Một tiểu lôi cầu vui sướng vờn quanh Trần Mộ, vẻ mặt Trần Mộ hết sức đau khổ. Năm tiểu lôi cầu này cuối cùng tại sao không biến mất chứ? Theo lý thuyết, hắn đóng độ nghi, năm tiểu lôi cầu này hẳn là phải biến mất mới đúng.
Trần Mộ nhổm dậy khỏi mặt đất.
Khuỷu tay hắn tay không cẩn thận nhẹ nhàng đụng phải mép bàn, một cái chén đặt ở trên cao rung rinh chao đảo, mất ổn định, lập tức lăn lông lốc về phía hắn.
Trần Mộ đang chuẩn bị bắt cái chén này, thì đột nhiên trước mắt hiện quang mang. Năm khối tiểu lôi cầu tựa như ngửi được mùi cá, phút chốc từ các phương hướng, đồng loạt hướng cái chén vọt tới!
Phanh! Cái chén chất lượng bình thường làm sao chịu được loại trùng kích trình độ này, nhất thời hóa thành vô số mảnh nhỏ, văng tung tóe.
Chuyện gì vừa xảy ra?
Năm tiểu lôi cầu đột nhiên phát động hoàn toàn ngoài dự liệu của Trần Mộ, hắn căn bản không kịp phản ứng lại.
Chứng kiến những mảnh nhỏ vẫn văng nhanh về phía mình, Trần Mộ đang chuẩn bị né tránh thì lại ‘ầm’ một tiếng, trước mặt hắn lại đột nhiên xuất hiện một khiên năng lượng. Những mảnh chén vụn đập vào mặt khiên, vang lên một chuỗi âm thanh trong trẻo liên tục.
Trần Mộ ngơ ngác nhìn khiên năng lượng hoàn mỹ năm cạnh này, trên góc từng năng lượng thuẫn, rõ ràng là một viên tiểu lôi cầu. Không đợi hắn hiểu được chuyện gì xảy ra, khiên năng lượng trước mắt đột nhiên biến mất, mà năm khối tiểu lôi cầu khôi phục lại trạng thái du động lúc ban đầu.
Trần Mộ thừ người ra trước chân, bụi gốm vỡ nhó bé từ không trung chậm rãi bay xuống.
Nhìn năm khối tiểu lôi cầu vẫn hoạt bát tinh nghịch như vậy, Trần Mộ cảm giác đại não của hắn có chút chập mạch. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn phá vỡ những quan niệm vốn có trong đầu hắn.
Đây, đây là cái gì?
Một màn mới vừa rồi, càng không ngừng tái hiện lại trong đầu hắn. Từ cái chén nhắm về phía hắn lăn đến trong tích tắc. Đến năm khối tiểu lôi cầu bắn về phía cái chén, đánh nát cái chén. Mảnh vụn tung tóe ra, lại đến năm khối tiểu lôi cầu ở trước mặt hắn tạo thành khiên năng lượng hình năm cạnh, lưới điện mặt ngoài khiên năng lượng đánh tất cả mảnh nhỏ nát bấy, sau đó lại đến khiên năng lượng hình năm cạnh tiêu tán.
Cả quá trình tựa như động tác trong tạp ảnh chậm, ở trong đầu Trần Mộ không ngừng tái hiện. Mặc dù sự tình xảy ra đột ngột, nhưng từng chi tiết, hắn đều rất rõ ràng. Điều này phải nhớ đến công lao của từng sợi cảm giác co kéo trong từng tiểu lôi cầu. Chính vì thế trong quá trình này dù là chỗ thật nhỏ đi nữa hắn đều hiểu rõ đến tường tận.
Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, trong đầu mới vừa rồi một loạt biến cố, năng lượng phát sinh biến hóa, không ngừng thoáng hiện. Cẩn thận trở về chỗ cũ, đây là lần đầu tiên trực quan như thế, trực tiếp như thế, nhìn thấy rõ ràng năng lượng biến hóa như thế nào.
Mặc dù chỉ trong tích tắc, nhưng trong tích tắc này việc năng lượng biến hóa như thế cũng đủ để làm cho Trần Mộ mở rộng ra nhãn giới. Một loại minh ngộ đột nhiên từ sâu trong tâm can xuất hiện, khiến hắn thấy như mở ra được một cánh cửa đưa ánh sáng mặt trời tràn ngập ở trước mặt hắn.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Trần Mộ từ trong trạng thái kì dị này tỉnh lại. Nhìn thoáng qua thời gian, hắn không khỏi hơi kinh hãi, cư nhiên một giờ đã trôi qua.
Ánh mắt của hắn rơi vào năm tiểu lôi cầu vui sướng này. Kì thật không cần dùng mắt, hắn nhắm mắt lại, cũng có thể biết mỗi một điểm biến hóa của năm tiểu lôi cầu này. Hắn có thể lý giải hết sức rõ ràng. Thậm chí có thể một mức cực kì rất nhỏ, nhưng vẫn như cũ không cách nào khống chế năm tiểu lôi cầu này làm một động tác hết sức đơn giản.
Di!
Hắn đột nhiên chú ý tới, năm tiểu lôi cầu này tựa hồ nhỏ đi một chút. Hắn nhắm mắt lại.hình dung lại tỉ mỉ. Quả nhiên, trước cảm giác của hắn, thể tích năm tiểu lôi cầu này thu nhỏ lại biến hóa không chỗ nào che giấu.
Trong lòng hắn thoáng chấn động, chẳng lẽ......
Suy nghĩ một chút, hắn bước chân tiến về phía cái bàn bày đầy tạp vật hỗn loạn của hắn.
Lúc này cái bàn cách hắn một khoảng, khoảng cách so với mới vừa rồi khi cái chén bị đánh trúng với mình giống nhau, nhưng năm tiểu lôi cầu này trực tiếp phối hợp du động bên người Trần Mộ mà vẫn không phát khởi công kích.
Trần Mộ trong lòng chắc chắn nhiều thêm hơn vài phần. Hắn chậm rãi nắm lấy một cương châu cỡ ngón cái ở trên bàn. Rồi không do dự, hắn vung tay ném khối cương châu này bắn về phía tường.
‘Đinh’. Cương châu đập vào tường, lập tức bắn ngược trở lại về phía Trần Mộ.
Nhìn cương châu càng ngày càng gần, Trần Mộ vẫn không nhúc nhích, tựa như tượng gỗ. Khi cương châu bay đến vị trí mới vừa rồi cái chén bị đánh trúng, một màn làm cho người khác khiếp sợ lần nữa lại xảy ra.
Trước mặt Trần Mộ, vô số bụi sắt màu đen sôi nổi bay lả tả rơi xuống.
Nguyên lai năm khối tiểu lôi cầu này chỉ biết phát động công kích đối với vật thể vận động tốc độ cao, điều này cũng chứng thực cho phỏng đoán trong lòng hắn.
Mà năm khối tiểu lôi cầu, thể tích càng nhỏ vài phần, lần này thể tích thu nhỏ lại so với lần mới vừa rồi càng rõ ràng hơn. Không khó nhìn ra, cương châu làm cho năm tiểu lôi cầu này tiêu hao nhiều năng lượng hơn nữa.
Lập tức Trần Mộ càng không do dự, tìm kiếm tất cả đồ vật trong phòng của hắn
Một viên tiếp một viên ném ra. Vì vậy, năm tiểu lôi cầu lấy mắt thường nhìn càng lúc càng nhỏ. Đến khi Trần Mộ ném khối cương châu thứ năm ra, ba một tiếng vang nhỏ, năm tiểu lôi cầu này rốt cuộc biến mất trong không khí.
Khối cương châu cuối cùng này, còn chưa kịp bị chấn thành bụi sắt, đập trên người làm cho Trần Mộ đau nhức.
Thở phào một hơi, hòn đá đè nặng trong lòng Trần Mộ rốt cuộc cũng rơi xuống. Nếu như năm khối tiểu lôi cầu này không biến mất, vậymình có thể gặp phiền toái lớn. Bên người có năm thứ gai mắt này, hắn làm sao ra khỏi cửa đây.
Song cực lôi cầu tạp, quả nhiên là tấm tạp phiến phi thường cường đại!
Ngẫm lại chính mình chỉ chẳng qua vừa mới thí nghiệm lỗ hổng thứ cấp, đây mới là loại sánh đôi thứ nhất thành công. Căn cứ kinh nghiệm hai lần trước, Trần Mộ phán đoán, có chừng bốn loại thí nghiệm phối hợp trong lỗ hổng thứ cấp. Nói cách khác, ở cấp bậc này, đại khái còn có ba loại kỹ năng. Thế còn lỗ hổng tam cấp thì sao? Trần Mộ có thể nhớ rất rõ ràng, có tám lỗ hổng cấp ba trên từng lôi cầu.
Tám kỹ năng?
Trần Mộ cảm thấy không thể tượng tượng nổi. Nếu đúng là như vậy, {Song Cực Lôi Cầu} tạp này ít nhất có thể có mười bốn loại kỹ năng chiến thuật! điều này đối với tấm tạp phiến mà nói, không thể nghi ngờ là một con số cực kì khủng bố.
Mặc kệ như thế nào, hắn đối với người chế tạo {Song Cực Lôi Cầu} tạp bội phục sát đất. Đây là tấm tạp phiến thuộc loại cường đại nhất hắn từng gặp qua, trừ tạp phiến thần bí ra.
Bất quá hiện tại hắn cũng không dám thử nghiệm lung tung, năm tiểu lôi cầu này đã làm cho hắn tương đối uể oải. {Song Cực Lôi Cầu} tạp, mang đến cho hắn rất nhiều vui mừng lẫn sợ hãi. Đáng tiếc lực khống chế cảm giác của Uy Nhĩ thật sự quá kém, phát huy không hết uy lực tấm tạp phiến này. Nếu không, hắn làm sao muốn đổi lại tấm tạp phiến.
Trần Mộ cũng không cho rằng tự mình có thể chế tạo được tấm tạp phiến trình độ này. Cái này đối với hắn mà nói, quả thực là một vực sâu không thấy đáy. Đổi lại Trần Mộ trước đây, đồng dạng cũng không cách nào phát huy được uy lực tấm tạp phiến này.
Sánh đôi lỗ hổng thứ cấp để hình thành kỹ năng đối với hắn mà nói, đều đã hết sức miễn cưỡng. Sánh đôi lỗ hổng tam cấp để hình thành kỹ năng, phỏng chừng tám chín phần mười không phải hiện tại hắn có thể khống chế được.
Đối với tạp tu mà nói, không thể khống chế, là một chuyện đáng sợ, hết sức nguy hiểm.
Những năng lượng thể này, nếu như không ổn định, chỉ tùy tiện một lôi cầu, cũng đủ để cấu thành uy hiếp tính mạng Trần Mộ. Mà nếu như chúng nó nổ mạnh, thì cả căn phòng này cũng bị thổi bay.
Hắn quyết định một cách rất lý trí là tạm thời không tiến hành thăm dò sâu thêm nữa.
Trong thời gian ba ngày, Trần Mộ đem tuyệt đại đa số thời gian để chế tạo tạp phiến cho Uy Nhĩ. {Song Cực Lôi Cầu} tạp lợi hại như thế, lại làm cho Trần Mộ thu được tiện nghi lớn, vì thế trong lòng hắn có vài phần không yên tâm. Điều này khiến cho hắn đối với tấm tạp phiến của Uy Nhĩ hết sức để tâm, tương đối mất một phen tâm tư.
Trong thời gian này, hắn lại không nhịn được thử nghiệm một chút năm khối tiểu lôi cầu, hắn đem kỹ năng này gọi là “Tiểu ngũ liên”. Mấy lần thử nghiệm, hắn đối với “Tiểu Ngũ liên” rốt cuộc có một chút lý giải đại khái.
Chẳng hạn, nếu như hắn không đóng độ nghi, năng lượng do năng lượng tạp phóng ra lại cuồn cuộn không ngừng mà bổ sung năng lượng hao tổn của “Tiểu Ngũ tinh”, cho đến khi năng lượng của năng lượng tạp trong độ nghi tiêu hao sạch sẽ. Hơn nữa Trần Mộ đại khái đo lường tính toán được điểm tới hạn mẫn cảm đối với tốc độ của năm ngôi sao nhỏ. Không có vượt qua cái này tốc độ đích vật thể tiến hành công kích phạm vi, Tiểu Ngũ liên sẽ không phát động. Mà một khi vượt qua cái này tốc độ, Tiểu Ngũ liên sẽ gặp lập tức phát động, đem vật thể phi hành nhanh chóng đánh cho nát bấy. khu vực khống chế Tiểu Ngũ liên lấy Trần Mộ làm điểm trung tâm, phạm vi bán kính ba thước.
Điều làm cho Trần Mộ cảm thấy kì quái nhất chính là, Tiểu Ngũ liên đối với vật thể hắn ném ra không có chút nào hứng thú, mỗi lần đều không nhúc nhích chút nào.
Chỉ một kỹ năng này đã đủ để làm cho mình nghiên cứu không ngừng. Chưa kể sau đó còn có hơn mười một kỹ năng, điều này đủ để khiến cho Trần Mộ cảm thấy hưng phấn.
Bởi vì không có chiến đấu tạp, Uy Nhĩ đoạn thời gian này không có cách nào đi tiếp nhận ủy thác, không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày luyện tập né tránh phạm vi nhỏ. Bất quá hắn mấy ngày này, không gặp được vị cao thủ theo như lời Trình Anh nói.
Điểm cống hiến của hắn còn không đủ để cho hắn đi tới phòng huấn luyện cao cấp như vậy, hiện tại hắn chỉ có thể đi đến phòng huấn luyện phi hành đơn sơ.
Hắn bị thành tích của vị cao thủ cận chiến mà theo như lời ngày đó Trình Anh nói kích thích dữ dội, cả ngày vùi đầu khổ luyện.
Đột nhiên, độ nghi trên tay hắn vang lên. trong lòng hắn giật mình, khí lưu do khí lưu tạp phóng ra nhất thời lệch lạc, hắn từ trên trời té xuống, suýt nữa ngã xuống miệng gặm bùn.
“Tên gia hỏa nào đáng chết!” Uy Nhĩ nghiến răng nghiến lợi trong lòng đem tên gia hỏa đang gọi mình nguyền rủa vô số lần.
Bất quá vừa nhìn mã số, vẻ nghiến răng nghiến lợi trên mặt hắn mặt nhất thời hóa thành một luồng gió xuân:“Trần Mộ tiên sinh, ngài khỏe chứ!”
Dịch: La Bat Chap
Biên dịch : Blak
Biên tập : Monsoon
Nguồn: TTV
Uy Nhĩ đi tới phòng huấn luyện tổng hợp số 2, trong lòng tràn ngập mong đợi, không biết tạp phiến do chế tạp sư có độ cống hiến cấp A chế tạo ra sẽ như thế nào đây? Trần Mộ nhìn qua còn rất trẻ, có lẽ sẽ khiến những chế tạp sư chỉ chú ý tới lai lịch và kinh nghiệm thấy không thuận mắt.. Nhưng người ta có độ cống hiến cấp A, không phải cao cấp chế tạp sư nào cũng có thể so được.
Chẳng phải Bá Vấn từng nói trong trụ sở chỉ có năm chế tạp sư có độ cống hiến cấp A hay sao? Của hiếm thì quý, Uy Nhĩ cũng biết đạo lý này.
Dù là từ góc độ nào thì Uy Nhĩ cũng rất tin tưởng vào tấm tạp phiến chuẩn bị thuộc về mình này.
Đột nhiên hắn nhớ tới Trình Anh và Bá Vấn đều từng nói muốn được gặp vị chế tạp sư lợi hại này, liệu có nên báo cho bọn họ đến không? Uy Nhĩ hơi do dự, hắn vẫn còn chưa rõ tính tình của vị chế tạp sư này, không biết liệu việc này có khiến người ta tức giận hay không? Nếu đối phương không thích thì hậu quả sẽ rất bi thảm. Cuối cùng thì Uy Nhĩ từ bỏ ý nghĩ này, trước khi trở nên thân thiết với Trần Mộ mà đưa ra loại yêu cầu này thì thật sự quá liều lĩnh.
Để vấn dề này sang một bên, nghĩ tới việc mình sắp có một tấm tạp phiến lợi hại là trong lòng Uy Nhĩ lại hưng phấn hẳn lên.
Thấy Trần Mộ đang ngồi đợi trong phòng huấn luện tổng hợp số 2, Uy Nhĩ vộ vàng chạy tới, luôn miệng xin lỗi: “Thật sự xin lỗi, ta đã tới muộn mất rồi.”
“Không sao.” Trần Mộ lơ đãng phất tay:” Tạp phiến ta đã làm xong rồi, bây giờ muốn ngươi thử xem có chỗ nào cần chỉnh sửa không.”
Thấy thái độ này, Uy Nhĩ cảm thấy thoải mái hơn. Một chế tạp sư có độ cống hiến cấp A mà lại bình dị gần gũi như vậy. Trong lòng hán cảm khái, quả nhiên càng là người có thực lực mạnh thì lại càng khó xét đoán.
Uy Nhĩ cũng không vì đối phương có vẻ dễ dàng mà được voi đòi tiên. Nếu trước đây hắn chỉ kinh sợ tấm phòng tạp ghi cấp A của Trần Mộ còn bây giờ thì là sự tôn kính xuất phát từ nội tâm.
“Đã làm phiền ngươi rồi.” Hắn khom người xuống, nói rất chân thành.
Trần Mộ hơi kinh ngạc liếc nhìn Uy Nhĩ. Hắn vốn xuất thân bần hàn, đã quen với thế thái nhân tình, rất dễ dàng để nhìn ra câu nói vừa rồi của Uy Nhĩ là thật tâm hay giả ý, chỉ có điều hắn không rõ lý do, lúc nãy hắn cũng đâu có làm gì.
Nhưng Trần Mộ cũng không hỏi mà chuyển vấn đề về tấp tạp phiến vừa làm cho Uy Nhĩ.
“Tấm tạp phiến này gọi là {Bách Nhận}, đương nhiên nếu ngươi không thích thì cứ đổi một cái tên khác.” Trần Mộ vẫn bình tĩnh nói như cũ, đồng thời lấy từ trong tạp bao ra một tấm tạp phiến màu xám bạc.
Tấm tạp phiến này có bề ngoài rất khác so với những tạp phiến bình thường. Tạp phiến có màu xám bạc, nội liễm mà rất có cảm giác về chất. Được xử lí qua công nghệ thuỷ dong ma sa nên thân tạp phiến không hề phản quang nhưng cấu vân lại khá chói mắt. Cấu vân phát ra ánh sáng màu bạc, trông rất tinh tế và cân xứng, chúng khiến người ta có cảm giác như một thứ chất lỏng đang lưu động chậm rãi trên bề mặt, như thể là những mạch máu màu bạc.
Uy Nhĩ vừa nhìn là đã lập tức yêu thích tấm tạp phiến này. Hai mắt hắn toát ra vẻ si mê, nhìn chằm chằm vào {Bách Nhận} tạp trên tay Trần Mộ.
Sự chú ý của Trần Mộ đều đặt vào việc giảng giải việc sử dụng {Bách Nhận}. Hắn quyết định tự mình làm mẫu, lièn đem {Bách Nhận} cắm vào độ nghi rồi kích hoạt.
“Đặc điểm của {Bách Nhận} là có thể bắn ra rất nhiều năng lượng nhận có kích cỡ bằng ngón tay trong nháy mắt. Nguyên nhân bởi phạm vi công kích nên ta cho rằng phương thức công kích này tương đối thích hợp với ngươi. Nếu như cảm giác của ngươi đủ mạnh thì có thể phóng ra khoảng 100 phiến, nhưng bây giờ có thể phóng ra chừng 20 phiến là dã rất tốt rồi.
Trần Mộ vung tay lên, sắc mặt rất nghiêm túc, đột nhiên quanh thân thể hắn loé lên hơn mười tia sáng màu xanh nhạt rồi biến mất.
“Thấy rõ chưa?” Trần Mộ hỏi Uy Nhĩ.
Uy Nhĩ hưng phấn đến run cả người, giọng nói cũng hơi run run:”Thấy, thấy rõ rồi! Trời ạ, thật sự là quá tuyệt vời.” Mười tia sáng đó hắn đều thấy rất rõ ràng, mỗi một tia sáng là dấu vết do một năng lượng nhận lưu lại. Những tia sáng đó loé lên rồi biến mất chứng tỏ những năng lượng nhận có tốc độ cực nhanh.
“Lấy ngươi làm trung tâm thì phạm vi bao trùm của {Bách Nhận} tạp là khoảng 10 mét. Nếu cảm giác của ngươi đủ mạnh thì có thể khống chế tốc độ và phương hướng của mỗi năng lượng nhận. Có lẽ hiện tại ngươi chỉ có thể hướng chúng về một khu vực, tạo thành một công kích hình quạt.” Trần Mộ lại làm mẫu một lần nữa, hơn mười tia sáng màu xanh nhạt loé lên trong một khu vực hình quạt trước mặt hắn.
Uy Nhĩ đỏ cả mặt, ngụ ý của Trần Mộ chính là khả năng khống chế của hắn quá kém nên chỉ có thể lựa chọn phương thức công kích này, nhưng hắn cũng tự biết mình.
Hơn nữa vừa rồi hắn chú ý tới mật độ công kích trong khu vực hình quạt thì hai mắt liền toả sáng. Dưới mật độ công kích thế này thì rất ít người có thể né tránh.
“Lực công kích của mỗi một năng lượng nhận cũng không cao lắm.”Vẻ mặt Trần Mộ có chút tiếc nuối, do tinh cấp có hạn nên hắn chỉ làm được đến thế này. Hắn đi tới trước một cái bia ngắm là dụng cụ chuyên dụng để kiểm tra thương tổn do công kích. Bên cạnh bia ngắm có một màn sáng, trên mặt có những con số.
Hắn giương tay bắn ra một năng lượng nhận màu xanh nhạt. Một tiếng “phập” rất nhỏ vang lên, còn trên màn sáng bên cạnh thì các con số vọt lên, đến tận 330 mới dừng lại.
“Chỉ được khoảng chừng này thôi, lúc chiến đấu ngươi phải chú ý đấy.” Trần Mộ nhắc nhở.
Uy Nhĩ há hốc mồm nhìn vào màn sáng, hắn cảm thấy như não mình bị co lại. Trời ạ! Thương tổn đạt 330 mà còn coi là thấp sao? Hắn không biết nói gì nhìn Trần Mộ. Vừa rồi Trần Mộ nói uy lực của năng lượng nhận không cao thì hắn đã chuẩn bị tư tưởng tiếp nhận con số khoảng 250. Song cực lôi cầu tạp của hắn trước kia phát ra hai lôi cầu mới đạt đến mức đó.
330, thương tổn huyễn tạp bình thường tạo ra hầu hết đều chỉ hơn 200 mà thôi. Sự vui mừng như một luồng nhiệt lưu bốc thẳng từ bàn chân đến tận đỉnh đầu khiến hắn như sắp ngất đi.
Đại ca, đừng có trêu ta như vậy chứ? Uy Nhĩ ai oán nhìn Trần Mộ, chuyện này đủ để hệ thần kinh yếu ớt của hắn nát bét mất. Nhưng nhìn nét mặt chăm chú của Trần Mộ, Uy Nhĩ cảm thấy mình cần nói lại cho hắn biết tiêu chuẩn. Chế tạp sư có độ cống hiến cấp A đâu thể dùng tiêu chuẩn bình thường được.
Hắn nuốt nước bọt, vừa định mở miệng thì Trần Mộ lại chuyển động cổ tay, nói tiếp: “Để đền bù cho khuyết điểm này, ta tăng thêm cho nó một cái kỹ năng.”
Nói xong, Trần Mộ lại vung tay phải lên.
Hơn mười tia sáng xanh đột nhiên xuất hiện, tập hợp về một điểm với tốc độ kinh người. Trước mặt Trần Mộ lúc này có một điểm sáng đang trôi nổ bồng bềnh, nó khiến cho Uy Nhĩ có ảo giác như vừa rồi nó điên cuồng hấp thu ánh sáng xung quanh. Tích tắc huyễn lệ đó khắc sâu vào mắt Uy Nhĩ, khiến hắn thất thần mấy giây.
Một lưỡi nhận màu xanh nhạt hình trăng khuyết dài khoảng 20 li lặng lẽ nổi trên trước mặt Trần Mộ, tựa như một ánh trăng rằm, ôn hoà và yên lặng.
Tay phải Trần Mộ đột nhiên nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Ti! Ánh trăng rằm nhu hoà này khi bay lại phát ra tiếng như tiếng kêu của loài rắn khiến Uy Nhĩ thấy lạnh cả người.
Phập, thanh âm do Loan Nguyệt đánh trúng bia ngắm rất nhỏ, cơ hồ như không có. Ở chính giữa bia ngắm có một dấu vết rất rõ ràng dài 20 li, mà số liệu hiện ra trên màn áng lại càng điên cuồng hơn lần trước.
Uy Nhĩ đứng trước màn sáng, ánh mắt trống rỗng, hồn phách lên mây, chỉ nghe trong miệng hắn thì thào, sao có thể như vậy, sao có thể như vậy.
Uy Nhĩ mắt trợn trắng nhìn Trần Mộ một cách hơi thất thố khiến Trần Mộ tưởng hắn không hài lòng với kết quả nên bình tĩnh nói: “Đây là thương tổn lớn nhất ta có thể làm được, nếu ngươi không hài lòng thì ta cũng đành chịu thôi.” 450 thương tổn đối với hắn không phải là cao, phải biết rằng thương tổn do {Thoát Vĩ Toa} tạp tạo ra lên tới 756, hơn nữa {Bách Nhận} tạp muốn hoàn thành chiêu này cần thời gian tích tụ năng lượng tương đối dài, rất bất tiện trong chiến đấu.
Cho nên hắn thấy độ hữu dụng của chiêu này không cao.
Uy Nhĩ giật mình một cái, hồn phách trở về, miệng lắp bắp: “Hài lòng, hài lòng! Thật sự quá tuyệt vời.”
Hài lòng! Hắn sao có thể không hài lòng? Khác với Trần Mộ, hắn biết rất rõ trên thị trường tạp phiến cận chiến có thể tạo ra thương tổn từ 400 trở lên hiếm tới mức nào. Mỗi tấm đều có giá trên trời, mà có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
Uy Nhĩ không thể ngờ được Trần Mộ lại đem tới cho mình sự vui mừng và sợ hãi đến vậy. Hắn cảm thấy mình cần phải đi miếu thắp hương cảm tạ Bồ Tát mới được. Chuyện này không biết cần được Phật tổ phù hộ bao nhiêu mới có được vận may thế này. Hắn thấy từng tế bào trong người run lên, hưng phấn tới cực điểm.
Uy Nhĩ hài lòng như thế, Trần Mộ cũng thở phào nhẹ nhõm. {Song Cực Lôi Cầu} tạp hắn còn phải nghiên cứu, hắn cũng không hy vọng mình cứ như vậy đem nó trả lại cho Uy Nhĩ. Bất quá hắn vẫn làm hết phận sự nhắc nhở Uy Nhĩ: “Một chiêu này có thể yêu cầu năng lực khống chế cảm giác hơi cao, hiện tại ngươi hẳn là có thể dùng, tuy nhiên sẽ có chút miễn cưỡng.”
“Không không sao cả không không sao cả.” Uy Nhĩ hưng phấn đến mức chà xát tay, hận không thể lập tức từ trên tay Trần Mộ đoạt lấy {Bách Nhận} tạp này.
Chứng kiến bộ dáng cấp bách của Uy Nhĩ, Trần Mộ cũng không khỏi mỉm cười.
“Tấm tạp này còn có một kỹ năng chiến thuật, là từ hình mặt trăng mới vừa rồi phát triển biến hóa mà thành, yêu cầu của nó đối với khống chế cảm giác càng cao, ngươi chú ý xem.” ánh mắt Trần Mộ tương đối nghiêm túc, cái kỹ năng này đối với hắn mà nói, cần phải nghiêm túc đối đãi.
Giống như hạt mưa, hơn mười đạo quang mang cấp tốc chuẩn xác hội tụ thành một điểm trước mặt Trần Mộ, một vòng loan nguyệt (Trăng lưỡi liềm, Hình lưỡi liềm) hiện lên. Lần này Trần Mộ vẫn như cũ giống như lần trước, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Loan nguyệt "vèo" hướng bia ngắm bắn nhanh tới, từ nơi này xem ra, tựa hồ cùng mới vừa rồi không có cái gì khác nhau.
Trong mắt Uy Nhĩ không khỏi lộ một vẻ nghi hoặc.
Ngay lúc này, loan nguyệt đang phóng với tốc độ cao đột nhiên phát sinh biến hóa, một hóa ba, không trung đột nhiên xuất hiện ba đạo loan nguyệt giống nhau như đúc.
Phốc!
Ba đạo loan nguyệt đồng thời đánh trúng bia ngắm, ở trên mặt để lại ba đạo dấu vết rõ ràng. số liệu trên màn hình nhanh chóng nhảy lên, chỉ là lần này ba chữ số, cuối cùng ba chữ số đứng ở 375.
Đây, đây là cái gì? Uy Nhĩ ngây ra như phỗng, nhìn bia ngắm ngơ ngẩn. Mất năm, sáu phút, hắn mới hồi phục tinh thần lại. Hắn không che giấu nổi vẻ mừng rỡ điên hiện lên trên mặt. Uy Nhĩ hiểu được rằng kỹ năng này nếu như mình có thể nắm giữ, trong thực chiến uy lực của nó lớn biết bao nhiêu. Uy lực chúng nó mặc dù so với một đạo loan nguyệt nhỏ hơn một tí, nhưng nó có tính đánh lừa. Trên đường chia ra làm ba, không hề có dấu hiệu, nếu tự mình gặp phải, nhất định sẽ bị đánh trúng.
Vô luận như thế nào, mình nhất định phải đem học cho được kỹ năng này, Uy Nhĩ thầm hạ quyết tâm.
“Nó gọi là ‘Tam nguyệt’ nhé!” Uy Nhĩ đem ngữ khí thản nhiên của Trần Mộ khắc sâu trong đầu mình. ‘Tam nguyệt’ cái tên này nghe không tồi chút nào!
“Có chỗ nào muốn điều chỉnh, ngươi cứ nói.” Trần Mộ tiếp tục hỏi ý kiến Uy Nhĩ.
“Trước hết để ta thử xem đã!” Uy Nhĩ hưng phấn nói, mặc dù đã bị {Bách Nhận} tạp chinh phục hoàn toàn, nhưng hắn còn có chút cẩn thận. Trần Mộ không có ý kiến gì, đem {Bách Nhận} tạp trong độ nghi rút ra.
Uy Nhĩ cẩn cẩn thận thận tiếp nhận {Bách Nhận} tạp, dường như vật hắn đang cầm không phải tấm tạp phiến, mà là một đồ sứ dễ vỡ giá trị liên thành. Thần sắc hắn biến đổi phức tạp nhìn chăm chú vào {Bách Nhận} tạp màu xám bạc trên tay. Nghĩ lại những cay đắng ngọt bùi suốt mấy năm nay, một cảm giác bồi hồi khó tả cứ dâng lên trong lòng.
Chứng kiến thần thái mất hồn của Uy Nhĩ, Trần Mộ không khỏi nhớ tới mình trước kia. Nhớ khi đó, một tấm huyễn tạp cấp một, cũng có thể làm cho hắn kích động hồi lâu. Hiện tại tri thức học tập càng ngày càng thâm ảo, nhưng cảm giác vui sướng đơn thuần này lại càng ngày càng ít.
Thời gian đó, thật sự làm cho người ta phải hoài niệm, Trần Mộ thản nhiên hồi tưởng.
Uy Nhĩ đem {Bách Nhận} tạp cắm vào độ nghi của mình, liền bắt đầu luyện tập.
Trần Mộ phục hồi tinh thần lại từ trong hồi ức. Hắn khẽ thở dài, cuộc sống đơn thuần trước kia đã càng ngày càng rời xa bản thân. Hắn bắt đầu quay sang chú ý đến Uy Nhĩ đang luyện tập {Bách Nhận} tạp.
Cường độ cảm giác của Uy Nhĩ so với Trần Mộ có chút chênh lệch. Trần Mộ có thể thoải mái một lần thả ra ước chừng hai mươi đạo tiểu năng lượng nhận, còn Uy Nhĩ mỗi lần chỉ có thể thả ra ước chừng mười lăm đạo. Cách hắn sử dụng so với Trần Mộ cũng có một chút khác biệt, tất cả ba lưỡi năng lượng nhận đều tập trung chung quanh hắn trong khu vực chừng ba thước.
Trần Mộ suy nghĩ một chút, không khỏi thầm khen. Uy Nhĩ quả nhiên có kinh nghiệm phong phú. Phạm vi khống chế nhìn qua như vậy tuy hơi nhỏ nhưng kì thật trong khu vực ba thước lực khống chế lớn rất nhiều. Dùng phương thức hy sinh khoảng cách để tăng cường xác suất công kích thành công, quả nhiên là đấu pháp cận chiến điển hình.
Uy Nhĩ cũng có thể hình thành loan nguyệt, nhưng loan nhận hắn tạo giá trị thương tổn chỉ ước chừng 350. So với Trần Mộ sau khi dùng đến một phần ba của ba nhận vẫn kém một chút. Trên mặt Uy Nhĩ không hề thấy vẻ uể oải, mà ngược lại miệng của hắn còn cười ngoác đến tận tai.
Trần Mộ không rõ, Uy Nhĩ tại sao lại cao hứng như vậy. Đây là vì hắn không biết giá trị của cận chiến tạp phiến. So số lượng với viễn trình công kích tạp phiến ít hơn rất nhiều, mà chế tạp sư am hiểu chế tạo cận chiến tạp phiến số lượng càng lại rất thưa thớt. Giá trị thương tổn có thể đạt tới vài số 0 trong viễn trình tạp phiến cũng không hiếm thấy, nhưng mà trong cận chiến tạp phiến lại rất hiếm thấy. Hơn nữa {Bách Nhận} tạp có ba loại phương thức công kích, điểm này Uy Nhĩ làm coi trọng hơn hết. Một tạp tu chỉ có một chiến thuật, nếu như không phải có những người khác cùng phối hợp, thì ở bên ngoài không có cửa sinh tồn.
Chứng kiến Uy Nhĩ đối với {Bách Nhận} tạp yêu thích không nỡ rời tay, một loại cảm giác thành tựu mãnh liệt từ đáy lòng Trần Mộ dâng lên. Đại khái đối với mỗi một vị chế tạp sư mà nói, thời khắc tựa như lúc này, luôn luôn rất hạnh phúc.
Uy Nhĩ đối {Bách Nhận} tạp hài lòng đến cực điểm, không đề xuất bất cứ ý kiến tu sửa gì.
Thấy thế, Trần Mộ liền chuẩn bị rời đi, đột nhiên hắn nghĩ tới một cái vấn đề, liền dừng lại cước bộ, xoay người hỏi uy nhĩ
"Ngươi có biết trong căn cứ tạp tu cận chiến lợi hại nhất là ai không?”
“Tạp tu cận chiến lợi hại nhất? Ngài muốn tuyên bố ủy thác gì sao?” Uy Nhĩ kì quái hỏi. Hắn cảm thấy Trần Mộ hỏi câu này có chút kì quái, ngoài trừ tuyên bố ủy thác ra, hắn không nghĩ tới giải thích nào khác. Nhưng mà nếu như tuyến bố ủy thác, lại có ủy thác gì yêu cầu phải là tạp tu cận chiến?
“Ta đối với cận chiến tạp phiến tương đối cảm thấy hứng thú, muốn tìm một tạp tu hiểu rõ phương thức cận chiến.” Trần Mộ tự mình tìm một lý do không tồi.
“À ra thế!” Uy Nhĩ bừng tỉnh đại ngộ, nguyên do là Trần Mộ muốn tìm một đồng bọn hợp tác. Rất nhiều chế tạp sư chế tạo cận chiến tạp phiến, đều có một ít đồng bọn tạp tu cận chiến tương đối lợi hại. Chỉ có tạp tu cận chiến mới có thể phán đoán chính xác giá trị thực tế của công năng tấm cận chiến tạp phiến cuối cùng là bao nhiêu giá trị. Nói trắng ra, tác dụng của bọn họ chính là thử nghiệm cận chiến tạp phiến do chế tạp sư chế tạo, sau đó đem cảm thụ của mình nói cho chế tạp sư, rất có lợi cho chế tạp sư làm ra cải tiến.
Tạp tu cận chiến lợi hại nhất, loại khẩu khí này, đại khái chỉ có vị chế tạp sư này có được cấp độ cống hiến hạng A trước mắt mới dám mở miệng. Hắn cảm thấy đây là điều đương nhiên, người ta có cái thực lực để đòi hỏi điều đó.
Mặc dù biết rằng có thể trở thành đồng bọn vị chế tạp sư, mặt tốt rất nhiều, nhiều không đếm xuể. Song hắn cũng biết thân biết phận của mình, tự mình cách trình độ này còn xa lắm. Suy nghĩ một chút, hắn thật thà nói: “Nếu như là tạp tu cận chiến, cá nhân ta cho rằng Mã Khả Duy Đặc hẳn là một trong tạp tu cận chiến lợi hại nhất ở trụ sở này. À mà bằng hữu của ta bữa trước còn gặp phải một tạp tu cận chiến phi thường lợi hại, hắn ở tình huống né tránh phạm vi nhỏ độ khó 80, tất cả đều đạt được mức 80.”
Khi Uy Nhĩ nói lời này, hai mắt không khỏi lộ ra vẻ hướng tới, cái thành tích này đối hắn mà nói, rất xa xôi !
Trần Mộ sửng sốt: “Né tránh phạm vi nhỏ? Độ khó 80, đạt được 80?” Hắn nhớ kỹ chính mình tựa hồ từng tiến hành quá huấn luyện này, mà thành tích của mình, cũng tựa hồ vừa đúng trị số này.
Uy Nhĩ tưởng rằng Trần Mộ không biết điều này, liền kiên nhẫn giải thích: “Huấn luyện né tránh phạm vi nhỏ là huấn luyện tạp tu cận chiến phải học tập, nó có thể đề cao năng lực sinh tồn của tạp tu cận chiến. Độ khó 80, lại còn có thể đạt được mức 80 trở lên, rõ ràng vị tạp tu cận chiến này có khả năng tránh né cực kì xuất sắc và là tạp tu cận chiến rất đáng sợ.”
“Nga.” vẻ mặt Trần Mộ vẫn mù mờ, chẳng lẽ thành tích lần nọ mình nhớ lầm ?Chắc là vậy, dù thế nào, mình vẫn là không cách nào cùng tạp tu, hai người đáng sợ này đồng thời liên lạc cùng một chỗ.
“Đáng tiếc ta cũng không biết tên vị tạp tu kia.” vẻ mặt Uy Nhĩ tiếc hận, bất quá hắn chợt liếc nhìn Trần Mộ một cái, nói: “Nhưng với thực lực của ngài, nghĩ muốn tra ra hắn, hẳn là cũng không khó khăn.”
“Tạp tu này so sánh với Mã Khả Duy Đặc ai hơn lợi hại hơn?” Trần Mộ hỏi.
Uy Nhĩ trầm ngâm chỉ chốc lát: “Tên tạp tu kia ta cũng không nhìn thấy, mà thực lực thật sự của Mã Khả Duy Đặc như thế nào, ta cũng không minh bạch. Nhưng, ta tin tưởng thực lực hai người hẳn là cùng trình độ, coi như có sai biệt, khác biệt cũng không lớn lắm.”
“Được rồi, cám ơn ngươi.” Trần Mộ nói. Một người có danh có tiếng, một người phải muốn hỏi thăm, Trần Mộ tự nhiên lựa chọn Mã Khả Duy Đặc.
Đột nhiên nghĩ đến Trình Anh, trong lòng Uy Nhĩ nảy ra ý: “Nếu như ngài muốn tạp tu viễn trình, ta có mấy vị đồng bạn không tồi có thể giới thiệu cho ngài. Thực lực của bọn họ đều phi thường xuất sắc.” những lời này của hắn không có sai khác, thực lực Trình Anh trong căn cứ, thuộc loại hàng xịn. Mà Bá Vấn, trong mắt Uy Nhĩ, càng lại cao thâm khó lường.
“Được, nếu như ta muốn, ta sẽ tới tìm ngươi .” Trần Mộ gật đầu.
Uy Nhĩ chần chừ một hồi, đột nhiên hạ quyết tâm, cắn răng nói: “Ngài là chế tạp sư lợi hại nhất mà ta từng gặp, ngài có thể để lại cho ta một phương thức liên lạc không?” Trong lòng hắn lo lắng không an, lấy thân phận của hắn mà nói như vậy, cảm thấy có ít nhiều tham lam. Rất nhiều chế tạp sư cáu kỉnh, chế tạp sư cũng không phải giống như bọn họ tính tình tốt như vậy.
Trần Mộ thì lại thật sự không suy nghĩ gì, tiện tay đem số hiệu phòng tạp cho hắn: “Đây là mã số phòng tạp của ta, nếu có sự tình, ngươi có thể nhắn lại cho ta.”
Cái gọi là lưu ngôn, tại nơi kí gửi để lại lưu ngôn. Đưa vào tạp hào đặc biệt, viết tin tức mình muốn lưu, tin tức tạm thời tồn tại ở thiết bị đầu cuối nơi kí gửi. Lần sau nếu như chủ nhân tấm tạp này đến nơi kí gửi, sẽ thu được tin tức này. Nhưng đối với Trần Mộ thì không cần phiền toái như vậy. Thiết bị đầu cuối trên tay hắn cũng có khả năng như thế.
Uy Nhĩ vui mừng khôn xiết, vội vàng cam đoan: “Ngài yên tâm, ta nhất định sẽ không tùy ý đi quấy rầy ngài.” Có thể thu hoạch được tấm tạp hào này hắn đã tương đối thỏa mãn, mặc dù phiền toái một chút. Hắn cũng không hy vọng xa vời Trần Mộ lại đem mã số thông tin của mình đưa cho hắn, mặc dù đó mới là phương thức thuận tiện nhất.
“Không sao cả.” Trần Mộ phất phất tay không chú ý. Nhưng hắn đột nhiên nhớ tới một điều khác: “Người chế tạo tấm {Song Cực Lôi Cầu} tạp của ngươi là ai, ngươi có biết không?”
Will lắc đầu: “Tấm tạp phiến đó là của sư phụ tặng cho ta. Ông ấy cũng không biết lai lịch của nó, chỉ biết đây là một tấm tạp phiến đã cũ mà thôi. Ngài có hứng thú với nó sao?” hắn không biết tấm tạp phiến đó có cái gì đáng nghiên cứu, hắn dùng lâu như vậy mà cũng không phát hiện ra có chỗ nào đặc biệt.
“Thôi, quên đi.” Trong lòng Trần Mộ không khỏi thất vọng, xoay người đi khỏi phòng huấn luyện.
Cửa phòng huấn luyện đóng lại, Trần Mộ trước khi đi theo thói quen rút phòng tạp của mình ra. Will đang đắm chìm trong {Bách Nhận} tạp không nhận ra là mình đã bị nhốt ở trong phòng.
Trở về phòng mình, Trần Mộ nghĩ tới Mark Witt.
Nơi đây mặc dù tốt nhưng không thể ở lâu.
Hắn luôn tìm cách để rời khỏi trụ sở. Về phần lời hứa của Trữ gia thì Trần Mộ cũng chẳng trông mong gì nữa. 200 tấm tạp phiến, không cần biết là có thể hoàn thành hay không nhưng từ sau khi giao cho hắn mấy tấm tạp phiến đầu tiên thì Trữ gia cũng chẳng nhắc tới chuyện này nữa. Bọn họ hẳn là đang suy nghĩ về {Vũ Toa} tạp. Trần Mộ không phải là kẻ ngu ngốc, hắn biết rõ loại tạp phiến này có ý nghĩa thế nào với Trữ gia.
Chỉ có thể dựa vào chính mình.
Mà muốn rời khỏi nơi này thì trước hết phải trở thành một tạp tu. Trần Mộ không tin rằng một chế tạp sư trói gà không chặt có thể rời khỏi được trụ sở canh phòng nghiêm mật này, mà dù có thoát được cũng không thể sống sót dưới sự truy bắt của Trữ gia.
Cơ hội chỉ có một lần, nếu để cho Trữ gia chú ý mà còn muốn rời đi thì chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Hắn dồn chủ ý vào {Song Cực Lôi Cầu} tạp. Mặc dù còn chưa nắm rõ hoàn toàn nhưng khả năng phòng ngự mạnh mẽ của nó thì những tạp phiến khác không thể so bì. Trần Mộ cho rằng nếu muốn chạy trốn khỏi trụ sở thì {Song Cực Lôi Cầu} tạp có tác dụng hơn {Thoát Vĩ Toa} tạp. Chế tạo một cái tạp phiến phòng ngự mới đối với Trần Mộ là rất khó khăn.
Cao thủ tạp tu trong trụ sở nhiều như mây, tại sao không tìm một người đến dạy mình chứ? Có người hướng dẫn sẽ tránh được những sai lầm. Hắn quyết định phương hướng chính sẽ là {Song Cực Lôi Cầu} tạp, mục tiêu hiện thời là trở thành tạp tu cận chiến.
Trong tay Trần Mộ có rất nhiều điểm cống hiến, cứ giữ cũng chẳng có tác dụng gì, dù Mark Witt có đòi giá cao cỡ nào cũng được.
Trần Mộ cẩn thận cân nhắc, đem toàn bộ kế hoạch kiểm tra lại một lần. Hắn nhanh chóng ý thức được chỗ mấu chốt của kế hoạch này đó là phải nhanh. Hắn phải nâng cao thực lực của mình trong thời gian ngắn nhất, sau đó rời đi khi Trữ gia còn chưa chú ý. Nếu để thời gian kéo dài, Trữ gia nhất định sẽ chú ý tới mọi hành động của hắn, khó khăn khi rời đi sẽ tăng thêm vài lần.
Quyết đinh xong Trần Mộ liền nhanh chóng tìm được Mark Witt. Chế tạp sư có độ cống hiến cấp A có thể tìm được rất nhiều tin tức, đương nhiên là cấp bậc cống hiến của đối phương phải thấp hơn mình. Cấp bậc cống hiến của Mark Witt thấp hơn Trần Mộ nhiều nên hắn mới có thể dễ dàng tìm được tin tức.
Mark Witt đang ở chỗ xem có uỷ thác gì đáng giá hay không thì độ nghi trên tay vang lên nhưng không thấy mã số của đối phương, điều này chứng tỏ đối phương không nằm trong danh sách bạn bè của mình. Người lạ, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là - có uỷ thác.
Thời gian này hắn danh tiếng của hắn lên rất cao, thực lực đều được mọi người công nhận, những chủ uỷ thác cũng thích hắn hơn đám đánh thuê. Mark Witt có khuôn mặt màu đồng đỏ, râu tóc rậm rạp, hai mắt hơi lim dim như đang buồn ngủ, nhìn qua như một người trung niên chán đời. Allen cũng vì thế mà khinh thường hắn, vì thế mà mất mạng. Từ sau đó liền không còn ai dám coi thường hắn nữa.
Trước khi vào trụ sở, Mark Witt đã rất nổi tiếng, hắn từng là đoàn trưởng của tạp tu đoàn Hổ Wilson (Duy Sâm Hổ) nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà lại từ bỏ chức đoàn trưởng, một mình đi tới trụ sở của Trữ gia. Năm nay hắn 42 tuổi, thực lực và kinh nghiệm đều đã ở trạng thái đỉnh cao, sau khi đánh một trận với Allen (A Luân) thì vị trí của hắn trong trụ sở đã được khẳng định.
Hắn cầm lấy thông tấn tạp.
“Chào, ta là Mark Witt, có chuyện gì vậy?” Giọng nói của hắn trầm thấp, hơi khàn khàn.
“Rất xin lỗi đã làm phiền ngài, tiên sinh Mark Witt. Ta hiện có một cái uỷ thác, không biết ngài có hứng thú hay không?” Người nói phía bên kia là một thiếu niên sắc mặt hơi vàng, tướng mạo hay khí chất đều không có gì nổi bật, người như vậy đi trên đường sẽ chẳng có ai chú ý tới, nhưng Mark Witt không vì vậy mà coi thường. Những người bình thế này co thể gặp rất nhiều ngoài đường, nhưng đây là chỗ nào? Đây là trụ sở của Trữ gia, người có thể đi vào nơi đây đều phi thường xuất sắc, người bình thường thế này lại càng chói mắt.
Kinh nghiệm của hắn phong phú hơn Will nhiều, đương nhiên là sẽ cẩn thận hơn.
Hắn xuất thân từ tạp tu đoàn, tính ra thì cũng thuộc loại ngành nghề phục vụ, sao có thể không rõ việc tiếp xúc với khách hàng? Đây cũng là lý do tại sao nhiều người quen muốn giao uỷ thác cho hắn, Sự chênh lệch giữa chuyên nghiệp và không chuyên không phải chỉ là kỹ năng mà còn là thái độ.
“A, không biết là uỷ thác gì vậy?” Thái độ của Mark Witt rất cẩn thận, không tuỳ tiện đáp ứng. Ánh mắt hắn lúc này sắc bén như kiếm, vẻ đờ đẫn lúc trước đã bay đi sạch.
Thiếu niên trên màn sáng lại đưa ra một cái uỷ thác ngoài dự liệu của hắn: “Ta muốn thuê một vị tạp tu cận chiến làm người chỉ đạo riêng cho ta, giúp ta học tập các kiến thức về tạp tu cận chiến. Tiên sinh Mark Witt ngài là tạp tu cận chiến giỏi nhất trong căn cứ, chắc chắn là sự lựa chọn tốt nhất. Nếu như ngài đồng ý, ta sẽ trả mỗi giờ 50 điểm cống hiến. Không biết ý ngài thế nào?”
Mỗi giờ 50 điểm cống hiến, cái giá này khiến cho Mark Witt phải nhíu mày. 50 điểm cống hiến không phải là nhiều, nhưng mỗi giờ 50 điểm cống hiến lại là một cái giá kinh người. Một ngày huấn luyện 6 giờ, đó chính là 300 điểm cống hiến, cũng tương đương với thù lao của một uỷ thác có độ khó trung bình. Nhưng uỷ thác này có rất nhiều chỗ tốt hơn các uỷ thác bình thường. Không cần ra ngoài, tức là không phải đối mặt với nguy hiểm, hơn nữa chỉ đạo riêng là một quá trình rất dài, như vậy thì lượng thu vào rất ổn định, tổng số sẽ rất kinh người.
Suy nghĩ một chút, Mark Witt liền gật đầu: “Được rồi, ta tiếp nhận uỷ thác này, nhưng ta muốn thanh toán ngay sau mỗi buổi.” Hắn hơi hoài nghi người thanh niên trước mắt này liệu có thể có bao nhiêu điểm cống hiến nhưng cũng không hỏi. Trong giới tạp tu đánh thuê có một quy định bất thành văn, đó chính là không được dò xét tin tức về người thuê.
“Không thành vấn đề.” Trần Mộ trả lời một cách thoải mái, hắn nói tiếp: “Chúng ta bắt đầu luôn từ hôm nay đi.”
Mark Witt cũng không lằng nhằng, nhanh nhẹn đứng dậy: “Được.”
Ở trong phòng huấn luyện, Trình Anh kinh ngạc nhìn Will: “Trời ạ! Không thể ngờ ngươi lại để mình bị nhốt trong phòng? Ta nghĩ đến vỡ đầu cũng không hiểu được tại sao ngươi lại bị nhốt cả giờ trong này.” Bá Vấn đứng bên cạnh cũng phải cười nhẹ.
Will lúng túng nói: “Còn nhớ vị chế tạp sư ta nói lần trước không? Chính là chế tạp sư có độ cống hiến cấp A đó. Khi ta khôi phục tinh thần từ trạng thái luyện tập thì mới phát hiện mình đang bị nhốt trong phòng. Bất đắc dĩ đành nhờ Trình Anh tới mở cửa giúp.”
“Nhớ chứ!” Trình Anh lập tức tỉnh táo, vẻ mặt khẩn trương hỏi:” Tạp phiến hắn làm cho ngươi có tốt không?” Bá Vấn cũng lộ ra ánh mắt chú ý.
Will gật đầu:” Đúng vậy, hôm nay ta tới đây là để thử tạp, nhưng khi quay ra thì của đã đóng.” Đột nhiên hắn nhớ ra:”Ta nhớ ra rồi, phòng huấn luyện này là do người đó mở, có lẽ lúc rời đi hắn đã rút tạp ra theo thói quen, để quên ta trong này.” Nếu như lúc đó Trần Mộ không rút tạp thì phòng huấn luyện vẫn cho rằng hắn đang sử dụng, sẽ vẫn trừ điểm.
“Tạp đâu? Mau cho ta xem một chút.” Trình Anh vội vàng cắt đứt dòng hồi tưởng của Will.
“Nó gọi là Bách Nhận.” Will rút {Bách Nhận} tạp từ trong độ nghi ra đưa cho Trình Anh.
“Tấm tạp phiến này thật đẹp quá!” Trình Anh hai mắt toả sáng nhìn {Bách Nhận} tạp, nữ nhân vốn luôn thích những thứ gì đẹp đẽ. Nàng lật qua lật lại tạp phiến, yêu thích không nỡ rời tay, bộ dạng đó khiến Will vừa lo lắng vừa đắc ý. Bà cô này cũng đừng thấy đẹp mà chiếm làm của riêng đấy chứ.
Qua vài phút Trình Anh mới lưu luyến đưa {Bách Nhận} tạp cho Bá Vấn. Bá Vấn cầm lấy {Bách Nhận} tạp, xem xét cẩn thận, không nhịn được phải khen: “Tạp tốt!”
Sau đó hắn trả {Bách Nhận} tạp lại cho Will:” Ngươi biểu diễn một chút coi:” Trình Anh và Bá Vấn đều không biết gì về tạp phiến cận chiến nên đành để cho Will biểu diễn.
Will cũng không nói nhiều, nhanh chóng biểu diễn {Bách Nhận} tạp. Hắn ở đây luyện tập cả giờ đồng hồ, mặc dù chưa thể thuần thục nhưng cũng có thể miễn cưỡng làm mẫu.
Thương tổn do {Bách Nhận} tạp tạo ra cao khiến Trình Anh cũng phải hoảng sợ:” Chẳng phải ngươi luôn mong có một tấm tạp phiến uy lực mạnh sao, giờ hẳn là hài lòng rồi chứ?” Nàng không khỏi vui mừng thay cho Will. Bá Vấn đứng bên, ánh mắt chớp động như đang nghĩ tới điều gì đó.
Will cươi hắc hắc, ánh mắt thoả mãn, sau đó hắn tiếp tục biểu diễn “Loan Nguyệt”. Một màn quỷ dị khiến trái tim như đóng băng, thương tổn kinh khủng khiến Trình Anh kinh ngạc, hâm mộ không thôi. Ngay cả Bá Vấn cũng không bình tĩnh nổi: “Thật sự là một tấm tạp tốt!” đây là lần thứ hai hắn khen {Bách Nhận} tạp là một tấm tạp tốt.
Will không biểu diễn “Tam Nguyệt”, nếu đem tất cả kĩ năng đều biểu diễn cho người khác xem thì đó là một hành động cực kì ngu xuẩn.
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của hailua2523
Mark Witt nhanh chóng đi tới phòng huấn luyện tổng hợp số 20 nhưng hắn thấy đối phương còn đến sớm hơn hắn.
“Xin chào.” Mark Witt bắt chuyện.
Trần Mộ đã chú ý tới hắn: “Xin chào, tiên sinh Mark Witt.”
“Chúng ta bắt đầu luôn đi.” Mark Witt không muốn lãng phí thời gian. Mỗi giờ 50 điểm cống hiến, nếu như bản thân cứ lề mề chậm chạp thì có thể sẽ không ăn được món thù lao này.
“Ngươi hãy biểu diễn qua một lần những kĩ năng liên quan tới tạp tu cận chiến mà ngươi đã học được đi.” Mark Witt nói tiếp.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn, thiếu niên đó lắc đầu: “Rất xin lỗi, Mark Witt tiên sinh, ta chỉ là lính mới thôi.”
Mark Witt sửng sốt nhìn Trần Mộ, hơi bực bội nói: “Mong ngươi đừng đùa giỡn nữa, thời gian của chúng ta rất đáng quý đó.” Một giờ 50 điểm cống hiến, đương nhiên là rất đáng quý. Hắn cảm thấy gã thiếu niên này dường như đang trêu đùa mình. Lính mới? Trong cái trụ sở này có thể có lính mới được sao? Nơi cao thủ như mây thế này có thể có chỗ cho một tên lính mới sao?
“Ta không hề nói đùa, ta là một chế tạp sư.” Trần Mộ đứng trước mặt Mark Witt nhưng vẫn bình tĩnh: “Ta thấy có hứng thú với tạp tu cận chiến nên muốn học tập một chút.”
“Ngươi là chế tạp sư?” Mark Witt hơi nghi ngờ nhìn gã thiếu niên, lúc này hắn mới để ý thấy trên người thiếu niên này không có khí tức của một tạp tu. Đụng phải một tên lính mới khiến hắn không khỏi hơi nhíu mày. Mặc dù khi còn làm đoàn trưởng tạp tu đoàn hắn cũng từng chỉ bảo cho vài gã tạp tu cận chiến trong đoàn, nhưng dạy một kẻ hoàn toàn chưa biết gì thì chưa từng làm qua.
“Ta đề nghị ngươi hãy tìm một người chuyên hướng dẫn những tạp tu cận chiến sơ cấp. Mặc dù thực lực của bọn họ không mạnh nhưng về mặt dạy học thì bọn họ lại rất bài bản, rất chuyên nghiệp.” Mark Witt đưa ra một đề nghị.
Không bị tiền thù lao làm mờ mắt, trái lại còn đưa ra một đề nghị hết sức hợp lí khiến Trần Mộ rất thích người này. Hắn cắt lời Mark Witt: “Nơi này mà có người chuyên dạy tạp tu cận chiến sơ cấp sao, Mark Wirtt tiên sinh?”
Mark Witt sửng sốt rồi cười khổ. Đúng vậy, nơi đây có tạp tu cận chiến sơ cấp sao? Huống hồ là người dạy tạp tu cận chiến. Hắn nheo mắt nhìn Trần Mộ, cảm thấy kì quái. Một chế tạp sư lại có hứng thú với tạp tu cận chiến, chuyện này thật khó có thể giải thích. Hơn nữa lại đồng ý trả một cái giá cao như vậy lại càng khó hiểu. Tuy nhiên hắn cũng không hỏi nhiều, đây là tự do của người thuê, cho dù người thuê có muốn đem điểm cống hiến đi nấu cháo hắn cũng sẽ không hỏi.
Có phải dạy lính mới hay không hắn cũng không cần quan tâm, chỉ cần lợi nhuận không thay đổi là được.
“Được rồi.” Ánh mắt Mark Witt trở nên nghiêm túc: “Nếu đã như vậy, ta tiếp nhận uỷ thác này. Nhưng ta chỉ có thể căn cứ hiểu biết của ta về tạp tu cận chiến đê sắp xếp kế hoạch huấn luyện. Nếu hai bên chúng ta có một bên thấy không thích hợp thì có quyền giải trừ uỷ thác, ngài thấy thế nào?”
Ngụ ý của hắn chính là nếu Trần Mộ không phối hợp tốt thì hắn sẽ không làm nữa.
“Không thành vấn đề.” Trần Mộ đáp ứng ngay.
“Chúng ta hãy bắt đầu từ né tránh trong phạm vi nhỏ.” Mark Witt là một người rất có tinh thần nghề nghiệp, nhanh chóng bắt đầu: “Có lẽ ngươi cũng không hiểu tại sao, nhưng từ kinh nghiệm thực tiễn của ta thì đây là một điểm rất trọng yếu. Nó giúp ngươi né tránh công kích và thu hẹp khoảng cách với kẻ địch. Nếu như ngươi có một tấm tạp phiến phòng ngự mạnh mẽ thì có thể chọn cách trực tiếp áp sát. So đấy chỉ là bia thịt, không phải tạp tu cận chiến.
Hắn hoàn toàn xuất phát từ việc thực chiến, mà vị chế tạp sư trẻ tuổi này cũng không phải đến vì những thứ mơ mộng nhất thời. So sánh cận chiến và viễn chiến như so sánh một gã nông dân với một quý tộc. Tạp tu viễn chiến chiến đấu sẽ tạo ra một cảnh tượng vô cùng đẹp mắt, những tiếng rít kinh tâm động phách, tư thế phiêu dật tiêu sái của bọn họ giữa không trung khiến người ta mê mẩn. Còn tạp tu cận chiến thì sao, bọn họ có thói quen ẩn nấp, né tránh giữa cơn mưa công kích, quyết định thắng bại chỉ trong một tích tắc, luôn làm người khác khó phát hiện.
Thời gian này Trữ gia bận đến bù cả đầu, ví dụ như Trữ Bằng, hắn phải làm việc cực kì bận rộn, tối mắt tối mũi, cái đầu trọc lị càng thêm bóng. Tả gia đối với Trữ gia mà nói cũng là một đối thủ ngang hàng, tựa như một con dã thú nuốt vào một con dã thú cũng lớn như mình, cần có thời gian dài để tiêu hoá. Trữ gia lúc này đang trong thời gian tiêu hoá, mà những lực lượng nòng cốt như Trữ Bằng và những người đồng lứa đương nhiên là làm không hết việc.
Bá Vấn nhàn nhã đi dạo trong căn cứ, trong đầu lại cứ nghĩ mãi về tình cảnh lúc Will biểu diễn tạp phiến.
Bách Nhận, tên cũng hay mà tạp phiến cũng tốt.
Hắn không biết nhiều về tạp tu cận chiến nên cũng không hiểu tạp phiến cận chiến. Hắn xuất thân từ Đông Hành Trữ gia, đã thấy qua vô số tạp phiến, ngay cả tạp phiến cấp 5 cũng đã từng thấy. Theo lý thuyết mà nói, loại tạp phiến như vậy hắn không cần để vào trong mắt. Nhưng điều kì quái là từ sau khi thấy Will biểu diễn {Bách Nhận} tạp thì hắn cứ nhớ mãi không quên.
Cho dù đang mải mê suy nghĩ nhưng nụ cười trên mặt Bá Vấn vẫn thân thiết, ôn hoà.
Hôm nay hắn đã xem kĩ quá trình biểu diễn {Bách Nhận} tạp của Will. Dưới ánh mắt của hắn thì trình độ biểu diễn đó cũng chẳng phải là đặc sắc, nhưng hắn vẫn cảm thấy được tiềm lực của {Bách Nhận} tạp.
Nếu như người sử dụng {Bách Nhận} tạp là một cận chiến tạp tu có năng lực khống chế cảm giác rất mạnh thì uy lực có nó có lẽ cũng chẳng kém {Thu Nguyệt Hiệp Đao} tạp nổi tiếng là mấy. Hắn chưa từng thấy {Thu Nguyệt Hiệp Đao} tạp nhưng những ghi chép về tấm tạp phiến này thì hắn cũng có biết.
Mà mấu chốt chính là nó chỉ là tạp cấp ba.
Khoan đã…
Trong một khoảnh khắc, Bá Vấn cảm thấy như bắt được một chút gì đó trong ý thức.
Cấp ba!
Chỉ là cấp ba!
Những tính năng của {Vũ Toa} tạp đáng lẽ chỉ xuất hiện ở tạp phiến cao cấp, thế nhưng lại được chế thành tạp cấp ba.
{Vũ Toa} tạp như vậy, {Bách Nhận} tạp cũng vậy.
Bá Vấn hơi híp mắt lại, trong đó hiện lên một tia sáng, nét cười trên mặt lại càng đậm. Hắn ý thức được mình trong lúc vô ý đã nhận ra được giá trị đích thực của Trần Mộ. Đúng, đây mới là giá trị đích thực của Trần Mộ, nó không chỉ giới hạn trong {Vũ Toa} tạp. Ánh mắt của Ami Trữ gia chỉ nhìn thấy {Vũ Toa} tạp mà đã bỏ qua giá trị đích thực của hắn. Điều này đối với Đông hành Trữ gia là một cơ hội cực lớn. {Vũ Toa} tạp dù quý giá nhưng nếu Đông hành Trữ gia đưa ra những điều kiện thật hấp dẫn thì Bá Vấn dám khẳng định Ami Trữ gia sẽ không từ chối.
Chỉ cần có được người này, Bá Vấn biết rõ Đông Hành Trữ gia sẽ thu được những lợi ích như thế nào.
Bất quá đây chỉ là suy đoán của hắn. Hai tấm tạp phiến chưa thể nói rõ được vấn đề. Hắn muốn chứng minh Trần Mộ thực sự có bản lĩnh này.
Mark Witt vốn trầm ổn đang ngơ ngác nhìn màn sáng, khó tin hỏi: “ Ngươi có đúng là lính mới không vậy?”
“Chắc chắn là vậy mà.” Trần Mộ vừa thở dốc vừa trả lời. Từ khi bắt đầu buổi tập, hắn đã hoàn thành liền một hơi 5 lần huấn luyện né tránh trong phạm vi nhỏ.
Chẳng lẽ Mark Witt am hiểu nhất kiểu huấn luyện địa ngục sao? Phương pháp huấn luyện cường độ cao như vậy thực sự Trần Mộ nuốt không trôi. Hắn cảm thấy ở bài huấn luyện cuối cùng bản thân đã phạm phải những lỗi chết người. Bình thường những lỗi này hắn sẽ không bao giờ gặp phải, chỉ có điều thể lực của hắn đã bị tiêu hao quá lớn, việc khống chế thân thể có chút lực bất tòng tâm nên mới gặp phải những lỗi đó.
Ây, có lẽ đối với tạp tu cận chiến thì khả năng chịu đựng là rất quan trọng. Trần Mộ vừa thở vừa nghĩ thầm. Bộ dạng hiện tại của hắn trông rất chật vật, mồ hôi đầm đìa, trên mặt còn có mấy chỗ bầm tím. Các dụng cụ trong phòng huấn luyện đều đảm bảo an toàn cho người dùng nhưng mấy vết thương nhỏ cũng là khó tránh khỏi. Những vết bầm tím đó là do thể lực Trần Mộ đã bị tiêu hao quá nhiều, không tránh được chướng ngại vật mà va phải.
“Có tên lính mới nào mà ngay lần đầu huấn luyện né tránh trong phạm vi nhỏ độ khó 80 có thể đạt trên 70 điểm chứ?”
Mark Witt liếc nhìn Trần Mộ đang ngồi thở dốc, giọng điệu hơi có chút mỉa mai. Hắn cảm thấy như mình bị lừa, người này mới ở chỗ nào chứ, dù tự mình thực hiện thì thành tích cũng chẳng tốt hơn Trần Mộ là bao.
Lúc đầu hắn cho Trần Mộ tham gia huấn luyện với độ khó 40, không ngờ gã thiếu niên bình thường này lại hoàn thành xuất sắc. Hắn lập tức tăng độ khó thêm 10, nhưng thiếu niên này vẫn hoàn thành trọn vẹn. Tiếp đó hắn không ngừng tăng độ khó cho đến tận 80 nhưng điểm cũng không thấp hơn 70, đó là Trần Mộ trước đó còn hoàn thành liên tục 4 bộ huấn luyện. Mark Wirtt thầm tính, nếu ngay từ đầu đã tập với độ khó 80 thì điểm của Trần Mộ chắc chắn phải hơn 80.
Trong cả trụ sở, người có thành tích như vậy cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người thế này mà là lính mới sao?
Nghỉ ngơi một lát, hơi thở của Trần Mộ cũng đã bình thường trở lại. Nhờ kiên trì luyện tập thể thao mà tất cả cơ năng sinh lý của hắn đều rất tốt, khả năng chịu đựng cũng hơn xa người thường.
“Huấn luyện né tránh trong phạm vi nhỏ không phải là một phần của huấn luyện phi hành bằng khí lưu tạp sao?” Trần Mộ hơi kinh ngạc hỏi ngược lại.
Mark Witt nhìn mặt Trần Mộ chằm chằm, thấy vẻ mặt hắn không giống như đang giả vờ.
“Ngươi luyện tập phi hành như thế nào?” Suy nghĩ một chút, Mark Witt hỏi.
Trần Mộ chỉ vào màn sáng trước mặt Mark Witt, thản nhiên nói: “ Tập theo các bài tập trên đó.”
“”Nó sao?” Mark Witt chỉ vào màn sáng, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ ngươi tự tập theo các bài huấn luyện đó?” Thấy Trần Mộ gật đầu, hắn đột nhiên không nói được gì nữa.
Năm nay lại có thứ quái thai này sao? Đây là lần đầu tiên hắn gặp người tự tập mà né tránh trong phạm vi nhỏ có thể đạt tới trình độ này.
“Các phần khác ngươi tập thường được bao nhiêu điểm?” Mark Witt dò hỏi.
“Phi hành đường dài tốc độ cao độ khó 80 được khảng 80 điểm. Giữ vị trí chính xác trên không độ khó 80 được khoảng 75 điểm.” Trần Mộ nhẩm đếm ngón tay: “ Các động tác chiến thuật trên không ta chỉ thực hiện được với độ khó 70, còn đa cấp chiến thuật thì chỉ làm được tam liên, nếu là tứ liên thì tỉ lệ thành công chỉ khoảng 50%.”
Mark Witt hơi trầm mặc, nếu nhìn kĩ sẽ thấy ánh mắt của hắn thoáng ảm đạm.
Hắn như đang mơ.
Phi hành đường dài tốc độ cao thì hầu như tạp tu nào cũng phải luyện tập. Nội dung của kĩ thuật này cũng chẳng có gì, đại khái là chỉ cần cường độ cảm giác đủ cao thì kết quả cũng không thấp. Phi hành là kỹ thuật mà tạp tu cận chiến hay viễn chiến đều cần. Tạp tu viễn chiến cần nó để truy đuổi, không cho kẻ địch thoát khỏi tầm hoả lực của mình, còn tạp tu cận chiến thì lại cần nó để thu hẹp khoảng cách của mình và kẻ địch.
Giữ vị trí chính xác trên không là kĩ năng mà tạp tu viễn chiến phải học, nó giúp tạp tu có thể giữ thân thể vững vàng trên không.
Các động tác chiến thuật trên không phần lớn đều là để tạp tu cận chiến học, dùng để mê hoặc và tránh né công kích của đối phương.
Còn về đa cấp chiến thuật thì chỉ có tạp tu cận chiến mới học. Nó gồm nhiều dộng tác chiến thuật trên không trung được tổ hợp sử dụng liên tục. Tam liên chính là ba động tác chiến thuật liên tục tạo thành động tác chiến thuật độ khó cao.
Người này đã học xong cả ba thứ! Mark Witt nhìn kĩ Trần Mộ khiến Trần Mộ hơi sợ hãi. Bá Thiên Bang - Tàng Thư Viện
Quái thai! Người này tuyệt đối là siêu cấp quái thai! Mark Witt bỗng nhiên thấy hưng phấn, một quái thai như vậy nếu được mình dạy dỗ cẩn thận thì sẽ tạo thành quái vật thế nào đây? Hắn càng nghĩ càng thấy hưng phấn, đã lâu lắm rồi không gặp được chuyện gì thú vị như thế này.
Hơn nữa hắn còn có một tầng ẩn ý. Năm nay hắn đã 42 tuổi, đã đạt tới trạng thái đỉnh cao nhất, nhưng sau đỉnh cao sẽ là gì? Hắn biết rất rõ, sau hai năm nữa thực lực sẽ giảm sút, bắt đầu vào thời kì suy thoái. Nếu như lúc đó có người tới khiêu chiến thì sao, đây là vấn đề hắn không thể không cân nhắc.
Vốn dĩ hắn cũng chẳng nghĩ tới vấn đề này, từ sau khi rời khỏi chức đoàn trưởng, hắn đã có giác ngộ về cái chết của người già. Nhưng không ngờ đột nhiên lại có một gã quái thai xuất hiện trước mặt, gây chấn động mạnh vào tâm tư của hắn, khiến nó linh hoạt hẳn lên.
Hắn ho nhẹ một tiếng: “Cũng không tệ, xem bộ dạng của ngươi khá thích hợp để làm tạp tu cận chiến đấy.” Vẻ mặt của hắn bình tĩnh trở lại, không hề lộ ra chút khác thường nào. Trần Mộ cũng không thấy được gì, trong lòng hắn lại còn thấy hơi may mắn, có lẽ thành tích này cũng không kém lắm.
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của hailua2523