Kinh ngạc nhìn Trần Mộ kích động, Lôi Tử cười trêu nói: “ Thật khó chứng kiến được ngươi tích cực như vậy, chậc chậc, có phải tán gái được rồi hay không?” Nhưng lại lập tức cảm thấy cách nói của mình có chút hoang đường: “ Cái thứ đầu gỗ nhà ngươi, phỏng chừng cũng không có em nào có thể nhìn trúng ngươi.”
Trần Mộ đối với sự giễu cợt của Lôi Tử không thèm để ý, đàn bà ư? Cho tới bây giờ hắn vẫn chưa bao giờ suy nghĩ đến. Hắn biết, ở điểm này, Lôi Tử và hắn có cùng thái độ, hai người bọn họ đều là những tiểu tử nghèo, làm sao có thể được nữ nhân ưu ái?
Mặc dù Trần Mộ nóng lòng muốn lập tức có thể bán được tạp ảnh, nhưng hắn cũng không cùng đi theo Lôi Tử tìm hiểu tình hình. Việc này một mình Lôi Tử có thể ứng phó.
Quả nhiên, chưa đến nửa tiếng sau, Lôi Tử đã trở lại. Còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng la hưng phấn của hắn: “ Đầu gỗ, đầu gỗ! Mau làm việc! Mau làm việc! Ha ha, lần này chúng ta giàu rồi!”
Lôi Tử vừa đến những cửa hàng này, lập tức bị các chủ cửa hàng vốn đã chờ lâu đến sốt ruột, xông tới.
Tạp ảnh, bọn họ muốn tạp ảnh! Bọn họ quơ quơ tiền trên tay, mỗi người gào khàn cả giọng!
Trần Mộ chế tạo {Không Hẹn Mà Gặp} đã rất quen thuộc, tay chân nhanh nhẹn cầm một đống tài liệu, lập tức bắt đầu làm việc.
Lần chế tạo này hắn đặc biệt hăng hái, ở trước mặt hắn, những bộ tạp ảnh chưa hoàn thành này tựa như một đống nguyên liệu trước mắt hắn. Hắc, chỗ này chính là một khối hạt thần thạch, tiếp tục ở những chỗ kia, ha ha, thêm vào một nắm bột xương hoàng trùng…
Dưới ánh đèn, hai mắt Trần Mộ như hai ngôi sao, ra sức đấu tranh cùng đống tạp ảnh chưa hoàn thành trước mặt. Ở phía đằng sau hắn, Lôi Tử uống thanh vân lưu thủy, thảnh thơi ngâm nga một đoạn nhạc, giống như một người đốc công.
Lần này số lượng đặt hàng rất lớn, lên đến một trăm bộ tạp ảnh, lợi nhuận trong đó là bảy mươi vạn, tính ra mỗi người có thể được chia ba mươi lăm vạn.
Oài, cuộc đời thật là hạnh phúc a. Lôi Tử vẫn cầm một bình thanh vân lưu thủy, thích thú uống một ngụm, liếc nhìn Trần Mộ đang cúi đầu tốc ký, trong lòng cảm khái cuộc đời hạnh phúc.
Một trường học bán được hai trăm bộ, lượng tiêu thụ này vượt xa khỏi dự tính của hắn, người có tiền trên đời này quả nhiên không ít a. Nhưng mà hắn cũng biết, lượng tiêu thụ này trên cơ bản đã sắp đến mức bão hòa rồi, sau khi bán hết một trăm bộ này, hắn quyết định không chế tạo thêm {Không Hẹn Mà Gặp} nữa.
Chỉ cần hắn duy trì tình trạng đắt hàng của {Không Hẹn Mà Gặp}, vậy thì một khi bộ tạp ảnh tiếp theo của hắn được đưa ra, chỉ cần chất lượng vượt qua kiểm tra, tuyệt đối sẽ không lo bán không được.
Xem chừng lúc này cần phải chuẩn bị bộ tạp ảnh tiếp theo rồi, Lôi Tử có vẻ đăm chiêu uống thanh vân lưu thủy.
Tả Đình Y nhìn thiết bị thí nghiệm cùng tấm tạp ảnh bốc khói trước mặt, chỉ có thể thở dài một tiếng. Tấm huyễn tạp {Không Hẹn Mà Gặp} hắn đang dùng thí nghiệm này là hắn mới mua được. Hiện giờ giá mỗi bộ {Không Hẹn Mà Gặp} đã lên tới 2,5 vạn, người chế tạo đã đưa ra tin tức, đây là nhóm tạp ảnh {Không Hẹn Mà Gặp} cuối cùng.Vì sự kích thích của tin tức này, giá của {Không hẹn mà gặp} ngay lập tức được nâng cao hẳn lên.
Một trăm bộ, con số này đối với những nữ sinh cuồng nhiệt hâm mộ {Không Hẹn Mà Gặp} mà nói, chỉ là một con số không đáng kể. Lúc Tả Đình Y mua được bộ {Không Hẹn Mà Gặp} này thì giá đã là 3 vạn audierne, nhưng đối với hắn đây chỉ là một số tiền nhỏ, không đáng nhắc tới. Đừng nói là 3 vạn, cho dù là 30 vạn, hắn cũng mua không chút do dự. Hắn còn thuận tiện mua cho em gái một bộ, để xin lỗi vì lần trước làm hỏng bộ {Không Hẹn Mà Gặp} của nàng.
Bởi vì một trăm bộ {Không Hẹn Mà Gặp} này kịp thời xuất hiện, hơn nữa vì sự kiện hỏng dụng cụ của trường học, tiểu tổ phá giải của trường chỉ có thể ảo não mà giải tán. Chuyện này cũng được coi là một trong những tin tức chấn động nhất của Đông Vệ học phủ trong năm nay.
Nhưng mà Tả Đình Y không bỏ cuộc.
Hắn không tin mình sẽ bị sự khó khăn của huyễn tạp cấp một đánh bại! Sự kiện dụng cụ hỏng hóc lần trước mặc dù làm cho hắn rất chật vật, nhưng hắn lúc này hiển nhiên là không định từ bỏ. Một người có thể chế tạo được huyễn tạp cấp ba, ngay cả một cái huyễn tạp cấp một cũng không phá giải được, đây là sự nhục nhã vô cùng.
Nếu như đối phương là nhân vật đại sư thì không sao, nhưng hết lần này đến lần khác đối phương đều không có chút tiếng tăm, đầu gỗ, một cái tên quê mùa xa lạ hắn chưa bao giờ nghe nói qua.
Khuôn mặt anh tuấn của Tả Đình Y âm trầm đến mức có thể ép ra nước.
Đây thực sự là huyễn tạp cấp một sao? Hắn thật sự không hiểu, tại sao tấm huyễn tạp cấp một nho nhỏ này lại có lực phá hoại như vậy, tính đến lúc này, dụng cụ trong phòng thí nghiệm của hắn đã hỏng mất mười một cái, tổn thất trực tiếp vượt qua 150 triệu audierne. Huyễn tạp cấp một này giống như một đám sinh vật mẫn cảm có tính bài xích những thứ khác loài với nó cực mạnh, một khi phát hiện mình bị uy hiếp, sẽ cùng chết với đối phương.
Thật sự là một loại huyễn tạp thần kỳ.
Điều này đã hoàn toàn vượt qua những gì hắn đã học, tình trạng đã đến mức này, hắn cho rằng cần phải đi tìm trợ giúp. Trong nhà hắn, có vài vị chế tạp sư thực lực siêu quần, bọn họ nhất định có thể giải đáp những điều huyền bí trong này cho mình.
Tả Đình Y cất tấm huyễn tạp cấp một còn lại, sau đó chuẩn bị đi tìm chế tạp sư Mai Đạt, tài nghệ chế tạp của ông ấy mặc dù không phải là lợi hại nhất, nhưng về mặt học thức không thể nghi ngờ là uyên bác nhất trong phủ này.
Hắn vừa mới đi ra phòng thí nghiệm, người hầu đã sớm chờ ở bên ngoài vội vàng chạy tới.
“ Thiếu gia, lão gia gọi ngài đến thư phòng.”
Tả Đình Y sửng sốt, thư phòng? Chỗ đó là nơi cha tiếp đãi một ít nhân vật trọng yếu, Tả Đình Y rất ít khi được cho phép vào. Xem ra, lần này cha tìm mình là có sự tình khá quan trọng.
Ngoài thư phòng, Tả Đình Y sửa sang quần áo một chút, hít một hơi thật sâu, sau đó mới gõ cửa.
“ Vào đi.” Trong thư phòng truyền ra một giọng nói trầm thấp.
Đẩy cửa ra, Tả Đình Y bước vào thư phòng.
“ Con đã đến rồi à.” Tả Thiên Lâm ánh mắt không hề di động, chỉ là đường nét trên vầng trán nghiêm túc trong phút chốc có cảm giác thêm phần mềm mại. Tả Thiên Lâm khuôn mặt chính trực, thân hình khôi ngô, ngồi ở nơi đó giống như là một ngọn núi nhỏ trầm ổn, tự sinh ra luồng khí thế không giận mà uy.
“ Vâng, thưa cha.” Tả Đình Y hơi gập người cúi đầu. Mặc dù chỉ mới nhìn thoáng qua, một góc tóc mai màu xám trắng gần thái dương vẫn bị hắn nhìn thấy. Một cơn đau không biết từ đâu dâng lên trong lòng.
Tả Thiên Lâm ngồi ở trước bàn làm việc, đánh giá con mình, một hồi lâu sau, mới mở miệng: “Học viên giao lưu của Tinh viện đã tới trường học của con rồi chứ?”
“ Vâng, đã tới hai tháng rồi.” Tả Đình Y trả lời chi tiết, trong lòng khó hiểu nhưng biết cha chắc chắn còn có lời cần nói.
Tả Thiên Lâm hình như đang suy tư vấn đề nào đó, qua vài phút, ngẩng đầu hỏi: “Con thấy chuyện này thế nào?”
Tả Đình Y mặc dù kinh nghiệm còn thấp, nhưng lại cực kỳ thông minh, cách hỏi của cha khiến cho hắn chú ý.
Ánh mắt sáng quắc củaTả Thiên Lâm nhìn chằm chằm vào con của mình.
Tả Đình Y trong lòng liền hiểu được, trong này chỉ sợ có việc lớn, suy nghĩ một chút rồi nói:” Với thực lực cùng địa vị của Tinh Viện, việc cùng trường chúng con tổ chức giao lưu quả thật có chút quỷ dị.” Hắn ngẩng mạnh đầu lên, trên mặt lộ ra vài phần kinh sắc: “ Ý của cha là… Bọn họ có có âm mưu? Nhưng mà… Đông Vệ học phủ có chỗ nào đáng giá đâu chứ?”
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của changkho276
Tả Thiên Lâm hiển nhiên hài lòng với phản ứng của con trai mình, vẻ tán thưởng chợt lóe lên trong mắt: “ Nội tình của Đông Vệ học phủ đại khái là không người nào rõ ràng hơn chúng ta. Nếu như là trường khác mạnh hơn một chút, ta sẽ không ngạc nhiên. Nhưng nếu là lục đại, như vậy thì kỳ lạ rồi.”
Thấy Tả Đình Y lộ ra vẻ mặt không hiểu hết, hắn liền đưa tay ra hiệu cho Đình Y nghe tiếp.
“ Con còn không hiểu được lục đại có nghĩa là gì.” Tả Thiên Lâm nhìn thoáng qua con trai mình rồi nói:” Lục đại, từ bên ngoài xem qua, bọn họ chẳng qua là một trường học, một trường học cực kì cao cấp mà thôi. Cha nghĩ con cũng cho là vậy đúng không.”
“ Chẳng lẽ không đúng sao?” Tả Đình Y kì quái hỏi.
“ Ha ha, đó là bởi vì con không hiểu biết về lục đại. Chờ đến lúc con ngồi vào vị trí của cha, con sẽ hiểu lục đại là những con quái vật to lớn đến mức nào! Bọn họ đã không còn đơn giản là sáu ngôi trường nữa rồi, phía sau bọn họ có những tập đoàn có chung lợi ích cực kì khổng lồ. Tập đoàn lợi ích này rất rắc rồi, truyền thừa được mấy trăm năm, quan hệ của bọn họ đã trở nên phức tạp, thậm chí ngay cả bọn họ cũng không thể nói rõ ràng.”
Tả Thiên Lâm nhìn chằm chằm Tả Đình Y, nhấn mạnh từng chữ nói: “ Không nên xem bọn họ là sáu ngôi trường bình thường, phải coi bọn họ là sáu thế lực lớn, thậm chí là tài phiệt!”
Nhìn Tả Đình Y sắc mặt giật mình, Tả Thiên Lâm mỉm cười: “ Có phải cảm giác được không thể nào tưởng tượng nổi?”
Tả Đình Y gật đầu.
“ Hừ” Tả Thiên Lâm hừ lạnh một tiếng: “ Những chuyện không thể tưởng tượng so với chuyện này có rất nhiều. Không nên nhìn lục đại là một đám mặt ngoài sáng bóng được mọi người tôn kính, thủ đoạn bọn họ sử dụng so với chúng ta lại càng dơ bẩn cực đoan. Bọn họ có thể có được địa vị hôm nay, đã từng lén lút làm rất nhiều thủ đoạn.Trong lục đại Tinh Viện mặc dù không nổi bật, mấy năm nay lại giống như lộ ra sự sút kém, nhưng nhiều năm tích lũy đến vậy, những trường khác sao có thể sánh được?”
Tả Đình Y giữ im lặng, nhưng thế giới trong lòng hắn như bị phá vỡ. Trong tích tắc này, hắn thậm chí xuất hiện vài giây mờ mịt.
“ Tinh Viện yên lặng lâu như vậy, đột nhiên có động tác lớn, trong này nhất định có ẩn tình. Nếu như ta đoán không sai, cơ hội lúc này nhất định có quan hệ đến việc Tinh viện một lần nữa vùng dậy.” Ánh mắt Tả Thiên Lâm đầy vẻ trí tuệ.
Tả Đình Y giật mình nhìn chằm chằm cha mình, mấy tin tức này khiến hắn rung động thật quá lớn.
Chứng kiến vẻ mặt Tả Đình Y, sắc mặt Tả Lâm Thiên giãn ra: “ Không cần lo lắng. Mặc dù ta không biết Tinh viện tại sao lại đến đây, nhưng ta nghĩ cho đến hiện tại, chẳng qua là nhóm thứ nhất mà thôi, lợi hại vẫn còn đang ở phía sau.”
Khi Tả Đình Y đi ra từ trong phòng của cha thì hồn vía lên mây, hắn đã hoàn toàn quên mất tấm huyễn tạp cấp một trong túi. Trong đầu hắn chỉ có những lời mà cha vừa nói với hắn.
Tại trong lòng mỗi người tuổi trẻ, lục đại là nơi thần thánh đến mức không thể thần thánh hơn được nữa. Đáng tiếc, sự tuyển chọn của lục đại xa xa vượt qua sự tưởng tượng của mọi người, như Tả Đình Y tại Đông Vệ học phủ có danh xưng là thiếu niên thiên tài, nhưng vẫn không thể trúng tuyển, quyền thế của Tả gia cũng không thể giúp gì được cho hắn.
Đột nhiên đúng lúc này, địa phương thần thánh trong lòng bị phá vỡ, cho dù là ai đi chăng nữa cũng cảm giác được khó chịu đến cực điểm
Trần Mộ cùng Lôi Tử một lần nữa thuê phòng ở, đây là do yêu cầu mãnh liệt của Lôi Tử. Từ sau khi làm tạp ảnh, Lôi Tử thích ở lại chỗ của hắn, thêm vào đống tài liệu chất như núi. Cái phòng nhỏ thương cảm của Trần Mộ có vẻ vô cùng chật chội. Chỗ ở mới ở trong một trấn nhỏ tên Pha Lâm Đốn, ở phía đông bắc của thành Đông Thương Vệ.
Thành Đông Thương Vệ cũng không phải chỉ có một tòa thành thị, mà là một khu bao gồm cả những trấn nhỏ chung quanh thành Đông Thương Vệ, lấy thành Đông Thương Vệ làm trung tâm.
Phòng trọ ở Pha Lâm Đốn so với nội thành thì rẻ hơn rất nhiều, hai người dứt khoát thuê một căn phòng lớn. Đương nhiên làm Trần Mộ hài lòng nhất chính là mình rốt cuộc cũng có một gian chế tạp cho riêng mình, cho dù gian chế tạp này rất đơn sơ, nhưng hắn cũng cảm thấy hài lòng rồi.
Đến khi tất cả đồ đạc đều thu dọn xong, hai người nằm trên mặt đất nhìn căn phòng sạch sẽ như mới, nhìn nhau mà cười.
“ Đầu gỗ, chúng ta phải chuẩn bị cho tạp ảnh mới rồi, ta đã nghĩ ra kịch bản đầy đủ rồi,” Lôi Tử hào hứng nói.
Trần Mộ “Ừ” một tiếng, chợt hỏi: “Tạp ảnh mới có tên là gì?”
“Sư sĩ truyền thuyết!” Lôi Tử mạnh mẽ nói, Trần Mộ ở một bên lại mờ mịt.
Kịch bản của Lôi Tử còn có rất nhiều chi tiết cần hoàn thiện, cái này cũng tạo cho Trần Mộ thời gian. Mười hai tấm huyễn tạp hắn đã hoàn thành ba tấm. Quá trình chế tạo ba tấm huyễn tạp này cũng không thuận buồm xuôi gió. Trái lại, trong khi chế tạo Trần Mộ đã phạm rất nhiều sai lầm, vò đầu bứt tóc không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa, chỉ với ba tấm huyễn tạp, ngay lập tức tiêu mất tài liệu trị giá gần 40 vạn. Nhưng tương ứng với sự khó khăn của quá trình cùng tiêu phí, sự thu hoạch của Trần Mộ không thể nghi ngờ là thật lớn.
Sự phức tạp của ba tấm huyễn tạp, vượt qua xa sự phức tạp của huyễn tạp quảng cáo ở cửa hàng Song Hoàn mà hắn đã chứng kiến ở Kim phố lần trước. Trước đây hắn tuyệt đối không dám tưởng tượng chính mình có thể hoàn thành loại huyễn tạp này. Nhưng hiện tại hắn lại tràn ngập tin tưởng. Hắn tin tưởng, chính mình nhất định có thể hoàn thành được mười hai tấm huyễn tạp này, chỉ là phải mất thời gian nhiều hơn một ít mà thôi.
Huyễn tạp cấp một, hắn cảm giác được chính mình đã nhanh chóng chạm được đến hạch tâm thật sự của nó.
Tuy vậy, cùng với việc đề cao trình độ chế tạo huyễn tạp của hắn, cảm giác của hắn tăng lên nhanh như một con ốc sên đang bò. Với cảm giác hiện tại của hắn, chỉ có thể chế tạo huyễn tạp cấp một, ngay cả huyễn tạp cấp hai xem ra chỉ có thể miễn cưỡng.
Về vấn đề cảm giác, hắn cũng không có biện pháp nào. Không phải hắn không cố gắng, mà là phương pháp rèn luyện của hắn không chính xác. Nếu vấn đề không thể giải quyết bằng sự cố gắng thì suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Tâm tình của Trần Mộ hiện tại rất bình thản. Cho dù cảm giác của hắn không tăng lên chút nào, bằng vào năng lực chế tạo huyễn tạp cấp một của hắn, hắn cũng không cần phải lo lắng về cuộc sống.
Sau khi làm xong ba tấm huyễn tạp đầu tiên, tốc độ chế tạo chín tấm tạp phiến còn lại gia tăng rất lớn. Đây là uy lực của kinh nghiệm tích lũy được, lý luận cùng kinh nghiệm vĩnh viễn là hai thứ vũ khí lợi hại nhất.
“ Tốt lắm, đây là kịch bản, ngươi xem trước đi, xem hết chúng ta lại thảo luận.” Lôi Tử chạy đến căn phòng của Trần Mộ, nhìn qua thì thấy vẻ mặt hắn tiều tụy, nhưng tinh thần thì lại cực kỳ dồi dào.
Trần Mộ tiếp nhận kịch bản, cẩn thận lật xem.
{Sư Sĩ Truyền Thuyết}, cái câu chuyện này rất dài, đây là cảm giác đầu tiên của Trần Mộ.
“ Cái câu chuyện này cần rất nhiều, rất nhiều tấm huyễn tạp!” Trần Mộ nhắc nhở Lôi Tử.
Lôi Tử cười hắc hắc: “ Yên tâm, ta cũng không nói là chúng ta phải một lần làm hết, đầu tiên chúng ta làm tập thứ nhất.”
“ Như vậy cũng được sao?” Trần Mộ kinh ngạc.
“ Thiếu hiểu biết, cái này gọi là truyện nhiều tập!” Lôi Tử khinh bỉ nhìn Trần Mộ, ngay sau đó hắn đắc ý: “ Yên tâm, cuối mỗi tập ta đều lưu lại một đoạn cao trào, như vậy bọn họ sẽ rất muốn nhìn tập thứ hai, cứ tiếp tục như thế, tập thứ ba.. tập thứ tư..” Lôi Tử xoa mở hai tay giơ hướng về phía bầu trời, vẻ mặt say mê: “ Chúng ta sẽ giàu to!”
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Điều này cũng có nghĩa rằng việc chế tạo huyễn tạp của Trần Mộ phải ngừng một thời gian. Lúc này, kiếm tiền là quan trọng nhất, còn huyễn tạp thì vẫn có thời gian khác.
Tả Đình Y gặp Vương Trạch trong trường học, cùng đi với hắn còn có vài tên trao đổi sinh của Tinh viện. Mọi người đối với Tả Đình Y đều vô cùng quen thuộc, chào hỏi sôi nổi.
Vương Trạch nhìn thấy Tả Đình Y, mừng rỡ: “ Ta đang buồn bực vì không tìm được người đâu, Đình Y lại được đưa đến tận cửa.”
Tả Đình Y nhìn thấy trang phục của đoàn người Vương Trạch, có chút kinh ngạc: “ Các ngươi tính đi đâu vậy?”
Vương Trạch sang sảng cười: “ Đúng a, trong trường học nhàn rỗi đến phát sợ, mấy người chúng ta chuẩn bị đi ra hoang dã dạo chơi, nhưng vẫn không tìm được người quen dẫn đường, Đào ca hôm nay hình như hẹn cùng nữ sinh nào đó, chuồn đi cực nhanh, ta muốn bắt lại cũng không bắt được.” Mấy người chung quanh không khỏi vang lên vài tiếng cười nhẹ.
Nếu như trước kia chưa được phụ thân nói qua, Tả Đình Y nhất định không có gì để hoài nghi. Nhưng lần này nghe được Vương Trạch nói như vậy, liền không khỏi cẩn thận thêm vài phần.
Trên mặt hiện ra vẻ do dự: “ Hoang dã là nơi nguy hiểm, ta lại là trói gà không chặt a, có muốn ta mang theo vài tên tạp tu hay không?”
Một vị học viên bên cạnh Vương Trạch ngắt lời nói: “ Đình Y không cần lo lắng, mấy người chúng ta mặc dù không tính là cao thủ, nhưng tuyệt đối sẽ không kém tạp tu bình thường, sự an toàn của Đình Y đương nhiên đặt ở trên người chúng ta.” Người này nói chuyện bình thường, nhưng trong lời nói lộ ra tự tin cùng ý chí làm cho người khác chú ý. Tên học viên này Tả Đình Y biết, hắn tên là Âu Giang.
“ Nếu như vậy, sự an toàn của ta phải trông cậy vào các vị rồi.” Tả Đình Y thản nhiên đáp ứng.
Dọc theo đường đi, bọn họ đều sử dụng khí lưu tạp để phi hành. Vượng Trạch một tay kéo Tả Đình Y, mặc dù mang theo một người, nhưng thần sắc tự nhiên, không thấy một tia gượng gạo. Tả Đình Y hơi giật mình, thực lực của học viên Tinh viện quả nhiên bất phàm, nhóm học viên này không có người nào là tầm thường.
Khi bọn họ hành động, hỗ trợ lẫn nhau, trận hình phối hợp chặt chẽ, khó thấy được đặc điểm ngây ngô cùng liều lĩnh của học viên. Ánh mắt mỗi người đều bình tĩnh, hành vi lão luyện. Tùy tiện chọn ra một trong những người này, đặt ở Đông Vệ học phủ đều là xuất sắc nhất.
Mở đường chính là Âm Cửu Trần. Tướng mạo của hắn cực kỳ nhã nhặn, mang kính mắt, nhìn qua trông giống như một học viên ngoan ngoãn. Nhưng lực chiến đấu lại phi thường cường hãn. Lần trước khi Hồng Đào nói với hắn, hắn còn có vài phần không tin. Lần này tận mặt nhìn thấy, thật là cực kì rung động.
Ánh mắt Âm Cửu Trần bình tĩnh, phi hành đằng trước đội ngũ, từng lưỡi đao màu trắng không ngừng xuất hiện trên tay phải. Toàn thân lưỡi đao có màu bạc, tốc độ nhanh như điện, tiếng rít cắt không khí xa gần đều có thể nghe thấy.
Cho tới bây giờ, bọn họ vẫn không gặp được trở ngại mạnh mẽ nào, đại khái tính toán một chút, bọn họ đã cách Đông Thương Vệ thành tầm ba trăm km.
Tả Đình Y nhìn thấy có một gã học viên không ngừng ghi chép lại địa hình. Tựa hồ chứng kiến thấy sự nghi ngờ của Tả Đình Y, Vương Trạch cười giải thích: “Khi vào học năm đầu tiên, giáo viên yêu cầu chúng ta mỗi khi đến chỗ nào đều phải ghi chép lại địa hình.”
Tả Đình Y lộ ra vẻ chợt hiểu, than thở: “ Đây thật là thói quen tốt!” Trong lòng lại cười lạnh, hắn hiện tại cảm giác được từng hành động của trao đổi sinh từ Tinh Viện đều cực kì khả nghi.
Đánh giá địa hình xung quanh một chút, Tả Đình Y đề nghị: “ Chúng ta nghỉ ngơi một chút đi, dã thú lợi hại phía trước bắt đầu xuất hiện nhiều hơn rồi, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”
Vương Trạch vui vẻ gật đầu: “ Đình Y quen thuộc nơi này như vậy, ngươi nói thế nào chúng ta làm thế ấy.”
Mọi người nghỉ ngơi một hồi, liền tiếp tục xâm nhập. Nhưng không lưu lại lâu lắm, Vương Trạch liền đề nghị trở về, cái này làm cho Tả Đình Y cảm thấy kinh ngạc phi thường.
Chẳng lẽ mình đoán lầm sao?
“ Lôi Tử, ngươi xác định tên người sắt to lớn này có thể được yêu thích?” Trần Mộ rất nghi ngờ chỉ vào cái gọi là quang giáp trong tạp ảnh {Sư sĩ truyền thuyết}, theo hắn nhận định cái tên người sắt to lớn vụng về này thật sự không đẹp một chút nào.
Lôi Tử vẻ mặt tràn ngập ao ước, giọng nói như đang mơ mộng: “ Ngươi không biết sao, trong lòng mỗi thiếu niên đều có một giấc mộng bay vào vũ trụ…”
Da gà của Trần Mộ dựng thẳng lên, vội vàng cắt đứt Lôi Tử: “Ừ, ngươi thấy được là được rồi, ta tin tưởng ngươi.” Hắn lại chợt hỏi: “ Một trăm bộ đã được chưa, buổi chiều ngươi có muốn vào thành phố không?”
Lôi Tử khôi phục thanh tỉnh gật đầu: “ Đúng, bán sớm đi một chút thì có thể lấy được tiền sớm hơn một chút, ngươi muốn đi cùng ta không?”
“ Ta muốn đi mua một ít tài liệu, tài liệu trong nhà đã dùng gần hết rồi.”
Khoảng cách từ trấn Pha Lâm Đốn đến thành phố khá xa, tuy vậy cũng may là có thể bắt được xe chở khách, mỗi người tốn 30 audierne, ước chừng hai giờ là có thể đến thành phố.
Sau khi đến thành phố, hai người liền chia nhau hành động. Lôi Tử muốn đi bán bộ tạp ảnh này, mà Trần Mộ thì tự mình đi mua sắm nguyên liệu.
Một số nguyện liệu chế tạp có thể được bồi dưỡng bởi con người, nhưng tuyệt đại đa số còn lại phải lấy từ hoang dã. Từ thuở ban đầu tạp phiến được phát minh, đại đa số nguyên liệu của nó đều lấy từ một ít động thực vật cùng quặng mỏ. Hiện giờ, phương pháp bồi dưỡng nguyên liệu chế tạo tạp phiến vẫn được chú ý nhất cũng như khó khăn nhất, mà nan đề chính là dùng tài liệu gì do con người bồi dưỡng có thể thay thế tài liệu do thiên nhiên bồi dưỡng.
Nếu như nói, công nghiệp hóa sản xuất là một lằn ranh trọng yếu nhất trở ngại tạp phiến thông dụng hóa, vậy thì nguyên liệu chính là chướng ngại ngăn cản công nghiệp hóa. Đến khi nào vấn đến này không được giải quyết, vậy thì công nghiệp hóa sản xuất tạp phiến không thể nghi ngờ là đang nói mơ. Điểm này từ năng lượng tạp cấp một liền có thể nhìn ra được, bởi vì vài loại nguyên liệu của năng lượng tạp cấp một đã được con người bắt đầu bồi dưỡng, nên bây giờ mới khiến năng lượng tạp cấp một được công ngiệp hóa hoàn toàn.
Cái này cũng khiến cho giá của năng lượng tạp cấp một giảm một cách thảm hại. Trước kia, giá của năng lượng tạp cấp một không phải người bình thường có thể chịu được.
Tại thành Đông Thương Vệ, có khá nhiều cửa hàng bán tài liệu. Trần Mộ đã quen thuộc, nên rất nhanh liền mua được hết những tài liệu cần thiết.
Vốn là hắn muốn mua xong tài liệu rồi trở về luôn, đột nhiên hắn nghĩ tới cửa hàng nhỏ của Hoa thúc. Cái ý niệm đột nhiên toát ra từ đầu hắn như có sức mạnh nào đó, hai chân Trần Mộ không tự chủ đi về hướng cửa hàng nhỏ của Hoa thúc.
Cách cửa hàng nhỏ của Hoa thúc ngày càng gần, tim của Trần Mộ không khỏi bắt đầu đập mạnh. Hoa thúc đã mất, mình căng thẳng làm gì? Trần Mộ tự giễu mình hai câu, song hình như cũng không có tác dụng.
Tim đập phanh phanh phanh, càng ngày càng gấp gáp, giống như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Phía trước đúng là một khúc quanh cuối cùng, chỉ cần đi qua đó là có thể thấy cửa hàng của Hoa thúc.
Đi tiếp một cách vô ý thức, trong đầu trống rỗng, Trần Mộ hoàn toàn không biết chính mình đang làm gì.
Đến khi chứng kiến cửa hàng vẫn đóng cửa như trước kia, hắn đột nhiên liền phục hồi lại tinh thần, trong lòng bùi ngùi than nhẹ, trong miệng hơi đắng đắng.
Hôm nay cái dây thần kinh nào của mình đặt nhầm chỗ rồi? Trong lòng cười khổ, Trần Mộ liền chuẩn bị cất bước rời đi, đột nhiên lại thoáng thấy bên cạnh cửa hàng của Hoa thúc một cái tiêu đề vô cùng bắt mắt.
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Chứng kiến cửa hàng không ngừng có người ra ra vào vào, tâm tình vừa mới ảm đạm của Trần Mộ liền sáng ngời. Tốc độ của Lôi Tử quả nhiên là rất nhanh a, trong lòng khẽ cười một tiếng, Trần Mộ hướng cái cửa hàng này đi tới.
Vừa đi vào bên trong cửa hàng, mới phát hiện bên trong đông nghịt người, hơn nữa tuyệt đại đa số là nữ tử.
“ Ông chủ, lần trước ta đến chỗ ngươi mua {Không Hẹn Mà Gặp} mà không mua được, lần này đã dặn trước với ngươi, ngươi vậy mà không để lại bộ nào cho ta, đây là ý gì hả?” Nói chuyện là một cô gái vóc người cao gầy, thanh âm cũng có chút bén nhọn, vừa nhìn đã biết là người không dễ chọc.
Bên cạnh còn có những cô gái không mua được nhất thời liền bắt đầu a dua theo.
Trên mặt ông chủ gần như là có thể ép được ra nước đắng rồi, các tiểu thư có thể vào được Đông Vệ học phủ đều là gia đình giàu có, dù sao cũng không phải loại có thể để cho những người kinh doanh nhỏ như hắn trêu chọc được.
“ Các vị tiểu thư, cái này cũng không nên trách tiểu lão đầu ta a, người đưa hàng hôm nay chỉ bỏ lại hai mươi bộ. Đúng lúc bị một vị tiểu thư chứng kiến, một hơi liền lấy đi mười bộ. Tiểu lão đầu ngay cả cơ hội giải thích cũng không có, hàng trên tay mất luôn một nửa. Về sau ngài cũng thấy đó, tiểu lão đầu ngay cả tạp ảnh còn chưa sờ được, mười bộ tạp ảnh còn lại ngay lập tức biến mất không dấu vết rồi.” Chủ cửa hàng liên tục xin lỗi giải thích.
“ Ta mặc kệ, ta nói cho ngươi biết, hôm nay mua không được tạp ảnh, hừ hừ…” Đám cô gái điêu ngoa này nóng nảy lên liền không thèm nói đạo lý.
Trần Mộ đứng ở cửa trợn tròn mắt. Chỗ này đúng là nơi bán tạp ảnh do mình và Lôi Tử chế tạo sao?
Tạp ảnh, có thể bán được đến mức này sao?
Chờ đến lúc hắn đi ra khỏi cửa hàng này, trong đầu Trần Mộ vẫn cứ ong ong.
Đến mức như vậy sao? Chỉ là một bộ tạp ảnh thôi mà. Lúc đi ở trên đường, hắn cảm giác vẫn không thể hiểu nổi. Đương nhiên, sau khi vứt bỏ cái nghi hoặc này, hắn cực kì hưng phấn! Chứng kiến tác phẩm của hắn cùng Lôi Tử có thể thành công như vậy, nói rằng không có một chút cảm giác thành tựu nào, đó là gạt người.
Đương nhiên, càng làm cho hắn cho hắn cao hứng, chính là điều này cũng ý nghĩa rằng thu nhập của bọn hắn có thể đề cao trên phạm vi lớn.
Đó là bao nhiêu tài liệu a! Trần Mộ lòng thầm cảm khái.
Xem ra mình phải sớm về nhà làm việc rồi, chế tạo nhiều hơn một bộ, thì sẽ thêm được một phần tiền, có thể mua thêm được một ít tài liệu. Trần Mộ không khỏi gia tăng tốc độ, muốn trở về sớm hơn một chút.
Đột nhiên, hắn cảm giác có gì khác thường. Đầu hơi hơi quay về phía sau, liền thấy một bóng người trốn ở phía sau.
Ý nghĩ của Trần Mộ từ trong kích động bắt đầu tỉnh táo lại. Vừa rồi mặc dù chỉ là nhìn lướt qua, hắn cũng không thấy bộ dáng của người nọ, nhưng ánh mắt trốn tránh của hắn, cũng đủ để Trần Mộ phán đoán được.
Chẳng lẽ bản thân mình giống như dê béo? Trần Mộ có vài phần kì quái. Với trang phục hắn đang mặc, nhất quyết không có hấp dẫn chú ý của những kẻ ăn cắp. Vậy thì là ai? Mình gần đây hình như cũng không trêu chọc ai a.
Không đúng, hắn đột nhiên nhớ tới trong phòng học tại Đông Vệ học phủ ngày đó.
Đi về phía trước vài bước, hắn lại làm bộ lơ đãng quay đầu lại, quả nhiên người nọ vẫn đi theo phía sau. Trần Mộ nhận ra được, đúng là kẻ mình đã từng đập cái ghế vào mặt ngày đó.
Tìm đến mình gây sự? Trần Mộ trong lòng thầm cười lạnh, tốc độ nhưng lại nhanh hơn.
Đối phó với tình huống như vậy, nhất định không thể để cho đối phương có cơ hội liên lạc đồng bạn. Nếu không thì chính mình sẽ rất thảm.
Quả nhiên, người nọ ở phía sau đang chuẩn bị mở liên lạc tạp, liền thấy Trần Mộ tăng tốc độ, bất chấp việc liên lạc với người khác, vội vàng đi theo.
Hiện tại tố chất thân thể của Trần Mộ so với trước kia đã không biết đề cao gấp bao nhiêu lần rồi, từ cách bước đi là có thể cảm nhận được. Mỗi một bước của hắn có độ dài cực lớn, tần suất lại cao, người nọ phía sau bước chạy nhỏ phải cố gắng lắm mới có thể đuổi kịp.
Trần Mộ rẽ bên này rẽ bên nọ, chuyên chọn những ngõ hẻm hẻo lánh mà đi, những hẻm nhỏ này giống như mê cung, khó phân biệt được phương hướng. Nếu không phải nhờ kinh nghiệm lang thang từ nhỏ của Trần Mộ, hắn đã sớm lạc đường ở trong này rồi. Tuy vậy mấy cái ngõ hẻm này hắn cũng không quen thuộc, cái đó cùng lạc đường cũng không khác gì nhau.
“ Đứng lại!” Người nọ mệt thở hổn hển, biết rằng tiếp tục như vậy khẳng định không được, liền hô to quát bảo ngưng lại.
Trần Mộ ra vẻ không nghe thấy, tốc độ bước chân nhanh hơn.
“ Muốn chạy sao? Không dễ dàng như vậy đâu!” Người nọ ở phía sau hừ lạnh một tiếng.
Nhìn lại, đã thấy tay của tên kia hạ xuống chuẩn bị mở độ nghi.
Trong lòng Trần Mộ thầm giật mình, chẳng lẽ tên này là tạp tu? Không đúng a, hắn nhớ kỹ trong đám lần trước không có nhân vật nào lợi hại.
“ Hắc hắc, lần trước ta không mang theo chiến đấu tạp, mới để cho hai đứa các ngươi chiếm tiện nghi, lần này phải cho ngươi nếm thử đau khổ.” Tên nam tử kia nhe răng cười gằn, trước người liền hiện ra một mũi tên ánh sáng ngắn màu lam.
Quả nhiên là tạp tu! Trần Mộ rốt cuộc cũng bất chấp, chân liền đạp đất một cái, lăn qua một bên.
Hưu! Một đạo ánh sáng ngắn màu lam sượt qua cánh tay trái của hắn, “ba “ một tiếng đập vào trên tường, đá vụn văng ra, lưu lại một cái lỗ cạn trên tường.
Cánh tay trái của Trần Mộ hiện ra một vết máu, hắn ngửi được mùi máu tươi.
Tất cả sợ hãi đều phảng phất bị mùi máu tươi xua tan, con mắt của Trần Mộ chợt lạnh xuống hoàn toàn. Không đợi đối phương phát ra mũi tên ánh sáng thứ hai, thân hình hắn liền phóng về phía tên thanh niên kia.
Chỉ có đến gần hắn, mình mới có khả năng thắng lợi. Trần Mộ tựa như một con báo đang đi săn, uốn thân mà chạy lên, cố gắng lợi dụng ưu thế tốc độ của mình để làm loạn nhịp độ tấn công của đối phương.
Mũi tên ánh sáng này, uy lực cũng chỉ tương đương như hòn gạch được ném ra khi ẩu đả trên đường , tuy rằng tốc độ nhanh hơn, càng khó né tránh hơn mà thôi.
Hai tay bảo vệ mặt, chân chạy theo hình zíc zắc lại gần đối phương.
Trong lúc quần ẩu ở đầu đường, làm như vậy có thể hữu hiệu né tránh được gạch mà đối phương ném ra. Hơn nữa chỉ cần không bị đập vào đầu, sẽ không mất cái mạng nhỏ.
Đối phương nhe răng cười gằn, phảng phất như đang chế nhạo hắn không biết tự lượng sức mình. Mũi tên ánh sáng thứ hai gào thét hướng Trần mộ bay tới.
Ba! Toàn bộ cánh tay trái của Trần Mộ toả ra một trận đau nhức, mũi tên thứ hai này đánh vào tay trái nơi hắn che chở mặt.
Đối phương muốn mạng của mình! Cái phán đoán này làm cho lệ khí trong Trần Mộ bắt đầu cuồng bạo. Cắn chặt răng, trong miệng không rên một tiếng, dưới chân như gắn lò xo, lấy tốc độ kinh người lại gần đối phương.
Thân thể của Trần Mộ đã rèn luyện qua môn thể dục, lực bộc phát cực kì kinh người.
Rõ ràng đối phương không nghĩ tới ngay cả mũi tên ánh sáng Trần Mộ cũng không sợ, trong mắt không khỏi hiện lên một tia bối rối. Không biết có phải vì nguyên nhân này hay không, mũi tên thứ ba chỉ lệch mục tiêu trong gang tấc, không bắn trúng Trần Mộ.
Khuôn mặt được che chở bởi hai cánh tay, nhìn mặt Trần Mộ mang theo vài phần dữ tợn cùng sát khí. Đặc biệt cặp mắt kia, hung ác giống như một con sư tử bị chọc giận.
Mũi tên thứ ba lệch khỏi mục tiêu, làm cho tên nam tử kia càng thêm bối rối. Hiển nhiên hắn không có kinh nghiệm thực chiến. Hắn đã bị khí thế dũng mãnh không sợ chết của Trần Mộ hù dọa, hơn nữa khoảng cách của hai bên càng ngày càng gần, hắn lập tức luống cuống tay chân.
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Quyển 1: Đông Thương Vệ Thành
Chương 37: Bị Thương
Dịch: coccanyeu
Biên Dịch: blak
Biên Tập: Ryukenshine
Nguồn:TTV
[/SIZE]
Hai mươi lăm mét!
Tay phải vẫn đang che chở mặt của Trần Mộ đột nhiên ấn nút kích hoạt độ nghi trên cổ tay trái.
Oanh!
Một con rồng lớn màu đỏ thẫm đột nhiên xuất hiện giữa Trần Mộ và gã thanh niên nọ, đầu rồng lớn vô cùng cơ hồ dán sát vào khuôn mặt của tên kia. Hai mắt đỏ thẩm nhưng lại rét lạnh như băng, như thể tiến vào lòng người, tầng tầng cuồn cuộn ngọn lửa xoay quanh thân thể nó. Hắn dường như cảm thấy một cỗ uy thế đang ùn ùn kéo đến, đè ép đến mức hắn không thể nhúc nhích.
Trời ạ! Đây là cái gì? Máu trên mặt tên nam tử kia rút đi không còn một giọt, trong con mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Hắn nhận ra được, đại quái vật trước mắt này là chiến đấu tạp cấp ba {Liệt Diễm Long} tạp ở hình thái cao cấp- Xích Đồng Diễm Long.
Còn chưa đợi hắn từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, đột nhiên một cánh tay từ trong đầu rồng vươn đến, nắm lấy cổ hắn, hắn chỉ thấy trên cổ bị nắm lấy, cái tay kia tựa như kìm sắt, hắn hầu như không thể hô hấp.
Hắn mờ mịt nhìn một bóng người đi ra từ đầu rồng của Xích Đồng Diễm Long, chậm rãi hướng hắn lại gần. Đây không phải là tên côn đồ mới vừa rồi bị mình đánh cho đến chật vật không chịu nổi sao?
Phút chốc, con Xích Đồng Diễm Long đáng sợ tan biến khỏi không khí, giống như chưa từng xuất hiện qua.
Không đợi hắn phản ứng, từ trên cổ có một cỗ sức lực mạnh mẽ truyền đến, đẩy đầu hắn ngửa về phía sau, “ đông” một tiếng trầm đục, sự đau nhức từ sau ót truyền đến giống như thủy triều đem hắn bao phủ.
Nhìn đối thủ hôn mê té xuống mặt đất. Trong mắt Trần Mộ không có một sự thương xót nào, mới vừa rồi nếu như không phải là mình phản ứng chính xác, rất có khả năng hiện tại đã là một xác chết rồi.
Thời đại này, hỗn loạn không chỗ nào không có. Sống ở dưới đáy của xã hội, Trần Mộ đối với điều này càng khắc sâu nhận thức. Trừ phi ngươi là phú hào quyền quý, nếu không làm gì có người nào lại để ý đến sự sống chết của ngươi. Trị an của thành Đông Thương Vệ đã tính là không tệ rồi, nhưng cảnh sát nơi này vẫn như cũ là thùng rỗng kêu to.
Nét hung ác trong mắt Trần Mộ dần dần biến mất, lại nhìn xem người trong tay, đã không có hơi thở rồi. Trong lòng hơi kinh hãi, lực lượng của mình hẳn là không lớn đến mức như vậy mới đúng. Nhìn kỹ, cái ót người này vừa rồi đã tiếp xúc với vách tường mà vỡ ra.
Có lẽ trong tình huống cấp bách, sức lực của mình so với bình thường lớn hơn nhiều, Trần Mộ nghĩ vậy.
Cho dù vừa giết người, nhưng Trần Mộ lại không sợ hãi. Lúc nhỏ thời hắn còn đi lang thang, hắn đã có kinh nghiệm các loại ẩu đả từ lớn đến nhỏ. Có người chết là chuyện rất bình thường. Mới vừa rồi đối phương hoàn toàn không để ý đến tính mạng của hắn, lúc này trong lòng hắn cũng không có bất cứ gánh nặng tâm lý nào.
Thoáng xử lý hiện trường, còn về những thứ trên người kẻ này, Trần Mộ không động vào một thứ nào. Hắn biết, tham món lợi nhỏ sẽ lưu lại đầu mối, loại chuyện này hắn đã gặp rất nhiều lần.
Mặc dù lần đầu tiên gặp phải loại sự tình này, nhưng Trần Mộ cũng không bối rối. Trong quá trình xử lý, hắn luôn chú ý đến động tĩnh chung quanh. Chờ đến khi hắn đem tất cả mọi việc đều xử lý, đặc biệt là vết máu của chính mình, hắn mới hài lòng rời đi.
Hắn cũng không biết người kia là ai, cũng không biết bối cảnh gia đình hắn là gì. Nhưng nếu đã chết như vậy, có vẻ như sẽ không tra xét được gì. Nếu như không chết, vậy càng phiền toái, chỉ sợ nhà hắn sẽ vận dụng tất cả lực lượng để tìm ra mình.
Trần Mộ đối với mình có nhận thức rất tỉnh táo, chính mình chỉ là một tên côn đồ, đối phương tùy tiện rút ra một cọng tóc gáy đều to hơn mình. Nếu thực sự tìm ra được, vậy hắn sẽ không có một đường sống nào.
Cẩn thận đem vết thương trên cánh tay băng bó một chút, dùng quần áo khoác lệch lên trên vai. Đáng mừng là hắn đi ra hẻm nhỏ không gặp người nào. Hắn không lập tức về nhà, mà ở bên ngoài lang thang một vòng, sau đó mới về nhà.
Lôi Tử nhìn thấy Trần Mộ liền nói: “ Ta còn nghĩ ngươi đã sớm về đến nhà rồi, không nghĩ tới ta lại về trước.” Chờ đến khi hắn chứng kiến sắc mặt cùng trang phục của Trần Mộ, nhất thời chấn động, vội vàng tiến lên: “ Đầu gỗ, làm sao vậy?”
Sắc mặt Trần Mộ có chút tái nhợt, dường như không có việc gì: “Gặp phải một chút phiền toái nhỏ.”
Mũi của Lôi Tử co rút một chút, lông mày không khỏi nhíu lại : “Ngươi bị thương?” Vạch ra quần áo mà Trần Mộ khoác trên vai trái, bên trong quả nhiên đã bị máu thấm ướt.
“Gặp phải thứ khó xơi phải không?” Lôi Tử cẩn thận gỡ miếng vải băng bó trên vết thương của Trần Mộ xuống, vết thương cần rửa sạnh một lần nữa, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng. Cũng may kinh nghiệm đánh nhau của hai người phong phú, đối với việc xử lý vết thương có thể nói cực kỳ quen thuộc.
Khi mà trong tình trạng không có thuốc tê, rửa sạnh vết thương là một chuyện rất thống khổ. Môi Trần Mộ đóng chặt, cắn răng không rên một tiếng nào, mồ hôi hột to như hạt đậu cuồn cuộn rơi xuống, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Bội phục nhìn thoáng qua Trần Mộ, động tác trên tay Lôi Tử nhanh hơn vài phần. Nếu như là hắn bị thương, chỉ sợ thanh âm gào thét không cần ở gần cũng có thể nghe. Ở trong lòng Lôi Tử, Trần Mộ có khi giống như đầu gỗ, lạnh lẽo kiên cường.
Buộc lại miếng vải băng mới, còn lại đám quần áo dính máu Lôi Tử đều đem đốt, không lưu lại một điểm dấu vết nào.
“ Xem chừng ngươi phải tĩnh dưỡng một thời gian rồi, gần đây nên ít đi ra ngoài.” Lôi Tử trầm ngâm: “Tài liệu ta đi mua cho.” Hắn hiểu tính tình của Trần Mộ, hắn tuyệt đối không phải là người cam chịu để bị khi dễ. Phỏng chừng đối phương so với hắn còn thảm hại hơn.
Trần Mộ gật đầu, ừ một tiếng, đích xác hắn cần né tránh phong thanh một đoạn thời gian.
“{Sư Sĩ Truyền Thuyết} hình như bán được rất khá..” Trần Mộ đột nhiên nhớ tới quang cảnh mà mình được chứng kiến, không nhịn được nói.
“ Hắc, đương nhiên rồi.” Nói đến chuyện tạp ảnh, Lôi Tử liền hứng thú lên, vẻ mặt đắc ý: “ Ngươi cũng không nhìn ra là ai làm sao. Hắc, ngươi không biết, hôm nay ta vừa đi đến cửa hàng, ngay lập tức liền bị các chủ cửa hàng vây quanh. Mỗi người hận không thể đem tất cả tạp ảnh trên tay ta lấy xuống. Hắc, ta chỉ có thể chia cho mỗi cửa hàng một ít. Chúng ta phải chế tạo nhanh hơn rồi, hắc, lần này thật đúng là kiếm một món tiền lớn a!”
Tuy vậy vẻ mặt của Lôi Tử chợt có chút chần chừ: “ Đầu gỗ, thương thế của ngươi…”
Trần Mộ lắc đầu: “ Không sao cả, tay phải đủ rồi.”
“ Thân thể là quan trọng nhất, chúng ta sẽ không chỉ làm một bộ tạp ảnh này, tiền sợ là không bù lại được.” Lôi Tử không nhịn được khuyên một câu.
“ Được rồi, ta biết.” Trần Mộ gật đầu, hắn đột nhiên nghĩ tới tấm tạp phiến thần bí nọ, trong lòng không khỏi lại nóng lên. Nếu như không phải hắn vẫn luyện tập bộ thể dục nọ, chỉ sợ hôm nay nhất định sẽ chết ở nơi đó.
Lực lượng mà mình bộc phát ra hôm nay, bây giờ nhớ lại ngay cả chính hắn cũng cảm thấy một tia kinh ngạc.
Tuy vậy cẩn thận nghĩ lại, thì phát hiện lần này mình vẫn còn sống, may mắn chiếm công lao lớn nhất. Nếu kinh nghiệm đối phương phong phú thêm một ít, nếu chính mình không luyện tập môn thể dục, nếu hôm nay mình không mang tấm huyễn tạp {Liệt Diễm Long}…
Kết quả có thể hoàn toàn trái ngược.
Tạp tu, quả nhiên lợi hại a! Hôm này mình gặp phải một tên thuần túy chỉ là một gã gà mờ, nhưng cứ cho là như vậy, thì cũng đã làm cho mình bị thương nặng.
Đáng tiếc, đối với hắn mà nói, tạp tu quá xa vời….
Đã có 3 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276