Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #71  
Old 03-06-2008, 09:56 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 37(b):TRÊN TRá»I RÆ¡i XUốNG



Chiá»u hôm ấy y ăn thật no, nai nịt gá»n ghẽ, hông giắt chuá»· thá»§, lưng mang dây dài, trá»i chưa tối hẳn, đã lập tức bước ra khá»i trướng. Chỉ thấy Lá»— Giản Lương ba trưởng lão đứng ở ngoài trướng nói:
- Tiểu nhân đưa quan nhân lên núi.
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:
- ÄÆ°a ta lên núi à?
Lỗ Hữu Cước nói:
- Äúng thế. Chẳng phải quan nhân có hẹn vá»›i Hoàng bang chá»§ gặp nhau trên đỉnh núi sao?
Quách Tĩnh rất ngạc nhiên, nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ Dung nhi hoàn toàn không phải lừa mình?
Vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, theo ba ngưá»i tá»›i chân núi Cây Trá»c.
Chỉ thấy dưới núi có mấy chục tên thân binh dắt theo mấy chục con bò con dê Ä‘ang chá». Lá»— trưởng lão nói:
- Giết đi!
Một tên thân binh giơ tiêm đao lên chặt đùi sau của một con dê, lúc máu còn nóng dán lên vách núi, trong chớp mắt máu tươi chảy ròng ròng đông lại, chiếc đùi dê dán lên vách núi lạnh như dùng đinh sắt đóng chặt vào vách đá.
Quách TÄ©nh còn chưa hiểu ý, má»™t tên thân binh khác lại chặt má»™t đùi dê dán lên vách đá, cao hÆ¡n cái trước khoảng bốn thước. Quách TÄ©nh cả mừng, má»›i biết ba trưởng lão dùng đùi dê làm thành bậc thang, Ä‘ang lúc trá»i rất lạnh, không có cách nào tốt hÆ¡n thế. Chỉ thấy Lá»— Hữu Cước tung ngưá»i vá»t lên, đứng vững trên chiếc đùi dê thứ hai. Giản trưởng lão chặt má»™t đùi dê, ném lên phía trên, Lá»— Hữu Cước đón lấy lại dán lên vách núi.
Qua hồi lâu, chiếc thang dê ấy đã cao hÆ¡n mưá»i trượng, dưới đất giết dê chuyển lên, chưa kịp dán lên vách đá đã đông lại. Quách TÄ©nh và ba trưởng lão dòng dây dài xuống kéo dê sống lên, vừa giết vừa dán. Chiếc thang dê dá»±ng tá»›i giữa sưá»n núi, gió thổi càng mạnh, bốn ngưá»i Ä‘á»u là cao thá»§ võ công, thân hình tuy hÆ¡i loạng choạng, hai chân đặt trên đùi dê rất vững vàng nhưng vẫn sợ trÆ¡n trượt sẩy chân, bèn buá»™c dây vào hông để đỠphòng, tất tả đến ná»­a đêm, chiếc thang dê má»›i lên tá»›i đỉnh núi. Ba trưởng lão cố nhiên vô cùng mệt má»i, Quách TÄ©nh cÅ©ng mồ hôi toát ra đầy ngưá»i.
Lá»— Hữu Cước thở dốc mấy hÆ¡i, cưá»i nói:
- Quan nhân, thế này có thể tha tội cho tiểu nhân được không?
Quách Tĩnh vừa xấu hổ vừa cảm kích, nói:
- Quả thật không biết phải báo đáp ba vị thế nào?
Lỗ Hữu Cước nói:
- Äây là lệnh cá»§a bang chá»§, có khó hÆ¡n cÅ©ng phải tuân theo. Ai bảo bá»n ta có má»™t vị bang chá»§ cổ quái như thế làm chi.
Ba trưởng lão hô hô cưá»i rá»™, quay mặt vào vách đá, từ từ lần xuống.
Quách TÄ©nh thấy ba ngưá»i từng bước từng bước yên ổn leo xuống tá»›i sưá»n núi má»›i quay đầu lại, chỉ thấy cảnh sắc trên đỉnh núi tươi đẹp vô cùng, băng lạnh ngàn năm kết thành má»™t thế giá»›i lưu ly, có chá»— như quỳnh hoa thụy thảo, có chá»— như quái Ä‘iểu dị thú, có chá»— như núi non chập chùng, có chá»— như cây cối nghiêng ngã. Quách TÄ©nh càng nhìn càng ngạc nhiên, khen ngợi không thôi. Äoán chắc không bao lâu Hoàng Dung sẽ theo chiếc thang dê lên, trong chá»›p mắt không kìm được máu nóng sôi lên, mặt mÅ©i đỠbừng, Ä‘ang xuất thần chợt nghe má»™t tiếng cưá»i khúc khích khẽ vang lên.
Tiếng cưá»i này lập tức khiến y như nghe thấy sấm rá»n sét nổ, lập tức quay ngưá»i nhìn lại, dưới ánh trăng chỉ thấy má»™t thiếu nữ như cưá»i mà không phải cưá»i Ä‘ang nhìn y, không phải Hoàng Dung thì là ai? Quách TÄ©nh tuy biết rõ có thể gặp nàng, nhưng lần này gặp nhau, rốt lại vẫn vừa mừng vừa sợ, ngá» là Ä‘ang trong má»™ng. Hai ngưá»i nhìn nhau hồi lâu rồi chạy tá»›i gần nhau, không đỠphòng băng trên đỉnh núi trÆ¡n láng dị thưá»ng, hai ngưá»i mừng sợ lẫn lá»™n Ä‘á»u không đỠphòng, soạt soạt hai tiếng, đồng thá»i trượt ngã. Quách TÄ©nh sợ Hoàng Dung bị thương, ngưá»i chưa chúi xuống tá»›i đất đã vận kình nhảy lên trước đỡ nàng. Hai ngưá»i xa nhau hÆ¡n má»™t năm, nhá»› nhau muốn phát Ä‘iên, lúc ấy gặp lại, ôm chặt lấy nhau ở đó làm sao gỡ ra được?
Qua hồi lâu, Hoàng Dung nhẹ nhàng gỡ ra, ngồi xuống một tảng băng nhô lên như tấm thạch bàn, nói:
- Nếu không phải thấy ngươi nhớ ta quá thì ta không tới gặp ngươi đâu.
Quách TÄ©nh ngÆ¡ ngác nhìn nàng, hồi lâu không nói nên lá»i. Qua má»™t lúc lâu má»›i kêu:
- Dung nhi.
Hoàng Dung dạ một tiếng. Quách Tĩnh mừng rỡ vô cùng, lại kêu:
- Dung nhi.
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Ngươi kêu còn chưa đủ à? Trong bấy nhiêu hôm, tuy ta không ở trước mặt ngươi, chẳng lẽ má»—i ngày ngươi lại không gá»i ta mấy ngàn lần sao?
Quách Tĩnh nói:
- Sao cô biết?
Hoàng Dung cưá»i khẽ nói:
- Ngươi không thấy ta, chứ ta thì thưá»ng thấy ngươi.
Quách Tĩnh nói:
- Trước nay cô ở trong quân của ta, sao không cho ta gặp mặt?
Hoàng Dung bĩu môi nói:
- Ngươi còn mặt dày há»i à? Ngươi biết ta bình an vô sá»± là sẽ Ä‘i thành thân vá»›i công chúa Hoa Tranh. Ta chẳng thà không cho ngươi biết chá»— ta ở. Ngươi bảo ta là con ngốc sao?
Quách Tĩnh nghe nàng nói tới tên Hoa Tranh, nỗi mừng rỡ lập tức tan biến, lại cảm thấy bồi hồi.
Hoàng Dung nhìn quanh một vòng, nói:
- Tòa cung điện bằng băng này rất đẹp, chúng ta vào trong ngồi nói chuyện.
Quách Tĩnh nhìn theo ánh mắt của nàng, chỉ thấy trong một khối băng dày có một cái hang rỗng, dưới ánh trăng thấp thoáng lóng lánh rất đẹp, đúng là như một cung điện lớn làm bằng băng.
Hai ngưá»i dắt tay nhau vào động băng, cùng ôm vai nhau ngồi xuống. Hoàng Dung nói:
- Nhá»› lại việc ngươi cư xá»­ vá»›i ta trên đảo Äào Hoa, ngươi nói ta có nên tha cho ngươi không?
Quách Tĩnh đứng lên nói:
- Dung nhi, ta dập đầu một trăm cái để tạ tội với cô.
Y theo đúng bài bản, quả thật quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cưá»i, đưa tay đỡ y dậy nói:
- Thôi Ä‘i, nếu ta không tha ngươi thì ngươi có chém má»™t trăm cái đầu cá»§a Lá»— Hữu Cước, ta cÅ©ng không lên ngá»n núi này đâu.
Quách Tĩnh mừng rỡ nói:
- Dung nhi, cô tốt lắm.
Hoàng Dung nói:
- Có gì mà tốt với không tốt? Trước đây chỉ cho rằng ngươi dốc lòng muốn trả thù cho sư phụ, trong lòng không có nửa bóng dáng của ta, ta tự nhiên tức giận? VỠsau thấy ngươi và Âu Dương Phong giao hẹn, vì ta mà chịu tha cho y ba lần không giết, như thế thì trong lòng ngươi vẫn còn có ta.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Äến lúc ấy cô má»›i biết lòng ta.
Hoàng Dung lại chẩu môi cưá»i nói:
- Ngươi thấy ta ăn mặc thế nào?
Quách TÄ©nh nãy giá» toàn nhìn vào mặt nàng, nghe câu ấy má»›i nhìn lên ngưá»i nàng, chỉ thấy nàng mặc má»™t chiếc áo lông Ä‘iêu màu Ä‘en, chính là chiếc áo mình tặng hôm hai ngưá»i đính giao ở Trương Gia Khẩu, trong lòng xúc động, đưa tay ra nắm tay nàng.
Hai ngưá»i ngồi dá»±a vào nhau má»™t lúc, Quách TÄ©nh nói:
- Dung nhi, ta nghe đại sư phụ nói lúc cô trong miếu Thiết Thương bị Âu Dương Phong bắt Ä‘i theo, vá» sau làm sao thoát được khá»i tay y?
Hoàng Dung thở dài nói:
- Chỉ tiếc má»™t tòa Quy Vân trang đẹp đẽ cá»§a Lục sư ca. Hôm ấy Lão Äá»™c vật ép ta giảng giải Cá»­u âm chân kinh cho y, ta nói giảng giải thì không khó nhưng phải tìm được chá»— yên tÄ©nh. Lão Äá»™c vật nói cái đó tá»± nhiên, chúng ta Ä‘i tìm chá»— chùa miếu nào yên tÄ©nh.
Ta nói hòa thượng trong chùa miếu rất đáng ghét, ta lại không thích ăn chay. Lão Äá»™c vật nói vậy thì làm sao. Ta nói:
- Quy Vân trang ở cạnh Thái Hồ phong cảnh đã đẹp, thức ăn lại ngon, chỉ có Ä‘iá»u trang chá»§ là bạn ta, không khá»i khiến y lo lắng.
Quách Tĩnh nói:
- Phải rồi, nhất định y sẽ không chịu đi.
Hoàng Dung nói:
- Không, y là ngưá»i rất tá»± đại, có coi ai ra gì. Ta càng nói thế, y càng đòi Ä‘i. Y nói bất kể trong trang có bao nhiêu bạn bè cá»§a ngươi, Lão Äá»™c vật cÅ©ng đối phó được. Hai ngưá»i tá»›i Quy Vân trang, cha con Lục sư ca lại Ä‘á»u không có nhà, té ra Ä‘á»u tá»›i nhà Trình đại tiểu thư ở huyện Bảo ưng tại Giang Bắc thăm há»i thông gia.
Ngươi biết tòa trang viện ấy là xây dá»±ng theo thuật ngÅ© hành bát quái cá»§a cha ta. Lão Äá»™c vật vừa vào tá»›i trang đã biết không hay, Ä‘ang nghÄ© cách kéo ta lui ra, nhưng ta thoắt bên đông, thoắt bên tây đã sá»›m không còn bóng dáng. Y tìm ta không được, nổi cÆ¡n giận lên, má»™t nắm lá»­a đốt Quy Vân trang thành bình địa.
Quách Tĩnh a một tràng, nói:
- Ta tá»›i Quy Vân trang tìm cô, chỉ thấy ngói vỡ gạch nát, không ngá» là việc hay cá»§a Lão Äá»™c vật.
Hoàng Dung nói:
- Ta Ä‘oán y sẽ đốt trang viện nên trước đó đã bảo má»i ngưá»i trốn Ä‘i. Lão Äá»™c vật tuy không bắt được ta nhưng y quả thật xấu xa tàn độc, chá» ta trên đưá»ng vỠđảo Äào Hoa, mấy lần suýt nữa chạm mặt y, vá» sau ta lên Mông Cổ phía bắc, y lại Ä‘uổi theo. Ngốc ca ca, may mà ngươi ngu ngốc, chứ nếu linh mẫn cÆ¡ cảnh như Lão Äá»™c vật trước sau bao vây thì ta thật không biết trốn ở đâu nữa.
Quách TÄ©nh cưá»i ngượng nghịu.
Hoàng Dung nói:
- Nhưng sau cùng thì ngươi cũng thông minh, biết ép Lỗ Hữu Cước nghĩ kế.
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, là cô dạy ta mà.
Hoàng Dung ngạc nhiên nói:
- Ta dạy ngươi à?
Quách Tĩnh nói:
- Là cô dạy ta trong mơ.
Lúc ấy đem giấc mơ kể lại một lượt.
Hoàng Dung lúc ấy lại không cưá»i cợt, trong lòng vô cùng cảm động, dịu dàng nói:
- Ngưá»i xưa nói tinh thành tá»›i mức tá»™t đỉnh thì vàng đá cÅ©ng tan. Ngươi nhá»› nhung ta như thế, quả thật ta phải gặp ngươi sá»›m hÆ¡n.
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, từ nay trở Ä‘i cô vÄ©nh viá»…n đừng rá»i xa ta nữa, có được không?
Hoàng Dung nhìn lên biển mây dày đặc trên đỉnh núi xuất thần, chợt nói:
- Tĩnh ca ca, ta lạnh.
Quách TÄ©nh vá»™i cởi chiếc áo da trên ngưá»i khoác cho nàng, nói:
- Chúng ta xuống thôi.
Hoàng Dung nói:
- ÄÆ°á»£c tối mai chúng ta sẽ lên đây, ta sẽ giảng giải thật kỹ yếu chỉ trong Cá»­u âm chân kinh cho ngươi.
Quách TÄ©nh ngạc nhiên há»i:
- Cái gì?
Tay phải Hoàng Dung vốn đang nắm tay trái y, lúc ấy bấm mạnh một cái nói:
- Cha ta đã dịch thiên văn tự líu la líu lo cuối cùng trong chân kinh, tối mai ta sẽ nói cho ngươi nghe.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Thiên Phạn văn này rõ ràng là Nhất Äăng đại sư dịch ra, sao lại nói là cha nàng?
Trong lòng nghi cảm, Ä‘ang định há»i lại, Hoàng Dung đã bấm tay y má»™t cái.
Y biết trong chuyện này ắt có duyên cá»›, lúc ấy thuận miệng đáp ứng, hai ngưá»i nhất tá» xuống núi. Vá» tá»›i trướng, Hoàng Dung ghé vào tai nói khẽ:
- Âu Dương Phong cÅ©ng lên núi Cây Trá»c, lúc chúng ta trò chuyện y đã núp phía sau nghe trá»™m.
Quách Tĩnh giật nảy mình nói:
- A, ta lại không phát giác ra.
Hoàng Dung nói:
- Y núp ở má»™t tảng băng phía sau. Lão Äá»™c vật vô cùng gian hoạt nhưng lần này lại quên là núi băng trong suốt, không thể núp được. Ta cÅ©ng nhỠánh trăng chiếu xuống má»›i thấy y thấp thoáng sau tảng băng.
Quách Tĩnh nói:
- Té ra cô nói tới Cửu âm chân kinh gì đó, là nói cho y nghe.
Hoàng Dung nói:
- Ờ, ta muốn lừa y lên đỉnh núi, chúng ta gỡ hết thang dê cho y ở trên đỉnh núi mà tu tiên luyện khí làm tiên sống trá»n Ä‘á»i.
Quách Tĩnh cả mừng, vỗ tay khen hay.
Hôm sau Thành Cát Tư Hãn hạ lệnh đánh thành lại mất hÆ¡n má»™t ngàn quân tinh nhuệ. Quân giữ thành cưá»i cợt chá»­i mắng làm Thành Cát Tư Hãn tức giận gầm lên như sấm, đưa mắt nhìn ra lại chỉ thấy trên đồng trống Ä‘á»u là xác ngưá»i ngá»±a cá»§a quân Mông Cổ, càng thêm buồn bá»±c.
Äêm ấy Quách TÄ©nh, Hoàng Dung và ba trưởng lão Cái bang sắp đặt ổn thá»a, chỉ chỠÂu Dương Phong lên núi là há»§y bậc thang phía dưới. Nào ngỠÂu Dương Phong vô cùng giảo hoạt, cÅ©ng đã đỠphòng chuyện này, cứ chỠở xa xa, nếu Quách Hoàng hai ngưá»i không lên, thì y cÅ©ng không hiện thân.
Hoàng Dung thoáng trầm ngâm, lại nghÄ© ra má»™t kế, sai ngưá»i chuẩn bị sẳn mấy sợi dây dài, ngâm dầu má» cho thấm vào tận trong. Äất Hoa Thích Tá»­ Mô khắp nÆ¡i Ä‘á»u có má» dầu. HÆ¡n ngàn năm trước, cư dân ở đây đào giếng lấy nước, lại được dầu má», gặp lá»­a là cháy, từ đó vá» sau dùng để nấu cÆ¡m đốt vật. Quân Mông Cổ cÅ©ng cướp được dầu má» chá»— bách tính Hoa Thích Tá»­ Mô, dùng làm nhiên liệu.
Quách Hoàng hai ngưá»i Ä‘eo dây tẩm dầu má» lên núi, giấu vào sau đá núi, kế ngồi trong động băng trò chuyện. Qua không bao lâu, bóng Âu Dương Phong quả nhiên thấp thoáng hiện ra phía sau tảng băng. Y khinh công đã tá»›i mức lư há»a thuần thanh, lên núi đạp băng hoàn toàn không có tiếng động, Ä‘oán hai ngưá»i nhất định khó phát hiện ra. Hoàng Dung lập tức nói mấy câu kinh văn, hai ngưá»i giả làm như Ä‘ang nghiá»n ngẫm. Nghiá»n ngẫm là giả, nhưng yếu chỉ kinh văn nói ra câu nào cÅ©ng là thật. Âu Dương Phong nghe được, chỉ biết ý nghÄ©a kỳ diệu bao la, bất giác trong lòng mừng rỡ, nghÄ© thầm nếu mình ép con nha đầu này thì cho dù y thị bắt buá»™c phải nói ra cÅ©ng không chịu giải thích rõ ràng, nghe trá»™m ở đây đúng là kỳ diệu không sao nói xiết.
Hoàng Dung thong thả giảng giải, Quách Tĩnh giả vỠcăn vặn. Âu Dương Phong nghĩ thầm:
- Äạo lý đơn giản như thế mà cÅ©ng không hiểu, thật ngu ngốc quá?
Chợt nghe dưới núi có tiếng tù và vang lên vô cùng cấp bách. Quách Tĩnh đứng phắt dậy kêu lên:
- Äại hãn Ä‘iểm tướng, ta phải xuống thôi.
Thật ra tiếng tù và ấy là y sắp xếp từ trước. Hoàng Dung nói:
- Vậy thì tối mai chúng ta lại lên.
Quách Tĩnh nói:
- Lên núi xuống núi thật là mất công, nói ở trong trướng không được à?
Hoàng Dung nói:
- Không, lão già Âu Dương Phong tìm ta khắp nÆ¡i, ngưá»i này vô cùng giảo hoạt, không ở đâu mà trốn khá»i tay y. Nhưng dù y giảo hoạt gấp mưá»i lần cÅ©ng quyết không ngá» rằng chúng ta lại gặp nhau ở đỉnh núi chót vót này.
Âu Dương Phong ngấm ngầm đắc ý:
- Hà, đừng nói má»™t tòa núi nhá» nhá» này, cho dù ngươi chạy tá»›i chân trá»i, ta cÅ©ng Ä‘uổi được ngươi.
Quách Tĩnh nói:
- Vậy thì cô cứ ở đây chỠta, nửa giỠnữa ta sẽ quay lại.
Hoàng Dung gật đầu ưng thuận. Quách Tĩnh đi thẳng ra xuống núi. Y để một mình Hoàng Dung ở lại trên núi, trong lòng vẫn hồi hộp không yên, nhưng nghĩ tới Âu Dương Phong quyết ý nghe trộm chân kinh, ắt không đến nỗi hiện thân làm hại nàng.
Qua thá»i gian khoảng ăn xong bữa cÆ¡m, Hoàng Dung đứng lên nói má»™t mình:
- Tại sao Tĩnh ca ca còn chưa lên? Trên núi này không biết có ma không? Nhớ lại Dương Khang và Âu Dương Khắc quả thật rất đáng sợ, mình cứ xuống một lúc chỠTĩnh ca ca rồi cùng lên.
Âu Dương Phong chỉ sợ nàng phát giác, co lại sau tảng băng không dám động đậy, nhìn thấy nàng cũng xuống núi.
Quách Tĩnh và ba trưởng lão đứng dưới chân núi, vừa thấy Hoàng Dung xuống, lập tức châm lửa vào sợi dây dài. Nguyên là lúc Quách Tĩnh xuống núi đã đem mớ dây dài tẩm dầu quấn trên từng chiếc từng chiếc đùi dê đông lạnh. Sợi dây dài cháy thẳng lên trên, thịt dê nóng lên, băng dính ở vách núi tan ra, từng bậc thang liên tiếp rơi xuống. Nhìn thấy một con rắn lửa ngoằn ngoèo bò lên trên, trong bóng đêm băng tuyết ánh lên sáng rực, vô cùng thích mắt.
Hoàng Dung vỗ tay khen hay, nói:
- Tĩnh ca ca, ngươi nói lần này có tha y không?
Quách Tĩnh nói:
- Äây là lần thứ ba, chúng ta không thể thất tín bá»™i ước.
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Ta có cách rồi, đã không bội ước lại có thể giết y trả thù cho sư phụ ngươi.
Quách Tĩnh cả mừng kêu lên:
- Dung nhi, cô quả thật toàn thân là mưu kế. Äó là cách hay gì vậy?
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Không có gì khó cả. Chúng ta để Lão Äá»™c vật trên đỉnh núi há»›p gió mưá»i ngày mưá»i đêm cho y vừa đói vừa rét, tay chân rã rá»i, sau đó làm thang dê cứu y xuống, đó là lần thứ ba tha y, phải không?
Quách Tĩnh nói:
- Äúng rồi.
Hoàng Dung nói:
- Ngươi đã tha y ba lần, vậy thì không cần phải khách sáo vá»›i y nữa. Y vừa xuống núi xong, đạp chân lên mặt đất thì hai chúng ta đồng thá»i động thá»§, lại thêm ba vị trưởng lão giúp đỡ, năm ngưá»i chúng ta đánh má»™t kẻ bệnh tật dở sống dở chết, ngươi nói có giết y được không?
Quách Tĩnh nói:
- Như thế dÄ© nhiên là được Chỉ là giết y như thế, không khá»i có chá»— thắng cÅ©ng bất võ.
Hoàng Dung nói:
- Ờ, đối vá»›i loại ngưá»i xấu xa độc ác như thế, còn nói chuyện võ hay bất võ à? Lúc hại năm vị sư phụ cá»§a ngươi y có chịu thá»§ hạ lưu tình không?
NghÄ© tá»›i mối huyết hải thâm cừu cá»§a ân sư, Quách TÄ©nh bất giác lòng Ä‘au như xé, lại nghÄ© Âu Dương Phong bản lÄ©nh cao cưá»ng, nếu lần này tha cho y sau này chưa chắc đã có cÆ¡ há»™i trả thù, lúc ấy nghiến răng nói:
- ÄÆ°á»£c, cứ thế mà làm.
Hai ngưá»i trở vá» trướng, lần này thì quả thật nghiên tập võ công trong Cá»­u âm chân kinh, trong lúc bàn luận, Ä‘á»u biết ngưá»i kia trong má»™t năm nay võ công cÅ©ng tăng tiến rất mau, Ä‘á»u cảm thấy được an á»§i.
Nói tới đoạn cuối, Quách Tĩnh nói:
- Thằng gian tặc Hoàn Nhan Hồng Liệt đang trong thành này, chúng ta phải mở to mắt nhìn, thế nào cũng phải bắt được y. Cô nghĩ kế gì công thành đi.
Hoàng Dung trầm ngâm nói:
- Mấy hôm nay ta vẫn suy nghÄ©, tính qua hÆ¡n mưá»i kế nhưng không có kế nào thật sá»± dùng được.
Quách Tĩnh nói:
- Trong huynh đệ Cái bang cÅ©ng có mưá»i ngưá»i công phu khinh công cao cưá»ng, thêm ta và cô, chúng ta thá»­ trèo lên tưá»ng thành được không?
Hoàng Dung lắc đầu nói:
- Tưá»ng thành này cứ má»™t trượng có mưá»i cung thá»§ bảo vệ, đừng nói là không dá»… trèo lên, cho dù mưá»i mấy ngưá»i Ä‘á»u lên được tá»›i thành thì hÆ¡n mưá»i vạn quân trong thành chống lại, cÅ©ng không có cách nào phá được cá»­a thành.
Hai ngưá»i bàn luận suốt đêm, không há» nghỉ ngÆ¡i.
Sáng sớm hôm sau Thành Cát Tư Hãn lại hạ lệnh đánh thành, hơn một vạn quân Mông Cổ kéo máy bắn đá tới, chỉ thấy đạn đá như mưa rơi vào trong thành.
Nhưng quân giữ thành núp trong tưá»ng bảo, đạn đá đánh vào nhà dân rất nhiá»u, nhưng quân sÄ© thương vong rất ít. Liên tiếp ba ngày, quân Mông Cổ dùng đủ cách tấn công, nhưng vẫn không làm gì được.
Sáng sá»›m hôm thứ tư, trên trá»i lại có tuyết như lông ngá»—ng rÆ¡i xuống: Quách TÄ©nh nhìn đỉnh núi nói:
- Chỉ sợ chá» không được mưá»i ngày, Âu Dương Phong đã chết rét rồi.
Hoàng Dung nói:
- Y ná»™i công tinh thâm, có thể chịu được mưá»i ngày.
Câu nói vừa dứt, đột nhiên hai ngưá»i đồng thá»i hoảng sợ kêu lên, chỉ thấy trên núi có má»™t vật rÆ¡i xuống, chính là Âu Dương Phong. Hoàng Dung vá»— tay cưá»i nói:
- Lão Äá»™c vật chịu không nổi, tá»± Ä‘i tìm cái chết!
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:
- Ờ, lạ thật, tại sao lại đến nỗi như thế?
Chỉ thấy y hoàn toàn không rÆ¡i thẳng xuống, mà thân hình chập chá»n trên không như má»™t cánh diá»u. Quách Hoàng hai ngưá»i rất ngạc nhiên, nghÄ© thầm rÆ¡i từ núi cao hàng ngàn trượng xuống mà không tan xương nát thịt má»›i lạ, nhưng y rÆ¡i xuống lại chậm như thế, chẳng lẽ Lão Äá»™c vật còn biết yêu pháp sao? Trong giây lát, Âu Dương Phong lại rÆ¡i xuống má»™t Ä‘oạn, lúc ấy hai ngưá»i má»›i nhìn thấy rõ, chỉ thấy y toàn thân trần truồng, trên đỉnh đầu buá»™c hai khối tròn tròn, Hoàng Dung chợt động tâm niệm, đã hiểu rõ lý do lập tức kêu lên:
- Äáng tiếc!
Nguyên là Âu Dương Phong bị khốn trên đỉnh núi Cây Trá»c, y võ công tuy cao nhưng rốt lại cÅ©ng không có cách nào trượt thẳng xuống dưới ngá»n núi cao ngàn trượng, nhịn đói nhịn rét mấy ngày, lúc gấp rút nảy ý khôn, chợt nghÄ© ra má»™t cách. Y cởi hết quần áo túm chặt hai ống quần lại, lại sợ quần không bá»n, liá»n xé phần dưới áo buá»™c vào ống quần, hai tay nắm chặt giữa ống quần, nghiến răng nhảy má»™t cái từ đỉnh núi rÆ¡i thẳng xuống dưới. Cách này vốn rất mạo hiểm, chỉ là trong cái chết tìm cái sống, nhưng ngoài ra thì không còn cách nào khác, quả nhiên cái quần bá»c đầy gió làm giảm sức rÆ¡i cá»§a y. Y không mặc quần áo, hai tay cÆ¡ hồ đông cứng, lúc ấy cậy vào má»™t thân ná»™i công trác tuyệt, cố gắng vận khí lưu chuyển khắp toàn thân để chống lại giá rét.
Hoàng Dung vừa tức giận vừa buồn cưá»i, nhất thá»i không nghÄ© được cách nào.
Lúc ấy quân sÄ© đôi bên trong thành ngoài thành Ä‘á»u đã nhìn thấy, mấy chục vạn ngưá»i nhất tá» ngẩng đầu nhìn theo ngưá»i Ä‘ang bay trên không. Rất nhiá»u quân sÄ© cho là thần tiên giáng trần, cùng quỳ xuống đất dập đầu lạy lục.
Quách TÄ©nh nhìn phía Âu Dương Phong rÆ¡i xuống thấy ắt là rÆ¡i vào thành, đợi y còn cách mặt đất vài mươi trượng bèn chụp má»™t chiếc cung sắt bắn luôn mấy phát, nghÄ© rằng y Ä‘ang trên không, không sao tránh được, chỉ là nghÄ© tá»›i cái hẹn tha mạng ba lần, chỉ nhắm bắn vào chá»— không trí mạng trên đùi y. Âu Dương Phong ngưá»i Ä‘ang trên không nhưng mắt nhìn khắp bốn phía, thấy tên bắn tá»›i, lập tức cong ngưá»i ưỡn lưng, hai chân vung ra, đá tung hết tên Quách TÄ©nh bắn tá»›i.
Trong tiếng ba quân reo hò ầm Ä©, Thành Cát Tư Hãn đã được Quách TÄ©nh sai ngưá»i qua báo vắn tắt, liá»n hạ lệnh phát tên. Lúc ấy hàng vạn chiếc cung cùng giương, tên bay như châu chấu, Ä‘á»u bắn vào Âu Dương Phong.
Nhìn thấy y cho dù có ngàn tay muôn chân cÅ©ng khó có thể tránh được. Y toàn thân trần truồng, trên không lại không có cách nào né tránh, thế ắt bị tên cắm khắp ngưá»i như lông nhím. Âu Dương Phong thấy tình thế nguy cấp đột nhiên buông tay, lập tức đầu dưới chân trên rÆ¡i mau xuống đất. Mấy mươi vạn ngưá»i đồng thanh kêu ầm lên, đúng là kinh thiên động địa.
Chỉ thấy y trên không ưỡn dưng một cái, chụp vào một lá cỠlớn trên thành.
Lúc ấy gió tây bắc Ä‘ang mạnh, thổi căng lá cá» từ phía tây qua phía đông Âu Dương Phong tay trái quá» xuống trước đã chụp được góc lá cá», kế mượn lá»±c giật má»™t cái, lá cá» lá»›n rách đôi. Âu Dương Phong lá»™n ngưá»i má»™t vòng, hai chân móc vào cá»™t cá» trượt thẳng xuống dưới, mất hút phía sau tưá»ng thành.
Quân sÄ© hai bên thấy việc lạ ấy, ai cÅ©ng hoảng sợ, nhất thá»i nhao nhao bàn tán, quên cả đánh nhau.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Lần này không thể kể là tha y, lần sau há lại không phải tha một lần nữa sao? Dung nhi nhất định sẽ rất không thích.
Nào ngá» vừa quay đầu lại thấy Hoàng Dung có vẻ tươi cưá»i, vá»™i há»i:
- Dung nhi, có việc gì mà vui thế.
Hoàng Dung vá»— tay má»™t cái cưá»i nói:
- Ta tặng ngươi má»™t món lá»… vật trá»ng hậu, ngươi có thích không?
Quách Tĩnh nói:
- Lễ vật gì?
Hoàng Dung nói:
- Thành Tán Ma Nhĩ Hãn.
Quách Tĩnh ngạc nhiên không hiểu. Hoàng Dung nói:
- Lão Äá»™c vật dạy ta diệu pháp phá thành, ngươi Ä‘i Ä‘iá»u binh khiển tướng, đêm nay có thể thành công.
Lúc ấy bèn kỠvào tai y nói nhỠmấy câu, chỉ thấy Quách Tĩnh mừng rỡ vỗ tay lia lịa.
Giá» Mùi hôm ấy, Quách TÄ©nh hạ mật lệnh sai bá»™ thuá»™c cắt phá lá»u trướng chế thành dù lá»ng, dưới buá»™c dây da bá»n, hạn trong ná»­a giá» phải may xong má»™t vạn cái. Tướng sÄ© Ä‘á»u rất nghi ngá», nghÄ© thầm cắt hết vải lá»u, trá»i lạnh thế này khó lòng chịu qua má»™t đêm băng tuyết ngoài trá»i, nhưng lệnh cá»§a chá»§ soái chỉ đành làm theo.
Quách tÄ©nh lại hạ lệnh tập trung tất cả bò dê làm thá»±c phẩm trong quân đưa hết tá»›i chân núi tuyết chá» lệnh. Sai má»™t vạn ngưá»i bày bốn trận Thiên phúc, Äịa tải, Phong dương, Vân thùy ngoài cá»­a bắc thành, chỉ chỠđể bắt tướng soái, sai má»™t vạn ngưá»i bày bốn trận Long phi, Hổ dá»±c, Äiểu tưá»ng, Xà phiên hai bên cá»­a bắc thành để ép quân địch phải chạy vào chá»— bốn trận Thiên Äịa Phong Vân, sai má»™t vạn ngưá»i còn lại nai nịt gá»n ghẽ, chuẩn bị chá» sai khiến.
Äêm ấy ăn no, hai vạn ngưá»i theo lệnh bày trận ở cá»­a bắc. Äến cuối giá» Tuất đầu giá» Hợi, Quách TÄ©nh sai thân binh bẩm vá»›i đại hãn có thể phá thành giặc, xin Ä‘iá»u động trá»ng binh đánh thành. Thành Cát Tư Hãn được bẩm báo ná»­a tin ná»­a ngá», vá»™i sai gá»i Quách TÄ©nh vào trướng báo lại. Thân binh bẩm:
- Hiện Kim đao phò mã đã dẫn quân xuất kích, chỉ đợi đại hãn tiếp ứng.
Trong quân Quách TÄ©nh tù và thổi vang, hÆ¡n má»™t ngàn quân giết bò dê, Ä‘em thịt đông dán lên sưá»n núi. Trong Cái bang có rất nhiá»u cao thá»§ lên xuống nối nhau chuyá»n thịt lên dán, làm thành hÆ¡n mưá»i chiếc thang dê. Quách TÄ©nh hạ lệnh má»™t tiếng, trèo lên đầu tiên, má»™t vạn tướng sÄ© lấy dây dài buá»™c vào lưng, từ từ leo lên đỉnh núi. Lúc ấy đã truyá»n lệnh ra, không được gây ra tiếng động. Trong đêm tối chỉ thấy mấy chục con rồng lá»›n ngoằn ngoèo bò lên đỉnh núi.
Äỉnh núi này không rá»™ng lắm, má»™t vạn ngưá»i tầng tầng lá»›p lá»›p bò lên, những ngưá»i lên sau không có chá»— đặt chân. Quách TÄ©nh sai tướng sÄ© buá»™c chặt dù lá»ng vào hông, Ä‘á»u cầm võ khí nhảy xuống thành, cùng tấn công vào cá»­a phía nam.
Y vá»— tay má»™t cái, nhảy xuống trước tiên, mấy trăm bang chúng Cái bang lập tức nhảy theo. Nhảy xuống từ đỉnh núi cao như thế quả thật rất nguy hiểm, nhưng tướng sÄ© Mông Cổ vốn dÅ©ng cảm, lúc ban ngày lại từng thấy Âu Dương Phong từ đỉnh núi nhảy xuống, dù lá»ng trên lưng má»i ngưá»i so ra còn bá»c không khí nhiá»u hÆ¡n cái quần cá»§a y, lại thấy chá»§ soái Ä‘i đầu, lúc ấy ngưá»i nào cÅ©ng hăng hái. Nhất thá»i trên không trung như có muôn đóa hoa cùng nở rá»™, từng chiếc từng chiếc dù lá»ng mở tung, đưa tướng sÄ© xuống đất an toàn.
Hoàng Dung ngồi ở tảng băng trên đỉnh núi, nhìn thấy đại công cáo thành, bất giác trong lòng mừng rỡ, nghÄ© thầm thành Cát Tư Hãn có phá được thành hay không thì vốn chẳng can hệ gì tá»›i mình. Nhưng nếu TÄ©nh ca ca có thể nghe lá»i mình thì có thể thừa cÆ¡ kết thúc má»™t chuyện lá»›n.
Quách TÄ©nh chân vừa chạm đất, lập tức kéo bá» cái dù da trên lưng, vÅ© động đại Ä‘ao xông qua quân sÄ© giữ thành. Lúc ấy trong thành đã có má»™t số ít quân sÄ© phát hiện được, nhưng đột nhiên lại thấy hàng ngàn hàng vạn quân địch trên trá»i rÆ¡i xuống, sau lúc hoảng sợ, làm sao còn có ý chí đánh nhau? Những ngưá»i rÆ¡i xuống đất trước tiên lại là bang chúng Cái bang, ai cÅ©ng võ nghệ cao cưá»ng, tiếp chiến giây lát, đã sá»›m đánh tá»›i cổng thành. Kế đó quân Mông Cổ nối nhau rÆ¡i xuống, tuy có mấy trăm ngưá»i vì dù rách ngã chết, nhưng có đến hÆ¡n chín phần rÆ¡i xuống đất yên ổn, quá ná»­a bị gió thổi dạt, rÆ¡i vào khắp nÆ¡i trong thành, bị quân Hoa Thích Tá»­ Mô bao vây, hoặc bắt hoặc giết, nhưng cÅ©ng có má»™t hai ngàn ngưá»i rÆ¡i xuống cạnh cổng thành. Quách TÄ©nh ra lệnh má»™t ná»­a chống cá»± quân địch, má»™t ná»­a chém then sắt mở cổng thành.
Thành Cát Tư Hãn thấy bá»™ thuá»™c cá»§a Quách TÄ©nh bay xuống thành, vừa mừng vừa sợ, lập tức Ä‘iểm hết ba quân tấn công tá»›i trước thành, chỉ thấy cá»­a thành phía nam mở toang, mấy trăm quân Mông Cổ cầm mâu giữ chắc. Lúc ấy mấy ngàn ngưá»i túa vào, trong ứng ngoài hợp, dÅ©ng mãnh chém giết. HÆ¡n mưá»i vạn quân giữ thành hoảng sợ luống cuống, không biết quân địch từ đâu tá»›i Quân Mông Cổ má»™t mặt chém giết, má»™t mặt rảy dầu má» phóng há»a khắp nÆ¡i. Trong thành lứa cháy ngút trá»i, quân Hoa Thích Tá»­ Mô đại loạn.
Chưa đến sáng, quân giữ thành đã tan vỡ hoàn toàn. Quốc vương Hoa Thích Tử Mô Ma Ha Mạt được tin cổng thành phía bắc không có quân địch lập tức mở cổng bỠchạy. Nào ngỠmột vạn quân của Quách Tĩnh đã sớm chỠsẳn hai bên, cung tên gươm giáo đánh tới rào rào, đánh giết một trận. Ma Ha Mạt không dám ham đánh, sai Hoàn Nhan Hồng Liệt đi đoạn hậu, mình được đám thân binh hộ tống chạy trước.
Quách TÄ©nh dốc lòng bắt bằng được Hoàn Nhan Hồng Liệt, trong đám loạn quân thấy chóp mÅ© vàng cá»§a y chá»›p lên, bèn suất mãnh quân sÄ© Ä‘uổi theo. Quân Hoa Thích Tá»­ Mô tuy bại nhưng rốt lại vẫn rất đông ngưá»i, lúc ấy chó cùng cắn giậu, ai cÅ©ng liá»u mạng chém giết. Quách TÄ©nh ít quân, cản trở không được, khoái mã phía trước không ngừng báo tin, nói quân địch đã sắp phá vây.
Quách Tĩnh nhớ lại binh pháp có câu:
- Mồi nhử chớ ăn, quân vỠchớ ép.
Quân vây ắt khuyết, giặc cùng chớ đuổi.
Lập tức hạ lệnh biến trận, cá» lệnh phất lên, bốn trận Thiên Äịa Long Vân tránh ra nhưá»ng đưá»ng, mấy vạn quân Hoa Thích Tá»­ Mô nhanh chóng xông ra, lại thấy cá» lệnh phất lên, pháo hiệu nổ vang, bốn trận lại khép lại bao vây. Lúc ấy quân địch chỉ còn hÆ¡n vạn ngưá»i Ä‘oạn hậu, tuy Ä‘á»u tinh nhuệ, nhưng sau khi bại trận, không còn ý chí chiến đấu Ä‘á»u bị Quách TÄ©nh bắt sống. Quách TÄ©nh kiểm Ä‘iểm tù binh lại không thấy Hoàn Nhan Hồng Liệt trong đó, trận này tuy thu được toàn thắng nhưng ấm ức không vui. Äến sáng trong thành đã sạch bóng quân địch. Thành Cát Tư Hãn tập hợp chư tướng trong cung Ä‘iện cá»§a Ma Ha Mạt.
Quách TÄ©nh Ä‘ang Chỉnh đốn quân sÄ©, tra Ä‘iểm an á»§i bá»™ thuá»™c thương vong, nghe tiếng tù và cá»§a đại hãn vá»™i chạy tá»›i, vào trước bãi đất rá»™ng trong cung thấy ở cá»­a có má»™t toán quân sÄ©, trong đó có Hoàng Dung và bá»n Lá»— Hữu Cước ba trưởng lão. Hoàng Dung vá»— tay má»™t cái, hai tên quân nhấc má»™t cái bao lá»›n bước tá»›i. Nàng cưá»i nói:
- Ờ ngươi đoán xem trong này là cái gì?
Quách TÄ©nh cưá»i nói:
- Trong thành này có hàng ngàn vạn vật kỳ quái làm sao đoán được?
Hoàng Dung nói:
- Äây là ta tặng ngươi, nhất định ngươi sẽ rất vui vẻ.â€
Quách Tĩnh chợt nghĩ hay là nàng tìm được một cô gái xinh đẹp trong thành tới để đùa mình một trận? Lúc ấy lắc đầu nói:
- Ta không cần.
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Ngươi không cần thật phải không? Nhìn thấy thì đừng đổi lá»i đấy.
Nàng kéo cái bao gai má»™t cái, trong bao quả nhiên rÆ¡i ra má»™t ngưá»i, chỉ thấy y tóc tai rÅ© rượi, mặt đầy máu, mặc má»™t cái áo da cá»§a quân Hoa Thích Tá»­ Mô, nhìn tá»›i mặt mÅ©i thì rõ ràng là Triệu vương Hoàn Nhan Hồng Liệt nước Kim. Quách TÄ©nh cả mừng, nói:
- Hay quá, cô bắt được ở đâu thế?
Hoàng Dung nói:
- Ta thấy bại binh chạy ra cá»­a bắc, má»™t đội quân giương cá» hiệu Triệu vương, nhất định là kế Kim thiá»n thoát xác. Cá» hiệu giương phía đông thì nhất định y sẽ chạy qua phía tây, lúc ấy bèn cùng bá»n Lá»— trưởng lão mai phục phía tây, quả nhiên bắt được gã khốn này.
Quách TÄ©nh hướng vá» nàng khom ngưá»i vái dài má»™t cái, nói:
- Dung nhi, cô trả thù cho tiên phụ, quả thật ta không biết nói thế nào là tốt.
Hoàng Dung chẩu môi cưá»i nói:
- Äây là tình cá» thôi. Ngươi lập được công này, đại hãn nhất định sẽ có trá»ng thưởng, như thế má»›i hay.
Quách Tĩnh nói:
- Ta cũng không nghĩ gì.
Hoàng Dung bước ra má»™t bên, hạ giá»ng nói:
- Ngươi qua đây.
Quách Tĩnh bước qua theo. Hoàng Dung nói:
- Quả thật ngươi không muốn chuyện gì trên Ä‘á»i à?
Quách Tĩnh sửng sốt nói:
- Ta chỉ muốn một việc là mong vĩnh viễn không phải chia lìa cô.
Hoàng Dung cưá»i khẽ nói:
- Hôm nay ngươi lập được công lớn này, cho dù là xúc phạm đại hãn tới mức nào, ta nghĩ y cũng quyết không nổi giận đâu.
Quách Tĩnh Ỡmột tiếng, vẫn còn chưa hiểu rõ. Hoàng Dung nói:
- Bây giá» nếu ngươi xin y phong cho chức quan gì, y cÅ©ng đáp ứng. Nhưng nếu xin y không phong ngươi chức quan gì, y cÅ©ng khó cá»± tuyệt. Chuyện quan trá»ng nhất là phải được y đích thân nói rõ ra rằng bất kể ngươi xin chuyện gì y cÅ©ng sẽ ưng thuận.
Quách Tĩnh nói:
- Äúng lắm!
Hoàng Dung nghe y nói hai chữ “Äúng lắm†rồi không nói nữa, chỉ lắc đầu tức giận nói:
- Ngươi làm Kim đao phò mã tốt lắm phải không?
Mấy câu ấy mới làm Quách Tĩnh sực nghĩ ra kêu lên:
- Ờ, ta hiểu rồi, cô bảo ta vào nói với đại hãn xin từ hôn, bảo y ưng thuận trước rồi ta nói ra sẽ rất khó cự tuyệt.
Hoàng Dung dịu dàng nói:
- Chuyện này là toàn do ngươi thôi, biết đâu ngươi muốn làm “phò mã gia†Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, em Hoa Tranh đối vá»›i ta má»™t mảnh chân tâm, nhưng ta đối vá»›i cô ta thá»§y chung vẫn như anh em. Lúc đầu ta bị câu thúc vào chuyện tín nghÄ©a, không tiện phản bá»™i hôn ước, nhưng nếu đại hãn chịu rút lại mệnh lệnh, thì đúng là đôi bá» Ä‘á»u vẹn vẻ.
Hoàng Dung trong lòng rất mừng, liếc mắt nhìn y cưá»i. Quách TÄ©nh còn muốn nói nữa, chợt nghe hồi tù và thứ hai trong cung vang lên, bèn đưa tay nắm chặt tay Hoàng Dung má»™t cái, nói:
- Dung nhi, cô chỠnghe tin hay của ta.
Lúc ấy bèn giải Hoàn Nhan Hồng Liệt vào cung triá»u kiến đại hãn.
Thành Cát Tư Hãn thấy Quách TÄ©nh vào, trong lòng cả mừng, đích thân bước xuống ngai đón, nắm tay y dắt lên Ä‘iện, sai tả hữu lấy má»™t cái đôn bá»c gấm ra bảo y ngồi xuống cạnh mình. Äến khi nghe Quách TÄ©nh nói đã bắt được Hoàn Nhan Hồng Liệt, Thành Cát Tư Hãn càng vui mừng, thấy Hoàn Nhan Hồng Liệt phá»§ phục dưới đất, bèn nhấc chân phải đạp lên đầu y cưá»i nói:
- Lúc trước ngươi tới Mông Cổ diệu võ dương oai, có nghĩ rằng cũng có ngày hôm nay không?
Hoàn Nhan Hồng Liệt biết không thể thoát chết, ngẩng đầu nói:
- Lúc ấy binh lá»±c nước Kim ta rất mạnh, chỉ hận là không tiêu diệt Mông Cổ, nhá» bé cá»§a ngươi trước, để thành cái há»a hôm nay.
Thành Cát Tư Hãn cưá»i lá»›n, sai thân binh giải y ra chém đầu trước Ä‘iện. Quách TÄ©nh nghÄ© tá»›i mối thù lá»›n cá»§a cha rốt lại đã trả được, trong lòng vừa mừng rỡ vừa Ä‘au xót.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Ta từng nói ai phá thành bắt được Hoàn Nhan Hồng Liệt thì đàn bà con gái và vàng bạc cá»§a cải trong thành này Ä‘á»u thưởng cả cho y, ngươi cứ sai quân ra nhận thôi.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Mẹ con con được đại hãn ra Æ¡n che chở, đã đủ no ấm, nô lệ vàng lụa lấy nhiá»u cÅ©ng không làm gì.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- ÄÆ°á»£c, đó đúng là bản sắc anh hùng. Vậy ngươi muốn cái gì? Chỉ cần nói ra, Ä‘iá»u gì ta cÅ©ng ưng thuận.
Quách TÄ©nh rá»i ghế khom lưng má»™t cái, nói:
- Muốn xin đại hãn một việc, xin đại hãn đừng tức giận.
Thành Cát Tư Hãn cưá»i nói:
- Ngươi nói đi.
Quách TÄ©nh Ä‘ang định nói việc từ hôn, chợt nghe xa xa vang tá»›i hàng ngàn hàng vạn tiếng khóc tiếng kêu long trá»i lở đất, kinh tâm động phách. Các tướng trên Ä‘iện Ä‘á»u nhảy bật dậy, tuốt trưá»ng Ä‘ao ra, chỉ cho rằng quân dân Hoa Thích Tá»­ Mô đầu hàng trong thành nổi dậy, Ä‘á»u định xông ra trấn áp. Thành Cát Tư Hãn cưá»i nói:
- Không có gì, không có gì, cái thành chó này không sợ oai trá»i khiến ta phải hao binh tổn tướng, lại hại chết cháu ná»™i ta, phải giết sạch má»™t phen. Má»i ngưá»i cứ ra mà xem.
Lúc ấy rá»i ngai bước xuống, chư tướng cÅ©ng theo sau.
Má»i ngưá»i ra khá»i cung lên ngá»±a phi vá» cá»­a tây thành, chỉ nghe tiếng khóc càng lúc càng thê thảm. Vừa ra khá»i cá»­a thành chỉ thấy mấy mươi vạn bách tính bá» chạy kêu khóc, xô đẩy nhau ngã dúi dụi, quân tướng Mông Cổ cưỡi ngá»±a phóng qua xéo lại, tay cầm trưá»ng Ä‘ao, chém bừa vào há».
Nguyên là ngưá»i Mông Cổ ra lệnh cho tất cả dân cư ra khá»i thành, không cho ai ở lại. Cư dân ở đó lúc đầu còn cho rằng ngưá»i Mông Cổ muốn kiểm tra há»™ khẩu để đỠphòng gian tế, nào ngá» quân Mông Cổ lục soát lấy hết toàn bá»™ binh khí cá»§a há», chá»n ra thợ giá»i các nghá», sau đó lập tức kéo những thiếu phụ thiếu nữ xinh đẹp trong đám đông ra lấy dây trói lại. Cư dân thành Tán Ma NhÄ© Hãn lúc bấy giỠđã biết đại há»a lâm đầu, có ngưá»i muốn chống cá»± nhưng lập tức bị giết chết tại đương trưá»ng. HÆ¡n má»™t vạn quân Mông Cổ đồng thanh quát tháo, xông vào đám ngưá»i, vung trưá»ng Ä‘ao lên bất kể trai gái trẻ già chém bừa xuống. Má»™t trưá»ng tàn sát này quả thật thảm tuyệt nhân hoàn, từ ông già đầu bạc tá»›i trẻ con còn bế không ai thoát chết. Lúc Thành Cát Tư Hãn dẫn các tướng ra xem thì đã có hÆ¡n mưá»i vạn ngưá»i bị giết, khắp nÆ¡i máu thịt vương vãi, vó ngá»±a sắt Mông Cổ đạp lên tá»­ thi khắp mặt đất, qua lại tàn sát.
Thành Cát Tư Hãn ha ha cưá»i lá»›n, nói:
- Giết hay lắm, giết hay lắm, cho hỠbiết ta lợi hại.
Quách Tĩnh nhìn giây lát, không nhịn được nữa, phóng ngựa tới trước ngựa Thành Cát Tư Hãn, kêu lên:
- Äại hãn, ngưá»i tha cho há» Ä‘i.
Thành Cát Tư Hãn vung tay một cái quát lớn:
- Giết sạch tất cả, không để lại ngưá»i nào.
Quách TÄ©nh không dám nói nữa, chợt thấy má»™t đứa nhá» bảy tám tuổi từ trong đám đông chạy ra, ôm má»™t ngưá»i đàn bà bị ngá»±a chiến xô ngã, kêu lá»›n:
- Mẹ, mẹ!
Má»™t binh sÄ© Mông Cổ xông mau tá»›i vung trưá»ng Ä‘ao lên, chém hai mẹ con đứt làm bốn Ä‘oạn.
Hai tay đứa nhỠấy vẫn còn ôm chặt mẹ. Quách Tĩnh máu nóng trong lòng sôi lên, kêu lớn:
- Äại hãn, ngưá»i đã nói đàn bà con gái và vàng bạc cá»§a cải trong thành này Ä‘á»u là cá»§a con, tại sao lại hạ lệnh tàn sát?
Thành Cát Tư Hãn sá»­ng sốt, cưá»i nói:
- Ngươi nói không cần mà.
Quách Tĩnh nói:
- Ngưá»i nói bất kể là con xin Ä‘iá»u gì ngưá»i cÅ©ng ưng thuận có phải không?
Thành Cát Tư Hãn gật đầu cưá»i khẽ, Quách TÄ©nh lá»›n tiếng nói:
- Äại hãn nói ra như núi, con xin ngưá»i tha cho tính mạng cá»§a mấy mươi vạn ngưá»i này.
Thành Cát Tư Hãn vô cùng kinh ngạc, không ngỠrằng y lại xin chuyện ấy, nhưng đã ưng thuận há lại có thể hối hận? Trong lòng vô cùng tức giận, hai mắt như muốn lóe lứa, trừng mắt nhìn Quách Tĩnh, đặt tay lên chuôi đao quát:
- Tiểu tử khốn kiếp, quả thật ngươi xin ta chuyện ấy à?
Chư vương chúng tướng thấy đại hãn tức giận, Ä‘á»u sợ tim đập thình thịch. Tả hữu cá»§a Thành Cát Tư Hãn xếp thành má»™t hàng, ai cÅ©ng là mãnh tướng thân trải trăm trận, kiêu dÅ©ng can đảm coi chết như vá», nhưng đại hãn nổi giận thì ai cÅ©ng không lạnh mà run.
Quách Tĩnh trước nay chưa từng thấy Thành Cát Tư Hãn nhìn mình giận dữ như thế cũng vô cùng sợ hãi, bất giác run lên, nói:
- Chỉ xin đại hãn tha tính mạng cho bách tính.
Thành Cát Tư Hãn dằn giá»ng:
- Ngươi không hối hận phải không?
Quách TÄ©nh nhá»› Hoàng Dung bảo y từ hôn, bây giá» bá» qua cÆ¡ há»™i tốt này, suốt Ä‘á»i lại mất lòng đại hãn, chuyện đó cÅ©ng thôi, nhưng mối lương duyên giữa mình và Hoàng Dung cÅ©ng như hoa theo nước chảy, nhưng nhìn thấy thảm trạng mấy mươi vạn bách tính kêu gào khóc lóc, làm sao có thể thấy chết mà không cứu? Lúc ấy hiên ngang nói:
- Con không hối hận.
Thành Cát Tư Hãn thấy giá»ng nói y phát run, biết trong lòng y sợ hãi nhưng vẫn đánh bạo cầu xin, cÅ©ng không khá»i khâm phục y quật cưá»ng, rút trưá»ng Ä‘ao ra quát lá»›n:
- Thu quân!
Äám thân binh thổi tù và làm hiệu, mấy vạn kỵ binh Mông Cổ ngưá»i ngá»±a đẫm máu từ đám đông phóng trở ra, bày thành trận thế chỉnh tá».
Thành Cát Tư Hãn từ khi lên ngôi đại hãn đến nay chưa ai dám trái lại ý chỉ cá»§a y, lần này bị Quách TÄ©nh ngang nhiên cản trở lệnh tàn sát dân trong thành, trong lòng vô cùng tức giận, gầm lá»›n má»™t tiếng, ném mạnh thanh trưá»ng Ä‘ao xuống đất, phi ngá»±a vào thành. Chư tướng Ä‘á»u liếc xéo Quách TÄ©nh, nghÄ© thầm đại hãn sau khi thịnh ná»™, không biết ai gây ra khó mà thoát khá»i phải nếm mùi Ä‘au khổ.
Sau khi hạ được thành Tán Ma NhÄ© Hãn vốn có thể cướp bóc tàn sát mấy ngày, nhưng lần này niá»m vui phá thành lại hoàn toàn tan biến.
Quách TÄ©nh biết các tướng bất mãn nhưng cÅ©ng không đếm xỉa gì tá»›i, cưỡi con tiểu hồng mã từ từ tránh ra chá»— vắng vẻ. Lúc ấy vừa qua trận đại chiến, trong thành ngoài thành có hàng vạn gian nhà vẫn Ä‘ang cháy, xác chết đầy đất, tuyết rÆ¡i ngập đồng Ä‘á»u nhuá»™m màu máu. Y nghÄ©:
- Thảm trạng chiến tranh Ä‘á»u như thế. Mình vì trả thù cho cha, đẫn quân tá»›i giết bấy nhiêu ngưá»i. Äại hãn vì muốn chinh phục thiên hạ còn giết ngưá»i nhiá»u hÆ¡n. Nhưng hàng ngàn hàng vạn tướng sÄ© bách tính lại phạm tá»™i nghiệt gì mà đến ná»—i gan óc lầy đất, xương phÆ¡i ngoài ná»™i?
Y càng nghĩ càng cảm thấy bất an:
- Mình phá thành trả thù cho cha mà hại chết bấy nhiêu con ngưá»i, rốt lại có nên hay không?
Y má»™t mình má»™t ngá»±a Ä‘i Ä‘i lại lại trên đồng trống, dằn vặt nghÄ© ngợi, đến lúc trá»i tối má»›i quay vào doanh trại trong thành. Tá»›i trước cá»­a cung, chỉ thấy hai tên thân binh cá»§a đại hãn đứng chá» ngoài cá»­a bước lên làm lá»…, nói:
- Äại hãn tuyên triệu phò mã gia, tiểu nhân chỠở đây đã lâu, xin phò mã gia vào mau.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Hôm nay mình làm trái ý chỉ của đại hãn, ông ta toan chém đầu mình cũng chưa biết chừng. Việc đã thế này, chỉ còn cách tùy cơ hành sự thôi.
Lúc ấy liá»n vẫy má»™t tên thân binh cá»§a mình tá»›i, hạ giá»ng dặn vài câu, bảo cấp tốc báo lại cho Lá»— Hữu Cước, mình thì Ä‘i thẳng vào cung. Y hồi há»™p bất an, nhưng đã quyết ý:
- Bất kể đại hãn nổi giận ra oái thế nào thì mình cÅ©ng không rút lại lá»i xin tha mạng cho nhân dân toàn thành. Ông ta là đại hãn, không thể nuốt lá»i được.
Y chỉ nghĩ:
- Thành Cát Tư Hãn ắt lên cÆ¡n thịnh ná»™, nào ngá» tá»›i trước Ä‘iện lại nghe từng tràng tiếng cưá»i lá»›n cá»§a đại hãn bên trong vang ra. Quách TÄ©nh bất giác thoáng sá»­ng sốt, rảo chân bước mau vào. Chỉ thấy bên cạnh Thành Cát Tư Hãn có má»™t ngưá»i ngồi, dưới chân lại có má»™t thiếu nữ ngồi dá»±a vào gối y. Ngưá»i ngồi ấy đồng nhan bạch phát, nguyên là Trưá»ng Xuân tá»­ Khưu Xá»­ CÆ¡, thiếu nữ ngồi dưới chân là công chúa Hoa Tranh.
Quách TÄ©nh cả mừng, vá»™i bước mau tá»›i gặp. Thành Cát Tư Hãn giật má»™t ngá»n trưá»ng kích trong tay thị vệ cầm ngược cán đập ra, cán kích đánh thẳng vào mặt Quách TÄ©nh. Quách TÄ©nh giật nảy mình, nghiêng đầu qua tránh, đầu cán kích đập vào vai trái y, chát má»™t tiếng, ngá»n kích gãy đôi. Thành Cát Tư Hãn hô hô cưá»i rá»™, kêu lên:
- Tiểu tá»­ khốn kiếp, kể như xong. Nếu không nể mặt Khưu đạo trưởng và con gái ta thì hôm nay phải chặt đầu ngưá»i.
Hoa Tranh nhảy bật dậy kêu lên:
- Cha, con không ở đây thì nhất định cha hà hiếp Quách Tĩnh ca ca.
Thành Cát Tư Hãn ném ngá»n kích gãy trong tay xuống đất, cưá»i nói:
- Ai nói thế?
Hoa Tranh nói:
- Con chính mắt nhìn thấy, cha còn chối à? Vì thế con không yên tâm, phải cùng Khưu đạo trưởng tới xem thế nào.
Thành Cát Tư Hãn má»™t tay kéo con gái, má»™t tay kéo Quách TÄ©nh, cưá»i nói:
- Má»i ngưá»i đừng làm ầm lên, nghe Khưu đạo trưá»ng Ä‘á»c thÆ¡ này.
Nguyên là Khưu Xá»­ CÆ¡ sau trận đánh ở lầu Yên VÅ© thấy Chu Bá Thông vẫn yên ổn không việc gì, lại biết hung thá»§ hại chết Äàm Xá»­ Äoan là Âu Dương Phong, lúc ấy cùng bá»n Mã Ngá»c trịnh trá»ng tạ tá»™i vá»›i Hoàng Dược Sư. Vá» sau Toàn Chân lục tá»­ tá»›i gặp Kha Trấn ác, biết rõ má»i chuyện, Ä‘á»u thở than khôn xiết. Khưu Xá»­ CÆ¡ nghÄ© lại mình thu đồ đệ không thận trá»ng, chỉ dạy võ công cho Dương Khang mà không đưa y ra khá»i vương phá»§, ngưá»i trẻ tuổi quen thói giàu sang, tính không quả quyết, rốt lại rÆ¡i vào chá»— ấy lại càng tá»± trách mình. Hôm ấy được thư cá»§a Thành Cát Tư Hãn và Quách TÄ©nh, nghÄ© thế cục thôn tính Trung Quốc cá»§a ngưá»i Mông Cổ đã thành, khó mà được Thành Cát Tư Hãn gá»i tá»›i gặp, đúng là nên nhân cÆ¡ há»™i để dâng lá»i nói, nếu có thể mở lòng từ thiện cá»§a y thì có thể giúp hàng ngàn vạn bách tính trong khắp thiên hạ tránh khá»i bị tàn sát, quả thật là công đức vô lượng, lại lo lắng cho Quách TÄ©nh, lập tức dẫn theo hÆ¡n mưá»i đệ tá»­ chịu rét sang tây.
Khưu Xá»­ CÆ¡ thấy Quách TÄ©nh dãi dầu gió tuyết, sắc mặt sạm Ä‘en, thân thể lại càng tráng kiện, vô cùng mừng rỡ. Lúc Quách TÄ©nh chưa tá»›i, y Ä‘ang trò chuyện vá» những Ä‘iá»u mắt thấy tai nghe trên đưá»ng vá»›i Thành Cát Tư Hãn, nói cảm xúc vá» phong tục khác lạ, làm mấy bài thÆ¡, lúc ấy bèn vuốt râu Ä‘á»c:
Mưá»i năm binh lá»­a vạn dân sầu,
Ngàn vạn không còn được một lưu.
Năm ngoái may nghe lá»i chiếu gá»i,
Xuân này lạnh bước lối Tây du.
Chăng ná» non bắc đưá»ng ngàn dặm,
Vẫn nhá»› sÆ¡n Äông đất mấy châu.
Khốn quẫn hơi tàn còn hít thở,
Cũng đỡ sinh dân chút dãi dầu.
Một viên văn quan hiểu tiếng Hán tên Gia Luật sở Tài dịch nghĩa bài thơ ra tiếng Mông Cổ. Thành Cát Tư Hãn nghe xong gật đầu không nói gì.
Khưu Xử Cơ nói với Quách Tĩnh:
- Năm xưa ta tá»· võ vá»›i bảy vị sư phụ cá»§a ngươi trên lầu Túy Tiên, Nhị sư phụ ngươi từng lấy trong bá»c cá»§a ta được má»™t bài thÆ¡ chưa viết xong. Lần này sang tây, nhá»› bảy ngưá»i bạn cÅ©, cÅ©ng viết xong bài thÆ¡ ấy.
Lúc ấy bèn ngâm:
Từ cổ Trung thu nguyệt rất tình,
Äêm khuya mát mẻ gió trong lành,
Má»™t trá»i tinh tú chìm Ngân Hán,
Bốn bể giao long vượt thủy tinh.
Bốn câu thơ này Nhị sư phụ ngươi đã xem rồi, bốn câu cuối là ta mới làm, y lại không được xem:
Ngô Việt lâu đài ca múa rộn,
Yên Tần quân tướng rượu trà đoành.
Cung vua đã tới bên sông ấy,
Muốn dẹp can qua định thái bình.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Äạo trưởng sang tây, chắc đã nhìn thấy binh oai Mông Cổ ta, không biết có làm thÆ¡ ca gì đỠvịnh không?
Khưu Xử Cơ nói:
- Dá»c đưá»ng thấy oai phong phá thành cướp đất cá»§a đại hãn, trong lòng cảm xúc cÅ©ng làm được hai bài thÆ¡. Bài thứ nhất là
Trá»i xanh xanh chừ soi hạ thổ,
Vì sao chẳng cứu muôn dân khổ?
Muôn dân sớm tối bị lăng trì,
Im tiếng qua Ä‘á»i khôn thổ lá»™.
Ngẩng đầu kêu lá»›n trá»i không gần, Vật vật tan nát sao nhá»c nhằn, Muốn lật càn khôn cho đảo lá»™n, Cốt sao tạo vật đừng sinh dân Gia Luật sở Tài nghÄ© thầm đại hãn nghe xong nhất định không thích, nhất thá»i ngần ngừ không dịch, Khưu Xá»­ CÆ¡ không đếm xỉa gì tá»›i y, lại Ä‘á»c tiếp:
- Bài thứ hai là
Than ôi trá»i rá»™ng đất không chật,
sinh ra chúng dân ngàn vạn ức.
Tàn ác hại nhau chẳng tạm dừng,
Xoay vòng chịu khổ bao giỠdứt.
Trá»i cao đất rống Ä‘á»u có thần,
Thấy chết không cứu sao nỡ lòng?
Kẻ sĩ không lòng lại không phúc,
Nhá»c nhằn sá»›m tối luống băn khoăn.
Hai bài thÆ¡ này tuy không hay lắm nhưng Ä‘á»u mang lòng Ä‘au thá»i thương Ä‘á»i, khảng khái gánh việc. Quách TÄ©nh lúc ban ngày nhìn thấy thảm trạng tàn sát dân trong thành, càng thêm vô cùng cảm khái. Thành Cát Tư Hãn nói:
- Thơ của đạo trưởng ắt là hay, trong thơ nói gì, dịch mau cho trẫm nghe.
Gia Luật sở Tài nghĩ thầm:
- Mình từng tâu khuyên đại hãn ít giết bách tính vô tội, mà ông nào đếm xỉa tới. May được vị đạo trưởng này rất có lòng từ bi, làm thơ hay thế này, mong sao có thể thuyết phục đại hãng Lúc ấy cứ theo đó dịch ra. Thành Cát Tư Hãn nghe xong không thích, nói với Khưu Xử Cơ:
- Nghe nói ở Trung Hoa có thuật trưá»ng sinh bất lão, mong đạo trưởng chỉ giáo cho ta.
Khưu Xử Cơ nói:
- Chuyện trưá»ng sinh bất lão thì trên Ä‘á»i không có, nhưng việc luyện khí cá»§a Äạo gia thì quả có thể chữa bệnh sống lâu.
Thành Cát Tư Hãn há»i:
- Xin há»i phép luyện khí thì bắt đầu từ đâu?
Khưu Xử Cơ nói:
- Äạo trá»i không riêng ai, thưá»ng giúp ngưá»i lành.
Thành Cát Tư Hãn há»i:
- Thế nào là lành?
Khưu Xử Cơ nói:
- Bậc thánh nhân không có lòng riêng, lấy lòng bách tính làm lòng mình.
Thành Cát Tư Hãn im lặng.
Khưu Xử Cơ lại nói:
- Ở Trung Hoa có bá»™ thánh thư gá»i là Äạo đức kinh, Äạo gia chúng tôi coi đó là quý báu. Những câu Äạo trá»i không riêng ai, bậc thánh nhân không có lòng riêng Ä‘á»u là lá»i trong kinh. Trong kinh còn có câu Binh qua là vật bất tưá»ng, không phải cá»§a ngưá»i quân tá»­, bất đắc dÄ© má»i dùng, chứ phải lấy sá»± đạm bạc làm đầu. Ai thấy nó là hay là kẻ ưa giết ngưá»i. Phàm kẻ ưa giết ngưá»i thì không thể đắc chí trong thiên hạ được.
Khưu Xá»­ CÆ¡ dá»c đưá»ng sang tây, nhìn thấy thảm trạng chiến tranh, trong lòng Ä‘au xót cảm xúc, nhân dịp Thành Cát Tư Hãn há»i vá» thuật trưá»ng sinh, bèn đỠcập tá»›i chuyện ấy, cÅ©ng vì tính mạng cá»§a dân.
Thành Cát Tư Hãn vì tuổi tác ngày càng cao, sức khá»e giảm sút, chỉ muốn há»c thuật trưá»ng sinh bất lão, thấy Khưu Xá»­ CÆ¡ tá»›i rất mừng, cho rằng dù không thể tu luyện thành bất tá»­ cÅ©ng có thể há»c được cách kéo dài tuổi thá», nào ngá» y nói Ä‘i nói lại cÅ©ng Ä‘á»u là khuyên mình ít dùng binh, ít giết ngưá»i, trò chuyện rất không hợp, nói tá»›i Ä‘oạn sau nhìn qua Quách TÄ©nh nói:
- Ngươi đưa Khưu đạo trưởng vỠnghỉ ngơi đi.
Quách TÄ©nh cởi áo dài, nắm má»™t đầu phóng ngá»±a lướt qua. Âu Dương Phong hai tay chụp lấy má»™t đầu chiếc áo dài, Quách TÄ©nh hai chân kẹp má»™t cái, quát lá»›n má»™t tiếng. Con tiểu hồng mã ra sức vá»t lên, á»™t má»™t tiếng lá»›n, Âu Dương Phong đã được rút lên khá»i hố cát, lướt Ä‘i xá»nh xệch trên mặt tuyết.
Chú thích: Theo sá»­ sách ghi chép, Khưu Xá»­ CÆ¡ có qua lại thư từ vá»›i Thành Cát Tư Hãn ba lần, lần đầu dẫn mưá»i tám đệ tá»­ qua núi Côn Luân tá»›i Tuyết sÆ¡n gặp nhau. Äệ tá»­ là Lý Chí Thưá»ng có soạn má»™t quyển Trưá»ng Xuân chân nhân Tây du ký ghi lại đầy đủ những Ä‘iá»u mắt thấy tai nghe trên đưá»ng, sách này hiện vẫn còn.
Tài sản của Cánh gà nướng

  #72  
Old 03-06-2008, 09:58 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 38(a):MậT LệNH CẩM NANG



Quách TÄ©nh đưa Khưu Xá»­ CÆ¡ và mưá»i tám đệ tá»­ cá»§a y là bá»n Lý Chí Thưá»ng, Doãn Chí Bình, Hạ Chí Thành, Vu Chí Khả, Trương Chí Tố, Vương Chí Minh, Tống Äức Phương cáo từ trở ra. Ra tá»›i ngoài cung, chỉ thấy Hoàng Dung và ba trưá»ng lão Lá»— Giản Lương cùng hÆ¡n ngàn bang chúng Cái bang, lá»u cưỡi ngá»±a chá» ngoài cung.
Thấy Quách TÄ©nh ra khá»i cung, Hoàng Dung phóng ngá»±a tá»›i, cưá»i nói:
- Không việc gì chứ?
Quách TÄ©nh cưá»i nói:
- Vận khí không kém, mới gặp Khưu đạo trưởng tới, đại hãn đang rất thoải mái.
Hoàng Dung làm lá»… chào há»i Khưu Xá»­ CÆ¡ xong, nói vá»›i Quách TÄ©nh:
- Ta sợ đại hãn nổi giận giết ngươi, nên dắt ngưá»i tá»›i tây chuẩn bị cứu. Äại hãn nói thế nào? Có ưng thuận cho ngươi từ hôn không?
Quách Tĩnh ngần ngừ hồi lâu rồi nói:
- Ta chưa từ hôn.
Hoàng Dung sửng sốt nói:
- Tại sao?
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, cô muôn ngàn lần đừng nổi giận nhé, bởi vì... .
Vừa nói tá»›i đó, công chúa Hoa Tranh trong cung chạy ra, cao giá»ng gá»i lá»›n:
- Quách Tĩnh ca ca.
Hoàng Dung thấy nàng lập tức biến sắc, nhảy ngay xuống ngựa, tránh qua một bên. Quách Tĩnh đang định giải thích với nàng, Hoa Tranh đã kéo tay y nói:
- Ngươi không ngỠta tới phải không? Ngươi gặp ta có thấy vui không?
Quách Tĩnh gật gật đầu, lúc đưa mắt tìm Hoàng Dung thì đã không thấy bóng nàng đâu nữa.
Hoa Tranh chỉ chú ý tới Quách Tĩnh, cũng chưa nhìn thấy Hoàng Dung, kéo kéo tay y, líu lo khúc khích nói lòng thương nhớ từ khi chia tay. Quách Tĩnh thầm kêu khổ:
- Dung nhi ắt cho rằng mình nhìn thấy em Hoa Tranh, lại không chịu từ hôn với đại hãn.
Những lá»i Hoa Tranh nói, y Ä‘á»u không để ý tá»›i câu nào. Hoa Tranh nói má»™t lúc, thấy y ngÆ¡ ngẩn xuất thần, kêu lên:
- Ngươi làm sao thế? Ta từ xa xôi tìm tá»›i gặp ngươi, ngươi lại không hỠđể ý tá»›i ngưá»i ta?
Quách Tĩnh nói:
- Muá»™i tá»­, ta Ä‘ang lo má»™t chuyện quan trá»ng, phải vá» xem trước. Rồi sẽ quay lại trò chuyện vá»›i cô.
Rồi dặn thân binh khoản đãi Khưu Xử Cơ, chạy thẳng vỠdoanh tìm Hoàng Dung. Thân binh nói:
- Hoàng cô nương trở vá» cầm lấy bức há»a, ra cá»­a đông Ä‘i rồi.
Quách TÄ©nh hoảng sợ há»i:
- Bức há»a nào?
Tên thân binh ấy nói:
- Chính là bức há»a mà Phò mã gia thưá»ng xem đấy.
Quách Tĩnh càng hoảng sợ, nghĩ thầm:
- Nàng cầm bức há»a ấy Ä‘i, rõ ràng là quyết ý tuyệt tình vá»›i mình rồi. Mình bất kể má»i chuyện, theo nàng vá» nam là được.
Rồi vá»™i vã viết lại mấy chữ cho Khưu Xá»­ CÆ¡, nhảy lên con tiểu hồng mã ra khá»i thành Ä‘uổi theo.
Con tiểu hồng mã cước lá»±c rất mau, Quách tÄ©nh lại sợ tìm không được Hoàng Dung, trong lòng nóng nảy, lại càng không ngừng thôi thúc, trong chá»›p mắt đã chạy được vài mươi dặm, ngoài thành xác ngưá»i ngá»±a lẫn lá»™n, ngổn ngang trên mặt đất, Ä‘i má»™t mạch mấy mươi dặm, đưa mắt nhìn chỉ thấy má»™t màu tuyết trắng mênh mông, trên mặt tuyết có má»™t vết chân ngá»±a Ä‘i thẳng vá» phía đông. Quách TÄ©nh vô cùng mừng rỡ:
- Tiểu hồng mã cước lực mau lẹ, thiên hạ vô song, chỉ thêm lát nữa nhất định có thể đuổi kịp Dung nhi. Mình và nàng cùng vỠđón mẹ, nhất tỠvỠnam. Cho dù em Hoa Tranh trách mình, cũng không thể nghĩ tới nữa.
Lại chạy thêm hÆ¡n mưá»i dặm chỉ thấy dấu chân ngá»±a chuyển lên hướng bắc, bên cạnh dấu chân ngá»±a đột nhiên lại thêm dấu chân ngưá»i. Dấu chân này rất kỳ lạ, khoảng cách giữa hai bước cách nhau bốn thước, bước chân làm sao dài tá»›i như thế, mà đặt xuống đất rất nhẹ, chỉ lún vào tuyết có vài tấc. Quách TÄ©nh giật nảy mình:
- Khinh công cá»§a ngưá»i này lợi hại thật.
Kế lại nghĩ:
- Chung quanh đây ngoài Âu Dương Phong thì không ai có công phu như thế, chẳng lẽ là y đuổi theo Dung nhi?
NghÄ© tá»›i đó, tuy trong gió rét nhưng bất giác toàn thân toát mồ hôi. Con tiểu hồng mã rất có linh tính, biết chá»§ nhân Ä‘uổi theo vết chân, không chá» Quách TÄ©nh giật cương ra lệnh, lập tức chạy theo dấu vết. Chỉ thấy dấu chân kia thá»§y chung ở cạnh dấu chân ngá»±a, nhưng sau vài dặm, thì cả hai dấu chân Ä‘á»u đột nhiên xoay qua phía tây trên mặt tuyết. Rồi chợt chuyển qua phía nam, quanh co vòng vèo chứ không Ä‘i thẳng má»™t mạch ná»­a. Quách TÄ©nh nghÄ© thầm:
- Chắc Dung nhi phát hiện ra Âu Dương Phong Ä‘uổi theo phía sau, nên cố ý Ä‘i đưá»ng vòng. Nhưng dấu chân ngá»±a in lại trong tuyết rất rõ ràng, rất dá»… Ä‘uổi theo, nên Lão Äá»™c vật Ä‘uổi riết không tha.
Lại phóng thêm hÆ¡n mưá»i dặm, vết chân ngá»±a và vết chân ngưá»i đột nhiên giẫm đạp lên nhau. Quách TÄ©nh xuống ngá»±a nhìn kỹ, nhận ra má»™t đưá»ng phía trước, má»™t đưá»ng phía sau, thấy trên mặt tuyết xa xa có hai vết, đột nhiên hiểu ra:
- Dung nhi dùng thuật kỳ môn cá»§a cha nàng, cố ý quanh đông quẹo tây để mê hoặc Âu Dương Phong, khiến y má» mịt má»™t lúc lại trở vỠđưá»ng cÅ© .
Y nhảy lên ngá»±a, trong lòng vừa mừng vừa lo, mừng là vì Âu Dương Phong có quá ná»­a không Ä‘uổi kịp Hoàng Dung, lo là vì dấu chân ngá»±a rối loạn, mình cÅ©ng mất dấu vết để Ä‘uổi theo, ngẩn ngưá»i má»™t lúc trên mặt tuyết, nghÄ© thầm:
- Dung nhi chạy tới chạy lui rốt lại cũng định đi vỠphía đông, mình cứ đuổi theo phía đông là được.
Bèn nhảy lên ngá»±a, nhận rõ phương hướng Ä‘i thẳng vá» phía đông. Äi được hồi lâu quả nhiên lại thấy vết chân xuất hiện, kế lại thấy chá»— chân trá»i giữa mặt tuyết và trá»i xanh giáp nhau xa xa có bóng ngưá»i.
Quách TÄ©nh giục ngá»±a Ä‘uổi tá»›i, xa xa thấy ngưá»i ấy chính là Âu Dương Phong. Lúc ấy Âu Dương Phong cÅ©ng đã nhận ra Quách TÄ©nh, kêu lên:
- Lại đây mau, Hoàng cô nương rơi xuống đầm cát rồi.
Quách TÄ©nh giật nảy mình, kẹp chặt hai chân, con tiểu hồng mã lướt tá»›i như tên. Khi còn cách Âu Dương Phong hÆ¡n mưá»i trượng, chỉ cảm thấy vó ngá»±a lún xuống, không phải đạp lên đất cứng ná»­a, tá»±a hồ phía dưới tuyết trắng là má»™t cái đầm lầy. Con tiểu hồng mã cÅ©ng biết là không hay vá»™i rút chân phi chếch qua má»™t bên chạy vòng tá»›i gần, chỉ thấy Âu Dương Phong bám vào má»™t gốc cây nhá» xoay vòng rất mau, không há» ngừng lại. Quách TÄ©nh ngạc nhiên:
- Y giở trò gì thế này?
Vừa kéo cương lại, Ä‘ang định nhảy xuống ngá»±a há»i, nào ngá» con tiểu hồng mã không dừng chân, phóng thẳng qua rồi má»›i quay đầu lại.
Quách Tĩnh lập tức hiểu ra, té ra dưới đất là đầm cát, dừng lại là rơi xuống ngay. Lại xoay chuyển ý nghĩ, bất giác giật nảy mình:
- Chẳng lẽ Dung nhi đã rơi xuống đó?
Bèn nhìn Âu Dương Phong kêu lên.
- Hoàng cô nương đâu?
Âu Dương Phong chân không ngừng bước, nói:
- Ta đuổi theo dấu chân ngựa của cô ta, tới chỗ này thì mất dấu vết. Ngươi xem đây!
Nói xong đưa tay chỉ vào gốc cây nhỠmột cái.
Quách Tĩnh thúc ngựa phóng qua, chỉ thấy trên thân cây có một cái vòng.
Con tiểu hồng mã lướt qua gốc cây, Quách TÄ©nh vươn tay cầm cái vòng, chính là cái vòng vàng buá»™c tóc cá»§a Hoàng Dung. Y quả tim cÆ¡ hồ nhảy ra khá»i lồng ngá»±c, quay ngá»±a lại chạy thẳng vá» phía đông, được vài dặm chỉ thấy trên mặt tuyết có má»™t vật lóng lánh phát sáng. Y nhảy xuống ngá»±a cúi xem, đưa tay nhặt lên, chính là má»™t đóa kim hoa mà Hoàng Dung thưá»ng cài trên áo. Y càng hoảng sợ, kêu lên:
- Dung nhi, cô ở đâu?
ÄÆ°a mắt nhìn ra xa, trên mặt tuyết trắng mênh mông vô cùng vô tận không có bóng Ä‘en nào di động. Lại chạy thêm vài dặm, trên mặt tuyết bên trái có má»™t tấm áo cừu bằng lông hắc Ä‘iêu, chính là chiếc áo mình tặng nàng lúc ở Trương Gia Khẩu.
Y thúc con tiểu hồng mã chạy quanh chiếc áo, gá»i lá»›n “Dung nhi†thanh âm vang xa trên mặt tuyết, chung quanh hoàn toàn không có núi nên ngay cả hồi âm cÅ©ng không có má»™t tiếng. Quách TÄ©nh vô cùng lo sợ cÆ¡ hồ suýt bật ra tiếng khóc.
Qua một lúc, Âu Dương Phong cũng đuổi tới kêu lên:
- Ta muốn lên ngựa, chúng ta cùng đi tìm Hoàng cô nương.
Quách Tĩnh tức giận nói:
- Nếu không phải ngươi đuổi theo thì nàng đã không chạy tới chỗ đầm cát này.
Hai chân kẹp một cái, con tiểu hồng mã lướt đi.
Âu Dương Phong cả giận, thân hình nhô lên hụp xuống ba cái đã tá»›i sau con tiểu hồng mã, vươn tay chụp vào Ä‘uôi ngá»±a. Quách TÄ©nh không ngá» y vá»t tá»›i mau như thế, vung ra má»™t chiêu Thần long bãi vÄ©, chưởng phải chém mạnh xuống phía sau chạm vào chưởng Âu Dương Phong, hai ngưá»i Ä‘á»u dùng hết toàn lá»±c Quách TÄ©nh bị chưởng lá»±c cá»§a Âu Dương Phong đẩy má»™t cái, thân hình bay khá»i yên ngá»±a, may là con tiểu hồng mã phóng thẳng lên, y tay trái vươn ra nắm được Ä‘uôi nó, mượn sức lại nhảy lên lưng ngá»±a.
Âu Dương Phong lui lại hai bước, bị chưởng lá»±c cá»§a Quách TÄ©nh đẩy ra, dưới chân chịu lá»±c, chân trái ngập xuống cát, sâu tá»›i tận gối. Âu Dương Phong cả kinh, biết trên bãi cát trôi này, chân trái bị lún, nếu dùng lá»±c rút chân trái lên thì chân phải sẽ lún xuống, cứ thếâ€Càng lúc càng lún sâu, cho dù anh có bản lÄ©nh bằng trá»i cÅ©ng không thể thoát thân. Lúc gấp rút ngã ngưá»i xuống nằm ngang, lăn trên mặt đất, đồng thá»i dùng sức mạnh đá chân phải lên, má»™t chiêu Liên hoàn uyên ương thoái, dá»±a vào thế chân phải đá ra, chân trái theo đó đá lên, bùn cát bay tung, đã rút lên khá»i hố cát.
Y tung ngưá»i đứng lên, chỉ nghe Quách TÄ©nh kêu lá»›n:
- Dung nhi, Dung nhi!
Má»™t ngưá»i má»™t ngá»±a đã cách hÆ¡n má»™t dặm, xa xa thấy con tiểu hồng mã phóng Ä‘i rất vững chắc, xem ra đã ra khá»i bãi cát, lập tức Ä‘uổi mau theo vết chân ngá»±a, càng Ä‘uổi càng thấy dưới chân má»m hÆ¡n, tá»±a hồ lúc đầu chỉ má»›i tá»›i rìa đầm cát, bây giỠđã vào giữa. Y liên tiếp mắc mưu Quách TÄ©nh ba lần, lần cuối cùng thì trần truồng trước mấy chục vạn con ngưá»i, vô cùng thảm hại, ngưá»i ta khâm phục y võ nghệ cao cưá»ng nhưng y lại cho rằng đó là mối sỉ nhục lá»›n nhất trong Ä‘á»i. Lúc ấy gặp Quách TÄ©nh má»™t mình, hay dở gì cÅ©ng phải trả thù, cÅ©ng không chịu bá» qua cÆ¡ há»™i tốt ấy, huống chi Hoàng Dung sống chết chưa biết, cÅ©ng quyết không thể vì thế mà thôi, lập tức triển khai khinh công đỠkhí Ä‘uổi theo.
Lần này y thi triển khinh công, trong mấy dặm đầu quả thật chạy mau hơn cả ngựa phi. Quách Tĩnh nghe tiếng đạp tuyết vang lên sau lưng, ngoảnh mau lại nhìn, chỉ thấy Âu Dương Phong cách đuôi ngựa còn vài trượng, sau lúc hoảng sợ, vội vàng giục ngựa phóng lên.
Má»™t ngưá»i cưỡi ngá»±a, má»™t ngưá»i chạy bá»™, trong chá»›p mắt đã Ä‘i mưá»i mấy dặm.
Quách TÄ©nh vẫn không ngừng gá»i lá»›n:
- Dung nhi!
Y thấy trá»i tối dần, cÆ¡ há»™i thấy được Hoàng Dung càng lúc càng xa, tiếng gá»i cá»§a y từ chá»— to vang chuyển thành khàn khàn, từ nghẹn ngào chuyển thành tiếng khóc. Con tiểu hồng mã đã biết nguy hiểm, dưới chân càng lún, nhấc vó càng mau, sau cùng thì bốn vó như bay như cưỡi gió mà Ä‘i. Loại Hãn huyết bảo câu phóng Ä‘i mau lẹ như thế, Âu Dương Phong khinh công có cao hÆ¡n nhưng thá»i gian càng kéo dài, rốt lại lÆ¡i thở dần dần gấp rút, kình lá»±c dưới chân giảm sút, bước chân dần dần chậm lại. Con tiểu hồng mã trên thân mồ hôi chảy ròng ròng, từng giá»t từng giá»t đỠtươi rÆ¡i trên đất tuyết trông rất đẹp, bên cạnh từng vết từng vết móng chân, giống như từng đóa từng đóa anh đào nở tung.
Phi đến khi trá»i tối hẳn, con tiểu hồng mã đã ra khá»i đầm cát, bỠÂu Dương Phong lại khá xa. Quách TÄ©nh nghÄ© thầm:
- Con ngựa Dung nhi cưỡi không thần tuấn thế này, chạy không đầy nửa dặm nhất định sẽ lún xuống đầm cát không sao động đậy. Mình thà bỠhết tính mạng cũng phải tìm cách cứu nàng.
Y biết rõ lúc ấy Hoàng Dung mất tích đã lâu, nếu lún xuống đầm cát, cho dù cứu lên được thì cũng không có cách hoàn hồn, nhưng nghĩ thế cũng chỉ để tự an ủi mình mà thôi. Y xuống ngựa cho con tiểu hồng mã nghỉ ngơi một lúc rồi vỗ lưng ngựa kêu lên:
- Ngá»±a con Æ¡i ngá»±a con, hôm nay bất kể cay đắng cÅ©ng phải liá»u mạng quay lại má»™t lần.
Y nhảy lên yên ngá»±a, kéo cương quay đầu ngá»±a lại Con tiểu hồng mã sợ sệt, không chịu đạp vào đất lún, nhưng bị Quách TÄ©nh thúc giục, rất lại hí dài má»™t tiếng, bốn vó phóng mau, quay vào đầm cát. Con vật biết đưá»ng phía trước còn xa, phấn chấn tinh thần, càng phi càng mau.
Äang phóng Ä‘i chợt nghe Âu Dương Phong kêu:
- Cứu mạng, cứu mạng.
Quách TÄ©nh phóng ngá»±a lướt qua, dưới ánh sáng nhá» nhá» dưới mặt tuyết hắt lên chỉ thấy y hÆ¡n ná»­a ngưá»i đã lún xuống cát, hai tay giÆ¡ cao khua khoắng rối lên, thấy bùn cát từ từ dâng lên đã tá»›i ngang ngá»±c, má»™t khi đến mÅ©i thì không khá»i chết ngạt.
Quách Tình thấy tình trạng y thê thảm như thế, nghĩ lúc Hoàng Dung lâm nạn ắt cũng như thế, máu nóng sôi lên, cơ hồ muốn nhảy xuống ngựa tự tử trong bãi lầy. Âu Dương Phong kêu lên:
- Cứu ngưá»i mau Ä‘i!
Quách Tĩnh nghiến răng nói:
- Ngươi hại chết ân sư cá»§a ta, lại hại chết Hoàng cô nương, còn muốn ta cứu à? Äừng có hòng.
Âu Dương Phong cao giá»ng nói:
- Chúng ta từng đập tay giao hẹn ngươi phải tha ta ba lần, lần này là lần thứ ba, chẳng lẽ ngươi không giữ tín nghĩa à?
Quách Tĩnh rơi nước mắt nói:
- Hoàng cô nương đã không còn sống trên Ä‘á»i, chuyện giao ước giữa chúng ta còn ý nghÄ©a gì nữa?
Âu Dương Phong ngoác miệng chá»­i lá»›n. Quách TÄ©nh không đếm xỉa gì tá»›i y nữa, phóng ngá»±a vượt qua, được hÆ¡n mưá»i dặm, nghe tiếng y kêu gào thê thảm từ xa xa vang tá»›i, trong lòng rốt lại cÅ©ng bất nhẫn, thở dài má»™t tiếng quay ngá»±a lại, thấy bùn cát đã ngập tá»›i cổ y. Quách TÄ©nh nói:
- Ta cứu ngươi cÅ©ng được, nhưng hai ngưá»i cưỡi trên ngá»±a, con ngá»±a mang nặng quá, ắt phải lún xuống.
Âu Dương Phong nói:
- Ngươi dùng dây kéo ta.
Quách TÄ©nh không mang theo dây, xoay chuyển ý nghÄ©, quay đầu cởi áo dài, phóng ngá»±a lướt qua ngưá»i y. Âu Dương Phong hai tay chụp lấy má»™t đầu chiếc áo dài, Quách TÄ©nh hai chân kẹp má»™t cái, quát lá»›n má»™t tiếng. Con tiểu hồng mã ra sức vá»t lên, má»™t má»™t tiếng lá»›n, Âu Dương Phong đã được rút lên khá»i hố cát, lướt xá»nh xệch trên mặt tuyết.
Nếu quay vá» phía đông thì không bao lâu có thể thoát khá»i đầm lầy, nhưng Quách TÄ©nh lo lắng cho Hoàng Dung, há lại chịu tá»›i đó là bá»? Lúc ấy giục ngá»±a phóng vá» phía tây. Âu Dương Phong nằm ngá»­a trên mặt tuyết, trượt Ä‘i rất mau, nhân cÆ¡ há»™i Ä‘iá»u tức hÆ¡i thở. Con tiểu hồng mã cắm đầu cắm cổ dùng hết sức phóng Ä‘i, trá»i chưa sáng hẳn lại đã ra khá»i đầm cát chỉ thấy dưới mặt tuyết vết chân ngá»±a từng đốm từng đốm, chính là dấu vết cá»§a Hoàng Dung, nhưng vết chân thì còn mà ngưá»i đã mất, hồn thÆ¡m đâu rồi? Quách TÄ©nh nhảy xuống ngá»±a, nhìn nhìn vết chân ngá»±a ngÆ¡ ngẩn xuất thần.
Y Ä‘ang Ä‘au lòng, quên mất đại địch sau lưng, đứng trên mặt tuyết, tay trái nắm dây cương, tay phải cầm chiếc áo lông Ä‘iêu, đưa mắt nhìn ra xa, trong lòng rối loạn, đột nhiên thấy sau lưng hÆ¡i bị đụng vào, Ä‘ang giật mình định lui lại, chỉ thấy Âu Dương Phong chưởng trái đã đè lên huyệt Äào đạo trên lưng mình. Âu Dương Phong hôm trước từ hầm cát nhảy ra cÅ©ng bị Quách TÄ©nh khống chế như thế, lúc ấy dùng gậy ông đập lưng ông, không kìm được vui mừng hô hô cưá»i rá»™.
Quách Tĩnh đang lúc đau thương đã đặt mình ra ngoài vòng sống chết, bình thản nói:
- Ngươi muốn giết cứ giết, chúng ta cũng chưa từng giao hẹn là ngươi phải tha ta.
Âu Dương Phong sửng sốt. Y vốn muốn hành hạ làm nhục Quách Tĩnh một phen rồi sẽ giết, nào ngỠy lại không có ý muốn sống, lập tức hiểu ngay:
- Thằng tiểu tá»­ ngốc này và con nha đầu kia tình nghÄ©a thâm trá»ng, nếu mình giết y thì sẽ thá»a được tâm nguyện tuẫn tình cá»§a y.
Xoay chuyển ý nghĩ lại nghĩ:
- Con nha đầu kia đã chết trong đầm cát, phải lấy được đoạn dịch kinh văn từ y.
Lúc ấy bèn nắm bả vai Quách TÄ©nh nhảy lên lưng ngá»±a, hai ngưá»i cùng cưỡi phóng vào trong sÆ¡n cốc phía nam.
Äi đến giá» Ty, thấy cạnh đưá»ng cái có má»™t thôn xóm. Âu Dương Phong phóng ngá»±a vào thôn, chỉ thấy khắp nÆ¡i Ä‘á»u là tá»­ thi, vì trá»i lạnh nên xác chết không bị thối rữa, thảm trạng cá»§a các xác chết vẫn chưa thay đổi, chính là bị giết hại lúc đại quân Mông Cổ tràn qua. Âu Dương Phong gá»i lá»›n mấy tiếng, trong thôn vẫn hoàn toàn yên ắng không có ai, chỉ có vài mươi con bò con dê rống lên há»a lại. Âu Dương Phong cả mừng, kéo Quách TÄ©nh vào má»™t gian thạch thất, nói:
- Ngươi hiện đã bị ta bắt, ta cũng không muốn giết ngươi. Chỉ cần ngươi đánh thắng ta thì có thể đi.
Nói xong bắt một con dê làm thịt, xuống bếp nấu nướng.
Quách Tĩnh thấy dáng vẻ đắc ý của y, càng nhìn càng tức giận. Âu Dương Phong ném một chiếc đùi dê chín qua cho y, nói:
- Ngươi ăn no đi, chúng ta sẽ đánh nhau.
Quách Tĩnh tức giận nói:
- Muốn đánh thì cứ đánh, cái gì mà ăn no?
Rồi phi thân vá»t lên đánh thẳng vào giữa mặt y má»™t chưởng. Âu Dương Phong giÆ¡ tay gạt ra, đánh trả má»™t chưởng. Trong chá»›p mắt, hai ngưá»i đã đánh bàn ghế giưá»ng tá»§ trong thạch thất đổ lổng chổng.
Äánh hÆ¡n ba mươi chiêu, Quách TÄ©nh rốt lại công lá»±c không bằng, bị Âu Dương Phong sấn lên ná»­a bước, chưởng phải đập trúng sưá»n. Quách TÄ©nh không tránh được đành buông tay chá» chết, nào ngỠÂu Dương Phong lại không phát kình, cưá»i nói:
- Hôm nay đánh tới đây là ngừng, ngươi luyện thêm mấy chiêu công phu trong chân kinh, sáng mai sẽ tiếp tục đánh nhau với ta.
Quách Tĩnh phì một tiếng, ngồi xuống một chiếc bàn lật ngửa, cầm cái đùi dê lên định ăn, nghĩ thầm:
- Y có ý muốn há»c yếu quyết công phu trong chân kinh, chá» mình đánh ra, thì có thể theo đó mà làm, mình không thể mắc lừa. Y muốn giết mình thì cứ để y giết cÅ©ng được... Ờ, má»›i rồi y đẩy tay má»™t cái ấy thì mình làm sao hóa giải nhỉ?
NghÄ© lại tất cả quyá»n thuật chưởng pháp mà mình đã há»c không chiêu nào có thể hóa giải, lại nhá»› tá»›i trong Cá»­u âm chân kinh có chép má»™t công phu xảo kình Phi nhứ kình, cÅ©ng vô hình giống cái đẩy má»›i rồi cá»§a y.
Y nghĩ thầm:
- Mình cứ luyện công, y muốn há»c cÅ©ng không há»c được.
Lúc ấy ăn sạch má»™t cái đùi dê, ngồi xếp bằng dưới đất, nhá»› lại khẩu quyết trong chân kinh, theo phép tu tập. Y từ sau khi luyện thành Dịch cân Ä‘oàn cốt thiên, căn cÆ¡ càng vững, lại được Nhất Äăng đại sư chỉ dạy, yếu chỉ trong chân kinh đã sá»›m hiểu, những công phu như Phi nhứ kình chỉ là chi tiết lặt vặt không quá má»™t giỠđã luyện xong, liếc mắt nhìn Âu Dương Phong thấy y Ä‘ang ngồi dưới đất vận công, lập tức quát lên:
- Xem chiêu đây!
Thân hình còn chưa đứng thẳng lên đã vung chưởng chém tới.
Âu Dương Phong rút chưởng đón đỡ, đấu đến lúc kịch liệt, lại theo bài bản cÅ© vươn tay đẩy vào sưá»n Quách TÄ©nh, đột nhiên thấy tay chưởng trượt Ä‘i chệch qua má»™t bên, thân hình không tá»± chá»§ được hÆ¡i chúi vá» phía trước, chưởng trái cá»§a Quách TÄ©nh đã thuận thế chém xuống gáy y, Âu Dương Phong vừa sợ vừa mừng, gia tăng kình lá»±c chúi luôn vá» phía trước tránh qua chiêu ấy, quay lại kêu:
- Hảo công phu, đây là trong chân kinh phải không? Tên gá»i là gì thế?
Quách Tĩnh nói:
- Sa tế dĩ thôi, ái mạt cầm nhi.
Âu Dương Phong sửng sốt, kế nhớ lại đây là văn tự kỳ quái trong chân kinh, nghĩ thầm:
- Thằng tiểu tử ngốc này vốn cứng cổ như trâu, chỉ có thể dùng mưu trí lừa gạt, chứ ép buộc thì vô dụng .
Lập tức chưởng thế thay đổi, lại đánh nhau với y.
Hai ngưá»i đánh nhau không thôi, Quách TÄ©nh cứ thua là lập tức dừng tay, lại luyện công phu má»›i. Äêm ấy Quách TÄ©nh ngồi dá»±a vào tưá»ng, Âu Dương Phong thì cẩn thận, sợ y ná»­a đêm đánh lén, lại sợ y thừa cÆ¡ bá» trốn.
Hai ngưá»i cứ thế ở trong thạch thất hÆ¡n má»™t tháng, ăn hết má»™t ná»­a số bò dê còn lại trong thôn. Trong má»™t tháng ấy cÅ©ng như Âu Dương Phong ép Quách TÄ©nh luyện công. Âu Dương Phong võ há»c cao thâm, nhìn thấy sá»± sai biệt trong võ công cá»§a Quách TÄ©nh trước và sau khi luyện tập cÅ©ng ngá»™ ra được không ít yếu chỉ trong chân kinh, nhưng Ä‘em ấn chứng vá»›i kinh văn mà mình có lại không thể thông hiểu tất cả. Y càng nghÄ© càng không hiểu, lại càng ép Quách TÄ©nh ráo riết, cứ thế công phu cá»§a Quách TÄ©nh trong hÆ¡n má»™t tháng ấy lại đột nhiên tăng tiến vượt bậc. Âu Dương Phong bất giác ngấm ngầm rầu rÄ©:
- Cứ thế này thì mình chưa hiểu hết yếu nghĩa trong chân kinh đã không phải là đối thủ của thằng tiểu tử ngốc này rồi.
Quách TÄ©nh mấy hôm đầu lòng đầy tức giận, nhưng vá» sau đánh nhau lại càng có ý khắc định chế thắng, quyết ý đánh nhau vá»›i y tá»›i cùng, rốt lại cÅ©ng phải dùng công phu trong chân kinh giết y bằng được má»›i thôi, biết rõ là rất khó nhưng không há» nản lòng, cố dằn lá»­a giận, lại càng quyết tâm. Hôm ấy y nhặt được má»™t thanh Ä‘oản kiếm cạnh má»™t xác chết trong thôn, lập tức khổ luyện võ khí, dùng kiếm ra chiêu vá»›i trượng gá»— cá»§a Âu Dương Phong. Âu Dương Phong vốn dùng xà trượng, nhưng hôm trước ác đấu vá»›i Hồng Thất công trên thuyá»n, xà trượng đã rÆ¡i xuống biển, vá» sau đúc má»™t chiếc trượng khác thả quái xà lên, nhưng sau khi bị khốn trong cá»™t băng đã bị Lá»— Hữu Cước lấy Ä‘i há»§y mất. Hiện y dùng má»™t ngá»n côn gá»— tầm thưá»ng, lại không có quái xà trợ oai, nhưng chiêu thuật biến ảo, biến hóa vô cùng, mấy lần đánh bay kiếm sắt cá»§a Quách TÄ©nh, nếu trên trượng có rắn độc thì Quách tÄ©nh lại càng khó chống đỡ.
Nghe đại quân Thành Cát Tư Hãn vỠđông, ngưá»i ngá»±a huyên náo mấy ngày không dứt, nhưng hai ngưá»i Ä‘ang kịch đấu hăng máu, không hỠđếm xỉa. Äêm ấy đại quân qua hết, bên tai trở nên yên ắng. Quách TÄ©nh cầm kiếm đứng, nghÄ© thầm:
- Äêm nay tuy không thắng được ngươi nhưng má»™c trượng cá»§a ngươi bất kể thế nào cÅ©ng không đánh bay được kiếm ta nữa đâu.
Y sốt ruá»™t muốn thá»­ chiêu thức vừa luyện, đứng im chỠđịch nhân tấn công trước, chợt nghe phía ngoài có tiếng ngưá»i quát:
- Gian tặc giá»i lắm, trốn Ä‘i đâu?
Rõ ràng là giá»ng Lão Ngoan đồng Chu Bá Thông.
Âu Dương Phong và Quách Tĩnh nhìn nhau ngạc nhiên, cùng nghĩ:
- Tại sao y lại từ vạn dặm xa xôi lên vùng Tây Vực này?
Hai ngưá»i Ä‘ang định lên tiếng chợt nghe tiếng bước chân vang lên, hai ngưá»i má»™t trước má»™t sau chạy ngang thạch thất. Nhà cá»­a trong thôn vốn không ít, nhưng chỉ trong ngôi thạch thất này có đèn lá»­a. Âu Dương Phong tay trái vung ra, má»™t luồng kình lá»±c quạt tá»›i đánh tắt ngá»n đèn. Äúng lúc ấy cánh cá»­a két má»™t tiếng mở toang, má»™t ngưá»i sải chân bước vào, ngưá»i Ä‘uổi theo phía sau chính là Chu Bá Thông.
Nghe thấy tiếng bước chân cá»§a hai ngưá»i này Ä‘á»u mau lẹ dị thưá»ng, võ công cá»§a ngưá»i Ä‘i trước lại càng không kém gì Chu Bá Thông. Âu Dương Phong vô cùng kinh nghi:
- Ngưá»i này rõ ràng có thể thoát khá»i tay Lão Ngoan đồng thì trên Ä‘á»i kẻ có bản lÄ©nh như thế chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu là Hoàng Dược Sư hay Hồng Thất công, thì Lão Äá»™c vật quả không hay rồi.
Lúc ấy ngấm ngầm nghĩ cách thoát thân.
Chỉ nghe ngưá»i chạy trước tung ngưá»i vá»t tá»›i ngồi trên xà nhà. Chu Bá Thông cưá»i nói:
- Ngươi chơi trò cút bắt với ta, thì Lão Ngoan đồng không gì thích hơn, nhưng ta không để ngươi trốn thoát nữa đâu.
Trong bóng đêm nghe y đóng cửa lớn lại, nhấc một tảng đá lớn bên cạnh chặn ở cửa, kêu lên:
- Này, thằng giặc xấu xa, ngươi đâu rồi?
Vừa nói vừa bước vào sá» soạng. Quách TÄ©nh Ä‘ang muốn lên tiếng chỉ Ä‘iểm địch nhân trên xà nhà, Chu Bá Thông đột nhiên nhảy vá»t lên hô hô cưá»i rá»™, chụp tá»›i ngưá»i Ä‘ang ngồi trên xà. Té ra y đã sá»›m biết ngưá»i ấy nhảy lên xà nhà, nhưng cố ý sá» soạng ở góc phòng để địch nhân không đỠphòng, sau đó má»›i đột nhiên vá»t tá»›i tập kích.
Ngưá»i trên xà nhà cÅ©ng bản lÄ©nh rất cao cưá»ng, không đợi hai tay y chụp tá»›i đã lá»™n nhào má»™t cái ngồi xổm trên phía bắc xà nhà, chu Bá Thông miệng thì quát tháo ầm Ä©, nhưng trong lòng đối vá»›i y cÅ©ng rất úy kỵ, lắng tai nghe ngóng chá»— y ngồi, không dám ngang nhiên ép tá»›i gần. Trong đêm vắng, y lại nghe thấy rõ ràng tiếng thở cá»§a ba ngưá»i, nghÄ© thầm đèn lá»­a trong gian thạch thất này đột nhiên tắt phụt, quả nhiên có ngưá»i, chỉ là tại sao không lên tiếng, nghÄ© chắc là há» sợ quá lập tức kêu lên:
- Chủ nhân đừng sợ, ta là đuổi theo một thằng tiểu tặc, bắt được là lập tức ra ngay.
Y nghÄ© ngưá»i thưá»ng hÆ¡i thở nặng ná», ngưá»i ná»™i công tinh thâm thì hÆ¡i thở võ chậm mà dài, nhẹ mà sâu, nếu lưu tâm thì rất dá»… phân biệt. Nào ngá» lắng tai nghe thì ba ngưá»i ba phía đông tây bắc ai cÅ©ng thở rất nhẹ. Chu Bá Thông giật nảy mình kêu lên:
- Thằng giặc giá»i, té ra ngươi đã phục sẳn ngưá»i giúp đỡ ở đây.
Quách TÄ©nh vốn định lên tiếng, chợt xoay chuyển ý nghÄ© “Âu Dương Phong rình ở bên cạnh, ngưá»i Chu đại ca Ä‘uổi theo cÅ©ng là kình địch, mình cứ đừng để lá»™ thân phận, chá» cÆ¡ há»™i giúp y là được.â€
Chu Bá Thông từng bước từng bước tiến tá»›i cạnh cá»­a, hạ giá»ng nói:
- Xem ra Lão Ngoan đồng không bắt ngưá»i được, chỉ đành để ngưá»i khác bắt thôi.
Trong lòng đã quyết kế, chỉ cần cục diện không hay là lập tức cướp đưá»ng bá» chạy.
Äúng lúc ấy xa xa vang lên tiếng hò reo ầm ầm, vó ngá»±a rầm rập như sóng nước tràn tá»›i, ngàn ngưá»i muôn ngá»±a xông tá»›i bên cạnh.
Chu Bá Thông kêu lên:
- Ngưá»i bên ngươi càng lúc càng đông, Lão Ngoan đồng xin thất lá»… không bồi tiếp được.
Nói xong đưa tay đẩy tảng đá lá»›n sau cá»­a, tá»±a hồ muốn ra cá»­a bá» chạy, đột nhiên hai tay nhấc lên ném mạnh vào ngưá»i y Ä‘uổi. Tảng đá ấy phân lượng không nhá», Âu Dương Phong hàng đêm vẫn dùng để chặn ở cá»­a, nếu Quách TÄ©nh di động tảng đá ra, thì nhất định y sẽ tỉnh dậy.
Âu Dương Phong nghe tiếng gió rít mạnh, nghÄ© lúc Lão Ngoan đồng ném tảng đá ra, ắt bên phải sẽ không đỠphòng được, mình cứ giết y trước, trừ bá»›t má»™t mối há»a trước mắt, lần luận kiếm ở Hoa sÆ¡n sau này lại bá»›t được má»™t kình địch. à nghÄ© vừa động, thân hình đã ngồi xuống, hai tay cùng xô ra, vận Cáp mô công đẩy thẳng tá»›i. Y ngồi xuống phía tây, chiêu ấy đánh từ tây qua đông, lá»±c đạo vô cùng mãnh liệt. Quách TÄ©nh cùng y giao đấu liên tiếp mấy mươi ngày, đối vá»›i má»™t cá»­ chỉ cá»§a y cÅ©ng Ä‘á»u đã thuá»™c lòng, tuy trong ban đêm tối om nhưng vừa nghe tiếng kình phong đã biết y đột nhiên tập kích Chu Bá Thông, lúc ấy sấn lên má»™t bước, đánh mau ra má»™t chiêu Kháng long hữu hối. Ngưá»i đứng bên phía bắc nghe thấy tiếng đá ném tá»›i, cÅ©ng co chân đứng vững, hai tay lật ra ngoài, muốn dùng chưởng lá»±c đẩy ngược tảng đá lại để đả thương đối phương.
Bốn ngưá»i chia đứng bốn phía, phát kình tuy kẻ trước ngưá»i sau, nhưng lá»±c đạo cÆ¡ hồ không phân cao thấp. Tảng đá ấy bị bốn luồng kình lá»±c từ đông tây nam bắc ép tá»›i, bay tá»›i giữa nhà thì rÆ¡i xuống. Bình má»™t tiếng lá»›n, đánh vỡ nát má»™t cái bàn gá»—.
Tiếng ầm ấy vang lên muốn Ä‘iếc tai, Chu Bá Thông lại thấy thú vị, không kìm được bật tiếng cưá»i rá»™. Nhưng tiếng cưá»i cá»§a y đến Ä‘oạn cuối thì chính y cÅ©ng không nghe thấy, nguyên là hàng vạn ngưá»i ngá»±a đã tràn vào thôn, chỉ nghe tiếng ngá»±a hí vang vang, gươm giáo loảng xoảng, quân sÄ© quát tháo hòa thành má»™t tràng.
Quách Tĩnh nghe khẩu âm quân sĩ, biết là bại quân Hoa Thích Tử Mô đã tràn vào thôn, muốn chiếm một góc cố thủ. Nhưng bày trận chưa xong, quân Mông Cổ đã đuổi tới, chỉ nghe tiếng vó ngựa nện đất, cỠlớn phất gió, quát tháo xung sát, cung bật tên bay từ xa tới gần. Kế đó là võ khí ngắn chạm nhau, đâm chém tàn sát, chung quanh không biết có bao nhiêu quân mã đang hăng máu chém giết lẫn nhau.
Äá»™t nhiên có ngưá»i đẩy cá»­a xông vào. Chu Bá Thông vung tay chụp y ném trở ra ngoài, bưng tảng đá lên lại chặn sau cánh cá»­a.
Âu Dương Phong một đòn không trúng, nghĩ thầm chính mình đã bị y phát hiện, quát lên:
- Lão Ngoan đồng, ngươi biết ta là ai không?
Chu Bá Thông nghe loáng thoáng tiếng ngưá»i nhưng không nhận ra là ai, tay trái che trước ngá»±c, tay phải vươn qua định chụp. Âu Dương Phong tay phải ngoặc vào cổ tay y, tay trái lật chưởng vá»— ra. Chu Bá Thông đón đỡ má»™t chiêu, hoảng sợ kêu lên:
- Lão Äá»™c vật, ngươi cÅ©ng ở đây à?
Thân hình lắc má»™t cái, bước qua bên trái sấn vào bên cạnh, đúng lúc ấy ngưá»i ở phía bắc nhân lúc sÆ¡ hở phát chưởng đánh mạnh vào hậu tâm y. Chu Bá Thông tay phải tấn công Âu Dương Phong, quyá»n trái vung lại đỡ đòn phía sau, nghÄ© thầm thuật Tả hữu há»— bác mình luyện được trên đảo Äào Hoa đến nay vẫn chưa có dịp chia ra để đấu vá»›i hai cao thá»§, tuy tình thế hôm nay nguy hiểm nhưng cÅ©ng là cÆ¡ há»™i rất tốt để thá»­ chiêu.
Tay quyá»n vừa chạm vào tay chưởng địch nhân, đột nhiên Quách TÄ©nh từ phía đông nhảy xổ ra, tay phải gạt tay quyá»n cá»§a Chu Bá Thông ra, vung tay trái đỡ thay y má»™t chưởng. Ba ngưá»i đồng thanh bật tiếng la hoảng, Chu Bá Thông kêu “Quách huynh đệ.†Ngưá»i kia thì kêu “Quách TÄ©nh.†Quách TÄ©nh thì kêu “Cừu Thiên Nhận!â€
Hôm trước Chu Bá Thông tá»· võ trước lầu Yên VÅ© y rất sợ rắn độc, thấy không có đưá»ng chạy bèn nằm ngá»­a trên nóc lầu, rút ngói trên nóc lầu đắp lên ngưá»i che lên tầng tầng lá»›p lá»›p, tên cá»§a quan binh bắn tá»›i cố nhiên không trúng được, rắn độc cá»§a Âu Dương Phong cÅ©ng không thể bò lên nóc lầu cắn y. Y chỠđến sáng, xà trận đã rút lui, má»i ngưá»i cÅ©ng không biết đã Ä‘i đâu cả.
Y thẫn thỠbuồn chán, đi chơi quanh vùng, qua vài tháng thì một đệ tử của Cái bang đưa tới một lá thư, đó chính là thư của Hoàng Dung. Trong thư nói:
- Y từng chính miệng ưng thuận là bất kể nàng thỉnh cầu chuyện gì nhất định cÅ©ng sẽ theo lá»i, bây giá» nàng muốn y Ä‘i giết bang chá»§ Thiết chưởng bang Cừu Thiên Nhận, ngưá»i này có thù oán rất sâu vá»›i Lưu quý phi cá»§a Äoàn hoàng gia, giết chết y xong, Lưu quý phi sẽ không tìm y nữa. Nếu không thì Lưu quý phi cho dù phải tá»›i chân trá»i góc biển cÅ©ng nhất định sẽ lấy y. Trong thư còn chỉ rõ núi Thiết Chưởng ở đâu.
Chu Bá Thông nhớ tới câu:
- Bất kể thế nào cÅ©ng sẽ theo lá»i.
Thì rõ ràng là mình đã nói vá»›i Hoàng Dung. Lão già Cừu Thiên Nhận câu kết vá»›i nước Kim, vốn đã không phải là ngưá»i tốt, giết y cÅ©ng phải. Còn như mối duyên oan nghiệt giữa mình và Lưu quý phi thì xưa nay vẫn áy náy trong lòng, tá»± biết mình đã phụ bà ta quá nhiá»u nếu bà ta có thù oán vá»›i Cừu Thiên Nhận thì cÅ©ng nên ra sức cho bà ta, mà có thể khiến bà ta không theo Ä‘uổi lằng nhằng vá»›i mình thì càng là Ä‘iá»u thượng thượng đại cát, lập tức tìm tá»›i núi Thiết Chưởng.
Cừu Thiên Nhận động thá»§ vá»›i y má»™t trận, lúc đầu còn ngang tay, đến lúc y dùng thuật song thá»§ há»— bác lập tức không địch nổi, chỉ đành bá» chạy. Cao thá»§ tá»· võ nếu má»™t ngưá»i nhận thua thì thắng phụ đã quyết vốn phải kết thúc, nào ngá» Chu Bá Thông lại cứ Ä‘uổi riết không tha. Cừu Thiên Nhận mấy lần há»i y vì sao, Chu Bá Thông cứ trợn mắt líu lưỡi, không nói ra được lý do, nên biết ba chữ Lưu quý phi thì có chém đầu y cÅ©ng không chịu nói.
Hai ngưá»i lúc đánh lúc dừng, ngưá»i chạy ngưá»i Ä‘uổi càng Ä‘i càng xa. Võ công cá»§a Chu Bá Thông tuy cao hÆ¡n Cừu Thiên Nhận má»™t bậc nhưng muốn lấy mạng y cÅ©ng không phải dá»…. Cừu Thiên Nhận trăm mưu ngàn kế cÅ©ng không thoát được, không biết làm sao, nghÄ© thầm:
- Nếu mình chạy lên vùng Tây Vực giá rét, chẳng lẽ y cũng đuổi riết không tha sao?
Chu Bá Thông thì nghÄ© “Äể xem ngươi chạy tá»›i đâu má»›i chịu dừng lại?â€
Nhưng vừa lên tới sa mạc ngoài cửa ải thì đồng rộng mênh mông, đuổi theo rất dễ, Cừu Thiên Nhận lại càng không sao trốn được. May là Chu Bá Thông rất giữ tín nghĩa, chỉ cần Cừu Thiên Nhận nằm ngủ hay ngồi lại ăn cơm hoặc tiểu tiện đại tiện thì y quyết không sấn tới xâm phạm, mình cũng đi theo để chiếu cố.
Tài sản của Cánh gà nướng

  #73  
Old 03-06-2008, 10:00 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 38(b):MậT LệNH CẩM NANG



Nhưng bất kể Cừu Thiên Nhận thi hành gian kế thế nào, Lão Ngoan đồng thủy chung vẫn như âm hồn bất tán, bám riết không thôi.
Chu Bá Thông dá»c đưá»ng đấu trí đấu lá»±c vá»›i Cừu Thiên Nhận, càng lúc càng thấy vui thích, mấy lần đã chế phục được y nhưng không hạ thá»§ giết chết. Hôm ấy thật vừa khéo, hai ngưá»i lại xông vào ngôi thạch thất.
Lúc ấy Chu Quách hai ngưá»i đã biết ngưá»i thứ ba là ai, nhưng tiếng thở cá»§a ba ngưá»i đã bị tiếng hò hét quát tháo chém giết bên ngoài át Ä‘i, Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận lại không nhận ra nhau. Âu Dương Phong biết y là kẻ đối đầu cá»§a Chu Bá Thông, Cừu Thiên Nhận lại cho rằng hai ngưá»i trong thạch thất là cùng má»™t phe. Chu, Cừu, Âu Dương ba ngưá»i võ công trác tuyệt, mà Quách TÄ©nh sau khi giao đấu mấy mươi ngày vá»›i Âu Dương Phong, khổ công rèn luyện, dần dần đã có thể sánh được vá»›i ba ngưá»i. Bốn đại cao thá»§ tụ há»p trong má»™t gian thạch thất tối om khoảng hai trượng vuông, mắt không thấy vật, tai không nghe tiếng, ngôn ngữ bất thông, bốn ngưá»i Ä‘á»u đột nhiên biến thành vừa Ä‘iếc vừa câm vừa mù.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Mình cầm chân Âu Dương Phong để Chu đại ca kết liá»…u Cừu Thiên Nhận trước. Lúc ấy hai ngưá»i hợp lá»±c giết Âu Dương Phong không phải chuyện khó.
Trong lòng đã định chá»§ ý, song chưởng vá»— há» ra, chưởng phải đánh hụt, chưởng trái lập tức chạm phải tay chưởng cá»§a má»™t ngưá»i. Quách TÄ©nh lúc trên đảo Äào Hoa giao thá»§ vá»›i Chu Bá Thông đã quen, hai tay vừa chạm nhau đã biết là y, lập tức tung ngưá»i vá»t lên, định kéo tay y ra hiệu, nào ngá» Chu Bá Thông đột nhiên nổi tính trẻ con, tay trái rút mau lại, tay phải đột nhiên đẩy ra má»™t quyá»n, đập vào đầu vai Quách TÄ©nh, má»™t quyá»n này không sá»­ ná»™i kình, nhưng Quách TÄ©nh hoàn toàn không đỠphòng, bị y đánh trúng Ä‘au nhói. Chu Bá Thông kêu lên.
- Hảo huynh đệ, ngươi thử xem công phu của đại ca thế nào? Cẩn thận nhé!
Tay trái lại đánh ra má»™t quyá»n. Quách TÄ©nh tuy chưa nghe hết câu nói cá»§a y, nhưng đã có đỠphòng, lập tức vung tay gạt ra.
Lúc ấy Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận đã chiết chiêu vá»›i nhau, Ä‘á»u đã theo võ công mà nhận ra đối phương. Hai ngưá»i không oán không thù, nhưng nghÄ© tá»›i dịp luận kiếm ở Hoa sÆ¡n vá» sau thế ắt phải ngươi chết ta sống, lúc ấy gặp nhau nếu có thể đả thương đối thá»§ quả rất hay, nên đánh nhau kịch liệt. Äánh được má»™t lúc, chỉ cảm thấy trước mặt sau lưng kình phong rít lên, cùng giật nảy mình, lập tức hiểu là Chu Bá Thông Ä‘ang ra chiêu vá»›i Quách TÄ©nh. Hai ngưá»i trong lòng Ä‘á»u ngạc nhiên, chỉ nghÄ©:
- Chu Bá Thông hành sá»± Ä‘iên đảo, ngưá»i ta không sao hiểu được có cÆ¡ há»™i này sao không mừng rỡ? Lúc ấy không hẹn mà cùng sấn vào tấn công.
Chu Bá Thông đánh nhau vá»›i Quách TÄ©nh hÆ¡n mưá»i chiêu, thấy võ công cá»§a y đã khác hẳn ngày trước, vừa sợ vừa mừng, liên tiếp nói:
- Huynh đệ, ngươi há»c công phu này ở đâu thế?
Nhưng ngoài cửa tiếng hò hét chém giết ầm ầm, Quách Tĩnh làm sao nghe được? Chu Bá Thông tức giận nói:
- ÄÆ°á»£c, ngươi không chịu nói, muốn làm ra vẻ à?
Chợt thấy kình phong vá»— tá»›i mặt, Âu Cừu hai ngưá»i đồng thá»i tấn công, lúc ấy Ä‘iểm chân má»™t cái nhảy lên xà nhà, quát:
- Äể má»™t mình y đấu vá»›i hai ngưá»i các ngươi đấy.
Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận nghe tiếng áo cá»§a y phất gió, đã biết Chu Bá Thông lên xà nhà nghỉ ngÆ¡i, nghÄ© thầm chính là dịp tốt để hợp lá»±c giết thằng tiểu tá»­ ngốc này, lập tức má»™t trái má»™t phải cùng sấn vào tấn công. Quách TÄ©nh lúc nãy bị Chu Bá Thông kìm chân, liên tiếp đổi dùng bốn năm loại chưởng pháp mà thá»§y chung không sao giãy ra được, vừa may được y lui ra thì hai cưá»ng địch lại lập tức xông vào, bất giác thầm kêu khổ, chỉ đành Ä‘em hết tinh thần dùng thuật song thá»§ há»— bác chia ra đối địch vá»›i hai ngưá»i. Äấu dược má»™t lúc, Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận Ä‘á»u không khá»i ngấm ngầm khen ngợi. Nên biết vá»›i công lá»±c cá»§a Quách TÄ©nh thì chỉ má»™t trong hai ngưá»i Âu Cừu cÅ©ng Ä‘á»u có thể thắng y, nào ngá» hai ngưá»i liên thá»§ mà y chưởng trái thì đỡ Âu Dương Phong, quyá»n phải thì đánh Cừu Thiên Nhận, hai ngưá»i nhất thá»i cÅ©ng không làm gì y được.
Chu Bá Thông ngồi trên xà nhà má»™t lúc, nghÄ© thầm nếu không nhảy xuống thì e Quách TÄ©nh sẽ bị thương, lúc ấy rón rén trượt từ vách xuống, hai tay chụp bừa tá»›i, vừa khéo chụp tá»›i hậu tâm Âu Dương Phong. Y ngồi xổm xuống đất, Ä‘ang dùng Cáp mô công đánh mạnh tá»›i Quách TÄ©nh, đột nhiên thấy sau lưng có ngưá»i vá»™i thu chưởng đón đỡ. Quách TÄ©nh thừa cÆ¡ phóng má»™t cước vào Cừu Thiên Nhận, nhảy vào góc nhà, không ngừng thở dốc, nếu Chu Bá Thông tá»›i chậm má»™t bước thì đòn má»›i rồi cá»§a Âu Dương Phong đẩy ra nhất định sẽ không đỡ được.
Bốn ngưá»i trong bóng tối lúc phân lúc hợp, có lúc Chu Bá Thông đánh nhau vá»›i Cừu Thiên Nhận, có lúc Quách TÄ©nh đánh nhau vá»›i Cừu Thiên Nhận, có lúc Âu Dương Phong đánh nhau vá»›i Cừu Thiên Nhận, có lúc Chu Bá Thông đánh nhau vá»›i Âu Dương Phong, có lúc Quách tÄ©nh lại giao thá»§ vá»›i Chu Bá Thông vài chiêu. Bốn ngưá»i há»—n chiến má»™t trận ấy, rốt lại Chu Bá Thông lại càng vui thích, cảm thấy tất cả những trận đánh nhau lúc bình sinh chưa khi nào vui bằng thế này. Má»—i khi ngừng tay y lại lằng nhằng vá»›i Quách TÄ©nh không buông, nói:
- Hai tay ta tính ra là hai kẻ địch, hai thằng giặc thối tha Âu Cừu tự nhiên cũng là hai kẻ địch. Ngươi lấy một chống bốn thử xem có được không? Trò chơi mới lạ này chắc ngươi chưa từng chơi qua chứ?
Quách TÄ©nh không nghe rõ y nói gì, chợt thấy ba ngưá»i đồng thá»i xông vào tấn công, chỉ còn cách ra sức tránh né. Chu Bá Thông không ngừng khuyến khích “Äừng sợ. Äừng sợ, lúc nào nguy hiểm ta sẽ giúp ngươi.â€
Nhưng trong bóng đêm tối om, chỉ cần bị trúng bất kể má»™t quyá»n má»™t cước cá»§a ai cÅ©ng Ä‘á»u có thể nguy tá»›i tính mạng, cho dù sau đó Chu Bá Thông sẽ cứu nhưng làm sao còn kịp nữa?
Lại đánh thêm vài mươi chiêu, Quách TÄ©nh mệt má»i rã rá»i, chỉ thấy Âu Cừu hai ngưá»i quyá»n chiêu càng lúc càng mạnh, chỉ đành vừa đỡ vừa lùi, định nhảy lên xà nhà tránh né, nhưng thá»§y chung bị chưởng lá»±c cá»§a Chu Bá Thông chụp lên không sao thoát thân, lúc vừa sợ vừa giận, lại không nhịn được, ngoác miệng ra chá»­i:
- Chu đại ca, ngươi là lão già ngu ngốc, tại sao lại cứ lằng nhằng với ta làm gì?
Nhưng khổ ná»—i tiếng hò hét chém giết ngoài cá»­a ầm ầm, có nói gì ngưá»i khác cÅ©ng không nghe. Quách tÄ©nh lại lùi hai bước, chợt vướng phải tảng đá lá»›n dưới đất má»™t cái, suýt ngã lăn ra. Y ưỡn lưng chưa kịp đứng thẳng lên, thiết chưởng cá»§a Cừu Thiên Nhận đã vá»— tá»›i. Quách TÄ©nh trong lúc nguy cấp không kịp biến chiêu, thuận tay quá» tảng đá lá»›n đỡ trước ngá»±c, Cừu Thiên Nhận má»™t chưởng đập trúng tảng đá, Quách TÄ©nh hai tay vận kình đẩy mạnh ra ngoài đỡ má»™t chưởng cá»§a y. Chỉ nghe bên trái tiếng gió rít lên, chưởng lá»±c cá»§a Âu Dương Phong đã đánh tá»›i.
Quách TÄ©nh vận lá»±c vào hai tay, quát lá»›n má»™t tiếng, ném tảng đá lên khá»i đầu. Rồi nghiêng ngưá»i tránh qua đòn tá»›i.
Tảng đá lá»›n bay lên nóc nhà, gạch ngói bụi đất đổ xuống rào rào, ánh sao trên trá»i xuyên qua nóc nhà chiếu xuống. Chu Bá Thông tức giận nói:
- Nhìn thấy cả rồi còn gì vui nữa?
Quách TÄ©nh vô cùng mệt má»i, hai chân dùng sức nhảy lên, vá»t ra chá»— mái nhà bị vỡ. Âu Dương Phong vá»™i phi thân Ä‘uổi theo. Chu Bá Thông quát:
- Äừng chạy, đừng chạy, ở lại chÆ¡i đùa vá»›i ta.
Rồi vươn tay chụp chân trái y.
Âu Dương Phong cả sợ, vá»™i vung chân phải đá lại hóa giải chiêu trào cá»§a y, nhưng thân hình không thể giữ được trên không, lại rÆ¡i xuống đất. Cừu Thiên Nhận không chá» y xuống tá»›i đất đã phóng chân đá vào bụng y. Âu Dương Phong thót bụng lại, vung chỉ Ä‘iểm vào bắp chân y. Ba ngưá»i liên tiếp đánh nhau, lại càng kịch liệt.
Chỉ là lần này bóng ngưá»i đã có thể phân biệt được, tiếng hò hét chém giết bên ngoài cÅ©ng dần dần lắng xuống không còn nguy hiểm như lúc há»—n chiến vừa rồi.
Chu Bá Thông vô cùng cụt hứng, có bao nhiêu tức giận Ä‘á»u trút lên hai ngưá»i, quyá»n pháp đột nhiên thay đổi, liên tiếp ra sát thá»§.
Quách TÄ©nh ra khá»i thạch thất, trước mắt chỉ thấy ngưá»i ngá»±a rong ruổi qua lại, tai chỉ nghe tiếng gươm giáo va chạm loảng xoảng, thỉnh thoảng lại có má»™t tiếng kêu thảm cá»§a quân sÄ© đôi bên trúng Ä‘ao trúng tên. Y xông qua đám đông, chạy ra khá»i thôn, núp trong má»™t khu rừng nhá» nghỉ ngÆ¡i, ác đấu suốt ná»­a đêm, lúc ấy được nghỉ chỉ thấy gân cốt toàn thân rã rá»i, nhá»› lại tình cảnh má»›i rồi trong thạch thất càng thêm run sợ, tuy lo lắng cho Chu Bá Thông, nhưng nghÄ© vá»›i võ công cá»§a y thì đến lúc không đối địch nổi cÅ©ng có thể chạy thoát, nghỉ ngÆ¡i má»™t lúc lại dần dần ngá»§ thiếp Ä‘i.
Ngủ đến sáng sớm hôm sau, chợt thấy trên mặt mát lạnh, có vật gì ngo ngoe.
y không kịp mở mắt ra, lập tức nhảy phắt lên, chỉ nghe má»™t tiếng hí vui vẻ, té ra là con tiểu hồng mã liếm vào mặt y. Quách TÄ©nh cả mừng, ôm cổ con ngá»±a, má»™t ngưá»i má»™t ngá»±a sau tai há»a lại trùng phùng, vun vẻ hồi lâu. Lúc y bị Âu Dương Phong giam giữ trong thạch thất, con ngá»±a tá»± Ä‘i tìm cỠăn, tối hôm qua đại quân há»—n chiến, con vật mau lẹ tinh khôn, rõ ràng đã trốn khá»i tai há»a, lúc ấy lại tìm được chá»§ nhân.
Quách TÄ©nh dắt con tiểu hồng mã trở vào trong thôn, chỉ thấy tên gãy Ä‘ao mẻ đầy đất, xác ngưá»i ngá»±a chết nằm gối lên nhau, thỉnh thoảng có ngưá»i chưa chết hẳn rên lên mấy tiếng thê thảm. Y chinh chiến nhiá»u, đã quen thấy cảnh tá»­ thương, nhưng lúc ấy nhá»› lại thân thế cá»§a mình bất giác càng thêm cảm khái. Rón rén trở lại thạch thất, đứng bên ngoài lắng tai nghe ngóng, thấy yên ang không có tiếng ngưá»i, lại nhìn vào khe cá»­a thì bên trong đã không có ai. Y đẩy cá»­a bước vào lục lá»i khắp cả trước sau, nhưng Chu Bá Thông, Âu Dương Phong, Cừu Thiên Nhận ba ngưá»i không biết đã Ä‘i đâu.
Y đứng ngẩn ra một lúc. Rồi lên ngựa đi vỠphía đông. Con tiểu hồng mã phi rất mau, không bao lâu đã đuổi kịp đại quân của Thành Cát Tư Hãn.
Lúc ấy các thành cá»§a Hoa Thích Tá»­ Mô hoặc đầu hàng hoặc bị hạ, mấy mươi vạn hùng binh tan tành như trúc chẻ ngói tan. Quốc vương Ma Ha Mạt cá»§a Hoa Thích Tá»­ Mô trước nay ngạo mạn tàn bạo, sau khi bị má»i ngưá»i làm phản, má»™t mình lẻ loi, dẫn má»™t toán tàn quân bại tướng tất tả chạy trốn vá» phía tây. Thành Cát Tư Hãn sai đại tướng Tốc Bất Äài cùng Triết Biệt thống lãnh hai vạn quân Ä‘uổi bắt, mình thì mang đại quân ban sư. Tốc Bất Äài và Triết Biệt Ä‘uổi tá»›i thành CÆ¡ Phố cạnh sông Äệ Nhiếp Bá chá»— ngày nay là Mạc Tư Khoa, đại phá mấy mươi vạn liên quân Nga La Tư và Khâm sát, dùng bánh xe đè chết đại công tước thành CÆ¡ Phố và mưá»i má»™t vương công Nga La Tư đầu hàng. Trận ấy sá»­ gá»i là:
- Chiến dịch sông Già Lặc Già, phần lá»›n thảo nguyên cá»§a Nga La Tư từ đó rên xiết lâu dài dưới vó ngá»±a Mông Cổ. Ma Ha Mạt ngày tối đưá»ng cùng, vá» sau mắc bệnh chết trên đảo hoang ở Lý Hải.
Hôm ấy Thành Cát Tư Hãn trong thành Tán Ma Nhĩ Hãn đột nhiên không thấy Quách Tĩnh đâu, vô cùng lo lắng, sợ y một mình rơi lại phía sau chết trong đám loạn quân, thấy y trở lại không kìm được nỗi mừng rỡ. Công chúa Hoa Tranh thì tự nhiên càng thêm vui mừng.
Khưu Xá»­ CÆ¡ theo đại quân vỠđông, dá»c đưá»ng ra sức khuyên Thành Cát Tư Hãn thương dân ít giết ngưá»i. Thành Cát Tư Hãn tuy trò chuyện vá»›i y không hợp, nhưng biết y là kẻ sÄ© có đạo cÅ©ng không tiện trái ý y quá, vì thế trong lúc há»—n chiến, rất nhiá»u bách tính nhá» lá»i nói cá»§a Khưu Xá»­ CÆ¡ mà được sống sót.
Hoa Thích Tá»­ Mô cách Mông Cổ vài vạn dặm, đại quân cá»§a Thành Cát Tư Hãn trở vá» mất rất nhiá»u thá»i gian, trở vá» tá»›i sông Cán Nạn Hà mở tiệc lá»›n báo tiệp, cho quân sÄ© nghỉ ngÆ¡i. Khưu Xá»­ CÆ¡ và bá»n Lá»— Hữu Cước cùng bang chúng Cái bang lần lượt từ biệt vá» nam. Lại qua mấy tháng, gió thu nổi lên, ngưá»i mạnh ngá»±a khá»e, Thành Cát Tư Hãn lại có ý nam chinh, hôm ấy đại há»™i chư tướng bàn kế đánh Kim.
Quách TÄ©nh sau khi Hoàng Dung chết lòng buồn rưá»i rượi, thưá»ng má»™t mình má»™t ngá»±a mang đôi Ä‘iêu Ä‘i lang thang ngoài thảo nguyên Mông Cổ, ngÆ¡ ngÆ¡ ngác ngác, có khi mấy ngày liá»n không nói má»™t câu. Công chúa Hoa Tranh dịu dàng khuyên giải, y như không há» nghe thấy. Má»i ngưá»i hiểu được nguyên do, biết y Ä‘au khổ, không ai dám nói tá»›i chuyện hôn nhân. Thành Cát Tư Hãn mãi lo việc đánh Kim nên cÅ©ng không rảnh nghỉ tá»›i. Hôm ấy bàn việc nam chinh trong kim trướng cá»§a đại hãn, các tướng Ä‘á»u dâng kế sách, nhưng Quách TÄ©nh thá»§y chung không nói câu nào.
Thành Cát Tư Hãn cho chư tướng lui ra, má»™t mình lên gò trầm ngâm suy nghÄ© suốt ná»­a ngày, hôm sau ra lệnh chia quân làm ba đưá»ng đánh Kim. Lúc ấy trưởng tá»­ Truật Xích, thứ tá»­ sát Hợp Äài cá»§a y Ä‘á»u Ä‘ang cai trị các nước vừa chinh phạt được ở phương tây nên cánh trung quân đánh Kim do con thứ ba là Oa Khoát Äài thống suất, cánh tả quân do con thứ tư là Äà Lôi thống suất, cánh hữu quân do Quách TÄ©nh thống suất.
Thành Cát Tư Hãn tuyên triệu thống suất ba cánh quân vào trướng, ra lệnh tùy tùng lui ra, nói vá»›i ba ngưá»i Oa Khoát Äài, Äà Lôi, Quách TÄ©nh:
- Tinh binh cá»§a nước Kim Ä‘á»u ở Äồng Quan, phía nam dá»±a vào núi dài, phía bắc có sông lá»›n, rất khó đánh thắng mau được. Kế sách cá»§a các tướng tuy Ä‘á»u có chá»— dùng được nhưng đối mặt đánh mạnh, không khá»i mất nhiá»u thá»i giá». Hiện Mông Cổ ta liên minh vá»›i Äại Tống, kế sách hay nhất không bằng mượn đưá»ng qua đất Tống, từ ÄÆ°á»ng Châu, Äăng Châu tiến quân, tá»›i thẳng đô thành Äại Lương nước Kim.
Ba ngưá»i Oa Khoát Äài, Äà Lôi, Quách TÄ©nh nghe tá»›i đó Ä‘á»u nhảy lên, ôm chầm nhau reo lá»›n:
- Diệu kế.
Thành Cát Tư Hãn nhìn Quách TÄ©nh mỉm cưá»i nói:
- Ngươi giá»i dùng binh, ta rất vừa ý. Ta há»i ngươi đánh Äại Lương xong thì làm gì nữa?
Quách Tĩnh trầm ngâm hồi lâu, lắc đầu nói:
- Không đánh Äại Lương.
Oa Khoát Äài và Äà Lôi rõ ràng nghe phụ vương nói là tá»›i thẳng Äại Lương, tại sao Quách tÄ©nh lại nói không đánh, trong lòng ngá» vá»±c, Ä‘á»u sá»­ng sốt nhìn nhìn y. Thành Cát Tư Hãn vẻ mặt vẫn có vẻ cưá»i cưá»i há»i:
- Không đánh Äại Lương thì làm gì?
Quách Tĩnh nói:
- Không đánh nhưng cũng không phải không đánh: là đánh mà không đánh, không đánh mà đánh.
Mấy câu ấy Oa Khoát Äài và Äà Lôi nghe xong càng thêm má» mịt. Thành Cát Tư Hãn cưá»i nói:
- Äánh mà không đánh, không đánh mà đánh, tám chữ ấy nói rất hay. Ngươi nói rõ cho hai vị huynh trưởng cá»§a ngươi nghe Ä‘i.
Quách Tĩnh nói:
- Con Ä‘oán cách dùng quân cá»§a đại hãn là giả đánh đô thành nước Kim để hạ thành giặc. Äại Lương là nÆ¡i hoàng đế nước Kim đóng nhưng quân giữ không nhiá»u, vừa thấy quân ta tá»›i ắt nước Kim sẽ lập tức Ä‘iá»u quân từ Äồng Quan vá» cứu. Binh pháp Trung Hoa có câu “Cuốn giáp mà chạy ngày đêm không nghỉ, cướp đưá»ng mà Ä‘i, tranh lợi ngoài trăm dặm, thì thống tướng sẽ bị bắt sống.â€
Ngưá»i khá»e Ä‘i trước, ngưá»i mệt Ä‘i sau, mưá»i ngưá»i chỉ có mặt ngưá»i tá»›i được. Trăm dặm Ä‘i mau, sÄ© tốt trong mưá»i ngưá»i chỉ có má»™t ngưá»i có thể tá»›i nÆ¡i. Từ Äồng Quan tá»›i Äại Lương, ngàn dặm cứu viện, binh ròng tướng khá»e mưá»i phần không có được má»™t phần tá»›i nÆ¡i, lại thêm ngưá»i mệt ngá»±a má»i, tuy tá»›i cÅ©ng không có sức đánh nhau. Quân ta dÄ© dật đãi lao, ắt có thể đại quá quân Kim. Tất cả quân tinh nhuệ cá»§a nước Kim Ä‘á»u má»™t trận đánh tan thì thành Äại Lương không đánh cÅ©ng hạ được. Nếu ra sức đánh thành Äại Lương, lúc gấp rút khó mà hạ nổi, lại dá»… bị rÆ¡i vào thế hai mặt thụ địch.
Thành Cát Tư Hãn vá»— tay cưá»i lá»›n, nói:
- Nói rất hay, nói rất hay!
Bèn lấy ra má»™t tấm bản đồ trải lên bàn, ba ngưá»i nhìn xong, không ai không vô cùng kinh ngạc.
Nguyên đó là tấm bản đồ vẽ vùng phụ cận thành Äại Lương, trên bản đồ vẽ đưá»ng hành quân cá»§a đôi bên, làm thế nào để đánh vào lưng địch, công vào lòng địch, làm thế nào để dụ quân địch từ Äồng Quan tất tả vá» cứu, làm thế nào để nhân lúc quân địch mệt má»i hợp lại hạ thành, hoàn toàn giống hệt lá»i Quách TÄ©nh vừa nói. Oa Khoát Äài và Äà Lôi nhìn nhìn phụ vương, lại nhìn nhìn Quách TÄ©nh, Ä‘á»u vừa ngạc nhiên vừa khâm phục. Quách TÄ©nh trong lòng rất phục, nghÄ© thầm:
- Mình há»c binh pháp trong di thư cá»§a VÅ© Mục, cÅ©ng không có gì lạ. Äại hãn không biết chữ, không Ä‘á»c sách, lại anh minh như thế.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Lần này nam chinh, phá Kim ắt xong. Ở đây có ba cái cẩm nang, má»—i ngưá»i lấy má»™t cái, sau khi hạ thành Äại Lượng xong, ba ngưá»i các ngươi há»p nhau trên Ä‘iện Kim Loan cá»§a hoàng đế Äại Kim cùng mở ra rồi theo kế mà làm.
Nói xong móc trong bá»c ra ba cái túi gấm đưa cho má»—i ngưá»i má»™t cái.
Quách Tĩnh cầm lấy nhìn qua, thấy miệng túi dùng sơn đất thảy ra niêm kín, trên lớp sơn có đóng ấn chương của đại hãn. Thành Cát Tư Hãn lại nói:
- Chưa vào thành Äại Lương không được tá»± ý mở ra, trước khi mở túi ra, ba ngưá»i phải kiểm tra lẫn nhau xem có túi nào mất dấu niêm phong không.
Ba ngưá»i nhất tá» lạy rạp xuống nói:
- Mệnh lệnh của đại hãn, há dám làm trái?
Thành Cát Tư Hãn há»i:
- Quách Tĩnh ngươi bình nhật hành sự rất ngu độn, tại sao dùng binh lại linh mẫn như thế?
Quách TÄ©nh lúc ấy bèn kể lại việc há»c được di thư cá»§a VÅ© Mục. Thành Cát Tư Hãn há»i tá»›i việc cÅ© cá»§a Nhạc Phi, Quách TÄ©nh Ä‘em chuyện Nhạc Phi đại phá quân Kim ở Chu Tiên trấn thế nào, quân Kim gá»i ông ta là Nhạc gia gia thế nào, nói “Chống núi dá»…, chống quân Nhạc gia khó†thế nào, nhất nhất kể lại. Thành Cát Tư Hãn không nói gì, chắp tay sau lưng Ä‘i qua Ä‘i lại trong trướng, thở dài nói:
- Hận không sinh ra sá»›m được trăm năm để giao thá»§ vá»›i vị anh hùng ấy má»™t phen. Trên Ä‘á»i hôm nay còn có ai là địch thá»§ cá»§a ta.
Trong lá»i nói đầy vẻ cô đơn.
Quách TÄ©nh từ kim trướng trở ra, nghÄ© mấy hôm nay việc quân bận rá»™n, chưa từng gặp mẹ, sáng mai ra quân nam chinh để trả thù mấy Ä‘á»i cho Äại Tống, hôm nay cÅ©ng nên làm bạn vá»›i mẹ má»™t lúc, bèn vá» lá»u cá»§a mẹ. Nhìn thấy đồ vật trong lá»u đã sắp xếp gá»n ghẽ, chỉ còn có má»™t ngưá»i lính già coi giữ, vừa há»i tá»›i thì ra Lý thị mẹ y vâng lệnh đại hãn đã chuyển qua ở má»™t gian lá»u khác.
Quách TÄ©nh há»i rõ chá»— rồi tá»›i đó, thấy gian lá»u này so vá»›i gian lá»u vẫn ở lá»›n hÆ¡n gấp mấy lần vén cá»­a bước vào bất giác giật nảy mình, chỉ thấy trong trướng vàng bạc lóa mắt, nệm gấm chăn thêu, Ä‘á»u là những bảo vật trân quý mà quân Mông Cổ cướp được từ các nÆ¡i mang vá». Công chúa Hoa Tranh làm bạn vá»›i Lý Bình, Ä‘ang nói những chuyện thú vị cá»§a Quách TÄ©nh thá»i trẻ con. Nàng thấy Quách TÄ©nh bước vào, mỉm cưá»i đứng dậy đón.
Quách Tĩnh nói:
- Mẹ, những đồ vật này từ đâu ra thế?
Lý Bình nói:
- Äại hãn nói con tây chinh lập được công lá»›n, đặc biệt thưởng cho con. Thật ra chúng ta nghèo hèn quen rồi, dùng làm gì tá»›i những vật này.
Quách TÄ©nh gật gật đầu, thấy trong trướng lại có thêm tám nữ tỳ hầu hạ mẹ mình, Ä‘á»u là nữ nô lệ mà đại quân bắt được.
Ba ngưá»i trò chuyện má»™t lúc, Hoa Tranh cáo từ ra vá». Nàng nghÄ© ngày mai Quách tÄ©nh lại Ä‘i xa, hôm nay ắt có rất nhiá»u chuyện phải nói vá»›i nàng, nào ngá» ra trướng chá» suốt ná»­a ngày Quách TÄ©nh vẫn không ra.
Lý Bình nói:
- Tĩnh nhi, công chúa nhất định chỠcon ở ngoài, con cũng ra nói chuyện với nàng một lúc đi.
Quách Tĩnh dạ một tiếng, nhưng vẫn ngồi bất động.
Lý Bình thở dài nói:
- Chúng ta ở phía bắc suốt hai mươi năm, tuy đội Æ¡n đại hãn rất nhiá»u, nhưng ta vẫn rất nhá»› nhà. Chỉ mong phen này con Ä‘i diệt được nước Kim, hai mẹ con chúng ta sá»›m vỠđược cố hương. Chúng ta vá» lại nhà cÅ© cá»§a cha con ở thôn Ngưu Gia, con cÅ©ng không phải là kẻ tham vinh hoa phú quý, không cần lên bắc nữa. Chỉ là việc công chúa thì không biết nên làm sao, trong chuyện này quả có rất nhiá»u chá»— khó xá»­.
Quách Tĩnh nói:
- Hôm trước con đã từng nói rõ vá»›i công chúa, Dung nhi đã chết, trá»n Ä‘á»i con sẽ không cưới vợ nữa.
Lý Bình thở dài nói:
- Công chúa có thể còn tha thứ được, nhưng ta nghĩ tới ý đại hãn, quả thật rất lo lắng.
Quách Tĩnh nói:
- Äại hãn thế nào?
Lý Bình nói:
- Mấy hôm nay đại hãn đột nhiên vô cùng ưu đãi mẹ con, vàng bạc châu báu thưởng cho vô số. Tuy nói là ban thưởng công lao tây chinh của con, nhưng ta ở mạc bắc hai mươi năm, biết rõ tính tình đại hãn, xem ra trong này còn có nguyên cớ khác.
Quách Tĩnh nói:
- Mẹ, mẹ thấy có chuyện gì?
Lý Bình nói:
- Ta là phận đàn bà, có cao kiến gì đâu, chỉ là nghĩ kỹ thì đại hãn là muốn ép chúng ta làm chuyện gì đó.
Quách Tĩnh nói:
- Ờ, nhất định là ông muốn con thành thân với công chúa.
Lý Bình nói:
- Thành thân là chuyện hay, nhưng có quá nửa là đại hãn không biết trong lòng con không muốn, cũng không đến nỗi phải cưỡng ép. Theo ta thấy là con thống suất đại quân nam chinh, đại hãn sợ con đột nhiên dấy quân làm phản.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Con không có lòng muốn giàu sang, đại hãn biết rất rõ, con phản ông ta làm gì?
Lý Bình nói:
- Ta nghÄ© ra má»™t cách, hoặc có thể dò xét được ý đại hãn. Con nói ta nhá»› nhà muốn vá», muốn cùng vá» nam vá»›i con, con Ä‘i bẩm vá»›i đại hãn xem ông ta nói thế nào.
Quách Tĩnh mừng rỡ nói:
- Mẹ, sao mẹ không nói sớm? Chúng ta cùng vỠquê cũ đó là việc tốt đẹp tới mức nào, đại hãn nhất định sẽ ưng thuận.
Y vén cá»­a lá»u bước ra, không thấy Hoa Tranh, nghÄ© chắc nàng chá» lâu quá đã trở vá» rồi.
Quách TÄ©nh Ä‘i hồi lâu, cúi đầu buồn bã trở vá». Lý Bình nói:
- Äại hãn không chịu phải không?
Quách Tĩnh nói:
- Chuyện này con không hiểu được, đại hãn nhất định giữ mẹ ở đây làm gì?
Lý Bình im lặng. Quách Tĩnh nói:
- Äại hãn nói phá Kim xong sẽ cho con đưa mẹ vá» quê, lúc ấy áo gấm vá» làng, há không rạng rỡ hÆ¡n sao? Con nói mẹ rất nhá»› quê, chỉ mong sá»›m được vá» nam. Äại hãn đột nhiên có vẻ tức giận, cứ lắc đầu không chịu.
Lý Bình trầm ngâm nói:
- Ờ, nếu Nhị sư phụ cá»§a con và Dung nhi còn sống, nhất định sẽ Ä‘oán ra được. Chỉ hận là ta chỉ là má»™t ngưá»i đàn bà nhà quê dốt nát, chỉ càng nghÄ© càng thấy không yên lòng chứ không biết vì sao.
Quách Tĩnh rút cái túi gấm ra mân mê trong tay, nói:
- Lúc đưa con cái túi gấm này, thần sắc trên mặt đại hãn rất kỳ lạ, chỉ sợ có liên quan tới chuyện này cũng chưa biết chừng.
Lý Bình cầm cái túi gấm nhìn kỹ một lúc rồi lập tức đuổi đám thị tỳ ra, nói:
- Mở ra xem thử.
Quách Tĩnh hoảng sợ nói:
- Không, phá mất dấu kim ấn là phạm tội chết đấy.
Lý Bình cưá»i nói:
- Thuật dệt gấm cá»§a phá»§ Lâm An nổi tiếng khắp thiên hạ. Mẹ cá»§a con là con gái Lâm An, từ nhỠđã há»c được. Cần gì phải phá há»ng vết niêm, chỉ khá»u phá túi gấm ra, trong chá»›p mắt đã dệt lại xong, quyết không có dấu vết gì cả.
Quách TÄ©nh cả mừng. Lý Bình lấy kim nhá» ra nhè nhẹ dứt đứt tÆ¡ chỉ trên túi gấm, lấy ra má»™t trang giấy, mẹ con cùng má»› xem, ngá»› mặt nhìn nhau, bất giác Ä‘á»u thấy sống lưng lạnh buốt.
Nguyên là trên tá» giấy viết má»™t mật lệnh cá»§a Thành Cát Tư Hãn, sai ba cánh quân cá»­a Oa Khoát Äài, Äà Lôi, Quách TÄ©nh phá xong quân Kim thì lập tức chuyển quân xuống nam, dùng thá»§ Ä‘oạn sét đánh không kịp bưng tai đánh phá»§ Lâm An, tiêu diệt nhà Tống, từ đó thiên hạ sẽ thống nhất vá» Mông Cổ. Trong mật lệnh lại nói nếu Quách TÄ©nh có thể lập được đại công ấy thì nhất định sẽ cắt đất phong vương cho, không tiếc trá»ng thưởng, còn nếu có lòng khác thì Oa Khoát Äài và Äà Lôi đã có lệnh chỉ, cứ lập tức chém đầu y, mẹ y ắt cÅ©ng sẽ bị lăng trì.
Quách Tĩnh ngẩn ra suốt hồi lâu mới nói:
- Mẹ, nếu không phải mẹ phá túi ra lấy được mật lệnh thì tính mệnh mẹ con ta không thể giữ được. NghÄ© tá»›i con là ngưá»i Äại Tống, há lại có thể bán nước cầu vinh?
Lý Bình nói:
- Kế sách hôm nay nên làm thế nào?
Quách Tĩnh nói:
- Mẹ, chỉ cần lão nhân gia ngưá»i chịu vất vả chúng ta liá»n đêm trốn vá» nam thôi.
Lý Bình nói:
- Äúng thế, ngươi mau Ä‘i thu thập hành lý, nhá»› đừng để tiết lá»™ hình tích.
Quách TÄ©nh gật đầu, quay vá» trướng mình lấy những vật tùy thân, ngoài con tiểu hồng mã còn chá»n thêm tám con ngá»±a khá»e. Nếu đại hãn Ä‘iểm binh Ä‘uổi theo thì có thể cùng mẹ thay đổi mà cưỡi để giảm sức ngá»±a, dá»… thoát thân hÆ¡n.
Äối vá»›i tất cả những vàng bạc châu báu mà đại hãn ban cho, y Ä‘á»u không lấy má»™t món, ngay cả thanh kim Ä‘ao chuôi khảm đầu hổ cÅ©ng để lại trong trướng, cởi bá» y phục nguyên soái ra, đổi mặc áo da bình thưá»ng. Y từ nhá» sinh trưởng ở đại mạc, hôm nay má»™t lần ra Ä‘i, vÄ©nh viá»…n không trở lại, trong lòng cÅ©ng thấy khó xá»­, đóng cá»­a chiếc lá»u mà mình đã trú ngụ lâu ngày lại, đứng ngẩn ra xuất thần, nhìn thấy sắc trá»i đã tối, lại trở vá» lá»u cá»§a mẹ.
Vừa vén cá»­a lá»u lên, đột nhiên tim đập thình thịch, chỉ thấy dưới đất có hai cái bao vứt lăn lóc, mẹ đã không thấy đâu. Quách TÄ©nh kêu lên hai tiếng:
- Mẹ?
Nhưng không nghe trả lá»i, trong lòng cảm thấy không hay, Ä‘ang định ra ngoài tìm kiếm. Äá»™t nhiên cá»­a trướng mở ra, đèn lá»­a sáng rá»±c, đại tướng Xích Lão Ôn đứng ngoài cá»­a trướng kêu “Äại hãn tuyên triệu Kim Ä‘ao phò mã!
Sau lưng y có vô số quân sÄ©, Ä‘á»u tay cầm trưá»ng mâu. Quách TÄ©nh thấy tình hình như thế, trong lòng vô cùng hoảng hốt, nếu dá»±a vào võ công xông bừa ra thì chắc Xích Lão Ôn không cản được, nhưng lại nghÄ© thầm:
- Mẹ đã bị đại hãn bắt đi, mình há lại có thể chạy trốn một mình?
Lúc ấy bèn theo Xích Lão Ôn tá»›i kim trướng. Chỉ thấy ngoài trướng có hai ngàn tiá»…n đồng vệ sÄ© cá»§a Thành Cát Tư Hãn xếp hàng, tay cầm trưá»ng mâu đại kích, trận thế tá» chỉnh. Xích Lão Ôn nói:
- Äại hãn có lệnh trói ngươi lại. Tá»›i đây thì phải đắc tá»™i rồi, xin phò mã gia đừng trách.
Quách Tĩnh gật gật đầu, đưa tay chịu trói, bước vào trong trướng.
Trong trướng thắp mấy mươi ngá»n đèn mỡ bò, chiếu sáng như ban ngày.
Thành Cát Tư Hãn bộ mặt giận dữ, đập bàn một cái quát:
- Ta đãi ngươi không bạc, nuôi ngươi từ nhỠđến lớn, lại đem con gái ruột hứa gả cho ngươi. Tiểu tặc, sao ngươi dám phản bội ta?
Quách Tĩnh thấy chiếc túi gấm mở ra đặt trên bàn đại hãn, biết hôm nay đã có chết không sống, bèn hiên ngang nói:
- Ta là thần dân Äại Tống há lại nghe hiệu lệnh cá»§a ngươi, tấn công nước mình?
Thành Cát Tư Hãn nghe y buông lá»i đụng chạm lại càng tức giận, quát kéo y ra chém đầu.
Quách Tĩnh hai tay bị dây thừng lớn trói chặt, tám tên đao phủ thủ cầm đao đứng bên cạnh, không sao chống cự, kêu lên:
- Ngươi liên minh vá»›i Äại Tống đánh Kim, giữa đưá»ng lại phản bá»™i lá»i thá», nói không giữ lá»i, sao gá»i là anh hùng được?
Thành Cát Tư Hãn cả giận, phóng chân đá lật cái bàn, quát:
- Khi ta phá Kim xong thì minh ước với Triệu Tống đã kết thúc, lúc ấy nam hạ đánh Tống lại là bội ước à? Mau chém nó đi?
Chư tướng tuy có nhiá»u ngưá»i giao hảo vá»›i Quách TÄ©nh nhưng thấy đại hãn nổi giận, Ä‘á»u không dám xin tha y. Quách TÄ©nh càng không nói gì, sãi chân bước ra khá»i trướng.
Äá»™t nhiên thấy Äà Lôi phóng ngá»±a từ thảo nguyên phóng mau tá»›i, kêu lá»›n “Äao hạ lưu nhân!â€
Y ná»­a ngưá»i trên cởi trần, ná»­a ngưá»i dưới chỉ mặc má»™t chiếc khố da, chắc Ä‘ang ngá»§ nghe được tin vá»™i vàng tá»›i xin. Y xông thẳng vào trướng kêu lên:
- Phụ vương, Quách Tĩnh an đáp lập được công lớn, từng cứu tính mạng của cha và con, dù phạm tử tội cũng không thể chém được.
Thành Cát Tư Hãn nghĩ tới công lao của Quách Tĩnh, bèn quát:
- Dắt y vào đây.
Bá»n Ä‘ao phá»§ thá»§ lại giải Quách TÄ©nh vào.
Thành Cát Tư Hãn trầm ngâm hồi lâu, nói:
- Ngươi nghÄ© tá»›i nhà Triệu Tống thì có chá»— nào hay? Ngươi từng nói vá»›i ta việc Nhạc Phi, y tận trung báo nước như thế mà rất lại vẫn bị xá»­ tá»­. Ngươi đánh dẹp Triệu Tống cho ta, hôm nay trước mặt má»i ngưá»i ta đáp ứng phong cho ngươi làm Tống vương, để ngươi cai trị giang sÆ¡n Nam triá»u.
Quách Tĩnh nói:
- Không phải tôi dám làm phản đại hãn. Nhưng nếu bắt tôi bán nước cầu vinh thì tuy phải chịu ngàn đao muôn kiếm cũng không thể vâng lệnh được.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Dắt mẹ y ra đây.
Hai tên thân binh bèn giải Lý Bình sau trướng ra.
Quách Tĩnh nhìn thấy mẹ, kêu lên:
- Mẹ?
Rồi bước lên hai bước, đao phủ thủ vung đao chặn lại. Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Chuyện này chỉ có hai mẹ con mình biết, không biết vì sao lại bị lộ ra.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Nếu chịu làm theo lá»i ta thì mẹ con ngươi Ä‘á»u được vinh hiển, nếu không thì trước hết chém mẹ ngươi làm hai Ä‘oạn, đó là ngươi hại đấy. Ngươi hại chết mẹ mình thì trước hết đã là ngưá»i bất hiếu rồi.
Quách Tĩnh nghe mấy câu ấy của y chỉ hoảng sợ đứng tim, cúi đầu trầm ngâm, không biết làm sao là tốt.
Äà Lôi khuyên:
- An Ãáp, ngươi từ nhỠđã sinh trưởng ở Mông Cổ, chẳng khác gì ngưá»i Mông Cổ. Bá»n tham quan Triệu Tống câu kết vá»›i ngưá»i Kim, hại chết cha ngươi, ép mẹ ngươi không có nhà mà vá». Nếu không phải phụ vương thu lưu, ngươi làm sao có được ngày hôm nay. Anh em ta tình sâu nghÄ©a nặng, ta không thể để ngươi phải làm ngưá»i bất hiếu, mong ngươi hồi tâm chuyển ý, tuân phục lệnh chỉ cá»§a đại hãn.
Quách TÄ©nh nhìn mẹ, Ä‘ang định lên tiếng ưng thuận nhưng nhá»› tá»›i lá»i mẹ răn dạy lúc bình nhật, lại nghÄ© tá»›i thảm trạng nhà tan ngưá»i chết ở các nước phương tây sau khi bị quân Mông Cổ chinh phục, quả thật tiến lui Ä‘á»u khó.
Thành Cát Tư Hãn hai mắt trừng trừng nhìm y, chá» y lên tiếng. Mấy trăm ngưá»i trong kim trướng cÅ©ng im lặng không má»™t hÆ¡i thở, tất cả ánh mắt Ä‘á»u đổ dồn vào Quách TÄ©nh. Quách TÄ©nh nói:
- Ta... .
Rồi bước tới một bước, lại không nói được nữa.
Lý Bình chợt nói:
- Äại hãn, e thằng nhá» này nhất thá»i không nghÄ© rõ được, để tôi khuyên y được không?
Thành Cát Tư Hãn cả mừng, luôn miệng nói:
- ÄÆ°á»£c ngươi mau khuyên y Ä‘i.
Lý Bình bước tá»›i trước mặt, kéo tay Quách TÄ©nh bước vào góc kim trướng, hai ngưá»i cùng ngồi xuống. Lý Bình ôm ngang hông con, nói khẽ:
- Hai mươi năm trước ta ở thôn Ngưu Gia phủ Lâm An đã mang con trong bụng. Một hôm tuyết lớn Khu Xử Cơ Khưu đạo trưởng quen biết với cha con, tặng cho hai thanh chuỷ thủ, một cho cha con, một cho Dương thúc phụ của con.
Vừa nói vừa rút trong bá»c Quách TÄ©nh ra ngá»n chuá»· thá»§ ấy, chỉ vào hai chữ Quách TÄ©nh khắc trên chuôi, nói:
- Khưu đạo trưởng đặt tên con là Quách Tĩnh, đặt tên con của Dương thúc phụ là Dương Khang, con có biết là ý gì không?
Quách Tĩnh nói:
- Khưu đạo trưởng muốn nói bá»n con không được quên cái nhục TÄ©nh Khang .
Lý Bình nói:
- Äúng thế. Con nhà há» Dương nhận giặc làm cha tá»›i ná»—i thân bại danh liệt, chuyện đó không cần nói, chỉ đáng tiếc là Dương thúc phụ má»™t Ä‘á»i hào kiệt mà con cháu vá» sau lại bôi nhá» tiếng tăm anh hùng cá»§a y.
Rồi hít vào một hơi, nói:
- Nhớ lại ta năm xưa nhịn nhục chịu khổ nuôi con khôn lớn trên vùng Mông Cổ giá rét là để làm gì? Chẳng lẽ để nuôi lớn một tên gian tặc bán nước khiến cha con dưới suối vàng đau lòng sao?
Quách Tĩnh kêu lên một tiếng:
- Mẹ?
Nước mắt chảy xuống ròng ròng.
Lý Bình nói bằng tiếng Hán, Thành Cát Tư Hãn và Äà Lôi cùng chư tướng Ä‘á»u không hiểu ý, nhưng thấy Quách TÄ©nh rÆ¡i nước mắt, chỉ cho rằng Lý Bình tham sống sợ chết đã khuyên con ưng thuận, ai cÅ©ng mừng thầm.
Lý Bình lại nói:
- Äá»i ngưá»i trăm tuổi, chá»›p mắt là qua, việc sống chết có gì là lá»›n? Chỉ cần má»™t Ä‘á»i hành sá»± không có gì phải thẹn vá»›i lòng, thì cÅ©ng không uổng làm ngưá»i trên Ä‘á»i má»™t dịp. Nếu ngưá»i khác phụ ta, cÅ©ng không cần phải nhá»› tá»™i lá»—i cá»§a há». Con nhá»› lá»i ta đấy!
Bà chăm chú nhìn Quách Tĩnh hồi lâu, thần sắc trên mặt vô cùng dịu dàng, nói:
- Hài tử con nhìn ta cho kỹ nhé?
Nói xong giÆ¡ ngá»n chuá»· thá»§ cắt dây trói cho y. Rồi lập tức xoay mÅ©i kiếm lại đâm vào giữa ngá»±c.
Quách TÄ©nh hai tay rá»i khá»i dây, vá»™i vàng ngăn lại nhưng thanh chuá»· thá»§ sắc bén dị thưá»ng đã đâm ngập tá»›i cán. Thành Cát Tư Hãn giật nảy mình kêu lên:
- Bắt lấy?
Tám tên Ä‘ao phá»§ thá»§ không dám làm phò mã bị thương, Ä‘á»u ném binh khí trong tay xuống, bò rạp ra đất.
Quách TÄ©nh vô cùng Ä‘au thương, bế mẹ lên, má»™t chiêu Tảo đưá»ng thoái quét ngã hai tên Ä‘ao phá»§ thá»§ vá»t ra ngoài. Y khuá»·u tay trái hích ngược lại, đánh vào giữa ngá»±c má»™t tên Ä‘ao phá»§ thá»§, chát má»™t tiếng, xương sưá»n gãy luôn. Các tướng kêu ầm lên, nép ngưá»i sấn vào Quách TÄ©nh lui vào vách, tay trái nắm vách trướng dùng sức giật má»™t cái, ná»­a gian kim trướng đổ xuống trùm lên các tướng. Trong lúc há»—n loạn, y ôm mẹ chạy thẳng ra ngoài.
Chỉ nghe tiếng tù và vang lên gấp rút, tướng sĩ nhao nhao lên ngựa đuổi theo. Quách Tĩnh kêu lên mấy tiếng:
- Mẹ?
Không nghe mẹ trả lá»i, đưa tay lên mÅ©i thì đã đứt hÆ¡i. Y ôm xác mẹ chạy mau trong đêm tối chỉ nghe bốn phía ngưá»i reo ngá»±a hí, ánh lá»­a sáng như sao sa. Y hoảng sợ không chá»n đưá»ng chạy má»™t hồi, nhìn thấy đông nam tây bắc Ä‘á»u là tướng sÄ© Mông Cổ cho dù y thần dÅ©ng, nhưng lẻ loi má»™t mình, làm sao chống được hÆ¡i mưá»i vạn tinh binh Mông Cổ? Nếu cưỡi trên lưng con tiểu hồng mã, dá»±a vào cước lá»±c cá»§a con bảo mã thì hoặc giả còn có thể chạy trốn, chứ hiện Ä‘ang bế xác mẹ Ä‘i chân không, thì quả thật là không thể thoát hiểm được.
Y không nói má»™t tiếng, sãi chân chạy mau, nghÄ© chỉ cần chạy lên được dốc núi dá»±ng đứng, triển khai khinh công lên đỉnh núi, thì quân tướng Mông Cổ tuy nhiá»u nhưng không ai lên được, cÅ©ng có thể tạm thá»i ẩn náu má»™t lúc sẽ tìm cách thoát thân. Äang chạy mau chợt nghe trước mặt có tiếng hò reo ầm ầm, má»™t đội quân mã xông tá»›i, dưới ánh sáng nhìn thấy rất rõ, ngưá»i Ä‘i đầu là má»™t viên đại tướng mặt đỠrâu bạc, Chính là Xích Lão Ôn, má»™t trong tứ kiệt. Quách TÄ©nh nghiêng ngưá»i tránh má»™t Ä‘ao cá»§a Xích Lão Ôn chém tá»›i không há» quay ngưá»i, vẫn sấn lên xông thẳng vào trận. Quân Mông Cổ cùng bật tiếng reo ầm ầm. Quách TÄ©nh tay trái vươn ra nắm được chân phải má»™t viên Thập phu trưởng, chân phải Ä‘iểm.xuống ngưá»i đã vá»t lên. Y chuyển ngưá»i cưỡi trên lưng ngá»±a, đặt xác mẹ xuống yên ổn rồi, thuận tay ném viên Thập phu trưởng xuống ngá»±a, cướp lấy trưá»ng mâu trong tay y. Lên ngá»±a, đặt mẹ, ném địch, Ä‘oạt mâu, bốn việc liên tiếp má»™t mạch, lúc ấy như hổ má»c cánh, hai chân kẹp má»™t cái múa ngá»n trưá»ng mâu lên, từ sau trận xông ra phía ngoài. Xích Lão Ôn lá»›n tiếng thúc quân Ä‘uổi theo.
Tuy xông ra khá»i trận địch nhưng hướng phóng chạy lại ngược lại vá»›i phía dốc núi dá»±ng đứng, càng chạy càng xa. Vậy nên phi ngá»±a chạy vá» phía nam hay chạy lên dốc núi dá»±ng đứng trước? Trong lòng còn do dá»± chưa quyết, đại tướng Bát NhÄ© Truật lại đã dẫn quân đánh tá»›i. Lúc ấy Thành Cát Tư Hãn nổi giận như sấm, truyá»n lệnh phải bắt sống được Quách TÄ©nh. Äại đội nhân mã từng lá»›p từng lá»›p kéo tá»›i bao vây, lại có vài ngàn quân mã phóng vá» phía nam bày trận thế trước, đễ phòng y chạy thoát.
Quách TÄ©nh xông qua đám ngưá»i ngá»±a cá»§a Bác NhÄ© Truật, trên ngá»±a trên áo lốm đốm vết máu, nếu không phải là đại hãn ra lệnh bắt sống, quân tướng Mông Cổ không dám phát tên, lúc xung sát còn nhưá»ng nhịn ba phần thì Quách TÄ©nh cho dù thần dÅ©ng cÅ©ng làm sao ra khá»i vòng vây. Y chỉ thấy xác mẹ trên tay đã lạnh ngắt, cố nín khóc phóng ngá»±a vá» lúa nam. Truy binh phía sau xa dần, nhưng trá»i đã há»­ng sáng. Äang ở giữa đất Mông Cổ, cách Trung thổ hàng vạn dặm, má»™t ngá»±a má»™t thương làm sao thoát khá»i truy binh, trốn vá» quê cÅ©?
Chạy được không bao lâu, trước mặt bụi bay mù mịt, một toán quân xông tới.
Quách TÄ©nh vá»™i kéo ngá»±a chạy vá» phía đông. Nào ngá» con ngá»±a xung sát suốt ná»­a đêm, đã mệt má»i chịu không nổi, lúc ấy hai chân trước khuỵu xuống không đứng lên được nữa. Lúe ấy tình thế đã vô cùng nguy cấp nhưng y vẫn nhất định không chịu bá» xác mẹ, liá»n tay trái bế mẹ, tay phải cầm mâu, quay lại đón địch.
Nhìn thấy quân mã xông tá»›i gần, trong làn bụi bốc có tiếng gió rít, má»™t mÅ©i tên bắn trúng ngá»n trưá»ng mâu. MÅ©i tên này kình lá»±c rất mạnh, Quách TÄ©nh chỉ thấy ngá»n trưá»ng mâu trong tay chấn động má»™t cái, mÅ©i mâu đã bị bắn gãy. Kế đó lại có má»™t mÅ©i tên bắn vào trước ngá»±c. Quách TÄ©nh ném trưá»ng mâu xuống, vươn tay chụp thì thấy mÅ©i tên đã bị bẻ gãy đầu. Y sá»­ng sốt ngẩng đầu lên, chỉ thấy má»™t viên tướng kìm quân lại, má»™t mình phóng tá»›i, chính là Thần tiá»…n tướng quân Triết Biệt năm xưa đã dạy y tiá»…n pháp. Quách TÄ©nh kêu:
- Sư phụ, ngưá»i tá»›i bắt con vá» phải không?
Triết Biệt đáp
- Äúng thế.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Cho dù là hôm nay không thoát khá»i vòng vây, thì để cho ngưá»i khác bắt chẳng bằng để sư phụ lập công.
Liá»n nói:
- ÄÆ°á»£c, để con chôn mẹ trước đã.
Nhìn quanh thấy bên trái có má»™t gò đất bèn bế mẹ lên gò, dùng ngá»n mâu gãy đào hố, đặt xác mẹ vào, thấy thanh chuá»· thá»§ còn cắm ngập vào ngá»±c, y không nỡ rút ra, quỳ xuống lạy mấy lạy rồi vun cát lấp lại nghÄ© tá»›i mẹ suốt Ä‘á»i vất vả nuôi nấng mình thành ngưá»i, không ngá» lại phải vùi thây ở đây, vô cùng Ä‘au đớn, nhưng không sao khóc được.
Triết Biệt nhảy xuống ngá»±a, quỳ xuống cạnh má»™ Lý Bình lạy bốn lạy, đưa hết ống tên cung sắt, trưá»ng mâu cho Quách TÄ©nh, lại dắt con ngá»±a cá»§a mình tá»›i nhét dây cương vào tay Quách TÄ©nh, nói:
- Ngươi đi đi, e rằng sau này chúng ta không còn gặp lại nhau đâu.
Quách Tĩnh ngạc nhiên kêu lên:
- Sư phụ?
Triết Biệt nói:
- Năm xưa ngươi xả thân cứu ta, chẳng lẽ ta không phải nam tử hán đại trượng phu, không dám xả thân cứu ngươi sao?
Quách Tĩnh nói:
- Sư phụ, ngưá»i phạm quân lệnh cá»§a đại hãn, tai há»a không nhỠđâu.
Triết Biệt nói:
- NghÄ© ta đánh đông dẹp tây, lập được không ít công lao hãn mã. Äại hãn nhiá»u lắm là đánh đòn ta chứ không đến ná»—i chém đầu. Ngươi chạy mau Ä‘i thôi.
Quách Tĩnh vẫn còn do dự.
Triết Biệt nói:
- Ta chỉ sợ thuá»™c hạ không tuân lệnh nên lần này chỉ Ä‘em theo bá»™ thuá»™c cÅ© cá»§a ngươi lúc tây chinh. Ngươi cứ bước qua há»i thá»­ xem há» có tham giàu sang mà bắt ngươi không?
Quách TÄ©nh dắt ngá»±a bước tá»›i gần, tướng sÄ© nhất tá» xuống ngá»±a, lạy rạp xuống đất nói bá»n tiểu nhân kính tiá»…n tướng quân vá» nam.
Quách TÄ©nh nhìn ra quả nhiên Ä‘á»u là những tướng sÄ© bá»™ thuá»™c cÅ© từng theo y ra sống vào chết xông thành hãm trận, trong lòng cảm động, nói:
- Ta đắc tội với đại hãn, theo lẽ phải bị hành hình. Các ngươi thả ta chạy trốn, nếu đại hãn biết ắt sẽ bị phạt nặng.
Các tướng sĩ nói:
- Tướng quân đối xử với chúng tôi ơn nghĩa như núi, không dám phụ ơn.
Quách TÄ©nh thở dài má»™t tiếng, đưa tay chào má»i ngưá»i, cầm thương lên ngá»±a.
Äang định phóng ngá»±a Ä‘i, chợt thấy trước mặt bụi bay mịt mù, lại có má»™t đội quân mã kéo tá»›i. Triết Biệt, Quách TÄ©nh và các tướng sÄ© Ä‘á»u biến sắc. Triết Biệt tá»± nhá»§:
- Mình liá»u mạng chịu trách phạt, tha Quách TÄ©nh Ä‘i nhưng nếu đánh nhau vá»›i quân nhà thì là công nhiên làm phản rồi.
Bèn kêu lên:
- Quách Tĩnh chạy mau.
Chỉ nghe quân phía trước quát lớn:
- Không được làm phò mã gia bị thương.
Má»i ngưá»i sá»­ng sốt, chỉ thấy đội quân kia kéo tá»›i gần, giương cao cá» hiệu cá»§a Tứ vương tá»­.
Trong đám bụi Äà Lôi phóng ngá»±a mau tá»›i, trong chá»›p mắt đã tá»›i gần, nguyên là y cưỡi con tiểu hồng mã cá»§a Quách TÄ©nh. Y thúc ngá»±a tá»›i gần thì tung ngưá»i nhảy xuống, nói:
- An Ãáp, ngươi chưa bị thương chứ?
Quách Tình nói:
- Không sao, sư phụ Triết Biệt đang muốn bắt ta vỠgặp đại hãn.
Y cố ý che giấu cho Triết Biệt, để Thành Cát Tư Hãn không biết được nội tình.
Äà Lôi liếc xéo Triết Biệt má»™t cái, nói:
- An Ãáp, ngươi cưỡi con tiểu hồng mã chạy mau Ä‘i.
Lại đặt một cái bao lên yên ngựa, nói:
- Trong này có mưá»i lượng vàng, anh em ta còn có ngày gặp lại.
Kẻ sÄ© hào kiệt gặp tình thế ấy cÅ©ng không cần nói nhiá»u. Quách TÄ©nh nhảy lên con tiểu hồng mã, nói:
- Ngươi nói em Hoa Tranh bảo trá»ng, lấy ngưá»i khác Ä‘i, đừng nghÄ© tá»›i ta nữa.
Äà Lôi thở dài má»™t tiếng nói:
- Em Hoa Tranh vÄ©nh viá»…n không lấy ngưá»i khác đâu. Ta thấy nó nhất định sẽ xuống nam tìm ngươi, lúc ấy ta sẽ sai ngưá»i há»™ tống.
Quách Tĩnh vội nói:
- Không, không cần tìm ta. Vả lại đừng nói trá»i đất mênh mông khó mà tìm được, cho dù có gặp lại cÅ©ng chỉ càng thêm phiá»n muá»™n.
Äà Lôi im lặng, hai ngưá»i nhìn nhau không nói câu nào. Qua hồi lâu, Äà Lôi nói:
- Äi Ä‘i, ta tiá»…n ngươi má»™t Ä‘oạn.
Hai ngưá»i sóng ngá»±a phóng vá» phía nam, Ä‘i hÆ¡n ba mươi dặm. Quách TÄ©nh nói:
- An Ãáp, tiá»…n đưa ngàn dặm cÅ©ng phải chia tay, ngươi vá» Ä‘i thôi?
Äà Lôi nói:
- Ta đưa ngươi thêm đoạn nữa.
Lại Ä‘i hÆ¡n mưá»i dặm, hai ngưá»i xuống ngá»±a chào nhau, rÆ¡i lệ chia tay. Äà Lôi nhìn thấy bóng Quách TÄ©nh nhá» dần, dần dần chỉ còn là má»™t đốm Ä‘en trên đại mạc, cuối cùng mất hẳn, nhìn vá» phía nam, đứng lặng hồi lâu, má»›i buồn rầu trở vá».
Tài sản của Cánh gà nướng

  #74  
Old 03-06-2008, 10:01 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 39(a):THị PHI THIệN áC



Quách TÄ©nh phi ngá»±a Ä‘i mau được mấy hôm, đã rá»i khá»i nÆ¡i nguy hiểm.
Trên đưá»ng vá» nam khí trá»i ấm dần, cá» xanh ngày dài, dá»c đưá»ng sau cÆ¡n binh lá»­a nhà cá»­a thành quách Ä‘iêu tàn, xác chết đầy đưá»ng, những Ä‘iá»u nghe thấy Ä‘á»u là việc cay mắt Ä‘au lòng. Má»™t hôm tá»›i má»™t ngôi đình há»ng tạm nghỉ chân, thấy trên vách đỠmấy hàng chữ:
ThÆ¡ thá»i ÄÆ°á»ng có câu:
Róc rách khe quanh bóng nắng tà,
Chỉ nghe tiếng quạ vẳng xa xa,
Ngàn thôn muôn xóm như Hàn thực,
Khói bếp không bay chỉ thấy hoa.
Nay giang sÆ¡n gấm vóc cá»§a chúng ta đã thành chiến trưá»ng cá»§a quân má»i rợ, sinh dân đồ thán còn hÆ¡n trong bài thÆ¡ này nữa.
Quách TÄ©nh nhìn mấy hàng chữ ấy ngẩn ngưá»i xuất thần, ná»—i buồn kéo tá»›i, không kìm được ứa nước mắt.
Y lang thang rong ruổi, không biết Ä‘i đâu, chỉ trong má»™t năm mà mẹ, Hoàng Dung, sư phụ, những ngưá»i thân nhất trên Ä‘á»i đã lần lượt ra Ä‘i. Âu Dương Phong hại chết ân sư và Hoàng Dung thì vốn có thể tìm y trả thù, nhưng vừa nghÄ© tá»›i hai chữ trả thù thì cảnh tượng thảm sát toàn thành ở Hoa Thích Tá»­ Mô lại lập tức hiện ra trong lòng, hối hận rằng tuy trả được thù cha nhưng lại làm hại không biết bao nhiêu bách tính vô tá»™i, trong lòng làm sao yên ổn được? Xem ra việc trả thù ấy chưa chắc đã là phải.
Bấy nhiêu ý nghĩ kéo tới trong lòng:
- Mình má»™t Ä‘á»i khổ luyện võ nghệ, luyện tá»›i mức như bây giá» có làm được gì? Ngay cả mẹ và Dung nhi cÅ©ng không bảo vệ được thì luyện võ nghệ có ích lợi gì? Mình dốc đòng muốn làm ngưá»i tốt, nhưng rốt lại để cho ai sung sướng chứ? Mẹ và Dung nhi vì mình mà chết, em Hoa Tranh thì vì mình mà Ä‘au khổ suốt Ä‘á»i, đúng là mình làm hại không biết bao nhiêu ngưá»i.
Bá»n Hoàn Nhan Hồng Liệt, Ma Ha Mạt tá»± nhiên là ngưá»i xấu. Nhưng Thành Cát Tư Hãn thì sao? Ông giết Hoàn Nhan Hồng Liệt cÅ©ng gá»i là ngưá»i tốt, nhưng lại sai mình Ä‘i đánh Äại Tống, ông nuôi mẹ con mình hai mươi năm, rốt lại lại bức tá»­ mẹ mình.
Mình kết nghÄ©a huynh đệ vá»›i Dương Khang, nhưng hai ngưá»i thá»§y chung lòng dạ khác nhau. Tá»· tá»· Mục Niệm Từ là ngưá»i tốt, tại sao lại dốc lòng yêu thương Dương Khang như thế? Äà Lôi an đáp tâm đầu ý hợp vá»›i mình, nếu y mang quân tấn công phía nam thì mình có phải gặp y trên chiến trưá»ng, đánh nhau sống chết hay không? Không, không, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có mẹ, Ä‘á»u là mẹ mình mang thai mưá»i tháng sinh ra, khổ cá»±c vất vả nuôi đến khi lá»›n lên, mình làm sao giết con cái ngưá»i khác để mẹ há» Ä‘au lòng? Há» không nỡ giết mình, mình cÅ©ng không nỡ giết há».
Nhưng chẳng lẽ cứ để mặc há» tá»›i tàn sát bách tính Äại Tống chúng ta? Há»c võ là để đánh ngưá»i giết ngưá»i, xem ra hai mươi năm qua mình Ä‘á»u lầm cả, mình cứ chăm chăm khổ luyện, rốt lại chỉ hại ngưá»i. Nếu sá»›m biết thế này, mình không biết má»™t chút võ nghệ nào lại hay. Nhưng nếu không há»c võ thì làm được chuyện gì? Mình sống trên Ä‘á»i rất lại để làm gì? Trong mấy mươi năm tá»›i mình phải làm gì? Sống là tốt hay chết sá»›m Ä‘i là tốt? Nếu sống thì bây giỠđã phiá»n não không biết bao nhiêu, vá» sau càng ngày lại càng nhiá»u hÆ¡n. Mà nếu sá»›m chết Ä‘i thì lúc đầu mẹ mình sinh mình làm gì? Lại cần gì phải vất vả nuôi mình khôn lá»›n?
Bấy nhiêu ý nghĩ trở đi trở lại, càng nghĩ càng mỠmịt.
Liên tiếp mấy ngày, y cả ngày không ăn không ngủ, lần mò trên đồng trống, chỉ nghĩ ngợi bấy nhiêu việc. Lại nghĩ:
- Mẹ và các vị ân sư trước nay vẫn dạy mình làm ngưá»i phải trá»ng nghÄ©a thá»§ tín, vì thế mình tuy rất yêu thương Dưng nhi nhưng thá»§y chung vẫn không bá» hôn ước cá»§a đại hãn, kết quả là không những làm mẹ và Dung nhi chết uổng, mà đại hãn, Äà Lôi, Hoa Tranh trong lòng cÅ©ng có gì vui sướng đâu? Bảy vị ân sư Giang Nam thất hiệp và Hồng ân sư Ä‘á»u là kẻ sÄ© hiệp nghÄ©a, cÅ©ng không ai có chưng cục tốt đẹp. Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận làm nhiá»u Ä‘iá»u bất nghÄ©a thì vẫn tiêu dao tá»± tại. Trên thế gian rốt lại còn có đạo trá»i lẽ trá»i không ông trá»i rốt lại có mắt hay không?
Hôm ấy tá»›i má»™t tiểu trấn thuá»™c phá»§ Tế Nam sÆ¡n Äông, y vào má»™t tá»­u quán uống rượu giải sầu má»™t mình, vừa uống được vài chén chợt má»™t hán tá»­ xông vào cá»­a chỉ mặt y ngoác mồm chá»­i:
- Thằng giặc Thát Äát hại ta nhà phá ngưá»i chết, hôm nay ta sẽ liá»u mạng vá»›i ngươi.
Nói xong vung quyá»n đánh vào giữa mặt y. Quách TÄ©nh giật mình, tay trái lật lại má»™t cái nắm cứng cổ tay y xô nhẹ ra, ngưá»i ấy ngã lăn ra đất, rõ ràng không há» biết võ công. Quách TÄ©nh thấy vô ý mà hất y ngã vỡ đầu chảy máu, vô cùng hối hận, vá»™i đưa tay đỡ y dậy, nòi “Äại ca, ngươi nhận lầm ngươi rồi?
Ngưá»i kia gào lên be be, chỉ chá»­i:
- Thằng giặc “Thát Äát†ngoài cá»­a lại có mấy mươi hán tá»­ xông vào sấn tá»›i vung quyá»n phóng cước đánh đá. Quách TÄ©nh mấy hôm ấy đã biết võ công làm hại ngưá»i, quyết ý không động thá»§ vá»›i ai, lại thêm những ngưá»i này Ä‘á»u không quen biết, lại không biết võ nghệ, chỉ đánh bừa đá ẩu, lúc ấy tránh đông né tây, không hỠđánh trả. Nhưng bên ngoài ngưá»i kéo tá»›i càng lúc càng đông, đứng dày đặc khắp trong ngoài quán rượu, rốt lại y cÅ©ng bị đánh trúng mấy đòn.
Y Ä‘ang muốn vận kình xô má»i ngưá»i ra chạy ra khá»i quán chợt nghe ngoài cá»­a có ngưá»i cao giá»ng nói:
- Tĩnh nhi, ngươi ở đây làm gì thế?
Quách TÄ©nh ngẩng nhìn thấy ngưá»i ấy mặc đạo bào, râu dài phất phÆ¡, chính là Trưá»ng Xuân tá»­ Khưu Xá»­ CÆ¡, trong lòng cả mừng, kêu lên:
- Khưu đạo trưởng, đám ngưá»i này không biết vì sao lại đánh con.
Khưu Xá»­ CÆ¡ hai tay vung ra hai bên, rẽ má»i ngưá»i ra bước tá»›i kéo Quách TÄ©nh ra ngoài.
Má»i ngưá»i theo sau đánh đá chá»­i bá»›i, nhưng Khưu Quách hai ngưá»i sãi chân chạy mau, Quách TÄ©nh gá»i con tiểu hồng mã chạy theo, trong giây lát hai ngưá»i má»™t ngá»±a đã chạy ra đồng trống, bỠđám ngưá»i phía sau mất hút. Quách TÄ©nh kể chuyện đám ngưá»i kia vô cá»› đánh mình. Khưu Xá»­ CÆ¡ cưá»i nói:
- Ngươi mặc quần áo theo lối Mông Cổ, há» chá»­i ngươi là ngưá»i “Thát Äát†thôi. Kế nói việc quân Mông Cổ giao chiến vá»›i quân Kim ở má»™t dải sÆ¡n Äông, bách tính ở đó đã chịu khổ vì quân Kim đã lâu, lúc đầu ra sức giúp đỡ quân Mông Cổ nào ngá» tướng sÄ© Mông Cổ cÅ©ng tàn ngược như ngưá»i Kim, Ä‘em sá»± tàn bạo này thay sá»± tàn bạo kia, cướp bóc đốt phá giết chóc hãm hiếp lại càng hại bách tính thêm khốn khổ. Äại đội quân Mông Cổ tràn qua, bách tính không dám làm gì, nhưng quan binh chỉ cần có ai rÆ¡i lại phía sau thì Ä‘á»u bị bách tính đánh chết.
Khưu Xá»­ CÆ¡ lại há»i:
- Rồi ngươi cứ để hỠđánh thế à? Ngươi nhìn xem trên ngưá»i ngươi bao nhiêu là vết bầm tím.
Quách Tĩnh thở dài một tiếng, kể lại việc đại hãn ra mật lệnh tấn công phương nam, bức tử mẹ y.
Khưu Xử Cơ hoảng sợ nói:
- Thành Cát Tư Hãn đã có kế sách đánh Tống, chúng ta phải mau mau nam hạ báo cho triá»u đình sá»›m phòng bị.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Như thế có gì hay? Kết quả chỉ khiến tướng sÄ© đôi bên đánh nhau thây chất thành núi, bách tính thì nhà phá ngưá»i chết.
Khưu Xử Cơ nói:
- Nếu nhà Tống mất vá» Mông Cổ thì bách tính càng chịu khổ nhiá»u hÆ¡n.
Quách Tĩnh nói:
- Khưu đạo trưởng, con có rất nhiá»u việc không hiểu được, muốn thỉnh giáo ngưá»i chỉ Ä‘iểm.
Khưu Xử Cơ kéo tay y tới ngồi dưới một gốc hòe, nói:
- Ngươi nói đi!
Quách TÄ©nh lúc ấy Ä‘em tất cả những suy nghÄ© vá» việc sai đúng khó biết rõ, há»c võ cÅ©ng vô ích trong mấy hôm rồi nói ra, sau cùng thở dài nói:
- Äệ tá»­ lập chí suốt Ä‘á»i này không tranh đấu vá»›i ngưá»i ta ná»­a. Chỉ hận là không thể quên tất cả võ công đã há»c được chỉ vì luyện võ lâu ngày đã quen tay, má»›i rồi bất cẩn má»™t cái lại xô ngưá»i ta ngã vỡ đầu chảy máu.
Khưu Xử Cơ lắc đầu nói:
- TÄ©nh nhi, ngươi nghÄ© thế không đúng rồi. Mấy mươi năm trước bí kíp võ lâm Cá»­u âm chân kinh xuất hiện trên Ä‘á»i, không biết bao nhiêu hào kiệt giang hồ đã vì nó mà chuốc cái há»a sát thân, vá» sau luận kiếm ở Hoa sÆ¡n, sư phụ ta là Trùng Dương chân nhân đứng đầu quần hùng, Ä‘oạt được chân kinh. Lão nhân gia ngưá»i vốn đã định há»§y Ä‘i, nhưng vá» sau lại nói: Nước có thể chở thuyá»n nhưng cÅ©ng có thể làm lật thuyá»n, là phúc hay là há»a thì còn tùy ở ngưá»i dùng, rốt lại vẫn giữ bá»™ kinh thư ấy đến nay. Những văn tài võ lược võ khí sắc bén trên Ä‘á»i, không gì không thể tạo phúc cho ngưá»i mà cÅ©ng không gì không thể gây há»a cho Ä‘á»i. Chỉ cần ngươi dốc lòng làm thiện thì võ công càng cao cưá»ng càng tốt, cần gì phải quên Ä‘i?
Quách Tĩnh trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
- Lá»i cá»§a đạo trưá»ng tuy không sai, nhưng nghÄ© tá»›i chuyện Ä‘á»i hôm nay, hảo hán giang hồ Ä‘á»u khen Äông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái bốn ngưá»i là võ công cao cưá»ng nhất. Nhưng đệ tá»­ nghÄ© kỹ lại, nếu muốn luyện võ công tá»›i mức bốn vị tiá»n bối ấy thì thiên nan vạn nan, mà cho dù tá»›i được mức ấy, thì cÅ©ng có ích gì cho ngưá»i cho mình đâu?
Khưu Xá»­ CÆ¡ ngẩn ngưá»i ra hồi lâu má»›i nói:
- Hoàng Dược Sư hành vi hẹp hòi kỳ quái, tuy vì hận Ä‘á»i ghét tục nhưng trong lòng cÅ©ng có ná»—i khổ khó nói ra, nhưng chỉ làm Ä‘iá»u mình cho là đúng, trước nay không nghÄ© gì tá»›i ngưá»i khác, ta thấy không được. Âu Dương Phong làm ác nhiá»u bá» thì không cần nói nữa. Äoàn hoàng gia từ hòa khoan hậu, nếu làm vua má»™t cõi thì vốn có thể tạo phúc cho bách tính, nhưng y lại vì má»™t chút ân oán nhá» trốn Ä‘á»i ẩn cư, cÅ©ng không thể kể là ngưá»i đại nhân đại dÅ©ng. Chỉ có Hồng Thất công Hồng bang chá»§ hành hiệp trượng nghÄ©a, cứu khổn phù nguy, ta đối vá»›i ông ta má»›i khâm phục sát đất. Lần luận kiếm ở Hoa sÆ¡n lần thứ hai trong chá»›p mắt sẽ tá»›i cho dù có ai võ công cao hÆ¡n Hồng Thất công thì kẻ sÄ© hào kiệt trong thiên hạ vẫn cứ tôn Hồng Thất công là ngưá»i đứng đầu võ lâm hiện nay.
Quách Tĩnh nghe tới mấy chữ Luận kiếm ở Hoa sơn, trong lòng hoảng sợ, nói:
- Thương thế cá»§a ân sư con đã khá»i hẳn chưa? Lão nhân gia ngưá»i có tá»›i Hoa sÆ¡n phó ước không?
Khưu Xử Cơ nói:
- Sau khi ta từ Tây Vực trở vỠcũng chưa gặp Hồng bang chủ, nhưng bất kể ông có xuất thủ hay không thì nhất định cũng sẽ tới Hoa sơn. Ta cũng đang vì chuyện đó mà đi qua đây ngươi theo ta đi xem không?
Quách TÄ©nh trong mấy hôm ấy trong lòng nguá»™i lạnh thấy việc tranh bá quyết thắng rất phiá»n phức, lắc đầu nói:
- Äệ tá»­ không Ä‘i, xin đạo trưởng đừng trách.
Khưu Xử Cơ nói:
- Ngươi định đi đâu?
Quách Tĩnh thẫn thỠđáp:
- Äệ tá»­ không biết. Äi đâu cÅ©ng thế thôi!
Khưu Xá»­ CÆ¡ thấy thần sắc y phá» phạc, hình dung tiá»u tụy như vừa mắc bệnh nặng má»›i khá»i, trong lòng rất lo lắng, nhưng tuy gợi chuyện đủ cách mà Quách TÄ©nh vẫn cứ lắc đầu không nói. Khưu Xá»­ CÆ¡ nghÄ© thầm:
- Trước nay y vốn nghe lá»i Hồng bang chá»§, nếu y tá»›i Hoa sÆ¡n, thầy trò gặp nhau, hoặc có thể khiến y trở lại như cÅ©, ra dáng con ngưá»i. Nhưng làm sao Khuyên y Ä‘i đây?
Äá»™t nhiên nhá»› lại má»™t chuyện, bèn nói:
- TÄ©nh nhi, ngươi muốn quên tất cả những võ công đã há»c được thì cÅ©ng có cách đấy.
Quách Tĩnh nói:
- Thật à?
Khưu Xử Cơ nói:
- Trên Ä‘á»i có má»™t ngưá»i lúc vô ý há»c được võ công thượng thặng trong Cá»­u âm chân kinh, nhưng vá» sau lại nghÄ© việc ấy là trái vá»›i lá»i thá», phụ mất lá»i dặn dò cá»§a ngưá»i khác nên rốt lại đã cố gắng quên được tất cả các võ công ấy. Ngươi muốn há»c thì không Ä‘i thỉnh giáo ông ta không xong.
Quách Tĩnh nhảy bật dậy kêu lên:
- Äúng, là Chu Bá Thông Chu đại ca.
Rồi lập tức nhớ lại Chu Bá Thông là sư thúc của Khưu Xử Cơ, mình lại buột miệng kêu y là đại ca, há không phải là còn cao hơn Khưu Xử Cơ một bậc, không kìm được vô cùng xấu hổ.
Khưu Xá»­ CÆ¡ cưá»i khẽ má»™t tiếng, nói:
- Chu sư thúc trước nay cÅ©ng không phân biệt tôn ty lá»›n nhá» giữa bá»n ta, ngươi thích thế nào thì cứ gá»i thế ấy, ta không để ý đâu.
Quách Tĩnh nói:
- Y ở đâu?
Khưu Xử Cơ nói:
- Lần luận kiếm này ở Hoa sơn, nhất định Chu sư thúc sẽ tới.
Quách Tĩnh nói:
- ÄÆ°á»£c, vậy thì con theo đạo trưởng lên Hoa sÆ¡n.
Hai ngưá»i Ä‘i tá»›i thị trấn phía trước, Quách TÄ©nh bá» tiá»n ra mua cho Khưu Xá»­ CÆ¡ má»™t con ngá»±a. Hai ngưá»i sóng cương cùng Ä‘i, không chỉ má»™t ngày, dần dần đã tá»›i dưới núi Hoa sÆ¡n.
Hoa sÆ¡n được gá»i là Tây nhạc trong NgÅ© nhạc, ngưá»i xưa ví NgÅ© nhạc vá»›i NgÅ© kinh, nói:
- Hoa sÆ¡n là kinh Xuân thu, chá»§ vá» oai nghiêm tiêu sái, hiểm trở cheo leo nhất trong các danh sÆ¡n trên thiên hạ. Hai ngưá»i tá»›i đình sÆ¡n Tôn ở cá»­a núi phía nam, chỉ thấy bên cạnh đình má»c mưá»i hai dây mây long đằng, ngoằn ngoèo nhiá»u đốt nhánh chÄ©a lên không giống hệt con rồng Ä‘ang bay. Quách TÄ©nh nhìn thấy nhánh mây già bay lên không như thế đột nhiên nhá»› tá»›i chiêu Phi long tại thiên, chỉ cảm thấy theo tổng cương cá»§a Cá»­u âm chân kinh thì có thể dá»±a theo tư thế cá»§a mưá»i hai dây mây này sáng chế ra mưá»i hai chiêu quyá»n lá»™ cổ kính mạnh mẽ.
Äang lúc xuất thần, đột nhiên giật mình nhá»› lại:
- Mình chỉ mong quên hết những võ công đã há»c, tại sao lại còn nghÄ© tá»›i chuyện chiêu số má»›i mẻ, nghiên cứu cách thức đả thương ngưá»i khác? Mình chìm đắm sâu như thế, quả thật là không còn thuốc nào cứu chữa.
Chợt nghe Khưu Xử Cơ nói:
- Hoa sÆ¡n là linh địa cá»§a Äạo gia ta, mưá»i hai dây mây long đằng lá»›n này tương truyá»n là do Hy Di tiên sinh Trần Äoàn lão tổ trồng.
Quách Tĩnh nói:
- Trần Äoàn lão tổ à? Äó có phải là vị tiên trưởng ngá»§ suốt năm không dậy không?
Khưu Xử Cơ nói:
- Trần Äoàn lão tổ sinh ở thá»i ÄÆ°á»ng mạt, trải qua năm Ä‘á»i Lương ÄÆ°á»ng Tấn Hán Chu, má»—i khi nghe thay đổi triá»u đại thì Ä‘á»u buồn rầu không vui, đóng cá»­a nằm cao. Thế gian đồn ông ngá»§ má»™t giấc cả năm trá»i, thật ra chỉ là ông ta lo lắng vì thiên hạ phân tranh, bách tính chịu khổ, không muốn ra cá»­a mà thôi. Äến khi nghe Tống Thái tổ lên ngôi, lại hô hô cưá»i rá»™, vui mừng tá»›i ná»—i ngã lăn từ lưng lừa xuống đất, nói thiên hạ từ nay được thái bình rồi. Tống Thái tổ nhân hậu thương dân, bách tính trong thiên hạ quả thật được nhiá»u Ä‘iá»u hay từ ông ta.
Quách Tĩnh nói:
- Nếu Trần Äoàn lão tổ sống vào thá»i nay chắc cÅ©ng không khá»i lại phải đóng cá»­a ngá»§ hết năm này tháng khác đâu.
Khưu Xử Cơ thở dài một tiếng, nói:
- Mông Cổ dấy lên ở phương bắc, có ý nam xâm, vua tôi nhà Tống lại hôn mê tầm thưá»ng như thế, nhìn thấy thế cục cá»§a thiên hạ đã không làm gì được nữa rồi. Nhưng nam tá»­ chúng ta biết rõ là không làm gì được cÅ©ng phải làm. Hy Di tiên sinh tuy là cao nhân, nhưng lo Ä‘á»i mà rá»§ tay áo nằm cao, lại không phải là lối hành sá»± eá»§a kẻ nhân danh hiệp sÄ©.
Quách Tĩnh im lặng.
Hai ngưá»i để ngá»±a lại dưới chân núi, thong thả lên núi, qua bãi Äào Hoa, vượt hẻm Hy Di, lên bãi sa Má»™ng, đưá»ng núi càng Ä‘i càng hiểm trở, lúc lên tá»›i cá»­a Tây Huyá»n phải bám vào dây sắt mà lên, hai ngưá»i Ä‘á»u là má»™t thân khinh công thượng thừa, chỉ trong khoảnh khắc đã lên tá»›i. Lại Ä‘i thêm bảy dặm tá»›i bãi Thanh, qua khá»i bãi thì đá núi lởm chởm, trên sưá»n phía bắc có đá lá»›n chặn đưá»ng. Khưu Xá»­ CÆ¡ nói:
- Tảng đá này gá»i là Äồng Tâm thạch, qua khá»i đó đưá»ng núi càng hiểm trở, du khách tá»›i đây Ä‘á»u phải quay lại.
Từ xa nhìn thấy má»™t ngôi thạch đình nho nhá».
Khưu Xử Cơ nói:
- Äó chính là Äổ Kỳ đình. Tương truyá»n Tống Thái tổ và Hy Di tiên sinh từng đánh cá» vây ở đó Ä‘em núi Hoa sÆ¡n làm vật đánh cuá»™c, Tống Thái tổ thua, từ đó đất Ä‘ai trong núi Hoa sÆ¡n không phải đóng thuế nữa.
Quách Tĩnh nói:
- Thành Cát Tư Hãn, quốc vương Hoa Thích Tá»­ Mô, hoàng đế Äại Kim Äại Tống Ä‘á»u như lấy thiên hạ làm vật đánh cuá»™c má»i ngưá»i cùng đánh cá».
Khưu Xử Cơ gật đầu nói:
- Äúng thế. TÄ©nh nhi, mấy năm nay ngưá»i há»e hành suy nghÄ© rất có kiến thức, đã không còn là má»™t gã tiểu tá»­ ngốc ngá» ngá» nghệch nghệch như lúc trước Lại nói bấy nhiêu các đế vương nguyên soái lấy thiên hạ làm vật đánh cuá»™c, thua thì không chỉ thua mất giang sÆ¡n và tính mạng cá»§a mình mà còn làm bách tính trong thiên hạ phải chịu khổ.
Lại qua hẻm Thiên Xích, hẻm Bách Xích, ngưá»i Ä‘i phải nghiêng ngưá»i má»›i lách qua được. Quách TÄ©nh nghÄ© thầm:
- Nếu có địch nhân ở đây đột nhiên ra tay tập kích thì thật khó chống cự.
Tâm niệm vừa động, chợt nghe phía trước có ngưá»i quát lá»›n:
- Khưu Xử Cơ, hôm trước ở lầu Yên Vũ đã tha mạng cho ngươi, lại còn lên Hoa sơn làm gì?
Khưu Xá»­ CÆ¡ vá»™i bước mau tá»›i vài bước chiếm chá»— lõm trên sưá»n núi má»›i ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy bốn ngưá»i bá»n sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ, Linh Trí thượng nhân, Hầu Thông Hải Ä‘ang đứng má»™t hàng ở đầu bên kia đưá»ng núi.
Lúc Khưu Xá»­ CÆ¡ lên núi đã nghÄ© tá»›i chuyến Ä‘i này nhất định sẽ gặp bá»n đại địch Âu Dương Phong, Cừu Thiên Nhận, nhưng Chu Bá Thông, Hồng Thất công, Quách TÄ©nh Ä‘á»u tá»›i cÅ©ng có thể đối địch được, nhưng không ngá» bá»n sa Thông Thiên cÅ©ng có gan lên núi. Chá»— y đứng tuy hÆ¡i rá»™ng rãi bằng phẳng nhưng địa thế vẫn rất hiểm trở, chỉ cần bị địch nhân xô má»™t cái nhất định phải ngã xuống vá»±c sâu vạn trượng, việc tá»›i lúc nguy cấp không kịp nghÄ© ngợi gì nhiá»u, soạt má»™t tiếng rút trưá»ng kiếm ra, má»™t chiêu Bạch hồng kinh thiên phóng vào Hầu Thông Hải, thấy trong bốn địch nhân chỉ có Hầu Thông Hải yếu nhất, lại bị gãy má»™t cánh tay, nên kiếm ấy là đánh vào chá»— yếu cá»§a bên địch. Hầu Thông Hải thấy kiếm chiêu lợi hại đành nghiêng ngưá»i tránh qua, má»™t tay nhấc ngá»n Tam cổ xoa lên đỡ. Phán quan bút cá»§a Bành Liên Hổ và đồng bạt cá»§a Linh Trí thượng nhân hai bên giáp kích, rõ ràng muốn đẩy Khưu Xá»­ CÆ¡ rÆ¡i xuống vá»±c.
Khưu Xá»­ CÆ¡ trưá»ng kiếm dính vào Tam cổ xoa cá»§a Hầu Thông Hải má»™t cái, kình lá»±c vận tá»›i mÅ©i kiếm, vừa mượn lá»±c má»™t cái thân hình đã bay lên không vá»t qua đầu Hầu Thông Hải. Binh khí cá»§a Bành Liên Hổ và Linh Trí thượng nhân đánh vào vách đá trên núi, lá»­a bắn tung tóe. Sa Thông Thiên trong miếu Thiết Thương bị mất má»™t cánh tay, lúc ấy vết thương còn chưa lành hẳn, thấy sư đệ làm lỡ việc lập tức dùng thuật Di hình hoán vị định chặn ngang trước mặt Khưu Xá»­ CÆ¡. Chỉ thấy Khưu Xá»­ CÆ¡ kiếm quang chá»›p chá»›p, đâm mau mấy chiêu. Sa Thông Thiên thân hình vừa chá»›p lên chưa kịp chặn lại đã bị y sấn mau tá»›i trước mặt. Sa Bành hai ngưá»i cao giá»ng quát tháo từ phía sau Ä‘uổi tá»›i. Khưu Xá»­ CÆ¡ quay kiếm đón đỡ mấy chiêu, Linh Trí thượng nhân vung đồng bạt xông tá»›i, ba món binh khí tấn công ráo riết.
Thấy Khưu Xá»­ CÆ¡ tình thế nguy cấp, Quách TÄ©nh vốn định xông lên cứu viện nhưng cảm thấy động thá»§ vá»›i ngưá»i là việc vô cùng xấu xa, thấy đôi bên đánh nhau kịch liệt cảm thấy rất chán ghét, lúc ấy quay Ä‘i không nhìn, bám mây vịn cá» theo đưá»ng khác xuống núi. Y thong thả bước Ä‘i, hai ý nghÄ© trong lòng không ngừng chống đối nhau:
- Nên xông lên giúp đỡ Khưu đạo trưởng hay quả thật từ nay trở Ä‘i không động võ vá»›i ngưá»i khác?
Y càng nghĩ càng thấy hồ đồ, nghĩ ngợi:
- Nếu Khưu đạo trưởng bị bá»n Bành Liên Hổ hại chết, há chẳng phải toàn là do mình không đúng? Nhưng nếu xông lên giúp đỡ, đánh bá»n Bành Liên Hổ rÆ¡i xuống vá»±c thì rốt lại có nên hay không?
Y càng đi càng xa, sau cùng không nghe tiếng binh khí chạm nhau nữa, một mình ngồi trên tảng đá, ngơ ngẩn xuất thần.
Qua hồi lâu, chợt nghe sau cây thông bên cạnh có má»™t tiếng sáo vang lên, má»™t ngưá»i sau gốc tùng nhô ra. Quách TÄ©nh quay lại thấy ngưá»i ấy tóc trắng mặt hồng, chính là sâm tiên lão quái Lương Tá»­ Ông, lúc ấy cÅ©ng không đếm xỉa gì tá»›i, vẫn cứ tập trung suy nghÄ©. Lương Tá»­ Ông lại giật nảy mình, biết Quách TÄ©nh võ công tiến triển rất xa, mình đã sá»›m không phải là địch thá»§, lập tức co ngưá»i lại núp sau gốc cây. Núp má»™t lúc thấy y vẫn không Ä‘uổi theo, lại thấy y thất hồn lạc phách, mặt mày đăm chiêu, không ngừng lẩm bẩm má»™t mình như bị trúng tà, nghÄ© thầm:
- Thằng tiểu tử này hôm nay có vẻ kỳ quái, cứ thử y xem.
Y không dám tá»›i gần, nhặt má»™t viên đá ném vào lưng Quách TÄ©nh. Quách TÄ©nh nghe tiếng gió, nghiêng ngưá»i tránh qua, vẫn không đếm xỉa gì tá»›i.
Lương Tá»­ Ông bạo gan hÆ¡n, từ sau gốc cây bước ra, tiến tá»›i vài bước, hạ giá»ng gá»i:
- Quách Tĩnh, ngươi làm gì ở đó thế?
Quách Tĩnh nói:
- Ta Ä‘ang nghÄ© xem dùng võ công đả thương ngưá»i khác là nên hay không nên?
Lương Tử Ông sửng sốt, kế cả mừng nghĩ thầm:
- Thằng tiểu tử này quả là ngu ngốc tới mức khốn khổ.
Lại bước tới mấy bước, nói:
- Äả thương ngưá»i khác là việc vô cùng xấu xa, tá»± nhiên là không nên.
Quách Tĩnh nói:
- Ngươi cÅ©ng nghÄ© thế à? Ta Ä‘ang mong có thể quên hết tất cả võ công đã há»c được.
Lương Tá»­ Ông thấy y nhìn ra chân trá»i xuất thần, thong thả bước tá»›i sau lưng y, dịu dàng nói:
- Ta cũng đang hết sức để quên võ công của mình, để ta giúp ngươi một tay được không?
Quách Tĩnh nói:
- Tốt lắm, ngươi nói nên làm thế nào?
Lương Tử Ông nói:
- Ờ, ta có cách hayâ€, hai tay vung ra đột nhiên dùng Äại cầm nã thá»§ nắm vào huyệt Thiên trụ trên cổ và huyệt Thần đưá»ng sau lưng y. Quách TÄ©nh Ä‘ang sá»­ng sốt thì thấy toàn thân đã tê rần, không còn cách nào động đậy. Lương Tá»­ Ông cưá»i hung dữ nói:
- Ta hút hết máu tươi của ngươi, ngươi sẽ hoàn toàn không biết võ công.
Rồi há miệng cắn vào cổ há»ng Quách TÄ©nh, dùng sức hút máu, nghÄ© thầm:
- Mình vất vả nuôi được một con bảo xà mà bị thằng tiểu tử ngốc này hút hết máu, đến nỗi y võ công càng ngày càng cao, còn mình thì chẳng có chút tiến bộ gì, không uống máu tươi của y thì không lấy gì mà bù đắp lại được, Tuy việc xảy ra đã lâu, máu con bảo xà chưa chắc đã còn công hiệu, nhưng y cũng không đếm xỉa gì tới.
Biến cố xảy ra bất ngá», Quách TÄ©nh chỉ cảm thấy trên cổ Ä‘au buốt, mắt nảy Ä‘om đóm, vá»™i vàng vận kình giật ra, nhưng hai đại huyệt đã bị địch nhân giữ chặt, toàn thân không sá»­ được ná»­a Ä‘iểm kình lá»±c. Chỉ thấy Lương Tá»­ Ông hai mắt đầy vằn Ä‘á», vẻ mặt vô cùng hung ác cắn vào cổ y, càng cắn càng mạnh, chỉ cần cổ há»ng bị y cắn đứt thì làm sao còn được tính mạng? Äang lúc nguy cấp cÅ©ng không còn thá»i gian để nghÄ© có nên động võ vá»›i ngưá»i ta hay không, lập tức sá»­ dụng công phu Dịch cân Ä‘oàn cốt, má»™t luồng chân khí từ Ä‘an Ä‘iá»n xông lên thúc vào hai huyệt Thiên trụ, Thần đưá»ng.
Lương Tá»­ Ông hai tay nắm rất chặt, nào ngá» trong huyệt đạo cá»§a đối phương đột nhiên có má»™t luồng lá»±c đạo hất ra, y cảm thấy hổ khẩu chấn động, không tá»± chá»§ được buông tay ra. Quách TÄ©nh cúi đầu hích vai, vận lá»±c vào lưng, Lương Tá»­ Ông chân đứng không vững, thân hình đột nhiên trượt qua vai Quách TÄ©nh, trong tiếng kêu thảm rÆ¡i thẳng xuống vá»±c sâu muôn trượng. Tiếng gào thảm dá»™i lại trong hang núi, tiếng vá»ng bốn phía càng vang càng nhiá»u, càng vang càng to, Quách TÄ©nh nghe thấy bất giác nổi da gà.
Qua hồi lâu y má»›i định thần, sá» sá» vết thương trên cổ má»›i nhá»› là trong lúc vô ý đã dùng võ công giết chết má»™t ngưá»i, nhưng lại nghÄ©:
- Mình không giết y, y cũng giết mình. Nếu mình giết y là không phải thì chẳng lẽ y giết mình là phải sao?
Thò đầu nhìn xuống vực, thấy vực sâu không thấy đáy, sâm tiên lão quái không biết đã chôn thây ở đâu.
Quách TÄ©nh ngồi trên tảng đá xé vạt áo băng vết thương trên cổ, chợt nghe kịch kịch kịch mấy tiếng đứt nối, má»™t con quái vật từ sau núi chuyển ra. Y giật nảy mình, định thần nhìn kỹ thì nguyên là má»™t ngưá»i, chỉ thấy ngưá»i ấy đầu dưới chân trên trồng cây chuối Ä‘i tá»›i, má»—i tay nắm má»™t hòn đá tròn, lấy tay thay chân, tiếng kịch kịch kịch là hai viên đá trong tay y đập xuống đưá»ng núi vạng lên. Quách TÄ©nh vô cùng ngạc nhiên, ngồi xổm xuống nhìn mặt ngưá»i ấy lại càng kinh ngạc, té ra quái nhân ấy chính là Tây độc Âu Dương Phong.
Y vừa bị tập kích, thấy Âu Dương Phong đóng thần giả ma như thế, nghÄ© thầm nhất định là có quá»· kế, lập tức lùi lại hai bước, nglmg thần đỠphòng. Chỉ thấy Âu Dương Phong hai tay cong cong vá» phía sau, nhảy lên má»™t tảng đá, dùng đầu đáp xuống, hai tay ép chặt vào sưá»n, dá»±ng thẳng ngưá»i lên, lại càng giống má»™t cái thây ma. Quách TÄ©nh nảy dạ hiếu kỳ, kêu lên:
- Âu Dương tiên sinh, ngươi làm gì thế?
Âu Dương Phong không đáp, tá»±a hồ không há» nghe thấy y há»i. Quách tÄ©nh lại lui lại mấy bước, đứng cách ra xa xa, chưởng trái giÆ¡ lên đỠphòng y đột nhiên ra quái chiêu rồi má»›i nhìn xem động tÄ©nh.
Qua khoảng thá»i gian uống cạn chén trà, Âu Dương Phong cứ lá»™n ngược bất động. Quách TÄ©nh muốn biết nguyên nhân, khổ ná»—i y thân thể chổng ngược lên, không dá»… nhìn rõ vẻ mặt cá»§a y, lúc ấy xoạc hai chân ra, cúi đầu nhìn qua hai chân mình má»™t cái, chỉ thấy Âu Dương Phong mặt đầy mồ hôi, vẻ mặt vô cùng Ä‘au đớn, tá»±a hồ Ä‘ang tu tập má»™t loại ná»™i công quái dị, đột nhiên giang ngang hai tay ra, thân hình lại như má»™t con ốc lá»›n xoay tròn, càng xoay càng mau, chỉ nghe tiếng gió vù vù, vạt áo rít lên.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Y quả nhiên Ä‘ang luyện công, môn võ công này lá»™n ngược ngưá»i lại mà luyện, thật là cổ quái.
Chỉ nghÄ© tu tập loại ná»™i công thượng thừa này rất dá»… bị ngoại tà xâm nhập, vì lúc bấy giá» tinh lá»±c há»™i tụ bên trong, hoàn toàn không có sức chống lại ngoại tà xâm phạm, nên lúc tu tập nếu không co sư phụ bạn bè võ công cao cưá»ng ở bên cạnh chiếu cố thì phải núp ở nÆ¡i vắng vẻ yên tÄ©nh để tránh chuyện bất trắc. Nhưng Âu Dương Phong má»™t mình tu tập ở đây tá»±a hồ không có ai bảo vệ, quả thật vô cùng bất ngá». Trước mắt đã là kỳ luận kiếm lần thứ hai ở Hoa sÆ¡n, cao thá»§ há»™i há»p như mây, ngưá»i nào cÅ©ng rất úy ky y, cho dù khéo léo đỠphòng cÅ©ng không khá»i bị ngưá»i ám toán, mà y dám to gan như thế, lại ở chá»— này má»™t mình luyện công sao? Äúng lúc ấy đừng nói là cao thá»§ ra chiêu hại ngưá»i, chỉ cần má»™t ngưá»i đàn ông khá»e mạnh bình thưá»ng bước lên đánh cho má»™t quyá»n má»™t cước, thì y nhất định phải bị trá»ng thương.
Thấy Âu Dương Phong như miếng thịt nằm trên thá»›t, chỉ chá» ngưá»i ta cắt mổ, Quách TÄ©nh nghÄ© thầm lúc này mà không trả thù thì còn đợi đến bao giá»? Chỉ vì má»›i rồi y giết chết Lương Tá»­ Ông, trong lòng Ä‘ang có ý hối hận, bước tá»›i hai bước lại dừng lại, rõ ràng không hạ sát thá»§ được.
Âu Dương Phong xoay tròn khoảng thá»i gian uống cạn chén trà thì dần dần chậm lại, cuối cùng bất động đỠra hồi lâu, kế cầm hai hòn đá chống xuống đất lại kịch kịch kịch theo đưá»ng cÅ© trở vá». Quách TÄ©nh nảy dạ hiếu kỳ, muốn xem y Ä‘i đâu, lối lá»™n ngược này rốt lại là công phu kỳ diệu gì, lúc ấy rón rén theo phía sau y.
Âu Dương Phong đi bằng tay rõ ràng cũng không chậm hơn chân, lên núi qua đỉnh, càng lên càng cao. Quách Tĩnh theo y lên thẳng trên núi, tới trước một đỉnh núi xanh biếc đầy rêu, chỉ thấy y tới trước một sơn động rồi đứng yên bất động.
Quách TÄ©nh núp sau má»™t tảng đá lá»›n, chợt nghe Âu Dương Phong cao giá»ng nói:
- Hợp hổ vân bát anh, tinh nhĩ cát cận, tư cổ nhĩ. Ngươi giải thích không đúng, ta luyện không xong.
Quách TÄ©nh rất ngạc nhiên, nghÄ© thầm ba câu đầu rõ ràng là Ä‘oạn tiếng Phạn trong Cá»­u âm chân kinh, lại có chá»— nào bất đồng vá»›i những lá»i ghi chép trong kinh văn, vừa xoay chuyển ý nghÄ©, nhá»› lại hôm trước mình bị ép viết kinh trên thuyá»n giữa biển, được Hồng Thất công dạy là cố ý viết sai, ba câu này nhất định là do mình tùy ý viết ra, nhưng không biết y Ä‘ang nói chuyện vá»›i ai ở đó?
Chỉ nghe má»™t giá»ng con gái trong trẻo trong động vang ra:
- Công phu của ngươi chưa tới nơi tới chốn, tự nhiên là luyện không được, chứ ta mà giải thích sai à?
Quách TÄ©nh vừa nghe giá»ng nói ấy suýt bật tiếng la hoảng, không phải là Hoàng Dung mà y ngày đêm mong nhá»› thì là ai? Chẳng lẽ nàng chưa từng mất mạng trên đại mạc sao? Chẳng lẽ lúc này Ä‘ang trong má»™ng hay trong ảo cảnh? Chẳng lẽ mình thần hồn Ä‘iên đảo, lại nghe lầm giá»ng cá»§a ngưá»i khác sao?
Âu Dương Phong nói:
- Ta luyện theo đúng lá»i ngươi nói, không há» có chá»— nào sai, tại sao Nhâm mạch và mạch Dương duy lại không thể đảo chuyển?
Cô gái kia nói:
- Há»a hầu không đủ, có cưỡng cầu cÅ©ng uổng công .
Giá»ng nói này rõ ràng là Hoàng Dung, không còn gì nghi ngá» nữa, Quách TÄ©nh mừng sợ lẫn lá»™n, thân hình lảo đảo mấy lần suýt ngất Ä‘i, sau khi cảm xúc dâng trào, vết thương trên cổ vỡ ra, máu tươi từ miếng vải bó không ngừng thấm ra, nhưng y hoàn toàn không biết.
Chỉ nghe Âu Dương Phong tức giận nói:
- GiỠNgỠngày mai đã là tới kỳ luận kiếm, ta làm sao có thể thong thả tập luyện được nữa? Mau mau dịch toàn bộ kinh văn ra cho ta nghe, không được đùn đẩy lôi thôi.
Quách Tĩnh lúc ấy mới rõ y đang mạo hiểm tu tập nội công, quả thật vì kỳ luận kiếm đã tới sát trước mắt, không thể trì hoãn.
Chợt nghe Hoàng Dung cưá»i:
- Nói ngươi và Tĩnh ca ca ta có giao ước, y tha ngươi ba lần không giết, ngươi cũng không được ép ta, vậy để lúc nào ta vui vẻ sẽ dạy ngươi.
Quách TÄ©nh nghe nàng nói bốn chữ “TÄ©nh ca ca taâ€. Trong lòng cảm thấy ngá»t ngào khoan khoái không sao tả được, hận không thể nhảy lên reo mừng để bá»™c lá»™ sá»± vui sướng.
Âu Dương Phong lạnh lùng nói:
- Tình thế đã tá»›i lúc cấp bách, cho dù có hẹn ước thì việc hôm nay cÅ©ng phải tùng quyá»n.
Nói xong hai tay chống má»™t cái lá»™n ngưá»i lật lại, thân hình đã đứng thẳng lên, ném hai viên đá trong tay, sãi chân bước vào động. Hoàng Dung kêu lên không biết xấu hổ, ta không dạy ngươi nữa!
Âu Dương Phong liên tiếp cưá»i lên quái dị, hạ giá»ng nói:
- Äể ta xem ngươi có dạy hay không?
Chỉ nghe Hoàng Dung hoảng sợ kêu lên:
- Ãi chà.
Kế đó soạt má»™t tiếng, như tiếng vải bị xé, lúc ấy Quách TÄ©nh Ä‘á»i nào còn nghÄ© tá»›i chuyện nên động võ vá»›i ngưá»i hay không nữa, quát lá»›n:
- Dung nhi, ta ở đây.
Chưởng trái hộ thân, sấn mau vào động.
Âu Dương Phong tay trái nắm ngá»n trúc bổng cá»§a Hoàng Dung, tay phải Ä‘ang vươn ra chụp tay trái nàng. Hoàng Dung ra chiêu Bổng khiêu lại Khuyển đâm chếch ra phía trước, đột nhiên giật ngá»n trúc bổng ra khá»i tay y. Âu Dương Phong bật tiếng khen ngợi, Ä‘ang định tấn công tiếp chợt nghe tiếng Quách TÄ©nh quát ngoài động. Y là đại tôn sư võ há»c, vốn không thất tín vá»›i ngưá»i khác, lúc ấy vì tình thế bức bách nên bất đắc dÄ© phải dùng sức mạnh vá»›i Hoàng Dung, chợt nghe Quách TÄ©nh tá»›i bất giác đỠbừng cả mặt mÅ©i, Ä‘oán nhất định y sẽ chất vấn việc mình bá»™i ước lúc ấy phất tay áo má»™t cái che mặt, lướt qua ngưá»i Quách TÄ©nh chạy mau ra khá»i động, trong chá»›p mắt đã mất hút.
Quách Tĩnh chạy vào nắm chặt tay Hoàng Dung kêu lên:
- Dung nhi, thật là nhớ cô chết mất thôi!
Trong lòng khích động, bất giác toàn thân phát run.
Hoàng Dung hai tay giãy một cái, lạnh lùng nói:
- Ngươi là ai? Kéo ta làm gì?
Quách Tĩnh sửng sốt nói:
- Ta.., ta là Quách Tĩnh mà. Cô.., cô chưa chết, ta.., ta... .
Hoàng Dung nói:
- Ta không quen ngươi!
Rồi đi thẳng ra động. Quách Tĩnh đuổi lên trước vái lia lịa, khẩn cầu:
- Dung nhi, Dung nhi, cô nghe ta nói đã!
Hoàng Dung hừ một tiếng, nói:
- Cái tên Dung nhi mà ngươi được gá»i à? Ngươi là ngưá»i gì cá»§a ta?
Quách TÄ©nh há hốc miệng, nhất thá»i không nói nên lá»i.
Hoàng Dung nhìn y má»™t cái, thấy y thân hình gầy quắt, vẻ mặt tiá»u tụy, trong lòng chợt có ý bất nhẫn, nhưng kế đó lại nghÄ© tá»›i y mấy lần thất hứa vá»›i mình, căm há»n cắn môi má»™t cái, rảo bước Ä‘i vá» phía trước. Quách TÄ©nh quýnh lên, kéo tay áo nàng nói:
- Cô nghe ta nói một câu đã.
Hoàng Dung nói:
- Nói đi?
Quách Tĩnh nói:
- Lúc ta ở bãi cát nhìn thấy chiếc áo lông điêu và kim hoàn của cô, chỉ cho rằng cô... .
Hoàng Dung nói:
- Ngươi muốn ta nghe một câu thì ta đã nghe rồi đấy.
Rồi giật tay áo lại má»™t cái, quay ngưá»i Ä‘i tiếp. Quách TÄ©nh vừa quýnh vừa lo, thấy nàng quyết ý tuyệt tình, sợ từ nay trở Ä‘i sẽ không được gặp nàng, nhưng quả thật không biết nên nói thế nào để bá»™c lá»™ rõ tâm ý cá»§a mình, thấy nàng tà áo phất phÆ¡ Ä‘i thẳng lên núi, chỉ đành nín tiếng im lặng Ä‘i theo.
Hoàng Dung vừa gặp lại Quách TÄ©nh, tâm tình cÅ©ng rất khích động, nhá»› lại mình ném kim hoàn và áo lông Ä‘iêu trên đầm cát để dụ Âu Dương Phong Ä‘uổi theo, từ Tây Vá»±c vỠđông muôn ý nghÄ© Ä‘á»u nguá»™i lạnh, má»™t mình cô khổ lênh đênh, chỉ muốn trở vỠđảo Äào Hoa gặp mặt cha, tá»›i sÆ¡n Äông lại mắc bệnh nặng má»™t trận. Lúc mắc bệnh không ai lo lắng lại càng Ä‘au xót, trên giưá»ng bệnh nghÄ© tá»›i Quách TÄ©nh bạc tình phụ nghÄ©a, quả thật rất giận cha mẹ lẽ ra không nên sinh mình ra trên Ä‘á»i để đến ná»—i phải chịu đủ mùi Ä‘au khổ giằng xé thế này. Äến khi khá»i bệnh lại bị Âu Dương Phong bắt gặp ở Lá»— Nam, bị ép theo lên Hoa sÆ¡n giải thích kinh văn. Ngoảnh nhìn việc cÅ© Ä‘á»u là chuyện đáng hận, lại nghe thấy tiếng chân Quách TÄ©nh từng bước từng bước theo sát phía sau.
Nàng Ä‘i rất mau, Quách TÄ©nh theo cÅ©ng mau, nàng Ä‘i chậm Quách TÄ©nh cÅ©ng Ä‘i chậm. Nàng Ä‘i má»™t lúc đột nhiên quay lại cao giá»ng nói:
- Ngươi theo ta làm gì?
Quách Tĩnh nói:
- Ta vÄ©nh viá»…n Ä‘i theo cô, suốt Ä‘á»i này không chia lìa nữa.
Hoàng Dung cưá»i nhạt nói:
- Ngươi là phò mã gia của đại hãn, theo con nha đầu khốn khổ như ta làm gì?
Quách Tĩnh đáp:
- Ãại hãn hại chết mẹ ta, ta làm sao làm phò mã cá»§a y?
Hoàng Dung cả giận, khuôn mặt xinh đẹp đỠbừng lên, nói:
- Hay lắm, ngươi nói ngươi quả thật còn nhá»› ta má»™t chút, té ra là bị đại hãn Ä‘uổi Ä‘i, không làm được phò mã, má»›i lại tìm con nha đầu cùng khổ ta. Chẳng lẽ ta là kẻ hèn hạ, để mặc cho ngươi tùy ý coi thưá»ng à?
Nói xong không kìm được tức giận bật khóc.
Tài sản của Cánh gà nướng

  #75  
Old 03-06-2008, 10:02 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 39(b):THị PHI THIệN áC



Quách Tĩnh thấy nàng rơi nước mắt, lại càng luống cuống, muốn nói vài câu biện bạch, an ủi nhưng không biết làm sao mở miệng, ngẩn ra một lúc mới nói:
- Dung nhi, ta đang ở đây, cô muốn đánh muốn giết thì cứ tùy ý.
Hoàng Dung buồn rầu nói:
- Tại sao ta phải đánh phải giết ngươi, cứ cho rằng chúng ta lỡ làm quen với nhau một lần, thôi xin ngươi đừng đi theo ta nữa.
Quách Tĩnh thấy nàng thủy chung không chịu tha thứ, sắc mặt trắng bệch kêu lên:
- Cô muốn thế nào mới chịu tin tưởng ta?
Hoàng Dung nói:
- Hôm nay ngươi tốt vá»›i ta, ngày mai em Hoa Tranh, chị Hoa Tranh gì đó mà tá»›i thì lập tức vứt ta ra sau lưng. Trừ phi ngươi chết ngay lập tức thì ta má»›i tin lá»i ngươi.
Quách TÄ©nh trong lòng nhiệt huyết trào lên, gật đầu má»™t cái, quay ngưá»i sãi chân chạy ra bá» vá»±c. Äó là má»™t trong những chá»— hiểm trở nhất trên núi Hoa sÆ¡n, gá»i là Xả thân nhai, từ đó nhảy xuống nhất định phải tan xương nát thịt. Hoàng Dung biết tính y ngay thẳng, chỉ sợ y nói là làm, vá»™i vàng sấn lên, quá» tay nắm lấy vạt áo sau lưng y, trên tay vừa sá»­ kình, Ä‘iểm chân đã vá»t qua vai y, đứng trước bá» vá»±c, vừa tức vừa sợ rÆ¡i nước mắt nói:
- ÄÆ°á»£c, ta biết ngươi không có chút nào thương xót ta. Ta thuận miệng tức giận nói má»™t câu, ngươi cÅ©ng không chịu dá»… dàng bá» qua. Theo như ngươi nói thì ngươi không cần giận ta, cứ vÄ©nh viá»…n không thấy mặt ta là được.
Nàng thân hình run lên, sắc mặt trắng bệch, đứng trên bỠvực cheo leo như một cành hoa bạch trà lắc lư trước gió. Quách Tĩnh không kìm được mình, cậy sức toan nhảy luôn xuống vực, nhưng đến lúc ấy lại sợ nàng sẩy chân trượt xuống, vội nói:
- Cô đứng vào trong một chút.
Hoàng Dung thấy y lo lắng cho mình, không kìm được chua xót, khóc nói:
- Ai cần ngươi giả tình giả ý nói như thế? Ta mắc bệnh ở sÆ¡n Äông không ai đếm xỉa, lúc ấy sao ngươi không tá»›i lo lắng cho ta? Ta bị lão tặc Âu Dương Phong bắt được, dùng hết tâm cÆ¡ vẫn không thoát khá»i tay y, tại sao ngươi không tá»›i cứu ta? Mẹ ta không cần ta, bà bá» ta mà chết. Cha ta không cần ta, ông cÅ©ng không Ä‘i tìm ta. Ngươi tá»± nhiên là càng không cần ta nữa! Trên Ä‘á»i này không ai cần ta, không ai thương ta!
Nói tới đó giẫm chân lia lịa, buông tiếng khóc lớn, nỗi cô khổ thương tâm trong bấy nhiêu ngày đến lúc ấy mới trút ra hết.
Quách TÄ©nh trong lòng muôn mối yêu thương, chỉ thấy nàng nói câu nào cÅ©ng không sai, càng nghe càng giận mình. Má»™t cÆ¡n gió đưa tá»›i, Hoàng Dung chỉ cảm thấy trên ngưá»i á»›n lạnh, co co ngưá»i lại. Quách TÄ©nh cởi áo ngoài Ä‘ang định khoác cho nàng, chợt nghe bên sưá»n núi má»™t tiếng quát lá»›n:
- Ai dám to gan như thế, lại dám hà hiếp Hoàng cô nương cá»§a bá»n ta?
Chỉ thấy má»™t ngưá»i tóc trắng râu dài từ sau sưá»n núi chuyển ra, chính là Lão Ngoan đồng Chu Bá Thông.
Quách Tĩnh chỉ chăm chú nhìn Hoàng Dung, còn ai tới thì hoàn toàn không đếm xỉa. Hoàng Dung trong lòng đã hết giận, quát:
- Lão Ngoan đồng, ta bảo ngươi đi giết Cừu Thiên Nhận, đầu y đâu?
Chu Bá Thông cưá»i hì hì, không có gì đưa ra, chỉ sợ nàng lên tiếng trách móc, muốn nghÄ© cách làm nàng vui lòng, bèn nói:
- Hoàng cô nương, ai làm cô giận đấy? Lão Ngoan đồng sẽ rửa hận giúp cô.
Hoàng Dung chỉ Quách Tĩnh nói:
- Không phải y thì là ai?
Chu Bá Thông dốc ý lấy lòng Hoàng Dung, cũng không lên tiếng, lật tay tát một cái, lại thuận tay tát cho cái nữa, chát chát hai tiếng, đánh Quách Tĩnh hai tát rất nặng, Quách Tĩnh đang lúc không để ý gì tới bên ngoài, hoàn toàn không đỠphòng, Lão Ngoan đồng ra tay lại nặng, chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm, hai má lập tức sưng vù. Chu Bá Thông nói:
- Hoàng cô nương, đủ chưa, nếu không đủ ta sẽ đánh thêm.
Hoàng Dung thấy Quách Tĩnh hai má sưng vù, in rõ năm vết ngón tay, lửa giận đầy lòng lập tức biến thành thương xót, lòng thương xót lại chuyển thành tức giận Chu Bá Thông, quát:
- Ta tá»± tức giận y, có can hệ gì tá»›i ngươi? Ai bảo ngươi xuất thá»§ đánh ngưá»i. Ta bảo ngươi Ä‘i giết Cừu Thiên Nhận, sao ngươi không nghe lá»i ta?
Chu Bá Thông lè lưỡi không rút lại được, nghĩ thầm:
- Té ra Lão Ngoan đồng vỗ đuôi ngựa mà thành mó *** ngựa rồi.
Còn Ä‘ang lúng túng, đột nhiên sưá»n núi sau lưng có tiếng binh khí vang lên, văng vẳng kèm theo tiếng quát tháo, nghÄ© thầm bây giá» không chạy còn đợi lúc nào? Lập tức kêu lên:
- Có quá nửa là lão già Cừu Thiên Nhận tới, để ta xuống đó giết y.
Câu nói chưa dứt đã như má»™t làn khói lướt ra sau góc núi. Nếu quả thật là Cừu Thiên Nhận tá»›i thì Chu Bá Thông tránh mặt sợ còn chưa kịp, làm sao dám xông tá»›i ra chiêu? Hôm ấy y và Cừu Thiên Nhận, Âu Dương Phong, Quách TÄ©nh ba ngưá»i trong thạch thất tối om ở Tây Vá»±c đánh mò, Quách TÄ©nh và Âu Dương Phong trước sau thoát thân, Cừu Thiên Nhận rốt lại cÅ©ng tìm được cÆ¡ há»™i vá»t ra ngoài. Chu Bá Thông vẫn Ä‘uổi sát không tha. Cừu Thiên Nhận bị y ép tá»›i mức gân cốt rã rá»i, vừa nhục nhã vừa căm há»n, nghÄ© thầm mình là bang chá»§ má»™t đại bang trong võ lâm mà lại bị nhục nhã thế này, chỉ mong tìm được cách tá»± tá»­ cho yên thân để khá»i bị rÆ¡i vào tay y mà bị hành hạ, vừa liếc mắt thấy trong bãi cát đá có mấy con rắn độc nằm cuốn tròn. Y biết loại rắn này độc vô cùng, chỉ cần bị cắn má»™t cái là toàn thân lập tức cứng Ä‘á», chết không sung sướng gì, lúc ấy quá» lấy má»™t con, cặp ngón tay vào cổ con rắn kêu lên:
- Lão tặc Chu Bá Thông, ngươi giá»i lắm!
Ãang định đưa con rắn vào cổ tay mình, nào ngá» Chu Bá Thông bình sinh sợ nhất là rắn, la hoảng má»™t tiếng xoay ngưá»i bá» chạy.
Cừu Thiên Nhận sá»­ng sốt, hồi lâu má»›i hiểu y vốn sợ rắn, lúc ấy cục diện đã đổi ngược, Cừu Thiên Nhận tay trái bắt thêm má»™t con rắn, quát tháo la thét Ä‘uổi theo phía sau. Chu Bá Thông sợ tá»›i mức tan lòng nát mật, sãi chân chạy mau. Cừu Thiên Nhận có ngoại hiệu là Thiết chưởng thá»§y thượng phiêu, khinh công còn cao hÆ¡n y, nếu không phải có lòng úy kỵ y, không dám bức bách quá mức thì đã Ä‘uổi kịp rồi. Hai ngưá»i má»™t chạy má»™t Ä‘uổi, đến khi trá»i tối Chu Bá Thông má»›i thừa cÆ¡ thoát thân. Cừu Thiên Nhận lần ấy Ä‘uổi theo quả thật là lấy tiến làm lui, trong bụng chỉ cưá»i thầm, lại không dám Ä‘uổi theo nữa. Hôm sau Chu Bá Thông cướp má»™t con tuấn mã, ra roi phóng mau vỠđông, chỉ sợ Cừu Thiên Nhận Ä‘uổi kịp.
Hoàng Dung thấy Chu Bá Thông chạy đi, nhìn Quách Tĩnh chằm chằm một lúc, thở dài một tiếng, cúi đầu không nói gì nữa. Quách Tĩnh kêu một tiếng:
- Dung nhi!
Hoàng Dung á» khẽ má»™t tiếng. Quách TÄ©nh muốn nói mấy câu tạ lá»—i, nhưng biết mình ngu ngốc vụng vá», sợ nói sai má»™t câu lại làm nàng tức giận. Hai ngưá»i đứng trước gió, Hoàng Dung đột nhiên nhảy mÅ©i mấy cái. Quách TÄ©nh vốn đã cởi áo ngoài, lập tức khoác lên ngưá»i nàng. Hoàng Dung cúi đầu không đếm xỉa gì tá»›i.
Chợt nghe Chu Bá Thông hô hô cưá»i rá»™, kêu lá»›n.
- Hay lắm, hay lắm?
Hoàng Dung vươn tay ra nắm tay Quách Tĩnh, cúi đầu nói:
- Tĩnh ca ca, chúng ta đi xem đi.
Quách TÄ©nh mừng quá rÆ¡i nước mắt, không nói nên lá»i. Hoàng Dung đưa tay áo lau nước mắt cho y cưá»i nói:
- Trên mặt vừa có nước mắt, lại vừa có vết ngón tay, ngưá»i ta lại bảo là ta đánh ngươi khóc đấy.
Nàng vừa bật tiếng cưá»i, hai ngưá»i má»›i thấy dá»… nói chuyện, trải qua biến cố ấy, tình ý lại càng sâu sắc hÆ¡n.
Hai ngưá»i tay nắm tay chuyển qua sưá»n núi, chỉ thấy Chu Bá Thông ôm bụng nhấc chân vô cùng đắc ý, Khưu Xá»­ CÆ¡ cầm kiếm đứng hầu bên cạnh. Sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ, Linh Trí thượng nhân, Hầu Thông Hải bốn ngưá»i kẻ cầm võ khí sấn lên, kẻ lùi lại tránh ra, thần thái Ä‘á»u khắc hẳn nhau, nhưng Ä‘á»u đứng cứng đỠbất động như tượng gá»—, nguyên là Ä‘á»u bị Chu Bá Thông Ä‘iểm trúng huyệt đạo.
Chu Bá Thông nói:
- Hôm ấy ta cá» ghét trên ngưá»i vê thành dược hoàn cho các ngươi uống, mấy gã gian tặc xấu xa các ngươi cÅ©ng khôn ngoan, thấy không có độc lại không nghe lệnh cha các ngươi nữa, hừ hừ, hôm nay thì thế nào?
Y tuy chế ngá»± cả bốn ngưá»i nhưng nhất thá»i lại không nghÄ© ra cách xá»­ trị, thấy Quách Hoàng hai ngưá»i bước tá»›i, nói:
- Hoàng cô nương, bốn gã gian tặc xấu xa này ta tặng cho cô đấy!
Hoàng Dung nói:
- Ta nhận làm gì? Hừ, ngươi không muốn giết ngưá»i, lại không muốn tha ngưá»i, bắt bá»n gian tặc xấu xa này lại không có cách nào sai sá»­ ngươi gá»i ta ba tiếng “Hảo tá»· tỷ†ta sẽ dạy ngươi má»™t cách.
Chu Bá Thông cả mừng liên tiếp kêu ba tiếng: “Hảo tá»· tá»·â€, má»—i tiếng lại vái má»™t vái. Hoàng Dung bÄ©u môi cưá»i má»™t cái, chỉ Bành Liên Hổ nói:
- Ngươi mò trên ngưá»i y xem.
Chu Bá Thông theo lá»i lục soát lấy trong ngưá»i Bành Liên Hổ ra má»™t cái nhẫn độc châm, hai bình thuốc giải. Hoàng Dung nói:
- Y từng dùng cái đó đâm sư Ä‘iệt Mã Ngá»c cá»§a ngươi, ngươi châm lên ngưá»i há» mấy cái Ä‘i.
Bá»n Bành Liên Hổ nghe thấy rất rõ, sợ tá»›i mức hồn bất phụ thể, khổ ná»—i huyệt đạo đã bị Ä‘iểm không động đậy gì được, chỉ thấy trên ngưá»i liên tiếp Ä‘au nhói, ai cÅ©ng đã bị Chu Bá Thông châm cho mấy cái. Hoàng Dung nói:
- Thuốc giải trong tay ngươi, ngươi bảo hỠlàm chuyện gì xem hỠcó dám chống lại hay không?
Chu Bá Thông cả mừng, nghiêng đầu nghÄ© ngợi má»™t lúc, cá» trên ngưá»i ra rất nhiá»u cáu ghét, trút thuốc giải vào đó vê thành viên tròn, đưa Khưu Xá»­ CÆ¡ nói:
- Ngươi áp giải bốn thằng giặc xấu xa này xuống cung Trùng Dương núi Chung Nam giam cấm hai mươi năm. Nếu trên đưá»ng mà chúng ngoan ngoãn thì cho má»—i đứa uống má»™t viên linh Ä‘an diệu dược cá»§a ta, nếu không thì cứ để cho chúng bị chất độc phát tác, cái đó gá»i là mình làm mình chịu, không cần nhân từ.
Khưu Xá»­ CÆ¡ khom ngưá»i vâng dạ. Hoàng Dung cưá»i nói:
- Lão Ngoan đồng, mấy câu má»›i rồi cá»§a ngươi nói rất hợp tình hợp lý, má»™t năm không gặp nhau, ngươi đã tiến bá»™ rất nhiá»u.
Chu Bá Thông vô cùng đắc ý, giải huyệt cho bá»n Bành Liên Hổ, nói:
- Các ngươi tá»›i cung Trùng Dương ở yên hai mươi năm ở đó cho ta, nếu thành thật sá»­a lá»—i thì sau này còn có thể làm được ngưá»i tốt, nếu không chịu há»c cho tốt, hừ hừ, các Äạo gia phái Toàn Chân ta ai cÅ©ng là tay lão thá»§ giết ngưá»i không chá»›p mắt, lóc thịt chẳng cau mày, sẽ biến bốn thằng gian tặc xấu xa các ngươi thành thịt băm, má»i ngưá»i chia nhau ăn, xem các ngươi còn tác quái được nữa không?
Bá»n Bành Liên Hổ đâu dám nói nhiá»u, luôn miệng vâng dạ. Khưu Xá»­ CÆ¡ nhịn cưá»i, hướng Chu Thông vái lạy từ biệt, cầm kiếm áp giải bốn ngưá»i xuống núi.
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Lão Ngoan đồng, ngươi há»c cách giáo huấn kẻ khác lúc nào vậy? Khúc đầu nói nghe còn có lý, tá»›i Ä‘oạn sau càng nói lại càng chẳng ra lá»i lẽ gì nữa.
Chu Bá Thông ngẩng lên trá»i cưá»i lá»›n, chợt thấy trên đỉnh núi cao bên trái có ánh sáng trắng chá»›p lên, rõ ràng là ánh binh khí lá»›n lên dưới nắng, kêu lên:
- Ủa, lại là cái gì thế này?
Quách Hoàng hai ngưá»i cùng ngẩng đầu thì đã không thấy ánh sáng đâu nữa. Chu Bá Thông chỉ sợ Hoàng Dung há»i y vá» việc Cừu Thiên Nhận, bèn nói:
- Ta đi xem thử.
Rồi sãi chân như bay, vá»t lên đỉnh núi.
Quách Hoàng hai ngưá»i Ä‘á»u đầy bụng có lá»i muốn nói, lúc ấy tìm vào má»™t sÆ¡n động, kể chuyện từ khi chia tay đến nay. Lần ấy nói chuyện đến lúc mặt trá»i lặn xuống núi, vẫn còn chưa hết. Quách TÄ©nh mang lương khô trong túi ra, chia cho Hoàng Dung cùng ăn.
Nàng vừa ăn vừa cưá»i, nói:
- Lão tặc Âu Dương Phong ép ta dạy Cá»­u âm chân kinh cho y, thiên kinh văn cá»§a ngươi viết thì lại đảo lá»™n lên xuống, ta giải thích bừa cho y má»™t trận, y tưởng là thật, đã khổ luyện mấy tháng rồi. Ta nói công phu thượng thặng này phải chổng ngược đầu mà luyện, y quả nhiên đầu dưới chân trên luyện công, cố gắng vận khí cho kinh mạch trong cÆ¡ thể nghịch hành. Bản lÄ©nh cá»§a lão xấu xa này quả thật không kém, đã luyện được bốn kinh Âm duy, Dương duy, Âm kiá»u, Dương kiá»u nghịch hành như ý. Nếu kinh mạch toàn thân y Ä‘á»u nghịch hành, không biết sẽ biến ra thành cái gì nữa?
Nói tá»›i đó cưá»i khúc khích. Quách TÄ©nh cÅ©ng cưá»i nói:
- Chẳng trách gì ta thấy y trồng cây chuối Ä‘i trên đưá»ng, công phu này quả thật không dá»… luyện.
Hoàng Dung nói:
- Ngươi tới Hoa sơn, chắc muốn tranh danh hiệu Thiên hạ đệ nhất võ công phải không?
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, tại sao cô lại trêu ghẹo ta như thế? Ta là muốn thỉnh giáo Chu đại ca má»™t cách để quên hết võ công mình đã há»c được.
Lúc ấy bèn nói lại những Ä‘iá»u mình suy nghÄ© trong thá»i gian vừa qua.
Hoàng Dung nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
- Ờ, quên được cũng tốt.
Võ công chúng ta càng luyện càng giá»i, nhưng trong lòng thì càng không sung sướng, lại không bằng lúc trẻ con không biết gì, không lo không nghÄ©.
Nàng nào nghÄ© tá»›i má»™t ngưá»i lá»›n lên thì có rất nhiá»u Ä‘iá»u phiá»n não, có rất nhiá»u Ä‘iá»u buồn khổ, không có hên quan gì tá»›i việc võ công cao hay thấp. Nàng lại nói:
- Nghe Âu Dương Phong nói ngày mai đã tới kỳ luận kiếm trên Hoa sơn, cha ta nhất định sẽ lên núi, ngươi đã không muốn giành danh hiệu Thiên hạ đệ nhất thì chúng ta nên nghĩ một cách giúp cha ta độc quán quần hùng.
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, không phải ta không nghe lá»i cô, nhưng ta nghÄ© Hồng ân sư làm ngưá»i quả thật hÆ¡n cha cô nhiá»u.
Hoàng Dung vốn Ä‘ang ngồi cạnh y, nghe y nói cha mình không tốt, tức giận đẩy y ra. Quách TÄ©nh ngẩn ngưá»i, Hoàng Dung chợt cưá»i nói:
- Ờ, á», Hồng ân sư đối xá»­ vá»›i chúng ta vốn cÅ©ng không xấu. Vậy thì thôi, chúng ta giúp cả hai ngưá»i, được không?
Quách Tĩnh nói:
- Cha cô và Hồng ân sư Ä‘á»u là bậc quân tá»­ quang minh lá»—i lạc, nếu biết chúng ta ngấm ngầm bày cách giúp đỡ, nhất định sẽ không thích.
Hoàng Dung nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, ta có ý giở trò, là kẻ tiểu nhân gian ác phải không?
Nói xong sa sầm mặt. Quách Tĩnh nói:
- Bậy quá, ta ngu ngốc như thế, ăn nói lỡ lá»i, lại khiến cô tức giận.
Bất giác trên mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Hoàng Dung phá ra cưá»i, nói:
- Sau này ta không biết phải tức giận ngươi bao nhiêu nữa.
Quách Tĩnh không hiểu, gãi đầu ngơ ngác nhìn nàng. Hoàng Dung nói:
- Nếu quả thật ngươi không bỠrơi ta nữa, hai chúng ta vỠsau cứ ở chung với nhau. Ta đang nghĩ không ra là ngươi sẽ nói thêm bao nhiêu câu ngốc nghếch nữa.
Quách Tĩnh cả mừng, nắm chặt tay nàng luôn miệng nói:
- Tại sao ta lại bỠcô chứ? Tại sao ta làm như thế chứ?
Hoàng Dung nói:
- Công chúa nhà ngưá»i ta không cần ngươi, tá»± nhiên ngươi chỉ còn cách phải đối xá»­ tốt vá»›i con nha đầu khốn cùng này thôi.
Quách TÄ©nh bị câu nói cá»§a Hoàng Dung khÆ¡i gợi tâm sá»±, nhá»› tá»›i việc mẹ chết thảm trên đại mạc, buồn rầu không nói gì. Lúc ấy trăng non vừa lên, ánh bạc như nước, chiếu xuống hai ngưá»i. Hoàng Dung thấy mặt y có vẻ khác lạ, biết mình đã lỡ lá»i vá»™i nói qua chuyện khác:
- Tĩnh ca ca, chuyện cũ đừng ai nhắc tới nữa. Ta ở cùng với ngươi một chỗ, trong lòng rất vui mừng. Ta cho ngươi hôn một cái được không?
Quách TÄ©nh đỠbừng mặt, lại không dám hôn nàng. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cưá»i, tá»± biết không hay, lại đổi qua chuyện khác, nói:
- Ngươi nói sáng mai luận kiếm thì ai sẽ thắng?
Quách Tĩnh nói:
- Chuyện đó thật rất khó nói, không biết Nhất Äăng đại sư có tá»›i không?
Hoàng Dung nói:
- Äại sư xuất gia lánh Ä‘á»i không tranh giành vá»›i ngưá»i, quyết không giành giật cái hư danh này đâu.
Quách Tĩnh gật đầu nói:
- Ta cÅ©ng nghÄ© thế. Cha cô, Hồng ân sư, Chu đại ca, Cừu Thiên Nhận, Âu Dương Phong năm ngưá»i ai cÅ©ng có tài riêng, nhưng không biết Hồng ân sư đã khá»e hẳn chưa? Võ công có được như xưa không?
Nói tới đó cảm thấy lo lắng. Hoàng Dung nói:
- Theo lẽ mà nói vốn là Lão Ngoan đồng võ công cao cưá»ng nhất, nhưng nếu y không dùng công phu Cá»­u âm chân kinh thì lại không bằng bốn ngưá»i kia.
Hai ngưá»i trò chuyện, Hoàng Dung dần thấy mệt má»i, dá»±a vào lòng Quách TÄ©nh ngá»§ thiếp Ä‘i. Quách TÄ©nh cÅ©ng Ä‘ang thiu thiu, chợt nghe bước chân vang lên, hai bóng Ä‘en má»™t trước má»™t sau từ sau núi chạy mau ra.
Hai ngưá»i này y phục rít gió, chạy rất mau lẹ, nhìn thân hình bá»™ pháp thì ngưá»i chạy trước là Lão Ngoan đồng Chu Bá Thông, ngưá»i Ä‘uổi sau là Cừu Thiên Nhận.
Quách Tĩnh không biết Cừu Thiên Nhận dùng rắn độc uy hiếp thủ thắng, không kìm được ngạc nhiên, nghĩ thầm lúc ở Tây Vực Cừu Thiên Nhận đã bị Chu đại ca đuổi chạy bán sống bán chết, tại sao bây giỠtình thế lại đảo ngược. Bèn khẽ lay Hoàng Dung, nói khẽ vào tai nàng:
- Cô xem kìa!
Hoàng Dung ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng chỉ thấy Chu Bá Thông lách đông lòn tây, thủy chung không dám đứng lại, nghe y kêu lên:
- Lão tặc há» Cừu kia, ở đây ta có mai phục ngưá»i bắt rắn giúp đỡ, ngươi còn không chạy mau Ä‘i!
Cừu Thiên Nhận cưá»i nói:
- Ngươi cho ta là đứa trẻ con ba tuổi à?
Chu Bá Thông kêu lớn:
- Quách huynh đệ, Hoàng cô nương mau ra giúp ta.
Quách TÄ©nh Ä‘ang định nhảy ra, Hoàng Dung đã dá»±a vào lòng y, hạ giá»ng nói:
- Äừng động đậy!
Chu Bá Thông chạy quanh mấy vòng, không thấy Quách Hoàng hai ngưá»i ra, kêu lên:
- Tiểu tá»­ thối tha, nha đầu quá»· quyệt, các ngươi mà còn không ra, thì ta sẽ chá»­i mưá»i tám Ä‘á»i tổ tông các ngươi đấy.
Hoàng Dung đứng lên cưá»i nói:
- Ta cứ không ra, ngươi có bản lĩnh cứ chửi.
Chu Bá Thông thấy Cừu Thiên Nhận mỗi tay cầm một con rắn độc ngẩng đầu thè lưỡi phun phì phì, sợ tới mức nhũn chân ra, vội cầu khẩn.
- Hoàng cô nương, ra mau Ä‘i, ra mau Ä‘i, để ta chá»­i mưá»i tám Ä‘á»i tổ tông cá»§a ta được không?
Cừu Thiên Nhận thấy Quách Hoàng hai ngưá»i đứng má»™t bên, trong lòng ngấm ngầm hoảng sợ, nghÄ© thầm phải nhân cÆ¡ há»™i bá» chạy cho sá»›m, nếu không ba ngưá»i giáp công thì mình quyết không thể thoát thân, đến giá» Ngá» ngày mai đơn đả độc đấu tranh hùng quyết thắng thì không sợ gì há». Lúc ấy hai chân Ä‘iểm má»™t cái, sấn mau lên, nhấc hai con rắn độc dí vào mặt Chu Bá Thông.
Chu Bá Thông vá»™i vung tay áo đỡ, né qua má»™t bên, đột nhiên trên đỉnh đầu có má»™t tiếng động khẽ chỉ thấy trên cổ mát lạnh, má»™t con vật sống đã từ cổ áo rÆ¡i xuống lưng, giãy giụa trong lưng, vừa trÆ¡n vừa má»m. Lần này thì y sợ tá»›i mức hồn phi phách tán, kêu lá»›n:
- Chết ta rồi, chết ta rồi?
Lại không dám đưa tay lôi rắn độc trong áo ra, chỉ chạy nhảy cuống cuồng, chợt thấy dưá»ng như con rắn đã cắn vào lưng mình má»™t cái, nghÄ© thầm phen này không sao sống được nữa, toàn thân cứng Ä‘á», ngã huỵch xuống đất. Quách Hoàng hai ngưá»i cả kinh, nhất tá» phi thân tá»›i cứu.
Cừu Thiên Nhận thấy Chu Bá Thông đột nhiên thảm hại không sao chịu nổi vô cùng ngạc nhiên, Ä‘ang định tìm đưá»ng xuống núi, chợt thấy trong rặng cây dày có má»™t bóng Ä‘en phóng ra, cưá»i nhạt nói:
- Cừu lão tặc, hôm nay thì ngươi không chạy được nữa rồi.
Ngưá»i ấy đứng quay lưng vá» phía ánh trăng, không sao nhìn được rõ mặt. Cừu Thiên Nhận trong lòng hoảng sợ, quát lá»›n:
- Ngươi là ai?
Chu Bá Thông lúc mÆ¡ mÆ¡ hồ hồ co rút ngưá»i dưới đất, chỉ cho rằng mình Ä‘ang Ä‘i xuống âm tào địa phá»§, chợt thấy má»™t ngưá»i đỡ y lên nói:
- Chu lão gia, đừng sợ, đó không phải rắn.
Chu Bá Thông ngạc nhiên vội vàng đứng lên, chỉ thấy con vật ướt lạnh lại giãy mạnh trong lưng, không kìm được tru tréo lên:
- Nó lại cắn ta, đúng là rắn, đúng là rắn?
Ngưá»i kia nói:
- Äó là con Kim oa oa, không phải rắn.
Lúc ấy Quách Hoàng hai ngưá»i đã nhìn rõ ngưá»i kia, chính là ngưá»i câu cá trong bốn đại đệ tá»­ Ngư Tiá»u Canh Äá»™c dưới trướng Nhất Äăng đại sư, chỉ thấy y đưa tay mò vào cổ áo Chu Bá Thông túm ra má»™t con cá. Nguyên là y thấy được trong khe trên núi Hoa sÆ¡n má»™t đôi Kim oa oa, bắt bá» vào bá»c lại bị rÆ¡i ra, mắc ở trên cây, lại vừa khéo rÆ¡i đúng vào cổ áo Chu Bá Thông. Con Kim oa oa thật ra không biết cắn ngưá»i, nhưng Chu Bá Thông cứ nghÄ© rằng là rắn độc, cho rằng con vật trÆ¡n trợt lạnh buốt trên lưng mình đã cắn, nếu ngưá»i đánh cá tá»›i chậm má»™t bước, chỉ e rằng y đã sợ quá ngất Ä‘i rồi.
Chu Bá Thông mở mắt ra, thấy ngưá»i câu cá, lúc ấy kinh hồn chưa định, chỉ cảm thấy ngưá»i trước mặt đã từng gặp qua nhưng chưa nhá»› ra là ai, vừa quay đầu đã thấy Cừu Thiên Nhận không ngừng lùi lại, má»™t cái bóng Ä‘en Ä‘ang từng bước tiến sát tá»›i y. Chu Bá Thông hÆ¡i định thần, lại hoảng sợ hồn phi phách tán, nhìn thấy rõ cái bóng Ä‘en ấy chính là Lưu quý phi Anh Cô trong hoàng cung nước Äại Lý.
Cừu Thiên Nhận vốn cho rằng trên Ä‘á»i này chỉ có Chu Bá Thông là võ công cao cưá»ng hÆ¡n mình, nếu lấy độc xà dá»a cho y sợ bá» chạy thì ngày mai tá»· võ rất có hy vá»ng đứng đầu quần hùng, không ngá» trước đêm luận kiếm đột nhiên Anh Cô lại xuất hiện. Hôm ở thác Thanh Long y từng thấy bà ta phát Ä‘iên đánh bừa, trong lòng nghÄ© nếu bị mụ Ä‘iên này chụp trúng thì đại địch còn bên cạnh, nhất định khó mà giữ mạng, chỉ nghe bà ta the thé rít lên:
- Trả mạng con ta?
Cừu Thiên Nhận trong lòng cả sợ, nghÄ© thầm năm xưa mình cải trang che mặt, Ä‘ang đêm vào hoàng cung đánh con bà ta bị thương, nguyên là muốn Äoàn hoàng gia hao phí công lá»±c, nào ngá» y lại nhẫn tâm không chịu cứu, chỉ là không biết tại sao bà ta nhìn ra được chân tướng? Lúc ấy cưá»i gượng nói:
- Bà điên ơi, ngươi lằng nhằng với ta làm gì?
Anh Cô kêu lên:
- Trả mạng con ta?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Cái gì mà con với cái? Con ngươi mất mạng có quan hệ gì với ta?
Anh Cô nói:
- Hừ, đêm ấy ta không thấy rõ mặt ngươi, nhưng nhá»› được giá»ng cưá»i cá»§a ngươi. Ngươi cưá»i lại má»™t tiếng xem! Cưá»i Ä‘i, cưá»i Ä‘i!
Cừu Thiên Nhận thấy bà ta hai tay vươn ra, lúc nào cÅ©ng có thể ôm cứng lấy mình, lúc ấy lui lại hai bước, đột nhiên thân hình hÆ¡i nghiêng Ä‘i, chưởng trái đập vào chưởng phải má»™t cái, chưởng phải chênh chếch xô ra đánh thẳng vào bụng dưới Anh Cô. Äây là má»™t trong mưá»i ba chiêu Thiết chưởng công cá»§a y, gá»i là Âm dương quy nhất, tàn độc vô tá»·. Anh Cô biết lợi hại, Ä‘ang định dùng Nê thu công hóa giải, nào ngá» chiêu số cá»§a địch nhân rất mau lẹ, cước bá»™ cá»§a mình chưa di động, tay chưởng cá»§a y ctã còn cách không đầy ná»­a thước.
Anh Cô trong lòng Ä‘au buốt, tá»± biết việc trả thù là vô vá»ng, liá»u mạng chịu trúng má»™t chưá»ng, vá»t lên định ôm y cùng lăn xuống vá»±c cùng chết, đột nhiên có má»™t luồng quyá»n phong lướt qua tai, cảm thấy mặt rát như dao chém. Cừu Thiên Nhận má»™t chưởng ấy chưa kịp nhả kình, vá»™i thu tay đón đỡ phát quyá»n từ bên cạnh đánh tá»›i ấy, tức giận nói:
- Lão Ngoan đồng, ngươi cũng tới à?
Chính là Chu Bá Thông thấy Anh Cô nguy hiểm, thi triển công phu thượng thừa trong Cửu âm chân kinh, giải khai tuyệt chiêu Thiết chưởng của y.
Chu Bá Thông không dám nhìn thẳng Anh Cô, quay lưng lại bà ta nói:
- Anh Cô, bà không phải là đối thủ của lão già này, mau đi đi. Ta cũng đi!
Äang định phóng ngưá»i xuống núi, Anh Cô kêu lên:
- Chu Bá Thông, tại sao ngươi không trả thù cho con?
Chu Bá Thông ngạc nhiên nói:
- Cái gì? Con ta à?
Anh Cô nói:
- Äúng thế. Ngưá»i giết con ngươi chính là gã Cừu Thiên Nhận này.
Chu Bá Thông trước nay không biết mình và Anh Cô vui vầy mấy hôm lại sinh được má»™t đứa con, trong lòng mÆ¡ mÆ¡ hồ hồ, nhất thá»i không hiểu, quay nhìn lại thấy cạnh Anh Cô có thêm mấy ngưá»i, ngoài Quách TÄ©nh Hoàng Dung thì Nhất Äăng đại sư và bốn đệ tá»­ cÅ©ng đứng sau lưng mình.
Lúc ấy Cừu Thiên Nhận còn cách mép vá»±c không đầy ba thước, nhìn thấy trước mặt ngưá»i Ä‘á»u là kình địch, tình thế nguy hiểm quả thật bình sinh chưa từng gặp lúc ấy hai tay vá»— má»™t cái, hiên ngang nói:
- Ta lên Hoa sơn là để giành danh hiệu Thiên hạ đệ nhất võ công. Hừ hừ, các ngươi lại muốn hợp lực đả thương ta để trừ bớt một kình địch, hành sự gian ác như thế mà các ngươi cũng làm được à?
Chu Bá Thông nghÄ© lá»i nói cá»§a lão già xấu xa này cÅ©ng có mấy phần có lý, bèn nói:
- ÄÆ°á»£c, vậy thì đợi ngày mai luận kiếm xong sẽ lấy cái mạng chó cá»§a ngươi.
Anh Cô lại cao giá»ng quát:
- Oan gia sống chết, ta làm sao chỠtới ngày mai?
Hoàng Dung cũng nói:
- Lão Ngoan đồng, gặp ngưá»i tín nghÄ©a thì nói chuyện tín nghÄ©a, gặp kẻ gian trá thì nói chuyện gian trá. Bây giá» cứ công nhiên mấy ngưá»i đánh má»™t mình y xem y làm gì được?
Cừu Thiên Nhận sắc mặt tái xanh, đã thấy dữ nhiá»u lành ít, đột nhiên lúc nguy hiểm nảy ý khôn, kêu lên:
- Các ngươi dựa vào cái gì mà giết ta?
Ngưá»i thư sinh nói:
- Ngươi làm ác đã nhiá»u, ai cÅ©ng có quyá»n giết.
Cừu Thiên Nhận ngẩng đầu lên trá»i cưá»i hô hô, nói:
- Nếu nói động võ, các ngươi cậy đông hiếp ít thì má»™t mình ta không phải là đối thá»§, nhưng nói tá»›i thị phi thiện ác, ha ha, Cừu Thiên Nhận má»™t mình ở đây, vị nào bình sinh chưa giết ai, chưa phạm qua tá»™i lá»—i, thì xin má»i bước lên động thá»§. Tại hạ xin vươn cổ chịu chết, nếu cau mày má»™t cái thì quyết không phải là hảo hán.
Nhất Äăng đại sư thở dài má»™t tiếng lui ra trước tiên, ngồi xuống đất xếp bằng cúi đầu. Má»i ngưá»i bị câu ấy cá»§a Cừu Thiên Nhận trói buá»™c, Ä‘á»u nghÄ© tá»›i những Ä‘iá»u lầm lá»—i mình đã phạm trong Ä‘á»i. Ngư Tiá»u Canh Äá»™c bốn ngưá»i năm xưa làm đại thần ở Äại Lý Ä‘á»u đã giết ngưá»i, tuy nói là làm việc công nhưng rốt lại cÅ©ng không khá»i có khi sai lầm. Chu Bá Thông và Anh Cô nhìn nhau má»™t cái, nhá»› tá»›i chuyện hối hận trong Ä‘á»i, trong lòng ai cÅ©ng thẹn thùng. Quách TÄ©nh lúc tây chinh trong chiến trận giết ngưá»i không ít, vốn đã tá»± thấy mình có lá»—i, Hoàng Dung nhá»› tá»›i việc gần đây làm cha lo lắng rất là bất hiếu, còn như bịa đặt lừa dối ngưá»i khác thì càng không thể kể xiết.
Cừu Thiên Nhận nói câu ấy ra khiến má»i ngưá»i nghẹn lá»i không đáp được, nghÄ© thầm cÆ¡ há»™i tốt không nên bá» qua, sãi chân bước tá»›i trước mặt Quách TÄ©nh.
Thấy y nghiêng ngưá»i tránh qua, Cừu Thiên Nhận vận kình vào chân Ä‘ang định vá»t lên, đột nhiên sau tảng đá có má»™t ngá»n trúc bổng vươn ra đánh tá»›i giữa mặt.
Má»™t bổng này đánh ra vô cùng đột ngá»™t, Cừu Thiên Nhận chưởng trái phóng ra, Ä‘ang định lật cổ tay nắm trúc bổng, nào ngá» ngá»n bổng đâm luôn ba nhát, trong chá»›p mắt đã chia ra Ä‘iểm vào ba đại huyệt trước ngá»±c y. Cừu Thiên Nhận cả kinh, chỉ thấy ngá»n trúc bổng phóng tá»›i như gió, không sao đón đỡ, cÅ©ng không thể né tránh, đành lui lại mép vá»±c. Phía sau tảng đá có má»™t bóng Ä‘en theo ngá»n bổng bước ra đứng sững lại đó. Quách TÄ©nh Hoàng Dung cùng kêu lên:
- Sư phụ?
Chính là Cửu chỉ thần cái Hồng Thất công.
Cừu Thiên Nhận mắng:
- Lão khiếu hóa, ngươi cÅ©ng tá»›i đây nhiá»u chuyện. Còn chưa tá»›i kỳ luận kiếm à? Hồng Thất công nói:
- Ta tới trừ gian, chứ ai luận kiếm với ngươi.
Cừu Thiên Nhận nói:
- ÄÆ°á»£c, đại anh hùng đại hiệp sÄ©, ta là kẻ gian, ngươi thì xưa nay là ngưá»i tốt, chưa làm việc gì xấu?
Hồng Thất công nói:
- Không sai, lão khiếu hóa nhất sinh giết hai trăm ba mươi mốt ngưá»i, kẻ nào cÅ©ng là quân gian ác, nếu không là tham quan ô lại, thổ hào ác bá thì là đại gian đại ác, phụ nghÄ©a bạc hạnh. Lão khiếu hóa tham ăn tham uống nhưng bình sinh chưa từng giết ngưá»i nào tốt. Cừu Thiên Nhận ngươi là ngưá»i thứ hai trăm ba mươi hai đấy!
Mấy câu ấy đại nghĩa rõ ràng, Cừu Thiên Nhận nghe xong không kìm được hoảng sợ. Hồng Thất công lại nói:
- Cừu Thiên Nhận, bang chá»§ Ä‘á»i trước cá»§a Thiết chưởng bang ngươi là Tư Äồ Kiếm Nam anh hùng thế nào, má»™t Ä‘á»i tận trung báo quốc. Sư phụ ngươi là Thượng Quan bang chá»§ cÅ©ng là má»™t hán tá»­ cứng cá»i. Ngươi tiếp nhiệm chức bang chá»§ cá»§a sư phụ, lại câu kết vá»›i ngưá»i Kim, tư thông vá»›i giặc bán nước, sau khi chết Ä‘i còn mặt mÅ©i nào gặp Tư Äồ bang chá»§ và sư phụ ngươi Thượng Quan bang chá»§? Ngươi lên Hoa sÆ¡n muốn tranh Ä‘oạt danh hiệu Thiên hạ đệ nhất võ công, đừng nói là võ công cá»§a ngươi chưa chắc đã đứng đầu quần hùng, cho dù là vô địch trên Ä‘á»i, anh hùng thiên hạ lại có thể khâm phục tên gian tặc bán nước như ngươi à?
Mấy câu ấy khiến Cừu Thiên Nhận nghe xong như ngây như ngốc, những việc làm mấy mươi năm nay lần lượt hiện ra trong lòng, nhá»› lại lá»i sư phụ răn dạy ngày xưa, vá» sau mình tiếp nhiệm chức bang chá»§ Thiết chưởng bang, sư phụ nằm trên giưá»ng bệnh truyá»n lại di huấn bang quy, Ä‘inh ninh răn dạy phải yêu nước thương dân thế nào, nào ngá» mình vừa hÆ¡i lá»›n tuổi, võ công tăng tiến, càng lúc càng làm ngược vá»›i tôn chỉ trung nghÄ©a báo quốc, giết giặc cứu nước cá»§a bản bang. Chìm đắm ngày càng sâu, phẩm chất bang chúng ngày càng tệ, những ngưá»i trong sạch trung nghÄ©a bá» Ä‘i, bá»n gian ác thì quy tụ vá», càng khiến Thiết chưởng bang trở thành nÆ¡i chứa chất cặn bã, gian tà trá»™m cướp làm Ä‘iá»u sai trái. Vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy trăng sáng trên trá»i, cúi xuống thấy đôi mắt cá»§a Hồng Thất công sáng quắc nhìn chằm chặp vào mình, đột nhiên thiên lương phát khởi, chỉ thấy việc làm má»™t Ä‘á»i không việc gì không thương luân bại lý, không kìm được toàn thân toát mồ hôi ướt đẫm, thở dài nói:
- Hồng bang chủ, ngươi giáo huấn rất phải.
Rồi quay ngưá»i lại nhảy luôn xuống vá»±c.
Hồng Thất công tay cầm trúc bổng, chỉ đỠphòng y sau lúc hổ thẹn đột nhiên đột kích, ngưá»i này võ công không tầm thưá»ng, má»™t phen xuất thá»§ ắt sẽ là tuyệt chiêu cá»±c kỳ lợi hại, không há» ngá» rằng y lại đột nhiên tá»± tá»­. Äang kinh ngạc chợt bên cạnh bóng xám chá»›p lên, Nhất Äăng đại sư thân hình đã tá»›i cạnh bá» vá»±c, y vốn Ä‘ang ngồi xếp bằng, lúc ấy vẫn ngồi xếp bằng, tay trái vươn ra nắm hai chân Cừu Thiên Nhận kéo mạnh y lên nói:
- Thiện tai, thiện tai! Bể khổ vô biên, quay đầu là bá», ngươi đã hối cải những Ä‘iá»u sai trái trước đây, thay đổi tính tình vẫn còn không muá»™n.
Cừu Thiên Nhận bật tiếng khóc lá»›n, quỳ xuống trước Nhất Äăng đại sư, trong lòng có ngàn muôn lá»i nhưng không nói được câu nào.
Anh Cô thấy y quay lưng vá» phía mình, đúng là cÆ¡ há»™i tốt để trả thù, bèn rút Ä‘ao sắt trong bá»c ra sấn tá»›i đâm mạnh xuống lưng y.
Chu Bá Thông kêu lên:
- Khoan đã:
ÃÆ°a tay đỡ cổ tay bà ta. Anh Cô giận, cao giá»ng quát:
- Ngươi làm gì thế?
Chu Bá Thông từ khi bà ta xuất hiện đã run rẩy sợ sệt bị bà ta mắng một câu giữa mặt, bèn kêu lên:
- Ãi chà?
Rồi xoay ngưá»i chạy ra sau núi. Anh Cô nói:
- Ngươi đi đâu thế?
Rồi đuổi theo sau. Chu Bá Thông kêu lớn:
- Ta đau bụng phải đi cầu.
Anh Cô hÆ¡i sững ngưá»i. Rồi không đếm xỉa gì tá»›i, vẫn sãi chân Ä‘uổi mau theo. Chu Bá Thông cả kinh kêu lá»›n:
- Ãi chà, không xong rồi. Quần ta toàn là phân, thối lắm, bà đừng tá»›i đây.
Anh Cô tìm y hai mươi năm, nghÄ© lần này mà để y chạy thoát thì sau này sẽ không thể gặp lại nữa, bất kể y són ra quần thật hay không, cứ Ä‘uổi sát tá»›i. Chu Bá Thông nghe tiếng bước chân tá»›i gần, sợ tá»›i mức hồn phi phách tán, vốn y nói són ra quần là giả, chỉ mong dá»a cho Anh Cô không dám tá»›i gần, mình có thể thừa cÆ¡ chạy thoát. Nào ngá» trong lúc hoảng sợ, kêu lá»›n má»™t tiếng, quả thật són luôn ra quần.
Quách TÄ©nh và Hoàng Dung thấy đôi oan gia này càng chạy càng xa, rốt lại trước sau cùng chuyển qua sưá»n núi Ä‘á»u cảm thấy buồn cưá»i, quay lại chỉ thấy Nhất Äăng đại sư Ä‘ang nói khẽ vào tai Cừu Thiên Nhận, Cừu Thiên Nhận không ngừng gật đầu. Nhất Äăng đại sư nói hồi lâu, đứng lên nói:
- Äi thôi?
Quách Hoàng hai ngưá»i vá»™i bước lên bái kiến, lại thi lá»… vá»›i bốn ngưá»i Ngư Tiá»u Canh Äá»™c.
Nhất Äăng vá»— lên đầu hai ngưá»i, mặt hiện nét vui vẻ thần sắc rất từ hòa, nói vá»›i Hồng Thất công:
- Thất huynh, cố nhân vẫn khá»e, anh phong còn hÆ¡n xưa, lại thu được hai vị hiá»n đồ, quả thật đáng vui đáng mừng.
Hồng Thất công khom lưng nói:
- Äại sư vẩn khá»e.
Nhất Äăng cưá»i khẽ nói:
- Núi cao sông dài, có ngày gặp lại.
Rồi chắp hai tay làm lá»… xoay ngưá»i định Ä‘i. Hồng Thất công kêu lên:
- Ngày mai luận kiếm rồi, đại sư đi đâu?
Nhất Äăng quay ngưá»i lại cưá»i nói:
- NghÄ© lão nạp là ngưá»i ngoài Ä‘á»i, đâu dám sánh vai tranh tài vá»›i anh hùng thiên hạ. Hôm nay lão nạp tá»›i đây là vì muốn giải hóa má»™t trưá»ng oan nghiệt kéo dài hai mươi năm, may là công đức được viên mãn. Thất huynh, hào kiệt trên Ä‘á»i ngoài ngươi ra còn ai? Ngươi cần gì phải tá»± khiêm?
Nói xong chắp tay làm lá»…, dắt tay Cừu Thiên Nhận Ä‘i thẳng xuống núi. Bốn đại đệ tá»­ nước Äại Lý cùng hướng vá» Hồng Thất công vái dài, Ä‘i theo sư phụ.
Ngưá»i thư sinh bước qua cạnh Hoàng Dung, thấy nàng trên trán á»­ng hồng, vẻ mặt vui sướng, cưá»i ngâm:
- Chá»— thấp có gai, Cành má»m dịu dàng?
Hoàng Dung nghe y trêu ghẹo mình, cũng ngâm:
- Gà đậu trên chuồng, Mặt trá»i đã xế?
Ngưá»i thư sinh cưá»i hô hô, vái dài chia tay.
Quách TÄ©nh nghe mà không hiểu gì cả, bèn há»i:
- Dung nhi, mới rồi lại là tiếng Phạn à?
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Không, đó là câu trong kinh Thi.
Quách TÄ©nh nghe nói hỠđối đáp thi văn vá»›i nhau cÅ©ng không há»i nữa. Hoàng Dung cưá»i há» há» nhìn y, nghÄ© thầm:
- Vị Trạng nguyên này cÅ©ng rất thông minh, Ä‘oán được tâm sá»± cá»§a mình. Y dẫn hai câu trong kinh Thi, Ä‘oạn dưới có ba câu “Vui chàng vô tri, Vui chàng chưa ai, Vui chàng chưa vợâ€, vốn là bài tình ca vá» việc thiếu nữ yêu đương má»™t ngưá»i đàn ông chưa vợ, chỉ vào TÄ©nh ca ca cÅ©ng rất phù hợp, nói y là má»™t gã tiểu tá»­ ngốc chưa lấy vợ, mình rất là yêu thương.
Nghĩ tới đó đột nhiên khẽ kêu lên:
- Ãi chà?
Quách TÄ©nh vá»™i há»i:
- Cái gì thế!
Hoàng Dung cưá»i khẽ nói:
- Ta dẫn hai câu kinh Thi ấy, Ä‘oạn dưới là Trâu dê vá» thôi, Trâu dê vá» chuồng, nói là đã không còn sá»›m, bò dê xuống núi vá» chuồng dê chuồng bò Ä‘i, vốn mắng Trạng nguyên là súc vật nhưng như thế lại là mắng cả Nhất Äăng đại sư.
Quách TÄ©nh cÅ©ng không đếm xỉa gì tá»›i mấy câu châm chá»c cá»§a nàng, trong lòng chỉ nghÄ© tá»›i lá»i Hồng Thất công mắng Cừu Thiên Nhận vừa rồi, bao nhiêu khổ não trong bấy nhiêu ngày dằn vặt y Ä‘á»u được mấy câu ấy giải thích, đột nhiên nghÄ© ra “Sư phụ nói bình sinh ông đã giết hai trăm ba mươi mốt ngưá»i, nhưng hai trăm ba mươi mốt ngưá»i ấy Ä‘á»u là kẻ ác. Chỉ cần không giết lầm má»™t ngưá»i tốt thì có thể há»i lòng không thẹn. Xem lúc sư phụ chỉ trích Cừu Thiên Nhận má»›i thần oai lẫm liệt làm sao. Võ công cá»§a Cừu Thiên Nhận chưa chắc đã thua kém sư phụ, chỉ là tà không thắng được chính nên đã mất khí thế trước. Chỉ cần mình Ä‘em má»™t thân võ công làm nghÄ©a hành thiện, thì cần gì phải quên hết công phu đã há»c?
Äạo lý ấy thật ra rất giản dị bình thưá»ng, Khưu Xá»­ CÆ¡ đã từng nói vá»›i y, chỉ là y không hoàn toàn tin phục Khưu Xá»­ CÆ¡, mà y thẹo Thành Cát Tư Hãn tây chinh, nhìn thấy thảm trạng tàn sát, sá»± tàn khốc cá»§a chiến tranh, ná»—i khổ cá»§a sinh dân, mẹ chết thảm dưới Ä‘ao, trong đòng càng chán ghét việc binh Ä‘ao chinh chiến má»›i có má»™t phen khổ não suy nghÄ© như thế. Nhưng trải qua má»™t phen như thế lòng hướng thiện cá»§a y càng cao thêm má»™t tầng.
Quách Hoàng hai ngưá»i bước lên bái kiến sư phụ, cùng kể chuyện sau khi chia tay. Nguyên là Hồng Thất công theo Hoàng Dược Sư tá»›i dưỡng thương ở đảo Äào Hoa, dùng ná»™i công thượng thặng trong thiên tổng cương cá»§a Cá»­u âm chân kinh tá»± đả thông kinh mạch, qua ná»­a năm thì đã khá»i hẳn, lại qua ná»­a năm thì khôi phục được toàn bá»™ thần công. Hoàng Dược Sư vì lo cho con gái, khi y vừa khá»i hẳn lập tức lên bắc tìm con. Hồng Thất công rá»i đảo chậm hÆ¡n, mấy hôm trước từng gặp bá»n Lá»— Hữu Cước nên cÅ©ng biết qua chuyện Quách Hoàng hai ngưá»i.
Ba ngưá»i trò chuyện má»™t lúc, Quách TÄ©nh nói:
- Sư phụ, ngưá»i nghỉ má»™t lúc Ä‘i, trá»i sắp sáng rồi, đến lúc luận kiếm tá»· võ ắt phải dùng sức.
Hồng Thất công cưá»i nói:
- Ta tuổi tác càng già, lòng hiếu thắng càng mạnh, nghÄ© tá»›i lúc qua chiêu vá»›i Äông tà Tây độc lại càng hồi há»™p không yên, nói xa cÅ©ng thật buồn cưá»i. Dung nhi, mấy năm nay võ công cá»§a cha ngươi tăng tiến, ngươi Ä‘oán thá»­ xem đến lúc tá»· thí thì hai ngưá»i cha ngươi và sư phụ ngươi ai thắng ai thua?
Hoàng Dung nói:
- Võ công cá»§a lão nhân gia ngưá»i và cha con xưa nay khó phân cao thấp, nhưng hiện ngưá»i biết Cá»­u âm thần công, cha con làm sao là địch thá»§ cá»§a ngưá»i được? Äến lúc gặp cha con, con sẽ nói vá»›i ông đừng tá»· thí, trở vỠđảo Äào Hoa sá»›m cho xong.
Hồng Thất công nghe ngữ khí cá»§a nàng có vẻ kỳ lạ, thoáng ngẫm nghÄ© đã hiểu ý, bèn hô hô cưá»i lá»›n, nói:
- Ngươi không cần quanh co, Cá»­u âm thần công là cá»§a hai ngưá»i các ngươi, ngươi muốn khích ta, lão khiếu hóa cÅ©ng không mặt dày sá»­ dụng đâu. Äến lúc tá»· thí vá»›i Hoàng lão tà, ta chỉ dùng võ công vốn có cá»§a mình là được.
Hoàng Dung Ä‘ang muốn y nói ra câu ấy, liá»n cưá»i nói:
- Sư phụ, nếu ngưá»i thua dưới tay cha con, con sẽ nấu má»™t trăm món ngon cho ngưá»i ăn, để ngưá»i vui lòng thua cÅ©ng thoải mái.
Hồng Thất công nuốt nước bá»t má»™t cái, hừ má»™t tiếng nói:
- Con nhóc ngươi tâm địa không tốt, vừa khích tướng vừa đánh cuộc, điêu ngoa cổ quái, chỉ trông mong cha mình đắc thắng.
Hoàng Dung cưá»i má»™t tiếng, còn chưa trả lá»i, Hồng Thất công đứng phắt dậy, chỉ ra sau lưng Hoàng Dung quát:
- Lão Äá»™c vật, ngươi tá»›i sá»›m đấy.
Quách TÄ©nh và Hoàng Dung giật mình nhảy bật lên đứng cạnh Hồng Thất công, quay lại chỉ thấy thân hình cao lá»›n cá»§a Âu Dương Phong Ä‘ang đứng đó. Y rón rén lần tá»›i không má»™t tiếng động, hai ngưá»i không há» phát hiện ra, Ä‘á»u vô cùng hoảng sợ.
Tài sản của Cánh gà nướng

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
áàëòèéñêèé, ãåîìåòðèÿ, âèäåîêàìåðû, áèëüÿðä, àëüäåáàðàí, äîáàâîê, anh hung xa dieu, anh hung xa dieu 4vn, anh hung xa dieu 4vn.eu, anhhung xa dieu 4vn.eu, ëåòóàëü, êèåâà, êëóáíè÷êà, êíèãà, ëóêîéë, ëóííûé, êðàñíîÿðñê, ìåáåëüíûå, ìàñòåð, íàñòðîéêà, ìàñÿíÿ, ìåðñåäåñ, ìîñêîâñêèé, ñåêñà, ñîâåòñêèé, óãëîâûå, òåíäåð, òåòðèñ, óëüòðà, æàëþçè, æåñòîêîå, æèçíü, æóðíàë, ðàñêðàñêè, ðîëèêè, øàíñîí, øàõìàòû, øêîäà
Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™