp, đáp:
- Không!.... Có chứ! Có cô nương ạ! Tại hạ biết! Tại hạ biết!
Hắn muốn nói không, song tiểu công chúa nhìn hắn, thành ra hắn trở lại, phải nhận là mình biết, biết hết má»i chuyện!
Tiểu công chúa cưá»i hì hì:
- Äã biết, ngươi cứ nói, nói cho ta nghe, nói hết nhé! Tất cả những gì ngươi biết! Không được giấu má»™t chi tiết nhá» má»n nào nhé!
Lý Danh Sanh đưa tay xoa má, rồi bóp chóp mũi, hai nơi đó xưng vù.
Hắn khóc rưng rưng, hắn mếu máo:
- Tại hạ...nói ra rồi...chỉ sợ không sống được nữa, cô nương ơi!
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Nếu ngươi không nói, hẳn ngươi sống được chăng?
Lý Danh Sanh khóc tiếng to hơn, vừa khóc vừa thốt:
- Tại hạ...tại hạ...
Hắn rên rỉ:
- Nói! Tại hạ nói...
Tiểu công chúa Ä‘ang lạnh mặt đó liá»n nở nụ cưá»i, gật đầu:
- Vậy là ngươi thông minh đó! Thôi! Nói đi!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Ngôi nhà bên ngoài đó là cá»§a bằng hữu tại hạ, há» Trần, tại hạ gá»i hắn là Hồng Ti Tá»­, cứ má»—i chiá»u, nhân nhàn rá»—i, tại hạ đến vá»›i hắn chuyện trò, uống năm ba chén rượu.
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Lão Trần có vợ con chăng?
Lý Danh Sanh đáp:
- Hắn có vợ và hai ngưá»i con gái!
Hắn liếc nhanh sang Phương Bá»­u Ngá»c, Ä‘oạn tiếp:
- Nhưng tại hạ đến đó để đàm đạo với hắn chứ chẳng phải để chú ý tới con hắn!
Tiểu công chúa thốt:
- Xem cá»­ động cá»§a ngươi vừa rồi ta biết rõ ngươi chẳng phải là kẻ có tâm địa lương thiện gì. ÄÆ°á»£c rồi, ngươi đến đó tìm bạn hay tìm con bạn, mặc kệ ngươi, cứ nói tiếp Ä‘i!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Hôm qua, vào giá» ngá», tại hạ định đến vá»›i lão Trần để cho lão biết, chiá»u lại, tại hạ dùng cÆ¡n vá»›i lão. Song vừa đến trước cá»­a, tại hạ nghe trong nhà có tiếng la kêu cứu mạng.
Hắn thở dài rồi tiếp:
- Tại hạ nhận ra ngay, chính là thanh âm của lão Trần. Không dám vào nhà vội, tại hạ nấp sau một thân cây nhìn vào, xem cho biết việc gì xảy ra trong nhà...
Ngưu Thiết Oa nổi giận:
- Bằng hữu kêu la cứu mạng, ngươi không vào ngay mà tìm chỗ ẩn nấp à?
Lý Danh Sanh đáp:
- Tại hạ không đủ sức cứu hắn, tại hạ...
Ngưu Thiết Oa quát:
- Hèn! Ngươi hèn lắm! Mà thôi cũng được đi, bởi ngươi sợ chết, không ai cấm ngươi sợ chết, chỉ có lương tâm ngươi cấm ngươi thôi! Cứ nói tiếp ngươi thấy gì nào?
Lý Danh Sanh thở ra:
- Tiếng kêu cứu vang lên má»™t lần rồi tắt lịm. Kế đó, tại hạ thấy mấy ngưá»i Ä‘i ra, há» lùa hai con gái cá»§a lão và vợ chồng lão Ä‘i!
Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Mấy ngưá»i đó có hình dáng như thế nào?
Lý Danh Sanh trầm ngâm một chút:
- Mũi to, mắt lớn, hỠcó vẻ hung ác lắm, mặt hỠbừng bừng sát khí, hỠđồng vóc, đồng dạng, chẳng khác những hình tượng được chung đúc chung khuôn.
Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa đưa mắt nhìn nhau, Lý Danh Sanh lấy làm lạ, há»i:
- Các vị nhận ra h�
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Ngươi cứ nói, việc cá»§a ngươi là nói hết nhừng gì nghe và thấy, đừng để ý đến bá»n ta làm gì!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Vợ chồng, con cái lão Trần khóc sướt mướt, rên rỉ nghe thảm thương quá, tuy nhiên, chẳng má»™t ai bị thương tích gì, mà há» cÅ©ng chẳng bị trói. Tại hạ thở phào, hÆ¡i nhẹ lo cho há».
Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Rồi bá»n ngưá»i áo Ä‘en dẫõn gia quyến lão Trần Ä‘i đâu?
Lý Danh Sanh lắc đầu:
- Tại hạ không được biết! Có tất cả năm ngưá»i áo Ä‘en, ba ngưá»i đưa gia quyến lão Trần Ä‘i, hai ngưá»i ở lại trong nhà.
Ngưu Thiết Oa thở dài:
- Hai tên đó xấu số quá chừng! Chứ phải chúng dành Ä‘i để bá»n kia ở lại thì đã sao!
Gã giục:
- Rồi sao nữa, nói tiếp đi?
Lý Danh Sanh thốt:
- Tại hạ nấp xa xa, tuy khá xa song vẫn không dám thở mạnh, lòng vừa sợ vừa lấy làm kỳ. Bởi lão Trần nào phải giàu có gì mà những ngưá»i đó bắt Ä‘i khảo cá»§a?
Hắn thở dài, dừng một chút rồi tiếp:
- Tại hạ muốn biết sá»± tình thế nào, nên cố lách mình theo mấy thân cây, tìm má»™t chá»— thuận tiện nhìn vào. Hai ngưá»i áo Ä‘en đó chẳng làm gì khác hÆ¡n là khuân bàn dá»n chén đĩa, rồi đặt trên bàn đó có má»™t giá» lá»›n. Trong đó có những thố, những đĩa, khói bốc lên nghi ngút. Tại hạ biết ngay há» Ä‘ang dá»n bữa ăn, song lạ lùng thay há» dá»n rồi song chẳng ngồi ăn, má»™t ngưá»i lấy chiếc đèn lồng màu đỠđốt lên, Ä‘em treo nÆ¡i cá»­a, còn ngưá»i kia thì nhóng cổ nhìn ra xa, chừng như y trông đợi ai vậy. Thỉnh thoảng há» nói vá»›i nhau má»™t vài câu...
Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- HỠnói với nhau những gì?
Lý Danh Sanh lắc đầu:
- Tại hạ không nghe được. Bất quá lúc đó tại hạ hiểu mang máng được là cả năm ngưá»i bá»n há» hợp sức vá»›i nhau làm má»™t việc hết sức tầm thưá»ng là há» mượn nhà cá»§a lão Trần để tiếp khách. Vì má»™t việc nhá» má»n như vậy, há» phải phí bao nhiêu công lá»±c thá»i gian, lại mang tiếng là bức bách chá»§ gia rá»i bá» nhà Ä‘i nÆ¡i khác. Tại sao há» không chi ra má»™t số tiá»n, thiết tưởng lão Trần cÅ©ng ưng thuận trong má»™t thá»i gian chứ? Äuổi ngưá»i ta Ä‘i làm chi như vậy?
Tiểu công chúa lại hừ một tíêng:
- Äừng tìm hiểu vô ích. Ngươi chẳng hiểu được gì đâu, cứ nói tiếp cho ta nghe Ä‘i!
Lý Danh Sanh thốt:
- Hai ngưá»i đó đứng lại cá»­a đón, chá» khách, ngỠđâu khách lại do cá»­a sau mà vào thẳng ra phía trước, há» Ä‘i rất nhẹ, hỠđến sát bên lưng hai ngưá»i áo Ä‘en, mà cả hai vẫn không hay biết gì cả. Con tim tại hạ lúc đó đập mạnh, suýt rÆ¡i khá»i lồng ngá»±c...
Phương Bá»­u Ngá»c chá»›p mắt:
- Bốn năm ngưá»i khách có hình dáng như thế nào?
Lý Danh Sanh đáp:
- Há» vận y phục Ä‘en, đầu bao kín vải Ä‘en, chẳng trông thấy mặt mÅ©i há» ra sao. Thoạt đầu, tại hạ tưởng hai ngưá»i trước và mấy ngưá»i sau cùng má»™t tổ chức nào đó, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy bá»n ngưá»i sau ai ai cÅ©ng cầm kiếm mặt bốc bừng sát khí. Má»™t ngưá»i trong bá»n há» bảo hai ngưá»i kia quay đầu lại. Hai ngưá»i kia giật mình, cấp tốc quay mình, nhưng thân hình vừa nhích động, thép kiếm chá»›p lên, cả hai ngã nhào.
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Há» không há»i hai ngưá»i kia má»™t tiếng sao?
Lý Danh Sanh thốt:
- Há» chẳng há»i má»™t tiếng nào. Há» vung kiếm quét nhanh vô tưởng, bình sanh tại hạ chưa từng thấy ai có thá»§ pháp nhanh như thế!
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t lúc:
- Các hạ có nhận ra kiếm pháp của hỠthuộc môn phái nào không?
Lý Danh Sanh lắc đầu:
- Tại hạ không nhận ra nổi!
Phương Bá»­u Ngá»c lại suy nghÄ© má»™t lúc:
- Theo các hạ nhận xét thì kiếm pháp ngưá»i đó được bao nhiêu năm tu vi?
Lý Danh Sanh cũng suy nghĩ một lúc như chàng rồi đáp:
- Theo xét Ä‘oán cá»§a tại hạ thì kiếm pháp cá»§a hai ngưá»i đó ít lắm cÅ©ng được bốn năm mươi năm hoa? hầu, ngưá»i nào chưa luyện trong má»™t thá»i gian dài như vậy đừng hòng thành tá»±u như há», và nhất là phải luyện tập không ngừng má»›i mong đạt cái kết quả phi thưá»ng đó. Kỳ quái hÆ¡n hết cả là cả hai cùng sá»­ dụng má»™t kiếm pháp, lại cùng má»™t mức độ, chẳng ai kém ai. Tại hạ nghÄ© má»™t ngưá»i luyện được kiếm pháp như vậy, thật là hiếm có trên Ä‘á»i, bá»—ng dưng xuất hiện đến hai ngưá»i cùng má»™t lúc. Trên thế gian này sao lại có nhiá»u ngưá»i tài ba không tưởng nổi như thế?
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày, lẩm nhẩm:
- Bốn năm mươi năm...
Ngưu Thiết Oa lại há»i:
- Rồi sau đó?
Lý Danh Sanh tiếp ; - Giết xong hai ngưá»i áo Ä‘en, cả hai lục soát trong ngưá»i chúng, tại hạ cho rằng há» là những tay cưá»ng đạo má»›i lục soát như vậy, và lấy hết sức làm lạ, tại sao ngưá»i có kiếm thuật cao siêu như thế lại hành nghá» cưá»ng đạo. Bá»—ng má»™t ngưá»i kêu lên:
- Äây rồi! Ở đây rồi!
Hắn thở dài rồi tiếp:
- Cả hai giết ngưá»i để Ä‘oạt lấy má»™t mảnh giấy!
Phương Bá»­u Ngá»c hấp tấp há»i:
- Äá»c mảnh giấy rồi, há» có nói chi vá»›i nhau chăng?
Lý Danh Sanh đáp:
- Má»™t ngưá»i há»i:
Từ đây đến phá»§ Äại Danh có bao nhiêu dặm đưá»ng? Ngưá»i kia đáp:
Không xa lắm. Y không nói rõ số dặm đưá»ng, chỉ đáp gá»n như vậy thôi. Ngưá»i kia giục:
Thế thì chúng ta đi ngay.
Phương Bá»­u Ngá»c giật mình:
- Äại Danh phá»§! Thì ra là Äại Danh phá»§!
Tiểu công chúa lại há»i:
- Rồi há» Ä‘i liá»n?
Lý Danh Sanh thở dài:
- Phải chi há» Ä‘i liá»n!
Phương Bá»­u Ngá»c trố mặt:
- Chứ hỠcòn làm chi nữa? HỠnói với nhau những gì nữa?
Lý Danh Sanh thốt:
- Má»™t ngưá»i trong bá»n há» bá»—ng cất tiếng:
các vị thư thả một chút, đợi tại hạ tìm gốc cây làm cái việc đại tiện.
Ngưu Thiết Oa bật cưá»i ha hả:
- Hắn đại tiện không đúng lúc cho ngươi đó!
Lý Danh Sanh cưá»i khổ:
- Bây giá» nhắc lại, thì phải buồn cưá»i, song lúc đó tại hạ kinh hãi, tưởng Diêm vương sai quá»· sứ Ä‘i tìm mình song phải chịu vậy chứ chạy Ä‘i đâu cho kịp? Tại hạ nghÄ© quanh đó có nhiá»u gốc cây, nào phải chỉ có má»™t gốc cây cá»§a tại hạ đâu? May thay hắn không đến gần tại hạ và tại hạ mong má»i y làm cái việc đó cho gấp gấp rồi kéo nhau Ä‘i cho rồi. NgỠđâu y Ä‘i đến bìa rừng, phóng mình lao vút lên không uốn vài vòng rồi đáp xuống...
Ngưu Thiết Oa cưá»i khanh khách:
- Hắn đại tiện ngay giữa không trung, một một lối đại tiện hi hữu!
Chắc ngươi lúc đó chết điếng trong lòng?
Lý Danh Sanh thở dài:
- Y đâu có đại tiện! Y đã phát hiện ra tại hạ từ lúc trước, y nói đến đại tiện là để trấn an tại hạ, cho tại hạ đừng chạy đi đâu vậy thôi, cho tại hạ đừng phòng bị vậy thôi!
Phương Bá»­u Ngá»c kinh ngạc:
- Ngưá»i đó có thính giác và nhãn lá»±c tinh vi vô tưá»ng! Mà hành động lại trầm tÄ©nh cÅ©ng sợ! Ngưá»i đó là ai chứ? Chúng ta có thể Ä‘oán ra được chăng?
Ngưu Thiết Oa há»i:
- Ngươi có bị hắn chụp chăng?
Lý Danh Sanh đáp:
- Tự nhiên là phải bị!
Ngưu Thiết Oa trố mắt:
- Sao hỠkhông làm thịt ngươi?
Lý Danh Sanh cưá»i khổ:
- Tại hạ nghÄ© mình phải số chết rồi! Nhưng chẳng má»™t ai trong bá»n há» nhận ra tại hạ, há» Ä‘inh ninh tại hạ là má»™t tiá»u phu chân thật.
Tiểu công chúa mím cưá»i:
- Ngươi đóng kịch khéo lắm mà!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Tại hạ nằm sát đất, như con vịt chá» ngưá»i đồ tể khai Ä‘ao, tại hạ luôn miệng van xin, má»™t ngưá»i trong bá»n thốt:
gã này không phải là ngưá»i trong giá»›i giang hồ, gã chẳng hiểu chi đâu, buông tha cho gã Ä‘i.
Tại hạ hết sức hân hoan, nhưng má»™t ngưá»i bảo:
buông tha không được đâu, gã đã nghe và thấy tất cả những việc của chúng ta rồi!
Tiểu công chúa cưá»i nhẹ:
- Ngươi lại chỉ trá»i chỉ đất, thá» sống thá» chết, là không bao giá» tiết lá»™ những gì đã được nghe vá»›i ai, thấy ngươi van xin khẩn thiết, có thể là ngươi viện dẫn là nhà có mẹ già hÆ¡n chín mươi tuổi chẳng ai nuôi, con còn nhỠđược ba tháng và vợ má»›i chết lúc sinh đứa bé!
Lý Danh Sanh cưá»i như mếu:
- Thì cÅ©ng phải vậy, chứ sao cô nương? Nhưng ngưá»i đó do dá»±, y muốn giết tại hạ, may thay trong số cÅ©ng có ngưá»i muốn tha... trong tình trạng lÆ¡ lá»­ng đó, tại hạ nghe con tim ngừng lại, hÆ¡i thở muốn đứt ngang...!
Tiểu công chúa rùn vai:
- Xem ra bá»n ngưá»i đó hẳn thuá»™c chính phái, nên không muốn giết lầm kẻ vô cá»›. Gặp ta chắc chắn là ngươi mất mạng rồi! Äáng lý ra, há» phải nhận thấy mẫu ngưá»i như ngươi chẳng thể nào giữ kín như bình!
Lý Danh Sanh biến sắc, run run giá»ng:
- Nhưng việc đó có liên quan đến cô nương thì tại hạ nhất định giữ bình, tuyệt đối không há» tiết lá»™ vá»›i ai dù dưới má»™t áp lá»±c nào. Yên trí Ä‘i cô nương, nếu tại hạ không giữ lá»i hứa thì xin...
Tiểu công chúa khoát tay:
- ÄÆ°á»£c rồi, khá»i phải thá», còn gì nữa thì ngươi cứ nói hết ra Ä‘i Lý Danh Sanh thở ra mấy lượt, hÆ¡i trấn tÄ©nh tâm thần, tiếp:
- Bốn năm ngưá»i đó chưa quyết định nên tha hay giết tại hạ, đột nhiên má»™t ngưá»i vận y phục Ä‘en từ bên ngoài rừng chạy vào, vừa thở hồng há»™c vừa thốt:
Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa đã đến.
Tiểu công chúa à lên một tiếng:
- Thì ra, há» có dặn ngưá»i ở bên ngoài canh chừng!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Tại hạ nghe hỠnói đến danh hiệu của hai vị hết sức sợ hãi mà hỠcũng hoang mang thoảng thốt, hỠlập tức khiêng hai xác chết vào nhà.
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Vì gấp quá, nên hỠkhông kịp vùi hai thi thể đó!
Lý Danh Sanh lại tiếp:
- Tại hạ thấy há» khẩn trương, vừa mừng vừa sợ, là vì há» gấp quá không kịp nghÄ© suy, có thể giết tại hạ cho rảnh tay rảnh trí, mừng là vì há» lo cho việc cá»§a há», có thể há» quên tại hạ lắm và như vậy là tại hạ thoát chết.
Hắn đưa tay áo lau mồ hôi trán rồi tiếp:
- Do đó tại hạ lại càng kêu van, càng khẩn cầu cố làm ra vẻ thảm thiết. Cuối cùng má»™t ngưá»i bảo tại hạ:
chạy Ä‘i, chạy càng xa càng tốt, tuyệt đối không nên trở lại. Má»™t ngưá»i căn dặn:
sá»± việc ngày nay, ngươi thấy gì, nghe gì, phải giữ bí mật tuyệt đối giữ bí mật xem như chẳng nghe thấy gì cả, từ nay không nên đỠcập vá»›i bất kỳ ai nhé! Tại hạ mừng quá, mừng đến ná»—i quên cả cảm tạ, phóng chân chạy liá»n.
Tiểu công chúa thốt:
- Cái số của ngươi còn dài đấy!
Ngưu Thiết Oa nói:
- Ngươi đã chạy đi sao còn trở lại?
Lý Danh Sanh ấp úng:
- Tại hạ...tại hạ...thì tại... hạ... trở lại xem...
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Hay cho tên gian hoạt như hồ ly. Ngươi định nói ngoa đấy phải không? Ngươi quay trở lại để nhìn thôi à? Hừ! Chẳng phải ngươi đưa đưá»ng cho Thiết Kim Äao đến đây à? Nếu ngươi không đưa đưá»ng thì hắn làm sao biết được Phương Bá»­u Ngá»c có mặt ở đây mà tìm?
Lý Danh Sanh sửng sốt, há hốc mồm, lưỡi cứng lại, lâu lắm hắn mới lấy lại bình tĩnh, hắn thở dài lẩm nhẩm:
- Chẳng việc gì tại hạ giấu cô nương đựơc! Chẳn ai giấu cô nương được việc chi cả!
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Äó là lẽ dÄ© nhiên, ngươi còn phải nói?
Lý Danh Sanh tiếp:
- Tại hạ chạy chết, chạy không cần nhận định phương hướng, bởi còn thì giỠđâu mà nhận định phương hướng! Cốt làm sao càng xa nÆ¡i đó là được rồi, xa càng sá»›m càng hay! Tại hạ chạy không nhìn trước mặt, bất thình lình chạm mặt má»™t ngưá»i. Thì ra chẳng phải tại hạ vô tình chạm ngưá»i đó mà là ngưá»i đó cố ý chặn tại hạ lại.
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Thật là tấu xảo! Tấu xảo tuyệt diệu!
Lý Danh Sanh thở dài:
- Tấu xảo hay không tấu xảo, tại hạ chẳng há» nghÄ© đến, có Ä‘iá»u thấy ngưá»i đó vận y phục Ä‘en, tại hạ hoảng kinh rồi. Tại hạ định quay ngưá»i chuyển hướng tiếp tuc chạy, ngưá»i đó chụp tại hạ, giữ lại há»i. Y há»i:
đêm hôm nÆ¡i rừng vắng, ngươi làm gì chạy chết như vậy? Tại hạ níu lưỡi nói mãi chẳng được tiếng nào rõ ràng. Bá»—ng ngưá»i đó kêu lên:
thì ra ngươi!
Tiểu công chúa trố mắt:
- Thiết Kim Äao nhận ra ngươi?
Lý Danh Sanh gật đầu:
- Tại hạ và y quen nhau hai mươi năm trước.
Tiểu công chúa à lên một tiếng:
- Các ngươi là lão bằng hữu!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Nhận ra hắn là bạn cÅ©, tại hạ thở phào, nhẹ nhõm ngưá»i. Tại hạ há»i hắn đến đây làm gì, y nói là theo dõi Phương Bá»­u Ngá»c suốt lá»™ trình dài nhưng đến vùng phụ cận, Phương Bá»­u Ngá»c bá»—ng nhiên mất hút.
Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Rồi các hạ đưa hắn đến đây?
Lý Danh Sanh đáp:
- Tại hạ nghĩ, hắn đến tìm các hạ, các hạ cũng chẳng có ý bại hoại gì đó, cho nên nể tình bằng hữu, tại hạ đưa hắn đến đây. Nào ngỠđến đây rồi, hắn không cho tại hạ ra mặt, mà lại bắt tại hạ nấp mình sau một thân cây chỠy. Tại hạ cũng vui lòng làm theo ý muốn của y. chừng thấy y và các hạ động thủ, tại hạ hết sức kinh hoàng, sau đó thấy các hạ giết y, tại hạ lại càng sợ hãi, không còn dám xuất đầu lộ diện nữa.
Khổ thay tại hạ chưa kịp chạy đi thì các hạ phát hiện ra tại hạ.
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Ngươi thấy đó, sự việc nào có liên quan gì đến ngươi đâu! Thế tại sao ngay từ đầu ngươi chẳng chịu nói thật đi?
Lý Danh Sanh thở dài:
- Tại hạ đã thoát ly giang hồ từ lâu, không muốn dính dấp đến bất cứ việc gì cá»§a ai cả. Cô nương phải biết những Ä‘iá»u thị phi ân oán trên giang hồ, má»™t khi vướng phải rồi thì vÄ©nh viá»…n chẳng cởi mở ra được, và oan nghiệt sẽ truyá»n Ä‘á»i truyá»n kiếp. Ly khai giang hồ là cái may vô tưởng, còn ai muốn quay trở lại cái luẩn quẩn đó nữa? CÆ¡m ngày hai bữa, ngá»§ đêm năm canh là ước nguyện cá»§a tại hạ, miá»…n sao chuá»—i ngày còn lại mãi mãi được an nhàn.
Nói như thế là hắn giải thích sự im lặng của hắn.
Bởi cái miệng kiện cái thân con ngưá»i, ham nói thì luôn luôn gặp cái há»a bất kỳ. Hắn không chịu nói gì là do cái chá»§ trương đó.
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t lúc lâu.
Ngưu Thiết Oa gật gật đầu tỠvẻ tán đồng lập luận đó.
Tiểu công chúa luôn chá»›p mắt, nàng chá»›p vì tâm tư nàng dao động vì nhiá»u ý niệm chợt hiện.
Äôi mắt cá»§a nàng hướng sang Ngưu Thiết Oa, dừng lại, ngừng má»™t chút rồi há»i:
- Hắn nói thế ngươi tin được chăng?
Ngưu Thiết Oa đáp nhanh:
- Hắn nói thật, toàn là sự thật, tại sao tôi không tin được?
Tiểu công chúa lại nhìn sang Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Ngươi tin hay không tin lá»i hắn?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i nhẹ:
- Tin hay không tin, cái gì cũng chỉ nửa phần thôi!
Lý Danh Sanh thong thả thốt:
- Tại hạ nói toàn sự thật, không một tiếng sai ngoa!
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Hắn tin ná»­a phần, nhưng ta thì tin hoàn toàn, tin trá»n vẹn!
Lý Danh Sanh mừng rỡ:
- Nếu vậy, cô nương buông tha cho tại hạ đi?
Công chúa Ä‘iá»m nhiên:
- CÅ©ng được, nhưng ngươi chá» ta má»™t chút để ta thương lượng vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c.
Nàng day qua Ngưu Thiết Oa:
- Ngươi ở đây giữ hắn nhé!
Äoạn nàng nắm tay Phương Bá»­u Ngá»c kéo chàng Ä‘i xa xa.
X Ra đến bên ngoài rừng rồi, Tiểu công chúa buông tay.
Bên ngoài là nÆ¡i trống trải, đên thu dù lạnh nhưng bầu trá»i thì trong vắt đẹp vô cùng, ngàn sao cẩn nÆ¡i ná»n xanh chiếu sáng dịu xuống trần gian, ánh sao phá»§ quanh mình nàng, nàng hiện ra như má»™t nàng tiên rá»i cung trá»i dạo quanh trần thế...
Phương Bá»­u Ngá»c nhìn mái tóc Ä‘en huyá»n phất phÆ¡ theo chiá»u gió, lòng chàng man mác bâng khuâng...
Khung trá»i đẹp, ngàn sao lá»›n nhỠđẹp, song má»i vẻ đẹp Ä‘á»u không hấp dẫn chàng, chàng chỉ nhìn cái đẹp trước mắt, cái đẹp trong tầm tay.
Dù cái đẹp đó hữu hoại, không sánh bằng cái đẹp thiên nhiên, cái đẹp đó vẫn quyến rÅ© chàng như thưá»ng, bởi chàng chẳng phải thiên nhiên thì đương nhiên chàng phải đắm say cái gì hữu hoại, có giá»›i hạn sinh tồn.
Là con ngưá»i, ai ai cÅ©ng có dục vá»ng, khác chăng là thanh cao hay thô tục.
Còn Ä‘am mê dục vá»ng thì khoan nói đến thiên nhiên, bởi thiên nhiên dành cho hạng siêu nhiên.
Tài nghệ cá»§a chàng là siêu nhiên, nhưng lòng chàng còn trần tục, đừng ai trách hiện nay chàng lá» Ä‘i cái đẹp thiên nhiên để chuyên chú vào cái đẹp hữu hoại, Tiểu công chúa biết rõ Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘ang nhìn mình song nàng vá» vÄ©nh há»i:
- Ngươi nhìn gì? Ngươi đang tưởng gì?
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Tại hạ tưởng gì, cô nương há»i làm chi? Cô nương nào hiểu được!
Äêm là đồng lõa cá»§a má»i liá»u lÄ©nh.
Có những việc ngưá»i ta không dám làm ban ngày, thì đêm đến, bóng đêm, không khí đêm như khuyến khích ngưá»i ta làm.
Có những lá»i ngưá»i ta ngượng nói ban ngày nhưng đến đêm thì thao thao bất tuyệt.
Äêm nẩy tá»™i lá»—i, ngày cảnh cáo, sá»­a chữa con ngưá»i tá»™i lá»—i.
Trên thế gian này, nếu có ai làm thống kê, hẳn đã thấy những tá»™i lá»—i do ngưá»i Ä‘á»i phạm, Ä‘á»u lấy đêm làm bối cảnh cho má»™t số trưá»ng hợp.
Tiểu công chúa vụt cúi đầu, lâu lắm má»›i ngẩng lên, má»™t nụ cưá»i Ä‘iểm nÆ¡i vành môi, nhưng nụ cưá»i đó tan biến ngay khi đầu đã ngẩng lên tròn tư thế.
Gương mặt tươi như hoa chợt lạnh lùng.
Mặt đã lạnh lùng thì lá»i nói cÅ©ng lạnh lùng:
- Ta không cần biết ngươi Ä‘ang tưởng gì, ta bất chấp Ä‘iá»u đó.
Ngươi có tưởng như thế nào, mặc ngươi. Ta chỉ há»i ngươi Lý Danh Sanh nói như vậy ngươi có tin hay không tin? Tin thì ngươi tin Ä‘iểm nào, không tin thì Ä‘iểm nào làm cho ngươi hoài nghi?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Những việc hắn thấy có thể là đúng như hắn nói. Hắn bị bắt rồi được tha, có thể sự thật là như vậy. Hai điểm đó theo tại hạ nghĩ có thể là sự thật. Nghĩa là chúng ta tin được hai điểm đó.
Tiểu công chúa gật đầu:
- Ừ! Còn nhừng gì hắn nói ngoa?
Phương Bá»­u Ngá»c tiếp:
- Äiá»u thứ nhất:
hắn không thể kham nổi một cuộc sống bạc nhươc như hắn khoa trương, cái việc hắn ly khai giang hồ, cam chịu sống ở một khu rừng tịch mịch, cái điểm đó tại hạ chẳng tin được...
Tiểu công chúa Ä‘iá»m nhiên:
- Ngươi nói thứ nhất, hẳn phải có thứ hai thứ ba?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu, rồi chàng tiếp:
- Thứ hai:
con ngưá»i như Thiết Kim Äao làm gì lại Ä‘i kết giao vá»›i hắn, mà hắn cho rằng Thiết Kim Äao là bằng hữu cá»§a hắn, lại là lão bằng hữu. Cho nên nghe hắn nói là nể tình má»™t lão bằng hữu, nên hắn đưa ngưá»i đến gặp chúng ta là tại hạ đã hoài nghi rồi.
Tiểu công chúa vẫn thản nhiên:
- Thứ ba...?
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Có má»™t, có hai phải có ba. Nhất quá tam mà! Tuy vậy, trong trưá»ng hợp này, có hai cÅ©ng đủ lắm rồi, cần gì đến ba?
Tiểu công chúa gật đầu, tiếp:
- CÅ©ng được, bây giá» ta há»i ngươi, hắn nói ngoa hẳn phải có mục đích gì? Tại sao hắn dấu chân tướng sá»± việc, hắn nói như vậy có ích gì cho hắn? Việc cá»§a ngưá»i mà mình dấu trước hết có lợi cho ngưá»i, hắn làm lợi cho ngưá»i, hắn có lợi gì riêng cho hắn?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i khổ:
- Äiá»u đó... tại hạ chịu thôi, không Ä‘oán nổi!
Tiểu công chúa cưá»i lạnh:
- Ngươi thưá»ng tá»± hào là thông minh, thế ra ngươi thông minh cÅ©ng có lúc chẳng hiểu gì cả!
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Tại hạ không biết, còn cô nương? Cô nương biết được à?
Tiểu công chúa không đáp câu há»i chỉ buông gá»n:
- Ta không tự hào ta thông minh, chẳng ai cho ta là thông minh, ta khác ngươi!
Phương Bá»­u Ngá»c hừ má»™t tiếng:
- Bá» qua hai tiếng thông minh ấy Ä‘i! Bây giá» tại hạ xin há»i, cô nương muốn xá»­ trí hắn như thế nào đây?
Tiểu công chúa chớp mắt:
- Ngươi muốn xử trí hắn làm sao?
Phương Bá»­u Ngá»c thầm nghÄ©:
- Sao ta lại không biết ý ngươi! Ngươi định bụng tha hắn rồi âm thầm theo hắn!
Nhưng, chàng mỉm cưá»i đáp:
- Tại hạ không đoán nổi ý tứ của cô nương!
Tiểu công chúa thốt:
- Ta muốn phóng thích hắn, rồi âm thầm theo dõi hắn xem hắn đi vỠđâu. Xem hắn có mục đích gì lại cố giấu sự thât với chúng ta?
Phương Bá»­u Ngá»c vá»— tay:
- Hay quá! Hay quá! Tại hạ thật tình không nghĩ ra phương pháp tuyệt diệu như vậy nổi!
Tiểu công chúa mỉm cưá»i.
Lần thứ nhất nàng hân hoan vô cùng.
Phải chứ, ít nhất cÅ©ng phải có má»™t lần, nàng sáng suốt hÆ¡n Phương Bá»­u Ngá»c chứ?
Chẳng lẽ nàng kém chàng, kém luôn luôn kém ở má»i phương diện hay sao?
Thương hại cho nàng quá, sao nàng mãi đấu trí vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c thế?
Nàng cưá»i hì hì tiếp:
- Ta là kẻ ngốc, lắm lúc kẻ ngốc cũng có ý kiếm hay. Ngươi là bậc thông minh, lắm lúc bậc thông minh cũng ngán kẻ ngốc!
Phương Bá»­u Ngá»c nhìn nàng cưá»i nhẹ, chàng cưá»i nghe quái dị vô cùng.
Tiểu công chúa sừng sộ:
- Ngươi cưá»i gì?
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:
- Giá»ng cưá»i cá»§a tại hạ kỳ quái là vì con ngưá»i cá»§a cô kỳ quái quá!
Tiểu công chúa trừng mắt:
- Ta có chi kỳ quái?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Trước mặt ngưá»i ngoài có lúc cô nương tá» ra rất thân thiện vá»›i tại hạ, nhưng khi ngưá»i ngoài đó Ä‘i mất rồi thì cô nương lại sừng sá»™, gắt gá»ng, chỉ trích, mỉa mai, tại hạ không chịu nổi.
Tiểu công chúa chỉ hừ một tiếng:
- Ta cao hứng thế nào thì làm thế ấy, tùy hứng của ta, hoặc ta buông tha ngươi, hoặc ta đuổi theo ngươi, có thế thôi, chẳng có gì đáng cho là kỳ quái!
Phương Bá»­u Ngá»c vẫn cưá»i:
- Còn nữa cô nương ạ! Giữa chúng ta là má»™t cuá»™c so trí liên tục, chúng ta luôn luôn đấu tranh vá»›i nhau, chúng ta luôn phục vụ cho tá»± ái cá»§a nhau. Nhưng nếu cần đối phó vá»›i ai khác thì lập tức cô nương đứng sau tại hạ liá»n, sẵn sàng tiếp trợ tại hạ vá» má»i mặt!
Tiểu công chúa dậm chân:
- Ta hiệp tác vá»›i ngươi? Hừ! Äừng nuôi má»™ng!
Bỗng, nàng quay mình thoắt đi như muốn đi xa gấp gấp.
X Ngưu Thiết Oa trợn tròn đôi mắt, to như hai chiếc lục lạc, gã nhìn trừng trừng Lý Danh Sanh không chớp.
Lý Danh Sanh mỉm cưá»i bắt chuyện:
- Mấy năm không gặp nhau, bây giỠtại hạ nhận ra ngươi đã lớn, lớn quá rồi đó!
Ngưu Thiết Oa Ä‘iá»m nhiên:
- Có khi nào ta thấp nhỠđâu? Trước, ta cÅ©ng cao lá»›n như thưá»ng!
Lý Danh Sanh tiếp:
- Trước, ngươi có tâm địa rất tốt!
Ngưu Thiết Oa Ä‘iá»m nhiên:
- Bây giá», dù tâm địa ta có tốt hÆ¡n, ta cÅ©ng chẳng phóng thích ngươi!
Lý Danh Sanh giật mình.
Hắn không cưá»i nổi nữa. Hắn biết là mình thổi kèn bên cạnh tai trâu, Ä‘iệu kèn có huyá»n dịêu cÅ©ng chẳng ảnh hưởng gì.
Một lúc lâu bỗng hắn lấy tay vỗ bụng bình bịch, rồi hắn há rộng miệng kêu lên:
- Trá»i Æ¡i! Äau bụng quá! Äau suýt...
Ngưu Thiết Oa cưá»i khì khì:
- Kẻ nào lừa ta, ta còn có thể mắc mưu, chứ như ngươi, hà hà! Äại ca ta chưa trở lại đây, thì ngươi đừng hòng giở trò gì! Chỉ cần ngươi làm má»™t cá»­ động nhá» thôi ta cÅ©ng đập vỡ sá» ngươi liá»n!
Lý Danh Sanh thực sự đâu có đau bụng.
Hắn nhìn lom khom Ngưu Thiết Oa một lúc lâu, hắn thở dài:
- Mấy năm không gặp nhau! Bây giá» ngươi biến đổi rất nhiá»u! Bây giá» ngươi thông minh hÆ¡n ngày trước nhiá»u!
Má»™t ngưá»i cưá»i nhẹ, đáp thay Ngưu Thiết Oa:
- Hắn không thông minh đâu, dù là má»™t Ä‘iểm nhá»! Hắn là ngốc tá»­, nhưng ngươi phải biết, ngốc tá»­ chẳng phải là con ngưá»i dá»… bị lừa, bởi càng thông minh càng dá»… bị lừa, chỉ có ngốc tá»­ chẳng há» tin ai nên không dá»… bị lừa!
Ngưá»i phát ra câu nói là Tiểu công chúa.
Câu nói vừa buông dứt, nàng đã đến nơi.
Nàng chạy Ä‘i, rá»i biệt Phương Bá»­u Ngá»c, không phải để Ä‘i đâu cả mà để trở lại nÆ¡i này.
Nàng đảo mắt nhìn quanh xem có việc gì khác lạ xảy ra trong lúc nàng và Phương Bá»­u Ngá»c vắng mặt, Ä‘oạn mỉm cưá»i tiếp:
- Ngưá»i thông minh, lòng lo nghÄ© quá nhiá»u thành Ä‘a nghi, mắt muốn nhìn tất cả thành hoang mang, do đó tâm tư không vững chắc dá»… bị dao động, nếu nghe được chuyện gì hữu lý là ngưá»i thông minh dá»… bị dao động tâm thần ngay. Còn kẻ ngu ngốc chẳng cần nhìn ra xa, chẳng cần nghe nhiá»u việc, do đó chẳng cần tìm hiểu ngoài những cái gì ngu ngốc cho dá»… hiểu. Huống chi kẻ ngu ngốc đã Ä‘inh ninh là ngươi sắp lừa hắn, hắn đã lập sẵn sàng rào ngăn chặn, dù ngươi có làm gì cÅ©ng chẳng làm dao động nổi kẻ ngu ngốc. Ngươi lừa dÄ© nhiên là không mong gì thành công rồi, mà ngươi nói thật hắn cÅ©ng chẳng nghe. Hắn không nghe thì làm sao hắn tin?
Lý Danh Sanh thở dài:
- Cô nương nói phải, thật ra tại hạ chỉ nói những lá»i chân thật, tại hạ chẳng nói má»™t lá»i sai ngoa. Vậy mà hắn vẫn không tin! Cô nương nghÄ©, có tức chết cho tại hạ không?
Tiểu công chúa bước tá»›i, vá»— lên vai hắn, cưá»i nhẹ, tiếp:
- Chẳng có quan hệ gì cả! Ngươi nói lá»i chân thật, hắn không tin, ta tin! Hắn không tin, ngươi chẳng thiệt thòi gì, ta tin ngươi lại có lợi hÆ¡n...
Lý Danh Sanh cả mừng:
- Cô nương.. cô nương và Phương thiếu hiệp bằng lòng phóng thích tại hạ?
Tiểu công chúa gật đầu:
- Äúng đó! Ngươi muốn Ä‘i cứ Ä‘i!
Lý Danh Sanh vụt đứng lên, chớp mắt:
- Tại hạ...tại hạ đi được chứ hở cô nương?
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Tá»± nhiên! Ngươi muốn Ä‘i lúc nào tùy ý, ngay từ phút giây này ngưá»i được tá»± do rồi đó!
Lý Danh Sanh mừng vô tưởng, hắn muốn tin lại không dám tin, hắn không muốn tin thì sự tình rõ rệt quá, không tin không được.
Hắn đưa tay chà mắt, hắn nhìn Phương Bá»­u Ngá»c.
Chàng chẳng nói gì cả.
Bỗng hắn vụt chạy đi, sợ hỠđổi ý.
Tiểu công chúa nhìn theo bóng cá»§a hắn, Ä‘iểm phá»›t má»™t nụ cưá»i.
Phương Bá»­u Ngá»c chợt há»i:
- Chúng ta chưa đuổi theo?
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Ngươi gấp gì chứ?
Phương Bá»­u Ngá»c thốt:
- Dù thuật khinh công cá»§a hắn tầm thưá»ng, song hắn gian hoạt vô tưởng, hà huống hiện tại Ä‘ang đêm, hắn thuá»™c đưá»ng lối, chúng ta là ngưá»i lạ cảnh lạ vùng, giả như hắn lấp đâu đó, chúng ta làm sao tìm ra hắn?
Tiểu công chúa cưá»i nhẹ:
- Ngươi yên trí! Hắn chẳng thoát đi đâu mất dấu!
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Bằng vào đâu?
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Vô luận hắn trốn ở đâu, ta cũng có cách tìm ra hắn.
Phương Bá»­u Ngá»c nhìn sững nàng:
- Công nương có ma thuật chi?
Tiểu công chúa khoat tay:
- Thôi! Äừng há»i nữa! Ngươi nóng nảy thì chúng ta cứ Ä‘uổi theo hắn. Rồi ngươi sẽ biết là tại sao hắn không thể trốn tránh chúng ta được!
Nàng day qua Ngưu Thiết Oa căn dặn:
- Ngươi đợi ở đây nhé! Äừng Ä‘i đâu cả!
Ngưu Thiết Oa cau mày ; - Äại ca! vị cô nương đó dá»±a vào đâu mà ra lệnh đến cả tôi như vậy?
Phương Bá»­u Ngá»c an á»§i gã:
- Lần này, hiá»n đệ nên nghe lá»i nàng Ä‘i!
Ngưu Thiết Oa nhìn theo bóng hai ngưá»i khuất dần, miệng lẩm nhẩm:
- Không hiểu nổi! Thả ngưá»i ra để theo dõi ngưá»i ta, bắt lại! Nàng ấy có cái tật quái dị thế?
Gã ngồi xuống nhìn lên ná»n không đếm sao.
X Trong má»™t khu rừng, nếu có ánh sao chiếu xuống, ánh sao đó đương nhiên phải má» nhạt, bởi phải vượt qua nhiá»u chướng ngại, bởi phải len qua nhiá»u ngăn trở.
Qua ánh sáng má» mỠđó, dù Phương Bá»­u Ngá»c có nhãn lá»±c hÆ¡n ngưá»i, chàng cÅ©ng chẳng nhìn xa đúng như ý muốn.
Nhãn lực của chàng hiện tại, giới hạn trong vòng bốn năm trượng.
Ngoài khoảng cách đó chàng chẳng trông thấy được gì.
Nhưng, Lý Danh Sanh đâu còn luẩn quẩn trong vòng bốn năm trượng.
Cả hai vá»t Ä‘i, qua má»™t Ä‘oạn đưá»ng, Phương Bá»­u Ngá»c chợt há»i:
- Cái tài truy nã của cô nương đâu? BỠquên tại Vạn Trúc Sơn trang rồi phải không?
Thay vì hận, Tiểu công chúa phì cưá»i:
- Äừng gấp chứ...
Rồi nàng chỉ tay vỠphía trước:
- Cái gì đó, ngươi nhìn xem!
Phương Bá»­u Ngá»c nhìn theo tay nàng, thấy xa xa trong bóng tối có má»™t Ä‘iểm xanh biếc như lân tinh, mưá»ng tượng như lá»­a ma.
Äiểm xanh biếc đó di động chứ không ở nguyên má»™t chá»—.
Phương Bá»­u Ngá»c lấy làm kỳ:
- Cái gì thế?
Há»i rồi chàng không đợi tiểu công chúa đáp, Ä‘iểm nụ cưá»i tươi thốt:
- Thì ra cô nương dùng thuật má»n!
Tiểu công chúa gật đầu:
- Äúng vậy! Vừa rồi ta vá»— tay lên vai hắn, cốt lưu ký hiệu nÆ¡i hắn, ký hiện đó là Phụ Cốt Lân Äinh, loại Ä‘inh đó bám vào mình hắn, dính mãi mãi như liá»n vá»›i xương. Nên hắn Ä‘i đến đâu, chất lân tinh chá»›p chá»›p đến đó, ta cứ theo đốm lân tinh mà Ä‘i theo hắn, làm gì hắn phát giác nổi. Chính chúng ta đây vận dụng nhãn lá»±c mà không thấy hắn, ngoài cái Ä‘iểm lân tinh ra thì hắn làm sao phát hiện ra chúng ta Ä‘ang Ä‘i theo sau?
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Tại hạ kém cô nương vỠcái điểm đó!
Tiểu công chúa nhìn chàng:
- Nghĩa là vỠcác điểm khác thì ngươi hơn ta?
Phương Bá»­u Ngá»c chỉ cưá»i khổ chứ không nói gì.
Tiểu công chúa cũng bĩu môi chứ không nói gì nữa.
Cả hai âm thầm theo dõi Lý Danh Sanh, hay đúng hơn, nhắm điểm lân tinh làm hướng đạo mà đi tới.
Äiểm lân tinh di động nhanh lắm, thỉnh thoảng lại dừng dừng rồi tắt. Hiển nhiên lúc Ä‘iểm lân tinh tắt là lúc Lý Danh Sanh quay nhìn lại phía sau. Bá» vai chuyển ra phía trước, bị áng khuất.
Cũng như có lúc hắn đi quanh co như để đánh lạc dấu nếu như có ai theo dõi, cũng chẳng có ai hiểu là hắn chuyển hướng vỠnơi nào.
Phương Bá»­u Ngá»c thốt:
- Con ngưá»i đó gian hoạt phi thưá»ng, hắn biết rõ là thuật khinh công còn kém, hắn không sánh được vá»›i chúng ta, nên thay vì hắn Ä‘i nhanh, hắn lại bước chậm. Phàm má»™t ngưá»i chạy chốn, có ai chạy chậm bao giá»? Do đó, nếu chúng ta cứ tưởng hắn chạy mau, rồi giở thuật khinh công chạy theo hắn, phải bá» hắn lại dá»c đưá»ng, trong khi đó, hắn ung dung thay đổi lá»™ trinh, là chúng ta mất dấu. Nếu không nhá» cô nương sáng suốt, thì hành tung cá»§a chúng ta phải bị hắn phát hiện.
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Ta có ra gì đâu? Ta làm sao sánh được với ngươi? Nói chi cái việc có nhỠta hay không nh�
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i vuốt:
- Cô nương...
Bỗng chàng ngưng bặt câu nói.
Phía trước, điểm lân tinh đã tắt.
HỠđã đến bìa rừng dâu, bên ngoài bìa rừng có má»™t ngá»n núi nhá», cây cối má»c thành rừng, che khuất ngá»n núi, cánh rừng đó có phần dày hÆ¡n rừng dâu nhiá»u.
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Hắn đã phát hiện ra chúng ta?
Tiểu công chúa không đáp, nhún chân nhảy lên một cành cây.
Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng nhảy theo nàng. Há» cúi đầu nhìn xuống, thấy Ä‘iểm lân tinh vẫn còn sáng, có Ä‘iá»u, Lý Danh Sanh nằm sát mặt đất, do đó nếu đứng dưới nhìn tá»›i thì chẳng phát hiện ra, chỉ đứng từ trên cao nhìn xuống thì má»›i thấy.
Phương Bá»­u Ngá»c thì thầm:
- Bỗng nhiên hắn lại nằm xuống như vậy, hắn có nghi ngỠgì đó!
Tiểu công chúa lắc đầu:
- Chẳng bao giá» hắn nghi ngá» có chúng ta theo dõi đâu. Bởi hắn nhìn vá» phía đó, chứ nào phải vá» phía sau hắn đâu. Có thể là con đưá»ng trước mặt không ổn cho hắn, sá»± gì phát sanh gây bất lợi cho hắn sao đó. Hoặc giả hắn nằm đây, chá» ngưá»i mà hắn có ước hẹn, đến nÆ¡i gặp hắn. Mà cÅ©ng có thể hắn phát hiện ra má»™t biến cố gì xảy ra cho ngưá»i ước hẹn vá»›i hắn, thành ngăn trở kẻ đó, và hắn chưa giám tiếp tục Ä‘i tá»›i.
Phương Bá»­u Ngá»c gật gù:
- Rất đúng! Rất đúng! Bây giỠchúng ta làm sao đây?
Tiểu công chúa đáp:
- Chúng ta chỠxem động tĩnh thế nào rồi hãy tính. Nếu ở đây không tiện thì mình lại đi nơi kia!
Nàng đưa tay chỉ.
Phương Bá»­u Ngá»c tán đồng liá»n:
- Phải! Phải! Chúng ta phải chỠxem động tịnh.
Bá»—ng tiểu công chúa bật cưá»i:
- Ngươi biến thành con sâu nhái tiếng từ lúc nào thế? Ta nói chi là ngươi lập lại y như vậy! Ta không tin là ngươi chẳng chỉ ra, ta cÅ©ng không tin là ngươi không quyết định như vậy trước khi ta nói. Tại sao ngươi còn há»i ta?
hết: Hồi 43, xem tiếp: Hồi 44
Tài sản của danangcity

  #43  
Old 28-05-2008, 06:43 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Chương 44

Ngũ Hành Cung thần bí




Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Há»i má»™t vì câu cÅ©ng chẳng được nữa sao hở cô nương?
Tiểu công chúa cưá»i nhẹ:
- Ngươi mua lòng ta phải không? Ngươi...
Bỗng nàng trầm lạnh gương mặt, tiếp:
- Ngươi cÅ©ng lạ lùng thật, trước mặt ta có lúc ngươi tranh khôn, ngươi lấn hiếp ta, ta Ä‘uối lý phải chịu thua, có lúc ngươi lại tá» ra nhu hiá»n, hoà thuận, nói sao nghe vậy, ngoan ngoãn như má»™t ngốc tá»­, như chẳng hiểu má»™t sá»± việc gì. Tại sao thế chứ? Ngươi xem ta là má»™t trẻ nít lên năm lên bảy chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c sững sá» nhìn thoáng qua năm bảy lượt rồi buông nhẹ tiếng thở dài:
- Rất tiếc cô nương chẳng còn như một cô bé cắm hoa như ngày nào, hay chú ý cắm hoa hơn, chỉ thích một việc hay cắm hoa vào bình!
Giá như cô nương trở lại bé hơn như ngày xưa thì... hay biết mấy! Hay biết mấy!
Tiểu

công chúa chá»›p ngá»i ánh mắt rồi mưá»i ngón tay rung rung, rồi đôi môi má»ng đỠrung rung.
Chừng như nàng muốn nói gì đó.
Nhưng, nàng cắn môi, rồi nhảy xuống đất, đoạn chạy vụt tới trước.
X Dâu đã được hái lá rồi, cành thưa, cả hai chạy dưới cành dâu nhắm hướng đã định trước mà chạy, do đó để theo dõi dễ dàng cử động của Lý Danh Sanh.
Cả hai còn trong một khoảng an toàn, nằm nép mình sát mép đất.
Lý Danh Sanh không há» biết có ngưá»i nằm canh Ä‘ang theo dõi hành động cá»§a hắn.
Äừng nói Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa im hÆ¡i, bặt tiếng, nếu như cả hai có gây tiếng động, vị tất Lý Danh Sanh nghe lá»t?
Bởi lúc đó hắn ngưng thần chú ý vỠphía trước mặt. Chừng như hắn có nghe một thanh âm gì...
Má»™t cÆ¡n gió thoảng qua, mang đến cho hắn lẫn Phương Bá»­u Ngá»c và tiểu công chúa tiếng vÅ© khí chạm nhau xuất phát từ phía ngá»n núi có rừng dày bao phá»§.
Chen lẫn tiếng chạm vÅ© khí, có tiếng gắt, tiếng quát, kì quái hÆ¡n nữa, lại có cả tiếng cưá»i cá»§a nữ, phụ há»a vá»›i tiếng cưá»i luôn có tiếng vá»— tay.
Những thứ tiếng đó nào phải có thể cùng phát sinh ra má»™t lúc, bởi không ai đánh nhau, vừa cưá»i vừa mắng, lại có thể vá»— tay được.
Cái đạo lý là như vậy, cái đạo lý chẳng thể chấp nhận má»™t sá»± nghịch thưá»ng như vậy.
Nhưng Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa nghe rõ ràng, không thể không tin dù nghịch thưá»ng.
Và đương nhiên, cả hai phải kinh dị.
Cả hai phải nhìn nhận diễn tiến nơi xa xa đó thần bí vô cùng.
Tiểu công chúa và Phương Bá»­u Ngá»c đưa mắt nhìn nhau. Há» tá»± há»i, có việc gì đã xảy ra nÆ¡i sưá»n núi phía trước.
VÅ© khí chạm là có sát khí bốc bừng, nhưng tiếng cưá»i vang lên như để xóa tan sát khí.
Dù sao cả hai

vẫn thấy có sá»± ác liệt nÆ¡i đó dù tiếng cưá»i có vui tươi, cởi mở...
HỠđã không hiểu thì Lý Danh Sanh làm gì hiểu nổi?
Thoạt đầu hắn sợ hãi, dần dần tánh hiếu kỳ phát động lấn át cả niểm sợ hãi, hắm bò sát trên mặt đất từ từ trưá»n tá»›i.
Sưá»n núi có rạp, tá»± nhiên có thừa chá»— lấp, Lý Danh Sanh Ä‘i tá»›i, Tiểu công chúa và Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng Ä‘i tá»›i.
Lý Danh Sanh ẩn mình xong thì cả hai cũng ẩn mình kín đáo.
X Sưá»n núi là má»™t bãi lài, bãi lạ, uốn quanh vòng ra phía hậu có má»™t khoảng đất trống.
Có lẽ khoảng đất trống đó là dành cho các cô nương hái lá dâu, khi nghỉ mệt thì tụ lại với nhau đùa giỡn, ăn uống...
Hiện tai, nÆ¡i đó có mưá»i mấy cô nương vận y phục thôn nữ.
Mùa hái dâu đã qua rồi, hỠtụ lại nơi đây làm gì trong đêm vắng khuya?
Cho nên cách bố trí nÆ¡i đây đáp ứng đúng sở nguyện cá»§a hạng thiếu nữ yêu Ä‘á»i, mà đến những nàng chán thế cÅ©ng muốn hoà mình trong khung cảnh.
Trung tâm là một khoảng đất trống bằng phẳng, sạch sẽ.
NÆ¡i hướng Äông, có má»™t ngôi nhà mát, mái Ä‘en, lan can hồng, nhà không rá»™ng lắm song cÅ©ng có chá»— đủ cho vài mươi nàng nằm ngồi nghỉ ngÆ¡i sau giá» cần giải lao.
NÆ¡i hướng Tây, có má»™t sân dài làm hí trưá»ng đài không lá»›n lắm, khoảng trống trước đài cÅ©ng không rá»™ng, có thể đó là nÆ¡i các nàng diá»…n kịch cho nhau xem, các nàng thay đổi nhau mà diá»…n kịch, kẻ nào diá»…n thì lên đài, kẻ nào không vai trò gì thì dá»± khán.
Chắc chắn là không có một ngoại nhân nào vào xem kịch, bởi không còn dư một chỗ đứng nào.
NÆ¡i hướng Nam, có mấy chiếc ghế đá, vài chiếc bàn cÅ©ng bằng đá, trên mặt má»™t chiếc bàn phảng phất có khắc hình má»™t bàn cá», còn

bàn kia lại có đầy quả cây, màu sắc hấp dẫn phi thưá»ng.
Còn vá» hướng Bắc chẳng có gì, nÆ¡i đó có má»™t bức tưá»ng xây bằng đá nhá», bằng cát, bằng đất nhồi. Tưá»ng rất dài, có lẽ đây là bức tưá»ng vạn lý trưá»ng thành cá»§a các nàng, không phải để ngăn chặn rợ Hung Nô mà là để chắn lối những kẻ hiếu kỳ dòm ngó các nàng Ä‘ang khi hứng thú dâng cao.
Äã ví bức tưá»ng như vạn lý trưá»ng thành, thì Ä‘i theo hướng đó, cách khoảng Ä‘á»u, có những toà canh nho nhá». Trong những toà canh đó có quân lính, có ngá»±a, có xe, trên tưá»ng cÅ©ng có quân tuần.
Dĩ nhiên, nhà canh, quân lính, ngựa xe cũng từ đá cát tạo thành.
Và những hình tượng đó chứng tỠcái tánh vui trẻ con của các nàng.
Bao nhiêu đó cũng đủ rồi, cần gì hơn?
Bao nhiêu đó cÅ©ng đủ cho các nàng khuây khá»a nếu gặp Ä‘iá»u phiá»n muá»™n, nhất là cái khung cảnh tịch mịch nên thÆ¡ này, chẳng ai tìm đến quấy nhiá»…u các nàng.
Nhưng giỠđây, nơi đây có ánh sao ánh kiếm chơm chớp, giỠđây sát khí bao trùm.
X Tiểu công chúa và Phương Bá»­u Ngá»c hết sức kinh dị, mà cả hai cÅ©ng thích thú vô cùng.
Có khoảng mưá»i ba mưá»i bốn thiếu nữ vận thôn trang, ngồi rải rác trong toà nhà mát, trên sân đài hí trưá»ng, trên bãi có nÆ¡i có mấy chiếc ghế.
HỠđảo mắt láo liên, hết nhìn nơi này đến nơi khác.
NÆ¡i má»™t khoảng đất trống, có hai ngưá»i Ä‘ang giao đấu. Hai ngưá»i này có võ công khá cao, có thể liệt há» vào hàng thượng lưu cao thá»§ trên giang hồ.
Má»™t ngưá»i sá»­ dụng Uyên Ương song kiếm, kiếm pháp tinh diệu đến ná»—i kiếm khí bốc ra lạnh rợn.
Phương Bá»­u Ngá»c nấp ngoài xa hai mươi trượng vẫn nghe lạnh.
Ngưá»i kia sá»­ dụng má»™t c iếc trượng dài, trượng vung vun vút như rồng dợn mình.
Song kiếm lợi

hại nhưng chẳng làm sao xâm phạm vào vùng trượng ảnh nổi.
Trượng và kiếm tung hoành, bóng vÅ© khí như che khuất hai đấu thá»§, nhưng Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa có nhãn lá»±c hÆ¡n ngưá»i, có thể nhận định dá»… dàng.
Bỗng, Tiểu công chúa kêu lên:
- Thì ra là bà ta!
Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng kêu lên:
- Bảy năm không gặp, không ngỠhôm nay lại xuất hiện ở đây!
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Sao lại bảy năm không gặp? Chính ta đã gặp bà ấy trên Thái Sơn trong ngày đại hội kia mà!
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:
- Cô nương nói đến Vạn lão phu nhân, còn tại hạ nói vá» má»™t ngưá»i khác!
Tiểu công chúa cau mày:
- Má»™t ngưá»i khác? Ngưá»i khác là ai? Ngươi nhận ra à?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Lai lịch cá»§a ngưá»i đó nói ra thì dài dòng lắm! Tại hạ chỉ nói cho cô nương biết đại khái, bà ta là Vương Äại Nương, vợ cá»§a Vương Bán Hiệp, còn

trá»i mà không khi nào tại hạ ngu cả!
Tiểu công chúa nghiến răng:
- Ngươi!....Ngươi!....
Cả hai đối thoại vá»›i nhau thanh âm rất nhá», vì giữ cho thanh âm được nhá», há» phải nhích lại gần nhau, và đến phút giây này, Tiểu công chúa chợt nhận thấy đôi môi nàng như phá»›t qua lá»— tai Phương Bá»­u Ngá»c.
Môi nàng sát vành tai Phương Bá»­u Ngá»c, Ä‘ang lúc tức giận, nàng lại nghiến răng, vô tình nàng lại nghiến luôn cả vành tai chàng.
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘au quá song chẳng dám kêu lên, mồ hôi lạnh tuông thành từng hạt lá»›n, ráng chịu đựng.
Nàng nghiến mạnh, song Phương Bá»­u Ngá»c không giận.
Chàng biết, nang nghiến mạnh là yêu nhiá»u, bởi có yêu nhiá»u má»›i hận nhiá»u, vả lại có hận nhiá»u má»›i nghiến mạnh.
Giá như nàng có nghiến đứt vành tai, Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng chẳng kêu la, trái lại càng khoan khoái.
oOo Bảy năm xa cách.
Bảy năn trước, Phương Bửu Nhi chẳng biết mảy may vũ công.
Bảy năm sau, chàng

thiếu nữ ở xa cÅ©ng như ở gần, cùng vá»— tay reo hò, cùng cưá»i vang để trợ Oai Vương Äại Nương.
Có nàng bóc vỠtrái cây rồi lấy cả vỠvà hạt quăng vào mình Vạn lão phu nhân.
Có nàng lại ứng khẩu Ä‘á»c câu vè, câu thÆ¡ chế nhạo Vạn lão phu nhân.
Lại có nàng lại to tiếng mắng chá»­i để khích ná»™ mụ ta, đó cÅ©ng là má»™t thá»§ Ä‘oạn tiếp trợ ngưá»i trong cuá»™c, má»™t cách gián tiếp, vì đối phương sôi giận phải rối loạn.
Chúng vá»— tay, chúng cưá»i, chúng mắng, Ä‘á»c vè, Ä‘á»c thÆ¡, tất cả những trò đó không làm gì hại đến thể xác Vạn lão phu nhân song ảnh hưởng rất nặng đến tâm thần mụ ta. Và cuối cùng thì mụ sôi giận tưởng chừng có thể Ä‘iên lên được.
Phương Bá»­u Ngá»c buồn cưá»i quá, nghÄ© rằng phen này Vạn lão phu nhân gặp phải kẻ tá»­ đối đầu rồi.
Vạn lão phu nhân càng đánh càng tỠra khẩn cấp,

thiếu nữ ở xa cÅ©ng như ở gần, cùng vá»— tay reo hò, cùng cưá»i vang để trợ Oai Vương Äại Nương.
Có nàng bóc vỠtrái cây rồi lấy cả vỠvà hạt quăng vào mình Vạn lão phu nhân.
Có nàng lại ứng khẩu Ä‘á»c câu vè, câu thÆ¡ chế nhạo Vạn lão phu nhân.
Lại có nàng lại to tiếng mắng chá»­i để khích ná»™ mụ ta, đó cÅ©ng là má»™t thá»§ Ä‘oạn tiếp trợ ngưá»i trong cuá»™c, má»™t cách gián tiếp, vì đối phương sôi giận phải rối loạn.
Chúng vá»— tay, chúng cưá»i, chúng mắng, Ä‘á»c vè, Ä‘á»c thÆ¡, tất cả những trò đó không làm gì hại đến thể xác Vạn lão phu nhân song ảnh hưởng rất nặng đến tâm thần mụ ta. Và cuối cùng thì mụ sôi giận tưởng chừng có thể Ä‘iên lên được.
Phương Bá»­u Ngá»c buồn cưá»i quá, nghÄ© rằng phen này Vạn lão phu nhân gặp phải kẻ tá»­ đối đầu rồi.
Vạn lão phu nhân càng đánh càng tỠra khẩn cấp,

thiếu nữ ở xa cÅ©ng như ở gần, cùng vá»— tay reo hò, cùng cưá»i vang để trợ Oai Vương Äại Nương.
Có nàng bóc vỠtrái cây rồi lấy cả vỠvà hạt quăng vào mình Vạn lão phu nhân.
Có nàng lại ứng khẩu Ä‘á»c câu vè, câu thÆ¡ chế nhạo Vạn lão phu nhân.
Lại có nàng lại to tiếng mắng chá»­i để khích ná»™ mụ ta, đó cÅ©ng là má»™t thá»§ Ä‘oạn tiếp trợ ngưá»i trong cuá»™c, má»™t cách gián tiếp, vì đối phương sôi giận phải rối loạn.
Chúng vá»— tay, chúng cưá»i, chúng mắng, Ä‘á»c vè, Ä‘á»c thÆ¡, tất cả những trò đó không làm gì hại đến thể xác Vạn lão phu nhân song ảnh hưởng rất nặng đến tâm thần mụ ta. Và cuối cùng thì mụ sôi giận tưởng chừng có thể Ä‘iên lên được.
Phương Bá»­u Ngá»c buồn cưá»i quá, nghÄ© rằng phen này Vạn lão phu nhân gặp phải kẻ tá»­ đối đầu rồi.
Vạn lão phu nhân càng đánh càng tỠra khẩn cấp,

chiếc quảy, má»™t mẫu má»™t tá»­ luân lưu cho mình, lúc đánh thì chiếc này há»— trợ chiếc kia, bởi tàn tật như vậy, bà luyện má»™t thân pháp biến ảo phi thưá»ng, thoắt ẩn thoát hiện, khiến đối phương khó lòng phòng bị bà ta từ hướng nào tấn công tá»›i, công rồi lại lui vá» hướng nào.
Ngày nay bà dùng đôi kiếm uyên ương, không rõ nhẹ hÆ¡n đôi quảy năm xưa bao nhiêu, song thân pháp thì biến ảo hÆ¡n gấp nhiá»u lần, lại nguỵ dị gấp mấy lần.
Vạn lão phu nhân cố gợi chuyện để phân tâm Vương Äại Nương, rồi tìm sÆ¡ hở mà công vào hoặc ít nhất cÅ©ng có thể đào tẩu.
NgỠđâu cái tâm của đối phương chưa phân hóa mà tinh thần đã rối loạn rồi.
Vương Äại Nương cÅ©ng già thá»§ Ä‘oạn lắm, bảo bà ta suy Ä‘oán thá»­ xem có khác nào bảo bà ta ngá»­a cổ chịu chết.
Bởi trong lúc ác đấu, bao nhiêu tâm trí để nhận định

hoãn mãi, bà ta bỠlỡ mấy dịp rồi, lạ thật, tại sao bà ta lại làm thế?
Phương Bá»­u Ngá»c mìm cưá»i:
- Bà ta muốn bắt sống chứ không muốn đánh chết!
Tiểu công chúa gật đầu:
- Äúng! Bắt sống bà ta để dụ dẫn Vạn Tá»­ Lương, tuy nhiên...
Bá»—ng Vạn lão phu nhân thét lên má»™t tiếng kinh khá»§ng, bà ta hứng má»™t nhát kiếm nÆ¡i đầu vai tả, máu chảy đỠngá»i.
Máu chảy nhiá»u, song bà ta dồi dào khí lá»±c nên thừa máu chứ vết thương đó không nặng lắm.
Vạn lão phu nhân nhìn thấy máu cá»§a bà ta chảy ra nhiá»u quá, biến sắc mặt liá»n.
Thân hình nhũn lại, một tiếng keng vang lên, bà buông chiếc trượng xuống đất.
Từ lâu, bà chỉ nhìn thấy máu ngưá»i, chưa từng nhìn thấy máu bà.
Bây giỠthấy máu của mình, thấy lần đầu tiên, bà hoảng sợ.
Phương Bá»­u Ngá»c lại buồn cưá»i má»™t phen nữa.
Tiểu công chúa thốt:
- Luận vá» con ngưá»i tham sống sợ chết thì chắc là

thiếu nữ mang chăn lông đắp ngang chân bà.
Hai thiếu nữ vừa nâng cái bàn ngồi cá»§a bà lên, vừa há»i:
- Cái khối thịt kia có nên băm vằm cho nó nát như cám chăng?
Vương Äại Nương đáp:
- Không cần vội! Trở vỠtrước rồi hãy tính sau!
Bá»—ng có tiếng ngưá»i cưá»i hì hì.
Tiếng cưá»i dứt, ngưá»i đó bước tá»›i cục trưá»ng.
Ngưá»i đó là Lý Danh Sanh. Phương Bá»­u Ngá»c sững sá» không tưởng là hắn xuất hiện đột ngá»™t như vậy.
Xuất hiện trong lúc này nghĩa là làm sao?
Nếu hắn ước hẹn vá»›i Vạn lão phu nhân thì làm sao hắn dám chưá»ng mặt khi Vương Äại Nương còn đó? HÆ¡n nữa Vương Äại Nương là kẻ thắng trận!
Xuất hiện như vậy là hắn vá» bè vá»›i Vương Äại Nương sao?
Khó hiểu, khó hiểu vô cùng!
Nhưng Vạn lão phu nhân vừa nhìn thấy hắn thì kinh ngạc kêu lên:
- Ngươi... thì ngươi ra là đồng đảng của mụ tàn phế thúi kia!
Lý Danh Sanh cưá»i hì hì:
- Bà đừng

cả cùng cưá»i, tất cả cùng kéo Ä‘i.
X Phương Bá»­u Ngá»c thừ ngưá»i ra đó.
Chàng chẳng biết mình phải làm gì, chàng cÅ©ng không nghÄ© mình phải làm gì bởi chàng quá sững sá».
Thì ra, trong mấy năm nay, Lý Danh Sanh vá» bè vá»›i Vương Äại Nương.
Äiá»u làm cho chàng kinh ngạc hÆ¡n hết là bá»n thiếu nữ đó lại biết chàng.
Hay ít ra chúng biết tên chàng.
Chàng tá»± há»i:
- Lý Danh Sanh và Vương Äại Nương Ä‘ang mưu tính việc chi đây?
HỠcó ý tứ gì với ta?
Tiểu công chúa cưá»i lạnh há»i chàng:
- Ngươi nghe chúng nói chuyện vá»›i nhau chứ? Ngươi có cao hứng không? Hừ! Ngươi có vÅ© công cao, ngưá»i ta phục, ngươi đẹp đẽ ngưá»i ta si mê!
Phương Bá»­u Ngá»c không để ý đến câu nói cá»§a nàng, ậm ừ đáp:
- Ừ!
Tiểu công chúa sừng sộ:
- Ừ cái gì? Sao ngươi không nói? Ừ như thế, ai biết ngươi nghĩ sao?
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘ang theo Ä‘uổi má»™t ý nghÄ©, không nghe nàng nói

lại Ä‘ang đêm, bóng tối lan tràn, nếu không quen thuá»™c đưá»ng này, chắc chẳng má»™t ai trông thấy, mà có thấy Ä‘i nữa cÅ©ng khó Ä‘i theo con đưá»ng đó.
Äoàn thiếu nữ Ä‘i theo con đưá»ng đó vào sâu trong rừng.
Äi má»™t lúc lâu, hỠđến má»™t khoảng trống, tại khoảng trống đó có má»™t cái động.
Thì ra, cái gò có khu rừng rậm bao phá»§ bá»c quanh má»™t cái động, nói rằng động vì nó trÅ©ng xuống chứ thá»±c ra nó chỉ là má»™t cái chảo.
Chung quanh lòng chảo có vô số hoa, toàn là hoa lạ không biết tên.
Thá»i tiết lúc đó là mùa thu, hoa đã tàn tạ, nhưng hoa nÆ¡i đây tươi tốt như thưá»ng.
Hoa đẹp dưới ánh sao má» má», càng đẹp hÆ¡n, đẹp huyá»n ảo.
Giữa các luống hoa có dòng suối nhá», vắt qua như dải lụa bạch, bên cạnh suối có nhà, độ bốn năm nóc liên tiếp nhau, tuy dá»±ng lên sÆ¡ sài nhưng vẫn thừa vẻ trang nhã.
Äoàn thiếu nữ vừa Ä‘i vừa cưá»i đùa, đến nÆ¡i đó, kéo nhau vào nhà.
Há» vào rồi, há» trả không gian lại cho đêm dưới ánh sao mông lung, tất cả Ä‘á»u chìm trong tịch mịch.
Hoa mỠảo, suối trắng mỠảo, khung cảnh thơ mộng vô cùng.
Phương Bá»­u Ngá»c trù trừ trong khu rừng.
Chàng còn bàng hoàng vá»›i sá»± gặp lại Vương Äại Nương sau bảy năm cách biệt. Bây giá», bà ta có vẻ tiến bá»™ hÆ¡n xưa.
Tiến bá»™ đây là nói vá» tài nghệ, vá» phong vận con ngưá»i mà cÅ©ng vá» lối sống.
Chàng nghÄ©, có thể khinh thưá»ng bất cứ ai khác, chẳng hạn Vạn lão phu nhân, chứ đối vá»›i Vương Äại Nương thì tuyệt đối không nên xem thưá»ng bà ta.
Bởi, bà nuôi dưỡng một tinh thần cầu tiến quá mạnh, với tinh thần đó, bà tập cho bà một tính kiên nhẫn, bằng cớ là bà đã im hơi bặt tiếng suốt bảy năm dài.
Nếu hôm nay, Phương Bá»­u Ngá»c không gặp bà ta má»™t cách

bất ngỠtại đây, thì chàng có thể quên bà ta tại đây rồi, mà dù có nhớ cũng chẳng biết bà ta sống hay chết, sống thì ở tại địa phương nào.
Bá»i không thể khinh thưá»ng bà, chàng không thể dấn thân vào vùng căn cứ cá»§a bà.
Do đó, chàng trù trừ.
Trù trừ để tìm phương cách đột nhập, chứ chẳng phải do dự với cái ý rút lui.
Tiểu công chúa nóng nảy hơn, vội bước tới.
Phương Bá»­u Ngá»c hấp tấp gá»i:
- Hãy khoan! Äừng vá»™i, cô nương!
Tiểu công chúa không quay đầu lại:
- Äã đến đây, còn do dá»± gì nữa? Nếu sợ sệt thì đừng theo Ä‘uổi chúng, đỡ nhá»c hÆ¡n chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c thốt:
- Nhưng...
Tiểu công chúa gạt ngang:
- Ngươi muốn giải cứu Vạn lão phu nhân, muốn truy nguyên sự tình gì thì sớm muộn gì cũng phải chạm mặt chúng, tại sao không chạm mặt sớm cho rồi, còn chần chừ làm gì?
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t chút:
- Cô nương nói phải!
Äã cho

đoạn thật là cầu kỳ.
Cả ba cùng cất tiếng:
- Khách đâu? Khách ở tại đâu?
Há» vừa nói vừa cưá»i, chừng như há» vui, vào giá» khắc nào cÅ©ng vui, chừng như bình sinh há» không há» gặp chuyện gì làm cho há» buồn bá»±c, cho nên mở miện ra là há» cưá»i.
Rồi há» thấy Phương Bá»­u Ngá»c và Tiểu công chúa, hỠđứng chận lại.
Khách lạ, há» phải thá»§ lá»…, há» không cưá»i nữa, sáu con mắt giương tròn nhìn tá»›i.
Phương Bá»­u Ngá»c đằng hắng má»™t tiếng ; - Chào các cô nương!
Má»™t nàng mặt tròn cao giá»ng há»i:
- Các hạ là ai? Các hạ đến đây có việc chi?
Giá»ng nàng thì cao, song nàng cố làm ra vẻ dịu hòa, duyên dáng, giá»ng nói thản nhiên, song ánh mắt thoáng hiện niá»m kinh hãi.
Tuy nhiên, niá»m kinh hãi cá»§a nàng thiên vá» hiếu kỳ hÆ¡n là địch ý.
Bởi, Phương Bá»­u Ngá»c đẹp trai.
Một thanh niên đẹp trai như chàng, bình sanh hỠchưa từng thấy.
Phàm nam gặp nữ, hay

lên một lượt:
- Phương Bá»­u Ngá»c?
Cả ba cùng quay ngưá»i lại má»™t lượt, cùng quay chân chạy trở lại ngôi nhà.
HỠchạy nhanh nhưng nàng nào cũng cố quay đầu nhìn lại, hỠnhìn cho rõ thiếu niên đẹp trai, hỠnhìn cho rõ dịp này, hỠsợ không còn dịp nào được thấy mặt chàng nữa.
Một thoáng sao, từ trong ngôi nhà có tiếng hét vang lên, kế đó có tiếng la hoảng.
Chừng như má»i ngưá»i ở đó Ä‘ang nhôn nhao, tán loạn.
Tiểu công chúa đẩy Phương Bá»­u Ngá»c tá»›i:
- Sao thừ ngưá»i ra đó? Chưa chịu vào à?
Phương Bá»­u Ngá»c không còn cách nào khác hÆ¡n là mạnh dạn bước tá»›i.
Cái dáng bên ngoài cá»§a ngôi nhà xem ra rất trang nhã, song biết đâu bên trong chẳng có mai phục? Và má»—i tấc đất là má»™t cạm bẫy chỠđón ngưá»i lạ?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, trong má»™t khung cảnh như vậy phải có sát khí thâm trầm, và nÆ¡i nào có sát khí lại không làm cho con ngưá»i

tiếp! Xin vào cứ vào! Vào để cho tiện thiếp được cái vinh dự đãi trà!
Phương Bá»­u Ngá»c trầm giá»ng:
- Phương Bá»­u Ngá»c này xin tuân mạng!
Vương Äại Nương càng khách sáo, chàng càng đỠphòng. HÆ¡n má»™t lần chàng chứng nghiệm thế nào là nụ cưá»i có chứa Ä‘ao bén, và nhất định là nếu không từ nay vá» sau, thì ít nhất lần này chàng không thể mắc mưa ai.
Cửa ngôi nhà mở rộng.
NÆ¡i hai bên cá»­a có những chiếc đầu thò ra rồi thụt, thụt rồi thò, chừng như tất cả thiếu nữ trong nhà Ä‘á»u cố nhìn cho rõ chàng trai đẹp có tài cao, có nàng thập thò đến mấy lượt, và nàng nào không thò ra được lại kéo nhẹ những nàng tham nhìn, dành lấy chá»—.
Nhưng nào ai biết được, trong tay chúng có loại ám khí gì, lợi hại như thế nào?
Äứng gần bên còn không trông thấy loại ám khí nhá» bé, thì đứng xa làm sao Phương Bá»­u Ngá»c nhận

không khước từ cuộc viếng thăm bất ngỠnày!
Rồi chàng nghiêm giá»ng há»i:
- Vương Äại Nương có nhận ra Phương Bá»­u Ngá»c này chứ?
Vương Äại Nương cưá»i tươi:
- Làm sao già quên được thiếu hiệp? Trừ Phương Bá»­u Ngá»c ra, trên thế gian này tìm đâu ra má»™t chàng thanh niên anh tuấn, khả ái như vậy?
Chá»§ nhân khen khách, bá»n thiếu nữ cưá»i khúc khích, không gian êm ấm vô cùng.
Vào đây vá»›i cái ý không hảo thuận lắm, vào rồi thấy ai cÅ©ng tươi vui niá»m nở, ai ai cÅ©ng tò sá»± ngưỡng má»™ chân thành, thì Phương Bá»­u Ngá»c bắt đầu câu truyện ra sao đây?
Chàng còn phân vân, ngưá»i đứng sau chàng cất tiếng:
- A! Vương Äại Nương! Bà mạnh giá»i chứ?
Vương Äại Nương cưá»i vang:
- Ãi chà! Tiểu công chúa! Già quên mất chào nàng! Lâu lắm rồi không thấy Tiểu công chúa, giá» gặp lại thì ra già gặp má»™t tiên nữ giáng trần! Cô nương ngày nay đẹp quá, nếu Phương thiếu hiệp không hạ cố đến tìm già, thì chắc gì già được cái hân hạnh được đón tiếp cô nương tại ngôi nhà này!
Tiểu công chúa gắt nũng:
- Ai biết bà ở đây mà đến?
Vương Äại Nương vẫn vá»›i vẻ vui tươi, tiếp:
- Cô nương không biết à? Già không tin nổi, cô nương Æ¡i! Chẳng lẽ Há»a Cung Chá»§ không nói cho cô nương biết?
Tiểu công chúa mỉm cưá»i:
- Chẳng có ai nói cho tôi biết cả! Cái chỗ ở của bà thần bí còn hơn động tiên, tôi không dám nói là động quỷ, bởi làm gì có động tiên trên thế gian, chỉ có động quỷ thôi!
Rồi nàng cao giá»ng há»i:
- Thực ra nơi đây có chi thần bí, bà cho tôi biết được chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c sững sá», thấp giá»ng:
- Cô nương quen bà ta?
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Có khi nào ta nói là không quen bà ấy đâu?
Phương Bá»­u Ngá»c giật mình, song cưá»i tỉnh ngay:
- Phải! Phải! Äúng là cô nương chẳng há»

nói!
Chàng thầm nghÄ© trong mấy năm qua, Vương Äại Nương âm thầm làm má»™t việc gì đó thần bí lắm, và qua cái việc đó, bà và Há»a Ma Thần có kết cấu vá»›i nhau.
Bà vắng bóng trên giang hồ rất lâu, khi Há»a Ma Thần xuất hiện, bà cÅ©ng xuất hiện trở lại luôn.
Há»a Ma Thần chưa góp mặt giang hồ, song sá»± việc trên giang hồ, lão hiểu như lòng bàn tay.
Äiá»u đó cÅ©ng chẳng lạ gì, bởi chính Vương Äại Nương tưá»ng thuật cho lão rõ má»i diá»…n tiến.
Nhưng Vương Äại Nương đã làm gì trong mấy năm nay?
Trong khi chàng mÆ¡ màng suy tư, thì Tiểu công chúa cưá»i, Vương Äại Nương cưá»i, bá»n thiếu nữ cÅ©ng cưá»i...
Bỗng Tiểu công chúa kêu lên:
- A! Vạn lão phu nhân đã ra kìa!
Vạn lão phu nhân chẳng rõ đã ra từ lúc nào, đang ngồi ủ rũ một góc.
Lý Danh Sanh đứng má»™t bên, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i có phần ngương ngạo, ngượng nghịu.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài: Tại hạ biết rồi!
Tiểu công chúa cau mày:
- Ngươi biết cái chi?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Trong ngôi nhà cá» nÆ¡i rừng dâu, hẳn là thuá»™c hạ cá»§a Vương Äại Nương cư trú, cho nên Há»a Ma Thần ước há»™i chúng ta tại ngôi nhà đó...
cô nương nghĩ có đúng vậy chăng?
Vương Äại Nương mỉm cưá»i đáp chận công chúa:
- Äúng vậy! Chẳng những ngôi nhà đó là cá»§a già, mà luôn cả ngôi rừng dâu cÅ©ng cá»§a già. Thiếu hiệp biết không, bá»n thiếu nữ rá»—i rảnh sanh buồn, nên mượn công việc trồng dâu nuôi tằm giải khuây.
Phương Bá»­u Ngá»c gật gù:
- Và cái lão há»™ lưu nào đó do Lý Danh Sanh nêu ra cÅ©ng chỉ là con ngưá»i giả tạo...Hắn chẳng thấy chi cả, những gì hắn nói toàn là sá»± bịa đặt, chỉ có trong tưởng tượng cá»§a hắn thôi.
Lý Danh Sanh cưá»i khổ:
- Chẳng phải tại hạ thực ý cố tình lừa thiếu hiệp, mà chỉ vì Vương...
Vương Äại Nương chận liá»n:
- Biến cố phát

sanh trong rừng dâu, già chẳng biết mảy may, nhưng khi thiếu hiệp và Tiểu công chúa đến nÆ¡i, thì già trông thấy. Già sợ hai vị chẳng biết nÆ¡i đây, mà đến đây để tìm già, cho nên già nhá» Lý Danh Sanh làm hướng đạo hoặc thông tri sá»± tình cho thiếu hiệp hiểu. Khi môn hạ Há»a Ma Thần đến mượn nhà, thì già có mấy tấm thiệp ghi địa danh Äại Danh Phá»§.
Lý Danh Sanh thốt:
- Tuy nhiên, những gì tại hạ nói, chẳng phải hoàn toàn do tại hạ bịa đặt. Tại hạ không thấy hỠđộng thá»§, song Thiết Kim Äao thấy rõ.
Phương Bá»­u Ngá»c trầm giá»ng:
- Rồi hắn thuật lại cho các hạ nghe?
Lý Danh Sanh gật đầu:
- Do đó, tại hạ tin chắc thế nào thiếu hiệp cũng đến.
Phương Bá»­u Ngá»c lại há»i:
- Các hạ có thật sá»± là bằng hữu cá»§a Thiết Kim Äao chăng?
Lý Danh Sanh mỉm cưá»i:
- Nào chỉ là bằng hữu thôi đâu! Tại hạ và hắn ngày

đợi ai tiếp lá»i, nhìn thoáng qua Tiểu công chúa rồi tiếp luôn:
- Tất cả sá»± việc vừa diá»…n ra, cô nương hiểu rõ! Cô nương lại giả vá» mù má», để hí lá»™ng tại hạ, biến tại hạ thành má»™t ngốc tá»­...
Tiểu công chúa trầm lặng một lúc lâu, đoạn gằn từng tiếng:
- Phải! Ta biết má»i việc! Ta biết trước! Ta cố ý lừa ngươi! Ta chỉ muốn biến ngươi thành má»™t ngốc tá»­!
Bỗng nàng đứng lên, bước ra cửa, đôi vai của nàng rung rung.
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i lạnh:
- Cô nương đã cố tình lừa gạt tại hạ,ï thì hà tất...
Vương Äại Nương cất tiếng:
- Nàng không lừa thiếu hiệp đâu! Äừng buá»™c tá»™i oan cho nàng!
Phương Bá»­u Ngá»c giật mình:
- Tại hạ buộc tội oan cho nàng?
Vương Äại Nương tiếp:
- Nàng chẳng biết việc chi cả! Nàng chẳng biết mảy may sự tình!
Nàng không biết già ở tại đây, nàng cũng không biết Lý Danh Sanh hiệp tác với già! Do đó nàng không hiểu được

Bá»­u Ngá»c sững sá»:
- Việc đó thì...
Vương Äại Nương cưá»i lá»›n:
- Dá»…! Rất dá»…! Bà có những thức ăn cho ngươi, tùy ngươi chá»n!
Không đợi cho Vương Äại Nương ra lệnh cho các thiếu nữ mang thức ăn đến, Phương Bá»­u Ngá»c bước lại bàn, lấy dưa, trái cây đưa cho Vạn lão phu nhân.
Vạn lão phu nhân lại đòi:
- Già khát quá!
Phương Bá»­u Ngá»c lại rót trà cho bà.
Các thiếu nữ cưá»i khúc khích.
Vương Äại Nương cÅ©ng cưá»i:
- ÄÆ°á»£c Phương thiếu hiệp hầu ăn uống, kể ra ngươi cÅ©ng tốt phúc đấy!
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Bây giá», bà có đủ sức lá»±c nói chưa?
Vạn lão phu nhân ăn xong, uống xong, từ từ thốt:
- Già theo dõi các lão quá»· Thiết Nhiệm, Như Ã!
Phương Bá»­u Ngá»c giật mình, Vương Äại Nương biến sắc.
Tiểu công chúa cÅ©ng kinh hãi phi thưá»ng. Nàng quay nhanh đầu lại, kêu lên:
- Thì ra là há»!
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Sau khi đại há»™i Thái SÆ¡n giải tán, già len lá»i vào Vạn Trúc SÆ¡n Trang, nhưng lúc già đến nÆ¡i thì ngươi đã khởi hành rồi. ÄÆ°Æ¡ng nhiên già thất vá»ng, ngỠđâu...
Phương Bá»­u Ngá»c chú ý:
- Rồi sao nữa?
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Già phát giác ra bá»n Thiết Nhiệm, Như à ngầm Ä‘iá»u động đệ tá»­ cá»§a há», chẳng hiểu hỠđịnh làm gì...
Phương Bá»­u Ngá»c há»i gấp:
- Sau đó?...
Tài sản của danangcity

  #44  
Old 28-05-2008, 08:32 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 45

Danh Tài Và Mỹ Sắc


Vạn lão phu nhân tiếp:
- Tưởng đâu há» sẽ làm gì, nào ngá» há» chỉ âm thầm theo dõi ngươi. Há» theo dõi ngươi, già theo dõi há».
Dá»c đưá»ng, giả như có má»™t ngưá»i nào trò chuyện vá»›i ngươi, là há» tìm cách ngăn chặn ngưá»i đó, cật vấn đủ Ä‘iá»u.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Thì ra là há»! Thảo nào mà kiếm pháp chẳng lợi hại phi thưá»ng...!
Thảo nào mà há» chẳng Phân Cân Thốt Cốt...! Äáng lý thì tại hạ phải nghÄ© ngay đến há»!
Vạn lão phu nhân lại tiếp:
- Già hết sức kỳ quái, chẳng hiểu sao cái bá»n già đợi chết đó lại hành động như vậy. Mãi đến sau này, già má»›i thức ngá»™ ra chân lý sá»± tình. Thì ra, há» sợ chuyến Ä‘i này có Ä‘iá»u chi sÆ¡ thất, mà ngươi là ngưá»i duy nhất sẽ đối phó vá»›i Bạch Y Kiếm Khách trong má»™t ngày gần đây, há» không muốn cho ngươi gặp hiểm nguy trước khi há»™i ngá»™ vá»›i ngưá»i áo trắng. Do đó, há» muốn đến Bạch Thá»§y Cung trước ngươi. Thật ra, cái bá»n phế vật đó dù cho có đến Bạch Thá»§y Cung đông hÆ¡n nữa cÅ©ng chẳng làm được gì, và chung quy chỉ để giao nạp sinh mạng cho ngưá»i trong cung thôi.
Phương Bá»­u Ngá»c trầm buồn ra mặt:
- Các vị tiá»n bối đó, đối vá»›i tại hạ hết lòng thương mến á»§ng há»™ chu đáo, há» xứng đáng nêu gương nghÄ©a khí trên giang hồ, hàng hậu sanh như tại hạ còn lâu má»›i so bì vá»›i há» kịp!
Vạn lão phu nhân cưá»i nhạt:
- ÄÆ°á»ng đưá»ng là những bận tông chá»§ môn phái, lại có những hành động lén lút mỠám, nhất là cái lão Thiết Nhiệm, lòng đạo tặc cá»§a thuở thiếu thá»i vẫn không cải, há» có gì xứng đáng nêu gương chứ?
Phương Bá»­u Ngá»c sợ bà ta nói mãi rồi lại nói những lá»i khó nghe, nên chận lại:
- Sau đó sự tình như thế nào hở bà?
Vạn lão phu nhân thốt:
- Theo hỠđến đây, già chứng kiến hỠhành động, hỠxuất thủ trước khi ngươi đến, rồi hỠđi, già bắt buộc phải chỠngươi, để chỉ điểm cho ngươi hiểu.
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Thế ra bà... bà...
Vạn lão phu nhân lạnh lùng:
- Ngươi là một đại ngốc tử nên mới tưởng già ngăn trở ngươi đến Bạch Thủy cung. Ngươi lầm to! Già chỉ sợ ngươi không đến được Bạch Thủy cung thôi!
Bà dừng lại một chút rồi tiếp:
- Nhưng, muốn chỉ Ä‘iểm ngươi, già phải qua bao nhiêu lụy phiá»n, đã thế, chưa chắc ngươi đã tin già! Trong khi già do dá»±, may thay lại gặp con quái vật Lý Danh Sanh.
Lý Danh Sanh mỉm cưá»i:
- Bà ấy nói đúng sá»± thật, Phương thiếu hiệp ạ! Bà bức hiếp tại hạ phải đến tố cáo má»i việc vá»›i thiếu hiệp, chỉ cho thiếu hiệp phải đến nÆ¡i nào, nhưng bà ta không biết được tại hạ đã nói chi vá»›i thiếu hiệp, dù tại hạ có lừa thiếu hiệp, chẳng qua cÅ©ng do hảo ý mà thôi!
Vạn lão phu nhân cưá»i lạnh:
- Ngươi khác! Già khác! Già chẳng có môt chút hảo ý nào cả! Già biết là đến Bạch Thủy cung, ngốc tử coi như đi vào cõi chết, do đó, già muốn ngốc tử đi, chớ già ngăn cản làm gì?
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Những sá»± kỳ hoặc ở Ä‘á»i, chẳng ai biết sao mà nói! Má»™t số ngưá»i ngăn chặn, trong khi má»™t số khác khuyến khích! Lạ thay, những ngưá»i đó lại có liên quan ít nhiá»u vá»›i nhau!
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Còn môt việc này nữa ta muốn nói luôn cho ngươi biết. Thá»§y nương nương đã Ä‘oán định thế nào ngươi cÅ©ng đến Bạch Thá»§y cung, ngưá»i sẵn sàng nghinh đón ngươi, ngưá»i chò đợi ngươi từ lâu lắm rồi!
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Tốt!....Tốt!....
Chàng như ngây ngất trước những sá»± việc dập dồn, tất cả diá»…n tiến vừa qua Ä‘á»u ngoài ý tưởng cá»§a chàng.
Thực tình, nằm mộng chàng cũng không nghĩ nổi là có những sự việc như vậy.
Tiểu công chúa đột nhiên cưá»i lạnh:
- Phương Bá»­u Ngá»c, cho ngươi biết, dù ngươi không làm ra vẻ ngu ngốc, song ngươi cÅ©ng chẳng có vẻ gì thông minh cả. Trên thế gian này, có biết bao nhiêu sá»± việc, ngươi có nghÄ© tài ba cÅ©ng chẳng làm sao Ä‘oán ra nổi!
Nàng dừng lại má»™t chút, đằng hắng, lấy giá»ng cao, dõng dạc tiếp:
- Bởi, ngươi chẳng phải là thánh, ngươi cũng chẳng phải là thần!
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Äúng đó cô nương! Trí tuệ cá»§a má»—i ngưá»i, dù trí tuệ đó có sáng suốt đến đâu thì cÅ©ng có giá»›i hạn!
Bỗng, có tiếng thốt bên ngoài vào, dịu dàng trầm ấm:
- Có khách! Khách đến!
Bây giá», Phương Bá»­u Ngá»c không còn lầm nữa, chính con chim anh vÅ© báo động.
Nó báo động từ xa, nó vỗ cánh đến ngôi nhà cỠrồi kêu tiếp:
- Có khách! Khách đến!
Bá»n thiếu nữ vừa cưá»i vừa chạy ra, luôn luôn các nàng cưá»i, bất cứ là ai cÅ©ng cưá»i trước, khi nào đụng độ vá»›i việc không há» cưá»i thì các nàng nín cưá»i. Các nàng vui tính thay.
Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng như Tiểu công chúa, có thể Vạn lão phu nhân cÅ©ng thế, hết sức kỳ quái.
Vương Äại Nương ẩn náu nÆ¡i này, hoang vắng âm u, sao lại có khách? Mà chừng như khách đến rất thưá»ng, cho nên há» má»›i huấn luyện chim anh vÅ© để báo động.
Má»™t ngưá»i ẩn náu sao lại có nhiá»u khách? Nếu còn tiếp xúc vá»›i ngưá»i thưá»ng xuyên thì ẩn náu làm chi?
Chàng muốn biết khách nào đó, đến đây làm gì?
Nhưng, Vương Äại Nương mỉm cưá»i thốt:
- NÆ¡i phía sau còn má»™t gian nhà trống, chẳng hay Phương thiếu hiệp có thể vào đó ngÆ¡i nghỉ má»™t chút chăng? Già tiếp xong ngưá»i tục khách này rồi sẽ đàm đạo vá»›i thiếu hiệp.
Làm sao Phương Bá»­u Ngá»c từ khước?
Chủ nhân đã tỠcái ý không muốn cho chàng dự thính cuộc đối thoại của bà với khách, thì chàng đâu có thể phủ nhận một lễ độ bắt buộc chàng rút lui?
Tiểu công chúa và Vạn lão phu nhân cũng phải đi theo chàng.
X Phía sau có một gian nhà không lớn lắm, trang trí cũng như gian trước, nhã khiết vô cùng.
Ná»›i đó, có hai thiếu nữ túc trá»±c, như để tùy sai, cả hai cÅ©ng cưá»i tươi, cưá»i mãi, chắc chắn là vẻ cưá»i đó dành cho Phương Bá»­u Ngá»c.
Bên ngoài có tiếng cưá»i không ngừng vang lên, trong rẻo có, ròn tan có.
Trong những tiếng cưá»i trong trẻo, ròn tan đó, bá»—ng có giá»ng nói thô kệch vang lên:
- Chắc Vương Äại Nương không ngá» hôm nay tại hạ đưa rất nhiá»u ngưá»i đến đây! Cho đại nương biết, những ngưá»i này cÅ©ng là những tay khá lắm đấy!
Vương Äại Nương nương cưá»i lá»›n:
- Các vị này là ai?
Giá»ng thô kệch vang lên tiếp:
- Äại nương phải tạ Æ n tại hạ má»›i được đấy nhé! Nếu tại hạ nói tên những vị ấy thì sợ vành tai cá»§a đại nương phải vỡ mất!
Vương Äại Nương lại ạ lên má»™t tiếng:
- Già không sợ vỡ tai đâu, các hạ cứ nói đi!
Bá»n thiếu nữ lại cưá»i khúc khích, tiếng cưá»i tuy nhá», song nhiá»u nàng cưá»i môt lượt, thành ra âm vang cÅ©ng khá lá»›n.
Phương Bá»­u Ngá»c ngưng thần, lắng nghe câu chuyện bên ngoài.
Nhưng hai thiếu nữ ở bên cạnh chàng, nắm tay chàng, lay mạnh, vừa cưá»i vừa thốt:
- Chuyện bên ngoài có chi vui đâu mà thiếu hiệp lắng nghe, hãy nghe chị em tôi ca hát những bài sơn ca đây này!
Chẳng rõ hỠlấy từ đâu ra, lúc đó, mỗi nàng cầm một cặp sanh, cả hai cùng nhịp cùng ca lên, tiếng sanh, tiếng ca vang lừng.
Lá»i ca, chẳng rõ vô tình hay hữu ý, tá»± há» bịa ra hay có sẵn bài bản, chứa đựng những niá»m oán trách tình phụ, chia ly.
Bên ngoài những tiếng nhát gừng vá»ng vào, không phải ngưá»i nói theo cái lối nhát gừng, mà là các thiếu nữ ca hát, nhịp sanh, làm mất lấp, nhiá»…u tiếng, thành ra Phương Bá»­u Ngá»c nghe tiếng được tiếng mất:
- Vị này là...còn vị này là Thủy Thượng...còn vị kia là đệ nhất hảo hán vùng Tam Tương, vị đó từng nổi danh vùng Cửu Giang... vị cuối đó...
Phương Bá»­u Ngá»c không làm sao nghe được rõ ràng và đầy đủ.
Tiểu công chúa cưá»i lạnh lại lạnh lùng nhìn sang Phương Bá»­u Ngá»c, chừng như ánh mắt nàng ngầm đưa cái ý cho chàng hiểu, ngưá»i ta muốn ca muốn hát, ngươi làm gì ngăn chặn được chứ?
Quả thật, Phương Bá»­u Ngá»c còn làm gì được trong trưá»ng hợp này?
Ngưá»i ta đối dữ, chàng chẳng ngán, song ngưá»i ta đối hiá»n, thì chàng cảm như vô phương.
Chàng đành nhẫn nại, chá» hai thiếu nữ dứt bản rồi, chàng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i tán thưởng.
HỠlại ca tiếp.
Vạn lão phu nhân đột nhiên thốt:
- Các tiểu cô nương ca hát nghe hay lắm, già phải thưởng mới được, già xin thưởng các cô trái cây vừa đỠmà vừa lớn.
Bà có trong tay hai quả quýt. Bất tình lình bà đứng lên xuất thá»§ nhanh như gió vá»t tá»›i nhét vào miệng má»—i nàng má»™t quả luôn cả vá».
Hai thiếu nữ đương nhiên không tưởng là Vạn lão phu nhân không làm thế, chẳng hỠđỠphòng, nên không làm sao tránh kịp.
Miệng bị trám, tự nhiên hỠphải nín.
HỠđưa tay định moi quýt ra, song Vạn lão phu nhân trầm gương mặt quát khẽ:
- Hai tiểu cô nương chẳng nể nang chi già này cả sao? Già thưởng cho mà không ăn toan móc ra? Giá biết vậy, già đã tống phân ngựa vào đó cho không hoài của.
Cái lối uy hiếp ngưá»i đó, chẳng có chút ảnh hưởng đối vá»›i ai khác, nhưng hai nàng là những thiếu nữ chưa mảy may kinh nghiệm, tá»± nhiên hai nàng phải sợ hãi, bất động liá»n, cứ ngậm quả quýt , mà chịu.
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Ngoan như vậy là được lắm đó! Ta yêu lắm! Äừng gấp, cứ từ từ mà ăn!
Bà day qua Phương Bá»­u Ngá»c bảo:
- Còn ngươi cứ từ từ mà nghe!
Chính bà cÅ©ng lấy quả quýt, từ từ bóc vá», từ từ ăn.
Phương Bá»­u Ngá»c buồn cưá»i thầm nghÄ©:
- Bất cứ trong thá»§ trưá»ng hợp nào, bà ta cÅ©ng có thá»§ Ä‘oạn đặc sắc.
Chàng bước đến cửa, áp tai vào bảng gỗ nghe.
Lúc đó, Vương Äại Nương cưá»i vang rồi thốt:
- Quả nhiên toàn là những nhân vật lừng danh, từ lâu rồi, gia gia ước ao được dịp há»™i kiến. Hôm nay, chẳng biết ngá»n gió nào lại hốt trá»n các vị đưa đến đây má»™t lượt cho già? Hân hạnh quá! Hân hạnh quá!
Má»™t giá»ng nói lanh lảnh vang lên:
- Bá»n tại hạ từng nghe nói đến cái chá»— ở thanh nhã cá»§a Vương Äại Nương, nÆ¡i đấy có rất nhiá»u hoa đẹp. Hoa không biết nói và hoa biết nói, nên muốn đến thưởng thức cả hai loại. Niá»m ao ước càng ngày càng lá»›n, song dịp may thì càng ngày lại càng hiếm...
Má»™t ngưá»i khác tiếp nối:
- Mãi đến hôm nay, Hùng đại ca thương tình, má»›i đưa đưá»ng dẫn lối cho ná»™i bá»n đến non tiên...
Má»™t ngưá»i khác phụ hoạ:
- Nhưng bá»n này lại khác Nguyá»…n Triệu lưu thân, đến thiên thai rồi lại không muốn trở vá» trần thê nữa.
Ngưá»i giá»ng thô kệch cưá»i lá»›n:
- Ta nhận thấy các ngươi á»§ rÅ©, tiá»u tuỵ như kẻ chán Ä‘á»i, chụp dịp tá»± tá»­, nên thương hại quá đưa các ngươi đến đây, tìm cái hương vị nhân sinh, giúp các ngươi lần đếm các hạt chuá»—i cá»§a Ä‘á»i tàn, thế thôi. Ta từ bao lâu nay, nếu có cÆ¡ há»™i, là làm việc nhân đức, đưa các ngươi đến đây, cÅ©ng là má»™t việc nhân đức đó!
Tất cả Ä‘á»u cưá»i vang, tiếng cưá»i lá»™ng mạnh, như có thể tung nóc ngôi nhà.
Má»™t giá»ng nói oang oang như tiếng thanh la vỡ cất lên:
- Lữ lão đệ Ơi! Vui đi, vui lên đi! Vui để chứng tỠcái ý tốt của Hùng lão ca!
Má»™t thiếu niên cưá»i nhá»:
- Tiểu đệ vui làm sao được chứ?
Ngưá»i có giá»ng thô kệch thốt:
- Lữ lão đệ sai lầm rồi đó! Phàm là đại trượng phu, đáng làm là làm, đáng bá» là bá», tại sao lại lưu luyến như nhi nữ thưá»ng tình? Chúng ta dù sao cÅ©ng là những kẻ hữu danh, chúng ta chưa đến ná»—i nào hèn kém cả!
Ngưá»i có giá»ng thanh la bể tiếp:
- Phải lắm! Huống chi cái việc đó gần như qua rồi, mình phải lên tinh thần, vừa tìm lạc thú, vừa dựng lại cái gì đã ngã trong dĩ vãng chứ!
Ngươi xem kìa, vị cô nương đó khả ái biết bao, vị cô nương đó, sẽ được dành cho ngươi! Nhận gấp đi! Vui gấp lên đi!
Thiếu niên ấp úng:
- Tiểu đệ...! Tiểu đệ...!
Ngưá»i có giá»ng thô kệch chận lại:
- Äừng ấp a ấp úng chi cả! Thịt tá»›i, miệng cứ ngoạm! Chá»n Ä‘i, thịt nai thịt ngá»—ng, thịt nào thích, ngươi cứ ngoạm!
Bỗng hắn kêu lên:
- Anh em xem kìa! Lữ lão đệ nhìn ai đó chứ? Có lẽ ngưá»i đó là ngưá»i lý tưởng cá»§a lão đệ!
Vương Äại Nương cất tiếng:
- Vị Lữ công tá»­ đó quả nhiên có đôi mắt rất tinh! Thoáng nhìn qua là nhận ngay được viên ngá»c lành ẩn trong các viên sá»i! Số má»™t cá»§a già đó! Äã là cá»§a quý thì đâu phải tùy tiện cho má»—i ai muốn hưởng thì hưởng!
Ngưá»i thô kệch cưá»i lá»›n:
- Tại hạ biết lắm mà! Vào đây là cầm như vào động hồ ly! ÄÆ°á»£c rồi, không cho tùy tiện thì bà cứ đưa Ä‘iá»u kiện ra Ä‘i! Phải biết, Lữ lão đệ cÅ©ng là ngưá»i, hào sảng lắm đấy!
Vương Äại Nương tá» vẻ khó khăn:
- Việc này... Già chịu thôi! Hãy để cho cô nương nói!
Ngưá»i có giá»ng thanh la lại cưá»i sang sảng:
- ÄÆ°á»£c! ÄÆ°á»£c! Cô nương cứ nói Ä‘i, nói nhanh lên nào!
Bá»n thiếu nữ cưá»i to.
Vương Äại Nương thốt:
- Số má»™t cá»§a già nói rằng số má»™t chẳng muốn chi cả mà chỉ muốn La công tá»­ truyá»n cho thương pháp liên hoàn gồm bốn mươi tám chiêu từng làm chấn động giang hồ!
Ngưá»i có giá»ng nói thô kệch vá»— tay xuống bàn rầm rầm, cưá»i vang:
- Dễ! Rất dễ! Hết sức dễ!
X Phương Bá»­u Ngá»c nghe đến đó, thoáng bíên sắc.
Tiểu công chúa bước đến cạnh chàng há»i:
- Ngươi biết được hỠlà những ai chứ?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Lữ công tử chính là Bửu Ma thần thương Lữ Vân!
Công chúa cau mày:
- Có phải là ngưá»i giao đấu vá»›i ngươi bên bá» hồ Äá»™ng Äình chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Chính hắn! Còn Hùng đại ca chính là Äa Tí Hùng Hùng Hồ tại tiểu Cô SÆ¡n. Hắn mang trong mình ít nhất cÅ©ng mưá»i loại ám khí, má»—i loại để má»™t nÆ¡i trong ngưá»i, má»—i nÆ¡i tá»± phát ra ám khí đó nếu cần, riêng vỠđôi tay hắn có thể phát ra tám loại, má»—i loại nhắm vào má»™t bá»™ phận riêng biệt cá»§a địch.
Tiểu công chúa lại há»i:
- Còn cái tên có giá»ng nói như thanh la bể?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Bán Thiên Vân ÄÆ¡n Nghị Thành tại Cá»­u Giang.
Tiểu công chúa lại há»i:
- Còn...
Phương Bá»­u Ngá»c tiếp luôn:
- Ngưá»i kia là Ma Thành Tôn Ngá»c Long.
Bỗng Vạn lão phu nhân chen vào:
- Bốn ngưá»i đó có mặt tại đây, hẳn là bá»n Võ Sương Khuông Tân Sanh, Nam Xương Cao Quan Anh, Kỳ Môn Triệu Kiếm Minh cÅ©ng đến đây luôn!
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Có thể như vậy!
Tiểu công chúa há»i:
- Toàn là những kẻ đã chiến bại dưới tay ngươi?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Há» có giao thá»§ vá»›i tại hạ! Sau đó, chẳng biết vì lý do gì, há» lại mất tích luôn cho đến bây giá»!
Tiểu công chúa chớp mắt:
- Chúng nói đến đây giải muá»™n, có là mấy hôm sau này, chúng gặp phiá»n muá»™n nặng ná»... Nhưng...ai đã gây phiá»n muá»™n cho chúng? Ngươi có Ä‘oán ra chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i lạnh:
- Há»a Ma Thần!
Vạn lão phu nhân cưá»i:
- Ta cứ tưởng Vương Äại Nương ở đây, làm ăn nghiêm chỉnh lắm, ngỠđâu mụ ta lại là má»™t ma nữ Bạch My, thêm cái Lý Danh Sanh cÅ©ng dấn thân trên con đưá»ng buôn hương bán phấn, cam tâm má»™t chồng há» cho bất cứ nàng nào!
Bà nêu một chuyện bất nhã lắm, nhưng sự thật là sự thật, nói lên một sự thật tất phải dùng một ngôn ngữ chính xác.
Tiểu công chúa cau mày, khoát tay, ngầm bảo bà đừng nói nữa.
Nhưng, Vạn lão phu nhân vẫn tiếp:
- Cái động cá»§a mụ ta không giống như bất cứ cái động nào trên thị trấn. Mụ ta không đòi tiá»n, mụ ta chỉ đòi vÅ© công!
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Thảo nào mà vÅ© công cá»§a bà ta không ngừng tiến bá»™! Bảy năm nay, bà ta há»c thêm rất nhiá»u tuyệt kỹ. Xem ra, cái mưu đồ cá»§a bà ta cÅ©ng to lá»›n lắm!
Tiểu công chúa cau mày:
- Äem công phu há»c tập vất vả trong bao nhiêu năm dài để đổi lấy... đổi lấy... Hừ! Trên thế gian này sao lại có con ngưá»i ngu ngốc đến độ đó, lạ lùng thật!
Vạn lão phu nhân cưá»i nhẹ:
- Lạ lùng chi việc đó! VÅ© công là cái sá»± ngoại thân, Ä‘em cái sá»± ngoại thân để đổi lấy sá»± khoan khoái ná»™i thân, nghÄ© ra cÅ©ng hợp lý lắm chứ? Vả lại, sau cuá»™c đổi chác rồi, há» cÅ©ng chẳng mất mát tý nào, như vậy há» có lợi lắm chứ? Má»™t thiếu nữ do cha mẹ sinh ra, đương nhiên phải bảo gìn thân thể, nàng không giữ mà lại Ä‘em cống hiến cho ngưá»i, thì chính nàng thua thiệt chứ ngưá»i đâu có thua thiệt!
Tiểu công chúa trầm giá»ng:
- Nhưng, một nơi bí ẩn như thế này...
Vạn lão phu nhân chận lá»i:
- Cô nương muốn nói tại sao nhiá»u ngưá»i biết được mà đến? Tá»± nhiên phải có kẻ đưa đưá»ng khách tìm hoa chứ? Cô nương phải hiểu, địa Ä‘iá»m càng thần bí thì địa Ä‘iểm đó càng hấp dẫn con ngưá»i! Phải nhìn nhận mụ Vương Äại Nương này là má»™t con hồ ly tinh vậy! Chỉ có loại hồ ly tinh má»›i nghÄ© ra phương pháp kỳ quái, thu thập tất cả tinh hoa vÅ© thuật!
Hai thiếu nữ lúc đó đã đẩy quả quýt ra khá»i miệng rồi, nghe Vạn lão phu nhân tiết lá»™ nghá» nghiệp cá»§a chúng, hết sức thẹn, mặt đỠhồng, gầm đầu xuống.
Tuy vậy, quá quen với nghỠnghiệp, dù e thẹn, chúng vẫn không xóa nhòa được ấn tượng xấu xa, thành ra cái tật gặp trai đẹp là nhìn.
Äầu cúi xuống, chúng vẫn đảo mắt nhìn len lén Phương Bá»­u Ngá»c.
Trong lúc đó, Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng cúi đầu trầm tư.
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Lại động tâm rồi phải không?
Äá»™t nhiên, Phương Bá»­u Ngá»c nhảy vá»t ra ngoài.
X Bên ngoài, sự nhiệt náo đã lên cao độ.
Vương Äại Nương vẫn tá»±a mình nghiêng nghiêng trên chiếc giưá»ng đặc biệt. Gương mặt cá»§a bà tươi như hoa má»›i nở.
Hai thiếu nữ ngồi bên hai chiếc đùi cá»§a má»™t đại hán. Äại hán đó vận y phục gấm rá»±c rỡ, hắn có đôi mắt to, mày rậm, má»™t bàn tay đặt lên lưng thiếu nữ, bàn tay đó không ngưng Ä‘i lên Ä‘i xuống, từ bá» vai nàng xuống đến hông, rồi rà quanh hông má»™t vòng, rồi ngá»±c đến ngá»±c, đến cổ, cuối cùng hoành lên lưng, tuần hoàn trở lại.
Äại hán đó chính là Äa Tý Hùng Hùng Hồ, tay sá»­ dụng ám khí hữu danh tại vùng Tiểu Cô SÆ¡n.
Má»™t ngưá»i khác Ä‘ang ngồi, hắn cao hÆ¡n má»i ngưá»i má»™t chiếc đầu, nhưng đầu hắn lại nhá» hÆ¡n bất kỳ đầu ai hiện diện, đầu nhá», đôi mắt phải nhá».
Ngưá»i đó là Ma Thành Tôn Ngá»c Long, giang hồ xưng là Trí Äa Tinh.
Má»™t ngưá»i khác đầu to vóc lùn chính là Võ Xương Khuông Tân Sanh.
Ngoài ra, có đủ mặt những ngưá»i do Phương Bá»­u Ngá»c, Vạn lão phu nhân nêu ra như Kỳ Môn Triệu Kiếm Minh, gương mặt vàng, ăn nói ngang ngang ngạnh ngạnh, Nam Xương Cao Quan Anh thì có gương mặt non choẹt, tuy niên ká»· khá cao.
Trá»™i hÆ¡n hết trong bá»n là Lữ Vân, ngoại hiệu Bá»­u Ma Thần Thương tay hảo hán thượng đẳng vùng Tam Tương.
Phương Bá»­u Ngá»c nhận ra, chỉ vắng mặt má»™t ngưá»i, và ngưá»u vắng mặt là Ngư Truyên Giáp.
X Ngồi đó, Lữ Vân hơi đỠmặt.
Bên cạnh hắn, có má»™t thiếu nữ nhan sắc tuyệt vá»i, lại thêm Ä‘iệu bá»™ tập rành cho nghá» nghiệp, hấp dẫn phi thưá»ng.
Hắn đỠmặt nhưng hắn bất động, hắn không dám mò tay vào ngưá»i thiếu nữ, mặc dù những đồng hành ai ai cÅ©ng vào việc từ lâu.
Thiếu nữ cố bám rịn lấy tay hắn, Ä‘iểm nụ cưá»i duyên thốt:
- Lữ công tá»­ Æ¡i! Mình Ä‘i thôi, mình ở đây, ngưá»i ta cưá»i mãi thẹn chết đấy!
Äi tất nhiên là vào chá»— kín, má»™t gian phòng nào đó được trang trí cho cái nghiệp này.
Lữ Vân như bị đóng đinh tại chỗ, không đứng lên.
Bên kia, Hùng Hồ dùng hai bàn tay to như chiếc quạt bồ bóp bóp hông hai thiếu nữ, tưởng chừng như chiếc hông của hai nàng phải đứt ra, phải nát bấy.
Hai thiếu nữ uốn éo mình, có lẽ là quá Ä‘au nên hai nàng nhăn mặt mím môi, tuy nhiên, ná»›i mép có gắn má»™t nụ cưá»i, loại nụ cưá»i chiêu đãi.
Hai nàng mượn cái cớ mắng yêu để mắng khéo một tay chơi ác.
Hùng Hồ cưá»i giòn:
- Lữ lão đệ Æ i! Äi Ä‘i chứ! Ngưá»i ta má»i vào động thiên thai sao chẳng chịu Ä‘i! Lão đệ sợ vào đó rồi ngưá»i ta làm thịt à? Ha... ha... ha...
ha...! Chẳng sao đâu! Ngưá»i ta nuốt không trôi đâu, nuốt vào rồi thì cÅ©ng phải nhả ra như thưá»ng! Äi Ä‘i! Äừng sợ!
Thiếu nữ đó vừa cưá»i tá»§m tỉm vừa nói:
- Quỷ ơi là quỷ, ăn nói không ngượng mồm à? Nào ai nuốt? Nào ai ăn! Dơ ơi là dơ!
ÄÆ¡n Nghị Thành bật cưá»i ha hả:
- Hùng đại ca nói sự thật mà cô nương không có gan tiếp nhận một sự thật?
Trong cuá»™c vui, má»™t ngưá»i xướng bao nhiêu ngưá»i phụ hoa. liá»n, tiếng cưá»i tiếng nói vang lên ồn ào như chợ vỡ.
Äang lúc náo nhiệt đó, má»™t ngưá»i từ phía hậu, vén rèm bước ra.
Má»™t ngưá»i trong cuá»™c trông thấy, ngưng ngay cưá»i nói, trố mắt.
Má»™t ngưá»i ngưng, nhiá»u ngưá»i ngưng, tất cả Ä‘á»u ngưng.
Cuá»™c nhiệt náo bá»—ng chốc tắt lịm. Bao nhiêu vòng tay Ä‘á»u lá»ng ra, nam theo nam, nữ theo nữ, nam nữ cùng xê dịch ra xa nhau hÆ¡n.
Má»i cặp mắt Ä‘á»u đổ dồn vá» ngưá»i má»›i xuất hiện. Má»i gương mặt Ä‘á»u biến sắc, hoặc nhiá»u hoặc ít, hoặc lâu hoặc mau.
Äa Tý Hùng Hùng Hồ giương tròn đôi mắt, muốn quát lá»›n nhưng âm thanh quát ra không đủ độ cao như ý muốn:
- Ngươi...
ÄÆ¡n Nghị Thành đổ mồ hôi, hạt to bằng hạt đậu, từ chiếc đầu quá nhá» rÆ¡i xuống như mưa tuyết, tiếp nối câu nói cá»§a Hùng Hồ bá» ná»­a chừng:
-... làm sao...
Rồi Tôn Ngư Long lại lên tiếng:
-... lại đến đây...?
Một câu nói gồm sáu tiếng.
- Ngươi làm sao lại đến đây?
Câu nói quá ngắn ngá»§i như thế, vậy mà phải có đến ba ngưá»i má»›i nói tròn. Phải đến ba ngưá»i, ngưá»i nào cÅ©ng mất cả tá»± nhiên, ngưá»i nào cÅ©ng mất cả lá»±c khí.
Ngưá»i đó là Phương Bá»­u Ngá»c.
Chàng cưá»i nhẹ há»i lại:
- Cách biệt nhau đã lâu, các vị được bình an từ ngày đó chứ?
ÄÆ¡n Nghị Thành phải lấy hết can đảm, đưa tay lên lau mồ hôi, ấp úng:
- Bình... bình an!
Tôn Ngá»c Long miá»…n cưỡng phụ hoạ:
- Rất bình an...
Hùng Hồ cố gắng kết thúc:
- Không một điểm nhỠbất bình an!
Bá»­u Ma Thần Thương Lữ Vân xô thiếu nữ qua má»™t bên, chạy đến bên cạnh Phương Bá»­u Ngá»c, thoáng đỠmặt:
- Phương đại hiệp mạnh giá»i đấy chứ?
Vương Äại Nương mỉm cưá»i tiếp nối:
- Tại đại há»™i Thái SÆ¡n, tài nghệ áp đảo quần hùng, má»™t nhát kiếm đưa đến tiếng danh đầy động khắp Cá»­u Châu! Phương đại hiệp tá»± nhiên phải được bình an chứ, cần chi phải há»i? Rất bình an, tuyệt đối bình an!
Bà dừng lại một chút rồi tiếp:
- Thì ra, các vị quen nhau cả! Chính Ä‘iá»u đó má»›i là Ä‘iá»u tốt nhất!
Bà đảo mắt nhìn quanh các thiếu nữ gắt:
- Bay đâu! Äứng đó mà trợn trừng cho vá»t tròng mắt đấy à? Ta há»i các ngươi, Phương đại hiệp sẽ ngồi đâu?
Phương Bá»­u Ngá»c khoát tay:
- Không đại nương ạ...
Chàng đảo mắt nhìn qua tất cả, sau cùng ánh mắt ngừng nơi Lữ Vân, thốt:
- Tại hạ muốn đàm đạo mấy câu với Lữ huynh, chẳng hay...
Lữ Vân thốt:
- Phương đại hiệp cứ phân tá»!
Cả hai cùng bước ra ngoài, trước cái nhìn hiếu kỳ cá»§a má»i ngưá»i.
Có kẻ muốn nói gì đó song chẳng làm sao phát âm ra được. Lá»i nói vừa vượt qua khá»i yết hầu liá»n trở xuống há»ng, vÄ©nh viá»…n không làm sao lá»™n trở lên.
Ãnh mắt cá»§a há» chá»›p mãi chứng tá» má»—i ngưá»i cÅ©ng có mấy ý niệm trong đầu.
oOo Phương Bá»­u Ngá»c cùng Lữ Vân, ngưá»i trước, ngưá»i sau Ä‘i thẳng đến má»™t cụm hoa.
Lúc đó, sao đã thưa dần.
Không bao lâu nữa, vầng thái dương sẽ trở vá» cùng vạn vật. Thá»i gian này là thá»i gian hoa nở, hương hoa ngào ngạt.
Phương Bá»­u Ngá»c dừng chân, quay mình lại, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
- Lữ huynh...
Lữ Vân chặn lá»i:
- Có phải Phương đại hiệp muốn há»i gần đây tại hạ Ở địa phương nào?
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:
- Giả như Lữ huynh không tiện nói thì thôi vậy!
Lữ Vân thở dài:
- Nói thật vá»›i Phương đại hiệp, sau ngày chúng ta gặp nhau, tại hạ tiếp được má»™t phong thÆ¡, tại hạ liá»n giả theo sá»± chỉ dẫn trong thÆ¡, đến cuối cùng rồi tại hạ bị quản thúc!
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Quản thúc?
Lữ Vân lại thở dài:
- Bá»n tại hạ tám ngưá»i cùng bị giam lá»ng trong má»™t nhà lao tối tăm, chẳng há» có ánh mặt trá»i chiếu đến, cả tám ngưá»i cùng hiệp sức hiệp trí, làm má»i cách để thoát khá»i nhà lao song không thể thoát Ä‘i được!
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Tám vị Ä‘á»u là bậc anh hùng, hiệp sức lại thì lá»±c lượng đó nào phải tầm thưá»ng, tại sao...?
Lữ Vân cưá»i khổ:
- Ai bị giam cầm, tình cảnh như thế nào, tại hạ không rõ, riêng vá» bá»n tại hạ thì...
Hắn thở dài mấy lượt nữa rồi tiếp:
- Tiếp được phong thÆ¡, tại hạ đến ngay nÆ¡i ước hẹn. Äến nÆ¡i đó rồi, tại hạ thấy...
Phương Bá»­u Ngá»c chặn lá»i:
- Thấy Há»a Ma Thần?
Lữ Vân lắc đầu:
- Chẳng phải lão! Mà là má»™t con ngưá»i tàn phế, hoàn toàn xa lạ đối vá»›i tại hạ. Ngưá»i đó không cá»­ động được, song gặp hắn rồi, tại hạ mê man liá»n. Khi tỉnh lại má»›i hay là mình đã nằm trong nhà lao.
Phương Bá»­u Ngá»c chú ý:
- Má»™t ngưá»i tàn phế? Má»™t lão nhân? Lão nhân đó là ai chứ? Còn các vị kia, có tao ngá»™ như Lữ huynh không?
Lữ Vân gật đầu:
- Äại khái là vậy!
Phương Bá»­u Ngá»c suy tư má»™t chút:
- Phong thÆ¡ đó như thế nào mà tất cả Ä‘á»u tin tưởng cưc độ vậy chứ?
Bỗng chàng nhận ra vẻ hổ thẹn trên gương mặt của Lữ Vân.
Hắn cúi đầu lẩm nhẩm:
- Phong thơ đó... phong thơ đó...
Hắn khó nói vô cùng. Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Dù phong thơ đó như thế nào cũng chẳng quan hệ lắm, Lữ huynh bỠqua đi!
Lữ Vân ngẩng đầu lên:
- Phương đại hiệp thông cảm như vậy, tại hạ hết sức cảm kích, nhưng...
Bá»—ng hắn lắc đầu, cao giá»ng tiếp:
- Tại hạ phải nói, nếu không nói thì chẳng xứng vá»›i lòng tốt cá»§a đại hiệp. Lúc thiếu thá»i, tại hạ có làm má»™t việc, nếu bằng hữu biết được việc đó, chắc chắn là tại hạ phải ẩn náu rừng sâu, núi cao, chẳng dám nhìn mặt ai nữa. Phong thÆ¡ đỠcập đến việc đó, và dá»a nếu tại hạ từ chối đến chá»— hẹn, lập tức việc kia sẽ được công bố trên giang hồ...
Phương Bá»­u Ngá»c chú ý:
- Lữ huynh bị bức như thế! Tưởng Hùng huynh và các vị kia chắc cũng bị bức vì một sự việc nào đó! Không ngỠđối phương lợi hại quá chừng, biết đến cả việc tư riêng của tám vị!
Lữ Vân trầm ngâm một chút:
- Vá» việc riêng tư, tại hạ chẳng có nhiá»u, thế mà vị đó...
Hắn không nói tiếp nhưng cái ý đã rõ lắm rồi, việc riêng tư cá»§a hắn không nhiá»u, thế mà ngưá»i đó còn biết được, huống chi bá»n Hùng Hồ có lắm việc riêng tư, đương nhiên ngưá»i đó phải hiểu, hiểu việc cá»§a ngưá»i có nhiá»u là việc rất dễõ còn hiểu việc cá»§a ngưá»i ít việc đương nhiên là má»™t sá»± lạ.
Bởi ngưá»i ít việc bao giá» cÅ©ng giữ bí mật, thế mà việc bí mật được giữ gìn như vậy vẫn bị ngưá»i ngoài phát giác, kể ra vẫn phải kinh ngạc.
Phương Bá»­u Ngá»c hiểu được cái ý cá»§a Lữ Vân, nhếch miệng cưá»i khổ:
- Lữ huynh nghĩ đúng!
Sau má»™t lúc lâu, chàng chợt há»i:
- Lão nhân tàn phế đó có hình dáng như thế nào?
Lữ Vân hồi ức lại sự tình một phút:
- Tại hạ được thấy lão ta vào má»™t buổi tối, hoàng hôn, dưới ánh đèn má». Lão ta như má»™t cái xác chết, mặt mày được bao bá»c trong má»™t bao trắng, nÆ¡i nào có lá»™t phần da trên cÆ¡ thể ngưá»i, nÆ¡i đó có dấu vết quái dị, chừng như bị lá»­a đốt cháy, nhìn thoáng qua, ai ai cÅ©ng phải hãi hùng và chẳng còn ai dám nhìn lại má»™t lần thứ hai nữa!
Phương Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t lúc, Ä‘oạn kêu lên:
- Äúng rồi! Chính là con ngưá»i ấy!
Lữ Vân trố mặt:
- Phương đại hiệp nhận ra y?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Có thể là lão ta là vị minh chủ võ lâm ngày trước, có thể lão ta là chủ nhân Thanh Mộc Cung, những vết sẹo của lão ta có thể là do Bạch Thủy nương gây nên. Mộc lang quân vì muốn cứu cho phụ thân mà phải bôn tẩu xuôi ngược giang hồ, tìm diệu dược, nhỠvậy mà lão duy trì gượng gạo đến ngày nay, nhưng thương thế của lão vẫn chưa lành lặn hẳn.
Lữ Vân kinh hãi kêu lên:
- Thủ đoạn của Bạch Thủy nương tàn độc như thế à?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i khổ:
- Nói vỠthủ đoạn tàn độc, thì trên thế gian này, bà ta là vô địch!
Liên tưởng đến việc mình phải đến lãnh giáo nÆ¡i con ngưá»i tàn độc đó, Phương Bá»­u Ngá»c cảm thấy lạnh rợn khắp mình, tuy nhiên chàng vẫn giữ vẻ thản nhiên, rồi chàng há»i:
- Còn Ngư Truyá»n Giáp đại hiệp? Sao chẳng thấy cùng Ä‘i vá»›i các vị đến đây?
Lữ Vân đáp:
- Ngư huynh nhất định vá» quê, còn tại hạ thì, bổn ý cÅ©ng muốn trở lại nhà, song ý chí không được kiên cưá»ng, bị há» lôi cuốn đến đây.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Äang trong lứa tuổi thanh niên, có ai tránh khá»i cái hấp dẫn cá»§a nếp phong lưu, gặp đâu vui thì vui, nghe đâu có nhiệt náo thì tìm đến, lẽ thưá»ng mà, Lữ huynh! Bất quá, nếu chỉ vì cái việc mua vui trong chốc lát, Lữ huynh phải đánh đổi bốn mươi tám đưá»ng thương liên hoàn thì đáng tiếc thật, thật là má»™t cuá»™c đổi chác quá đáng!
Lữ Vân thở dài:
- VỠviệc đó, làm sao tại hạ chẳng biết? Song tại hạ bị bằng hữu bức bách phải đáp ứng, đã đáp ứng rồi chẳng lẽ thất tín? Huống chi đối với một nữ nhân, mình càng không nên thất tín!
Äoạn hắn cưá»i lên mấy tiếng, tiếp:
- May là thương pháp cá»§a tại hạ có rất nhiá»u bí ẩn, tuy nó không huyá»n diệu bằng kiếm pháp cá»§a đại hiệp, song bất cứ ai muốn tập luyện nó, đừng tưởng là má»™t sá»›m má»™t chiá»u là thành công nổi!
Chàng đành cưá»i khổ thốt:
- Nếu thế thì hãy biết là thế! Tại hạ chỉ mong Lữ huynh...
Bá»—ng có ngưá»i cao giá»ng thốt:
- Hai vị đã nói xong việc riêng tư chưa?
Ngưá»i đó chính là Äa Tý Hùng Hùng Hồ, hắn vừa nói vừa bước tá»›i.
Lữ Vân nhìn Phương Bá»­u Ngá»c gấp giá»ng:
- Phương đại hiệp có Ä‘iá»u chi cần phân phó tại hạ?
Phương Bá»­u Ngá»c suy nghÄ© má»™t giây lát lâu:
- Không!
Hùng Hồ đã đến nơi.
Có mặt kẻ thứ ba, làm sao Phương Bá»­u Ngá»c dám nói chi?
Hùng Hồ cưá»i nói:
- Tại hạ có mấy câu muốn nói với Phương đại hiệp, nói cho vui vậy thôi!
Lữ Vân chụp dịp liá»n:
- Nếu vậy thì tại hạ xin cáo từ!
Hắn Ä‘i gấp, chẩng hiểu tại sao hắn hấp tấp vá»™i vàng ly khai Phương Bá»­u Ngá»c.
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i má»™t tiếng, lại thở dài má»™t tiếng:
- Xem ra Lữ huynh hơi hăng rồi đấy!
Hùng Hồ mỉm cưá»i:
- Tại hạ không thấy mặt trá»i suốt má»™t khoảng thá»i gian dài, đương nhiên phải háo hức, Lữ huynh đệ cá»§ng thế mà đại hiệp. Huống chi, lai ở trong lứa tuổi khí huyết phương cương, con tim còn tràn ắp nhá»±a sống, dày sinh lá»±c cá»§a xuân thì. Äừng nói chi hăng say, chúng ta có thể bảo là sá»± ham muốn có thể làm Ä‘iên ngưá»i được lắm. Ai nói không muốn, chính ngưá»i đó lại muốn mạnh, muốn gấp hÆ¡n ai cả.
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i nhẹ:
- Hùng huynh có Ä‘iá»u chi chỉ giáo?
Hùng Hồ đáp:
- Lãnh giáo thì phải hÆ¡n! Tại hạ có mấy Ä‘iá»u khó hiểu quá!
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:
- Việc khó, Hùng huynh không hiểu nổi thì làm sao tại hạ hiểu nổi?
Hùng Hồ há»i:
- Há»a Ma Thần hao phí bao nhiêu tâm lá»±c, lừa bá»n tại hạ, quản thúc má»™t thá»i gian dài, tại sao lại phóng thích tất cả? Chẳng lẽ lão ấy Ä‘iên đến dá»™ làm cái việc hại ngưá»i mà chẳng có lợi cho mình? Tại sao lão tá»± chuốc cái nhá»c mà chẳng hưởng gì cả?
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Việc ấy... thì tại hạ có thể hiểu!
Hùng Hồ gật đầu:
- Biết như vậy nên tại hạ mới thỉnh giáo Phương đại hiệp.
Phương Bá»­u Ngá»c tiếp:
- Lúc đó, Há»a Ma Thần muốn tại hạ phải mang oan uổng, không còn ai biện bạch cho tại hạ. Lão ta muốn giang hồ xem tại hạ như má»™t tên lừa gạt man trá, các vị Ä‘á»u là những ngưá»i từng giao du vá»›i tại hạ, các vị sẽ là nhân chứng giúp tại hạ giải tá»a niá»m oan, do đó, lão ta lừa các vị biệt lập hẳn má»™t nÆ¡i. Rồi ngày nay, niá»m oan uổng cá»§a tại hạ đã được biện bạch, lão ta còn muốn giữ các vị lâu nữa làm gì? Tá»± nhiên, lão phải phóng thích các vị.
Hùng Hồ mỉm cưá»i:
- Tuy nhiên, tại hạ cÅ©ng phải nhìn nhận lão ấy còn nhân tánh, cho nên, thay vì giết bá»n tại hạ, lão lại phóng thích.
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Chính thế đó, Hùng huynh! Làm công việc có hại cho ngưá»i mà không có lợi cho mình, chẳng khi nào chịu làm! Giết các vị, lão có lợi gì đâu? Trái lại, phóng thích các vị, chẳng những lão giải tá»a được mối thù, bởi dù sao các vị cÅ©ng hận lão, mà biết đâu sau khi được tá»± do, các vị lại không cảm kích lão?
Hùng Hồ thốt:
- Nếu lão ta nghÄ© là bá»n này cảm kích thì thật là lão ta nuôi má»™ng. Lão phóng thích bá»n tại hạ chỉ vì lão tưởng là trong bá»n tại hạ có ngưá»i chưa khâm phục Phương đại hiệp, biết đâu sau khi được tá»± do, những ngưá»i đó sẽ tìm gặp đại hiệp mà gây lụy phiá»n? Và nếu đúng như vậy, thì lão ta khoan khoái biết bao?
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày cưá»i nhẹ:
- Có việc như vậy sao ?
Hùng Hồ gật đầu:
- Có thể lắm chứ? Tại hạ biết có hai kẻ, chẳng xem trá»i cao, chẳng nhìn đất rá»™ng, hai kẻ đó cho rằng đại hiệp may mắn má»›i thắng chúng, bởi cho như vậy, chúng phải tìm đại hiệp để tái đấu.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Äa tạ Hùng huynh chỉ Ä‘iểm!
Hùng Hồ chận lá»i:
- Äại hiệp không nên tạ Æ n tại hạ. Chỉ vì tại hạ không thích hai tiểu tá»­ đó, do chá»— không thích, tại hạ ghét luôn hành vi thái độ cá»§a chúng, tá»± nhiên tại hạ phải Ä‘em thái độ nói cho đại hiệp biết. Có Ä‘iá»u, xin đại hiệp hiểu cho là tại hạ nói đúng sá»± thật.
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i ròn:
- Hùng huynh có tánh hào hiệp như vậy, đáng phục lắm!
Hùng Hồ tiếp:
- Cái tâm cá»§a hai kẻ đó không tốt, nhưng cái tài cá»§a hai kẻ đó phải kể có hạng lắm. Bị quản thúc chung vá»›i bá»n tại hạ nhưng chúng lại biệt lập ở má»™t góc nhà, ngày đêm thì thầm to nhá» vá»›i nhau, thỉnh thoảng lại cưá»i lên khúc khích. Tuy chúng to nhá» vá»›i nhau, song ở má»™t nÆ¡i quá nhá», dù chúng không muốn cho ai nghe, mình cÅ©ng nghe như thưá»ng, dù mình không muốn nghe thì cÅ©ng nghe như thưá»ng. Và tại hạ đã nghe chúng nói những gì vá»›i nhau.
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- HỠnói gì với nhau?
Hùng Hồ tiếp:
- Gian manh gặp gian manh, chúng đồng ý đồng tình với nhau cực độ. Chúng nghiên cứu vũ công, tìm những sơ hở của đại hiệp, chuẩn bị một ngày nào thuận tiện sẽ đối phó với đại hiệp.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Con nhà võ, nghiên cứu võ há»c là Ä‘iá»u đáng mừng, đồng tâm đồng lá»±c mà làm việc, ta thiết tưá»ng hỠđáng khen lắm chứ? Miá»…n sao há» vì vÅ© há»c chứ đùng vì má»™t chút bạc vàng thì thôi!
Hùng Hồ hừ một tiếng:
- Nhưng con ngưá»i đó khi nào lại chẳng nghÄ© đến lợi lá»™c? Phương đại hiệp dưá»ng tin tưởng há» là chính nhân quân tá»­ mà lầm! Äành rằng đại hiệp không sợ, nhưng đỠphòng trước vẫn tốt hÆ¡n!
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Äa tạ Hùng huynh chỉ Ä‘iểm!
Hùng Hồ tiếp:
- Tại hạ chưa kịp cho đại hiệp biết chúng là ai. Chúng...
Phương Bá»­u Ngá»c chận lại:
- Hùng huynh không nói, tại hạ cũng hiểu rồi!
Hùng Hồ trố mắt:
- Phương đại hiệp nói cho nghe?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Ma Thành Tôn Ngá»c Long và Cá»­u Giang ÄÆ¡n Nghị Thành!
Hùng Hồ vỗ tay:
- Äúng vậy! Chính cái bá»n khốn nạn đó!
Y dừng lại một chút rồi tiếp:
- Thật ra, chúng cÅ©ng có tài, trên Ä‘á»i này hiếm có ngưá»i thá»§ thắng nổi trước chúng. CÅ©ng nhá» chúng có bản lÄ©nh khá cao nên má»›i tồn tại đến ngày nay, nếu không thì hẳn chúng đã ra ma từ lâu.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Tuyệt chiêu bí há»c cá»§a há», tại hạ đã lãnh giáo qua rồi! Luận vá» chiêu thức tàn độc, tại hạ công nhận cái chiêu Ngô Cương Khảm Quế cá»§a Tôn Ngá»c Long cÅ©ng huyá»n diệu lắm!
Hùng Hồ lại hừ một tiếng:
- Tôn Ngá»c Long đã sá»­ dụng chiêu Ngô Cương Khảm Quế tàn sát biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt. Trên giang hồ, thiên hạ truyá»n thuyết hai câu, tưởng đại hiệp cÅ©ng biá»t chứ?




hết: Hồi 45
Tài sản của danangcity

  #45  
Old 28-05-2008, 08:36 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 46

Tìm hoa gặp máu

Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Hai câu đó như thế nào?
Hùng Hồ đáp:
- Có cái miệng khuyết đức, trong nước chặt đôi chân, đó là câu trước, còn câu sau là lén lên lầu cô nương, trong mây đánh nát đầu.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Hai câu, bốn Ä‘oạn, nói vá» tuyệt kỹ cá»§a má»™t ngưá»i! Hai Ä‘oạn câu trước ám chỉ Ngư Truyá»n Giáp và Tôn Ngá»c Long, chiêu thức cá»§a hỠđánh ra chia làm ba đưá»ng, đưá»ng nào cÅ©ng xảo diệu, tuy nhiên vÅ© công cá»§a há» rất khác biệt.
Hùng Hồ tiếp:
- Äúng vậy! Còn hai câu sau ám chỉ ÄÆ¡n Nghị Phi Hoa Lãnh Băng Ngư và Bán Thiên Vân ÄÆ¡n Nghị Thành, Lãnh Băng Ngư dù lợi hại song cái chiêu Vân Trung Kích Äiện cá»§a ÄÆ¡n Nghị Thành cÅ©ng chẳng vừa.
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài:
- Thật vậy! Theo tại hạ nghÄ© Vân Trung Kích Äiện có phần ác hÆ¡n Thiên Thượng Phi Hoa, có Ä‘iá»u chiêu Vân Trung Kích Äiện ngày nay mất Ä‘i nhiá»u uy khí, cho nên nó mất Ä‘i cái ngôi vị bá đạo trong vÅ© há»c, cÅ©ng vì thế, ngưá»i sá»­ dụng không tá» rõ cái linh diệu cá»§a nó.
Hùng Hồ tiếp:
- Hai chiêu Ngô Cương Khảm Quế và Vân Trung Kích Äiện đành là có khuyết Ä‘iểm, chứ nếu không thì chưa chắc gì cả hai lại bại dưới tay đại hiệp.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Chiêu Ngô Cương Khảm Quế, phần linh xảo thì có dư mà phần hung mãnh thì không đủ, có thể là vì Tôn Ngá»c Long ốm nhá». Tuy nhiên, chúng ta phải nhìn nhận má»™t sá»± tương phản trong vấn Ä‘á», là vì có thân vóc ốm nhá», Tôn Ngá»c Long đánh chiêu đó không đủ cái oai lá»±c, song nhá» hắn ồum nhá» hắn má»›i sá»­ dụng được chiêu đó.
Hùng Hồ cau mày:
- Qua cái sá»± tương phàn đó, chúng ta phải thấy cái đạo lý cá»§a vấn đỠlà muốn đánh ra được chiêu Ngô Cương Khảm Quế, phải là con ngưá»i ốm nhá» mà phải vừa có ná»™i lá»±c má»›i phát huy được cả linh xảo lẫn hùng mạnh.
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Phải đó Hùng huynh!
Hùng Hồ trầm giá»ng:
- Giả như cả hai cùng liên thá»§, đồng thá»i phát xuất tuyệt kỹ cá»§a má»—i ngưá»i, má»™t công thượng bá»™, má»™t công hạ bá»™ thì đại hiệp phải làm sao? Phương đại hiệp có nghÄ© đến trưá»ng hợp như vậy chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày trầm ngâm má»™t lúc:
- Nếu cả hai liên thá»§ và đồng thá»i đánh ra chiêu độc thì chăc chắn gây khó khăn cho đối phương nhiá»u.
Hùng Hồ gật đầu:
- Phương đại hiệp biết như vậy, tuyệt đối không nên khinh thưá»ng.
Y dừng lại một chút đoạn tiếp:
- Phương đại hiệp xem kìa!
Rồi hắn thấp giá»ng:
- Vừa nhắc đến, chúng lại ra ngay!
ÄÆ¡n Nghị Thành vá»›i thanh âm như loa bể thốt oang oang:
- Lão Hùng Æ¡i! Äã xong chuyện rồi chứ? Nếu không còn chuyện gì đáng nói nữa thì nhưá»ng Phương đại hiệp cho bá»n này nói mấy câu giải khuây xem!
Hùng Hồ thì thầm:
- Phương đại hiệp có muốn tại hạ...
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i chận lá»i:
- Khá»i! Không sao đâu! Hùng huynh cứ Ä‘i Ä‘i!
Hùng Hồ thoáng do dự.
Cuối cùng hắn bưới Ä‘i, vừa Ä‘i vừa liếc sang Tôn Ngá»c Long va ÄÆ¡n Nghị Thành, lẩm nhẩm:
- Khéo đấy nhé! Gậy ông đập lưng ông thì có mà Ä‘i Ä‘á»i!
X Câu nói đó đương nhiên Hùng Hồ nói cho ÄÆ¡n Nghị Thành và Tôn Ngá»c Long nghe, song cả hai từng xem trá»i bằng vung, khi nào lại để ý đến lá»i cảnh cáo khéo đó.
HỠcó nghe thật, nhưng hỠlỠđi bởi hỠquá ỷ tài.
Tôn Ngá»c Long cất tiếng trước, mở đầu là má»™t tràng cưá»i, có phần nào cao ngạo, sau đó là má»™t câu đầy khách sáo:
- Cách nhau hÆ¡n tháng, giá» lại gặp nhau, tại hạ trông ra đại hiệp ngày trở nên tuấn tú. Nghe giang hồ truyá»n thuyết, tại đại há»™i Thái SÆ¡n, Phương đại hiệp biểu lá»™ Oai phong làm khiếp vía hào kiệt bốn phương, tại hạ hoan hỉ vô cùng!
ÄÆ¡n Nghị Thành bật cưá»i ha hà tiếp nối:
- Chỉ hận bá»n tại hạ là phưá»ng bị thịt, vô tích sá»±, sanh giữa Ä‘á»i lại chẳng tạo được chút danh dá»± vá»›i Ä‘á»i, đã vậy còn bị ngưá»i quản thúc má»™t nÆ¡i...
Y dừng lại má»™t chút rồi cưá»i vang tiếp:
- Uổng thay, bá»n tại hạ không được mục kích má»™t trưá»ng nhiệt náo có lẽ không tiá»n khoáng hậu! Con nhà võ mất má»™t dịp bằng vàng để há»c há»i thật là Ä‘iá»u đáng hận!
Tôn Ngá»c Long cưá»i sang sảng tiếp nối:
- Không xem bằng mắt thì mình cứ tưởng tượng ra cũng chẳng sao!
ÄÆ¡n Nghị Thành phụ há»a:
- Cho nên chúng ta không dằn lòng được, chúng ta cần đối diện vá»›i Phương đại hiệp, để nói lên cái niá»m hân hoan đó!
Cả hai giao chuyển, ngưá»i này dứt ngưá»i kia tiếp nối, há» nói mãi vá»›i nhau má»™t lúc, dù hỠđối thoại vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c song há» chưa cho chàng đáp lá»i.
Trong giá»ng nói cá»§a há», chừng như có mỉa mai, có thách thức, có khinh khi, có nghi ngá».
Cả hai mượn sá»± bắt chuyện vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c để càng phút càng đến gần chàng, có nói chuyện, há» không sợ Phương Bá»­u Ngá»c nghi ngá». HỠđến gần, há» chiếm tư thế thuận lợi. Má»™t bên tả má»™t bên hữu, hỠđứng làm sao bên này có thể tiếp ứng bên kia kịp lúc, hoặc cả hai cùng xuất thá»§ trong má»™t ưu thế.
HỠquyết chiếm tiên cơ, để từ ưu thế đó tạo nên cái chiến thắng quyết định.
Phương Bá»­u Ngá»c biết rõ, chàng lá» Ä‘i, tá» ra chẳng há» phòng há»™.
Chàng cưá»i nhẹ há»i:
- Trong phút giây này, hai vị đến đây cùng với một mục đích là tâng bổng tại hạ lên tận mây xanh mà thôi, phải chăng?
Tôn Ngá»c Long mỉm cưá»i:
- Làm gì có chuyện tâng bốc? Bá»n tại hạ thành thật khen Phương đại hiệp mà! Tại hạ...
Phương Bá»­u Ngá»c chận lá»i:
- Hai vị đưa tại hạ lên cao quá, chừng kéo xuống thấp, chắc tại hạ không chịu đâu!
ÄÆ¡n Nghị Thành cưá»i hăng hắc:
- Phương đại hiệp nói đùa nghe vui quá chừng!
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:
- Thỉnh thoảng cÅ©ng nên nói cao cho vui, cho Ä‘á»i đỡ tẻ, các vị ạ!
Tôn Ngá»c Long và ÄÆ¡n Nghị Thành đồng thanh thốt:
- Phải! Chí lý! Phương đại hiệp hiểu Ä‘á»i lắm lắm...!
Cả hai cùng cưá»i vang.
Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng cưá»i vang.
Ai trông thấy cái cảnh đó, tất phải cho rằng cả ba rất hợp ý đồng tình, nhưng lắng nghe má»i chuyện cho thật kỹ má»™t chút thì trận cưá»i đó, ba mặt ngưá»i, có hai âm thanh.
Một âm thanh chứa đầy sát cơ, một âm thanh kia chứa vẻ thách thức chỠđợi...
Trong khi cùng cưá»i vang, Tôn Ngá»c Long và ÄÆ¡n Nghị Thành đưa mắt nhìn nhau.
HỠđừng hòng làm má»™t ám hiệu gì qua khá»i mắt cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c, bởi chàng đã lưu tâm đến há» từ lâu.
VÅ© khí cá»§a Tôn Ngá»c Long có cái tên là Lưu Tinh San Nguyệt Phá»§, má»™t trong mưá»i ba thứ binh khí ngoại môn.
Phi Long Phủ giống như Lưu Tinh Chùy, nhưng khác ở chỗ là Chùy thì tròn còn Phủ thì có lưỡi.
Chùy và Phá»§ có chạm khắc hình rồng, Chùy cÅ©ng như phá»§, không có cán, vì thay vì cán, ngưá»i ta dụng cá»™t vÅ© khí vào đưá»ng dây, dây bằng sợi bạc đánh lại, dài độ ba trượng.
Trong khoảng ba trượng đó, địch đứng cách nào, sát má»™t bên hay ná»­a vá»i, Ä‘á»u bị tấn công dá»… dàng, chứ không phải ở gần rồi ngưá»i xá»­ dạng phải lúng túng, mất cả linh diệu thá»§ pháp.
Lợi hại hÆ¡n nữa, Phi Long Phá»§ lại có đôi, má»™t đánh ra xa, má»™t đánh trong khoảng gần, trừ ra đối phương lá»t ra ngoài tầm ba trượng thì má»›i hy vá»ng an toàn trong phút giây.
Hiện tại, Phi Long Phá»§ Ä‘ang lá»§ng lẳng nÆ¡i hông Tôn Ngá»c Long.
Còn vÅ© khí cá»§a ÄÆ¡n Nghị Thành là má»™t chiếc Kim Trảo Chùy.
Kim Trảo Chùy không giống bất kỳ loại chùy nào trên giang hồ, hình cái móng, có cán dài năm thước bảy tấc, mỗi lần đánh ra có áp lực trên ba trăm cân.
Và hiện tại, Kim Trảo Chùy nằm gá»n trong tay chá»§ nhân cá»§a nó.
Nằm gá»n trong tay, chừng như chá»§ nhân nó mân mê nó, chứ chá»§ nhân nó chưa tá» rõ tư thế sẵn sàng xuất thá»§. Song, nắm cán chùy như vậy thì muốn xuất thá»§ lúc nào lại chẳng kịp?
Phần Tôn Ngá»c Long thì bàn tay hắn cÅ©ng rà rà quanh đôi Phi Long Phá»§, chỉ má»™t cái trở tay là đôi phá»§ bay ra liá»n.
Äến lúc nào thì cả hai má»›i biểu diá»…n Ngô Cương Khảm Quế và Vân Trung Kích Äiện?
oOo Tiếng cưá»i vẫn còn vang.
Trên cao, sao mỠtrăng nhạt.
Không rõ do sát khí bốc lên từ tiếng cưá»i hay do thiếu kém ánh trăng sao, những đóa hoa ngào ngạt hương lại mất Ä‘i cái vẻ tươi đẹp.
Tôn Ngá»c Long đứng cạnh Phương Bá»­u Ngá»c độ ba thước hÆ¡n mà Phương Bá»­u Ngá»c lại tay không. Giả như hắn dùng chưởng đánh tá»›i thì tất chàng phải né vá» phía tả độ má»™t thước.
Nhân cái né cá»§a chàng, Tôn Ngá»c Long sẽ tung ngá»n phá»§ ngắn sang, ngá»n phá»§ đó sẻ chém tiện đôi chân chàng.
Nhưng nếu chàng né vá» phía tả cá»§a chàng, thì bên đó có sẵn ÄÆ¡n Nghị Thành, há» ÄÆ¡n sẽ xuất chiêu Vân Trung Kích Äiện từ bên trên giáng Chùy xuống, dù chàng có nhanh nhẹn đến đâu cÅ©ng chẳng làm sao thoát được.
Cả hai đứng trong tư thế rất thuận, có thuận tất nhiên phải có lợi.
Cái lợi thứ nhất là há» chiếm tiên cÆ¡, cái lợi thứ hai là há» dồn chàng vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, hÆ¡n nữa lại chẳng mảy may hy vá»ng phản công hoặc hoá giải.
Trước khi xuất thủ, hỠđã giành tất cả thuận lợi rồi, xuất thủ là thu lượm kết quả ngay.
Cao thủ tính toán có khác.
Phương Bá»­u Ngá»c bị chận cả hai mặt như vậy, không thể nào thá»§ kín cả hai mặt, mà cÅ©ng chẳng làm sao công ra hai mặt.
Còn như chi trì má»™t phía thì chàng bá» trống trá»n má»™t phía, mặc tình cho đối phương cá»§a phía trống đó làm gió làm mưa.
Má»™t Ä‘iá»u bất tiện cho Phương Bá»­u Ngá»c là dù muốn, chàng cÅ©ng chẳng thể xuất thá»§ trước.
Chàng chỉ còn có cách là chỠđối phương tấn công, rồi tùy theo lối phát xuất thế công của đối phương mà ứng biến đối phó.
Trong khi cưá»i, há» ÄÆ¡n và há» Tôn nghÄ© cách xuất thế công.
Trong khi cưá»i, Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng nghÄ© cách phản công, nếu đối phương sá»­ dụng cùng má»™t lúc hai chiêu Ngô Cương Khảm Quế và Vân Trung Kích Äiện.
X Cưá»i để chuẩn bị cho cái gì sẽ xảy ra sau khi cưá»i.
Chuẩn bị xong rồi, tràng cưá»i đương nhiên chấm dứt.
Tiếng cưá»i dứt, không gian trầm lặng, ánh thép bốc lạnh, ánh mặt ngá»i lạnh, hoa cÅ©ng nhạt sắc luôn như sợ phải chứng kiến má»™t cảnh rùng rợn.
ÄÆ¡n Nghị Thành và Tôn Ngá»c Long tay rà vÅ© khí, Phương Bá»­u Ngá»c không có vÅ© khí thì rà tay vào đâu?
Chàng đưa tay tả lên xoa xoa chiếc cằm trắng, tròn, còn tay hữu thì buông thõng xuống, bàn tay giữ ngang hông, không giang ra xa lắm mà cũng giữ cho đừng quá gần.
Vừa lúc đó, Äa Tý Hùng Hùng Hồ ra đến nÆ¡i, theo y còn có bốn năm ngưá»i nữa.
Trong số ngưá»i đó, có Lữ Vân và Tiểu công chúa.
HỠỞ trong nhà nghe tiếng cưá»i có vẻ quái dị, há» kinh ngạc cùng kéo nhau ra, song há» không đến gần.
Từ xa xa, Hùng Hồ nhìn vào cục diện bỗng biến sắc kêu lên:
- Không xong rồi!
Lữ Vân há»i:
- Phương Bá»­u Ngá»c đứng vá» phía đó thì hạ bá»™ vá» phía tả quá trống trải, làm sao chịu nổi cái chiêu Ngô Cương Khảm Quế cá»§a Tôn Ngá»c Long? Còn bên phía hữu thì thượng bá»™ cÅ©ng chẳng kín đáo gì, rất dá»… cho ÄÆ¡n Nghị Thành xuất chiêu Vân Trung Kích Äiện đánh vào. Hắn...
tại sao... hắn lại để lá»™ như vậy? Trong khi hắn biết rõ đưá»ng hướng công kích cá»§a hai chiêu đó như thế nào rồi?
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Cho đến giá» phút này, ta chưa thấy Phương Bá»­u Ngá»c có làm cái gì tá» ra ngu ngốc cả!
Hùng Hồ ấp úng:
- Nhưng... hiện tại...
Bỗng, kim ngân quang loé lên.
Äiá»u lạ lùng là má»i ngưá»i không sao hiểu nổi Phi Long Phá»§ thay vì xuất phát theo chiêu Ngô Cương Khảm Quế, thì lại theo chiêu Vân Trung Kích Äiện công tá»›i.
Còn Kim Trảo Chùy cÅ©ng thay đổi chiêu luôn, ÄÆ¡n Nghị Thành lại đánh ra chiêu Ngô Cương Khảm Quế, chứ không phải Vân Trung Kích Äiện.
Thì ra cả hai thay đổi chiêu thế vá»›i nhau, và đó là sá»± tính toán cá»§a há». Sá»± tính toán đã có từ ngày há» bị Há»a Ma Thần quản thúc.
oOo Hùng Hồ hết sức kinh hãi, kêu kên một tiếng.
ÄÆ¡n Nghị Thành ná»­a chồm ná»­a cúi thân mình, vung Kim Trảo Chùy đánh vào bên trên đầu gối cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c, cái đích là chá»— cách đầu gối độ má»™t tấc bảy phân.
Y cao ngưá»i dài chân, không thích hÆ¡p vá»›i lối công vào hạ bá»™, nhưng đánh ra chiêu đó, hắn vẫn tá» rõ cái khí thế vô cùng mãnh liệt.
Còn Tôn Ngá»c Long ngưá»i nhá», chân thấp, rất kỵ lối công thượng bá»™, vậy mà hắn vung Phi Long Phá»§ xuống đầu Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng uy mãnh phi thưá»ng.
X Kim quang chá»›p ra.
Ngân quang xẹt xuống.
Là ánh sáng, cái chớp cũng như cái xẹt, đương nhiên phải nhanh, gia dĩ khoảng cách của các đối thủ không xa lắm, hỠlại ức độ kỹ càng, thì cái chết cũng phải đến nhanh.
Phương Bá»­u Ngá»c đột nhiên nghiêng ngưá»i.
Bàn tay rá» cằm, bá» cằm bay ra, chẳng rõ chàng áp dụng thá»§ pháp nào, bàn tay cá»§a chàng chụp đúng chiếc cán Phi Long Phá»§, rồi cÅ©ng chẳng thấy chàng dụng lá»±c, Tôn Ngá»c Long vì đánh cao phải bay lên cao, lúc đó rÆ¡i xuống ngay như bị lôi mạnh.
Äoạn Phương Bá»­u Ngá»c chuyển Phi Long Phá»§ từ tay tả sang tay hữu, bàn tay hữu khẽ vẫy lên.
Chàng vẫy lên, nhưng một tiếng keng lại vang ở phía dưới.
Chẳng rõ chàng chuyển thế bàn tay từ lúc nào, chiếc Phi Long Phủ từ trên chặt xuống Kim Trảo Chùy, tiếng keng vừa vang, lửa bắn tung toé.
Chíêc Phi Long Phá»§ bị Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘oạt, thân hình bị kéo xuống, Tôn Ngá»c Long phải rÆ¡i theo, nhưng hắn chẳng làm sao thoát rá»i được, bởi đầu dây đã cá»™t cứng vào cổ tay.
Chặt chiếc phá»§ xuống, chạm vào Kim Trảo Chùy rồi, Phương Bá»­u Ngá»c lại giật tay lôi Tôn Ngá»c Long còn ở lưng chừng không, nhào nghiêng nghiêng xuống, đầu chếch xuống, thân chổng lên, trá»n thân hình lao vào ÄÆ¡n Nghị Thành.
Bốp! Hai chiếc đầu lâu chạm vào nhau, hai thân hình cùng ngã nhào xuống.
Phương Bá»­u Ngá»c đã bước ra ngoài, xa hÆ¡n ba thước, miệng Ä‘iểm nụ cưá»i.
Äá»™ng tác cá»§a cả ba diá»…n ra đồng thá»i gian, động tác chỉ diá»…n ra trong thá»i gian choáng mắt.
Những ngưá»i đứng bên ngoài Ä‘á»u là những tay hùng bá má»™t phương trá»i, song chẳng ai trông thấy Phương Bá»­u Ngá»c xuất thá»§ như thế nào cả.
Chàng đánh nhẹ nhàng quá, ung dung quá, như không dụng lá»±c, như không chuyên chú, mưá»ng tượng thừa nước xuôi dòng mà đẩy thuyá»n nhẹ lướt.
Thế mà chàng vận phá hai tuyệt chiêu từng làm táng mạng chẳng biết bao nhiêu danh thủ giang hồ.
Nói rằng chàng dùng vÅ© công mà hạ hai tay lợi hại nhất Ä‘á»i thì chắc là không ai tin được, bởi ngay những ngưá»i tài giá»i hiện diện cÅ©ng chẳng biết chàng dùng thá»§ pháp nào.
Hùng Hồ thừ ngưá»i ngồi tại chá»— như tượng gá»—, mãi má»™t lúc lâu hắn má»›i hoàn hồn lẩm nhẩm:
- Kỳ quái...! Kỳ quái...!
Tiểu công chúa cưá»i lạnh:
- Bây giá» thì ngươi thấy rõ là Phương Bá»­u Ngá»c không ngu ngốc chứ?
Hùng Hồ không đáp lá»i nàng, bước nhanh vá» phía Phương Bá»­u Ngá»c, nắm lấy tay chàng vặc vặc:
- Phương huynh! Phương đại hiệp ! Bây giá» tại hạ má»›i biết vÅ© công cá»§a Phương đại hiệp cao gấp năm mưá»i lần tại hạ tưởng tượng. Tại hạ biết trước thế nào Phương đại hiệp cÅ©ng đánh bại hai ngưá»i đó, song không tưởng nổi là đại hiệp hạ há» má»™t cách dá»… dàng, còn dá»… dàng hÆ¡n bất cứ ngưá»i trưởng thành nào hạ má»™t hài nhi hai ba tuổi.
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i nhẹ:
- Xem thì dá»… dàng đấy Hùng huynh ạ! Song nếu tại hạ tính sai má»™t chút, sai vá» bá»™ vị, sai vá» thá»i gian thì chính tại hạ đã nằm đó rồi chứ chẳng phải hai vị ấy!
Chàng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i tuy có vẻ xã giao song vẫn không kém thành thật:
- Tại hạ lấy làm cảm kích Hùng huynh nhiá»u lắm!
Hùng Hồ đưa tay xoa đầu:
- Cảm kích tại hạ?
Phương Bá»­u Ngá»c gật:
- Nếu không có Hùng huynh tiết lá»™ sá»± tình, thì làm sao tại hạ biết được hai vị nghiên cứu võ công chá» ngày phục thù? Nhá» biết bá»n há» có nghiên cứu như vậy, tại hạ má»›i nghÄ© ra cách đối phó!
Hùng Hồ cưá»i khổ:
- Phương thiếu hiệp chế ngự đối thủ hay quá! Thoạt đầu tại hạ cứ lo sợ cho thiếu hiệp vô cùng.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Nếu lúc đó tại hạ không sẵn tay xoa cằm thì không làm sao chụp kịp chiếc Phi Long Phá»§. Còn như không chụp được cán phá»§, tại hạ phải xoay ngưá»i vá» bên tả, đồng thá»i lùi lại. Làm như vậy tại hạ tránh được thế công cá»§a Kim Trảo Chùy, song vai tả phải hứng chiếc phá»§. Nếu tại hạ tránh chiếc chùy, tất không thể lùi bởi lùi là xích lại gần chiếc phá»§, thay vì dang ra xa. Mà không lùi thì lại bị Kim Trảo Chùy đập vào đầu gối.
Chàng thở dài tiếp:
- Hai tuyệt chiêu cùng xuất phát má»™t lượt, tránh bên này, chạm bên kia, thá»±c là cái chết nằm trong đưá»ng tÆ¡ kẽ tóc! Nếu tại hạ tính toán lệch thá»i gian cÅ©ng như lệch bá»™ vị má»™t chút thôi, tất phải táng mạng rồi đó, Hùng huynh!
Hùng Hồ lắc đầu. Ãnh mắt ngá»i niá»m thán phục.
Má»™t lúc lâu, y há»i:
- Có lẽ thiếu hiệp đoán định được là hai gã đó đổi chiêu với nhau?
Phương Bá»­u Ngá»c lại gật:
- Tại hạ nghe Hùng huynh nói là trong nhà lao, há» bí mật nghiên cứu võ công vá»›i nhau, tại hạ nghÄ© ngay đến trưá»ng hợp hỠđổi chiêu, chứ chẳng khi nào há» liên thá»§ mà sá»­ dụng chiêu cÅ©. Vì tại hạ biết lối xuất thá»§ cá»§a há» rồi, há» không thể thá»§ thắng vá»›i lối cÅ©, dù há» hiệp công vá»›i nhau. Chỉ còn có cách đổi chiêu, làm cho tại hạ không thể ngá», có như vậy há» má»›i chắc thắng!
Chàng dừng lại rồi Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i tiếp luôn:
- Hùng huynh cÅ©ng biết chứ, phàm muốn phục thù, ít nhất cÅ©ng phải có má»™t cái gì má»›i mẻ, chắc chắn má»›i dám xuất thá»§, bởi môt kẻ chiến bại Ä‘em vÅ© công trước đó mà giao đấu lại thì có khác nào tá»± tìm cái bại thứ hai? VÅ© công đã kém, cái đó đành rồi, hÆ¡n nữa đích đã biết rõ đấu pháp cá»§a há» rồi, há» mong gì thành công? Cho nên, há» cần phải có cái gì má»›i mẻ, đặc biệt. Mà trong nhà lao há» há»c vá»›i ai để được có cái đặc biệt đó, nếu không thương nghị đổi chiêu?
Hùng Hồ đồng ý ngay:
- Phương thiếu hiệp luận cao minh quá! Tại hạ khâm phục thực tình!
Rồi y há»i:
- Hẳn Phương thiếu hiệp khẳng định như vậy mới ứng phó với hỠchứ?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Thá»±c sá»± thì lúc đầu tại hạ chưa biết đích xác há» chá»§ ý đổi chiêu hay không! Mở đầu, lúc há» cất tiếng cưá»i vang, tại hạ má»›i khẳng định hỠđổi chiêu, và sá»± thương nghị trong nhà lao, như Hùng huynh đã nói, chính là cuôc thương nghị đổi chiêu đó!
Hùng Hồ lắc đầu:
- Tiểu hiệp nói khó hiểu quá! Tại sao mãi đến lúc há» cưá»i thì thiếu hiệp má»›i khẳng định?
Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiêm:
- ÄÆ¡n Nghị Thành cưá»i, bá» vai không rung động. Tôn Ngá»c Long cưá»i, toàn thân rung chuyển!
Hùng Hồ trố mắt:
- Äiá»u đó có liên quan gì đến việc đổi chiêu?
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Có chứ! Liên quan hệ trá»ng lắm chứ! Lúc cưá»i toàn thân rung động là Tôn Ngá»c Long không chú trá»ng đến hạ bá»™, hắn bá» hẳn như vậy là vì hắn vận động chân khí dồn lên thượng bá»™. Chân khí dồn lên trên thì chẳng bao giá» hắn đánh xuống hạ bá»™ cá»§a tại hạ. Mà hắn lại sở trưá»ng đánh hạ bá»™, cho nên tại hạ lấy làm lạ, tại sao má»™t ngưá»i sở trưá»ng đánh hạ bá»™ lại vận đẩy chân khí lên thượng bá»™?
Hùng Hồ kêu lên:
- Äúng! Äúng! Muốn đánh ra chiêu Ngô Cương Khảm Quế, Tôn Ngá»c Long phải giở phần hạ bá»™ vững như núi. Phần dưới không vững thì chẳng khi nào hắn dám đánh ra chiêu đó.
Phương Bá»­u Ngá»c tiếp:
- Tôn Ngá»c Long không đánh xuống hạ bá»™, lại giành đánh thượng bá»™, thì đương nhiên ÄÆ¡n Nghị Thành phải bá» phần thượng bá»™, để thay Tôn Ngá»c Long đánh xuống hạ bá»™. Và như vậy là há» thay đổi chiêu thức vá»›i nhau rõ rệt.
Chàng dứng lại đó, cưá»i nhẹ mấy tiếng rồi tiếp:
- Suy ra rồi mới thấy đạo lý rất giản đơn!
Hùng Hồ cưá»i lá»›n:
- Nghe xong mới thấy giản đơn, chứ nếu thiếu hiệp không giải thích thì tại hạ làm sao hiểu nổi?
Bá»n Khuông Tân Sanh, Triệu Kiếm Minh cÅ©ng lắc đầu tá» vẻ khâm phục.
HỠnghĩ, dù hỠcó luyện vũ công đến bao nhiêu năm nữa, dù mức thành tựu của hỠcó cao đến đâu đi nữa, hỠcũng chẳng tùy cơ ứng biến được ảo diệu như chàng.
ÄÆ°á»ng trưá»ng mà liệu địch, liệu để tìm cách đối phó, liệu nhanh chóng, Ä‘iá»u đó chẳng ai dạy được, mà chẳng phải má»—i giá» làm được, há»c được.
Äó là thiên tư cá»§a con ngưá»i.
Mà thiên tư thì chẳng phải má»—i ngưá»i má»—i có.
Vừa lúc đó, từ trong nhà, tiếng cưá»i cá»§a Vương Äại Nương vá»ng ra, tiếng cưá»i tắt, bà gá»i:
- Các vị vào chứ? Già phải dá»n tiệc rượu má»n để mừng Phương đại hiệp! Các vị vào đây uống vá»›i già má»™t chén rượu cho tiệc mừng thêm long trá»ng!
X Rượu thuộc loại quý, mà rượu quý thì màu như hổ phách.
Vương Äại Nương cưá»i cưá»i nói nói, cởi mở phi thưá»ng. Bá»n thiếu nữ chiêu đãi tân khách vá»›i má»™t nghệ thuật tuyệt diệu khiến ai khó tánh cÅ©ng phải thích các nàng.
Tại bàn tiệc, ai ai cÅ©ng thấy mình còn kém Phương Bá»­u Ngá»c quá nhiá»u. Ai ai cÅ©ng có vẻ thẹn, bởi thẹn nên thoạt đầu sanh mặc cảm, thoạt đầu há» còn dè dặt, nhún nhưá»ng, nhưng rượu vào lá»i ra rồi thì cái hứng bốc lên, cái hứng đánh tan niá»m mặc cảm và đến lúc đó thì chân tướng cá»§a má»—i ngưá»i bắt đầu hiện lá»™.
HỠđã bước ra ngoài cái vá» thận trá»ng, há» bắt đầu ba hoa.
Rượu ngon, không thuốc mê, không thuốc độc, quanh mình thì thiếu nữ cưá»i nói, âm thinh ấm dịu, nàng nào cÅ©ng đẹp, sẵn sàng thá»a mãn tân khách bất cứ sá»± kiện gì.
Thá»­ há»i còn ai không buông lung tâm tình để hưởng thụ niá»m hoan lạc Ä‘ang dâng lên cao độ?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i nhẹ, uống ít, bình tÄ©nh dá»± tiệc, ung dung theo dõi má»i diá»…n biến xung quanh. Bởi tân khách bắt đầu biến hóa, vá»›i men rượu càng phút càng nồng.
Và không lâu lắm, sá»± biến hóa mà chàng ức Ä‘oán đã chuyển mình sang giai Ä‘oạn nghiêm trá»ng.
Bắt đầu từ Vương Äại Nương, bà từ từ rút êm ra khá»i cuá»™c tiệc.
Bà vào nhà trong má»™t lúc, bá»n thiếu nữ bước ra, nắm tay áo cá»§a Cao Quan Anh và Khuông Tân Sanh, nàng cúi thấp đầu, tì vào tai cả hai mấy câu.
Cao Quan Anh và Khuông Tân Sanh lập tức vào nhà trong.
Há» Ä‘i vào, đương nhiên phải có hai thiếu nữ cùng Ä‘i, có như vậy má»›i hợp lý, vì đến đây là Ä‘i tìm hoan lạc mà, hoan lạc phải bắt đầu từ rượu và gái, rượu đã uống rồi, nếu không cần gái thì há» vào trong làm gì? Mà cần gái thì phải tránh chá»— đông ngưá»i chứ?
Bên trong có tiếng chân ngưá»i xê dịch, tuy nhá», song nghe rõ, rồi có tiếng vÅ© khí rít gió.
Thỉnh thoảng Vương Äại Nương cưá»i lên mấy tiếng rồi tán thưởng...
Ná»­a khắc thá»i gian sau, má»™t thiếu nữ bước ra thì thầm bên Triệu Kiếm Minh và Lữ Vân.
Triệu Kiếm Minh thì sẵn sàng, còn Lữ Vân thì thoải mái một lúc rồi do dự, cuối cùng cũng đứng lên di vào trong.
Như lần trước với Cao Quan Anh và Khuông Tân Sanh, có hai thiếu nữ đi theo.
Rồi có tiếng chân ngưá»i xê dịch, rồi có tiếng vÅ© khí rít gió, rồi có tiếng cưá»i tán thưởng cá»§a Vương Äại Nương.
Sau đó má»™t lúc lâu, có tiếng cá»§a Tôn Ngá»c Long và ÄÆ¡n Nghị Thành.
Cả hai đã tỉnh lại, chưa Ä‘i đâu, cả hai được má»i vào nhà trong như bốn ngưá»i trước.
Rồi có tiếng chân ngưá»i xê dịch, rồi có tiếng vÅ© khí rít gió, rồi có tiếng cưá»i tán thưởng cá»§a chá»§ nhân.
Sau đó không má»™t tiếng động nào từ phía hậu vá»n ra.
Những ngưá»i vào trong cÅ©ng chẳng trở ra.
HỠđã đóng góp cho Vương Äại Nương rồi? Và giỠđây há» hưởng thụ cái gì ngang giá vá»›i sá»± đóng góp đó?
Tại gian khách sảnh, chỉ còn lại Phương Bá»­u Ngá»c nở má»™t nụ cưá»i, má»™t tiểu công chúa vá»›i gương mặt lạnh lùng, má»™t Lý Danh Sanh vá»›i vẻ ve vuốt và năm sáu thiếu nữ.
Tá»± nhiên còn có Äa Tý Hùng Hùng Hồ.
Y Ä‘ang cưá»i Ä‘ang nói vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c song đôi mắt thì hướng vá» phía hậu, nÆ¡i vá»ng cá»­a ngăn đôi căn nhà, vá»ng cá»­a thông vào nhà trong.
Và nhà trong là nơi hiện diễn tiến những trò hoan lạc.
Hắn có vẻ bất an, hắn có vẻ như Ä‘ang ngồi muốn đứng, Ä‘ang đứng lại muốn ngồi, đứng hay ngồi Ä‘á»u khẩn cấp cả.
Tiểu công chúa lạnh lùng nhìn hắn, bá»—ng nhiên nàng gá»i:
- Hùng đại hiệp!
Hùng Hồ giật mình vá»™i cưá»i săn đón há»i:
- Có chi chỉ giáo?
Tiểu công chúa há»i:
- Có lẽ Hùng đại hiệp thưá»ng đến địa phương này?
Hùng Hồ ấp úng:
- Không thưá»ng đến... Äến bất thưá»ng... bất quá... độ chừng ba bốn lần chi đó...!
Tiểu công chúa cưá»i:
- Ba lần? Bốn lần? CÅ©ng chẳng nhiá»u, nhưng cÅ©ng đủ cho Hùng đại hiệp làm những cuá»™c trao đổi! Hiến công phu lấy hoan lạc! Cho nên Vương Äại Nương không cần gá»i đến Hùng đại hiệp nữa! Bởi đại hiệp chắc chẳng còn gì cống hiến cho bà ấy! Bởi đại hiệp đã xuất hết vốn rồi nên bà ấy không chịu hùn hợp nữa!
Hùng Hồ đỠmặt, đằng hắng mấy tiếng:
- A!.... A! Rượu này cũng khá đấy chứ?
Tiểu công chúa cưá»i mỉa:
- Thôi Ä‘i! Ngươi đừng vá» vÄ©nh nữa! Ta đã hiểu hết rồi! VÅ© công cá»§a ngươi, ngươi đã Ä‘em đổi sạch sành sanh, bây giá» ngưá»i ta đâu còn cần ngươi mà hòng được má»i má»c? Bất quá, ngưá»i ta cho ngươi uống mấy chén rượu, để nhìn kẻ khác vui đùa, như vậy ngươi chưa đủ tức sao còn nói gượng?
Hùng Hồ đỠmặt ấp úng:
- Cái đó... thì...
Bá»—ng Vương Äại Nương cưá»i vang:
- Làm gì có việc đó! Không đâu! Dù cho già không rá»™ng rãi lắm, già vẫn không dám khinh thưá»ng hùng đại hiệp. Bởi Hùng đại hiệp là lão bằng hữu cá»§a già mà! Cô nương đừng nghÄ© lầm như vậy!
Rồi bà trở ra ngoài.
Vào cÅ©ng như ra, bà Ä‘á»u nhá» bá»n thiếu nữ khiêng chứ bà làm gì Ä‘i nổi?
Bà xoa tay vào má má»™t thiếu nữ, cưá»i nhẹ bảo:
- Qùy liá»…u đầu? Ngươi vá»›i Hùng đại hiệp nào phải là ngưá»i xa lạ, tại sao ngươi ngồi ỳ ra đó? Ngươi bá» Hùng đại hiệp cô đơn như vậy mà xem được? Má»i Hùng đại hiệp vào Ä‘i!
Thiếu nữ đó vỠe ấp:
- Tôi chỉ sợ lần này, Hùng đại hiệp lại chán tôi thôi!
Hùng Hồ lần này mặt càng đỠhơn, lúng túng hơn:
- Tại hạ... tại hạ...
Thiếu nữ bước tới, nắm tay áo y nũng nịu:
- Äi! Mình Ä‘i thôi!
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i đưa đẩy:
- Äi Ä‘i Hùng huynh! Hùng huynh cứ tá»± tiện!
Vương Äại Nương cưá»i lá»›n:
- Phải đó! Cứ Ä‘i Ä‘i Hùng đại hiệp! Có gì đâu mà phải rụt rè? Nào có phải là chuyện làm mất mặt đâu? Phương Bá»­u Ngá»c thiếu hiệp ở đây đã có già tiếp đãi, Hùng đại hiệp hãy yên trí!
Tự nhiên, Hùng Hồ bước đi.
Vương Äại Nương nhìn qua Phương Bá»­u Ngá»c Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
- Già cứ tưởng sau khi biết già làm cái nghá» này, Phương thiếu hiệp sẽ nổi giận, giận lên có thể phóng há»a đốt cÆ¡ nghiệp cá»§a già này, ngỠđâu thiếu hiệp chẳng có cảm nghÄ© gì phương hại cho già!
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i nhẹ:
- Tuy tại hạ không là tiểu nhân, song tại hạ cÅ©ng chẳng phải lÅ© ngưá»i đạo mạo chi đó, mà dám nói đến Ä‘á»i tư cá»§a ai? Huống chi Vương Äại Nương hành sá»± cÅ©ng rất công bình, song phương Ä‘á»u thá»a thuận, thì tại sao tại hạ lại phải can dá»± vào chứ?
Vương Äại Nương vá»— tay:
- Phải! Phương thiếu hiệp quả có bổn sắc anh hùng! Chứ còn các vị như Tôn Ngá»c Long và ÄÆ¡n Nghị Thành vẫn còn lẩn quẩn trong vòng khách sáo!
Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Hai vị đó có thỠthương chăng?
Vương Äại Nương bật cưá»i khanh khách:
- Thá» thương thì không, có Ä‘iá»u, đầu thì sưng to như quả cam!
Tiểu công chúa cưá»i lạnh:
- Vậy chúng vẫn lỳ mặt ở đây, cưá»i nói như thưá»ng!
Vương Äại Nương thốt:
- Há» không đáng trách đâu cô nương, chính tại già đó! Già cố van cầu hỠỞ lại, há» nể già lắm nên chưa rá»i Ä‘i đó thôi! Há» không dám nhìn Phương thiếu hiệp, mà những ngưá»i khác cÅ©ng chẳng ai nỡ nhìn há». Có thể trong chốc lát nữa đây, há» len lén rút Ä‘i...
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Còn bà nữa! Bà chỉ chá»±c chá» ai có ngón nghá» gì hay là tìm cách thu nhặt cho kỳ được! Hại ngưá»i đó đã hiến nghá» cho bà rồi, há» có Ä‘i khá»i nÆ¡i này, bà vẫn thá»§ lợi kia mà! Bà còn cầm chân hỠỞ lại làm chi lâu cho tốn rượu?
Vương Äại Nương cưá»i hì hì:
- Cô nương nghĩ sai cho già rồi! Già...
Phương Bá»­u Ngá»c chận lá»i:
- Chắc là trong mấy năm nay, Vương Äại Nương đã góp nhặt rất nhiá»u chứ? Chẳng hay Vương Äại Nương góp nhặt tuyệt nghệ cá»§a các môn phái để làm gì?
Vương Äại Nương cưá»i gấp:
- Phương thiếu hiệp lợi hại quá! Há»i như thế có khác nào dồn già vào chá»— khó? Nào già có mục đích chi đâu? Thiếu hiệp phải hiểu, sau lần được giáo huần sau lầu Hoàng Hạc, già không dám chưá»ng mặt trên giang hồ nữa, thì khi nào già dám mÆ¡ cái việc trùng hưng tác phong?
Phương Bá»­u Ngá»c mÆ¡ màng:
- À!
Vương Äại Nương tiếp:
- Bất quá, già muốn cho bá»n thiếu nữ há»c chút ít vÅ© công, chúng là những cô nhi, hoàn cảnh cá»§a chúng đáng thương hai lắm! Chúng có chút ít tài nghệ trong mình phòng thân, ngưá»i Ä‘á»i không hiếp đáp chúng. Còn như già thì...
Bà thở dài rồi tiếp:
- Già đã cao tuổi, hơn nữa lại tàn phế, còn mong gì hơn là yên ổn sống nốt mấy ngày còn lại? Một ngày cũng phải, hai ngày cũng phải, miễn sao ngày nào được thanh nhàn là đủ, cho đến khi nào chui vào quan tài thì...
Phương Bá»­u Ngá»c mÆ¡ màng:
- À!
Vương Äại Nương cưá»i lá»›n:
- Già nói thật đấy! Phương thiếu hiệp không tin sao?
Phương Bá»­u Ngá»c từ từ đáp:
- Chỉ mong sự thật là thế, nếu không thì...
Chàng mỉm cưá»i bá» lá»­ng câu nói.
Tuy chàng mỉm cưá»i, chàng không nói gì nhưng hai tiếng “ nếu không†lại rất đầy nghÄ©a, ai ai cÅ©ng hiểu hai tiếng đó hàm ý như thế nào.
Vương Äại Nương cưá»i vuốt:
- Phương thiếu hiệp yên trí lá»›n! Trên giang hồ có nhân vật như thiếu hiệp thì dù dá»a chết già, cÅ©ng chẳng ai xúi giục, già cÅ©ng làm ngay! Thú thật, già không đến ná»—i ngốc mà không tiếc mạng sống!
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Thôi bá» qua việc đó Ä‘i! Vương Äại Nương! Bây giá» tại hạ có thể thỉnh giáo Vạn lão phu nhân ra đây chăng?
Vương Äại Nương thoáng do dá»±:
- À... à... bà ấy... bà ấy đang ngủ say như chết, Phương thiếu hiệp nên thương xót cho bà ta, đã già lại mập mạp, không còn thích hoạt động cho lắm, nên để cho bà ta ngủ thẳng giấc một lúc.
Rồi bà tiếp:
- Còn Phương thiếu hiệp! Thiếu hiệp nên ngơi nghỉ một lúc chứ?
Tiểu công chúa ngáp dài:
- Bà ấy có sao, mặc bà, riêng tôi thì tôi cần nghỉ ngơi một chút.
Nàng kêu lên:
- Vương Äại Nương Æ¡i! Chắc bà có thừa giưá»ng chứ? Tôi muốn gá»§ đây bà ạ!
Không đợi Vương Äại Nương nói gì, nàng lại tiếp:
- Nhưng tôi lại thích ngá»§ trên giưá»ng cá»§a bà thôi! Chứ giưá»ng khác thì... thì... vừa không êm, vừa hôi hám!
Nàng nói mấy tiếng cuối, gương mặt nàng đỠbửng.
Những thíêu nữ đứng quanh đó cũng đỠbửng mặt.
Äến cả Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng đỠmặt luôn.
Vương Äại Nương cưá»i hắc hắc:
- Cô nương thì biết chi mà nói êm với hôi?
Bà quát bá»n thiếu nữ:
- Các ngươi đưa vị thiên kim công chúa vào giưá»ng cá»§a ta gấp Ä‘i nào!
Äoan, bà day qua Phương Bá»­u Ngá»c há»i:
- Còn thiếu hiệp?
Phương Bá»­u Ngá»c đáp:
- Tại hạ còn một nghĩa đệ, hắn ở...
Vương Äại Nương cưá»i nhẹ:
- Thiếu hiệp khinh già quá, những việc như vậy già lại để cho thiếu hiệp bận tâm sao? Thiếu hiệp xem có phải Lý Danh Sanh đã vắng mặt từ lâu rồi không?
Phương Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Phải! Lý bằng hữu đã không có mặt tại đây từ lâu!
Vương Äại Nương tiếp:
- Già biết vị nghÄ©a đệ cá»§a thiếu hiệp thành thá»±c chất phác, không thể chịu nổi bá»n liá»…u đầu này nên đã nhá» Lý Danh Sanh mang rượu thịt đến tận nÆ¡i cho hắn dùng.
Phương Bá»­u Ngá»c mỉm cưá»i:
- Vương Äại Nương chu đáo quá!
Vương Äại Nương tiếp luôn:
- Con ngưá»i, có ai bằng sắt bằng đá đâu? Con ngưá»i ai cÅ©ng cần cái ăn cái uống ai cÅ©ng cần nghỉ ngÆ¡i má»™t lúc chứ? Phần nghÄ©a đệ cá»§a thiếu hiệp kể như cÅ©ng xong, phần cá»§a thiên kim tiểu thu cÅ©ng xong, còn thiếu hiệp? Thiếu hiệp cứ ngỉ Ä‘i, đến giá» ngá» thì già sẽ đánh thức thiếu hiệp. Thiết tưởng dù Phương thiếu hiệp có việc khẩn cấp như thế nào, dù có nghỉ ná»­a ngày Ä‘i nữa cÅ©ng chẳng mất thì giá» cho lắm.
Má»™t thiếu nữ bước tá»›i dìu Phương Bá»­u Ngá»c vào má»™t gian phòng vô cùng khả thiết.
Vào đó rồi chàng đóng nhanh cửa lại.
Chàng có việc lo sợ...
Chàng không sợ ai, chàng chỉ sợ nụ cưá»i cá»§a thiếu nữ đưa đưá»ng đó.
Chàng sợ ánh mắt của nàng.
Chàng sợ nàng đưa chàng đến đó rồi không chịu trở ra.
oOo Phương Bá»­u Ngá»c đóng cánh cá»­a rồi, thiếu nữ đứng bên ngoài cưá»i nhẹ.
Äồng thá»i gian khi Phương Bá»­u Ngá»c ở bên trong đóng cá»­a để ngăn thiếu nữ, thì bên ngoài nàng cÅ©ng buông xuống má»™t tấm cá»­a sắt.
Nàng ấn tay vào chiếc nút nơi vách, một cánh cửa sắt được che dấu kín bên trên từ từ hạ xuống, không gây một tiếng động khẽ.
Mà dù có tiếng động thì tiếng cá»­a đóng cÅ©ng lấn át rồi, bên trong chẳng nghe lá»t.
Thiếu nữ chạy ra đại sảnh.
Vương Äại Nương trầm giá»ng há»i:
- Xong rồi chứ? Có làm kinh động hắn không?
Thiếu nữ gật đầu:
- Xong rồi, cá»­a sắt hạ rất êm, chẳng gây má»™t tiếng động nhá».
Vương Äại Nương thở phào:
- Bây giá», ngươi hiệp vá»›i Tiểu Thất, khuân mưá»i bốn chiếc rương lên xe, bảo Tiểu Tam và Tiểu Cá»­u chuẩn bị ngá»±a, sau cùng thì các ngưá»i thu xếp các há»a liệu cho sẵn sàng.
Thiếu nữ do dự:
- Còn... Còn...
Vương Äại Nương cau mày:
- Còn gì nữa?
Thiếu nữ thở ra:
- Thiêu hủy cơ nghiệp này, uổng quá đại nương ơi! Huống chi hỠPhương kia đối với chúng ta chẳng đến nỗi nào, chúng ta nỡ làm vậy sao?
Vương Äại Nương cưá»i lạnh:
- Ngươi biết gì mà tiếc vá»›i thương? Muốn thành công lá»›n thì tiếc chi cái cÆ¡ nghiệp nhá» này? Còn cái gã há» Phương đó... Hừ! Äừng cho là hảo hiá»n lắm mà lầm. Nụ cưá»i cá»§a hắn có chứa gươm Ä‘ao, ngươi làm gì biết lòng dạ cá»§a hắn ra sao mà dám phê phán việc làm cá»§a ta?
Thiếu nữ biết lỡ lá»i, vá»™i cưá»i vuốt:
- Äại nương nói đúng! Dù hắn có lợi hại cÅ©ng không qua nổi đại nương được! Bất quá, đại nương thiêu há»§y mấy ngôi nhà tầm thưá»ng này, bù lại đại nương lại sát hại được hắn, kể ra lợi ích rất nhiá»u mà thiệt chẳng bao nhiêu.
Vương Äại Nương gật đầu:
- Ngươi biết được như vậy là khá lắm đó! Hắn chết rồi thì tại Trung Nguyên còn ai là đối thủ của mẹ con ta?
Bà xưng mẹ với các thiếu nữ là hợp lý hơn xưng sư phó, qua nghỠnghiệp đổi xác thịt lấy vũ công này.
Rồi bà giục:
- Äi Ä‘i chứ?
Thiếu nữ mỉm cưá»i:
- Tôi đi ngay!
Vương Äại Nương chá» cho thiếu nữ khuất dạng rồi, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i hiểm độc, nhìn bá»n thiếu nữ còn lại há»i:
- Chúng ta bắt đầu từ bên nào?
Một thiếu nữ đáp:
- Tôi thấy gã có giá»ng nói như thanh la bể khó thoát khá»i mình nên khởi sá»± từ hắn trước, đại nương nghÄ© sao?
Vương Äại Nương gật đầu:
- Cũng được! Vậy là tên đó dẫn đầu. Vậy hiện giỠhắn ở đâu?
Thiếu nữ thốt:
- Hắn ở phòng nhị thơ!
Vương Äại Nương tiếp:
- Chúng ta Ä‘i thôi! Rồi các con sẽ thấy thá»§ Ä‘oạn cá»§a mẹ! Các con đã bị bá»n nam nhân thúi tha dày vò quá chừng, chẳng lẽ chúng chịu má»i sá»± ưu đãi mà không phải chịu khổ lại sao?
X CÆ¡ nghiệp cá»§a Vương Äại Nương gồm mấy ngôi nhà kiến tạo sÆ¡ sài bên cạnh con suối trong, ngôi nhà này cách ngôi nhà kia độ trượng, má»—i ngôi chỉ có má»™t gian phòng dùng làm nÆ¡i hành lạc cá»§a bá»n ngưá»i ham mê cái thú xác thịt.
Bên ngoài nhà thì sơ sài, song bên trong lại được trang trí vô cùng trang nhã.
Xa xa, vòng quanh các ngôi nhà là những khóm hoa. Ngoài các khóm hoa có các cây to che mát.
Vào khu vá»±c này rồi, không ai muốn trở ra, bá»i nÆ¡i đây có đủ những gì cho con ngưá»i miệt mài trong trác táng.
Nôi đây là quê hương ôn nhu cá»§a hạng ngưá»i trá»i sanh ra để hưởng thụ.
NÆ¡i đây, giả như trước kia, vào đây rồi, khách làng chÆ¡i còn có hy vá»ng trở ra.
Hiện tại, đã vào rồi thì đừng mong trở vỠvới gia đình.
Bởi quê hương ôn nhu sắp biến thành quê hương của oan hồn.
Chưa ai tưởng tượng được cái gì đang chỠđợi hỠbên ngoài ngưỡng cửa, bởi hỠcòn bận tưởng đến cái gì đang còn nắm trong tay.
Vả lại, khi nào há» lại tưởng tượng nÆ¡i đây có những hiểm nguy chá»±c chá».
Nếu là một nơi nguy hiểm, sao nơi này lại được xem như tiên cảnh, thần động?
Cho nên, ai Ä‘ang ngụp lặn trong hoang lạc, càng ngụp lặn sâu hÆ¡n vá»›i tiếng cưá»i càng lúc càng ấm, tiếng nói càng lúc càng dịu, thêm vàu đó bao nhiêu màu mè quyến rÅ© đưa hồn ngưá»i phiêu phưởng chÆ¡i vÆ¡i.
Trong ngôi nhà thứ hai, Bán Thiên Vân ÄÆ¡n Nghị Thành như quên mất cái nhục bại vừa rồi trước Phương Bá»­u Ngá»c mà đêm tàn y cÅ©ng chưa hay.
Bỗng một tiếng bình vang lên.
Cánh cửa phòng bật mở tung.
ÄÆ¡n Nghị Thành kinh hãi, tung mình lên, nhảy xuống giưá»ng. Lúc này, hắn nhảy xuống giưá»ng, phải biết Ä‘iệu bá»™ cá»§a hắn bối rối như thế nào?
Nói là hắn trần truồng cÅ©ng không đúng mà dù cho ai trong tình cảnh đó, lâu lắm má»›i chỉnh tá».
Nhưng ngưá»i đến nÆ¡i, chẳng phải là ai xa lạ mà chính là Vương Äại Nương.
ÄÆ¡n Nghị Thành thở phào cưá»i khổ, rồi lắc đầu:
- Äại nương vất vả chi như thế này...
Thép kiếm ngá»i lên, thép kiếm thay lá»i chận ngang câu nói cá»§a hắn.
Một đạo ngân quang xẹt tới.
ÄÆ¡n Nghị Thành biến sắc mặt xanh rá»n, vừa né tránh vừa quát:
- Ngươi?
Y né nhanh, nhưng đạo ngân quanh nhanh hÆ¡n, vả lại Vương Äại Nương đã thuá»™c nằm lòng thá»§ pháp cá»§a hắn qua các cuá»™c đổi chác vÅ© công bằng xác thịt, cho nên hắn né bên nào, Vương Äại Nương đã biết trước, kiếm quang chận bên đó.
Rồi trong chá»›p mắt, mÅ©i kiếm đã đâm vào yết hầu cá»§a ÄÆ¡n Nghị Thành.
Máu! Ôn nhu hương đã đẫm máu khách ôn nhu...
Máu vá»t ra nhuá»™m đỠchăn màn màu trắng, chung quanh giưá»ng, chăn màn tráng như Ä‘iểm hoa hồng.
ÄÆ¡n Nghị Thành có số đào hoa nên chết giữa hoa.
Song, chỉ là hoa máu.




hết: Hồi 46
Tài sản của danangcity

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
àëèñà, àíãåë, äîñòàâêà, âîðîíåæ, ân cừu kiếm lục, êàëåíäàðü, êàìàñóòðà, êîíòîðà, èíòåðíåòå, ïåñåí, ìåðëåí, íèêîëü, ñïîðò, ñòóäåíòîâ, òàìîæíÿ
Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™